Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười 29th, 2014

►Blogger Điếu Cày viếng thăm Đài SBTN và Trung tâm ASIA ngày 28-10-2014

Posted by hoangtran204 trên 29/10/2014

28-10-2014

Blogger Điếu Cày viếng thăm Đài SBTN và Trung tâm ASIA</p><br />
<p>Vào 1 giờ trưa hôm nay 28/10/2014, blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải người tù nhân lương tâm vừa bị Việt Nam tống xuất và hiện ở Hoa Kỳ, đã đến thăm đài truyền hình SBTN và Trung Tâm Asia.</p><br />
<p>Điếu Cày đã được nhạc sĩ Trúc Hồ, Tổng giám đốc SBTN và các nhân viên có mặt của đài đón tiếp rất thân tình. Tại đây, Điếu Cày đã đến thắp nhang trên bàn thờ của hai cố nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng và Việt Dzũng và tỏ ra rất xúc động.</p><br />
<p>Sau đó anh Điếu Cày đã được hướng dẫn qua thăm phòng thâu của Trung tâm Asia, nơi đã thâu những bài như Triệu Con Tim, Trả Lại Cho Dân… Blogger Điếu Cày vô cùng xúc động khi biết ông chính là nguồn cảm hứng cho nhạc sĩ Trúc Hồ để viết bài Triệu Con Tim.</p><br />
<p>Khi đến thăm các phòng quay và xem qua các dụng cụ của Đài Truyền hình SBTN, Điếu Cày có tâm sự rằng trước đây anh đã làm nghề quay phim cho một đài truyền hình ở tỉnh Đắk Lắk.</p><br />
<p>Điếu Cày cùng nhạc sĩ Trúc Hồ cũng đã có một bữa ăn trưa nhẹ và buổi trò chuyện rất lâu và thân tình. Blogger Điếu Cày kể cho nhạc sĩ Trúc Hồ nghe về những ngày chịu tù tội gian khổ, đã phải ở qua 11 trại tù khác nhau trong vòng hơn 6 năm tù.</p><br />
<p>Anh cũng kể về những câu chuyện ở tù chung với hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình, và cho biết là lúc gặp được hai nhạc sĩ này sức khoẻ cũng như tinh thần của hai nhạc sĩ khá tốt.</p><br />
<p>Điếu Cày cho biết các anh em trong tù đều được biết ít nhiều về những nỗ lực của đồng bào hải ngoại nói chung, và các khán giả của SBTN và Asia nói riêng trong việc luôn luôn hỗ trợ và mến thương những anh em tù nhân chính trị trong nước qua các chiến dịch đấu tranh và vận động cho tù nhân lương tâm Việt Nam. Điếu Cày còn cho biết Việt Khang cũng như Trần Vũ Anh Bình trong tù rất rất vui vì Trung Tâm Asia đã thu hình và phổ biến các bản nhạc của hai anh như Bạn Thân, Việt Nam Tôi Đâu, Anh Là Ai. v.v…</p><br />
<p>Vào ngày Thứ Sáu 31/10 này Blogger Điếu Cày sẽ có một buổi họp báo và gặp gỡ đồng hương, được tổ chức tại đài truyền hình SBTN. Các thông tin chi tiết về buổi họp báo này sẽ được thông báo sau.</p><br />
<p>Ngọc Trinh/SBTN</p><br />
<p>http://www.sbtn.tv/vi/tin-cong-dong-hai-ngoai/blogger-dieu-cay-vieng-tham-dai-sbtn-va-trung-tam-asia.html

 

Vào 1 giờ trưa hôm nay 28/10/2014, blogger Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải người tù nhân lương tâm vừa bị Việt Nam tống xuất và hiện ở Hoa Kỳ, đã đến thăm đài truyền hình SBTN và Trung Tâm Asia.

Điếu Cày đã được nhạc sĩ Trúc Hồ, Tổng giám đốc SBTN và các nhân viên có mặt của đài đón tiếp rất thân tình. Tại đây, Điếu Cày đã đến thắp nhang trên bàn thờ của hai cố nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng và Việt Dzũng và tỏ ra rất xúc động.

Sau đó anh Điếu Cày đã được hướng dẫn qua thăm phòng thâu của Trung tâm Asia, nơi đã thâu những bài như Triệu Con Tim, Trả Lại Cho Dân… Blogger Điếu Cày vô cùng xúc động khi biết ông chính là nguồn cảm hứng cho nhạc sĩ Trúc Hồ để viết bài Triệu Con Tim.

Khi đến thăm các phòng quay và xem qua các dụng cụ của Đài Truyền hình SBTN, Điếu Cày có tâm sự rằng trước đây anh đã làm nghề quay phim cho một đài truyền hình ở tỉnh Đắk Lắk.

Điếu Cày cùng nhạc sĩ Trúc Hồ cũng đã có một bữa ăn trưa nhẹ và buổi trò chuyện rất lâu và thân tình. Blogger Điếu Cày kể cho nhạc sĩ Trúc Hồ nghe về những ngày chịu tù tội gian khổ, đã phải ở qua 11 trại tù khác nhau trong vòng hơn 6 năm tù.

Anh cũng kể về những câu chuyện ở tù chung với hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình, và cho biết là lúc gặp được hai nhạc sĩ này sức khoẻ cũng như tinh thần của hai nhạc sĩ khá tốt.

Điếu Cày cho biết các anh em trong tù đều được biết ít nhiều về những nỗ lực của đồng bào hải ngoại nói chung, và các khán giả của SBTN và Asia nói riêng trong việc luôn luôn hỗ trợ và mến thương những anh em tù nhân chính trị trong nước qua các chiến dịch đấu tranh và vận động cho tù nhân lương tâm Việt Nam. Điếu Cày còn cho biết Việt Khang cũng như Trần Vũ Anh Bình trong tù rất rất vui vì Trung Tâm Asia đã thu hình và phổ biến các bản nhạc của hai anh như Bạn Thân, Việt Nam Tôi Đâu, Anh Là Ai. v.v…

Vào ngày Thứ Sáu 31/10 này Blogger Điếu Cày sẽ có một buổi họp báo và gặp gỡ đồng hương, được tổ chức tại đài truyền hình SBTN. Các thông tin chi tiết về buổi họp báo này sẽ được thông báo sau.

Ngọc Trinh/SBTN

http://www.sbtn.tv/…/blogger-dieu-cay-vieng-tham-dai-sbtn-v…

Posted in Tù Chính Trị | 3 Comments »

►Năm 2013, Lương và tiền thưởng là 700 triệu/ 1 năm cho 16 Cán Bộ đảng viên lãnh đạo Tập Đoàn Than và Khoáng Sản

Posted by hoangtran204 trên 29/10/2014

Trong khi lương của công nhân trung bình 3- 6 triệu mỗi tháng và Tập đoàn Than Khoáng Sản và EVN là 2 con nợ lớn nhất VN tính tới cuối năm 2012.  Theo tổng kết mới nhất trong dịp cuối năm 2012, tập đoàn Than Khoáng Sản gọi tắt TKV đã công bố món nợ của tập đoàn này lên tới 25 ngàn tỷ tương đương với 1 tỷ 200 triệu đô la. Trong khi đó Tập đoàn điện lực Việt Nam gọi tắt EVN có số nợ còn lớn hơn, đó là 52.000 tỷ tương đương 2 tỷ rưỡi đô la. (Nguồn RFA Tiếng Việt, 12-1-2013)

Mức lương của thủ tướng VN được tính là 17 triệu đồng/ 1 tháng)

Chủ Tịch Tập Đoàn Than và Khoáng Sản lương thưởng gần 700 triệu / 1 năm 

29-10-2014

Ông Trần Xuân Hòa – Chủ tịch Tập đoàn Than- Khoáng mỗi tháng nhận 56,56 triệu đồng tiền lương và thưởng. Tính cả năm 2013, ông Hòa nhận được 678,72 triệu đồng.

Ngày 28/10, Tập đoàn Công nghiệp Than – Khoáng sản Việt Nam (Vinacomin – TKV) đã có Báo cáo tiền lương, tiền thưởng bình quân năm 2013 của 7  Hội đồng thành viên, và 9 nguời trong ban giám đốc gồm Tổng Giám đốc, Phó Tổng Giám đốc, Kế toán trưởng.

Theo bảng lương được công bố này, người được nhận mức lương “khủng” nhất của tập đoàn là ông Trần Xuân Hòa, CTHĐTV của tập đoàn.

kinh-doanh, thị-trường, tài-chính, mức-lương, lãnh-đạo, Vinacomin
Bảng lương lãnh đạo TKV.

Theo đó, ông Hòa nhận mức lương 53,425 triệu đồng/tháng. Hàng tháng, số tiền thưởng ông nhận được là 3,125 triệu đồng. Như vậy, mỗi tháng ông Hòa nhận từ Vinacomin là 56,56 triệu đồng. Tính toàn năm 2013, ông nhận được 678,72 triệu đồng.

Vị trí thứ 2 là ông Lê Minh Chuẩn, Tổng Giám đốc. Ông Chuẩn có mức lương 52,2 triệu đồng/tháng và tiền thưởng bình quân 3 triệu đồng/tháng. Các vị trí khác trong HĐTV có mức lương dao động từ 47,810 triệu đồng – 48,534 triệu đồng/tháng.

Các Phó Tổng Giám đốc và Kế toán trưởng của Tập đoàn nhận lương từ 43,020 triệu đồng/tháng – 47,810 triệu đồng/tháng. Mức thưởng đạt từ 2,525 triệu đồng/ tháng – 2,808 triệu đồng/tháng.

PV

 

—————–

Năm sau cao hơn năm trước, nợ công của VN vẫn chồng chất. Chủ tịch nước qua Ấn Độ mượn tiền.

Thứ hai, 15/9/2014  

Ấn Độ cho Việt Nam mượn 100 triệu đô la

Báo vnexpress.net

Ấn Độ ký kết bản ghi nhớ về hạn mức tín dụng 100 triệu USD cho Việt Nam và nhấn mạnh rằng hợp tác quốc phòng là một trong những trụ cột của quan hệ hai nước, nhân chuyến thăm của Tổng thống Ấn Độ Pranab Mukherjee.

Posted in Nợ của các Tập Đoàn quốc doanh, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Vì sao Saudi Arabia quyết tâm hạ giá dầu? Nga, Venezuela điêu đứng vì giá dầu giảm

Posted by hoangtran204 trên 29/10/2014

Vì sao Saudi Arabia quyết tâm hạ giá dầu?

29-10-2014

vneconomy.vn

DIỆP VŨ

Giá dầu thô Brent đã lao dốc xuống còn 82,6 USD/thùng vào ngày 16/10, mức thấp nhất trong 4 năm qua..

Theo dự báo, Mỹ sẽ trở thành nước sản xuất dầu lửa lớn nhất thế giới vào năm 2015, và vì thế, ngày càng có nhiều người ở Washington và Phố Wall gọi Mỹ là “Saudi Arabia mới”. 

Tuy nhiên, Saudi Arabia vẫn chưa sẵn sàng từ bỏ vai trò là quốc gia có ảnh hưởng lớn nhất đối với giá dầu.Theo tờ Business Week, với dự trữ 266 tỷ thùng dầu, khả năng sản xuất 12,5 triệu thùng dầu mỗi ngày, và quan trong hơn cả là khả năng sản xuất dầu với chi phí thấp, Saudi Arabia vẫn là một đối thủ đáng gờm đối với nước Mỹ trong ngành công nghiệp dầu lửa, trong bối cảnh loại dầu mà Mỹ khai thác là dầu đá phiến, đòi hỏi sự đầu tư tốn kém để bơm lên mặt đất.

“Saudi Arabia là quốc gia duy nhất ở vị thế muốn tăng sản lượng dầu là tăng được ngay, và muốn giảm sản lượng dầu cũng giảm được ngay”, chuyên gia cao cấp Edward Chow thuộc Trung tâm Nghiên cứu chiến lược và quốc tế ở Washington, đánh giá. Hiện nay, Saudi Arabia vẫn là thành viên quyền lực nhất của Tổ chức Các nước xuất khẩu dầu lửa (OPEC), nhóm với 12 thành viên ngày càng có sự cạnh tranh cao với ngành dầu lửa của Nga, Mỹ và Canada.

Tháng 9 vừa qua, bất chấp sự dư thừa nguồn cung dầu lửa toàn cầu do kinh tế Trung Quốc giảm tốc và sự gia tăng chóng mặt của sản lượng dầu của Mỹ, Saudi Arabia vẫn tăng sản lượng thêm 0,5%, lên mức 9,6 triệu thùng/ngày, nâng tổng sản lượng dầu của OPEC lên mức cao nhất trong 11 tháng là khoảng 31 triệu thùng/ngày.

Sau đó, đến ngày 1/10, Saudi Arabia khiến giá dầu giảm bằng cách tăng mức chiết khấu cho các khách hàng lớn ở khu vực châu Á. Theo cách hiểu thông thường, lẽ ra Saudi Arabia phải cắt giảm sản lượng để giữ giá dầu. Nhưng thay vào đó, người Saudi Arabia đã gửi đi một tín hiệu mạnh mẽ rằng, họ quyết tâm bảo vệ thị phần của mình, đặc biệt tại các thị trường Ấn Độ và Trung Quốc trước nguồn cung dầu từ Nga, Mỹ Lantin, và các đối thủ châu Phi. Iraq và Iran cũng đi theo cách làm của Saudi Arabia.

Thông tin này đẩy giá dầu vào trạng thái thị trường giá xuống (bear market). Giá dầu thô Brent lao dốc từ mức 115,71 USD/thùng vào ngày 19/6 xuống còn 82,6 USD/thùng vào ngày 16/10, mức thấp nhất trong 4 năm qua, khi các nhà đầu tư nhận ra rằng, các nước sản xuất dầu lớn sẽ không cắt giảm sản lượng.

“Có vẻ như OPEC đang lên dây cót cho một cuộc chiến giá dầu”, ông Eugen Weinberg, trưởng bộ phận nghiên cứu hàng hóa cơ bản thuộc ngân hàng Commerzbank, nhận xét hôm 2/10.

Xuất khẩu dầu thô chiếm khoảng 85% nguồn thu của Chính phủ Saudi Arabia. Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) ước tính, nước này cần giá dầu hàng năm trung bình ở mức ít nhất 83,6 USD/thùng để cân bằng ngân sách quốc gia. Giá dầu thô Brent từ đầu năm đến nay trung bình ở mức 106 USD/thùng, vẫn cao hơn nhiều so với mức cân bằng mà Saudi Arabia cần.

Một nhà ngoại giao nước ngoài làm việc ở Riyadh, thủ đô của Saudi Arabia, nhận định, nước này hài lòng nhất với giá dầu ở mức 100 USD/thùng. Tuy vậy, mức giá hiện nay không hề khiến Saudi Arabia quan ngại bởi họ có sức mạnh tài chính.

Theo nhà ngoại giao này, một lý do khiến Saudi Arabia đẩy giá dầu giảm là họ nhận thức được rằng, tăng trưởng kinh tế toàn cầu đang mong manh và giá dầu rẻ có thể sẽ giúp nền kinh tế các nước khách hàng phục hồi nhanh hơn.

Theo ước tính của ngân hàng Goldman Sachs, giá dầu giảm 10% thì lượng dầu tiêu thụ toàn cầu sẽ tăng thêm 0,15%, tương đương lượng cầu tăng thêm 500.000 thùng/ngày. Còn theo ngân hàng Citigroup, giá dầu rẻ đi 20% so với mức giá trung bình của 3 năm qua sẽ tương đương với một gói kích thích trị giá 1,1 nghìn tỷ USD đối với nền kinh tế toàn cầu.

Ông Bruce Jones, nhà nghiên cứu cấp cao thuộc Viện Brookings ở Washington, nhấn mạnh, với dự trữ ngoại hối 735 tỷ USD, Saudi Arabia có khả năng chống chọi với sự suy giảm tăng trưởng kinh tế kéo dài tốt hơn so với các quốc gia đối thủ khác. Một cuộc chiến giá dầu có thể dẫn tới thiệt hại nghiêm trọng cho các quốc gia có vấn đề về ngân sách. Theo IMF, Iran – vẫn đang chịu lệnh trừng phạt của phương Tây đối với hoạt động xuất khẩu dầu – cần mức giá 153,4 USD/thùng để cân bằng ngân sách.

“Chắc chắn Saudi Arabia sẽ mừng thầm khi biết Iran gặp khó khăn”, ông Reva Bhalla, Phó chủ tịch phân tích thuộc công ty tư vấn Stratfor, đánh giá.

Về phần mình, Nga cần giá dầu 100 USD/thùng để cân bằng ngân sách. Ông Maxim Oreshkin, trưởng bộ phận kế hoạch chiến lược thuộc Bộ Tài chính Nga, cho biết, cứ mỗi 1 USD/thùng giảm xuống trong giá dầu dưới 100 USD/thùng, ngân sách nước này lại thiệt hại thêm khoảng 2 tỷ USD.

Một câu hỏi được đặt ra lúc này là liệu tình trạng giá dầu giảm kéo dài có ảnh hưởng xấu như thế nào tới cuộc khai thác dầu đá phiến (shale oil) đang bùng nổ ở Mỹ.

Theo số liệu của Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA), để lấy dầu ra khỏi những lớp đá phiến ở độ sâu hàng dặm bằng công nghệ thủy phân (hydraulic fracturing) và khoan ngang (sideways drilling), chi phí mà Mỹ phải bỏ ra là 50-100 USD/thùng. Trong khi đó, chi phí để khai thác dầu ở Trung Đông và Bắc Phi chỉ là 10-25 USD/thùng.

Giới phân tích hiện vẫn tranh cãi về điểm hòa vốn đối với dầu đá phiến của Mỹ. IEA cho rằng, chỉ 4% sản lượng dầu đã phiến của Mỹ cần mức giá 80 USD/thùng, trong khi công ty tư vấn Sanford C. Bernstein cho rằng, tỷ lệ này phải là 1/3. Dầu đá phiến chiếm 55% sản lượng dầu của Mỹ.

Giếng đá phiến sẽ cạn nhanh hơn giếng dầu thông thường, do đó công ty khai thác dầu ở Mỹ phải tìm đủ trữ lượng dầu mới để thay thế phần sản lượng 1,8 triệu thùng/ngày mà các giếng dầu đá phiến đã cạn không còn cung cấp. Làm vậy cũng chỉ mới đủ để giữ sản lượng dầu hàng năm của nước Mỹ đi ngang.

Chính sách giá dầu của Saudi Araba đang khiến các thành viên yếu hơn của OPEC bị tổn thương. Venezuela đã kêu gọi tổ chức một cuộc họp khẩn của nhóm này để tìm cách đẩy giá dầu lên. Tuy vậy, đề xuất của Venezuela đã bị Saudi Arabia và Kuwait phớt lờ. Hai nước này nói không có ý định thay đổi tình thế trước khi diễn ra cuộc họp tiếp theo của OPEC vào ngày 27/11.

—————————-
***Theo Tập Đoàn Dầu Khi PCN, Việt Nam sản suất 400.000 thùng mỗi ngày và bán 8 tỷ tấn ga mỗi năm. Tất cả số tiền bán dầu khí do đảng CSVN và nhà nước quản lý, bỏ túi và chia nhau hưởng. VN nhập khẩu 70% xăng dầu và bán lại cho dân chúng tiêu dùng.
—————————

Nga, Venezuela điêu đứng vì giá dầu giảm

Thứ Tư, 15/10/2014

vneconomy.vn

AN HUY 

Giá dầu thô vừa có phiên giảm mạnh nhất trong gần hơn 3 năm trong bối cảnh nhu cầu tiêu thụ toàn cầu giảm tốc. “Vàng đen” mất giá đang trở thành mối lo đặc biệt lớn của Nga và Venezuela, nhưng cũng không hẳn là tin tốt cho kinh tế Mỹ.

Trong phiên giao dịch ngày 14/10, giá dầu thô tại Sở Giao dịch hàng hóa New York sụt 4,5%, còn 81,84 USD/thùng, mức giá đóng cửa thấp nhất kể từ tháng 6/2012. Từ đầu tháng 6 tới nay, giá dầu đã giảm 20%. Một số nhà phân tích dự báo, giá dầu sẽ giảm thêm khoảng 10 USD/thùng nữa.

Theo tờ Wall Street Journal, đợt giảm giá mạnh mẽ này của dầu thô chính là sự chững lại của nhu cầu tiêu thụ dầu toàn cầu. Hôm qua, Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) đã hạ dự báo tăng trưởng nhu cầu tiêu thụ dầu cả năm 2014 xuống mức thấp nhất trong 5 năm.

Trong khi đó, sản lượng dầu của thế giới vẫn ở mức cao.

Về phần mình, Tổ chức Các nước xuất khẩu dầu lửa (OPEC), nhóm kiểm soát khoảng 1/3 nguồn cung dầu toàn cầu, lại không muốn kiềm chế sản lượng. Nước “anh cả” của nhóm là Saudi Arabia vẫn tập trung vào duy trì thị phần, còn Iran thì phát tín hiệu sẵn sàng chấp nhận mức giá dầu thấp hơn.Kết quả là, giá bán lẻ xăng ở Mỹ đã giảm gần 15% từ cuối tháng 6 tới nay, xuống mức trung bình 3,17 USD/gallon vào ngày 15/10. Nhiều nhà phân tích dự báo giá xăng tại Mỹ sẽ giảm xuống 3 USD/gallon ở nhiều khu vực nếu giá dầu thô còn tiếp tục giảm.

Theo ước tính, cứ mỗi 1 cent giảm xuống trong giá của 1 gallon xăng đồng nghĩa người tiêu dùng Mỹ tiết kiệm được 1 tỷ USD tiền nhiên liệu mỗi năm. Giới phân tích cho rằng, mức tiết kiệm như vậy chưa phải là một cú huých lớn đối với kinh tế Mỹ, nhưng có ý nghĩa tích cực đối với các công ty Mỹ và các nhà sản xuất hàng hóa, dịch vụ ở nước này.

Tuy vậy, cũng có những chuyên gia cảnh báo rằng, ảnh hưởng nói chung của việc giá dầu giảm đối với kinh tế Mỹ và châu Âu sẽ là tiêu cực, bởi nguyên nhân chính của sự giảm giá này là sự trì trệ của nền kinh tế toàn cầu.

“Nếu Mỹ không có thị trường để xuất khẩu hàng hóa, thì đó sẽ là một mối nguy của nền kinh tế, cho dù người tiêu dùng có tiết kiệm được tiền mua xăng”, giáo sư kinh tế James Hamilton thuộc Đại học California nhận định.

Cũng trong phiên giao dịch ngày 14/10, giá dầu thô Brent tại thị trường London giảm 4,3%, còn 85,04 USD/thùng, gần thấp nhất trong 4 năm. Đây là phiên giảm giá mạnh nhất trong 1 ngày của giá dầu Brent kể từ tháng 9/2011.

Đối với những quốc gia mà nền kinh tế phụ thuộc vào xuất khẩu dầu, giá dầu giảm đồng nghĩa với tin xấu. 

Theo một số chuyên gia, khủng hoảng chính trị có thể nổ ra ở Venezuela, quốc gia chủ yếu dùng nguồn thu từ xuất khẩu dầu để nhập khẩu hàng hóa tiêu dùng trong nước. Theo một báo cáo của ngân hàng Deutsche Bank, Venezuela cần mức giá dầu trên 120 USD/thùng để cân bằng ngân sách.Chính phủ của Tổng thống Nicolas Maduro hiện đang vật lộn với đồng nội tệ mất giá, dự trữ ngoại hối dần cạn, và tình trạng thiếu thốn mọi mặt hàng từ tã bỉm trẻ em, giấy toilet, thuốc chữa bệnh cho tới phụ tùng ôtô.

Theo nhận định của giới phân tích, tình hình của Venezuela sẽ càng trở nên bi đát nếu giá dầu thô lập thêm đáy mới. Ngay từ khi giá dầu giảm về sát mức 100 USD/thùng trong năm nay, người Venezuela đã đổ ra đường biểu tình để phản đối sự quản lý yếu kém của Chính phủ đối với nền kinh tế.

Nga cũng bị xem là một “nạn nhân” lớn của tình trạng giá dầu giảm mạnh. Ngày 14/10, Tổng thống Nga Vladimir Putin thừa nhận ngân sách quốc gia đang “chịu sức ép” vì giá dầu giảm. Ngân hàng Trung ương Nga hiện đang lên kịch bản ứng phó cho “kịch bản sốc” trong trường hợp giá dầu giảm về mức 60 USD/thùng. Xuất khẩu dầu thô và khí đốt đóng góp khoảng một nửa ngân sách Nga.

Các chuyên gia kinh tế cho rằng, giá dầu giảm có thể “giết chết” tốc độ tăng trưởng kinh tế vốn dĩ đã ì ạch của Nga. Theo dự báo, kinh tế Nga sẽ tăng trưởng không quá 0,5% trong năm nay. Chuyên gia kinh tế trưởng Evgeny Nadorshin của tập đoàn Nga AFK Sistema, nhận định, nền kinh tế Nga sẽ bắt đầu suy giảm từ cuối năm nay nếu giá dầu còn ở mức dưới 90 USD/thùng.

Các chính trị gia và lãnh đạo doanh nghiệp của Nga cho rằng, Saudi Arabia, quốc gia thân Mỹ và có ảnh hưởng lớn nhất trong OPEC, đang cố tình đẩy giá dầu thô đi xuống để đánh vào nền kinh tế phụ thuộc vào xuất khẩu năng lượng của Nga. Bị cho tiếp tay cho lực lượng ly khai ở miền Đông Ukraine, Nga đang hứng chịu những đòn trừng phạt kinh tế nặng nề từ Mỹ và châu Âu.

Phát biểu trên truyền hình nhà nước Nga hồi tuần trước, cựu Bộ trưởng Bộ Tài chính Nga Alexei Kudrin nói rằng, có thể đang tồn tại “một dạng thỏa thuận giữa Mỹ và các nước Trung Đông nhằm tăng sản lượng dầu để giữ giá ở mức thấp”.

Những tuyên bố này tương tự như những giả thiết của Nga từng đưa ra về sự sụt giảm của giá dầu vào thập niên 1980 – sự sụt giảm mà các nhà sử học tin là có vai trò trong sự tan rã của Liên bang Xô viết.

—————————–

Giới doanh nhân Nga chạy ra nước ngoài

Thứ Ba, 28/10/2014

vneconomy.vn

8 tháng đầu năm nay, hơn 203.000 người đã rời khỏi nước Nga, nhiều hơn bất kỳ năm nào kể từ khi Tổng thống Vladimir Putin lên nắm quyền…

DIỆP VŨ

Gặp khó khăn trong việc huy động vốn tại thị trường trong nước, Artem Kulizhnikov, một doanh nhân trẻ người Nga trong lĩnh vực công nghệ, khăn gói chuẩn bị lên đường rời khỏi Moscow. Trò chuyện với Bloomberg, Kulizhinikov nói, anh dự định sẽ sang Dubai hoặc Singapore vào cuối năm nay để tìm vốn cho công ty thứ hai.Năm nay 22 tuổi, Kulizhnikov nằm trong làn sóng di cư của các doanh nhân và người tài của nước Nga trong bối cảnh quan hệ giữa Moscow và phương Tây rơi xuống mức xấu nhất kể từ thời Chiến tranh lạnh. Chỉ riêng trong 8 tháng đầu năm nay, hơn 203.000 người đã rời khỏi nước Nga, nhiều hơn bất kỳ năm nào kể từ khi Tổng thống Vladimir Putin lên nắm quyền.

Lệnh trừng phát của phương Tây khiến các công ty Nga ngày càng khó tiếp cận các nguồn vốn từ bên ngoài. Chưa kể, việc Chính phủ Nga siết chặt quản lý cũng khiến nhiều doanh nhân và nhà đầu tư nước này cảm thấy “ngộp thở” và phải ra đi.

Sau khi Nga sáp nhập Crimea hồi tháng 3, Pavel Durov, nhà sáng lập Vkontakte – mạng xã hội được coi là Facebook của Nga –  cũng rời quê hương để tìm đường phát triển một mạng xã hội di động. Durov tiết lộ rằng, anh không muốn tuân thủ quy định của Moscow về giao nộp thông tin cá nhân của người dùng Ukraine.

Game Insight, công ty từng được Forbes xếp hạng là công ty Internet lớn thứ 7 tại Nga, đã chuyển trụ sở từ Moscow sang Lithuania. Pavel Muntyan, nhà sáng lập hãng hoạt hình Toonbox, đã chuyển toàn bộ 15 nhân viên trong công ty từ Moscow sang đảo Cyprus.

“Nga là một trong các thị trường chính của chúng tôi, nhưng có vẻ thị trường này sẽ từ chối chúng tôi trong khoảng một đến hai năm tới. Người Nga cho rằng hoạt hình của chúng tôi không đủ chất Nga. Nhưng chúng tôi đâu chỉ muốn làm phim cho người Nga, chúng tôi muốn mình là một công ty quốc tế cơ mà? Cớ sao chúng tôi lại tự nhốt mình cơ chứ?”, Muntyan nói.

Ông Herman Gref, Giám đốc điều hành (CEO) ngân hàng lớn nhất Nga Sberbank cho biết, ngày càng có nhiều công ty Nga nộp đơn xin phép cho nhân viên định cư ở nước ngoài. “Hiện nay, đơn xin phổ biến nhất lại là rời đi, chứ không phải là thành lập công ty. Cho đến khi môi trường kinh doanh ở Nga được cải thiện, xu hướng này vẫn còn tiếp diễn”, Gref nói.

Để ngăn dòng chảy chất xám, nhà băng lớn nhì Nga là VTB đã chuyển trọng tâm đầu tư công nghệ từ Silicon Valley quay về Nga. “California có quá nhiều tiền rồi. Chúng tôi nhận thấy Nga ngày càng có nhiều doanh nhân và sẽ tập trung vào thị trường này”, Alexandra Johnson, Giám đốc quỹ đầu tư Aurora của VTB tại Mỹ cho biết.

Sau khi Liên bang Xô viết tan rã, nhiều nhà khoa học đã rời khỏi Nga. Tổng thống Putin đã đặt ưu tiên thu hút những người này trở về quê hương bằng nhiều dự án như trung tâm công nghệ theo mô hình Silicon Valley có tên Skolkovo. Với diện tích 4km2, nằm ở ngoại ô Moscow, trung tâm này dự kiến hoàn thành năm ngoái, nhưng đến nay vẫn là một công trường dở dang.

“Skolkovo là ý tưởng tốt và được đầu tư mạnh. Nhưng sản phẩm đâu? Rõ ràng Chính phủ đã bỏ quên dự án này và nguồn vốn quốc tế cũng đang tháo chạy”, Pavel Cherkashin, Giám đốc quỹ đầu tư Vestor.In Partners, nhận xét.

Ngân hàng Tái thiết và Phát triển châu Âu (EBRD), các công ty quản lý quỹ Tiger Global và Bessemer Venture Partners là vài trong số các nhà đầu tư đã ngừng hoặc giảm hoạt động tại Nga. Bessemer tuyên bố đầu tư 20 triệu USD vào Nga, nhưng đến nay vẫn chưa rót vốn.

“Tình hình địa chính trị  là rào cản khiến môi trường đầu tư ở Nga kém hấp dẫn”, đại diện Bessemer nói.

Cherkashin, Giám đốc quỹ đầu tư Vestor.In Partners, đã rời Nga năm ngoái để tới San Francisco (Mỹ). Ông cho rằng môi trường tại quê nhà của ông ngày càng xấu đi trông thấy. “Khủng hoảng hay bất ổn đều khiến đầu tư giảm sút. Ở Nga, Ukraine và Belarus đều có nhân lực trình độ cao, nhưng họ có quá ít sự lựa chọn, và bởi thế họ muốn ra đi”, Cherkashin nhận xét.

————-

 

Posted in Kinh Te | Leave a Comment »

►Phỏng vấn blogger Điếu Cày tại Los Angeles, California: Không có thiết chế cho người tù tiếp cận công lý ở Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 29/10/2014

Phỏng vấn blogger Điếu Cày: Không có thiết chế cho người tù tiếp cận công lý ở Việt Nam

Vũ Quí Hạo Nhiên thực hiện
.
.
29-10-2014
.
nguồn: anhbasam

Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải là một trong những tù nhân chính trị được thế giới biết đến nhiều nhất, với những tổ chức như Human Right Watch, Amnesty International và các chính khách như Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama từng kêu gọi trả tự do cho ông. Ông bị bắt lần đầu năm 2008 với tội danh “trốn thuế,” và ngay sau khi hoàn tất án tù đó bị tiếp tục giam giữ và kết tội tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa vì những hoạt động trong Câu lạc bộ Nhà báo Tự do. Đến ngày 21 tháng 10 năm 2014, ông bất ngờ được thả và được đưa ngay đến Hoa Kỳ.

Nhà báo Vũ Quí Hạo Nhiên phỏng vấn ông  nơi ông đang ở trong vùng Los Angeles, California.

VQHN: Khi anh đến Los Angeles, một trong những điều ngạc nhiên là người ta ra sân bay đón anh rất là đông. Cảm giác anh khi thấy vậy là thế nào?

Điếu Cày: Lần đầu tiên đến Los Angeles, bà con đón thì đông như vậy, tình cảm thì tôi thấy rất là xúc động khi bà con ra đón rất là nhiệt tình. Đây là cái điều rất hạnh phúc với tôi khi tôi được phát biểu trước bà con với những ý nguyện của mình.

VQHN: Một cái người ta cũng nói tới rất nhiều là anh tới Hoa Kỳ với đôi dép tổ ong. Hành trang của anh lúc qua tới Mỹ gồm những gì?

Điếu Cày: Tôi đi ra khỏi nhà tù thì những cái đồ mà còn sử dụng được tôi đã chia hết cho anh em trong tù. Còn những đồ tôi mang theo là những cái đồ kỷ niệm thì tôi mang theo, trong đó có cả những bộ giấy tờ đi suốt trong cái quá trình điều tra, xét xử của vụ án này nhưng khi ra đến sân bay thì họ lấy hết.

Cho nên hành trang mà mang được sang tới đây, đó là một cái mền, của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa gởi cho tôi, cái áo gối, của cô Phạm Thanh Nghiên gửi, và cái áo con trai tôi gửi cho tôi. Ngoài ra còn có một số ủy nhiệm của bạn bè tôi đã phải viết vào trong áo và mặc vào người. Tôi cũng mang được một bức thư của nhà báo Trương Duy Nhất gửi cho tôi, và những lời dặn dò mà anh em ủy nhiệm thì rất nhiều.

belongings.jpg

Hành trang Điếu Cày mang qua có đôi dép tổ ong mang từ trong tù, tấm mền do nhà văn và cũng là bạn tù Nguyễn Xuân Nghĩa tặng, và áo gối do cựu tù nhân lương tâm Phạm Thanh Nghiên tặng. (Hình: Vũ Quí Hạo Nhiên)VQHN: Anh có thể nói sơ về những điều ủy nhiệm hay nhắn nhủ của các bạn tù?

Điếu Cày: Thực ra tôi đã qua 11 trại tù trong 6 năm rưỡi. Những cái gì mà những người tù ở Việt Nam cần, đấy là những điều chỉ có những người đi trong các nhà tù trong ngần ấy năm mới biết được là thực sự họ cần cái gì.

Vì vậy, họ rất mong muốn là tôi ra được bên ngoài và cất lên tiếng nói thay cho họ: Đó là việc thực thi pháp lý trong các nhà tù Việt Nam, cái việc mà người tù trong các nhà tù Việt Nam bị tước đoạt đi các quyền lợi đã được ghi trong Hiến pháp, được thể chế hóa ra trong luật thi hành án hình sự nhưng đã bị tước đi ở trong nhà tù, mà người tù không có cơ hội để mà cất lên tiếng nói khiếu nại.

Bởi vì các nhà tù Việt Nam cũng không có một cái thiết chế nào để cho tù nhân tiếp cận công lý. Khi tù nhân bị tước đoạt những cái quyền lợi được ghi trong luật, họ cất lên tiếng nói, họ viết đơn khiếu nại, nhưng họ lại phải gửi những cái đơn đó cho chính những cái người đã tước đoạt quyền lợi của họ. Lấy gì để bảo đảm rằng những cái người đã tước đi cái quyền lợi của họ lại đem cái là đơn đó đi các cơ quan giám sát.

Trong khi các cái cơ quan giám sát quyền lực trong các trại giam này là Viện Kiểm sát, là các cái cơ quan dân cử, thì lại không hề có một cái thùng thư hay một cái cuộc tiếp xúc nào để tù nhân có thể cất lên tiếng nói.

VQHN: Một điều nữa cũng nhiều người thắc mắc là chuyện anh qua Mỹ hoặc ở lại Việt Nam. Trước đây cả mấy tháng đã có tin là Việt Nam nói nếu anh chịu qua Mỹ thì người ta thả và lúc đó tin được đưa là anh không chịu đi Mỹ.

Điếu Cày: Vấn đề này thì tin mà cách đây mấy tháng thì tôi không bình luận được vì thục tế là tôi vừa được lôi ra khỏi nhà tù có mấy ngày thôi, nên những cái dư luận bên ngoài thì tôi không thể biết.

Nhưng mà tôi xin nói một điều rằng, là đi hay ở là không thuộc vào cái lựa chọn của tôi. Nó thuộc về chính phủ Việt Nam và chính phủ Hoa Kỳ. Bởi vì chúng ta thấy rằng, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã trả lời rõ ràng, họ nói rằng họ đình chỉ thi hành án tôi, chứ không phải thả tôi ra. Vì vậy việc đi, hay ở lại Việt Nam, tôi không có quyền lựa chọn.

VQHN: Ngày anh biết anh sẽ được ra tù, anh có thể nói lại chuyện đó xảy ra thế nào và quá trình nó ra sao.

Điếu Cày: Tôi có thể nói thêm về câu hỏi trước như thế này, là nếu họ nói là họ đình chỉ thi hành án thì họ cũng phải đưa ra một cái quyết định. Chứ việc họ đưa tôi đi hoàn toàn không có một cái quyết định, không có một cái giấy tờ nào hết.

Trong quá trình làm việc với tôi thì họ có đề nghị là viết đơn xin ra tù trước thời hạn thì tôi dứt khoát không viết. Họ yêu cầu là viết đơn đề nghị Chủ tịch nước và Thủ tướng xin tha tù trước thời hạn thì tôi cũng không viết. Vì vậy, khi mà đi ra khỏi nhà tù là họ chỉ có khám xét đồ đạc của tôi, và đưa tôi lên xe, rồi đưa thẳng ra sân bay, chứ không hề có bất kỳ một cái quyết định nào được đọc, được nói hoặc là yêu cầu tôi ký cả.

vì tôi đã nói trước rồi, tôi có một nguyên tắc bất di dịch là không nhận tội để được ra tù, cho nên trong bất kỳ hoàn cảnh nào tôi cũng không có ký vào bất kỳ giấy tờ nào khác. Vì vậy, tôi được đưa ra tù mà không hề có một quyết định nào được đọc, hay là yêu cầu tôi ký, cứ tự nhiên đi thôi.

VQHN: Vậy là từ lúc mà họ nói cho đến lúc anh được đi, thực sự ra khỏi nhà tù, là bao lâu?

Điếu Cày: Thực ra thì ngày 17 tháng 8, tham mưu của Bộ Công an xuống, có làm việc với tôi. Họ nói là, họ chỉ nói về cái việc là Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ có đang thảo luận với họ về việc trả tự do cho tôi nhưng không nói rằng tôi sẽ được đi hay ở lại, vì đó chưa phải là kết quả. Còn ngày 22 tháng 9, đại diện Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vào gặp tôi. Đại diện Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ có nói rằng chính phủ Hoa Kỳ yêu cầu chính phủ Việt Nam thả ông ra vô điều kiện, dù ông có ở lại Việt Nam hay đi đến Hoa Kỳ, nhưng hiện hai bộ ngoại giao đã đạt được thỏa thuận rằng ông ra tù sẽ nhập cảnh vào Mỹ.

VQHN: Ngày 22 tháng 9 hay ngày 22 tháng 10?

Điếu Cày: Ngày 22 tháng 9.

VQHN: Tức là cỡ một tháng trước khi ra tù? Thành ra từ ngày đó là anh đã biết là sẽ đi?

Điếu Cày: Không. Vì đây chỉ là thỏa thuận hai bên, chưa biết có đạt được thỏa thuận hay không, có đi được hay không. Vì trong thân phận người tù, chung quanh là bốn bức tường, chúng tôi rất thiếu thông tin.

VQHN: Khi anh bị bắt thì ai cũng biết là anh bị bắt vì tổ chức Câu lạc bộ Nhà báo Tự do. Bây giờ, sau khi đã bị bắt bị tù xong rồi, thì bây giờ anh có dự tính gì cho CLBNBTD không?

Điếu Cày: Thực ra là Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, mặc dù bị đàn áp rất dã man – các anh đã nhìn thấy là CLBNBTD nhiều anh em trong CLBNBTD bị bắt, gia đình họ bị tấn công, bị phá hoại về kinh tế, bị sách nhiễu, và đặc biệt thì người mẹ của blogger Tạ Phong Tần đã tự thiêu để phản đối về việc các con của mình đang bị giam giữ một cách hà khắc trong nhà tù cộng sản.

Mặc dù là bị đàn áp dữ dội như vậy, nhưng Câu lạc bộ Nhà báo Tự do vẫn cứ hoạt động. Những anh em còn ở ngoài vẫn cứ tiếp tục làm việc. Vì vậy khi tôi ra tù tôi sẽ tham gia cùng anh em để chúng tôi tiếp tục thực hiện quyền tự do báo chí tự do ngôn luận của mình, dù là ở trong hay ở ngoài. Bây giờ tôi không được sát cánh với anh em ở trong nước, nhưng ra ngoài, tôi vẫn sẽ cứ tiếp tục làm một cái cầu nối để làm việc mạnh mẽ hơn nữa, theo cái cách thức mới hơn nữa, để thực hiện cái quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận ở trong nước Việt Nam.

food_truck.jpg

Một buổi tối vài ngày sau khi tới Mỹ, blogger Điếu Cày đi ăn khuya với Nancy Nguyễn, vừa trở về từ Hong Kong, ở một xe food truck đậu bên đường phục vụ công nhân làm đêm. (Hình: Vũ Quí Hạo Nhiên)VQHN: Về cá nhân anh, gia đình anh còn ở Việt Nam, thì anh có dự định gì?

Điếu Cày: Hiện nay vợ tôi còn ở Việt Nam. Tôi còn hai cháu ở Việt Nam, cháu Dũng thì đã có vợ, đã có con rồi. Chúng tôi thì đã bị chia cắt gia đình đã hơn 6 năm nay rồi. Là con người ai cũng muốn là đoàn tụ gia đình, ai cũng luôn luôn muốn được đoàn tụ với gia đình.

Nhưng vì cái công việc, vì cái trách nhiệm mà tôi phải gánh vác trên vai, cho nên tôi quyết định là tôi chọn những lợi ích của dân tộc, lợi ích của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, của tất cả những người làm báo Việt Nam.

Cho nên, khi đi sang đây rồi, gia đình tôi lại bị chia cắt thêm một thời gian nữa, chưa biết bao giờ mới có thể được đoàn tụ trở lại, nhưng tôi hy vọng rằng có được sớm được đoàn tụ hay không cũng là do gia đình tôi cũng như tôi ở bên này tiếp tục cuộc đấu tranh để mau được đoàn tụ.

VQHN: Tình hình nhà cửa công việc cuộc sống hiện nay anh có dự định gì trong tương lai gần?

Điếu Cày: Trong tương lai gần thì bây giờ trước mắt là sang đây, từ hôm sang đây đến giờ tôi chưa nghỉ một giờ nào. Xuống máy bay là tôi đã làm những cái việc cần thiết cho cái việc sắp tới của tôi. Mặc dù chưa tiếp xúc với các bạn bè trên truyền thông nhưng mà tôi đã lo tiếp xúc, kết nối với các bạn bè trong và ngoài nước để chúng tôi chuẩn bị bước vào một cuộc chiến mới. Còn gia đình, rồi nhà cửa, công việc, tất cả những cái đó tôi đành phải để lại sau.

VQHN: Bây giờ anh có một cái lời nào đó để nói với cộng đồng người Việt hải ngoại về cái cách nào tốt nhất để hỗ trợ cho những người trong nước thì anh có lời nhắn gì không?

Điếu Cày: Lời nhắn của tôi là tôi muốn bà con cộng đồng ở hải ngoại và đồng bào ở trong nước đã nhìn thấy cái chính quyền cộng sản đàn áp quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận như thế nào, không chỉ với báo chí của những nhà báo tự do ở bên ngoài mà cả những phóng viên ở trong nhà nước, như anh Trương Duy Nhất, như anh Nguyễn Văn Hải, như anh Hoàng Khương, như anh Võ Thanh Tùng.

Vì những cái việc đàn áp khốc liệt như vậy, việc thực hiện quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận ở Việt Nam hoàn toàn không dễ một chút nào. Nếu bà con hiểu được điều đó, thì tôi để nghị bà con, cộng đồng hải ngoại, trong và ngoài nước cùng tay góp sức để giúp đỡ những nhà báo tự do. Họ thực hiện quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận để giúp đỡ người dân Việt Nam cất lên được tiếng nói.

Thì cái hữu hiệu nhất là bà con hỗ trợ mạnh mẽ về dư luận hơn nữa và kết nối cộng đồng trong ngoài nước để chúng ta cùng thông hiểu nhau, cùng chung tay góp sức để tương lại của đất nước để tiến đến một cái đất nước mà ở đó mỗi người dân đều có quyền thực hiện tất cả mọi cái quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, những cái quyền con người cơ bản nhất để rồi bà con chúng ta có quyền trở về sống ngay trên đất nước của mình mà không sợ bị đàn áp khi mà cất lên tiếng nói trái với ý của nhà cầm quyền.

 

Tâm trạng của blogger Điếu Cày khi đến Mỹ? (22-10-2014)

https://www.youtube.com/watch?v=zR0w6QLfjjs

 

Vũ Quí Hạo Nhiên phỏng vấn Điếu Cày tại Los Angeles ngày 28-10-2014

https://www.youtube.com/watch?v=zR0w6QLfjjs

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền, Phỏng Vấn, Tù Chính Trị | Leave a Comment »

►Tan hỏa mù: cả BCT đều thuộc về phái thân Tàu, coi Tàu là chỗ dựa toàn diện, chỗ dựa chiến lược lâu dài

Posted by hoangtran204 trên 29/10/2014

Bởi vì cả 16 người trong Bộ Chính trị hiện vẫn là một đồng một cốt, tuy có thể có những mâu thuẫn kèn cựa cá nhân, nhưng đều thuộc về phái thân Tàu, … Họ yêu đảng CS để vụ quyền lợi riêng, bảo vệ đảng để kiếm chác tận trong tim óc, chỉ yêu nước ở đầu lưỡi, chỉ phục vụ nhân dân ở 2 môi. Họ phân công đóng kịch, tung hỏa mù, làm như có một thiểu số trong Bộ Chính trị có quan điểm dân chủ, làm cho dư luận lầm tưởng rằng có phe này phái nọ đối lập nhau, phe thân Tàu, phái thân Mỹ

 

Tan hỏa mù

28-10-2014

BÙI TÍN,

 

Ít lâu nay, trong giới bình luận thời sự trong và ngoài nước đã có không ít người lạc quan cho rằng trong lãnh đạo đảng CS có một sự phân hóa, bên cạnh xu hướng thân Tàu, dựa vào Tàu, đã có một bộ phận muốn cải thiện quan hệ với Hoa Kỳ và phương Tây.

Khi ủy viên Bộ Chính trị Phạm Quang Nghị được cử sang Hoa Kỳ trong khi Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh sẵn sàng khăn gói theo lời mời của Ngoại trưởng Hoa Kỳ vẫn chưa được lệnh xuất phát, có dư luận cho rằng nhóm thân Mỹ trong Bộ Chính trị đã chiếm ưu thế, mở ra triển vọng mới cho vị thế quốc tế của Việt Nam, thoát khỏi sự khống chế của người khổng lồ phương Bắc. Xu hướng lạc quan này xét ra là có lý, thuận theo suy luận lô-gíc của các sự kiện.

Vụ Bắc Kinh ngang nhiên đưa giàn khoan HD-981 vào vùng biển Đông nước ta là một hành động ngạo mạn gây nên sự căm phẫn mạnh mẽ của toàn dân cũng như sự lên án của công luận quốc tế. Bộ Chính trị không thể làm ngơ trước thái độ giận dữ ấy. Thêm nữa, Bộ Chính trị cảm thấy rõ sức ép quốc tế từ Liên Hiệp Quốc, từ Quốc hội Hoa Kỳ, từ Liên Âu … yêu cầu nghiêm cách VN phải tôn trọng nhân quyền, trả tự do cho tù chính trị, tôn giáo, cho phép lập công đoàn tự do, để củng cố thế đứng của VN trong Hội đồng Nhân quyền của LHQ, gia nhập vào khối TPP nhiều lợi lộc.

Cho nên lãnh đạo đảng CS buộc phải tìm cách xoa dịu nỗi căm phẫn của nhân dân đối với hành động hung hăng ngạo mạn của Bắc Kinh, đồng thời họ cũng cố làm động tác chìa bàn tay thân hữu với Hoa Kỳ và phương Tây để hòng trục lợi, những món lợi không nhỏ.

Thế là các tù nhân Cù Huy Hà Vũ, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Tiến Trung và một số sỹ quan và viên chức Việt Nam Cộng hòa ở tù lâu năm được trả tự do.

Từ sau tháng 9/1990, với cuộc mật đàm và Thỏa thuận ngầm ở Thành Đô, Bộ Chính trị bị ngấm đòn do roi vọt của Đặng Tiểu Bình, hoảng sợ khi hàng lọat nước CS Đông âu tan vỡ, người anh Cả CS Liên Xô trên bờ vực, liền lao vào bẫy của Bắc Kinh để kiếm chỗ dựa trước khả năng bùng nổ của ngọn triều dân chủ của nhân dân mình như ở Rumani, Bungari.… Họ sẵn sàng chuyển kẻ thù thành người Anh lớn, cùng chung học thuyết, cùng chung chế độ xã hội, chung lý tưởng CS, sống chết có nhau. Họ cho đó là cao kiến, là thượng sách, cứu đảng đặt cao hơn cứu dân.

Đây là cuộc câu kết mang bản chất phản bội nhân dân 2 nước, phản bội tình hữu nghị chân chính giữa 2 dân tộc Việt – Trung, chống lại nhân dân toàn thế giới khi toàn thể lòai người tiến bộ đã kết luận chủ nghĩa CS hiện thực là tội ác gây nên cái chết của hơn 100 triệu nhân mạng, trong đó có hơn 40 triệu dân Trung Quốc và hơn 4 triệu dân VN. Thỏa thuận Thành Đô là văn kiện tuy có thể không có thỏa thuận nào phía VN đồng ý trong 30 năm trở thành khu tự trị của TQ, nhưng chắc chắn nó là văn kiện nhục nhã bất bình đẳng, mở đường cho phía TQ lấn hàng trăm cây số vuông trên bộ, hàng vạn cây số vuông trên biển, chiếm hàng lọat đảo của VN, còn thâm nhập khai thác hàng vạn héc ta rừng biên giới, thâm nhập sâu cả vùng chiến lược Tây Nguyên để khai thác bô-xít, chiếm các gói thầu lớn nhất trong sự nghiệp công nghiệp hóa đất nước, còn mở đường cho hàng mấy chục vạn người TQ xâm nhập sinh cơ lập nghiệp với những bản làng Trung Hoa trên đất nước ta. Thiệt hại, mất mát đó là vô giá, không thể tính hết.

Mất mát về chủ quyền, về lãnh thổ, về biển đảo, về tài nguyên, về môi trường, về dân sinh, về kinh tế, tài chính, về quốc thể, không sao tính hết.

Có thể khẳng định chưa có một mảy may dấu hiệu nào là lãnh đạo VN tỉnh ngộ, nhận ra sai lầm kinh khủng của Thỏa thuận Thành Đô, công khai nhận sai lầm với toàn dân, toàn quân đội, phủ định những hớ hênh đã cam kết, trả hẳn lại cho phía TQ “4 tốt” và “16 chữ vàng” do chính phía TQ cố tình chà đạp, để khẳng định quyền thay đổi đường lối đối ngọai, quyền ‘ xoay trục’ của mình.

Vậy những chuyện tạo nên ảo vọng, hồi hộp, phán đoán lạc quan vừa qua là gì? Là động tác chiến thuật, là thuộc chiến tranh tâm lý, là thủ đọan thâm hiểm, là tạo nên màn khói giả tạo, thiện chí giả tạo. Bởi vì cả 16 người trong Bộ Chính trị hiện vẫn là một đồng một cốt, tuy có thể có những mâu thuẫn kèn cựa cá nhân, nhưng đều thuộc về phái thân Tàu, coi Tàu là chỗ dựa toàn diện, chỗ dựa chiến lược lâu dài. Họ yêu đảng CS để vụ quyền lợi riêng, bảo vệ đảng để kiếm chác tận trong tim óc, chỉ yêu nước ở đầu lưỡi, chỉ phục vụ nhân dân ở 2 môi.

Họ phân công đóng kịch, tung hỏa mù, làm như có một thiểu số trong Bộ Chính trị có quan điểm dân chủ, làm cho dư luận lầm tưởng rằng có phe này phái nọ đối lập nhau, phe thân Tàu, phái thân Mỹ. Do đó có kẻ sang Bắc Kinh nói toàn lời hữu hảo, bị Tàu coi là đứa con hư hãy trở về gia đình vẫn cứ ‘hảo, hảo’, mới đây còn lập đường dây điện thọai nóng giữa 2 Bộ Quốc phòng, rồi cử 13 viên tướng sang chầu Thiên triều. Đồng thời lại cử người sang Washington nở nụ cười tươi, tặng quà độc đáo, dọa kiện TQ ra trước tòa án quốc tế, hứa kết bạn với Philippines, rồi huênh hoang tuyên bố «dân chủ và nhà nước pháp quyền là 2 thành quả song sinh của nền chính trị hiện đại» – nhưng không hề khởi động theo những lời hứa ấy.

Do đó mà cầm chắc rằng việc gia nhập TPP sẽ còn vời vợi, việc mua vũ khí sát thương của Hoa Kỳ còn khá xa xăm, và hạnh kiểm Nhân quyền của Bộ Chính trị Hà Nội sẽ tiếp tục bị điểm xấu dài dài.

Blog Bùi TínVOA Tiếng Việt

http://www.danchimviet.info/archives/91239/tan-hoa-mu/2014/10

 

Posted in Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | 1 Comment »