Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Tám 8th, 2015

►Cả hai “đồng chí, anh em” đóng kịch với nhau

Posted by hoangtran204 trên 08/08/2015

GS Nguyễn Văn Tuấn

07-08-2015

Thỉnh thoảng tôi tự hỏi chính giới Tàu nghĩ gì về đồng nghiệp họ ở Việt Nam. Dù biết rằng qua báo chí chúng ta có thể hiểu là họ không đánh giá cao, nhưng tôi vẫn muốn biết xem họ nghĩ gì. Tình cờ đọc được một đoạn văn được xem là “tối mật” của Mao Trạch Đông viết về Việt Nam làm tôi suy nghĩ về mối quan hệ Việt – Tàu hết sức thú vị. Tôi nghĩ bất cứ ai đang phấn đấu làm bạn với Tàu cộng có lẽ phải ngượng ngùng khi đọc câu của họ Mao.

Họ Mao nói “Nước ta và nhân dân Việt Nam có mối hận thù dân tộc hàng nghìn năm nay. Chúng ta không được coi họ là đồng chí chân chính của mình, đem tất cả vốn liếng của ta trao cho họ.Ngược lại chúng ta phải tìm mọi cách làm cho nước họ ở trong tình trạng không mạnh, không yếu mới có thể buộc họ ở trong tình trạng hiện nay. Về bề ngoài chúng ta đối xử với họ như đồng chí của mình, nhưng trên tinh thần ta phải chuẩn bị họ trở thành kẻ thù của chúng ta.” Đọan văn đó được trích từ văn kiện “Sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc trong 30 năm qua” của Bộ Ngoại giao Việt Nam, và được công bố 4/10/1979 (1).

Có lẽ những ai từng theo dõi Tàu không ngạc nhiên về câu nói trên, vì trong cái nhìn của giới chính khách Tàu, Việt Nam là một kẻ phản bội, không thể tin tưởng. Trước khi phát động chiến tranh chống VN, Đặng Tiểu Bình tuyên bố với báo chí quốc tế rằng “Việt Nam là côn đồ, phải dạy cho Việt Nam bài học”. Thật hiếm thấy một nguyên thủ quốc gia nào mà ăn nói du côn như Đặng, nhưng rất có thể y quá giận nên không kiềm chế được ngôn ngữ trước phóng viên quốc tế. (Trớ trêu một điều là tên này vẫn còn được khá nhiều người VN hâm mộ và thần tượng.)

Ngay cả thường dân Tàu dường như cũng không có thiện cảm với VN. Báo chí Tàu (nhất là tờ Hoàn cầu Thời báo) ra rả chửi Việt Nam, và đòi gây chiến tranh chống Việt Nam. Trước đây, trong một cuộc thăm dò ý kiến người dân Tàu bên China, kết quả cho thấy phần lớn dân Tàu nghĩ người Việt là phản bội, xảo quyệt, không đáng tin cậy. Trong cái nhìn của họ, Tàu là đại ân nhân của VN, vì Tàu từng giúp Bắc VN đánh Tây, đánh Mĩ. Chưa nói giúp vì động cơ gì, nhưng đó là cái nhìn của họ. Họ cũng nghĩ rằng khi thành công thì VN trở mặt. Họ lấy thái độ của ông Lê Duẩn là một ca tiêu biểu. Trước kia, khi cần vũ khí và tiền bạc của Tàu, thì ông Duẩn tỏ ra thân Tàu; đến khi thấy Liên Xô khá hơn, thì lại chạy theo Liên Xô và quay sang chửi Tàu thậm tệ. Có tài liệu còn cho thấy ông chửi thẳng vào mặt Mao (mà nhiều người xem là dũng cảm, nhưng tôi thì nghĩ thái độ đó không khéo chút nào). Tài liệu trên (1) được công bố dưới thời ông Duẩn. Nhìn như thế thì rõ ràng người Tàu có lí do để ghét Việt Nam.

Ngày nay thì lịch sử có vẻ tái lập. Chỉ cách đây vài tháng, trước ngày kỉ niệm cuộc chiến 1979, một lãnh đạo của đảng CSVN đã tuyên bố rằng VN vẫn chung thủy với Tàu trong cái “truyền thống đoàn kết quốc tế thủy chung” (2). Rồi mới đây nhất là một phát ngôn trung thành khác từ một tướng lãnh VN: “Việt Nam và Trung Quốc là hai nước láng giềng thân thiện và điều đó không bao giờ thay đổi. Nhiều thế hệ đã qua, nhân dân hai nước đã thiết lập và duy trì mối quan hệ, cùng tồn tại, hình thành rất nhiều điểm tương đồng về văn hóa” (3).

Đặt quan điểm chung thuỷ này với nhận định “Chúng ta không được coi họ là đồng chí chân chính của mình, đem tất cả vốn liếng của ta trao cho họ … Về bề ngoài chúng ta đối xử với họ như đồng chí của mình, nhưng trên tinh thần ta phải chuẩn bị họ trở thành kẻ thù của chúng ta” trên đây, ai cũng có thể thấy có gì đó không “add up” (nói theo tiếng Anh), hay không ăn khớp. Câu nói của Mao còn sờ sờ ra đó, ngay trên báo chí “chính thống”. Câu nói của Đặng Tiểu Bình cũng còn đó trên giấy trắng mực đen. Những câu nói xách mé và xấc xược của các tướng lãnh Tàu cộng và bỉnh bút của Hoàn cầu Thời báo vẫn còn lưu lại đó. Trước những lời nói xấc xược và khinh bỉ của Tàu như thế mà những người ở vị trí lãnh đạo quốc gia lại thề thốt “thuỷ chung” với họ! Thật không thể nào hiểu nổi.

Chỉ có một cách giải thích là cả hai phía, Tàu và Việt Nam, đều đóng kịch. Chẳng ai tin ai cả, Tàu chẳng bao giờ tin Việt Nam, và Việt Nam lúc nào cũng nghi ngờ Tàu. Những ngôn từ hoa mĩ là chỉ nói cho có, chứ trong thâm tâm thì người nói nghĩ ngược lại. Thật ra, đó cũng chính là tình nghĩa đồng chí của những người cộng sản, ngay cả trong cùng một nước và cùng cộng đồng dân tộc. Bề ngoài thì cười cười, tay bắt, tay ôm, hôn hít (ghê ghê), nhưng trong bụng thì một bồ dao găm, muốn thanh trừng lúc nào cũng được. Đúng như Nguyễn Du từng tả: “Bề ngoài thơn thớt nói cười / Mà trong nham hiểm giết người không dao”.

___

(1) Mao Trạch Đông qua sách báo Trung Quốc ngày nay – Kỳ 43: Từ văn kiện tuyệt mật chống VN đến 600 ngày tăm tối của Mao (MTG).

(2) Tiếp tục phát huy truyền thống tốt đẹp, giữ vững và tăng cường bản chất cách mạng, tính tiên phong của Ðảng, xây dựng Ðảng ta thật sự trong sạch, vững mạnh(*) (ND).

(3) Tướng Vịnh: Quan hệ hữu nghị Việt-Trung không bao giờ thay đổi(VOA/ BS).

Posted in Chinh tri Trung Quoc, Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

► Thiếu niên 15 tuổi dám đả đảo CSVN ở huyện Thạnh Hoá bị bắt giữ

Posted by hoangtran204 trên 08/08/2015

Thiếu niên 15 tuổi dám đả đảo CSVN ở huyện Thạnh Hoá bị bắt giữ

6-8-2015

T5, 08/06/2015 – 10:38
Vào tối ngày 06 tháng 8 năm 2015, em Nguyễn Mai Thảo Vy báo tin anh trai Nguyễn Mai Trung Tuấn, chỉ mới 15 tuổi, bị công an bắt giữ sau 4 tháng bị truy nã vì tội “cố ý gây thương tích” trong vụ giải toả đất ở huyện Thạnh Hoá – tỉnh Long An.

Sự việc xảy ra vào ngày 14 tháng 4 năm 2015, khi nhà cầm quyền huyện Thạnh Hóa đã huy động một lực lượng rất đông gồm: công an, cảnh sát cơ động, dân quân tự vệ đến để cưỡng chế thu hổi đất gia đình ông Nguyễn Trung Can, Nguyễn Trung Tài, và Nguyễn Thị Nhanh thuộc khu phố 3, thị trấn Thạnh Hóa.

Chính quyền huyện Thạnh Hoá đền bù cho dân chỉ có 300.000(vnd)/m2 nhưng bán cho người khác là 3 triệu đồng/m2. Số lãi thu được nhằm vụ lợi mục đích cá nhân.

Gia đình ông Nguyễn Trung Can và bà Mai Thị Hương đã nhiều lần gửi kiến nghị, khiếu kiện về việc làm sai trái của chính quyền địa phương về việc thu hồi đất của gia đình nhưng không được giải quyết.

Sau đó, 12 người trong gia đình ông Nguyễn Trung Can và bà Mai Thị Kim Hương bị bắt giam và bị khởi tố. Còn Nguyễn Mai Trung Tuấn (con ông Mai Trung Can) bị truy nã vì tội “cố ý gây thương tích” theo điều 104, bộ Luật Hình Sự.

Tuy nhiên, trong bản kết luận của cơ quan Cảnh Sát Điều Tra và bản cáo trạng của Viện Kiểm Sát Nhân Dân huyện Thanh Hoá gửi cho gia đình không có nhắc đến hành vi của Nguyễn Mai Trung Tuấn. Nhưng bản kết luận và cáo trạng cho biết đang truy nã Nguyễn Mai Trung Tuấn về tội “cố ý gây thương tích” theo điều 104, bộ Luật Hình Sự.

Em Nguyễn Mai Thảo Vy cho phóng viên SBTN biết: “Hiện tại em đang rất lo lắng cho tình trạng của anh trai. Công an đã truy nã anh trai em trong 4 tháng qua. Nay anh trai đang chữa bệnh ở Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận thì bị công an họ bắt giữ và di lý về tỉnh Long An. Hiện tại đang ở công an tỉnh Long An. Hôm xảy ra cưỡng chế, anh trai ấy chẳng làm gì sai pháp luật. Anh ấy chỉ ngăn cản công an vào cưỡng chế nhưng bị họ đánh lại giờ phải mang bệnh. Vậy mà họ vu khống là anh trai em đánh trọng thương người khác.”

Được biết, hôm xảy ra vụ cưỡng chế đất, Nguyễn Mai Trung Tuấn đã cầm loa kêu gọi nhà cầm quyền huyện Thạnh Hoá dừng ngay việc cưỡng chế và hô lớn các khẩu hiệu: “Tiêu diệt đảng CSVN, đả đảo đảng cộng sản bán nước, đả đảo Nguyễn Tấn Dũng bán nước,…”

Sống trong một xã hội luôn luôn phải đối đầu với sự áp bức, bóc lột đã khiến thiếu niên chỉ mới 15 tuổi mất niềm tin vào chính quyền CSVN, để dám đấu tranh cho đến cùng, dù có phải hy sinh tính mạng trước bạo quyền.

Ân Thiên / SBTN

Khởi tố một cậu bé vị thành niên liên quan đến vụ cưỡng chế đất tại Long An

Dân Luận tổng hợp

07-08-2015

Cháu Nguyễn Mai Trung Tuấn

DL – Chiều nay, Cháu Nguyễn Mai Trung Tuấn, 15 tuổi, đã bị khởi tố theo điều 257 BLHS tội “Chống người thi hành công vụ”. Trước đó, 12 người trong gia đình bao gồm cả bố mẹ của cháu Tuấn đã bị bắt trong một vụ cưỡng chế ngày 14/4/2015. Tất cả đều bị khởi tố theo điều 257 BLHS.

Cháu Nguyễn Mai Trung Tuấn bị bắt vào chiều ngày hôm qua, 6/8/2015. Theo thông tin từ “Phong trào liên đới dân oan tranh đấu”: Đến sáng nay, người thân cháu Tuấn đến trụ sở công an tỉnh Long An để tìm hiểu tình hình của cháu Tuấn thì phía công an cho biết chỉ đưa cháu Tuấn về đồn làm việc chứ không làm gì cháu cả.

Đến 14 giờ chiều thì người nhà cháu Tuấn nhận được “Thông Báo về việc bắt người đang bị truy nã Nguyễn Mai Trung Tuấn” và bị khởi tố vì tội “Chống người thi hành công vụ”

Thông Báo về việc bắt cháu Nguyễn Mai Trung Tuấn

Cháu Nguyễn Mai Trung Tuấn là con trai đầu của dân oan Mai Thị Kim Hương – Nguyễn Trung Can, tỉnh Long An. Ngày 14/4/2015, 12 người trong gia đình, bao gồm cả ba mẹ cháu Tuấn đã bị bắt vì kháng cự lực lượng cưỡng chế đất. Tất cả những người bị bắt sau đó đều bị khởi tố theo điều 257 BLHS, tội “Chống người thi hành công vụ”

Như vậy, gia đình cháu Tuấn có 4 người thì bị bắt giam, khởi tố 3 người. Chỉ còn 1 người em gái út của Tuấn là Nguyễn Mai Thào Vy (13 tuổi) là đang được tại ngoại.

Gia đình dân oan Mai Thị Kim Hương - Nguyễn Trung Can

Thông tin những quy định về độ tuổi phải chịu trách nhiệm hình sự theo quy định của pháp luật:

BLHS, Điều 12. Tuổi chịu trách nhiệm hình sự

1- Người từ đủ 16 tuổi trở lên phải chịu trách nhiệm hình sự về mọi tội phạm.2- Người từ đủ 14 tuổi trở lên, nhưng chưa đủ 16 tuổi phải chịu trách nhiệm hình sự về tội phạm rất nghiêm trọng do cố ý hoặc tội phạm đặc biệt nghiêm trọng.

Ngoài ra, tại khoản 3 Điều 8 Bộ luật Hình sự quy định: “Tội phạm ít nghiêm trọng là tội phạm gây nguy hại không lớn cho xã hội mà mức cao nhất của khung hình phạt đối với tội ấy là đến ba năm tù; tội phạm nghiêm trọng là tội phạm gây nguy hại lớn cho xã hội mà mức cao nhất của khung hình phạt đối với tội ấy là đến bảy năm tù; tội phạm rất nghiêm trọng là tội phạm gây nguy hại rất lớn cho xã hội mà mức cao nhất của khung hình phạt đối với tội ấy là đến mười lăm năm tù; tội phạm đặc biệt nghiêm trọng là tội phạm gây nguy hại đặc biệt lớn cho xã hội mà mức cao nhất của khung hình phạt đối với tội ấy là trên mười lăm năm tù, tù chung thân hoặc tử hình”.

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Cướp đất và chiếm đoạt tài sản của dân | Leave a Comment »

►Truyền thông dưới các chế độ độc tài

Posted by hoangtran204 trên 08/08/2015

” ngoài mục tiêu lừa dối và nhồi sọ, bất cứ hệ thống truyền thông nào của các chế độ độc tài cũng đều nhắm tới một mục tiêu khác nữa: định hướng dư luận. Công việc định hướng này bao gồm hai khía cạnh chính: Một là “giáo hoá” và hai là làm lạc hướng…”

Truyền thông dưới các chế độ độc tài

Blog VOA

Nguyễn Hưng Quốc

06-08-2015

H1Một trong những khác biệt lớn nhất giữa dân chủ và độc tài là ở phương diện truyền thông. Nói một cách vắn tắt, khác với các chế độ dân chủ, dưới các chế độ độc tài, truyền thông có hai đặc điểm chính: độc quyền và kiểm duyệt. Mức độ độc quyền và kiểm duyệt tuỳ thuộc vào mức độ độc tài. Tất cả các chế độ độc tài đều áp dụng, dưới những hình thức khác nhau, chính sách kiểm duyệt đối với các phương tiện truyền thông đại chúng. Nhưng chỉ có các chế độ độc tài toàn trị (totalitarianism) mới áp dụng chính sách độc quyền một cách triệt để.

Việt Nam là một chế độ độc tài toàn trị như thế: Với truyền thông, họ áp dụng cả phương thức độc quyền lẫn phương thức kiểm duyệt.

Ở miền Bắc, trong những năm đầu sau Hiệp định Geneva, ngoài báo chí nhà nước còn có báo chí tư nhân. Nhờ sự tồn tại của báo chí và nhà xuất bản tư nhân ấy, phong trào Nhân Văn Giải Phẩm mới được hình thành. Nhưng khi phong trào Nhân Văn Giai Phẩm bị đánh, tất cả các tờ báo và nhà xuất bản tư nhân đều bị bóp chết. Từ đó về sau, nhà nước hoàn toàn độc quyền trong lãnh vực truyền thông. Đến giữa thập niên 1980, với phong trào đổi mới, nhà nước cho phép tư nhân hoá kinh tế, nhưng cho đến tận bây giờ, họ vẫn từ khước việc tư nhân hoá báo chí và xuất bản. Tất cả các tờ báo, các đài phát thanh và truyền hình, cũng như tất cả các nhà xuất bản tại Việt Nam hiện nay đều hoàn toàn nằm trong tay nhà nước.

Độc quyền báo chí và xuất bản, giới lãnh đạo vẫn chưa an tâm. Cả báo chí lẫn xuất bản đều bị kiểm duyệt ngặt nghèo. Mọi bài báo cũng như mọi cuốn sách đều được dò xét từng câu từng chữ. Nhưng kiểm duyệt không vẫn chưa đủ. Bên cạnh việc kiểm duyệt chính thức, ở Việt Nam cũng như ở dưới mọi chế độ độc tài khác, đều có hai hình thức kiểm duyệt khác: hậu kiểm duyệt và tự kiểm duyệt. Hậu kiểm duyệt là hình thức kiểm duyệt sau khi tờ báo hay cuốn sách đã được in và được phát hành. Khi phát hiện ra một chi tiết có vấn đề về chính trị, người ta áp dụng biện pháp thu hồi ấn phẩm và trừng phạt tác giả. Ghê sợ trước những biện pháp trừng phạt như thế, hầu hết các tác giả đều tự đặt mình ở thế tự kiểm duyệt, nghĩa là tự mình cắt bỏ những chỗ gai góc, có thể bị xem như có vấn đề trong quá trình sáng tác. Trong bài “Hãy đọc lời ai điếu cho một giai đoạn văn nghệ minh hoạ” viết năm 1987, nhà văn Nguyễn Minh Châu có nói đến cái thảm cảnh tự kiểm duyệt ấy: lúc nào cũng giấu giếm, cũng rào đón, cũng che chắn, vừa viết một câu trung đã phải vội vã chêm ngay vào một câu nịnh cho… an toàn dù phải trả giá bằng chính tác phẩm của mình, những tác phẩm chỉ có giá trị minh hoạ nhất thời.

Nhưng độc quyền và kiểm duyệt như vậy để làm gì?

Có hai mục tiêu chính mà tất cả các chế độ độc tài và độc tài toàn trị nhắm tới là: nhồi sọ và lừa dối. Nguyên tắc ở đây là, nói theo Hitler, cứ nói dối, nói dối đi nói dối lại mãi, một cách thật giản dị, đến lúc nào đó, người ta sẽ tin là thật. Và khi đã tin rồi thì mọi người dần dần trở thành những con chó của Ivan Pavlov: Cả tư tưởng lẫn cảm xúc, hành vi và mọi phản ứng của họ đều bị điều kiện hoá. Trong bài “Authoritarian regimes retool their media-control strategy”, Robert Orttung và Christopher Walker cho trong cái gọi là “mọi người” ở đây, có bốn đối tượng chính: Một là những thành phần “ưu tú” trong chế độ, tức các đảng viên và cán bộ các cấp trong hệ thống cầm quyền, để họ tiếp tục trung thành với chế độ. Hai là dân chúng nói chung để họ vừa kính trọng lại vừa sợ hãi, không dám chống lại chế độ. Ba là các thành phần đối lập cũng như các tổ chức dân sự: Với cả hai, hệ thống truyền thông độc quyền của nhà nước luôn luôn tìm cách bôi nhọ và cô lập, để dưới mắt dân chúng, họ hiện hình như những thế lực đen tối đe doạ đến sự ổn định và phát triển kinh tế. Bốn là với những người thường xuyên sử dụng internet, chính quyền sẽ sử dụng nhiều cách khác nhau để hoặc dựng tường lửa và/hoặc kiểm duyệt để không phải ai cũng có thể tiếp cận được với những thông tin bất lợi cho chế độ.

Tuy nhiên, ngoài mục tiêu lừa dối và nhồi sọ, bất cứ hệ thống truyền thông nào của các chế độ độc tài cũng đều nhắm tới một mục tiêu khác nữa: định hướng dư luận. Công việc định hướng này bao gồm hai khía cạnh chính: Một là “giáo hoá” và hai là làm lạc hướng.

Tạo nên những con người sùng bái một cách mê tín đối với giới lãnh đạo cũng như đảng lãnh đạo cũng là một cách “giáo hoá”. Tuy nhiên, đối với dân chúng nói chung, hình thức “giáo hoá” phổ biến nhất, nói theo Robert Orttung và Christopher Walker trong bài dẫn trên, là làm cho mọi người trở thành thụ động và vô cảm, không quan tâm đến chính trị cũng như đến số phận của đất nước nói chung: “Để duy trì quyền lực, các chế độ độc tài đều giữ đại đa số quần chúng ở ngoài chính trị.”

Một khía cạnh khác của truyền thông dưới các chế độ độc tài mà người ta dễ quên lãng là đánh lạc hướng sự quan tâm của quần chúng. Áp dụng cách thức này, khi chính quyền gặp vấn đề rắc rối, người ta bèn tung ra một sự kiện hay một tin đồn vu vơ nào đó nhằm khêu gợi sự tò mò của mọi người khiến mọi người đuổi theo sự kiện hoặc tin đồn ấy mà quên bẵng đi vấn đề chính của chính quyền.

Nhớ, cách đây mấy năm, khi kinh tế gặp khó khăn với hiện tượng nhiều đại công ty nhà nước, nổi bật nhất là tập đoàn doanh nghiệp Vinashin, bị phá sản để lại những món nợ khổng lồ, dẫn đến các cuộc tranh luận gay gắt về vấn đề trách nhiệm không những của cá nhân mà còn của các cơ quan nhà nước. Mấy tháng sau, khi không khí vẫn còn nóng hổi, các cơ quan truyền thông xúm vào loan tải tin tức về bệnh tình của “cụ” rùa ở hồ Hoàn Kiếm. Chính quyền lập “khu điều dưỡng” cho rùa. Các nhà “rùa học” ở Hà Nội liên tục lên ti vi nói chuyện về rùa. Dân chúng rình rập quanh hồ Hoàn Kiếm để cố chụp hình rùa. Mọi người đều quan tâm đến rùa và quên phắt đi chuyện kinh tế của đất nước.

Những chuyện như thế chắc đã, đang và sẽ lặp đi lặp lại nhiều lần…

Posted in Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

► Cái “Nguyên Trạng” Đâu Rồi? Lộ Trình Quan Hệ Quốc tế của VN – Cơ hội Thoát Hán?

Posted by hoangtran204 trên 08/08/2015

Đinh Tấn Lực

Qua khỏi một điểm nhất định nào đó là sẽ không còn đường quay ngược lại. Đó chính là điểm cần phải đạt đến” – Franz Kafka.

Chuỗi thời sự hậu Mỹ Du của ngài tổng bí đã nối liền quá nhiều điều đáng ngẫm…

12/7/2015 – Đại sứ Mỹ Ted Osius ghé thăm cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản ở Quận Cam, California. Đài BBC đi tựa bài tường thuật “Đại sứ Mỹ: ‘Việt Nam đang có những thay đổi’ ”. Bài viết còn dẫn thêm lời phát biểu của Ted: “Nếu không nắm lấy cơ hội này là không hoàn thành nhiệm vụ”.

19/7/2015 – Đệ nhị phu nhân Hoa Kỳ, Tiến sĩ Jill Biden, thăm viếng Việt Nam, gặp gỡ Phó CTN Nguyễn Thị Doan và phu nhân Mai Thị Hạnh của CTN Trương Tấn Sang. Nội dung mặt nổi trên truyền thông đại chúng giữa Jill với cánh nội tướng nhà nước VN là thuộc phạm trù… những tiến bộ trong quan hệ Việt Mỹ.

22/7/2015 – Hàng nghìn tăng ni phật tử tụ về chùa Vĩnh Nghiêm tham dự một buổi lễ cầu siêu bi hùng, công khai bày tỏ lòng tưởng nhớ ghi công 64 liệt sĩ hy sinh trong trận thảm sát Gạc Ma. BT/BQP/VN vắng mặt, thay vào đó là Thiếu tướng Lê Mã Lương phát biểu cảm tưởng. Hầu hết các báo đều được đi tin lẫn đăng video clip về trận Gạc Ma.

27/7/2015 – CTN Trương Tấn Sang, lần đầu tiên chính thức và mạnh dạn công khai có cuộc gặp gỡ thân mật các cựu chiến binh của hai sư đoàn 313 & 314, là những đơn vị từng anh dũng chiến đấu chống bọn giặc xâm lược bá quyền bành trướng dọc theo biên giới phía Bắc của Việt Nam, thuộc khu vực Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang.

27/7/2015 – Đại sứ Mỹ Ted Osius, trong buổi làm việc với Bộ QP VN, được Thứ trưởng QP Nguyễn Chí Vịnh, thay mặt BT/BQP/VN tiếp đón bên lề cuộc Hội thảo Quốc tế về Lực lượng Gìn giữ Hoà bình của LHQ. Trong dịp này, Ted tiết lộ rằng “Vào tháng 9/2015, nhiều khả năng hai bên sẽ thảo luận hợp tác sản xuất vũ khí”.

27/7/2015 – Đại sứ Mỹ Ted Osius, trong dịp này, tiết lộ thêm rằng cũng trong khoảng tháng 9 tới đây, Đô đốc Paul Zukunft, Tư lệnh lực lượng Duyên Phòng Hoa Kỳ, sẽ viếng thăm Việt Nam, theo đề nghị của BT/BQP Mỹ Ashton Carter trong chuyến viếng thăm một đơn vị cảnh sát biển VN tại Hải Phòng hồi đầu tháng 6 vừa qua.

28/7/2015 – Đài VOA đăng tin BT/BNG Hoa Kỳ John Kerry sẽ viếng thăm Hà Nội vào đầu tháng 8 tới đây, nhân chuyến công du các nước Ai Cập, Qatar, Singapore, Mã Lai. Tại Mã Lai, John sẽ họp với 10 thành viên của Hiệp hội ASEAN. Chủ đề chính là Biển Đông, và có nhiều xác suất là John sẽ lặp lại yêu cầu TQ chấm dứt nỗ lực xây đảo nhân tạo.

28/7/2015 – Đại sứ Mỹ Ted Osius, trong buổi họp báo công bố kết quả chuyến công du Mỹ Quốc của ngài tổng bí vừa qua, đã tiết lộ là rất thú vị khi nghe ngài tổng bí lặp lại 2 lần từ “bạn bè”, với hai vị nguyên thủ số 1 và số 2 của Mỹ, tức đã “Thể hiện sự tin cậy, tin tưởng lẫn nhau chứ không phải là một quan hệ đổi chác”.

28/7/2015 – Đại sứ Mỹ Ted Osius, cũng trong buổi họp báo này, tiết lộ thêm một tin tức rất đáng quan tâm khác nữa, ngoài việc thành hình trường đại học Fulbright tại VN, là, vị Chánh thẩm Toà Án Tối Cao Liên Bang Hoa Kỳ sẽ viếng thăm VN trong thời gian tới. Ted kết luận rằng “Quan hệ Việt-Mỹ chưa bao giờ tốt hơn hiện tại”.

29/7/2015 – Trong cuộc hội thảo tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế ở Washington DC, Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ đặc trách khu vực Đông Á và Thái Bình Dương Daniel Russel có một phát biểu được báo chí tranh nhau VN giật tít lớn: “Mỹ tuyên bố ‘không trung lập’ trong vấn đề biển Đông”.

29/7/2015 – David Cameron, là vị Thủ tướng đầu tiên của Vương quốc Anh viếng thăm VN, trong hai ngày 29 và 30 tháng 7, cốt yếu là nhằm các hoạt động đầu tư. Tuy nhiên, điều ngạc nhiên khiến dư luận quốc tế xôn xao là nguyên nhân nào và nhắm vào ai mà trước khi đến VN, David tuyên bố không nhân nhượng với tệ nạn rửa tiền ở Anh.

30/7/2015 – BT NG VN Phạm Bình Minh công du Nhật Bản, tham dự phiên họp của Uỷ ban Hợp tác Việt Nhật lần thứ 7, đồng thời, chuẩn bị thủ tục cho chuyến viếng thăm của ngài tổng bí. Trước đó, trong chuyến công du Nhật Bản hồi đầu tháng 7, Thủ tướng VN cũng đã bày tỏ ý nguyện của ngài tổng bí là được thăm Nhật.

31/7/2015 – Lễ kỷ niệm 20 năm bình thường hoá quan hệ Việt-Mỹ do Sứ quán VN tại Mỹ chủ trì đã diễn ra tại thủ đô Washington DC. Tường thuật buổi lễ long trọng này, các báo lại thi đua giật tít: “Mỹ luôn đứng cạnh VN để bảo vệ hoàn bình Biển Đông”.

*

Lộ Trình Quan Hệ Quốc tế của VN, với những dữ kiện vừa nêu nói lên điều gì?

Chí ít, người đọc sẽ ráp nối tin thời sự để tự rút tỉa một vài nhận định:

  1. CTN  Trương Tấn Sang  đã tỏ ra mạnh dạn tự ý từ bỏ thế trung tả để nghiêng về phía trung hữu, một khi thấy phía cực tả đã xảy ra lắm điều tơi tả. Chỉ không rõ ngài có dám mạnh dạn thả tù những người đã từng phản đối thái độ hung hãn của Tàu trước đây?
  2. Thủ tướng chính phủ vận động cho Tổng bí thư đảng công du là một điều xưa nay hiếm. Nhắm tới Nhật Bản ngay sau Hoa Kỳ, là hai nước cùng một trục đối đầu với Bắc Kinh trên vùng biển lưỡi bò, lại càng là một hiếm hoi gần trăm năm mới có một.
  3. Nếu điều đó xảy ra, liệu rằng Tổng bí thư Ba Đình có đến Đông Kinh với tư cách lãnh tụ của phe thân Bắc Kinh như trước giờ từng hành xử nữa không? Hay ngài tổng bí đã ngã lòng, chấp nhận suy thoái, sau khi bị cắt cánh trói chân?
  4. Phía Mỹ liên tục khai triển nhiều chiêu thức tiếp thị của các Cty bán bảo hiểm, lần này là bảo hiểm chính trị, đặc thù và cụ thể là không đụng chạm gì tới thể chế hiện hành của Hà Nội. Nếu thay đổi xảy ra là do tự thân nó thay đổi!
  5. Thủ tướng Anh Quốc lại vô tình hé lộ một khung sườn làm việc mà nhiều người cho rằng có liên quan đến công thức Miến Điện trước đây: Lời hăm doạ (cũng là điều kiện thuận thảo) về cách rửa tiền, tẩu tán tài sản… mà không chỉ ở Anh.
  6. Những lời mật ngọt vuốt ve đám con trời trong cơn cắn răng nghiến lợi tất nhiên không thể thiếu, nhưng tông điệu chiều chuộng sẽ thấp hơn, với nhịp độ thưa hơn. Cũng tất nhiên, nhân sự BQP/VN trách nhiệm khâu này vẫn là hợp lý hơn cả.
  7. Gút lại, giới quan tâm thời sự VN thấy ra một điều chắc nịch là cái “nguyên trạng” của VN đã biến dạng.Có khi là đã vỡ toang ở một điểm khó lòng quay lại đường xưa. Cuba có cách của Cuba. VN cũng có cách riêng của VN. Nhất định thế!
  8. Điều thay đổi ngoạn mục này tạo ra một tâm lý lạc quan cho nhiều người từng chờ đợi cơ hội Thoát Hán, nhưng ngược lại cũng gây ra nỗi lo lắng về một tương lai VN đắm chìm vào một chế độ độc tài không cộng sản chưa chắc tốt đẹp gì.
  9. Có phải rằng, nói theo giọng Ted, chưa bao giờ nhu cầu xây dựng một liên minh chính trị của người Việt Nam yêu tự do dân chủ để ngăn chận đường xoay của độc tài độc đảng là to lớn hơn và khẩn thiết hơn hiện tại?

01/8/2015
– Tròn 74 năm ngày sinh báo “Việt Nam Độc Lập”. Kỷ niệm 60 năm khánh thành đường sắt liên vận nối liền Bắc Việt với TQ và mong rằng không ai cần đếm thêm.

Blogger Đinh Tấn Lực

Nguon: http://www.danluan.org

Posted in Chính Sách Đối Ngoại, Chinh Tri Hoa Ky, Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »