Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Chín 3rd, 2015

► ‘Thật đáng xấu hổ…’ – Thư của Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal gởi chủ tịch Trương Tấn Sang

Posted by hoangtran204 trên 03/09/2015

DÂN BIỂU QUỐC HỘI LIÊN BANG HOA KỲ ALAN LOWENTHAL

Bản dịch thư gửi Chủ Tịch Nước CHXHCNVN Trương Tấn Sang

v/v Trả tự do cho Tù Nhân Lương Tâm nhân dịp “Quốc Khánh 2/9”

Ngày 2 tháng 9, 2015

Ngài Trương Tấn Sang

Chủ Tịch Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

c/o Đại Sứ Quán Việt Nam tại Hoa Kỳ

1233 20th Street NW, Suite 400

Washington, DC 20036

Kính gửi Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang,

Trong lúc Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ân xá cho hơn 18,000 tù nhân để chào mừng “Kỷ Niệm 70 Năm Ngày Quốc Khánh”, tôi vô cùng thất vọng khi thấy không có một nhà hoạt động chính trị hoặc tù nhân lương tâm nào có tên trong số những tù nhân được nhận ân xá. Tôi xin kêu gọi Ngài hãy lập tức trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm, bao gồm Mục Sư Nguyễn Công Chính, Linh Mục Nguyễn Văn Lý, nhạc sĩ Việt Khang, blogger Tạ Phong Tần và Trần Huỳnh Duy Thức, nhà đấu tranh dân oan Trần Thị Thúy, và những nhà hoạt động trẻ như Đinh Nguyên Kha, Hồ Đức Hòa, Đặng Xuân Diệu, và Nguyễn Đặng Minh Mẫn.

Thật là đáng xấu hổ khi những công dân Việt Nam đã chọn thực thi những quyền căn bản của họ như tự do ngôn luận, tự do tôn giáo và tự do lập hội sẽ phải tiếp tục bị giam cầm bởi Chính phủ Việt Nam trong khi đó những người đã bị kết án tội phạm hình sự thì được nhận ân xá. Đây là một chính sách không công bằng và coi thường quyền con người của công dân Việt Nam. Nếu Việt Nam muốn xây dựng quan hệ với cộng đồng quốc tế và nhận được quy chế thương mại thuận lợi qua Hiệp Ước Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP), thì chính quyền Việt Nam cần phải chứng tỏ sự nghiêm túc trong việc tôn trọng các định mức và giá trị con người của quốc tế.

Việt Nam không thể tiếp tục bắt giữ và giam cầm những công dân của mình chỉ vì họ thực thi những quyền căn bản của họ trong khi chính quyền tiếp tục tuyên bố tôn trọng nhân quyền. Một lần nữa, tôi trân trọng kêu gọi Ngài hãy lập tức trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm và cảm ơn sự quan tâm của Ngài đến vấn đề này.

Trân trọng,

(đã ký)

Alan Lowenthal

Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ

Nguồ

n Việt Nam Thời Báo

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Dân Chủ và Nhân Quyền, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Quan hệ Mỹ Việt có ngăn cản được Trung Cộng chiếm Biển Đông

Posted by hoangtran204 trên 03/09/2015

Trần Trung Đạo published a note.

Người dân Việt Nam, trong cũng như ngoài nước, rất quan tâm đến vận nước nhưng đa số sống trong tâm trạng chờ đợi. Chờ đợi người yêu nước và nhiều khi cũng chờ đợi cả kẻ bán nước. Chờ đợi đồng minh và chờ đợi luôn kẻ thù. Mỗi tin tức chính trị là cơ hội để những người chờ đợi bàn thảo, suy diễn theo ước muốn và quan điểm chủ quan của mình. Chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng gây nhiều bàn thảo trước khi y đi,  phân tích khi y đến, dự đoán những gì sẽ xảy ra sau khi y về.

 

Nhưng rồi, cũng như bao nhiêu chuyến đi trước của các lãnh đạo CS, sẽ  không có gì thay đổi cả. Ngoài Biển Đông, máu của ngư dân Việt Nam đã đổ và sẽ tiếp tục đổ. Trong lòng biển, nguồn dầu khí Việt Nam ngày càng bị vét cạn. Trên đất liền, tài nguyên thiên nhiên bị Trung Cộng khai thác sẽ còn tiếp tục bị khai thác. Chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng không tạo ra nên một thay đổi cấp bách và tức khắc nào trong bang giao Việt Mỹ và Việt Trung bởi vì thay đổi mang tính cách mạng không phải là mục đích của y.

 

Mục đích chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng

 

Một số nhà phân tích cho rằng sự kiện Trung Cộng vào ngày 1 tháng 5, 2014 đã đưa giàn khoan HD-981 đến cách đảo Tri Tôn thuộc quần đảo Hoàng Sa chỉ 17 hải lý và cách đảo Lý Sơn, thuộc tỉnh Quảng Ngãi 120 hải lý trong khi cách đảo Hải Nam đến 180 hải lý, là điểm vượt giới hạn (tipping point) mà CSVN có thể chấp nhận. Hành động bành trướng một cách lộ liễu của Trung Cộng ít nhiều đã làm cho khuynh hướng chống Tàu gia tăng trong nội bộ lãnh đạo CSVN. Trung Cộng khôn ngoan tạm thời dời giàn khoan để làm dịu tình hình.  

 

Giả thiết Trung Cộng nhận ra và dừng lại tại điểm vượt giới hạn, rồi những gì xảy ra trước sự kiện HD-981, hàng trăm vi phạm trắng trợn luật quốc tế, nghiêm cấm đánh cá, húc đụng tàu bè và tàn sát ngư dân Việt Nam của CSTQ chẳng lẽ là trong giới hạn và được lãnh đạo CSVN chấp nhận hay sao?

 

Hôm 18 tháng 7 vừa qua, Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại Hà Nội “Về nước cũng nhận được nhiều đánh giá, gọi điện hỏi, chúc mừng, cho đây là thành công rất lớn, gọi đây là cuộc gặp gỡ lịch sử, xem ông cộng sản Việt Nam đi ra nước ngoài thế nào mà đến Phòng Bầu dục ở Nhà Trắng, đối thoại với Tổng thống Mỹ, là việc chưa từng có trong lịch sử, mà lại là hai ông cựu thù”.

 

Mục đích hàng đầu của Nguyễn Phú Trọng đúng là “đến Phòng Bầu dục Nhà Trắng, đối thoại với Tổng thống Mỹ”. Rất đơn giản, không có gì phức tạp như nhiều người bàn tán. Nguyễn Phú Trọng muốn chứng tỏ cho thế giới và nhất là nhân dân Việt Nam thấy Mỹ đã thừa nhận tính chính danh của đảng CS. Lần đầu tiên một Tổng Bí Thư đảng CSVN đặt chân vô Tòa Bạch Ốc. Không lạ gì trước ngày đi, mấy trăm tờ báo và các hệ thống truyền hình, truyền thanh của đảng đều nhấn mạnh đến chuyện “thảm đỏ” theo cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen.

 

Tập Cận Bình, tháng Tư năm nay, đã dành cho Nguyễn Phú Trọng một buổi tiếp đón trịnh trọng ngoài sức tưởng tượng của y mặc dù trước đó đã từ chối tiếp y. Hình thức tiếp đón dù màu sắc bao nhiêu cũng không gây tiếng vang quốc tế nào vì cả hai đều là lãnh đạo của hai đảng CS. Như người viết đã trình bày trong bài trước, cách Mỹ tiếp đón Nguyễn Phú Trọng cho thấy Mỹ chỉ thừa nhận yếu tố CSVN trong xung đột Biển Đông chứ không phải thừa nhận tính chính danh lãnh đạo Việt Nam của đảng CS.

 

Đối với các đảng CS cầm quyền, tính chính danh vô cùng quan trọng. Tấm bình phong “giải phóng dân tộc” đã giúp cho các đảng CS  ở châu Á tồn tại đến nay trong khi hầu hết các đảng CS châu Âu đều sụp đổ.

 

Sau biến cố Thiên An Môn, Đặng Tiểu Bình nhận ra rằng chỉ đề cao “tư tưởng Mác Lê” chẳng những không đủ mà còn là một đe dọa đối với chế độ. Để ngăn chặn các tư tưởng tự do dân chủ đang lan rộng trong giới trí thức trẻ, y chỉ thị phải chuyển hướng tuyên truyền từ chủ nghĩa Mác Lê sang chủ nghĩa dân tộc. Ngay cả đảng CSTQ cũng phải thay hình đổi dạng từ một đảng vô sản chuyên chính sang loại hình CS dân tộc. Các lãnh đạo CSVN đã và đang áp dụng gần như rập khuôn phương pháp tuyên truyền của CSTQ qua việc đưa vai trò của chính phủ nổi bật hơn vai trò của đảng và lừa gạt được khá nhiều người. 

 

Trước ngày đi Mỹ, Nguyễn Phú Trọng đã vội vã sang Bắc Kinh triều kiến Tập Cận Bình và trấn an y. Bản tuyên bố chung giữa Nguyễn Phú Trọng và Tập Cận Bình ký ngày 8 tháng Tư năm nay mang nội dung đầu hàng, thần phục. Người đọc có cảm tưởng văn bản này ký năm 1955 khi CSVN thở nhờ bình dưỡng khí Trung Cộng chứ không phải 2015.  

 

Đọc toàn văn bản tuyên bố giữa Tập Cận Bình và Nguyễn Phú Trọng, một người có chút ít kiến thức và nhận thức chính trị căn bản không khỏi ngỡ ngàng. Ngày nay, nhân loại đã bước đi một đoạn đường trên thiên niên kỷ thứ ba văn minh dân chủ mà Nguyễn Phú Trọng còn buông ra được những câu sặc mùi Diên An, Pác Bó như “tình hữu nghị truyền thống Việt – Trung do Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chủ tịch Mao Trạch Đông cùng các nhà lãnh đạo tiền bối hai nước đích thân vun đắp là tài sản quý báu của hai Đảng”. Y cũng không quên những lời nịnh bợ Trung Cộng một cách lạc lõng khi nhắc lại thời kỳ Mao còn mỗi đêm nã vài ngàn viên đại pháo sang các đảo Kim Môn và Mã Tổ như “ủng hộ quan hệ hai bờ eo biển Đài Loan phát triển hòa bình và sự nghiệp lớn thống nhất Trung Quốc, kiên quyết phản đối hành động chia rẽ Đài Loan độc lập dưới mọi hình thức”.

 

Chuyến đi Mỹ và nội dụng những lời phát biểu Nguyễn Phú Trọng tại Mỹ nếu không phải toàn văn thì cũng đại ý đã được trình bày với Tập Cận Bình. Do đó, mặc dù rất nhạy cảm trước các biến cố ngoại giao gây bất lợi cho Trung Cộng, lãnh đạo Trung Cộng không bày tỏ  một thái độ bất bình chính thức nào trước chuyến viếng thăm Mỹ của Nguyễn Phú Trọng.

 

Biết thế nhưng tại sao Obama vẫn tiếp Nguyễn Phú Trọng?

 

Tại sao không? Các lãnh đạo Mỹ tiếp bất cứ chính trị gia, lãnh đạo đảng, nhà nước nào phục vụ cho chính sách đối ngoại, trong trường hợp này là bao vây Trung Cộng, của Mỹ. Augusto Pinochet của Chile, Manuel Noriega của Panama, Emílio G. Médici của Ba Tây, Mobutu Sese Seko của Congo, Hosni Mubarak của Ai Cập, Samuel Doe của Liberia và một danh sách dài của các lãnh đạo độc tài đã từng được các tổng thống Mỹ bắt tay hay chào đón tại Phòng Bầu Dục, tòa Bạch Ốc.  

 

Chưa đầy hai năm trước ngày Muammar Gaddafi và con trai của y Mutassim Gadahfi bị giết,  tháng Tư 2009, bà Hillary Clinton đã tiếp Mutassim Gadahfi tại Washington DC và ca  ngợi việc tái lập quan hệ ngoại giao với kẻ đã từng bị TT Ronald Reagan gọi là “chó điên” nhưng cũng chính Hillary Clinton đã đùa giỡn với các phụ tá “Chúng ta Đến, Chúng ta Thấy, Hắn Chết !” (“We Came, We Saw, He Died!”) khi được báo tin Muammar Gaddafi bị quân cách mạng giết.

 

Mobutu Sese Seko (1930-1997), một trong những tên độc tài tàn ác nhất Phi Châu, có tài sản ước lượng 5 tỉ đô do biển thủ suốt 32 năm cai trị Congo (1965-1997).  Sau khi thăm viếng lãnh tụ CS Bắc Hàn Kim Nhật Thành về, Mobutu đã rập khuôn theo cách cai trị tàn ác của họ Kim. Y ra lịnh thay đổi tên đường, tên phố, quốc kỳ, quốc ca, và tháng 10, 1971 thay cả tên nước (giống như Việt Cộng đã làm sau năm 1975). Mobutu Sese Seko là một trong những nhà độc tài đã được đón tiếp trịnh trọng đến bốn lần (ba lần dưới thời Ronald Reagan, một lần dưới thời George H. W. Bush) tại Phòng Bầu Dục Tòa Bạch Ốc. Tuy nhiên, cũng chính phủ Mỹ năm 1993 đã từ chối cấp thông hành cho Mobutu vào Mỹ khi con cờ chống Liên Xô tại Phi Châu đã không còn cần thiết.

