Trần Hoàng Blog

►Đầu Xuân: những điều tồi tệ

Posted by hoangtran204 trên 07/03/2015

Đầu Xuân: những điều tồi tệ

6-3-2015

*Nhà báo Bùi Tín hiện sống tự do ở Pháp, là một nhà báo chuyên nghiệp, một nhà bình luận thời sự quốc tế, và là cộng tác viên thường xuyên của đài VOA. Ðối tượng chính của nhà báo Bùi Tín là giới trí thức trong và ngoài nước, đặc biệt là tuổi trẻ Việt Nam quan tâm đến quê hương tổ quốc.

Báo Tiền Phong Online của đảng in hình nguyên Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh ngồi trên ngai đầu rồng nạm vàng, giữa phòng khánh tiết gia đình lộng lẫy như giữa cung đình vua chúa ngày xưa.

Chưa có những ngày đầu Xuân nào bộ mặt của Đảng Cộng Sản lại lem luốc, nhọ nhem như ngày Xuân Ất Mùi này. Nó chứng minh cho sự sa sút, suy thoái của đảng không sao kìm hãm.

Báo Tiền Phong Online của đảng in hình nguyên Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh ngồi trên ngai đầu rồng nạm vàng, giữa phòng khánh tiết gia đình lộng lẫy như giữa cung đình vua chúa ngày xưa. Vừa sang trọng hào nhoáng vừa quê kệch hãnh tiến của trọc phú học làm sang. Trên mạng tự do Dân làm báo đưa lại hình nội thất của nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu, xa hoa kiêu kỳ với trống đồng cổ, cả tượng đồng ông ta, nhằm lưu danh thiên cổ. Hai tổng bí thư CS thời thoái trào bi đát của đảng đều lên ngôi do thời thế nhiễu lọan, theo kiểu có người cho là “vơ bèo vạt tép”, để rồi vẫn ngỡ mình là vua.

Triều đình nào, quần thần nấy. Xuân này xuất hiện Quốc sư Vũ Khiêu ôm hôn một cách thô bạo hoa hậu Kỳ Duyên bằng tuổi cháu chắt mình, còn tặng câu thơ lẳng lơ ăn cắp của thơ Đường bên Tàu. Thật đẹp mặt cho đảng CS, khi liều lĩnh phong cho một trí thức dỏm danh hiệu ‘Anh hùng nhân dân’.

Chỉ mấy ngày Tết đã có đến hàng vạn vụ đánh chém nhau, ẩu đả, làm cho 6.200 người phải nhập viện, hàng trăm người chết do ẩu đả và tai nạn giao thông, kỷ lục chưa Tết nào sánh kịp. Nó thể hiện bản chất bạo lực đàn áp nhân dân lương thiện của đảng cầm quyền đã nhiễm sâu vào xã hội, tính hung ác bất lương bao trùm xã hội mất ổn định, khi đảng làm gương, đi đầu trong chà đạp nền pháp quyền và pháp luật.

Có những chuyện tưởng là nhỏ mà thật là tồi tệ đến quái đản, lại cho lên chình ình trên mặt báo. Đó là chiếc bánh chưng nặng 7 tạ, chiếc bánh phồng tôm khổng lồ một tạ rưỡi, chiếc bánh tét dài 18 mét, chậu hủ tíu khổng lồ cho ngàn người ăn, đều được các chức sắc của đảng đến ca ngợi, biểu dương.

Xã hội đảo điên chính là ở đó. Vì đó là bánh chưng không ai cho vào mồm nuốt nổi, một kiểu mù quáng lừa bịp nhau lập thành tích ảo, không có một ly thiết thực nào cho cuộc sống. Đố ai ăn nổi chiếc bánh chưng, bánh tét hay bánh phồng tôm ấy, dù cho chỉ một phần nhỏ. Tất cả sẽ mốc meo rồi đổ xuống cống. Đảng kêu gọi dân lập nên những thành tích kỳ quái, tốn không biết bao nhiêu tiền của, vật dụng, thời gian của dân, không có một ý nghĩa chính trị, kinh tế, nhân văn nào. Hoàn tòan có hại mà không có ai ngăn cản, phản đối. Một xã hội trơ lỳ, vô cảm, a dua theo đảng làm những chuyện vô duyên, khả ố, tồi tệ.

Đến năm Ất Mùi tệ giết lợn để tế thần được quảng cáo rùm beng hơn hẳn mọi năm. Những con lợn béo ú được rước rồi chọc tiết, chặt đầu mổ bụng, máu xổ ra đầy sân cho dân tranh nhau nhúng tiền có hình ông Hồ vào cho dính máu lợn để lấy khước, phát tài, phát lộc. Đó, đảng CS khuyến khich trở về thời mông muội, tín ngưỡng mụng mị, mất vệ sinh, cổ vũ bạo lực trong khi thế giới văn minh đề cao lòng thương súc vật.

Rõ ràng đảng CS, cơ quan tuyên huấn của đảng cố tình ru ngủ nhân dân, nhất là tuổi trẻ, bằng những lễ hội rẻ tiền, thấp kém, phản nhân văn, để họ quên đi những vấn đề chính trị hệ trọng, cấp bách, trong khi bọn bành trướng vẫn đang thực hiện mưu đồ gặm nhấm, mở rộng diện tích các đảo của ta chúng đã chiếm được, cho lao động của chúng xâm nhập khắp mọi vùng, cho các công ty của chúng bao thầu các nhà máy điện, xi măng, hóa chất, bô-xít …, cho hàng hoá kém phẩm chất, có khi có chất độc hại của chúng thâm nhập khắp nơi.

Chính do chính sách ngu dân, đánh lạc hướng xã hội của đảng CS trong những ngày đầu Xuân Ất Mùi này như vừa nêu, toàn dân ta cần hết sức cảnh giác, tập trung chú ý vào các vấn đề chính trị nóng bỏng của đất nước.

Trước mắt, Bộ Chính trị sẽ công bố các văn kiện dự thảo cho Đại hội XII để toàn đảng, từ cơ sở trở lên thảo luận. Đây sẽ có thể trở thành một cuộc đấu tranh mạnh mẽ, dữ dội, nếu nhân dân ta thức tỉnh về quyền tự do của mình. Bộ Chính trị sẽ cố làm mọi cách để toàn đảng từ cơ sở đến Đại hội nuốt trôi 5 cục xương gai góc: kiên trì chủ nghĩa Mác – Lênin, kiên trì CNXH; kiên trì giữ tên đảng CS; kiên trì chế độ độc đảng, kiên trì điều 4 trong Hiến pháp; kiên trì kinh tế thị trường theo định hướng XHCN, kiên trì lấy kinh tế Nhà nước làm chủ đạo.

Đó là 5 luận điểm bảo thủ giáo điều, 5 xiềng xích nguy hiểm, 5 bức tưòng thành ngăn chặn Dân chủ và Phát triển, 5 tử huyệt cho nhân dân và dân tộc. Đó cũng là 5 cơ sở của Cương lĩnh đảng CS hiện nay, 5 luận điểm cốt tử của Nghị quyết Đại Hội XII sắp tới.

Tất nhiên tất cả sinh lực sống còn của dân tộc Việt Nam, của trí thức dân tộc, của bà con ta trong và ngoài nước thật lòng yêu nước thương dân phải được tập trung vào việc đương đầu với lãnh đạo của đảng CS trong thời kỳ thoái trào từ tồi đến tệ của nó.

Tất nhiên tất cả sức lực của xã hội dân sự đang ở thế phát triển tự tin phải tận lực hiến mình cho cuộc đấu tranh sống mái này, một cuộc đấu lý bền bỉ dai dẳng suốt năm 2015 này.

Chúng ta có quyền lên tiếng đông đảo bằng lý lẽ, lập luận chặt chẽ bác bỏ triệt để công khai các văn kiện của Đại hôị XII, vì tuy là công việc riêng của đảng CS, nhưng đó lại là tai họa giáng thẳng lên đầu dân ta, là kềm kẹp áp đặt của đảng CS. Chúng ta có đầy đủ cơ sở để bác bỏ triệt để các văn kiện ấy còn là vì các luận điểm ấy đã bị thế giới văn minh lên án là tội ác chống nhân lọai, đã bị thế giới coi là rác rưởi.

Đã đến lúc đông đảo đảng viên CS, nhất là đảng viên thường ở cơ sở nhận ra quá trình suy thoái tệ hại của đảng CS, sự thối nát lạc hậu đến cùng cực của thế lực lãnh đạo để sớm thoát đảng, thoát Trung, thoát Mác – Lê, cùng nhau lập nên một đảng mới, trở về với dân tộc, với nhân dân, với xã hôị dân sự, với thời đại dân chủ chân chính.

Những điều tệ hại diễn ra ngay từ những ngày Tết Ất Mùi làm dấy lên sự phẫn nộ của toàn dân, là động lực thôi thúc mọi lực lượng lành mạnh của dân tộc trỗi dậy làm chủ vận mệnh của mình, tự mình mở ra Kỷ nguyên Dân chủ của nước ta.

Bùi Tín

————–

Từ Cụ Bùi Bằng Đoàn đến ông Bùi Tín: Tầm nhìn đã bứt qua thế hệ
Phan Châu Thành (Danlambao)Tôi là kẻ hậu sinh, một mặt rất kính trọng ông Bùi Tín (và nhất là Cụ Bùi Bằng Đoàn) vì tất cả những gì ông đã làm, đã sống như một nhà dân chủ tiên phong, một mặt tôi đã ngỗ nghịch nhiều lần tranh luận với ông – như tranh luận với cha mình: có khi hỗn hào, khi căng thẳng và cố chấp, nhưng lúc nào cũng thương yêu trong lòng. Tôi luôn tin nếu thế hệ sau không biết kính trọng và thương yêu cha ông, kính trọng và thương yêu Lịch sử của dân tộc mình thì còn có gì hơn để kinh trọng và yêu thương được nữa chăng? Mà thế hệ không biết kính trọng và yêu thương ai là một thế hệ chết…
*
Tuyên ngôn bứt phá của ông Bùi Tín

Sáng nay, “ngồi Thiền trên mạng”, tôi đã vui mừng đến ngỡ ngàng và reo to lên: “Hoan hô ông Bùi Tín!” khi đọc được bài mới nhất của ông Bùi Tín trên Dân Làm Báo – bài “Đầu Xuân: những điều tồi tệ” có những câu như sau:

“Đã đến lúc đông đảo đảng viên CS, nhất là đảng viên thường ở cơ sở nhận ra quá trình suy thoái tệ hại của đảng CS, sự thối nát lạc hậu đến cùng cực của thế lực lãnh đạo để sớm thoát đảng, thoát Trung, thoát Mác – Lê, cùng nhau lập nên một đảng mới, trở về với dân tộc, với nhân dân, với xã hội dân sự, với thời đại dân chủ chân chính.”

Đó quả là cái nhìn, tầm nhìn có sự bứt phá ngoạn mục của ông Bùi Tín so với chính ông hôm qua và so với cả thế hệ của ông – thế hệ lỡ nhầm lạc theo cộng sản thứ hai của VN. Cho đến nay, hầu như tất cả các trí thức phản tỉnh trong và ngoài nước thế hệ ông, những nhà đối lập chính trị” thế hệ ông, và cả đa số sau ông (thế hệ tôi) đều chưa có được quan điểm rõ ràng, minh bạch và dứt khoát như vậy để phong trào dân chủ tiến lên: Thoát đảng (cộng sản), cùng nhau lập nên một đảng mới, trở về vói dân tộc, với nhân dân!

Từ ông tướng Nguyễn Trọng Vĩnh đến Cù Huy Hà Vũ và Điếu Cày… đều không ai dám có lời kêu gọi thành lập đảng mới như thế, như ông Bùi Tín cả. Điều đó chứng tỏ ông Bùi Tín đã dứt khoát đoạn tuyệt với đảng cộng sản, không còn hy vọng và đề nghị gì với họ nữa, hoàn toàn phủ nhận vai trò của đảng cộng sản và đại hội 12 của họ sắp tới. Đó chắc chắc sẽ là đại hội cuối cùng của CSVN trong thế độc tài toàn trị.

Từ Cụ Bùi Bằng Đoàn đến ông Bùi Tín

Tôi luôn bùi ngùi với cảm xúc của mình – kính trọng và mến thương – với Cụ Bùi Bằng Đoàn – một nhân tài của đất nước và một nhân vật lịch sử lớn, vì mỗi lần trước và sau những cuộc tranh luận trên mạng với ông Bùi Tín – khi ôn hòa, lúc căng thẳng – tôi luôn cố tìm hiểu kỹ nhất có thể về cuộc đời Cụ Bùi Bằng Đoàn rồi mới đến cuộc đời ông Bùi Tín, để có thể hiểu đúng ông Bùi Tín mà tranh luận.
Vì rất kính trọng và mến thương Cụ Bùi bằng Đoàn, như tôi luôn kính yêu ông nội, ông ngoại mình vậy – những người giống cụ Bùi Bằng Đoàn không phải chỉ vì cùng thế hệ thời cuộc, mà đều có lòng với dân nước và đều đã dâng cả tấm lòng, cuộc đời mình cho dân. Còn việc họ đã làm điều đó thế nào (sai cách), kể cả nội ngoại tôi và Cụ Bùi Bằng Đoàn – đi theo cộng sản, lại là chuyện khác. Đó dường như là giới hạn của thế hệ, và giới hạn đó làm họ bị mắc lừa cộng sản…

Thế hệ cộng sản (và từng là cộng sản) thứ hai của ông Bùi Tín và cha tôi cũng lại vấp vào giới hạn thế hệ của mình- đó là công sản là thứ có thể thay đổi tốt lên hay còn cứu vớt được, và đó lại là điều làm tôi vô cùng đau xót. Cha tôi đã mất, nhưng trước đó ông không nói được một câu nào dứt khoát như câu tuyên bố của ông Bùi Tín hôm nay, ngoài sự ủng hộ và tin cậy vào những gì tôi đã và đang làm. Cả ông tướng Nguyễn Trọng Vĩnh (mà tôi chọn ra ở đây như biểu tượng hàng đầu hay đại diện của cả giới trí thức cộng sản phản tỉnh thê hệ ông và thế hệ kế sau hiện nay) cũng chưa hiểu và nói được điều gì như thế.

Với tôi, tuyên ngôn hôm nay của ông Bùi Tín đã đặt ông vào đúng vị trí trí thức đối lập cộng sản hàng đầu của thế hệ ông, vượt qua giới hạn thế hệ của mình, xúng đáng là hậu duệ của Cụ Bùi Bằng Đoàn. Có dịp tôi sẽ xin có một bài riêng về cuộc đời và cái chết (có bình thường không?) của Cụ Bùi Bằng Đoàn (và Cụ Nguyễn Văn Tố…), mà tôi đã bỏ công nghiên cứu và suy ngẫm. Hôm nay, tôi tin Cụ Bùi Bằng Đoàn nơi chín suối sẽ mỉm cười nhẹ bước du tiên vì hậu duệ mình cuối cùng đã đoạn tuyệt được với sai lầm nông nổi trong vài năm sóng gió của chính mình và trong bão táp của dân tộc…

Lời chúc mừng và cảm ơn ông Bùi Tín của một kẻ hậu sinh

PCT tôi là kẻ hậu sinh, một mặt rất kính trọng ông Bùi Tín (và nhất là Cụ Bùi Bằng Đoàn) vì tất cả những gì ông đã làm, đã sống như một nhà dân chủ tiên phong, một mặt tôi đã ngỗ nghịch nhiều lần tranh luận với ông – như tranh luận với cha mình: có khi hỗn hào, khi căng thẳng và cố chấp, nhưng lúc nào cũng thương yêu trong lòng. Tôi luôn tin nếu thế hệ sau không biết kính trọng và thương yêu cha ông, kính trọng và thương yêu Lịch sử của dân tộc mình thì còn có gì hơn để kinh trọng và yêu thương được nữa chăng? Mà thế hệ không biết kính trọng và yêu thương ai là một thế hệ chết…

Vì thế hôm nay, đọc được những lời như trên của ông Bùi Tín, tôi như vỡ òa tâm tư: đây mới là ông Bùi Tín mà tôi nhìn thấy, đây mới là hậu duệ của cụ Bùi Bằng Đoàn mà tôi kinh trọng như ông cha minh! Và vì tôi biết, thế hệ ông Bùi Tín, tất cả, đều không sống, nói và làm gì cho mình nữa rồi. Tất cả chỉ vì các thế hệ sau là thế hệ của tôi, và các thế hề mai sau.

Thế cho nên, khi ông Bùi Tín và thế hệ thứ hai đã dứt khoát đoạn tuyệt với cộng sản rõ ràng như thế, thì thế hệ chúng tôi còn gì nữa phải băn khoan mà không tiến lên phía trước:

Cùng nhau lập nên một đảng mới, trở về vói dân tộc, với nhân dân!

Hôm nay, bẵng những lời chân thành này, PCT tôi xin chúc mừng sự bứt phá ngoạn mục và dứt khoát của ông Bùi Tín, của thế hệ trước chúng tôi, đã vượt qua hạn chế thế hệ của chính mình, Và tôi cũng xin cảm ơn ông Bùi Tín về điều đó. Ông Bùi Tín đã làm được điều ngoạn mục cho cả một thế hệ: một bước nhỏ thôi nhưng vượt qua lằn răn tầm nhìn của thế hệ minh, để thế hệ sau chúng tôi vững tâm hơn với hành trang của cha ông, của lịch sử mà tiến lên thời đại Tự do Dân chủ cho Việt Nam, sạch bóng cộng sản lỗi lầm tàn độc.

Phan Châu Thành
danlambaovn.blogspot.com

PS1: Tôi chưa bao giờ, và chắc sẽ không thể xin lỗi ông Bùi Tín, vì với bậc cha ông mình thật khó mà xin lỗi được – nó giả dối làm sao. Tôi chỉ có thể tạ tội với ông nếu đúng là tôi có tội. Nếu không phải là tội lỗi, tôi tin ông Bùi Tín sẽ bỏ qua sự hỗn hào của tôi, nếu có. Tôi đã từng hỗn hào với cha mình mà có xin lỗi được đâu! PCT.

PS2: Còn một ý quan trọng này nữa tôi xin hỏi và đề nghị với ông Bùi Tín, vì chính ông đã nêu ra, rất đúng: Nên chăng ông Bùi Tín cùng các nhân sĩ khác trong ngoài nước hãy đứng lên hôm nay phất một ngọn cờ mới thay màu cờ máu cộng sản? Thời cơ đã đến rồi chăng, mà thời gian của cá nhân ông Bùi Tín cũng vẫn còn đủ cho việc lớn đó? Vả lại, xã hội Dân chủ là đa nguyên, là rất nhiều là cờ kia mà – chẳng phải bản thân cá nhân, cuộc đời ông Bùi Tín đã là một lá cờ đó sao? PCT.

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: