Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Ba 10th, 2015

►Công an có quyền đánh chửi dân khi làm nhiệm vụ không?

Posted by hoangtran204 trên 10/03/2015

Công an có quyền đánh chửi dân khi làm nhiệm vụ không?

8-3-2015

Sáng nay tôi lên phường trình diện, lòng thấy thư thả hơn mọi lần, có lẽ do vừa trải qua một dịp Tết bình an với những lời cầu chúc tốt đẹp từ bạn hữu trên Facebook, nhiều hơn các năm trước. Tiếp tôi vẫn những gương mặt quen thuộc, trừ một anh nhân viên an ninh mới, cởi mở và thân tình (mà theo anh, chúng tôi đã gặp nhau từ khi tôi còn chưa … tà ru!).

Mối bận tâm đầu tiên của các anh an ninh liên quan đến hai cuộc gặp giữa tôi với bác Trần Văn Huỳnh và sau đó với cô Đỗ Thị Minh Hạnh, bởi theo các anh đây là hai nhân vật “nhạy cảm”. Lý do cuộc gặp và đề tài trò chuyện với hai vị khách này là những câu hỏi quen thuộc. Dĩ nhiên, các anh ấy cũng nhận được câu trả lời quen thuộc luôn, rằng mọi người đến thăm vì quý mến tôi, chứ nếu bàn chuyện đại sự thì dại gì gặp mặt nhau, thời đại internet mà (!).

Kế đến, một anh hỏi tôi nghĩ gì về Đảng Cộng Sản Việt Nam khi từng tuyên bố “thích Đảng Cộng Sản giải thể”. Tôi đáp, đã đến lúc ĐCS nên nghĩ đến việc giải thể và đổi tên thành “Đảng Lao Động” chẳng hạn, như hồi năm 1951, vì thời cuộc nay đã chuyển biến và điều đó sẽ có lợi cho ĐCS và dân tộc. Các anh an ninh nói, “đổi tên nhưng vẫn giữ nguyên đường lối như cũ thì cũng vậy thôi.” Tôi bảo, “chuyện bình mới rượu cũ ngày xưa còn có thể làm được, chứ thời nay chắc khó, vì dân chúng bây giờ khác trước kia, do vậy khi đổi tên phải đổi cả cương lĩnh và đường lối, mà tốt nhất là giải thể rồi tổ chức lại.” Mọi người im lặng, không đối đáp tiếp.

Một anh an ninh bỗng hỏi tôi sao không đến dự tiệc sinh nhật của Hoàng Vi (nick FB “An Đỗ Nguyễn”), tổ chức tại quán bún đậu của cô Trang Trần gần đây. Thế là câu chuyện chuyển sang vấn đề ‪#‎ĐMCS‬. Anh an ninh ấy nhận xét, trong một status mới tôi đã bênh vực cô Trang Trần về hành vi chống người thi hành công vụ. Tôi trả lời rằng, tôi chưa có một lời nào can dự vào chuyện đó, bởi tôi quan tâm đề tài khác. Tuy nhiên, do báo trong nước sau đấy đưa tin công an đánh chửi người dân trong một sự việc khác, nên tôi đã nhận định về hậu quả của sự áp dụng luật pháp thiếu công bằng nếu không trừng trị đích đáng nhân viên công lực ấy.

Anh an ninh cho rằng tôi không thể so sánh hai trường hợp đánh chửi đó với nhau, vì phía công an đang thi hành công vụ nên có quyền như vậy, ý là trong vụ Trang Trần nếu bị chửi mắng sẽ có quyền bắt, còn trong vụ kia nếu bị cản trở thì có quyền chửi mắng. Tôi hỏi lại, “luật nào cho phép các anh có quyền đánh chửi người dân hay các anh tự cho mình quyền đó? nếu người dân cản trở công an thi hành công vụ, các anh có quyền xử lý theo pháp luật, nhưng trong mọi trường hợp không có quyền đánh đập hoặc chửi mắng họ, nếu không đó sẽ là hành vi phạm pháp.”

Anh an ninh vẫn khăng khăng rằng, “người đang thi hành công vụ có quyền cao hơn người dân, nên được phép làm như vậy và cần tìm hiểu rõ nguyên nhân tại sao anh ta đánh chửi, bởi chắc chắn người dân đó có lỗi.” Tôi đành phải thuyết giảng một chút về thế nào là quyền hiến định và quyền luật định cho mọi người nghe để mong các anh suy nghĩ khác đi.

Quyền được bảo vệ danh dự và nhân phẩm của công dân là một quyền hiến định, mà hiến pháp công nhận, chứ không ban cấp, vì đó là quyền con người. Còn thẩm quyền của cơ quan và nhân viên công quyền là quyền luật định, do các đạo luật và bản văn pháp lý khác ban cấp và ấn định trong một phạm vi nhất định. Hiến pháp có giá trị pháp lý cao hơn các đạo luật và bản văn pháp lý khác. Vì vậy, trong mọi trường hợp thi hành công vụ, nhân viên công quyền trước tiên phải tôn trọng quyền con người nói chung và quyền được bảo vệ danh dự và nhân phẩm của công dân nói riêng, chứ không được viện dẫn thẩm quyền luật định của mình mà xâm phạm quyền hiến định của công dân. Điều này không có ngoại lệ, nên đừng viện lẽ an ninh quốc gia, trật tự công cộng hay nghĩa vụ công dân, v.v… để biện minh.

Một anh an ninh bảo rằng, “chúng tôi sẽ xử lý kỷ luật người công an đánh chửi dân theo quy định nội bộ của ngành và anh sẽ thấy.” Tôi đáp, “như vậy chưa đủ, mà cần phải xử lý theo luật pháp, bởi nếu các anh bắt khẩn cấp cô Trang Trần được, thì cũng phải bắt nhân viên công lực kia, đó mới là sự công bằng trong áp dụng luật pháp; tất nhiên, quý vị có quyền xử lý sự việc theo ý riêng của mình, nội bộ hay công khai, và chẳng ai có thể can thiệp được, nhưng điều đó sẽ gửi một thông điệp nghiêm trọng rằng sự trừng phạt của luật pháp chỉ áp dụng cho dân, chứ không cho ngành công an; và sự phẫn uất của dân chúng sẽ chất chứa theo ngày tháng, mà hậu quả ra sao tôi thấy đáng lo ngại cho quý vị về sau hơn, chứ không phải cho từng người dân bị ức hiếp hôm nay!”

Để chứng minh sự công minh của chính quyền, anh an ninh đang tranh luận với tôi đã nêu vụ một quan chức công an cao cấp, và đặc biệt vụ ông Trần Văn Truyền, cả hai từng bị xử lý kỷ luật và phải dỡ bỏ phần xây dựng nhà trái phép hoặc trả lại nhà khi phát hiện có sai phạm. Tôi nói, việc xử lý nội bộ như vậy chưa đủ và không có giá trị, bởi tất cả phải đối diện với luật pháp, nếu có dấu hiệu tham nhũng thì phải khởi tố và điều tra ngay lập tức. Anh an ninh chống chế rằng chưa có bằng chứng cụ thể về tham nhũng trong hai trường hợp đó. Tôi hỏi, “nếu chưa có bằng chứng thì làm sao có thể xử lý về mặt tổ chức đảng được (?), chính tiền đề đó là cơ sở để bắt đầu cuộc điều tra hình sự về dấu hiệu tham nhũng.”

Anh an ninh ấy quy kết rằng tôi đã thay mặt tòa án phán hai vị nói trên tham nhũng trong khi chưa có bằng chứng gì cả. Tôi phải giải thích rằng tôi không xác quyết gì ở đây, nhưng đề nghị cần khởi tố mới có thể điều tra xem có hay không hành vi tham nhũng từ đầu mối là khối tài sản khổng lồ và căn cứ vào đồng lương ít ỏi mà họ lãnh sau hàng chục năm làm việc cho nhà nước. Anh an ninh lắc đầu, “đó là do cha mẹ họ để lại di sản cho con cái.” Tôi bật cười trước ý nghĩ về di sản của tổ tiên và quà tặng của ông anh, bà chị dành cho những vị quan chức thanh liêm của chúng ta. Hay thiệt!

Tôi chấm dứt cuộc tranh luận một cách thẳng thắn rằng, “các anh muốn truy tố các quan chức có dấu hiệu phạm pháp hay không thì tùy, nhưng đừng nên để dân chúng nghĩ đảng của các anh bao che bọn tham nhũng bằng xử lý nội bộ!”

Anh an ninh khác chuyển đề tài, quay sang hỏi tôi, “anh viết bài về lão đãng là muốn ám chỉ ai?” Tôi bật cười hỏi lại, “vậy anh nghĩ tôi ám chỉ ai?” Anh ấy nói, “thì anh đăng bài đó vào ngày 3 tháng 2 là muốn ám chỉ ai rồi!” Tôi đáp, “vậy anh biết rồi, hỏi tôi làm gì nữa!” Cả hai cùng cười xòa, hết chuyện.

Trong suốt buổi đối đáp, tôi ngồi giữa chiếc bàn to, phía trước và hai cạnh bàn đều kín người. Một chiếc ghế để trống bên cạnh, mà lúc đầu các anh an ninh nói sẽ ưu tiên dành cho cô Phó Chủ tịch Phường ngồi bên tôi nếu nàng sớm kết thúc một cuộc họp khác để kịp cùng tham dự. Tuy nhiên, tôi đã trông đợi trong vô vọng cả buổi dài, mà đến lúc ra về nàng vẫn bặt tăm.

Chợt nhớ đến lời nhắn vào điện thoại nhân dịp lễ Valentine từ một người xa lạ, rằng theo truyền thuyết đôi tình nhân phải lên lầu 14 cùng nhảy xuống để mãi bên nhau, mà tôi lỡ nhẫn tâm nhắn lại mời người ấy nhảy xuống trước vì thói quen “lady first”. Một nỗi hoang mang vô hình đã bàng bạc xâm chiếm lấy tôi trong phút chốc. Phải chăng chính là nàng và vì sự vô tâm ấy mà nàng nhảy lầu thật sao (?). Trời ạ, nếu thế chắc con bị “ám” cả đời!

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền, Luật Pháp | Leave a Comment »

►Dành cho những ai còn quá ngây thơ

Posted by hoangtran204 trên 10/03/2015

Dương Hoài Linh

Mùa Xuân năm 1996, Gorbachev đứng trong sân ngôi nhà mà thuở thơ ấu ông đã sống. Đó là một ngôi nhà xây bằng gạch xoàng xĩnh ở Privolnoye thuộc khu vực Caucasus, ông đã hét vào mặt người dân ở đây: “Các người giống như những con cừu kiên nhẫn gặm cỏ trên cánh đồng vậy”

Những lời ông nói cũng là một thông điệp gởi tới người dân Trung Quốc, Việt Nam, Cu ba, Bắc Triều Tiên hôm nay. Đã có nhiều hy vọng dẫu ngây thơ nhưng chính đáng mong muốn tái xuất hiện một Gorbachev thứ hai. Đó cũng là mong muốn một sự chuyển đổi thể chế chính trị một cách hòa bình êm thấm nhất. Hy vọng ấy được đặt trên vai anh Ba X.

Cụ Bùi Tín, một nhà báo lão thành, ngày mồng một tết đã có bài viết”Chân Dung Quyền lực và thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”, trong đó có gửi kèm theo ‘Lá thư gửi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng’

Qua bức thư cụ mong muốn”Nhân vật ấy, nhóm tiên phong ấy sẽ đặt sang một bên cả hệ thống những học thuyết, chủ nghĩa, chế độ chính trị – kinh tế – văn hóa- đối ngoại đã cũ kỹ không còn sức sống, thay thế nó bằng hệ thống pháp quyền, nhân quyền, dân chủ đa nguyên về chính trị – kinh tế – văn hóa và đối ngoại”

Nhưng rồi cụ nhanh chóng nhận ra mình già rồi nên lẩm cẩm, mới hối hận viết bài “Bùi Tín – Bụng dạ ‘ông già lẩm cẩm, ngây thơ’“.

Đúng là so sánh anh Ba chốp với Ba X thì tội cho anh Ba chốp quá. Chúng tôi sẽ làm rõ một vài điểm khác nhau căn bản giữa hai anh ba để những ai còn mơ hồ nhận ra sự thật và đừng đặt hoài vọng vô ích:

1/ ANH BA CHỐP:

– Có lý lịch là nạn nhân của chế độ cộng sản: M. S. Gorbachev sinh ngày 2-3-1931 trong một gia đình nông dân tại làng Privolnoe Stavropol, Bắc Capcadơ. Đến nay mọi người đã có thể biết rõ gốc rễ gia đình Gorbachev, dưới thời Stalin, ông ngoại – Panteluy Efimovich đã bị ngồi tù, còn ông nội, Andray Moi Xeievich từng bị đi cải tạo lưu đày ở Siberia. Người ông đằng vợ bị xử bắn năm 1937 như một kẻ troskit chính hiệu, bố vợ cũng bị ngồi tù 4 năm vì chống lại nhà nước Cộng sản Xô viết.

– Có tư tưởng cải cách từ rất sớm. Năm 1999, tại trường đại học Mỹ ở Thổ Nhĩ Kỳ, M. S. Gorbachev đã thú nhận: “Mục tiêu của toàn bộ đời tôi là tiêu diệt chủ nghĩa cộng sản. Chính vì để đạt được mục tiêu này tôi đã sử dụng địa vị của mình trong Đảng và trong Nhà nước. Khi trực tiếp làm quen với phương Tây, tôi đã hiểu rằng tôi không thể từ bỏ mục tiêu chống cộng sản đã đặt ra. Và để đạt được nó, tôi đã phải thay đổi toàn bộ Ban lãnh đạo ĐCS Liên Xô và Xô viết Tối cao cũng như Ban lãnh đạo ở tất cả các nước Cộng hoà. Tôi đã tìm kiếm những người ủng hộ để hiện thực hoá mục tiêu đó, trong số này đặc biệt có A. Yakovlev, Shevardnadze…”

– Trong suốt những năm ở cương vị Tổng bí thư Gorbachev đã không thu vén tài sản gì cho riêng mình, không giống như Putin đã tích cóp đến hàng tỷ USD, gởi trong các ngân hàng nước ngoài. Ông chỉ có một di sản lớn là góp phần không nhỏ trong việc chấm dứt chiến tranh lạnh và đồng ý không can thiệp vào việc thống nhất nước Đức.

2/ Anh Ba X:

Trong khi đó Nguyễn Tấn Dũng lại đối nghịch lại ở cả ba điểm trên:

– Có lý lịch gia đình là cộng sản gốc: Nguyễn Tấn Dũng có quê quán tại Thành phố Cà Mau, thuộc tỉnh Cà Mau. Cha ông là Nguyễn Tấn Thử chính trị viên phó Tỉnh đội Rạch Giá, chết ngày 16-4-1969, khi một trái bom Mỹ đã ném trúng hầm trú ẩn của Tỉnh đội Rạch Giá. Năm 1961, ông tham gia Quân đội Nhân dân Việt Nam, làm công tác văn thư, liên lạc, cứu thương, y tá, y sĩ. Nguyễn Tấn Dũng sau đó lần lượt giữ các chức vụ: Tiểu đội bậc trưởng (tương đương Trung sĩ), Trung đội bậc trưởng (Chuẩn úy), Đại đội bậc phó (Thiếu úy), Đại đội bậc trưởng (Trung úy) – Đội trưởng Đội phẫu thuật, Đại đội trưởng và Chính trị viên trưởng Đại đội Quân y thuộc Tỉnh đội Rạch Giá. Nguyễn Tấn Dũng gia nhập Đảng Lao động Việt Nam ngày 10 tháng 6 năm 1967, chính thức ngày 10 tháng 3 năm 1968.

– Có tư tưởng cải cách bằng mồm:

+ Đổi mới thể chế và phát huy quyền làm chủ của nhân dân
+ Dân chủ và pháp quyền cặp song sinh trong một nhà nước hiện đại
+ Dân chủ là một xu thế không thể đảo ngược
+ Không đánh đổi chủ quyền lấy hữu nghị viễn vông.

Thực tế Nguyễn Tấn Dũng là người chịu trách nhiệm chính về việc kinh tế Việt nam lụn bại, văn hóa tham nhũng tràn lan, là thủ phạm chính trong việc vi phạm nhân quyền trầm trọng ở Việt Nam:bắt giữ các nhà đấu tranh dân chủ, gây ra thảm trạng dân oan, đứng đằng sau các nghi án thanh trừng nội bộ. Thực tế cũng cho thấy chủ quyền lãnh thổ của Việt nam đang bị mất dần dưới tay Trung Quốc, trong khi đó Đảng CS và nhà nước Việt nam chỉ phản đối chiếu lệ.

– Tài sản của Nguyễn Tấn Dũng: Theo thông tin của các nhóm lợi ích đang phản pháo lại “Chân dung quyền lực” của anh Ba X như “Ai đã làm khánh kiệt đất nước này” thì dưới trướng Nguyễn Tấn Dũng hiện nay là cả một đường dây kinh tài hoạt động theo kiểu mafia mà chỉ nghe thấy tên là không ai dám đụng đến như Hội (Bitexco), Trầm Bê (Ngân hàng Phương Nam), Tiền (Ngân hàng An Bình), Bắc Hà (Ngân hàng Đầu Tư), Kiên (Ngân hàng Á Châu), Mười Rua (Ngân hàng Sài gòn) Hùng (Lilama), Ngọc Minh (Tổng công ty Hàng Không VN), Don Lâm (Vinacapital), Hùng (Savico), Gia Bình (FPT), chị Lâm (Ngân hàng Việt Nam Thương Tín, công ty Hoa Lâm), Diệu Hiền (công ty Bình An Cần Thơ), Nga (công ty Vinh Hạnh) (Vincom). Tập đoàn Nguyễn Tấn Dũng đang chi phối cổ phần các công ty lớn như Dầu khí, điện lực, khoáng sản, hàng không, ngân hàng… Như vậy chỉ cần căn cứ trên những thông tin mà CDQL phát tán gần đây và hình ảnh xa hoa của cựu TBT Nông Đức Mạnh người dân cũng có thể đoán biết tài sản của Nguyễn Tấn Dũng kếch xù như thế nào rồi.

So sánh ba điểm khác nhau chủ yếu như ở trên, ta cũng có thể thấy NTD sẽ không bao giờ từ bỏ thành phần xuất thân, tư tưởng, địa vị, tài sản… mà quyền lực đem lại để hành động như Gorbachev. Huống chi như lời cụ Bùi Tín cay đắng nhận ra:

– “Tôi từng nghe, đọc khá nhiều về Gorbachev, một nhà chính trị cực kỳ nhân bản, suy nghĩ, nói và làm thống nhất, sáng suốt và quả đoán, tôi cũng từng 2 lần nói chuyện khá lâu với ông Dũng, trực tiếp ‘bắt mạch’ ông khi ông còn ở Kiên Giang và khi ông ra Hà Nội, thấy ở ông một cán bộ tầm thường lắm, được ông Võ Văn Kiệt cất nhắc, nhưng vẫn là con người tầm thường về hiểu biết, nắm vấn đề, giải quyết vấn đề ; đó là con người luống tuổi, rất ít học, trưởng thành từ một người y tá được huấn luyện 3 tháng trong rừng, học thêm quá ít. Tôi không có định kiến với ông, nhưng tôi nghĩ từ Gorbachev đến Nguyễn Tấn Dũng là cả một khoảng cách rộng về nhân cách, hàng chục bậc thang về nhân thức hiểu biết rõ nền chính trị quốc tế khu vực và thế giới, càng lớn rộng hơn về nhân sinh quan, về lẽ sống ở trên đời.”

Như vậy dẫu có mong muốn đến cháy lòng một công cuộc chuyển đổi quyền lực chính trị diễn ra trong hòa bình, không đổ máu… bắt đầu từ nhận thức của những nhân vật cao cấp trong bộ máy lãnh đạo CSVN đến mấy, chúng ta cũng phải thừa nhận một thực tế rằng:còn lâu Việt nam mới có một Gorbachev và cũng còn khuya Việt nam mới có một Boris Yeltsin. Thôi thì hãy cứ tạm bằng lòng với câu nói nổi tiếng của nhà lãnh đạo này:

“Cộng sản không thể thay đổi, tự sửa chữa được, mà phải thay thế, loại bỏ chúng”

———–

 

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »