Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Ba 13th, 2015

►Chuyện Riêng Của V.N. và Những Anh Hàng Xóm

Posted by hoangtran204 trên 13/03/2015

Chuyện Riêng Của V.N. & Những Anh Hàng Xóm

Trong gia đình chúng tôi có những đứa con, cháu hỗn láo, bướng bỉnh thì để chúng tôi đóng cửa lại trừng trị chúng nó, dĩ nhiên là trừng trị theo cách của chúng tôi. Các anh hàng xóm đừng có mà gõ cửa đòi xen vào chuyện riêng của gia đình chúng tôi. (Tôn Nữ Thị Ninh)

 

Đèn Cù II phát hành cuối tháng 11 năm 2014. Tôi muốn đọc quá nhưng không thể đặt mua. Gửi thư cầu cứu Đinh Quang Anh Thái, nhận được hồi đáp (vô cùng) hứa hẹn: “Cứ yên tâm, sẽ nhận được sách trong thời gian ngắn nhất.”

Tôi “tưởng” thiệt nên mượn địa chỉ văn phòng của một cơ quan thiện nguyện ở Phnom Penh gửi ngay cho ông bạn (vàng) đầy thiện tâm và thiện chí. Chờ dài cổ cũng chả thấy sách vở gì ráo trọi mới vỡ lẽ là mình đã … “trao duyên lầm tướng cướp!”

Rồi Đèn Cù II cũng được phát tán tùm lum trên mạng. Tiếc là những nơi tôi đi qua, trong mấy tháng rồi, đều quá xa chốn thị thành nên vào được internet không dễ dàng gì. Nói chi đến chuyện đọc gần ngàn trang giấy.

Tuần rồi về lại Nam Vang mới có dịp “tiếp cận” thoải mái với tác phẩm mà mình mong đợi. Nói nào ngay cũng có hơi thất vọng chút xíu. Cuốn sau không đã như cuốn trước, dù vẫn có rất nhiều trang thú vị:

“Tôi quen ba người dạy tiếng Anh và tôi muốn nói tới các anh như những người từng chịu hẩm hiu lúc đất nước sập cửa lại với thế giới, tiếng Anh bị miệt thị. Thật ra chả phải chỉ tiếng Anh mà là bất cứ tiếng nói của kẻ thù nào.

Chị P. T. M., dạy tiếng Trung Quốc ở Đại học Sư phạm đã ngồi làm thường trực mãi ở cống trường cho tới khi Trung Quốc hết là thù mới lên truyền hình dạy lại. Ông Nghĩa dạy tiếng Trung Quốc ở Cao đẳng sư phạm Hà Nội thì đi làm bảo vệ. Khi đánh xét lại, các giáo viên tiếng Nga nghỉ dài dài.

Đầu tiên nói tới Đặng Chấn Liêu. Cùng tội ‘xét lại’. Treo giò, mất chức chủ nhiệm khoa tiếng Anh Đại học Sư phạm. Liêu cho hay hồi ấy chả ai thiết cái thứ tiếng phản động này…. Liêu ở Pháp làm viên chức của Liên Hợp Quốc. Theo Cụ Hồ kêu gọi, anh về nước và bị Hoàng Văn Hoan nghi là tình báo Anh…

Người thứ hai là Mỹ Điền. Học ở Anh từ 1947-48… Sau Điện Biên Phủ về nước, anh theo Ung Văn Khiêm, thứ trưởng ngoại giao đến chào bộ trưởng Phạm Văn Đồng. Trong chuyện trò, Đồng dặn Khiêm chú ý để Mỹ Điền sinh hoạt chi bộ. Nhưng rồi chả ai nhắc tới, có lẽ thấy anh không bập.

Sớm ngán thế cuộc, bắt đầu từ đọc báo cáo mật của Khrushchev trên báo Le Monde, Mỹ Điền trở thành một trong hai ba trung tâm lan, yến, kỳ hoa dị vật ở Hà Nội những năm 60, khi thú chơi này bị coi là ‘tư sản, đồi truỵ’ rồi bị cấm. Minh hoạ đúng cho câu thơ của Bertolt Brecht ‘Thời thế gì / Mà nói đến cỏ cây…’. ‘Chả ai thích dùng tôi, Mỹ Điền nói…” (Trần Đĩnh. Đèn Cù, tập II. Người Việt, Westminster, CA: 2014).

Theo tôi thì cách mạng cũng không đến nỗi khe khắt gì lắm trong việc dùng người, kể cả những kẻ đã (lỡ) sống ở nước ngoài và am tường ngoại ngữ. Những nhân vật vừa kể – chả qua – chỉ bị xui thôi, hay nói một cách văn hoa là họ sinh bất phùng thời.

Chớ gặp phải vận may thì cái vốn liếng sinh ngữ vẫn có thể giúp cho một công dân X.H.C.N.V.N trở thành hiển đạt. Trường hợp bà Tôn Nữ Thị Ninh là một thí dụ điển hình. Theo Wikipedia:

Tôn Nữ Thị Ninh (sinh ngày 30 tháng 10 năm 1947) từng là Đại sứ đặc mệnh toàn quyền của Việt Nam tại Liên minh Châu Âu (EU) và một số quốc gia như Bỉ, Hà Lan, v.v… Bà cũng từng là Phó Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại Quốc hội Việt Nam. Bà có vai trò tích cực trong lĩnh vực đối ngoại của Việt Nam…

Bà trở thành nhà ngoại giao bắt đầu bằng công việc phiên dịch và bà đã học được nhiều kinh nghiệm khi đi dịch cho Thủ tướng Phạm Văn Đồng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, ông Xuân Thuỷ, ông Nguyễn Cơ Thạch… Bà đã làm đại sứ ở ba nước Bỉ, Hà Lan và Luxembourg và Liên minh châu Âu (EU). Bà còn giữ cương vị là người đứng đầu đại diện của phái đoàn Việt Nam ở Liên minh châu Âu tại Brussel (Bỉ) và đã từng giữ một nhiệm kỳ trong Ủy ban Trung ương của Hội liên hiệp phụ nữ Việt Nam.

Cương vị gần đây nhất mà bà nắm giữ là Phó Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại Quốc hội. Trên cương vị đó bà đã có một số những phản bác tương đối mạnh mẽ trước một số cáo buộc về vấn đề nhân quyền từ phía Hoa Kỳ và Quốc hội Hoa Kỳ.”

Đã chưa?

Con đường công danh của bà T.N.T.N. chỉ “bắt đầu bằng công việc phiên dịch” mà đi lên tuốt tới chức vụ “Phó Chủ Nhiệm Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội” đâu phải chuyện nhỏ. Ở vị trí này, trong chuyến công du nhằm cải thiện mối tương giao (vốn chưa bao giờ tốt đẹp) giữa Việt Nam với Mỹ, và với cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản ở đất nước này – hồi năm 2004 – bà T.N.T.N đã tuyên bố nhiều câu (bất hủ) có thể được coi như danh ngôn của ngành ngoại giao của nước C.H.X.H.C.N.V.N:

-Trong gia đình chúng tôi có những đứa con, cháu hỗn láo, bướng bỉnh thì để chúng tôi đóng cửa lại trừng trị chúng nó, dĩ nhiên là trừng trị theo cách của chúng tôi. Các anh hàng xóm đừng có mà gõ cửa đòi xen vào chuyện riêng của gia đình chúng tôi.

Hay:

Mình là thế thượng phong của nguời chiến thắng, mình cần chủ động, người ta không thể chủ động được do mặc cảm, cũng không thể yêu cầu ngươi ta đi trước, họ đứng ở vị trí không thuận lợi trong tiến trình lịch sử.

Tôi thì e rằng chính bản thân bà Ninh cũng “đứng ở vị trí không thuận lợi (mấy) trong tiến trình lịch sử.” Vẫn theo Wikipedia:

“Tháng 8 năm 2007, bà đã thôi giữ chức tại quốc hội và tham gia vào lĩnh vực giáo dục với tư cách Chủ tịch Hội đồng sáng lập Trường Đại học Tư thục Trí Việt. Tuy nhiên dự án này bị thất bại.”

Sao lại “thất bại” cà?

Tôi nhớ lúc khởi đầu dự án (“Bắt Tay Xây Dựng Trường Đại Học Tư Thục Trí Việt”) ngó bộ hoành tráng lắm mà:

“Sáng 7.11.2007, tại trụ sở Ủy ban về người VN ở nước ngoài (NVNƠNN) TP.HCM, Câu lạc bộ Khoa học và Kỹ thuật NVNƠNN (OVSCLUB) và Hội đồng sáng lập Dự án trường Đại học tư thục Trí Việt đã ký kết Thỏa thuận hợp tác: xây dựng một trường đại học chính quy hiện đại, trên tinh thần thực học để đào tạo nhân lực chất lượng cao phục vụ cho công cuộc hiện đại hóa và công nghiệp hóa đất nước.

Đại diện cho Hội đồng sáng lập Dự án Đại học tư thục Trí Việt là bà Tôn Nữ Thị Ninh, Chủ tịch Hội đồng và đại diện của OVSCLUB là TSKH Trần Hà Anh, Trưởng Ban điều hành. Buổi lễ ký kết diễn ra với sự chứng kiến của Ban Chủ nhiệm Ủy ban NVNƠNN, Ban Liên lạc NVNƠNN TP.HCM…

Giới thiệu về Dự án trường Đại học tư thực Trí Việt, bà Tôn Nữ Thị Ninh cho biết, trường sẽ được xây dựng trên địa bàn huyện Long Điền, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, trên diện tích đất rộng 55 ha. Tâm huyết của những người xây dựng dự án này là xây dựng tại VN một trường đại học đạt chuẩn quốc tế và phi lợi nhuận, tạo được một không gian xanh với thiên nhiên hài hòa và những trang thiết bị đủ để thầy và trò có được những điều kiện học tập và nghiên cứu tốt nhất.”

Sao “tâm huyết” cỡ đó mà lại trở thành một chuyện “đầu voi đuôi chuột,” hả Trời?

Ngồi rà lại chút xíu tôi mới thấy có hai điểm khiến cho dự án xây dựng Đại Học Trí Việt khó được hanh thông:

Luật chơi của Trí Việt là: nói không với thiếu trung thực.

Gọi là trường quốc tế bởi vì sẽ dạy bằng tiếng Anh kể từ năm thứ 2, với lập luận rằng thanh niên Việt Nam thời hội nhập phải có tiếng Anh như là một ngôn ngữ làm việc của mình, ngoài tiếng mẹ đẻ…

Coi: sống trong một chế độ mà lường gạt, dối trá và nghi ngờ là chủ trương xuyên suốt của Đảng và Nhà Nước mà bà Tôn Nữ Thị Ninh lại đặt ra “luật chơi là nói không với thiếu trung thực” và còn nói bằng tiếng Anh nữa (cơ) thì không “thất bại” mới là chuyện lạ.

Bà Ninh, lẽ ra, nên thức thời chút xíu. Bầy đặt màu mè “trung thực” làm chi – vậy má? Thử nhớ lại coi: trong suốt thời gian làm thông dịch cho Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Xuân Thủy, Nguyễn Cơ Thạch … mấy chả có nói một câu nào “trung thực” không? Hay tất cả đều  dối trá (như Vẹm) hết trơn – đúng không?

Đại học Trí Việt vẫn còn có cơ may “chuyển bại thành thắng” nếu sửa lại chương trình học chút xíu thôi: “Gọi là trường quốc tế bởi vì sẽ dạy bằng tiếng Trung Hoa kể từ năm thứ 2, với lập luận rằng thanh niên Việt Nam thời hội nhập phải có tiếng Tầu như là một ngôn ngữ làm việc của mình, ngoài tiếng mẹ đẻ…

Ráng nhịn chút xíu như vậy đi, chị Ninh.  Chảnh quá, thường khi, dễ trở thành lố bịch: “Các anh hàng xóm đừng có mà gõ cửa đòi xen vào chuyện riêng của gia đình chúng tôi.”

 

Bà Tôn Nữ Thị Ninh (bên trái) trong buổi ra mắt Viện Trí Việt

Sau Hội Nghị Thành Đô thì nhiều anh hàng xóm, khỏi cần gõ cửa, cũng đã (dám) chui luôn vô mùng của đám ái nữa của lắm vị Ủy Viên Bộ Chính Trị rồi. Bởi vậy, Đại Học Trí Việt (với sứ mệnh Trí Cao – Tâm Rộng –  Tầm Xa) sao không dậy bằng tiếng Tầu đi cho nó hợp thời?

Tương tự, cái “thế” mà mấy năm trước chị Ninh mô tả là “thượng phong của nguời chiến thắng” đó, với thời gian – rõ ràng – mỗi lúc một thêm chênh vênh dữ. Với con số xí nghiệp phá sản, cùng với nợ công mỗi lúc một nhiều thì trong tương lai gần – rất có thể – bầy sâu của Đảng lại phải nhờ chị Ninh chạy qua Hoa Kỳ “công du” chuyến nữa.

Lần này, làm ơn nhỏ họng lại chút xíu nha – chị Ninh. Đã bị gậy đi ăn xin mà còn lớn giọng (nghe) kỳ lắm. Hàng năm nếu không có hàng chục tỉ đô la của đám người “ở vị trí không thuận lợi trong tiến trình lịch sử” cứu trợ thì cái Đảng và Nhà Nước (thổ tả) hiện nay đã chuyển qua từ trần tự lâu rồi, đúng không?

© Tưởng Năng Tiến

danchimviet.info

———

Bài liên quan

* Trí Thức Phải là Người Biết Ngượng – Nguyễn Văn Lục, dcvonline.net, 13-5-2015

 

Posted in Giao Duc | Leave a Comment »

►Tưởng niệm sự kiện Gạc Ma tại Hà Nội và Sài Gòn (ngày 14-3 -2015)

Posted by hoangtran204 trên 13/03/2015

 

thứ 7 ngày 14/3/2015
Địa điểm: trước tượng đài vua Lý Thái Tổ

Lo

Phạm Hồng Sơn

12-03-2015

“Lời kêu gọi Tưởng niệm sự kiện Gạc Ma tại Hà Nội và Sài Gòn” của nhóm No-U Hà Nội (được đăng tải trên nhiều trang mạng), ngoài nội dung chính nhằm xiển dương tinh thần yêu nước, chống sự xâm lấn của Trung Cộng (Trung Hoa Cộng sản), có hai thông điệp tôi cho là rất đáng bàn:

  1. Ở phần cuối lời kêu gọi có câu mang tính hiệu triệu: “…, để khẳng định dân tộc Việt Nam không bao giờ khuất phục ngoại bang,..”

Đọc câu này và nhìn sang nước Nga hiện nay chúng ta có thể hiểu được tại sao nước Nga vẫn mãi chìm đắm trong nền chính trị độc tài hậu cộng sản và hiểu được tại sao Putin – một độc tài lỳ lợm, ác độc – lại đang tận hưởng chỉ số tín nhiệm cao vọt từ chính dân Nga sau khi phương Tây áp đặt các lệnh trừng phạt kinh tế nhằm vào chính thể độc tài của Putin.

Cũng chỉ nhìn một cách hạn hẹp, riêng trong lịch sử Việt Nam trong thế kỷ 20, chúng ta cũng thấy rõ, cái bi kịch hiện nay của Việt Nam cũng một phần lớn là vì nhiều người đã nghe theo Đảng Cộng sản Việt Nam quyết “không khuất phục ngoại bang” Pháp, Mỹ (và “ngụy-tay sai của ngoại bang”).

Thử đặt một giả định: “Nếu nhân dân miền Bắc (và cả một phần miền Nam) không nghe theo Đảng Cộng sản Việt Nam để quyết “không khuất phục ngoại bang” Mỹ hay Pháp thì lịch sử bây giờ ra sao? Việt Nam ngày nay xấu hơn hiện trạng hay sẽ tốt như Nouvelle-Calédonie, Hàn Quốc hay là xấp xỉ Thailand?”

Do đó, vấn đề chính và lâu dài của nhân loại không phải là “ngoại bang” hay “nội bang”, “nội tộc” hay “ngoại tộc” mà là có tiến bộ, có dân chủ tự do, có tôn trọng nhân quyền, có mang lại hạnh phúc, phát triển vững bền cho con người hay không.

  1. Dưới lời kêu gọi có câu:  “Đề nghị các lực lượng công an bảo vệ người dân, xử lý ngay các hiện tượng côn đồ, móc túi, phá đám nếu có.”

Câu này làm tôi liên tưởng tới giọng điệu thường có của các bài viết trên hệ thống truyền thông nhà nước về các “nhà dân chủ”, trong đó phần kết thường cũng có lời kêu gọi “xử lý” các đối tượng mà họ đề cập. Và đặc biệt là từ “phá đám”. Vì “phá đám” là một từ trừu tượng, mơ hồ, thiếu chính xác, có tính qui chụp tạo ra một ác cảm đối với dư luận. Ví dụ chính quyền độc tài thường tạo dư luận cho những phản biện đối kháng hoặc thậm chí một thái độ sống khác với họ là “phá đám”, nhưng không để cho bàn luận thế nào là “phá đám”, rồi ra tay trấn áp.

Thực ra trong một xã hội dân chủ với tinh thần cơ bản là thượng tôn luật pháp (rule of law), mọi người được sống tự do trong các không gian do pháp luật qui định và tự chịu trách nhiệm trước pháp luật. Không ai có quyền “xử lý” ai cả, kể cả công an. Những người trưởng thành hiểu biết trong xã hội dân chủ đều hiểu rằng mọi hành động của công dân sai hay đúng là căn cứ vào việc đối chiếu với pháp luật (qua một hệ thống tư pháp độc lập và một truyền thông tự do). Nên công dân dân chủ chỉ sợ pháp luật chứ không sợ bất cứ viên chức nhà nước nào, kể cả CÔNG AN. Do đó việc kêu gọi lực lượng công an để “xử lý” ai đó không phải là tư duy của các công dân dân chủ.

Có thể những người soạn thảo e ngại sự chụp mũ của chính quyền nên đưa ra một thông điệp có tính xác định tư cách bản thân là ôn hòa, tôn trọng pháp luật đồng thời cảnh báo chính quyền phải thực thi nhiệm vụ giữ gìn trật tự, pháp luật và không nên tạo ra những hành động xâm phạm các quyền tự do của những người biểu tình ôn hòa như đã từng xảy ra. Nhưng khi kêu gọi « công an » và dùng từ “phá đám”, những người soạn thảo vô tình đã dùng lại một lối tư duy cũ kỹ, thiếu chính xác, thiếu trưởng thành của chính độc tài.

Tư duy độc đoán, cảm tính, thiếu khoan dung với khác biệt và tinh thần dân tộc thiếu tỉnh táo (unenlightened nationalism) còn rất nặng trong xã hội Việt Nam hiện nay là điều đã rõ. Nhưng điều đáng nói là những thứ đó lại thể hiện ở một nhóm “xã hội dân sự” có nhiều người còn rất trẻ.

Tận dụng truyền thống yêu nước, chống ngoại xâm (đích thực) của dân tộc để vận động tiến bộ cho xã hội là một phương pháp không sai. Nhưng cách thức đó có những hạn chế, thậm chí là nguy hiểm, vì có thể bị độc tài lợi dụng hoặc rơi trở lại độc tài, nếu chúng ta không để ý tới các tinh thần căn bản của Dân chủ, Nhân quyền.

____

No-U Hà Nội

LỜI KÊU GỌI

10-03-2015

Kính thưa đồng bào Việt Nam,

Cách đây 27 năm vào ngày 14/3/1988, Trung Quốc đã đưa quân xâm chiếm bãi đá Cô Lin, bãi đá Len Đao, bãi đá Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Chúng đã giết hại 64 người lính, bắn chìm 3 tàu vận tải ngay giữa vùng biển chủ quyền của Việt Nam. Kể từ ngày đó, thân xác các anh cùng những con tàu vận tải mãi mãi nằm lại giữa vùng biển khơi một thời của tổ quốc.

Không những vậy, trong những năm gần đây Trung Quốc liên tục gây hấn trên Biển Đông bằng những hành động khiêu khích cả về mặt kinh tế, chính trị, quân sự, ngoại giao. Nhiều tàu cá bị đánh chìm, nhiều ngư dân bị giết hại, nhiều hoạt động thăm dò khai thác dầu trên vùng biển Việt Nam bị Trung Quốc phá hoại. Trung Quốc gần đây còn liên tục cho cải tạo những vùng đảo chiếm được của Việt Nam thành những căn cứ quân sự khổng lồ với sân bay, cảng nước sâu và nhiều công trình quân sự hòng độc chiếm toàn Biển Đông, thực hiện mưu đồ bành trướng bá quyền nước lớn, đe doạ đến hoà bình và an ninh khu vực. Đó là điều nhân dân Việt Nam không thể chấp nhận!

Để tưởng nhớ những người lính đã ngã xuống vì chủ quyền quốc gia, để khẳng định dân tộc Việt Nam không bao giờ khuất phục ngoại bang, anh em No-U Hà Nội kêu gọi bà con Thủ Đô cùng những tỉnh lân cận về Hà Nội cùng xuống đường tưởng niệm sự kiện Gạc Ma.

Thời gian: 9h sáng thứ 7 ngày 14/3/2015
Địa điểm: trước tượng đài vua Lý Thái Tổ

Đề nghị bà con tham gia xuất hiện đúng giờ, trang phục chỉnh tề.
Đề nghị các lực lượng công an bảo vệ người dân, xử lý ngay các hiện tượng côn đồ, móc túi, phá đám nếu có.

Anh em No-U Hà Nội./.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Cáo trạng của VKS Nhân dân Tối cao quyết định truy tố ông anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy

Posted by hoangtran204 trên 13/03/2015

Cáo trạng của VKS Nhân dân Tối cao quyết định truy tố ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy

Nguồn: anhbasam

11-03-2015

Chúng tôi nhận được Bản Cáo trạng của VKS Nhân dân Tối cao, quyết định truy tố ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy ra trước Tòa án NDTP Hà Nội theo khoản 2, Điều 258. Xin được đăng tại đây để quý độc giả cùng tham khảo:

H1

H1

H1

H1

H1

H1

H1

H1

Câu Chuyện Anh Ba Sàm

Đoan Trang

Một ngày đầu tháng 5 ở Hà Nội, công an Việt Nam đột ngột ập vào nhà, cũng là công ty, của một blogger nổi tiếng – Nguyễn Hữu Vinh, được biết đến dưới cái tên Anh Ba Sàm. Vinh và trợ lý là cô Nguyễn Thị Minh Thúy – một người mẹ của hai đứa con song sinh 7 tuổi – bị bắt ngay lập tức.

Vụ bắt khẩn cấp rõ ràng nhằm làm Vinh bất ngờ. Tuy nhiên, công an không kiểm soát được trang tin vốn đông người đọc Ba Sàm News, và trang này vẫn tiếp tục hoạt động. Trên thực tế, chỉ 5 ngày sau khi Vinh và Thúy bị bắt, hai cộng sự khác của ông đã ra một tuyên bố đầy thách thức: “Nguyễn Hữu Vinh bị bắt, nhưng Ba Sàm thì không”. Tuyên bố này hàm ý rằng một phong trào viết blog mạnh mẽ hơn, viết vì sự thay đổi, sẽ tiếp tục nổi lên ở Việt Nam.

Vụ bắt bớ gây một làn sóng phẫn nộ lớn trong giới đấu tranh. Phong trào Con Đường Việt Nam, một tổ chức xã hội dân sự hoạt động vì quyền con người ở Việt Nam, cũng ra một tuyên bố vào ngày 7/5, nêu rõ: “Việc tiếp tục tước đoạt quyền tự do ngôn luận của các công dân trong nước như ông Nguyễn Hữu Vinh, bà Nguyễn Thị Minh Thúy và những nhà hoạt động, blogger khác chứng tỏ chính quyền Việt Nam không có thiện tâm hòa giải với chính người dân mình và cương quyết khước từ mọi đóng góp của người dân vào tiến trình giữ nước và dựng nước chung”.

Chính quyền phản công. Sử dụng hệ thống báo chí do công an và quân đội kiểm soát, chính quyền buộc tội Vinh và Thúy “đăng tải các bài viết có nội dung xấu, thông tin sai lệch, làm giảm uy tín, mất lòng tin trong nhân dân về cơ quan Nhà nước, tổ chức xã hội lên mạng Internet”, vi phạm Điều 258 Bộ luật Hình sự.

Trong một bài viết đặc biệt hằn học, một trang mạng của công an buộc tội Vinh: “Y chuyên viết về các vấn đề chính trị xã hội Việt Nam với phong cách bình luận chống đối, luôn tìm cách làm cho mọi thứ của Việt Nam xấu xa, tồi tệ giống với con người của y”.

Anh đã luôn có mặt ở những nơi đó. (Ảnh: No-U Hà Nội)

Người muốn thắp lửa

Nguyễn Hữu Vinh không phải luôn luôn là người được phong trào dân chủ ưa thích. Bản thân vốn là một sĩ quan an ninh, ban đầu ông cũng bị nghi ngờ. Sinh năm 1956 trong một gia đình cán bộ cao cấp, ông có đầy đủ điều kiện để cũng trở thành một quan chức trong hệ thống cấp bậc của nhà nước cộng sản.

Ngay sau khi Vinh bị bắt, các blogger đã tìm lại tiểu sử gia đình ông, để nhắc lại rằng cha của Vinh, cụ Nguyễn Hữu Khiếu, từng làm Đại sứ Việt Nam tại Liên Xô hai nhiệm kỳ. Vào cái thời mà Liên Xô còn là “ông anh cả” của Việt Nam trong Chiến tranh Lạnh, làm đại sứ là một đặc quyền, và như chính Vinh từng viết trong một hồi ký ngắn vào năm 2012, ông và gia đình hồi đó sống một cuộc sống mà toàn bộ phần còn lại của xã hội chỉ có thể mơ tưởng.

Ngôi nhà nơi ông sinh sống hồi nhỏ bây giờ là nhà của thủ tướng đương nhiệm. “Khi người dân miền Bắc hầu như không biết đến hương vị bơ, sữa, thì mỗi sáng hắn tản bộ vài bước qua số 2 Hoàng Diệu, kế bên dinh thự của Tổng Bí thư Lê Duẩn, để mua những chai sữa tươi còn nóng hổi, những thỏi bơ, pa-tê, ổ bánh mì thơm phức”.

Vinh thậm chí còn được gặp Hồ Chí Minh một lần khi mới lên 5 tuổi – đó được coi là đặc ân đối với người dân miền Bắc Việt Nam hồi ấy.

Quan trọng nhất, nhờ thành phần gia đình, ông được tiếp cận với những cuốn sách mà dân thường hoàn toàn không thể động đến. Một trong số đó, gọi là “tài liệu tham khảo đặc biệt”, gồm những bài viết được Thông Tấn Xã Việt Nam dịch chọn lọc từ báo chí nước ngoài sang tiếng Việt.

“Những năm 1960’, loại này có chữ “Mật-Không phổ biến”, chỉ cấp bộ thứ trưởng trở lên được cung cấp, sau này thêm cấp vụ, cục. Rồi khoảng cuối 1990’ thì bán tự do. Dù thế nào thì những tài liệu này cũng đã giúp hắn “tự diễn biến” kha khá trong bao nhiêu năm “theo đảng” – Vinh viết. Từ những tài liệu này mà ông biết đến sự tàn bạo của chế độ cộng sản Mao Trạch Đông, mà tiếc thay đó lại là lý tưởng mà chính quyền miền Bắc Việt Nam thời ấy cố vươn tới.

Chiến tranh leo thang, Vinh sơ tán về quê, nơi ông chứng kiến cuộc sống nghèo đói của những người dân ở dưới trong bậc thang xã hội. Nhưng niềm tin của ông vào lý tưởng cộng sản chỉ thật sự đảo lộn khi chiến tranh kết thúc vào năm 1975, và ông có có cơ hội nhìn thấy khoảng cách phân chia sâu sắc giữa “miền Nam tư bản”“miền Bắc cộng sản”. Ông không mất nhiều thời gian để đi đến kết luận rằng đời sống dưới chế độ tư bản, bất chấp những hạn chế của nó, vẫn thịnh vượng hơn và khác hẳn cái cuộc sống được mô tả trong các tài liệu tuyên truyền của người cộng sản.

“Hắn được “mở mắt” thêm nhiều nữa” – Vinh viết. “Rồi thêm một thứ “diễn biến” khác là hắn đã liều bỏ không biết bao thời gian và tiền túi để lọ mọ học tiếng Anh và vi tính từ lúc mọi người còn coi là thứ xa lạ”.

Để nhóm lên ngọn lửa

 

“Luôn quyết liệt, đam mê, và can đảm” – Phạm Xuân Cần, bạn học cũ của Vinh ở Học viện An ninh, viết, hòa thêm vào cơn phẫn nộ của cộng đồng blogger sau vụ bắt giữ Vinh. Ông Cần nhớ lại Vinh đã là một sinh viên của Học viện như thế nào, sau đó trở thành một sĩ quan an ninh, rồi làm việc ở Ban Việt kiều. Kinh nghiệm làm việc của Vinh với các trí thức Việt Nam ở nước ngoài – một số trong đó đã lưu vong từ năm 1975 – bổ sung thêm vào những hiểu biết của ông về “miền Nam tư bản”, khiến ông bị ám ảnh bởi cái ý nghĩ: “Bao nhiêu con người với những bộ óc tài ba đã bị phung phí”.

Năm 1999, gần như ngay sau khi Việt Nam thông qua Luật Doanh nghiệp, Vinh ra khỏi biên chế Nhà nước và thành lập công ty riêng, VPI, công ty thám tử tư đầu tiên ở Việt Nam. Công việc làm ăn của Vinh tiến triển tốt, và lợi nhuận của nó đủ làm Vinh nghĩ đến chuyện theo đuổi những sự nghiệp khác.

Năm 2005, khi mạng xã hội 360 (mà giờ đây đã sập) của Yahoo! xuất hiện, Vinh cũng tham gia làm blog như bất kỳ thanh thiếu niên Việt Nam nào. Ông tạo ra trang blog Anh Ba Sàm trên nền Yahoo, ban đầu chỉ đăng tải các bài mà ông viết cho báo chí nhà nước, cho đến khi ông nhận ra nhu cầu của những người dân Việt Nam, muốn biết “thế giới nghĩ gì về chúng ta”.

Thế là Vinh bắt đầu dịch các tin bài trên báo chí nước ngoài về Việt Nam sang tiếng Việt, và lượng độc giả tăng dần. Blog Anh Ba Sàm cũng cung cấp cả những tài liệu về mối quan hệ Việt Nam – Trung Quốc, mà cho đến tận bây giờ vẫn còn là một vấn đề chính trị nhạy cảm.

Mặc dù trang Anh Ba Sàm thu hút được một số lượng độc giả khá lớn (đối với một website chính trị), nhưng Vinh không dừng lại ở đó. Ông đi xa hơn trong sự nghiệp “khai dân trí” với sáng kiến xuất bản một bản tổng hợp những tin tức quan trọng nhất mỗi ngày. Vinh cũng thêm vào đó các comment (lời bình luận) – kết hợp giữa những suy nghĩ sâu sắc của một trí thức với văn phong dí dỏm, sắc sảo. Và các comment đã nhanh chóng trở thành đặc thù của trang Anh Ba Sàm, thu hút sự quan tâm của hàng trăm nghìn người đọc tiếng Việt trên khắp thế giới. Đó là một con số khá cao, đặc biệt khi mà lượng phát hành của tờ báo lớn Tuổi Trẻ chỉ đạt tới khoảng 200.000 bản.

“Tin tức được cập nhật 24/7. Đúng như kỳ vọng của độc giả, blog dành sự chú ý đặc biệt cho những câu chuyện mà nền báo chí quốc doanh của Việt Nam không được phép đưa tin. Món điểm tin hàng ngày này đã thu hút tới 100.000 độc giả thường xuyên” – David Brown, một nhà cựu ngoại giao người Mỹ thường có các bài viết được dịch đăng trên Anh Ba Sàm, đã viết như thế về trang mạng này vào tháng 3/2013, khi nó chịu một đợt tấn công nặng nề của các hacker “ủng hộ chính quyền”.

“Luôn đúng giờ, tuân thủ đạo đức báo chí, tức là chính xác, trung lập và bảo vệ nguồn tin, tôn trọng bản quyền. Đó là những nguyên tắc mà chúng tôi tuân theo trong suốt những năm qua” – Đinh Ngọc Thu, hiện là biên tập viên chính của trang Anh Ba Sàm, nói. Thu tham gia “điểm tin” cùng Vinh vào năm 2009, và lý do duy nhất khiến cô không bị bắt cùng Vinh và Thúy là vì cô đang sống ở California.

Quan hệ của Vinh với một số người trong bộ máy Nhà nước, xuất phát từ cương vị trước đây của ông trong các cơ quan nhà nước, cũng là những nguồn tin hữu ích. Tuy nhiên, đồng thời, chúng cũng gây nghi ngờ rằng ông là “an ninh trá hình”. Câu hỏi mà nhiều người đặt ra là tại sao Nguyễn Hữu Vinh mãi không bị bắt? Làm sao ông có thể “sống sót” qua rất nhiều đợt công an đàn áp blogger?

Bây giờ thì câu trả lời đã rõ ràng: Đó chỉ là vấn đề thời gian.

Hà Nội mùa xuân năm 2014. Ảnh: No-U Hà Nội

Công an vào cuộc

Chính quyền Việt Nam, với phần lớn là những gương mặt già nua, có lẽ không để ý nhiều đến sức mạnh của Internet, nhưng bộ máy an ninh của họ thì đã lưu tâm rất nhanh chóng. Bất kỳ người nào viết blog về các vấn đề chính trị sớm muộn cũng thấy có vấn đề với mạng lưới công an dày đặc ở Việt Nam. Vì thế, thật dễ hiểu khi Anh Ba Sàm được công an chú ý rất sớm, coi như một điểm tập kết của các lực lượng “phản động”.

Và dù sao thì đấy cũng là một niềm tin có cơ sở. Trang web đối kháng nào ở Việt Nam, hay nói đúng hơn là bằng tiếng Việt, cũng có lượng độc giả trung thành riêng của nó. Bạn đọc của Ba Sàm, như ông mô tả, có rất nhiều trí thức và đảng viên Đảng Cộng sản. Một tỷ lệ lớn trong số họ có thể vẫn còn trung thành với ý thức hệ cộng sản đã lạc hậu, và cái mà họ cần là “sự thật như nó vốn có” – trung lập và chính xác, không có sự kiểm duyệt của nhà nước.

Độc giả quả thật đã tạo thành một cộng đồng gắn kết, và bản thân độc giả cũng có người đọc của chính họ – có nhiều người vào Anh Ba Sàm chủ yếu để đọc các comment của Vinh và các blogger (“còm sĩ”) khác dưới mỗi bài. Rất nhiều còm sĩ đã trở nên nổi tiếng trong “đại gia đình bạn đọc Anh Ba Sàm”.

Chỉ có một đội ngũ rất ít người vừa lo nội dung vừa lo bảo mật, nên trang mạng thường xuyên bị tấn công. Ông Brown, nhà cựu ngoại giao, viết:

“… ngày 9/3, blog Ba Sàm bị tấn công triệt để. Bài vở, comment của mấy năm trời mất sạch. Tài khoản email của đội ngũ biên tập viên cũng mất. Nhóm Ba Sàm cho đến giờ vẫn chưa lấy lại được quyền kiểm soát trang anhbasam.wordpress.com. Tuy nhiên, đó vẫn còn là một bi kịch có thể xử lý được. Một ít nội dung đã được sao lưu dự phòng trên các máy chủ đặt ở nước ngoài”.

“… Một độc giả ngây thơ có thể kết luận rằng nhóm Anh Ba Sàm là một lũ phản động bất mãn, sống ở Mỹ, mưu lật đổ chính quyền Hà Nội”.

Sự thật là Vinh và cộng sự của ông chẳng nhận khoản trợ giúp tài chính nào từ bất cứ ai. Trên thực tế, khi nền kinh tế sa sút, công ty thám tử tư của Vinh cũng gặp khó khăn và đã gần trên bờ vực phá sản khi Vinh và Thúy bị bắt.

Một bạn đọc từng có đôi lần gặp Vinh kể lại một cuộc trò chuyện của chị với Vinh. Một cách nghi ngờ, bạn đọc đó hỏi: “Tại sao anh làm tất cả những việc này?”.

Ông đáp: “Bởi vì tôi ở vị thế tốt hơn bất cứ ai để làm việc này, cho nên nếu không làm, tôi sẽ cảm thấy có tội”.

Và ông bảo: “Bởi vì tôi đáp ứng đủ ba điều kiện. Thứ nhất, điều kiện kinh tế của tôi đủ tốt. Tôi có VPI, tôi không đến nỗi nghèo đói. Thứ hai, tôi có kiến thức về mạng. Và thứ ba, quan trọng nhất, là tôi hiểu họ – công an. Tôi đã từng ở trong họ, tôi hiểu họ”.

Tuy nhiên, có vẻ như cuối cùng ông đã thua. Người cựu sĩ quan an ninh đã không nghĩ rằng những đồng nghiệp cũ của ông có thể bắt ông, và ông bị bắt vào lúc không ngờ nhất.

Bản án đối với ông được dự đoán là sẽ nặng nề, bởi vì các tòa án của công an luôn xử nghiêm những người bị coi là “phản bội” nguồn gốc cộng sản của họ. Như Cù Huy Hà Vũ, con của một quan chức cộng sản cấp cao khác, cũng đã bị kết án 7 năm tù vào năm 2011.

Nhưng nói một cách lạc quan, chẳng phải đây là lúc để Vinh nghỉ ngơi hay sao? Ông đã làm việc quá nhiều, đấu tranh quá kiên trì trong suốt 7 năm qua, làm kiệt quệ cả bản thân ông lẫn các cộng sự. Và mặc dù ông có rất nhiều độc giả, cuối cùng, về cơ bản đó vẫn là một cuộc chiến đấu trong cô đơn.

Nhưng ông vẫn cứ blog.
California, 4/7/2014

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An | Leave a Comment »

►Ai ra lệnh không được nổ súng trong trận Gạc Ma 14-3-1988?

Posted by hoangtran204 trên 13/03/2015

“…Có đồng chí lãnh đạo cấp cao ra lệnh bộ đội ta không được nổ súng nếu như TQ đánh chiếm cái đảo Gạc Ma hay bất kỳ đảo nào ở Trường Sa. Bộ trưởng Bộ Quốc phòng hồi bấy giờ là Lê Đức Anh đã lệnh Không được nổ súng! ”

Mời các bạn xem lại phim 14-3-1988 do quân đội TQ phát tán trên mạng internet năm 2007. Trong khi đó, đảng CSVN giấu diếm rất kỹ vụ Gạc ma.

https://www.youtube.com/watch?v=ZEmirnjLef4

Ai ra lệnh không được nổ súng trong trận Gạc-Ma

RFA

Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok

12-03-2015

Tàu chiến Trung Quốc trực xạ bắn vào tàu vận tải công binh của Việt Nam khiến 64 chiến sĩ Hải quân VN đã hy sinh cùng với lệnh không được nổ súng...

Mỗi năm vào ngày 14 tháng Ba, hình ảnh cuộc tàn sát 64 bộ đội công binh Quân đội Nhân dân Việt Nam lại ám ảnh gia đình họ và người có quan tâm. Những cái chết này là một sự kiện lịch sử cần phải làm rõ ai là thủ phạm trực tiếp, trói tay bộ đội bằng chính sách kềm chế trước đội quân hung hãn Trung Quốc

Lệnh không được nổ súng

Từ đầu năm 1988 Trung Quốc đã có những hành động lấn chiếm các đảo đá thuộc quần đảo Trường Sa bằng cách đưa hai chiến hạm thị uy chung quanh khu vực. Trước hành động khiêu khích công khai ấy Việt Nam đã khởi động chiến dịch có tên Chủ quyền 88 viết tắt là CQ-88 bằng cách gửi bộ đội công binh mang vật liệu xây dựng tới nhóm đảo Cô Lin, Len Đao và Gạc Ma để xây dựng các cơ sở tại đây nhằm khẳng định sự có mặt của Việt Nam trên nhóm đảo quan trọng này.

Tuy biết trước sự hiếu chiến và quyết tâm chiếm đảo của Trung Quốc nhưng bộ đội công binh Việt Nam lại không được trang bị vũ khí và quan trọng hơn nữa họ được lệnh không được bắn trả lính Trung Quốc. Chỉ một vài bộ đội trên tàu mang vũ khí cá nhân và nhóm bộ đội tiến vào cắm cờ trên đảo Gạc Ma đã tay không đối diện với giặc. Anh Nguyễn Văn Thống một người sống sót trong khi tiến vào Gạc Ma xác nhận với Đài Á Châu Tự Do lệnh không được nổ súng này

-Bên mình lúc ra đi là quán triệt không được nổ súng bất kỳ giá nào cũng không được nổ súng.

Thượng tá Hoàng Hoan, Chỉ huy phó Chính trị trung đoàn công binh 83 kể lại với báo chí cái chết của trung úy Trần Văn Phương người đầu tiên ôm cờ chịu bị lính Trung Quốc bắn chết trước mặt đồng đội. Thượng tá Hoan xác nhận đây là hành động kềm chế trước sự hung hãn của lính Trung Quốc:

-Sau một thời gian giằng co nhau quyết liệt và xảy ra việc Phương bị thương và sau chết tại đảo và Lanh thì bị thương nằm gục xuống rồi thì anh em cùng với nhau đối với bọn Trung Quốc đó cuối cùng thì bọn nó nhanh chóng rút lui ra. Nhưng mà nó có cái chuyện, tức là nó nổ súng trước còn ta thì có thái độ kềm chế chủ yếu là mềm dẻo để giải quyết đúng đắn khẳng định rõ chủ quyền Việt Nam, tôi đã ở đây rồi! Thế nhưng phía Trung Quốc vẫn cứ nổ súng vào cán bộ chiến sĩ của xây dựng và đi giữ đảo.

Câu chuyện của 27 năm về trước vẫn nằm im trong những trang sử của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Lời kể của những bộ đội công binh không đủ sức thuyết phục dư luận cho đến khi chính một vị tướng chính thức lên tiếng về việc này. Ông là Thiếu tướng Lê Mã Lương, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, từng giữ chức Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam nói trước cuộc tọa đàm kỷ niệm cuộc chiến Gạc Ma do Trung tâm Minh triết tổ chức vào năm ngoái, Tướng Lê Mã Lương cho biết:

-Nó có một câu chuyện như thế này: Có đồng chí lãnh đạo cấp cao ra lệnh bộ đội ta không được nổ súng nếu như đánh chiếm cái đảo Gạc Ma hay bất kỳ đảo nào ở Trường Sa. Không được nổ súng! Và sau này nó có một câu chuyện và nó đã được ghi vào tài liệu mà ta đã rõ rồi là khi trong một cuộc họp của Bộ Chính Trị, đồng chí Nguyễn Cơ Thạch đập bàn và nói là ai ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng?

Những người lính hy sinh đầu tiên ấy cộng thêm con số bộ đội bị quân Trung Quốc sát hại nâng lên 64 người là một vết thương lớn cho người lính bất cứ quân đội nào khi họ không được cầm súng chống lại quân thù, tướng Lê Mã Lương chia sẻ:

-Trong lịch sử của Hải quân Nhân dân Việt Nam chưa có trận nào mà hải quân ta chỉ có mấy phút thôi chúng ta chết đến hơn nửa đại đội. Không có chuyện lịch sử Hải quân, lịch sử của các đơn vị chiến đấu bộ binh chỉ trong mấy phút mà tiêu như thế, trừ bom, nó bỏ trúng đội hình đang hành quân hoặc là nó thả trúng đội hình đang đóng quân còn trong đánh nhau ta cũng trong thế chủ động thì không có chuyện đó. Cho nên đó là cái nỗi đau mà nỗi đau này nó âm ỉ và nó sẽ đi với người lính cho tới khi kết thúc sứ mệnh trên cái đất này.

TS Nguyễn Văn Khải người tham dự buổi hội thảo cho biết nhận xét của ông về việc tướng Lương công khai điều mà Bộ quốc phòng Quân đội Nhân dân Việt Nam giấu kín sau sự cố Gạc Ma:

-Câu đó của Lê Mã Lương là hoàn toàn đúng bởi vì những năm 80 tôi là TS Thiếu tá và có anh họ là Lê Ngọc Hiền là Thứ trưởng Quốc phòng, Lê Trọng Tấn là Tổng Tham mưu trưởng quân đội cho nên những chuyện này chúng tôi biết cả.

Bộ trưởng Quốc phòng, Lê Đức Anh

Ông Nguyễn Khắc Mai giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Văn hoá Minh Triết cho biết vai trò của ông Lê Đức Anh lúc ấy là Bộ trưởng Quốc phòng, người được xem là đã ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng:

-Ngài Bộ trưởng Bộ Quốc phòng hồi bấy giờ là ngài Lê Đức Anh đã ra cái lệnh như vậy mà anh Lê Mã Lương đã tường thuật trong hội thảo tưởng niệm Gạc Ma của chính Trung tâm Minh Triết tổ chức ở Khách sạn Công đoàn năm ngoái, thì bây giờ ta phải công khai cái này.

Một Bộ trưởng Quốc Phòng thấy giặc nó xâm lấn bờ cõi của mình mà ra lệnh không được chống lại, đứng im như thế cuốn cờ lên người mình để cho nó nã súng nó bắn!

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, một nhà ngoại giao kỳ cựu, am hiểu sâu sắc vấn đề Trung Quốc đánh giá quyết định không nổ súng của Bộ trưởng Quốc phòng Lê Đức Anh:

-Tôi cho rằng lúc bấy giờ ông Lê Đức Anh được đưa lên làm Bộ trưởng Quốc phòng mà làm cái việc như thế là một việc phản quốc. Ra lệnh không được bắn lại để cho Trung Quốc nó giết chiến sĩ của mình như là bia sống thì tôi cho đó là một hành động phản động, phản quốc.

Ông Lê Đức Anh là cai đồn điền cao su của một người tình báo của Pháp chứ ông ta không phải tham gia cách mạng lâu dài gì đâu. Chẳng qua ông ấy khai man lý lịch rồi thì được lòng ông Lê Đức Thọ, ông Lê Đức Thọ cứ đưa ông ấy lên vù vù trở thành Bộ trưởng Quốc phòng, sau này thành chủ tịch nước. Cái điều đó những người biết chuyện như tôi lấy làm đau lòng lắm và cho là một nỗi nhục của đất nước.

Sau khi bị tàn sát, thi thể những người lính tay không súng ống ấy không phải đều được về nhà mà một số rất lớn đã trôi dạt khắp vùng biển quê hương bởi Bộ Quốc phòng Việt Nam không có một một cố gắng nào mang họ về đất liền như tất cả mọi quân đội khác trên thế giới phải làm. Ông Nguyễn Khắc Mai nhận xét:

-Cho đến hôm nay 64 người anh hùng liệt sĩ ở Gạc Ma đấy nhiều người xác vẫn còn nằm dưới biển và cái ông Nông Đức Mạnh nguyên Tổng bí thư lại trả lời rằng thôi cứ để yên như thế! Đáng lẽ anh phải can thiệp với Chữ thập đỏ quốc tế để tìm cách vớt và đưa thân xác của các liệt sĩ ấy về quê mẹ thì anh lại để im, bởi vì anh sợ Tàu mà. Động chạm đến Tàu thì anh run lên vì anh bị cầm tù rồi.

Tại sao cứ im lặng? chỉ cho mấy cái anh cấp người phát ngôn Bộ Ngoại giao nói tới nói lui một điệp khúc nhàm chán vô cùng và bọn Trung Quốc nó không thèm đếm xỉa gì tới, nó coi đấy là cái chuyện tào lao thì đấy là cái đau, đấy là cái nhục về Gạc Ma.

Ngày 14 tháng Ba mỗi năm không những là ngày giỗ chung của 64 gia đình liệt sĩ nhưng còn là ngày mà lịch sử Việt Nam sẽ phải làm rõ ai là thủ phạm chính trong cuộc tàn sát này. Mặc dù nó được phóng lớn lên thành cuộc chiến Gạc Ma nhưng người trong cuộc biết rõ đó là một cuộc chiến mà bên bị hại không được nổ súng.

—————

Thảo luận nhân 27 năm sự kiện Gạc Ma

12-3-2015

BBC và các khách mời của Bàn tròn trực tuyến hôm thứ Năm thảo luận nhân sự kiện đánh dấu tròn 27 năm đảo Gạc Ma, thuộc quần đảo Trường Sa, bị hải quân Trung Quốc chiếm từ tay quân đội Việt Nam. Theo tin chính thức, sau trận hải chiến ở cụm đảo Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao, phía Việt Nam có 64 chiến sĩ hy sinh, 9 người bị bắt làm tù binh.

Cuộc tọa đàm bàn tròn được phát trực tuyến trên các kênh Youtube và Google Hangout của BBC Việt ngữ và trang nhà của chúng tôi vào lúc 19h30 tới 20h00 giờ Việt Nam, hôm 12/3/2015.

Một số câu hỏi được các khách mời của Tòa đàm trao đổi xoay quanh các vấn đề:

– Bài học gì rút ra cho Việt Nam về sự kiện ‘trận hải chiến’ được cho là không cân sức gần ba chục năm về trước ở Gạc Ma ngày 14/3/1988?

– Tại sao hải quân Việt Nam theo một số nguồn khảo cứu và nhân chứng nói đã không được phép nổ súng, kháng cự trong khi bên tấn công là hải quân Trung Quốc có hỏa lực và tàu chiến được trang bị để tấn công và chiếm đảo dễ dàng?

– Nếu Việt Nam nổ súng liệu có thể giữ được đảo Gạc Ma hay sẽ gặp kết cục tương tự như khi Việt Nam Cộng hòa nổ súng để bảo vệ Hoàng Sa nhưng vẫn mất phần mà họ chiếm giữ ở quần đảo này?

– Vì sao cho tới nay, quân đội và chính quyền Việt Nam vẫn chưa cho tiến hành tìm kiếm, thu gom hài cốt sáu chục binh sỹ bị đắm cùng 3 chiếc tàu hải quân? Việt Nam đợi tới bao giờ mới tiến hành công việc thu gom này?

Gần đây, một nhà sử học quân sự, Thiếu tướng quân đội nhân dân Việt Nam, ông Lê Mã Lương, nguyên Viện trưởng Viện Lịch sử Quân sự đưa ra chi tiết tại một cuộc hội thảo trong nước, được công bố trên mạng Internet, rằng một ‘cán bộ lãnh đạo’ cấp cao của quân đội Việt Nam khi đó đã ra lệnh ‘không được nổ súng’ nếu và khi xảy ra cuộc tấn công của Trung Quốc tại Trường Sa vào thời điểm đó.

Tướng Lương cũng nói thêm cựu Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam khi đó, ông Nguyễn Cơ Thạch, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, đã ‘đập bàn’ và chất vấn Bộ Chính trị Việt Nam sau khi mất Gạc Ma rằng “ai đã ra lệnh” để hải quân không thể tự vệ.

Nhìn lại sự kiện của Gạc Ma sau 27 năm, Việt Nam có thể rút ra kinh nghiệm gì và cần có những động thái gì, nếu như không muốn lặp lại sự kiện đã diễn ra hôm 14/3/1988?

Mời các quý vị đón theo dõi chương trình Tọa đàm http://bit.ly/1Ag9kzv của chúng tôi vào 19h30 giờ Việt Nam ngày thứ Năm, 12/3/2015.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2015/03/150311_hangout_gac_ma_27years

——-

Lê Đức Anh, người móc nối giữa đảng CSVN và Trung Quốc dẫn tới Hội nghị bí mật Thành Đô ngày 3 và 4-9-1990

Mời các bạn đọc loạt bài dưới đây:

Giai Đoạn 1990-2014

 Bối cảnh dẫn tới Hội nghị Thành Đô. 

 

►Thiếu tướng Lê Duy Mật yêu cầu đảng CSVN tổng kết cuộc chiến 1979-1984 và công bố các văn bản của Thỏa hiệp Thành Đô  (20-7-2014)

►Đại Tá an ninh Nguyễn Đăng Quang: Phải công bố các thỏa thuận Thành Đô tháng 9/ 1990 cho nhân dân biết (3-8-2014)

►Đơn gửi các vị tuyên huấn, tuyên giáo ĐCSVN về thỏa hiệp Thành Đô 9/1990 (7-8-2014)

►Phải công khai tất cả nội dung của hội nghị Thành đô-Tại sao đảng giấu kín mà không vinh danh Hội Nghị Thành Đô 1990

  (1982-2005)

 

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Hội Nghị Thành Đô 1990, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | 6 Comments »

►Thắng lợi vẻ vang của đảng: Sự thờ ơ của dân chúng trước hành động xâm lăng

Posted by hoangtran204 trên 13/03/2015

Và chính sách của Đảng đã thắng lợi hoàn toàn.

Như vậy, đảng đã thắng tuyệt đối trong chiến lược ngoại giao và nội trị trước âm mưu, hành động xâm lấn lãnh thổ của Tổ Quốc. Vấn đề là ở chỗ, thành công với tiêu chí, mục đích và ý đồ nào mà thôi.

Sự thờ ơ của dân chúng với các hành động xâm lăng

 Thời gian gần đây, những hành động của nhà cầm quyền Trung Cộng trên Biển Đông của Việt Nam ngày càng khốc liệt, trắng trợn và bất chấp tất cả mọi nguyên tắc quốc tế cũng như chính những cam kết của họ.
2-5-2014,  Sau khi đưa giàn khoan vào vùng biển Việt Nam khảo sát xong, nhà cầm quyền Trung Cộng đã từng bước, từng bước một lấn dần theo một lộ trình và kịch bản rất rõ ràng nổi bật ý đồ xâm lược. Chúng đã xây dựng xong trên Hoàng Sa, đóng quân đồn trú rồi xây dựng đảo Gạc Ma mà chúng cướp bằng vũ lực của Việt Nam năm 1988 thành một đảo nhân tạo.
Không chỉ có vậy, sự ngang ngược của chúng tiếp tục bằng việc tiếp tục đưa quân đội ra đồn trú tại Trường Sa.Trên biển, ngư dân Việt Nam tiếp tục bị đánh đập, bị cướp và ngăn chặn khai thác hải sản. Tàu thuyền Trung Cộng kéo vào tận Đà Nẵng, chỉ cách chưa đến hai chục hải lý…
Những hành động ngang ngược của Trung Cộng diễn ra như chốn không người, như với những nơi không có chủ quyền diễn ra hàng ngày, hàng giờ trước gần 100 triệu người Việt Nam vốn được ca ngợi là yêu nước nồng nàn, sâu sắc và biết bao ngôn từ khác nữa.Nhưng, những hành động của người Việt trước những hành động kể trên của quân xâm lược, xét tổng thế chỉ là những con số không tròn trĩnh và vô nghĩa với ý đồ xâm lược của bọn bá quyền bành trướng Trung Cộng.Những thái độ, hành động, lời nói vừa nhu nhược, hèn yếu nhũn nhặn của hệ thống chính trị hiện nay đối với kẻ thù, không khác gì những hành động khi xưa kéo nhau lên biên giới tự trói tay dâng nộp sổ sách dâng cho quân xâm lược lãnh thổ của đất nước mà sử sách còn ghi chép.

Tiếng của Người phát ngôn Bộ Ngoại giao như những cuộn băng rè cũ kỹ thỉnh thoảng được đưa lên kéo lại cho dân chúng nghe không có tác dụng gì hơn là chỉ làm cho dân chúng thêm chán nản trước sự hèn nhược của cả hệ thống cộng sản trước kẻ thù của đất nước, của dân tộc.

Quan chức Cộng sản, thì đua nhau sang chầu nước lớn đàn anh Trung Cộng. Quan chức đứng đầu cầm quân, thì tỏ rõ sự hèn nhát của mình bằng câu phát biểu công khai chỉ sợ dân chúng căm ghét Trung Quốc của bọn xâm lược. Chỉ bởi kẻ thù dân tộc, đất nước hiện nay, lại chính là anh bạn vàng của Đảng Cộng sản Việt Nam, một thế lực đang đè đầu cưỡi cổ đất nước này.

Cả đất nước, cả dân tộc như tê liệt trước những hành động hung hăng, trắng trợn của kẻ thù. Những thông tin về lãnh thổ mất đi dưới tay giặc đã không thể có tiếng vang bằng hành động của một cô người mẫu văng bộ phận phụ khoa vào mặt Công an và Đảng Cộng sản.

Điển hình, là những thông tin ít ỏi, rời rạc của báo chí về những hành vi xâm lấn của bọn bá quyền, đã vấp phải sự thờ ơ của người dân Việt Nam. Người dân Việt đang đua nhau vào các lễ hội cướp giết, đâm chém. Người dân Việt đang thi nhau khoe của cải, nhà cửa tráng lệ. Quan chức khoe sống trong cảnh vàng son, nhung lụa mà không cần nói thì ai cũng có thể khẳng định chỉ có thể từ nguồn cướp được của nhân dân và bán rẻ đất nước, tài nguyên cho giặc mà thôi. Nhưng, những hành đông khoa khoang của cải, nhà cửa dinh thự trước mắt dân chúng nhằm có một tác dụng như một lời khuyên bảo rằng: Hãy ngoan ngoãn làm tay sai cho Đảng, được ưu ái trọng dụng đặt vào những chiếc ghế quyền lực để cướp bóc của người dân mà vinh thân, phì gia.

Dân chúng im lặng trước bạo lực và cướp bóc, xã hội suy đồi chỉ nhăm nhăm hùa vào những lễ hội, những phong trào, những gì có thể kiếm đươc vài miếng bỏ miệng mà có thể bị cái định hướng XHCN giật ra khỏi tay bất cứ lúc nào. Thậm chí, đã hình thành những đám dân ngu đi bảo vệ đám quan lại cướp bóc và nhằm giữ cái ghế cho Đảng tha hồ cai trị để lãnh thổ tha hồ vào tay giặc.

Và tất cả im lặng trước những hành động xâm lấn của ngoại bang.

Phải chăng, đất nước này đã hết người yêu nước? Phải chăng, bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh chỉ có âm mưu thôn tính lãnh thổ của đất nước này đến thế rồi thôi?

Xin thưa, không phải thế.

Chính sách hèn với giặc, ác với dân

 

Nếu như, vào những năm 2007-2011, ai dám nói về biển đảo, về Trường Sa – Hoàng Sa là của Việt Nam, thì hắn nhiên không cần bàn cãi, Đảng cho họ vào tù hoặc ít nhất cũng thành “thế lực thù địch” và bị trăm ngàn khốn khó. Nhưng xem ra, không ai ngăn cản được sự thật rằng từ ngàn đời nay, lãnh thổ đất nước ta là thiêng liêng. Thậm chí trong một cơn cao hứng nào đó, hoặc do không nghĩ đến nơi đến chốn – hoặc do với Tàu Cộng không bao giờ ông ta coi là kẻ thù hay chăng? – mà Hồ Chí Minh đã nói rằng: “Hễ còn một tên xâm lược nào trên đất nước chúng ta, thì ta còn phải chiến đấu, quét sạch nó đi”.

Dù Đảng CS đã đổ biết bao nhiêu tiền dân vào cái gọi là “Cuộc vận động học tập và làm theo tư tưởng đạo cức Hồ Chí Minh” với muôn vàn lời lẽ ca ngợi. Dù có phong thánh cho Hồ Chí Minh đi nữa, thì câu nói này của ông ta cũng không thoát khỏi cái sot rác của đảng trong giai đoạn vừa qua. Khốn nạn hơn, tờ báo của Đảng CS còn đưa tin rằng Hoàng Sa – Trường Sa là của Trung Cộng rồi cũng chỉ bị phạt lấy lệ 30 triệu đồng lấy lệ là xong, trong khi trước đó, một tờ báo đã bị đình bản, chỉ vì đăng bài viết về biển đảo của Tổ Quốc?

Những cuộc biểu tình yêu nước bị đàn áp khốc liệt, những hành động chẳng cần luật pháp, bất chấp tốn tiền dân nhằm ngăn cản những cuộc biểu tình yêu nước, những luận điệu tung ra rằng thì là đã có đảng và nhà nước lo… được đảng sử dụng triệt để.

Những cuộc biểu tình bị bắt bớ, những người yêu nước bị vu cáo, giam cầm và đàn áp cũng không thể tước đi trong tâm thức người Việt rằng lãnh thổ đất nước ta đang nằm dưới gót giày của quân xâm lược. Bằng cách này hay cách khác, những âm vang như những tiếng kêu từ trong tiềm thức người dân Việt với cơ đồ đất nước trong tay người Cộng sản đang mất dần đã và vẫn vang lên trong tâm khảm mọi người.

Rồi khi những hành động ngang ngược của Trung Cộng không thể nào giấu kín, cơn giận của dân chúng tràn ra bằng những cuộc biểu tình hai đầu đất nước.

Và kế sách đã thay đổi.

Màn diễn vụng về và độc ác

Người ta không hiểu cơn cớ gì, mà những công an, cảnh sát, ngay cả những đảng viên Cộng sản bất cứ cấp nào thì cũng là người Việt, lại có hành động dã man một cách kiên quyết và khốc liệt như vậy đối với người dân yêu nước? Câu hỏi đó không dễ trả lời cho một số người vốn tin rằng người Cộng sản vẫn là những người Việt Nam. Bởi họ đã không hiểu một điều là chính Hồ Chí Minh đã dạy họ: “Địch bên ngoài không đáng sợ. Địch bên trong đáng sợ hơn, vì nó phá hoại từ trong phá ra”. Mà với người Cộng sản, thì Phong trào Cộng sản quốc tế mới thật sự là cái mà họ coi là “ta”, là cái mà họ phụng sự. Trong đó, CS Trung Quốc là một bộ phận của họ, là đàn anh, là quan thầy và là bạn tốt.

Như thế là đã rõ, Đảng CS không sợ kẻ thù bên ngoài xâm lấn lãnh thổ, thậm chí còn tuyên bố là bạn vàng của Đảng, mà chỉ sợ kẻ thù của họ bên trong. Khi họ đi với kẻ thù của nhân dân, thì nhân dân chính là kẻ thù bên trong của họ.

Và họ đã không hề run tay hoặc nhân nhượng với nhân dân mình. Vì thế khi họ ra tay cướp bóc trong nước bằng mọi cách, đẩy người dân thành lưu vong không cửa nhà trên chính quê hương mình, thì họ thản nhiên để lãnh thổ rơi vào tay ngoại bang.

 

Ngay khi những lời nói có vẻ mạnh bạo của một vài quan chức cộng sản trước sự xâm lược của kẻ thù được hệ thống báo chí ca ngợi, thì lập tức có những hành động đáp trả ngược lại từ những quan chức cộng sản khác còn lớn hơn, to hơn chứng tỏ sự hèn đớn, nhu nhược trước kẻ thù.

Ngay khi báo chí được nói về biển đảo, thì lập tức những cuộc biểu tình bị đàn áp không thương tiếc, tất cả những người có tinh thần yêu nước đều được liệt kê vào “thế lực thù địch” và một chiến dịch tổng hợp từ chính quy đến bẩn thỉu nhằm vào họ, thậm chí là công an giả danh côn đồ để trấn áp.

Với kẻ thù, họ chỉ tìm cách “hữu nghị” với thái độ nô lệ, chấp nhận chư hầu. Họ đón quan chức Tàu bằng cờ sáu sao, họ cung kính gặp mặt quan thầy bất chấp sự khinh bỉ và coi thường bằng hàng loạt cuộc điện thoại “đường dây nóng” không được nhấc máy.

Thế rồi, khi những hành động của quân xâm lược không thể che giấu trước mặt nhân dân với giàn khoan khổng lồ vào thềm lục địa của đất nước như chỗ không người, thì Đảng buộc phải để xảy ra một cuộc biểu tình “tự phát”. Khi đó, những “thế lực phản động” được báo chí của đảng đưa lên làm con mồi.

Và chỉ có thế. Rồi những người mới là người yêu nước hôm qua, lại tiếp tục trở thành đối tượng phản động và truy đuổi khốc liệt hơn. Người ta không hiểu vì sao Đảng chỉ để xảy ra một cuộc biểu tình lấy lệ rồi lại đàn áp?

Thì ra, đó là động tác không thể thiếu trước mắt dân chúng, rằng thì là Đảng, nhà nước vẫn có bất bình, vẫn có ý kiến phản đối đấy thôi. Nhưng chẳng làm gì được hơn và đành chịu mất lãnh thổ vào tay giặc để “Đời ta không đòi được thì để giành nợ đó cho con cháu đòi”(!) Thế là hòa, thế là chịu.

Thế rồi những trò bẩn thỉu đó được lặp đi lặp lại, cái loa rè Người phát ngôn lặp đi lặp lại, những hành động trấn cướp cứ ngang nhiên lặp đi lặp lại cùng với những câu nói ngớ ngẩn và ngu xuẩn của quan chức cộng sản cao cấp cứ diễn đi diễn lại không biết ngượng… đã làm nản lòng người dân.

Và người dân Việt trở thành vô cảm trước sự mất còn của lãnh thổ đất nước. Họ không muốn nói và thậm chí không thèm nói lại trước những lời nói, hành động ngu xuẩn và đớn hèn đó nữa. Chúng tôi đã viết về màn kịch vụng về độc ác này ngay khi nó vừa bắt đầu biểu diễn trước dân chúng Việt Nam.

Mục đích cuối cùng là tạo nên sự vô cảm trong người dân, bỏ mặc cho “đảng và nhà nước lo”, mặc cho họ bán mua, được mất với lãnh thổ của Tổ Quốc thiêng liêng.

Và chính sách của Đảng đã thắng lợi hoàn toàn.

Hà Nội, Ngày 12/3/2015. Kỷ niệm 27 năm các chiến sĩ ngã xuống trên đảo Gạc Ma.

J.B Nguyễn Hữu Vinh

 ————

 

Trung Quốc đưa quân tới đảo mới ở Hoàng Sa

(Tin tức 24h) – Từ ngày 8/3/2015, Trung Quốc đã chính thức triển khai lực lượng đồn trú tới đảo Triệu Thuật (Đảo Cây) – nơi nước này đang chiếm đóng phi pháp.

Thông tin trên được Tân Hoa xã dẫn nguồn từ lực lượng cảnh sát thuộc Chi đội công an biên phòng của cái gọi là thành phố  Tam Sa cho biết.

Mục đích chính của việc này, theo tuyên bố của phía Trung Quốc, là để bảo vệ chủ quyền của Trung Quốc đối với đảo Triệu Thuật, các bãi đá và doi cát ở khu vực Bắc Trung Nam và vùng biển xung quanh hòn đảo này.

Đảo Cây là một đảo san hô thuộc nhóm đảo An Vĩnh trong quần đảo Hoàng Sa. Đảo Cây nằm cách đảo Phú Lâm khoảng 9,2 hải lý (17 km) về phía Bắc Tây Bắc và cách Cồn cát Tây 4 hải lý (7,4 km) về phía Đông. Hiện nay, Trung Quốc đang chiếm đóng phi pháp hòn đảo này.

Nhóm đảo có đảo Cây, nhìn từ trên không
Nhóm đảo có Đảo Cây, nhìn từ trên không

Trước đó, cũng tại Hoàng Sa của Việt Nam, đầu tháng 1/2015, Trung Quốc đã ngang nhiên cho ra đời cái gọi là “Ban Vũ trang Nhân dân” trái phép.

Theo đó, Bắc Kinh đã thành lập đồng thời 4 “Ban Vũ trang Nhân dân” nói trên, trong đó có “Ban Vũ trang Nhân dân” đảo/thị trấn Vĩnh Hưng (thực tế là đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam), “Ban Vũ trang Nhân dân” Thất Liên (7 hòn đảo gần nhau, đều thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam) và “Ban Vũ trang Nhân dân” quần đảo Vĩnh Lạc (thực tế là nhóm đảo Lưỡi Liềm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam).

Đây là một trong những tổ chức cơ sở của chính quyền ở Trung Quốc, thông thường được thiết lập ở cấp xã, phường, thị trấn, phụ trách công tác nghĩa vụ quân sự, quản lý quân nhân dự bị và động viên chiến tranh.

Theo CNS, việc thành lập các “Ban Vũ trang Nhân dân” này là biện pháp quan trọng nhằm thúc đẩy sự phát triển của công tác vũ trang tại cơ sở, nhằm hoàn thiện nhu cầu của hệ thống chính quyền ở Tam Sa.

Bốn “Ban Vũ trang Nhân dân” này sẽ chịu sự lãnh đạo của Thị ủy Tam Sa, chính quyền thành phố Tam Sa và Khu Cảnh bị Tam Sa.

Như vậy, Trung Quốc đã có những bước đi liên tiếp nhằm xâm phạm chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa.

Việt Nam đã nhiều lần tuyên bố khẳng định có đầy đủ căn cứ pháp lý và bằng chứng lịch sử để khẳng định chủ quyền của mình tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, phản đối và yêu cầu Trung Quốc chấm dứt ngay những hành động sai trái đó.

Mọi hành động của phía Trung Quốc nhằm xây dựng, mở rộng trái phép công trình, đưa người tới các quần đảo này không chỉ xâm phạm nghiệm trọng chủ quyền của Việt Nam, mà còn vi phạm Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) đã ký kết giữa Trung Quốc và ASEAN.

>>> Nhà cầm quyền Hà Nội không hề lên tiếng phản đối. Trong khi đó dân chúng COI TIN này như không ảnh hưởng gì đến họ. Họ thờ ơ về sự mất mát chủ quyền biển đảo.

 

 

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Hội nghị Thành Đô 3-9-1990, Đảng CSVN | Leave a Comment »