 

Từ  “Xoay trục Thái Bình Dương” (Pacific Pivot)  đến “Tái cân bằng” (Rebalance) Á Châu của Mỹ

 

–          Thời TT Bill Clinton. Các nhà chiến lược Mỹ đã thấy nhu cầu xoay trục sang Á Châu rất sớm. Sau Chiến tranh Lạnh, quyền lợi kinh tế thương mại đã được nâng lên ngang tầm với quyền lợi về an ninh quốc gia. Bộ trưởng Thương Mại Ron Brown dưới thời Bill Clinton đã tuyên bố “Quyền lợi thương mại hiện nay ngang mức với an ninh thế giới trong chính sách đối ngoại”. Thượng Đỉnh của Diễn Đàn Hợp Tác Kinh Tế Á Châu Thái Bình Dương (APEC) vào tháng 11, 1993 tại Seattle tất cả thành viên của ASEAN, ngoại trừ Mã Lai, đều tham dự. Quan hệ mậu dịch hai chiều giữa Mỹ và các nước ASEAN vào 1996 đã lên đến 109 tỉ đô la, 57% cao hơn so với Trung Cộng và cao hơn so với Nam Mỹ hay so với Phi Châu. Việc TT Clinton đồng ý tái lập quan hệ ngoại giao với CSVN vào tháng Bảy 1995 cũng là phần trong chiến lược xoay trục sang Á Châu của Mỹ. Tuy nhiên suốt thời kỳ của TT Bill Clinton, chính sách Mỹ đối với Trung Cộng đặt nặng trên các yếu tố kinh tế thương mại hơn là quân sự. Theo kết quả thăm dò của Gallup năm 1999, 47 phần trăm số người được hỏi cho rằng TT Clinton đã đi quá xa trong việc duy trì một quan hệ xây dựng với Trung Cộng.

 

–          Thời TT George W. Bush. TT George W. Bush thuộc đảng Cộng Hòa và bộ tham mưu của ông là những Cộng Hòa bảo thủ. Chính sách đối ngoại của TT George W. Bush được các tóm tắt bằng ba chữ ABC (Anything But Clinton) nghĩa là bất cứ chính sách nào ngoại trừ các chính sách đã được TT Bill Clinton theo đuổi. Suốt thời gian vận động ứng cử George W. Bush nhấn mạnh Trung Cộng là một đe dọa chiến lược đối với Mỹ chứ không phải là hợp tác chiến lược như TT Clinton biện hộ. Condoleezza Rice, Cố Vấn An Ninh Quốc Gia và sau đó là Ngoại Trưởng thời TT Bush tố cáo “Trung Cộng đang thay đổi cán cân quyền lực theo ý họ”. Chỉ 100 ngày sau khi nhậm chức, TT George W. Bush tuyên bố “sẽ làm tối đa những gì để có thể làm để giúp Đài Loan bảo vệ chính họ” trong trường hợp bị Trung Cộng tấn công. Các tổng thống tiền nhiệm dù Cộng Hòa hay Dân Chủ đều tránh trả lời một cách dứt khoát như TT George W. Bush. 

 

–          Trung Cộng “đục nước béo cò” sau  biến cố 9/11. Biến cố  ngày 11 tháng 9, 2001 đã buộc chính phủ Mỹ đặt trọng tâm vào Trung Đông hơn là Á Châu Thái Bình Dương. Mỹ cũng cần hòa dịu với Trung Cộng vì muốn Trung Công nếu không ủng hộ Mỹ công khai tại Liên Hiệp Quốc và các diễn đàn quốc tế, ít ra cũng bằng lòng ngầm khi Mỹ phát động chiến tranh tại Iraq và Afghanistan. Chiến tranh Iraq là một cơ hội để Trung Cộng bành trướng Á Châu Thái Bình Dương. Yuan Peng, Giám đốc bộ phận Mỹ thuộc Viện Trung Quốc về Quan Hệ Quốc Tế Hiện Đại  thừa nhận “Chúng tôi nắm lấy cơ hội để cải thiện kinh tế, cải thiện các mối quan hệ với láng giềng và cải thiện quan hệ với Mỹ”.  Gọi là “cải thiện các mối quan hệ với láng giềng” nhưng thực chất là Trung Cộng gây sự với hầu hết các nước trong vùng như Nhật Bản qua vụ xung đột đảo Senkaku vào tháng Chín 2010, bắn vào tàu đánh cá Philippine và kiểm soát Việt Nam một cách chặc chẽ hơn. Chính phủ Mỹ nghĩ rằng dù sao Trung Cộng nên hành xử với tư cách một cường quốc có trách nhiệm và giữ đúng lời cam kết mà Hồ Cẩm Đào “không chủ trương độc quyền bá chủ” Á Châu Thái Bình Dương. Thực tế đã trái ngược. Từ năm 2006, Trung Cộng chi tiêu dành cho quốc phòng cao thứ năm trên thế giới và có mức gia tăng hàng năm cao hơn bất cứ quốc gia Tây Phương nào.

 

–          Thời TT Barack Obama. Các chính sách dưới thời TT Obama bao gồm thỏa hiệp tự do mậu dịch với Nam Hàn (FTA), tham gia đàm phán TTP là bước tiếp tục đã được thực hiện từ thời TT George W. Bush. Chủ trương hiện đại hóa quân sự một cách cấp bách của Trung Cộng đã  đặt ra cho các nhà làm chính sách Mỹ một chọn lựa phải cứng rắn và cụ thể hơn trước sự bành trướng quân sự của Trung Cộng.

 

Năm 2010 tại Hà Nội, Hillary Clinton, lúc đó là Ngoại Trưởng, tuyên bố mạnh mẽ Hoa Kỳ sẽ “chống lại việc bất cứ một quốc gia tranh chấp nào sử dụng vũ lực”. Cùng vào thời gian đó, để đánh dấu 15 năm bình thường hóa quan hệ ngoại giao giữa hai nước, Mỹ gởi hàng loạt chiến hạm viếng thăm Đà Nẵng hay trong khu vực biển Đà Nẵng như Hàng Không Mẫu Hạm USS George Washington, khu trục hạm USS John S. McCain. Năm trước đó, khu trục hạm USS Blue Ridge USS Lassen, tàu bịnh viện USNS Mercy, hàng không mẫu hạm USS John C. Stennis và cả soái hạm của Đệ thất Hạm đội USS Blue Ridge cũng thăm viếng Việt Nam.  Mùa thu 2011 đánh dấu thời điểm chính quyền Obama đặt ưu tiên sự hiện diện quân sự của Mỹ tại Á Châu lên hàng đầu như đã khẳng định trong diễn văn trước Quốc Hội Úc tháng 11, 2011.

 

Mặc dù ngân sách quốc phòng Mỹ trong tài khóa 2011, 2012 bị cắt giảm nhưng ảnh hưởng Lục Quân và Thủy Quân Lục Chiến nhiều hơn là Hải Quân. Điều đó cho thấy Á Châu-Thái Bình Dương đã được đánh giá cao trong quan điểm của các nhà chiến lược quốc phòng Mỹ. Khái niệm Trận chiến Hải Không (Air-Sea Battle) gọi tắt là ASB là một khái niệm chiến tranh mới do các chiến lược gia quốc phòng Mỹ đặt ra. Khái niệm này được nhắc đến lần đầu vào năm 2010 và là một trong những điểm được các nghị sĩ và dân biểu Mỹ quan tâm nhất. Chiến lược ASB nhắm vào hai đối tượng thù địch là Trung Cộng và Iran.

 

Sự kiện đưa máy bay thám thính tối tân nhất của Mỹ US P8-A Poseidon bay trên khu vực Trung Cộng đang xây đảo nhân tạo trên Biển Đông và Khu trục hạm chiến đấu USS Forth Worth cũng tiến vào khu vực Trung Cộng cho rằng thuộc chủ quyền của họ là một thể hiện của phối hợp chiến lược ASB. Hôm 18 tháng Bảy vừa qua, đích thân Đô đốc Scott Swift, Tân Tư Lịnh Đệ Thất Hạm Đội Mỹ đã bay trên phi cơ thám tính U.S. P-8A Poseidon suốt bảy giờ trong Biển Đông. Phát ngôn viên Trung Cộng phản ứng nhẹ và xem đó là một sự kiện quân sự hơn là một biến cố ngoại giao và kêu gọi Mỹ không nên chọn phe trong cuộc tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông giữa Trung Cộng và các quốc gia khác trong vùng.

 

Chính sách bao vây, ngăn chận (containment) của Mỹ đối với Trung Cộng

 

Liên Xô từng rất mạnh ở trung tâm nhưng yếu ở các vòng ngoài và đã dẫn đến tan vỡ khi các quốc gia vùng Baltic và Trung Á ly khai đòi độc lập. Các lãnh đạo Cộng sản Trung Quốc luôn bị ám ảnh với các những cuộc nổi dậy như Thiên An Môn có thể xảy ra bất cứ lúc nào và bất cứ tại đâu trên lãnh thổ mênh mông và dị biệt sâu sắc về kinh tế, văn hóa, xã hội. Và cũng giống như Liên Xô, lãnh đạo Trung Cộng buộc phải đáp ứng nhu cầu chuyển hóa tự nhiên của xã hội qua các đổi mới nhưng các lãnh đạo đảng cũng không thể biết trước giọt nước đổi mới nào sẽ làm tràn ly cách mạng dân chủ.

 

Các nhà chiến lược Mỹ dĩ nhiên chuẩn bị cho mọi khả năng sụp đổ của Trung Cộng nhưng dù khả năng nào, chính sách bao vây ngăn chận tham vọng bành trướng của Trung Cộng vẫn là chính sách được hầu hết các tổng thống Mỹ đã và đang theo đuổi. Trong thời gian tới, Mỹ sẽ gia tăng áp lực, kể cả áp lực quân sự, từ bên ngoài để Trung Cộng một ngày sẽ tan vỡ từ bên trong, giống như các TT Mỹ từ Harry Truman đến Ronald Reagan đã thực hiện và thành công đối với Liên Xô. 

 

Mỹ, Trung Cộng và Việt Nam là tam giác?

 

Trong bài báo mới đây trên The Diplomat  “A Tipping Point in the US-China-Vietnam Triangle”, tác giả Alexander L. Vuving cho rằng quan hệ giữa Mỹ, Trung Cộng và Việt Nam đang thay đổi sâu sắc và ở trong thế tam giác.

 

Đánh giá Việt Nam dưới chế độ CS như là một quốc gia có tư thế độc  lập không phản ảnh thực tế kinh tế chính trị của Việt Nam trong bang giao quốc tế. CSVN không có được vị trí của một chân kiềng hay chân vạc gì cả. Trung Quốc và Mỹ đều muốn làm thầy, làm chủ để sai khiến giới lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam thuận theo chính sách của họ hơn là một đồng minh thân cận.

 

Trong buổi tiếp xúc với “cử tri Hà Nội” hôm 18 tháng 7, Nguyễn Phú Trọng tuyên bố một cách đắc chí “Rất hay là vừa đi Mỹ về, thì Phó thủ tướng Trung Quốc cũng sang đây”. Nói vậy mà không biết mắc cỡ. Chẳng có gì hay. Việc Barack Obama tiếp Nguyễn Phú Trọng, trong chiến lược chống Trung Cộng bành trướng Á Châu cũng không khác gì khi Richard Nixon tiếp Mobutu Sese Seko của Congo, hay Ronald Reagan tiếp Samuel Doe của Liberia trong chiến lược chống Liên Xô bành trướng sang Phi Châu. Tất cả chỉ là những con cờ ngắn hạn của Mỹ.

 

Kết luận

 

Việt Nam hiện trong vị trí của một quốc gia độn (buffer state). Bài học từ hai cuộc chiến Triều Tiên và Việt Nam cho thấy Trung Cộng bằng mọi cách sẽ giữ quốc gia độn Việt Nam trong vòng lệ thuộc hay ảnh hưởng.  Mỹ cũng biết Trung Cộng không dễ dàng thả lỏng Việt Nam nhưng với chính sách bao vây, Mỹ tiếp tục gây áp lực kể cả áp lực quân sự để Trung Cộng đến một thời điểm chín mùi cho sự tan rã sẽ xảy ra từ bên trong.

 

Đành rằng nền kinh tế Việt Nam phụ thuộc nhiều vào Trung Cộng với 30% nhập cảng, 12% xuất cảng, 25% du khách viếng Việt Nam, nhưng Trung Cộng không phải là nước không phụ thuộc vào ai. Khoan nhắc đến các yếu tố tham nhũng có tính đảng, chủ nghĩa dân tộc tai họa, tình trạng nhân quyền tồi tệ, ô nhiễm hàng đầu thế giới, chỉ riêng nền kinh tế suy thoái do giảm đầu tư nước ngoài, mức xuất cảng các sản phẩm kỹ nghệ nặng xuống thấp, mất cân đối trong các ngành sản xuất là những vấn đề mà các lãnh đạo Trung Cộng phải điên đầu.

 

Giả thiết Việt Nam là một Nam Hàn, Singapore, Thái Lan, Mã Lai, Trung Cộng có thể vẫn tìm cách gây hấn, ăn hiếp nhưng không thể sai khiến các “lãnh đạo” như sai đầy tớ, muốn cho gặp thì gặp, không muốn thì thôi như Tập Cận Bình đối xử với các lãnh đạo CSVN.

 

Ngoài Việt Nam, Trung Cộng có chung đường biên giới với 13 quốc gia khác (India, Pakistan, Afghanistan, Tajikistan, Kyrgyzstan, Kazakhstan, Mongolia, Bhutan, Nepal, Miến Điện, Nga, Bắc Hàn, Lào). Phần lớn các quốc gia này nhỏ hơn Việt Nam nhiều, nhưng không có một lãnh đạo quốc gia nào phải chầu chực, hầu hạ các lãnh đạo Trung Cộng như cách các lãnh đạo CSVN đã và đang làm.

 

Lý do Trung Cộng sai khiến lãnh đạo CSVN dễ dàng vì chúng biết rõ gan ruột của tên đàn em một lần phản trắc này xem quyền lợi của đảng lớn hơn và quan trọng hơn sự quyền lợi của đất nước. Duy trì quyền cai trị của đảng CS là mục tiêu tối thượng, chi phối toàn bộ chính sách đối nội và đối ngoại, ngắn hạn cũng như dài hạn của đảng CSVN.

 

Khi phân tích về quan hệ giữa Việt – Mỹ và Việt – Trung, nhiều nhà phân tích Tây phương bỏ sót một yếu tố có tính quyết định, đó là cơ chế chính trị. Nếu đi ngược dòng lịch sử Việt Nam cận đại, các nhà phân tích đó sẽ thấy cốt tủy của mọi xung đột chính là cơ chế chính trị CS.

 

Muốn đứng thế chân vạc, một quốc gia trước hết phải có vị trí độc lập trong tương quan về chính trị, kinh tế và quân sự quốc tế.  CSVN không có được vị trí độc lập và sẽ không bao giờ có được vị trí độc lập khi nào đảng CS vẫn còn độc quyền cai trị Việt Nam. Để có một vị trí độc lập trong bang giao quốc tế và để tạo thế liên minh tin cậy chiến lược, Việt Nam trước hết phải là một quốc gia dân chủ. 

 

 

Trần Trung Đạo

 

 

Tham khảo:

–       YU Wanl, Breaking the Cycle?: Sino-US Relations under George W. Bush Administration. Chapter 3 and chapter 4. The National Institute for Defense Studies, 2009.

–       Congressional Research Sevice. Pivot to the Pacific? The Obama Administration’s “Rebalancing” Toward Asia. , March 2012.

–        Anna Rabin, US-China Relations in the Bush Era – Strategic Partners or Competitors?  February, 2012

http://inpecmagazine.com/2012/02/01/us-china-relations-in-george-w-bush-era-hu-jintao/

–       MARK MacKINNON, China’s chance: How 9/11 played into Beijing’s plans in Asia,  The Globe and Mail, Sep. 08, 2011

http://www.theglobeandmail.com/news/world/chinas-chance-how-911-played-into-beijings-plans-in-asia/article593666/

–       George W. Bush on China.  GeorgeWBush.com, May 25, 1999 http://www.ontheissues.org/Celeb/George_W__Bush_China.htm

–       Mark E. Manyin, Pivot to the Pacific? The Obama Administration’s “Rebalancing” Toward Asia, Congressional Research Service, March 28, 2012.

–       Henry Kissinger, On China, The Penguin Press, New York 2011

–       Robert Mcmahon. Limits Of Empire, The United States and Southeast Asia Since World War II Columbia University Press pp 210, 211, 213

–       Council on Forein Relations, China ‘s Maritime Disputs By the Number. http://www.cfr.org/asia-and-pacific/chinas-maritime-disputes/p31345#!/

–       Hillary Clinton Laughs About Killing Moammar

http://www.realclearpolitics.com/video/2015/06/19/flashback_2011_hillary_clinton_laughs_about_killing_moammar_gaddafi_we_came_we_saw_he_died.html

–         Tổng bí thư: Phía Mỹ tiếp đón “vượt mức yêu cầu”, VnEconomy, 18/7/2015.

http://vneconomy.vn/thoi-su/tong-bi-thu-phia-my-tiep-don-vuot-muc-yeu-cau-2015071801251242.htm

–         Thông cáo chung Việt Nam – Trung Quốc 09/04/2015

http://nhandan.com.vn/chinhtri/tin-tuc-su-kien/item/26031902-thong-cao-chung-viet-nam-trung-quoc.html

–         Chinese State Media to Pacific Fleet: We Won’t Be Pushed Around in South China Sea

https://foreignpolicy.com/2015/07/20/chinese-state-media-to-pacific-fleet-we-wont-be-pushed-around-in-south-china sea/?utm_content=buffer07f9c&utm_medium=social&utm_source=facebook.com&utm_campaign=buffer

–          Alexander L. Vuving. A Tipping Point in the US-China-Vietnam Triangle. The Diplomat, July 06, 2015.

http://thediplomat.com/2015/07/a-tipping-point-in-the-u-s-china-vietnam-triangle/

–          Minxin Pei. 5 Ways China Could Become a Democracy. The Diplomat February 13, 2013.

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Quan Hệ Mỹ và Trung Quốc- ở Châu Á | Leave a Comment »

►Mất Biển Đông Năm 2017?

Posted by hoangtran204 trên 03/09/2015

Mất Biển Đông Năm 2017?

Việt Báo

1-9-2015

Nỗi lo càng lúc càng rõ hơn: nhiều nhà phân tích nêu dự báo rằng Trung Quốc sẽ chiếm gọn Biển Đông năm 2017, vì lúc đó tân Tổng Thống Hoa Kỳ mới nhậm chức sẽ có nhiều lúng túng trong việc đối phó với một tân Quốc Hội Hoa Kỳ, và vì lúc đó Lào sẽ luân phiên lên nắm ASEAN, mà Lào đã bị Trung Quốc mua chuộc từ lâu.

Có đúng như thế chăng? Trong khi đó, Nhật Bản tăng ngân sách quôc phòng để sẽ đôi phó với TQ tại Biển Đông…


Cụ thể, Bộ quốc phòng Nhật Bản chuẩn bị tăng chi trong đề án ngân sách mới để giúp củng cố cuộc phòng thủ dãy đảo xa xôi gần vùng mà Trung Quốc đang xác quyết chủ quyền, tại Biển Đông.

Trong hồ sơ đệ nạp chính phủ, Bộ quốc phòng Nhật Bản đề nghị tăng ngân sách quốc phòng 2.2%, đạt mức 42.38 tỉ MK, lớn nhất từ 14 năm.

Cũng nên nhắc rằng ngân sách quốc phòng năm nay của Trung Quốc là 138.37 tỉ MK, tăng 10.1%, cao hạng nhì thế giới.

Hồ sơ cho hay: Bộ quốc phòng Nhật Bản định mua tàu đổ bộ của BEA, chiến đấu cơ F-35 và trực thăng Osprey của Hoa Kỳ. Các chiến cụ cần mua khác gồm phi cơ không người lái Global Hawk của Northrop Grumman, phi đạn di động, trực thăng và 1 số phương tiện cần thiết để bảo vệ các hải đảo xa từ Nhật trải rộng đến gần Taiwan.

Chi phí tăng cũng đuợc dùng vào việc xây dựng và mở rộng căn cứ dọc theo chuỗi đảo xa. Tokyo và Beijing đang tranh chấp chủ quyền về nhóm đảo Senkaku không người ở mà Trung Quốc gọi bằng tên Diaoyu (tiếng Việt là: Điếu Ngư).

Trong khi đó, bản tin RFI nêu câu hỏi ngay tựa đề: “Trung Quốc sẽ chiếm trọn Biển Đông vào năm 2017.”

Bản tin này nói, Bắc Kinh đã thực hiện xong giai đoạn một trong chiến lược biến Biển Đông thành ao nhà. Thái độ do dự của các nước liên can từ Hoa Kỳ, Úc cho đến các thành viên Đông Nam Á tạo cơ hội bằng vàng cho Tập Cận Bình tiến sang giai đoạn hai trong 2 năm tới. Trên đây là nhận định của nhiều chuyên gia quân sự được Fairfax Media tổng hợp và phân tích.

Với các đảo nhân tạo đã được thực hiện gần xong, Trung Quốc đã chiến thắng «trận thứ nhất» trong chiến lược khống chế Biển Đông. Ít ai có khả năng ngăn chận Trung Quốc chiến thắng luôn giai đoạn hai. Hoa Kỳ cũng như đồng minh Úc trong khu vực, tuy lên án Bắc Kinh có « hành động phi pháp » đe dọa an ninh hàng hải và hàng không, nhưng cho đến nay hai nước này vẫn do dự, ngập ngừng. Trên đây là hai nhận định của các nguồn tin quốc phòng cao cấp của Úc.

Giới chuyên gia quân sự cho rằng vào năm 2017, khi các đảo nhân tạo trong vùng Hoàng Sa và Trường Sa hoàn tất với quân cảng và phi trường thì Trung Quốc sẽ đưa ra-đa, đại bác, máy bay chiến đấu ra tận nơi để mở rộng vùng can thiệp đến tận những nơi xa xôi nhất của Biển Đông.

Tháng 5 năm nay, bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter tuyên bố mạnh: một là kêu gọi Trung Quốc phải chấm dứt đắp đảo lấn biển và hai là Mỹ không công nhận «không phận, hải phận» của các đảo nhân tạo này.

Lập trường cứng rắn của bộ trưởng Mỹ đã được đồng nhiệm Úc Kevin Andrews ủng hộ mạnh mẽ. Hai chuyến bay được thực hiện sau đó bay ngang một số đảo đang được Trung Quốc bồi đắp. Một chuyến có phóng viên đài truyền hình CNN và một chuyến có tư lệnh hạm đội 7, đô đốc Scott Swift. Trên thực tế, theo kiểm chứng của Fairefax Media, hai chuyến bay này đều nằm ngoài khoảng cách 12 hải lý chứ không bay ngang như một số báo chí đưa tin.

Bản tin RFI viết:

“Trong khi Hoa Kỳ và đồng minh Úc «vật lộn» với những không ảnh và bản đồ cũ, tranh luận đâu là những nơi đe dọa an ninh hàng không hàng hải, thì hàng ngày hạm đội tàu công binh của Trung Quốc gia cố, nới rộng một phi đạo thứ hai dài 3 km trên bãi đá Subi Reef cho những phi cơ vận tải lớn nhất của «Giải phóng quân» hạ cánh.

Trong khi Mỹ và các đồng minh nói và làm không đi đôi với nhau thì Trung Quốc thừa sức và rộng thời gian để hoàn tất căn cứ quân sự tiền phương ở Biển Đông trước khi chủ tịch Tập Cận Bình sang gặp tổng thống Mỹ Barack Obama trong hai tuần tới đây (trung tuần tháng 9). Hình ảnh vệ tinh cho thấy 90% số tàu công binh hoạt động ở Trường Sa đã rút đi trong những tuần lễ gần đây.

Một nhân tố khác xuất phát từ quan điểm muốn giữ «nguyên trạng» của tây phương càng thuận lợi cho kế hoạch lấn chiếm của Trung Quốc. Các nhà chiến lược cho rằng thương thuyền và máy bay tây phương có thể chấp nhận các yêu sách của Trung Quốc mặc dù những yêu sách đòi chủ quyền ở Biển Đông là không có cơ sở theo luật quốc tế…

Câu hỏi đặt ra là vì sao từ nay đến ít nhất là cho hết năm 2017 là thời gian rất thuận lợi cho Trung Quốc hoàn tất kế hoạch làm chủ Biển Đông.

Có hai lý do: Một là Hoa Kỳ bước vào mùa tranh cử bầu cử tổng thống và phải chờ đến đầu năm 2017 mới có một chính phủ mới ở Washington. Lý do thứ hai là tình hình nội bộ Đông Nam Á. Trong bối cảnh các thành viên không đoàn kết với nhau trước tham vọng của Trung Quốc, năm 2017 là năm nước Lào, mà chế độ đã bị Bắc Kinh mua chuộc, làm chủ tịch luân phiên Hiệp hội ASEAN.

Tuy nhiên, một số viên chức Mỹ và Úc lại đưa ra kết luận ngược lại là Trung Quốc chỉ thắng về chiến thuật nhưng sẽ thua to về chiến lược. Tức là các quốc gia trong vùng sẽ đoàn kết chặt chẽ với nhau và với Hoa Kỳ hơn.”(ngưng trích)

Có thật là ASEAN sẽ đoàn kết chống TQ? Không phải TQ mua Lào và Cam Bốt rồi hay sao?

Trong khi đó có tin từ Đài Loan: TQ sắp tuyên bố vùng nhận dạng phòng không ở Biển Đông…

Bản tin VOA ghi nhận như thế qua một tài liệu từ Bộ Quốc phòng Đài Loan, đó là một phúc trình nộp cho viện lập pháp Đài Loan về sức mạnh quân sự của Trung Quốc.

Quả nhiên, hung hiểm. Trăm đường hung hiểm.

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Luật pháp: Tài điều tra của công an, buộc tội của VKS, và xử án của chánh án thời Sản mạc

Posted by hoangtran204 trên 03/09/2015

Bị oan, không thể đòi tài sản vì không đủ tiền nộp án phí

Người Việt

31-08-2015

Ông Phạm Văn Thành. (Hình: Tuổi Trẻ)

TIỀN GIANG (NV) – Suốt 11 năm qua, ông Phạm Văn Thành – người hai lần bị giam oan vì “giết người” và “vu khống,” vẫn không thể đòi lại tài sản bị tịch thu bởi không có tiền nộp… án phí.

Ông Thành ngụ ở ấp Ninh Hòa, xã Hòa Tịnh, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang, vốn là một nhân vật nổi tiếng tại Việt Nam vì sự tùy tiện và tàn bạo của hệ thống tư pháp Việt Nam.

Tháng 8 năm 1989, ông Thành bị công an xã Hòa Tịnh bắt khẩn cấp vì cáo buộc “giết người,” rồi đem giao cho công an huyện Chợ Gạo, công an huyện Chợ Gạo giao ông Thành cho công an tỉnh Tiền Giang.

Nạn nhân trong vụ giết người này được xác định là Phạm Thanh Tuyền – con trai ông Thành. Tuyền được cha giao cho trông coi một trại dê, cách nhà khoảng hai cây số và đột nhiên mất tích. Không chỉ có công an xã Hòa Tịnh mà hệ thống tư pháp ở Tiền Giang cùng cho rằng ông Thành đã giết Tuyền rồi phi tang xác.

Song song với việc bắt ông Thành, bí thư xã Hòa Tịnh còn ra lệnh “tạm thu” toàn bộ số tài sản của ông Thành bao gồm: 200 con dê nái – giống dê sữa trị giá năm chỉ vàng/con, 40 con dê cái con – dê sữa trị giá một chỉ vàng/con, một máy suốt lúa trị giá một lượng vàng, một máy Kohler trị giá năm chỉ vàng, một bình xịt trị giá một chỉ vàng. Tính theo thời giá năm 1989, tổng số tài sản mà ông Thành bị “tạm thu” là 105 lượng sáu chỉ vàng.

Do gia đình ông Thành vừa kêu oan, vừa phản đối việc “tạm thu” tài sản trái phép, chính quyền xã Hòa Tịnh lập một biên nhận, ghi rõ: Nếu ông Thành tìm được con trai, chính quyền xã sẽ hoàn trả toàn bộ số tài sản đã tạm thu.

Ông Thành bị tạm giam 13 tháng thì tháng 9 năm 1990, Phạm Thanh Tuyền – con trai ông Thành quay về. Tuyền cho biết, chăn dê buồn quá nên nghe lời người quen đến huyện Mộc Hóa, tỉnh Long An chăn… bò. Bởi nghe tin cha bị tù vì cáo buộc giết mình, Tuyền quay về để minh oan cho cha.

Không còn lý do để tạm giam ông Thành, công an tỉnh Tiền Giang “tạm tha” ông.

Ra tù, ông Thành không dám đòi bồi thường việc bị bắt oan mà chỉ chạy tới, chạy lui xin lại những tài sản đã bị chính quyền “tạm thu.” Tuy nhiên ông Thành chỉ chạy tới, chạy lui được chừng năm năm thì tháng 4 năm 1995, ông bị bắt trở lại mà không rõ về tội gì. Năm tháng sau, khi được trả tự do, ông Thành mới biết, ông bị công an bắt vì phạm tội… “vu khống!”

Kể từ đó, ông Thành mới chính thức đi đòi công lý cho mình. Tháng 6 năm 2004, công an tỉnh Tiền Giang mới có văn bản, xác nhận, hai lần bắt ông Thành là gây hàm oan, “do nóng vội, yếu kém về nghiệp vụ chuyên môn, pháp luật!”

Dẫu ông Thành đòi bồi thường hơn hai tỷ đồng bao gồm cả thiệt hại tài sản lẫn tinh thần, tòa án tỉnh Tiền Giang chỉ buộc công an tỉnh Tiền Giang bồi thường 84.6 triệu đồng “thiệt hại về tinh thần” cho ông Thành. Còn thiệt hại về tài sản bị “tạm thu” thì tòa án tỉnh Tiền Giang bảo ông Thành phải… kiện chính quyền xã Hòa Tịnh ra tòa dân sự.

Muốn kiện ra tòa dân sự thì phải đóng… án phí. Do số tài sản bị “tạm thu” là 105 lượng và sáu chỉ vàng nên án phí phải đóng khi nộp đơn kiện lên tới hơn 40 triệu, ông Thành vốn đã sạt nghiệp từ khi bị bắt oan và “tạm thu tài sản” nên đến giờ, ông thúc thủ.

Đáng nói là việc “tạm thu” tài sản của ông Thành vi phạm luật pháp nhưng hệ thống tư pháp Việt Nam không hề điều tra về vi phạm này. Các viên chức có liên quan đến vụ vi phạm luật pháp đó vẫn vô sự.

Trả lời chất vấn của báo chí Việt Nam, ông Trần Văn Công, Phó Chánh án Tòa án huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang, nói rằng, nếu ông Thành được chính quyền xã Hòa Tịnh xác nhận có gia cảnh khó khăn thì chuyện ông Thành kiện chính quyền xã này để đòi bồi thường có thể được giảm 50% án phí và chỉ thế mà thôi! (G.Đ)

Posted in Công An, Luật Pháp | Leave a Comment »

►Tiến sỹ Nguyễn Quang A ngõ lời cảm ơn các anh chị em đã đi đón- Bị câu lưu ở Phi trường Nội Bài 15 giờ

Posted by hoangtran204 trên 03/09/2015

BBC

1-9-2015

Tiến sỹ Nguyễn Quang A nói ông bị câu lưu tại sân bay Nội Bài sau một chuyến đi nước ngoài vì lý do ‘an ninh quốc gia’.

“Máy bay tôi hạ cánh xuống sân bay Nội Bài là 9 giờ 25 sáng”, ông nói với BBC qua điện thoại, khi đang ở trong đồn an ninh sân bay.

“Ban đầu họ bảo rằng hộ chiếu của tôi là hết hạn nhưng thực ra còn 5 năm nữa mới hết”, ông nói.

“Sau đó vào tới đồn thì họ đưa cho tôi một giấy mời yêu cầu làm việc với Cục A67, liên quan tới an ninh quốc gia.

“Chủ yếu họ muốn hỏi tôi việc tôi đi những ngày vừa qua, gặp những ông nào, tại sao lại gặp.

“Tôi nghĩ thực sự rất là kỳ quặc và tôi không trả lời họ.

“Họ bảo rằng họ hỏi mà không hợp tác, không trả lời thì còn ngồi đây lâu.”

Tính đến 3 giờ chiều, giờ Việt Nam, ông Quang A thông báo trên Facebook vẫn đang ở đồn công an và đã bị yêu cầu khám xét hành lý.

Báo hải ngoại Nhật báo Văn hóa trong tin đăng hồi 17 tháng Tám cho biết ông đã có chuyến thăm Hoa Kỳ sau khi tham dự một số hội thảo tại châu Âu.

____

BBC

Công an thẩm vấn ông Nguyễn Quang A

01-09-2015

Từ nơi đang bị ‘tạm giữ, câu lưu’ ở sân bay Nội Bài, Hà Nội, Tiến sỹ Nguyễn Quang A thuật lại sự việc ông bị an ninh Việt Nam ngăn chặn nhập cảnh và yêu cầu làm việc về vấn đề ‘an ninh quốc gia của Việt Nam’.

Tại thời điểm cuộc trao đổi diễn ra tối hôm 01/9/2015 giờ Hà Nội, nhà vận động cho xã hội dân sự cho hay ông vừa có chuyến đi nước ngoài về Hà Nội thì bị công an và an ninh ở cửa khẩu yêu cầu ‘làm việc’ và giữ ông trong khoảng 10 tiếng đồng hồ, tính tới thời điểm trả lời BBC.

____

Video clip an ninh sách nhiễu các nhà hoạt động đi đòi người ở sân bay Nội Bài:

TS NGUYỄN QUANG A: CẢM ƠN TẤT CẢ ANH CHỊ EM

FB Nguyễn Quang A

2-9-2015

TS Nguyễn Quang A. Nguồn ảnh: BBC

Ra khỏi chỗ kiểm tra Hải quan lúc 0:10 phút ngày 2-9-2015 [Ngày 2-9!] mới gặp anh chị em ra đón, gặp nhau mừng nhưng thấy nhiều người bị an ninh đánh tôi nghẹn đi. 

Về đến nhà 1:30 tắm và đi ngủ luôn cho đã mắt. Sáng dậy xem mấy clip an ninh hành hung các bạn ra sân bay đón tôi (tôi khẳng định có 2 an ninh trong số các bạn gọi là côn đồ, mặc thường phục mà cũng vào định hành hung tôi, hay họ là côn đồ hợp tác với an ninh mặc sắc phục), lướt qua các comment củac các bạn tôi rất cảm động. Và tự đáy lòng tôi xin rất rất cảm ơn các bạn, kể cả những người đến Nội Bài muộn sau khi mọi người đã về vì quá khuya và những người đã theo dõi, bày tỏ sự ủng hộ tôi trên mạng, qua điện thoại, qua các cuộc phỏng vấn, và comment dưới các tường thuật lỗ mỗ của tôi trong 15 giờ bị câu lưu tại đồn công an nhà ga T2 Nội Bài.

Dưới đây tôi điểm sơ và bổ sung những điều đã viết hay đã nói mà các bạn có thể chưa rõ (xin nợ bài tổng hợp đầy đủ sau).

Xuống máy bay lúc 9:25 sáng 1-9-2015. Đến quầy nhập cảnh, họ bảo hộ chiếu hết hạn và mời vào trong để xem có hết hạn không. Đây là một chiêu bắt cóc người quen thuộc. Vào phòng họ đưa giấy mời làm việc liên quan đến những vấn đề an ninh quốc gia Việt Nam. Họ muốn mình trả lời đi Mỹ gặp những ai, ở đâu, móc nối với các tổ chức “phản động” nào,… [họ bảo có đầy ảnh tôi chụp với anh Điếu Cày, Trịnh Hội, Gs. Đoàn Viết Hoạt, anh Khanh RFA, và mấy người mà tôi gặp lần đầu, và nhờ an ninh nói tôi mới biết họ thuộc các tổ chức “khủng bố” hay đảng “phản động” này kia [Tôi còn có đầy ảnh chụp với Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào ở Hà Nội và vợ chồng Cù Huy Hà Vũ ở bên Mỹ nữa mà họ không nhắc tới].

Tôi ghi vào giấy mời của họ: lời mời không được tôi chấp nhận và đưa lại cho họ và nói thêm: các anh bắt cóc tôi vào đây rồi nói là “mời”, tôi không chấp nhận kiểu “mời này” của các anh và sẽ không trả lời bất cứ câu hỏi nào và không ký bất cứ gì.
Sau đó cứ lúc hỏi (lấy lời khai thì đúng hơn), lúc nghỉ (tán dóc), lúc họ mua cơm (trưa và tối) mời tôi ăn, tôi cảm ơn nhưng từ chối cho đến 21:30 tức là sau 12 câu lưu.

Rồi hai người mặc thường phục (lúc xuất hiện lúc biến mất và họ là 2 người trong số những người mà bên ngoài các bạn gọi là côn đồ đánh anh chị em) lên tiếng. Họ bảo nghe tôi nói chuyện với 2 sĩ quan mặc sắc phục, thì họ không chịu được nên nêu ý cá nhân, tôi không cần nghe, không cần trả lời. Họ mới là những kẻ khiêu khích thực sự, dùng lời lẽ thô bỉ lăng mạ những người họ cho là phản động (ở trong nước và nước ngoài) và ám chỉ cả tôi. Một tay còn bảo tôi sao không ở nước ngoài luôn đi vì “ông là người không được hoan nghênh ở Việt Nam”. Tôi đã cố nhịn nhưng đã mắc mưu khiêu khích của họ và cũng lên giọng: “cậu mới là người không được hoan nghênh ở đất nước này chứ không phải tôi” rồi cãi vã thêm nữa. Cuối cùng tôi kệ họ. Thành con tôi gọi điện thoại vào bảo muốn nới chuyện với mấy anh ở đó. Tôi đưa máy ra, 2 tay này lên giọng “ông không được quay lén” thằng Lân Thắng chứ con ông đâu! Họ sợ hỉnh ảnh của họ trong cuộc gọi sẽ được đưa lên mạng. Họ xông vào bẻ tay tôi khá đau và giật điện thoại. Đây thực sự là hành vi ăn cướp. May mà tôi tắt được điện thoại và đút luôn vào túi. Pha khiêu khích chấm dứt.

Rồi lại tiếp đến pha (lặp lại) của 2 sĩ quan (thiếu tá Khôi) và 1 thượng úy mà tôi không biết tên cũng chẳng được giới thiệu (tôi nhầm là thượng sĩ lúc đầu khi anh ta tra hỏi tôi: “thượng sĩ, anh không có tên trong giấy mời và tôi không nói chuyện với anh, tôi chỉ nói chuyện với thiếu tá Khôi”, xin lỗi về sự hạ cấp từ thượng úy xuống thượng sĩ nhé anh thượng úy). Thành con tôi lại gọi, anh thượng úy bảo cho anh nói chuyện với con tôi. Tôi đưa cho anh ta, anh ta bảo con tôi tắt máy nên không nói được gì, nhưng anh cầm luôn điện thoại của tôi. Tôi đòi anh ta không trả. Tôi nói đây là một sự tước đoạt tài sản của tôi, một sự vi phạm quyền con người trắng trợn. Anh ta thanh minh rồi sẽ đưa lại cho tôi. Tôi bảo các ông tước đoạt thế là sự vi phạm pháp luật trắng trợn. Rồi họ bỏ ra đi.
Tôi ngồi 1 mình với 1 anh mặc sắc phục khác. Tôi bảo anh ta, anh thấy đấy họ tước đoạt điện thoại của tôi cả tiếng đồng hồ, mang đi đâu đó thì tôi chẳng biết nội dung trong điện thoại của tôi có bị nhét thêm gì không (hẳn là quăng hàng tỷ bao cao su điện tử vào máy tính hay điện thoại dễ hơn quăng 2 bao cao su cả triệu lần!)

Ông thiếu tá quay lại đưa tôi chiếc điện thoại (bị tắt ngấm chứ không mở như lúc tôi đưa cho anh thượng úy), và bảo làm biên bản. Tôi bảo các muốn làm gì thì làm tôi không đọc, không cần nghe và tất nhiên không bao giờ ký.

Anh bảo tôi (bác không đồng ý làm việc theo cách này ở đây nhưng đồng ý làm việc lúc khác ở nơi khác nên 8 giờ sáng mai 2-9 (vài phút nữa là đến 2-9) mời bác đến số… (tôi không nhớ số) Nguyễn Đình Chiểu để làm việc. (Đây lại 1 kiểu nói ý người khác theo ý mình bởi vì tôi đã nói từ đầu với họ: Tôi không chấp nhận kiểu mời này và trong môi trường như thế này tôi không đối thoại, nhưng tôi sẵn sàng đối thoại khi chúng ta thỏa thuận được 1 thời điểm 2 người đều rỗi, khi đó tôi sẽ chủ động mời anh đến chỗ công cộng, chắc chắn tử tế do tôi chọn chứ không phải do các anh chọn). Tôi từ chối lời mời, mai tôi phải về quê thăm bà cụ (anh không ở lại dự lễ 2-9 ư? là câu hỏi của anh ta). Tôi sẽ vui lòng mời anh và cả lãnh đạo của anh đi uống cà phê khi thỏa thuận được thời gian tại quán cà phê tử tế do tôi chọn ở trung tâm Hà Nội (ở đồn hay cơ quan công an thì đừng hòng mời tôi).

Họ đưa tôi ra làm thủ tục nhập cảnh. Nữ sĩ quan nhập cảnh trong vòng 30 giây đóng dấu vào hộ chiếu và đưa lại cho tôi. Đút hộ chiếu vào túi ra hành lý thất lạc lấy va li. Qua soi hải quan, 2 anh rất vui vẻ hỏi chuyện tôi và tôi kéo va li ra thì các anh chị em kéo vào quán uống nước.

Kết thúc 15 giờ thật là quái gở (BBC hỏi tôi vì sao họ làm vậy. Tôi chịu, bảo anh phải hỏi họ thì may ra mới biết). Nhưng có thể đưa ra vài suy đoán theo kiểu “phản động”:
– họ làm thế để chào mừng (2-9, hay chuyến đi 3-9 dự lễ duyệt binh ở Bắc Kinh, hay chuyến viếng thăm Việt Nam sắp tới của ông Tập)?
– để góp phần cản chuyến thăm của Obama tháng 11?
– hay để dằn mặt bọn “phản động” ? (mà là việc chẳng bao giờ họ làm được)
Chỉ có họ mới biết, nhưng có thể thấy họ mới chính là những người bôi tro trát trấu lên mặt nước Việt Nam XHCN, và phản động theo đúng nghĩa!

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »