Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Một 16th, 2015

►Việt Nam sẽ là Quốc gia tự trị hay là một tỉnh sáp nhập vào Trung Quốc (năm 2020)? (cựu Đại tá Phạm Quế Dương)

Posted by hoangtran204 trên 16/01/2015

Ông PQD nguyên Tổng biên tập tạp chí Lịch sử Quân sự hiện sống ở Hà Nội

Việt Nam sẽ là Quốc gia tự trị hay là một tỉnh của Trung Quốc?

Phạm Quế Dương- Hà Nội

(cựu đại tá Phạm Quế Dương, nguyên Tổng biên tập tạp chí Lịch sử Quân sự)

14-1-2015

 

 

tq-vn

Thiếu tướng Hà Thành Châu, Chính ủy Tổng cục công nghiệp Quốc phòng Việt Nam, tỵ nạn chính trị tại Hoa Kỳ từ ngày 08-4-2013 . Ở đây, ông đã nhờ một viên chức cao cấp Hoa Kỳ trao cho chủ bút Tạp chí Foreign Policy Magazine một tập tài liệu tối mật liên quan đến quan hệ Việt Nam – Trung Quốc.

Tập tài liệu này xuất xứ từ anh vợ ông, là thiếu tướng chính ủy Tổng cục 2 , thời trung tướng Nguyễn Chí Vịnh làm Tổng cục trưởng.

Tập tài liệu chép lại nguyên văn từ cuốn băng nhựa AKAI, mang bí số ML887 ghi âm những cuộc họp bí mật của các nhà lãnh đạo Việt Nam: Nguyễn Văn Linh, Lê Khả Phiêu, Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Nông Đức Mạnh với các nhà lãnh đạo Trung Quốc: Giang Trạch Dân, Lý Bằng, Lương Quang Liệt, Diệp Tiến Ninh, Dương Đắc Chí, Hứa Thế Hữu tại Thành Đô năm 1990.
Nội dung những cuộc họp bí mật ấy cho biết kế hoạch sáp nhập Việt Nam vào Trung Quốc dự kiến tổ chức qua ba giai đoạn:

– Giai đoạn 1: 15/7/2020 Quốc gia tự trị
– Giai đoạn 2: 5/7/2040 Quốc gia thuộc trị
– Giai đoạn 3: 5/7/2060 Tỉnh Âu Lạc

Tỉnh trưởng vẫn là người Việt, đặt dưới quyền lãnh đạo của Tổng đốc Quảng Châu (Trung Quốc).

Sau khi sáp nhập, tiếng Trung Quốc là ngôn ngữ chính ,tiếng Việt là ngôn ngữ phụ.

Trong hội đàm, với lời lẽ bề trên, lãnh đạo Trung Quốc, ban mật lệnh, giáo huấn, răn đe, dạy dỗ lãnh đạo Việt Nam phải làm những gì suốt 70 năm, từng bước một: “Âm thầm,lặng lẽ,từ từ như tầm ăn dâu, khéo như dệt lụa Hàng Châu;êm như thảm nhung Thẩm Quyến. Sử dụng thể thức “Diễn biến hòa bình.”, làm cho người Việt Nam và dư luận quốc tế nhìn nhận rõ là Trung Quốc “ không cướp nước Việt.” mà chính người Việt Nam tự mình “dâng nước” và tự ý đồng hóa vào dân tộc Trung Hoa.

Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh thì khấu đầu trước Đặng Tiểu Bình “ Nhờ Trung Quốc mà Đảng Cộng sản Việt Nam mới nắm được chính quyền, mới thắng được đế quốc Pháp và đế quốc Mỹ, diệt được bọn tư bản phản động. Công ơn Trung Quốc to lắm, bốn biển gộp lại cũng không bằng. Do thế, nhà nước Việt Nam đề nghị Trung Quốc bỏ qua hiểu lầm, xóa bỏ các bất đồng đã qua. Phía Việt Nam sẽ làm hết sức mình để vun bồi tình hữu nghị lâu đời vốn sẵn có giữa hai đảng do Mao Chủ Tịch và Hồ Chủ tịch dày công xây dựng trong quá khứ. Việt Nam sẽ tuân thủ đề nghị của Trung Quốc là cho Việt Nam được hưởng “Quy chế tự trị trực thuộc chính quyền trung ương Bắc Kinh” như Trung Quốc đã từng dành cho Nội Mông, Tây Tạng,Tân Cương, Quảng Tây.

 

Tôi sửng sốt, trăn trở, không tin ở sự xác thực của sự kiện này. Những vị lãnh đạo nêu tên trên vốn là những người yêu nước trực tiếp tham gia góp phần chỉ đạo cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, chống Tàu giành độc lập tự do. Lịch sử cận hiện đại Việt Nam là nối tiếp lịch sử 4000 năm, từ đời Hùng Vương ,đã từng đánh bại các cuộc xâm lược của các triều đại lịch sử Trung Quốc: Hán,Đường,Tống,Nguyên,Minh,Thanh. Ngày nay không thể nào có những người lãnh đạo, vì bất cứ lý do gì cúi đầu xin được làm một khu tự trị của Trung Quốc, bởi vì như vậy là bán nước, phỉ báng ông cha, phản bội dân tộc.

Trước hiện tượng Trung Quốc cho xuất bản hai cuốn sách của Hồ Tuấn Hùng và Huỳnh Tâm đưa nhiều dẫn chứng rạch ròi để khẳng định Chủ Tịch Hồ Chí Minh là người Đài Loan (Trung Quốc) đã lũng đọan tinh thần nhân dân ta, gây nên những nghi vấn rất tai hại, vậy mà hệ thống tuyên huấn- thông tin của ta vẫn coi như không có trách nhiệm gì!. .

Không thể im lặng một cách rất tội lỗi như vậy được nữa, tôi đề nghị các cơ quan thông tấn, báo chí của Đảng ta, nhất là báo Nhân Dân – cơ quan trung ương của Đảng Cộng Sản Việt Nam, tiếng nói của Đảng,Nhà nước và Nhân dân Việt Nam – hãy làm sáng tỏ vụ việc này và công khai cho nhân dân ta biết

01/1/2015

Phạm Quế Dương
Khu tập thể 37 Lý Nam Đế – Hà Nội
ĐT: 62700002

 (Tác giả gửi đăng)

nguồn: danchimviet.info

* Phạm Quế Dương là cựu Đại tá trong QĐNDVN, nguyên Tổng biên tập tạp chí Lịch sử Quân sự hiện sống ở Hà Nội

Hà Nội đưa cựu Đại tá Phạm Quế Dương ra tòa về tội lợi dụng dân chủ

13-7-2004

     Ngày mai, Tòa Án Nhân Dân Hà Nội sẽ xét xử Cựu Ðại Tá Phạm Quế Dương, một trong những nhân vật bất đồng chính kiến được thế giới ca ngợi. Ông Phạm Quế Dương, 73 tuổi, sẽ bị xử về các tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước và không chấp hành quyết định hành chính của cơ quan nhà nước có thẩm quyền về quản chế hành chính.
Ðây cũng là hai tội mà hôm thứ Sáu tuần trước, Chính Quyền Việt Nam đã tuyên phạt một nhân vật bât đồng chính kiến là Giáo Sư Trần Khuê 19 tháng tù.
Cho đến chiều hôm nay, Bộ Ngoại Giao Hà Nội đã từ chối tất cả các đơn xin được theo dõi phiên tòa mà những nhà báo nước ngoài nộp. Một viên chức của Việt Nam còn nói sẽ không có nhà ngoại giao nào được vào phòng xử và trước đó, ngay cả đơn xin biện hộ cho ông Phạm Quế Dương của một luật sư ở Pháp cũng đã bị bác.
Cũng xin được nhắc lại Cựu Ðại Tá Phạm Quế Dương từng là một trong những nhà sử học quân đội nổi tiếng của Việt Nam. Giữa thập niên 90, ông quyết định trả thẻ đảng để tranh đấu cho tự do, dân chủ và công bằng. Ông bị bắt hôm 28 tháng 12 năm 2002, sau khi từ Hà Nội vào Sài Gòn thăm bạn bè và tiếp xúc với Giáo Sư Trần Khuê.
Ông Dương bị bắt lúc đang lên tầu về lại Hà Nội và một ngày sau đó, công an thành phố Hồ Chí Minh cũng bắt ông Trần Khuê.

Cựu Ðại tá Phạm Quế Dương bị 19 tháng tù

14-7-2004

Trong phiên xử kết thúc lúc 3 giờ chiều hôm nay, tòa án nhân dân Hà Nội đã tuyên phạt Cựu Ðại Tá Phạm Quế Dương 19 tháng tù về các tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước và không chấp hành quyết định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền về quản chế hành chính.
Ông Phạm Quế Dương, 73 tuổi, sẽ được thả vào cuối tháng này, vì đã bị giam cầm đủ thời hạn mà tòa tuyên phạt.
Cựu Ðại tá Phạm Quế Dương từng là một trong những nhà sử học quân đội nổi tiếng của Việt Nam. Giữa thập niên 90, ông quyết định trả thẻ đảng để tranh đấu cho tự do, dân chủ và công bằng. Ông bị bắt hôm 28 tháng 12 năm 2002, sau khi từ Hà Nội vào Sài Gòn thăm bạn bè và tiếp xúc với Giáo Sư Trần Khuê.
Ông Dương bị bắt lúc đang lên tầu về lại Hà Nội và một ngày sau đó, công an thành phố Hồ Chí Minh cũng bắt ông Trần Khuê.
Trong phiên tòa hồi tuần trước, Giáo sư Trần Khuê cũng bị tòa án ở thành phố Hồ Chí Minh tuyên phạt 19 tháng tù về các tội tương tự như tội mà nhà nước cáo buộc cho ông Dương và đến cuối tháng này Giáo Sư Khuê cũng sẽ được thả. Tòa án Hà Nội tuyên phạt Cựu Ðại tá Phạm Quế Dương 19 tháng tù

nguồn: hqvnch.net

—-

Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh: “Toàn dân phải tự bảo vệ độc lập, tự do”

22-12-2014

VOV.VN -Nói về chiến lược Quốc phòng toàn dân thì đầu tiên là phải độc lập, tự do, toàn vẹn lãnh thổ và toàn dân phải tự bảo vệ độc lập, tự do của mình.

Phóng viên VOV phỏng vấn Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng nhân kỷ niệm 70 năm thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam.

Nguyễn Chí Vịnh: Quan hệ quốc phòng trước hết là tạo lòng tin và tạo sự ủng hộ của quốc tế đối với chính sách xây dựng và bảo vệ Tổ quốc của chúng ta. Có người hỏi tôi rằng Bộ Quốc phòng ký với nước này, nước kia với mục đích gì. Lợi ích đầu tiên là khẳng định độc lập tự chủ của Việt Nam. Chúng ta độc lập tự chủ, quan hệ với tất cả các nước trên thế giới miễn là nước ấy tôn trọng chế độ chính trị của chúng ta, tôn trọng lợi ích quốc gia dân tộc của chúng ta. Chúng ta không đứng về bên nào trong quan hệ quốc tế cả.

Cho nên nếu nói về chiến lược Quốc phòng toàn dân thì đầu tiên là phải độc lập, tự do, toàn vẹn lãnh thổ của đất nước và muốn có nền hòa bình không lệ thuộc thì toàn dân phải tự bảo vệ độc, lập tự do của mình

nguồn: http://vov.vn/chinh-tri/thuong-tuong-nguyen-chi-vinh-toan-dan-phai-tu-bao-ve-doc-lap-tu-do-373417.vov

Comment:

Chúng tao mua 1 lít xăng cũng phải trích 8 ngàn tiền thuế cho chúng mày, thế chúng mày để tiền ấy đi đâu mà bắt chúng tao phải phơi mặt ăn đòn… ông nuôi con chó nó còn biết giữ nhà, chứ nuôi cái loại chúng mày… phí cơm lại còn phản chủ…! Có cái loại chó nào lại đi bắt chủ ra cắn trộm hả trời…! FB Nguyễn Lân Thắng

 

 

Posted in Chiến lược xâm nhập của Trung Quốc vào Viet Nam, Hội Nghị Thành Đô 1990 | Leave a Comment »

►Phong trào: Tôi không thích Đảng Cộng sản Việt Nam…

Posted by hoangtran204 trên 16/01/2015

 

Chân Như thực hiện

“Tôi không thích đảng CSVN” là tên của một phong trào vừa dấy lên trên cộng đồng mạng. Đây là một hình thức đấu tranh mới do những nhà đấu tranh dân chủ trẻ Việt Nam khởi xướng để phản kháng lại vụ việc chính phủ Việt Nam ra quyết định sẽ xử phạt nặng những ai nói xấu đảng và nhà nước. Để biết thêm về phong trào này, mời quý vị cùng đến với Diễn Đàn Bạn Trẻ kỳ này cùng với sự tham gia của 4 bạn khách mời Lã Viêt Dũng, Bạch Hồng Quyền, Anthony Lê, và Thúy Nga.

Muốn thể hiện quan điểm của mình

Chân Như: Xin chào các bạn, câu hỏi đầu tiên xin dành riêng cho anh Lã Việt Dũng. Để khởi xướng một phong trào, người ta cần phải có mục đích và phương hướng; Là một trong những người tham gia khởi xướng phong trào này, xin anh cho biết thêm chi tiết vì sao lại phát động chiến dịch này?

Lã Việt Dũng: Tôi muốn mọi người thể hiện thái độ quan điểm của mình. Nguyên nhân là hôm đấy tôi thấy trên VTV có một bài nói về việc chính quyền CSVN sẽ trừng trị, xử lý những người gọi là “nói xấu”. Tôi quan niệm rằng vấn đề không phải là chúng ta nói xấu hay tốt mà là nói đúng hay sai? Nếu nói xấu mà đúng thì chính quyền phải nên lắng nghe chứ không nên đe doạ như vậy. Tôi coi đấy là một thái độ mang tính đe doạ sự thật. Tôi nghĩ rằng vậy nếu chúng ta không thích, nhưng đấy là thật thì liệu đấy có phải là xấu không? Và liệu như vậy chính quyền có xử lý chúng ta hay không? Vì thế, tôi mạnh dạn tôi nêu quan điểm ấy trên mạng và tôi cũng muốn mọi người hưởng ứng để chứng tỏ rằng chúng ta không sợ những việc đe doạ như vậy.

Chân Như: Còn các bạn, lý do vì sao các bạn tham gia phong trào này?

Thúy Nga: Bản thân tôi thứ nhất tôi là nạn nhân. Thứ hai tôi là người đi đấu tranh trực tiếp để giúp đỡ những người gặp vấn nạn do ĐCSVN gây nên. Do đó, hằng ngày tôi thường phải tiếp xúc, thường phải chứng kiến những cảnh đảng viên của đảng CSVN họ đàn áp cũng như gây nên hoạn nạn cho người dân. Đó là lý do tôi không thích ĐCSVN.

Anthony Lê: Đơn giản là khi mình thấy trên internet có một số bạn nêu lên tiếng nói của mình “họ không thích đảng CS” thì riêng đối với bản thân tôi tôi thấy việc làm của họ là hợp lý hoàn toàn xác đáng thì tôi cũng hưởng ứng phong trào. Cụ thể đối với bản thân tôi thì tôi thấy ở trong thời kỳ chế độ CS này có quá nhiều vấn nạn. Vấn nạn được quan tâm nhất là vấn nạn về tham nhũng. Nên tôi nêu lên khẩu hiệu của tôi là “tôi không thích ĐCSVN” bởi vì có quá nhiều kẻ tham nhũng là đảng viên của ĐCS, và tôi nghĩ đây là quyền của tôi được phép nói lên điều tôi không thích.

Bạch Hồng Quyền: Em là một người đấu tranh cho nhân quyền và tự do ngôn luận ở Việt Nam. Những điều ĐCSVN làm cho quyền con người của em không được tôn trọng và tự do ngôn luận. Khi phát biểu một điều gì đó thì họ tìm cách trù dập hoặc đàn áp thì đấy là lý do em không thích ĐCSVN.

Chân Như: Có vẻ như từ “không thích” dùng để lên án một nhân vật hoặc một đảng nào đó ngoài đảng CSVN thì được chấp nhận và tán dương. Tuy nhiên, khi nói đến câu “Tôi không thích đảng CSVN” thì nó lại khiến cho một số thành phần ở Việt Nam xem đó là phản động, tại sao vậy? Anh Lã Việt Dũng có thể chia sẻ về vấn đề này?

Các Bạn trẻ hưởng ứng Phong trào: Tôi không thích đảng cộng sản Việt Nam. Citizen photo.

Lã Việt Dũng: Tôi cho rằng từ bé đến lớn, lâu lắm rồi, chúng ta những người dân ở Việt Nam được dạy, được chỉ bảo với thói quen là phải tôn thờ ĐCS. Và như anh thấy tất cả những thông tin chỉ cần trái ý với họ thôi thì bị cho là nói xấu, và với nói xấu thì họ có thể dọa và bắt người ta. Họ không quan tâm đến sự thật mà chỉ quan tâm đến cái đấy là xấu hoặc tốt cho họ thôi. Đó là một phản xạ rất tự nhiên của con người VN khi sống dưới chế độ CS hiện tại. Các anh có thể nói tôi không thích Bắc Hàn, có thể không thích ông Obama; Nhưng nếu chúng anh nói tới tôi- không thích ĐCS thì khi đó nhiều người đặc biệt là DLV họ cho rằng đây là nói xấu chế độ. Thậm chí còn cho rằng “chúng mày đang âm mưu lật đổ chế độ” hay “đe dọa sự lãnh đạo của ĐCS”. Riêng tôi, tôi không cho là như vậy, tôi chỉ cho rằng đơn giản chúng tôi có quyền được phát biểu quan điểm thích hay không thích. Và khi chúng tôi đã không thích thì chúng tôi sẽ sẵn sàng nói ra và không sợ bất cứ gì cả.

Anthony Lê: Ở Việt Nam có câu “có yêu thì nói rằng yêu, có ghét thì nói rằng ghét” phải nói thẳng để mọi người cùng biết rõ. Bản thân tôi thì thấy luật pháp Việt Nam cũng không có một điều nào quy định vấn đề về quyền mình nói yêu, ghét cả. Vốn dĩ ở Việt Nam người dân có tâm lý sợ sệt, mà đặc biệt là sợ sệt với nhà cầm quyền, nên lắm lúc họ không có được dũng khí, không có được khả năng dám nói lên quan điểm của mình. Riêng với bản thân tôi tôi thấy một số anh chị em làm như vậy tôi thấy là điều tất nhiên mình có quyền nói lên chuyện đó, và tôi sẵn sàng nói lên tâm tư của mình. Mình không thích thì mình nói không thích, ghét thì nói ghét.

Tâm lý sợ nhà cầm quyền?

Chân Như: Như anh Lã Việt Dũng chia sẻ thì người dân ở Việt Nam từ bé đã bị chỉ bảo là phải tôn thờ đảng CSVN rồi, còn anh Anthonly thì cho rằng người dân vẫn có cái tâm lý sợ sệt nhà cầm quyền. Nếu như thế thì phải chăng Việt Nam sẽ khó có thể có sự thay đổi vì còn khá nhiều các bạn trẻ vẫn có lối suy nghĩ là phải yêu đảng vì không có đảng cộng sản thì người dân không có được cuộc sống như ngày hôm nay; Hoặc nếu muốn thay đổi thể chế liệu thể chế mới sẽ tốt đẹp hơn thế chế hiện tại vân vân. Nhận xét của mọi người?

Bạch Hồng Quyền: Theo em, giới trẻ hiện nay đã bị nhồi sọ từ thời đi học tiểu học cho đến trung học và đại học nên có suy nghĩ như vậy cũng không thể trách các bạn. Trong một chế độ nào đi nữa thì quyền tự do ngôn luận, quyền con người, hay bất cứ một quyền lợi nào của người dân được tôn trọng thì chế độ đó được người dân hưởng ứng và đồng thuận với chế độ đó; Chứ không phải suy nghĩ là chế độ khác lên sẽ tốt hơn hay như thế nào. Em chỉ suy nghĩ chính quyền nào tốt cho dân thì sẽ được người dân ủng hộ thôi.

Thúy Nga: Tôi thấy đất nước Việt Nam sẽ biến chuyển và ĐCSVN sẽ phải thay đổi. Những người trẻ tuổi kia thứ nhất là họ đã bị nhồi nhét ngay từ tiểu học trở lên cho tới bây giờ, và họ chưa ra ngoài đời, chưa va chạm đến quyền của họ, vì họ vẫn còn nằm trong cái sự bao bọc của gia đình, cũng giống như là của ĐCS họ mở ra một chút lợi lộc cho những bạn DLV hoặc những bạn trẻ chưa va chạm. Đến khi họ học xong, ra xã hội sẽ gặp những cảnh bất công xảy ra đến với chính bản thân họ thì lúc đấy sự thay đổi trong suy nghĩ của họ sẽ phải thay đổi. Ở đâu cũng vậy, ở đâu có áp bức ở đó có đấu tranh và khi quyền lợi của họ bị dính líu đến thì bản thân họ sẽ phải là người đứng lên đấu tranh đòi quyền căn bản của mình. Đó là lý do tôi tin tưởng vào xã hội Việt Nam sẽ có những sự thay đổi và ĐCS sẽ không thể nào duy trì được cái sự độc tài này nữa.

Các Bạn trẻ hưởng ứng Phong trào: Tôi không thích đảng cộng sản Việt Nam. Citizen photo.

Lã Việt Dũng: Tôi nghĩ rằng sự thay đổi của xã hội Việt Nam sẽ xuất phát từ hai chiều. Thứ nhất xuất phát từ chính người dân. Cái đó có thể sẽ chậm nhưng thật ra tôi nghĩ đây là ngọn lửa âm ỉ vì rất nhiều người không thích như chúng tôi nhưng họ không nói ra thôi. Họ sợ nhưng đến một lúc nào đó họ sẽ không sợ nữa. Nhưng cái mà tôi thấy rõ hơn nhiều khả năng thay đổi lớn hơn, theo tôi, sẽ phải thay đổi từ phía trên. Bởi phía trên của họ bây giờ loạn quá rồi. Họ có quá nhiều vấn đề mà thậm chí cả đấu đá nội bộ hay vấn đề tham nhũng, vấn đề lệ thuộc Trung Quốc cũng như vấn đề về điều hành quản lý đất nước họ quá yếu kém. Chính những việc đấy sẽ làm cho sự cai trị của họ, sẽ làm cho chế độ của họ bị thay đổi thôi. (Mặc dù họ cứ nói rằng họ là đạo đức là văn minh là sự lựa chọn của nhân dân.)

Anthony Lê: Tôi cũng có góc nhìn như anh Lã Việt Dũng. Thực tế, ngày nay, người dân Việt Nam họ cũng biết rõ được sự thật về mặt yếu kém của chế độ cộng sản và đâu đó trong những cuộc gặp gỡ bạn bè tôi cũng thường thấy họ rất không hài lòng và không ưa thể chế CS. Tất nhiên, họ còn cái tâm lý sợ sệt như mình có nói. Khi người dân bắt đầu ý thức được vấn đề yếu kém của chế độ cầm quyền hiện tại, càng ngày càng hiểu rõ bản chất thật của CS và với mong muốn là phải có một xã hội tốt hơn thì chắc chắn họ sẽ có những hành động biểu đạt. Tuy vậy, theo tôi, vấn đề xác thực nhất là từ nội bộ của chính quyền. Khi họ đã ý thức được họ theo chủ nghĩa này một cách mơ hồ và không đưa được xã hội phát triển, thì chính bản thân chế độ sẽ phải tự chuyển mình và tự thay đổi theo hướng dân chủ và văn minh.

Bất chấp mọi tình huống xấu xảy ra

Chân Như: Tại Việt Nam vốn không có tự do ngôn luận và không có nhân quyền nên khi hưởng ứng phong trào như thế này, các bạn có nghĩ là sẽ bị ảnh hưởng gì đến đời sống của mình không?

Khi đã dấn thân đấu tranh cho quyền con người và tự do ngôn luận thì việc hưởng ứng phong trào này cho dù có đàn áp hay bắt bớ thì bất chấp mọi tình huống xấu xảy ra, mình sẵn sàng nhận lấy những cái xấu mà chính quyền này hoặc ĐCS này dành cho mình khi mình tham gia phong trào.
-Bạch Hồng Quyền

Bạch Hồng Quyền: Khi đã dấn thân đấu tranh cho quyền con người và tự do ngôn luận thì việc hưởng ứng phong trào này cho dù có đàn áp hay bắt bớ thì bất chấp mọi tình huống xấu xảy ra, mình sẵn sàng nhận lấy những cái xấu mà chính quyền này hoặc ĐCS này dành cho mình khi mình tham gia phong trào.

Thúy Nga: Tôi có xem một bộ phim, có một người nói sẽ đấu tranh đến hơi thở cuối cùng để đến khi nào công lý được thực thi và tôi tin tôi cũng sẽ làm điều đó. Trong bất cứ một cuộc đấu tranh nào cũng có sự mất mát hy sinh và đây là cuộc đấu tranh cho quyền tự do ngôn luận cũng như nhân phẩm, nhân quyền của mình phải được thực hiện, thì nếu có bị áp bức hay bị gì đó do nhà cầm quyền CS họ gây nên thì tôi cũng sẵn sàng đón nhận thôi. Đó chính là cái kinh nghiệm để cho tôi vươn lên đấu tranh cho mạnh mẽ hơn và tôi không những đòi quyền cho con người, tự do ngôn luận của bản thân mình mà còn đòi cho đời con đời cháu của mình nữa.

Lã Việt Dũng: Tất nhiên khi mình làm bất cứ một ý gì mà ngược ý chính quyền hay không thì sống trong chế độ này chắc anh cũng sẽ biết là sẽ chẳng nói trước được điều gì sẽ xảy ra bởi vì họ là một chế độ toàn trị và họ muốn mọi thứ phải theo ý họ. Thậm chí, bên Trung Quốc có phong trào chỉ tập luyện như Pháp Luân Công nhưng khi lúc lớn mạnh chính quyền thấy không kiểm soát được họ cũng dập. Hay như ở Việt Nam có rất nhiều các tôn giáo không muốn sự kiểm soát của chính quyền, họ theo ý của họ thì chính quyền cũng dập. Nên tôi phải khẳng định là theo quan điểm của tôi, tôi thấy rằng không có gì mình có thể nói chắc chắn là không sao cả. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng nếu chúng ta làm đúng với lương tâm, đúng với lẽ phải thì cũng vẫn nên mạnh dạn làm trong thời điểm này bởi vì nếu chúng ta không làm thì sẽ không bao giờ thay đổi được gì cả.

Anthony Lê: Riêng bản thân tôi với câu nói “tôi không thích ĐCSVN”, tôi hoàn toàn không có lo ngại gì về vấn đề bị nhà cầm quyền đối xử bất công với tôi hay có hành động gì tại vì cái này là cái quyền của tôi và tôi cảm nhận ra được vấn đề là chính bản thân người cộng sản họ cũng ý thức được vấn đề đó. Đây là quyền của tôi thích hay không tôi, có quyền phát biểu. Tất nhiên, sống trong xã hội này, như anh Lã Việt Dũng nói, có nhiều điều có thể xảy ra vì nếu như là những người có suy nghĩ thì họ phải công nhận câu nói của chúng tôi là đúng và họ phải chấp nhận câu nói này; Nhưng cũng có những con người cực đoan và có những thành phần xấu trong nội bộ ĐCS thì chưa biết chừng họ sẽ có những manh động hoặc có những hành vi mà mình khó lường được. Tất nhiên, tôi thiên về ý là tôi sẽ không có chuyện gì xảy ra khi tôi nói câu “tôi không thích ĐCSVN”.

Chân Như: Xin cám ơn bốn bạn khách mời đã dành thời gian cho chương trình kỳ này, cầu chúc luôn bình an. Chân Như cũng cám ơn quý thính giả đã lắng nghe, hẹn lại tuần sau. Mến chào.

FB  Tôi Không Thích Đảng Cộng Sản Việt Nam

https://www.facebook.com/pages/T%C3%B4i-Kh%C3%B4ng-Th%C3%ADch-%C4%90%E1%BA%A3ng-C%E1%BB%99ng-S%E1%BA%A3n-Vi%E1%BB%87t-Nam/634036673385828?pnref=lhc

Posted in Đảng CSVN, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Cách mạng thường ăn thịt những người đẻ ra nó

Posted by hoangtran204 trên 16/01/2015

Cách mạng thường ăn thịt những người đẻ ra nó

Tác giả: Peter St. Onge

Người dịch: Phạm Nguyên Trường

15-1-2014

H1Lời người dịch: Đây có thể được coi là lời bạt cho những tác phẩm như: Đêm Giữa Ban Ngày, Bên Thắng Cuộc, Đèn Cù, Giai Cấp Mới… và nhiều tác phẩm khác nữa.

Cách mạng cánh tả là một trong những cú lừa lớn nhất trong lịch sử. Cả các nhà trí thức, những người khao khát bắn phá lẫn những người bị thiệt thòi, những người bị đưa vào trại tập trung chứ không phải vào thiên đường trên cõi thế, đều được hứa như thế cả.

“Cách mạng thường ăn thịt những đứa con của mình”. Nhận xét này, do một nhà báo đưa ra trong cuộc Cách mạng Pháp, chỉ đúng một phần. Trên thực tế, các cuộc cách mạng ăn thịt chính những người sinh ra nó. Cụ thể là, các cuộc cách mạng tả khuynh trong lịch sử ăn ngay những trí thức cánh tả, tức là những người tạo điều kiện cho cách mạng xảy ra. Tôi dùng từ “cánh tả” ở đây là để chỉ những cuộc cách mạng có mục tiêu rõ ràng là sử dụng sức mạnh của chính phủ nhằm cải tạo xã hội. Để cải tạo xã hội cho phù hợp với cách hiểu về “công lý” mà những người cổ động cho nó coi là hấp dẫn.

Tất nhiên, trong những cuộc cách mạng mang tính cải cách như thế, các nhà trí thức chỉ là một món khai vị mà thôi. Những cuộc cách mạng mang tính cải cách của lịch sử chuyển thẳng vào món chính: nó bắt đầu ăn xơi những người bị thiệt thòi và những người thiểu số, tức là những người ủng hộ cách mạng nhiệt tình nhất.

Tất cả những cuộc cách mạng cánh tả trong thế kỷ XX đều theo mô hình này: được những nhà trí thức không tưởng trợ giúp, quyền lực nhanh chóng bị các nhà chính trị chuyên nghiệp – những kẻ luôn luôn lợi dụng những bản năng thấp kém nhất của những người bình thường – chiếm đoạt. Ngay cả ở những nơi “văn minh” nhất, như nước cộng Weimar ở Đức hay “sân chơi của những ngôi sao” Cuba trong những năm 1950, những kẻ vừa mới được đưa lên ngai vàng đều lấy làm sung sướng khi nhìn thấy những nhà trí thức và những bạn bè “đã thoái hóa” của họ bị bỏ tù, bị tra tấn và bị treo cổ trên những cột đèn.

Nhắc lại chỉ thêm buồn. Nhất là đối với những người cấp tiến muốn lấy tiền của người đóng thuế để cổ vũ cho bạo lực. Mao nổi tiếng khi khoe rằng đã “chôn sống 46.000 trí thức”, ý là ông ta đã đưa tất cả bọn họ vào các trại tập trung để họ ngậm miệng và chết ở đó. Phong trào cộng sản cực đoan của Pol Pot nổi tiếng vì đã giết hàng ngàn trí thức, đến mức tất cả những người đeo kính đều bị giết. Ngay cả các chế độ được cho là “mát mẻ”, ví dụ như của Fidel Castro, cũng lập ra các trại tập trung dành cho cho người đồng tính, trong khi Liên Xô cấm đồng tính luyến ái trong hơn năm mươi năm, vượt cả Putin.

Khôi hài nhất là, từng là ngôi sao sáng trong trường đại học, nhưng người hùng cực đoan Che Guevara đã tỏ ra vui sướng và tự mình giết những người đồng tính, những người mà ông ghét cay ghét đắng, trong khi giúp xây dựng hàng loạt trại tập trung của Fidel trên khắp cả nước để tra tấn những người đồng tính và những người đàn ông biến thái nhằm buộc họ phải từ bỏ điều được coi là trụy lạc, được coi sản phẩm của chủ nghĩa tư bản suy đồi về mặt đạo đức.

Tại sao các cuộc cách mạng mang tính cải cách đều thích giết cả những người trí thức cánh tả và những “nhóm dễ bị tổn thương” vốn gần gũi như thế với trung tâm của cánh tả? Bởi vì quyền lực có logic riêng của nó. Bởi vì tất cả các chính phủ dựa vào bạo lực đều phải thường xuyên ngó lại phía sau. Và điều đó có nghĩa là nó phải kêu gọi những bản năng thấp kém nhất của quần chúng. Nếu quần chúng ghét người đồng tính, hay người Do Thái, hay các nhà trí thức thì chính phủ sẽ làm những gì nó nói, nó sẽ đưa những người đồng tính, người Do Thái và trí thức vào trại khổ sai. Những người thấp hèn nhất ghét cái gì thì chính phủ toàn trí toàn năng ghét cái ấy.

Tại sao các nhà trí thức lại không nhìn thấy mô thức hành động khủng khiếp này? Có lẽ, họ hy vọng rằng lần này khác và lần này những người cấp tiến trong các trường đại học và các chính trị gia sa lông của họ sẽ nắm được dây cương. Nếu lịch sử là người dẫn đường thì những người đó sẽ không giữ được dây cương. Không những thế, những nhà chính trị chuyên nghiệp sẽ giật mất cuộc cách mạng của họ và biến nó thành cơn ác mộng khủng khiếp nhất đối với họ: biến thành cuộc cách mạng phản-trí-tuệ, chống người đồng tính, phân biệt chủng tộc và bài Do Thái. Dù khởi nguồn của cách mạng có trong sạch đến đâu thì lịch sử cũng cho thấy kết quả tất yếu là như thế.

Chẳng có gì vui cả. Không ai trong chúng ta muốn những người cánh tả cấp tiến bị treo lên cột đèn hay bị giết trong văn phòng của Che cho ông ta xem. Chúng ta muốn là những nhà cải cách ủng hộ bạo lực sẽ phải có thái độ thận trọng hơn nữa với mồi lửa mà họ đang nhóm lên. Họ nên nghiên cứu thêm một chút về lịch sử. Để hiểu lý do tại sao, lúc nào và ở đâu nó cũng như thế, để hiểu cưỡi lên con hổ mang tên chính phủ có quyền lực không hạn chế là việc nguy hiểm đến mức nào.

Những người cánh tả nghĩ rằng họ có thể kiểm soát được con hổ mang tên quần chúng đã được phá cũi sổ lồng. Nhưng họ không thể kiểm soát được và trên thực tế, họ sẽ là người đầu tiên bị treo lên cột đèn. Và đấy là điều rất đáng buồn cho tất cả chúng ta, cả những người tả khuynh lẫn hữu khuynh.

Peter St. Onge là Phó giáo sư tại Taiwan’s Fengjia University College of Business.

Nguồn: Mises Institute

nguồn: anhbasam.wordpress.com

FB: Pham Nguyen Truong

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: Không thể ngăn cấm thông tin trên mạng xã hội

Posted by hoangtran204 trên 16/01/2015

“Em là em đếch tin ạ.
Đời người ta chỉ mắc lừa một lần, cùng lắm là hai, ba lần chứ không ai mắc mãi, thưa Thủ tướng.
Riêng cái mồm anh thì bọn tôi ngửi mùi thúi hoắc đến mấy lần rồi.

Này nhé: Đứa nào nói những câu này?
– Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay. – đố Thủ tướng là đứa nào nói câu này?
– “Tòa khâm sứ, sẽ trả lại”?
– “Ủng hộ luật biểu tình”?
– “Dân có quyền làm những điều pháp luật không cấm?”

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: Không thể ngăn cấm thông tin trên mạng xã hội

15-1-2015

Báo Thanh Niên

Đánh giá công tác thông tin – truyền thông năm 2014, Thủ tướng cho rằng năm qua có bước tiến tốt, thông tin điều hành và các quyết sách của Chính phủ, Thủ tướng kịp thời đến với người dân. Tuy nhiên, cần phải phát huy hơn nữa và phải xem chức năng thông tin là một mảng công tác quan trọng; kịp thời cung cấp các quyết định của Thủ tướng, Chính phủ để toàn dân được biết, tạo sự đồng thuận, đồng lòng trong xã hội.

Theo Thủ tướng, thông tin luôn diễn ra hai chiều, do đó những vấn đề nóng hổi, bức xúc từ cuộc sống phải có đề xuất ngay để xử lý. “Thông tin không đúng làm phân tâm xã hội, ai phải làm việc này ngoài Chính phủ? Trước đây phân công cho các Bộ, cho ngành này ngành kia phải có trách nhiệm nhưng Văn phòng Chính phủ phải tham mưu lên Thủ tướng, Chính phủ. Nếu không đúng, đề nghị lãnh đạo Chính phủ yêu cầu Bộ, ngành nói lại cho đúng để định hướng dư luận. Thông tin bây giờ đòi hỏi phải nhanh lẹ, kịp thời”, Thủ tướng yêu cầu.

Người đứng đầu Chính phủ đặc biệt lưu ý, hiện nay hơn 30 triệu người Việt đang sử dụng các mạng xã hội, đó là nhu cầu thiết yếu không thể ngăn cấm. Điều quan trọng phải thông tin cho chính xác, định hướng cho tốt dư luận trên mạng xã hội. “Các đồng chí ngồi đây đều tham gia mạng xã hội, có điện thoại để lên facebook xem thông tin. Vậy làm sao để thông tin đó đúng đắn, chúng ta không ngăn, không cấm được đâu các đồng chí. Phải đưa thông tin chính  xác, kịp thời để định hướng. Trên mạng ai nói gì thì nói nhưng nếu có thông tin chính thống của Chính phủ thì người dân mới có lòng tin. Đây là nhiệm vụ mới cần phải làm tốt trong năm nay”, Thủ tướng giao nhiệm vụ cho Văn phòng Chính phủ.

“Không phải tôi cả nể”

Liên quan đến ý kiến trong Văn phòng Chính phủ cho rằng vẫn còn sự đan chéo, phân biệt chưa rõ ràng trong thẩm quyền của các Bộ, ngành và Thủ tướng, Chính phủ; nhiều Bộ, ngành mặc dù có thể quyết định được nhiều việc nhưng vẫn muốn trình lên Thủ tướng, trong khi Thủ tướng lại cả nể nên vẫn phải cho ý kiến quyết định…, Thủ tướng khẳng định bản thân mình không cả nể, nguyên nhân do thực tiễn có nhiều vấn đề thuộc thẩm quyền của Bộ, địa phương, phải yêu cầu báo cáo xem xét do để quá chậm.

“Việc tắc như thế nhưng cứ để nhắc hoài, đưa lên đưa xuống. Không phải tôi cả nể không biết thẩm quyền nhưng có cái nhắc nhiều lần hoặc là do năng lực kém hoặc do sợ trách nhiệm. Nhưng vì cuộc sống, vì nhu cầu cấp bách của người dân phải làm trước rồi rút kinh nghiệm sau”, Thủ tướng nói và đề nghị quá trình tham mưu, nếu có vấn đề nảy sinh thuộc thẩm quyền Bộ, ngành mà thấy băn khoăn, khó xử lý, cứ mạnh dạn trình Thủ tướng cho ý kiến.

Liên quan đến việc theo dõi, đôn đốc việc thực hiện các chỉ đạo của Chính phủ, Thủ tướng yêu cầu cần phải làm tốt hơn, tránh để tình trạng như vụ Vinashin, mặc dù Thủ tướng ghi rõ văn bản không được mua tàu cũ nhưng vẫn mua. “Cái đó phải rút kinh nghiệm, khi đã có chỉ đạo rồi thì từng Vụ, chuyên viên phải theo chức trách của mình giám sát xem Bộ, ngành, đơn vị có thực hiện không, hay thực hiện đến đâu. Phải biết để nhắc nhở, nếu chậm chễ thì báo trình lên trên để xử lý”, Thủ tướng lưu ý.

Anh Vũ.

http://www.thanhnien.com.vn/chinh-tri-xa-hoi/thu-tuong-nguyen-tan-dung-khong-the-ngan-cam-thong-tin-tren-mang-xa-hoi-525812.html

————

 

DÁM XIN THỦ TƯỚNG PHEN NÀY NỮA
NẤU XÁO, XIN ĐỪNG NẤU XÁO VOI

Em là em đếch tin ạ.
Đời người ta chỉ mắc lừa một lần, cùng lắm là hai, ba lần chứ không ai mắc mãi, thưa Thủ tướng.
Riêng cái mồm anh thì bọn tôi ngửi mùi thúi hoắc đến mấy lần rồi. Này nhé:
– Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay. – đố Thủ tướng là đứa nào nói câu này?
– Tòa khâm sứ, sẽ trả lại?
– Ủng hộ luật biểu tình?
– Dân có quyền làm những điều pháp luật không cấm?

Cha ông đã dạy:
Mai mưa, trưa nắng, chiều nồm
Trời còn luân chuyển, huống chi mồm thằng… bá ngơ.
Và đừng có mà “Tin bợm mất bò, tìn thủ tướng thì mất vợ, rồi nằm co một mình”
Em là em đếch tin ạ.

http://www.thanhnien.com.vn/…/thu-tuong-nguyen-tan-dung-kho…

Posted in Thời Sự | Leave a Comment »