Trần Hoàng Blog

► Điếu Cày “Tôi sang đây là để đấu tranh cho ngày trở về, không phải cho riêng tôi, mà cho tất cả đồng bào ở đây”- Phi trường Los Angele 22-10-2014

Posted by hoangtran204 trên 23/10/2014

“Blogger Điếu Cày là tù nhân lương tâm Việt Nam nổi tiếng là bất khuất, và là một trong những NHÀ ĐẤU TRANH nổi bật nhất cho QUYỀN TỰ DO BÁO CHÍ, và đi đầu trong các cuộc BIỂU TÌNH CHỐNG TRUNG QUỐC.” đã  bị tù 2008-2014 (VOA Tiếng Việt)

Mời các bạn xem  phim buổi đón mừng Điếu Cày rất niềm nở và cảm động của đồng bào chúng ta tại Phi trường Los Angeles. Anh Điếu Cày đã có lời phát biểu rất mạnh mẻ là “sẽ tiếp tục đấu tranh cho anh em đấu tranh cho dân chủ ở trong nước và đặc biệt là anh em đang làm báo chí tự do ở trong nước”. Khi được hỏi: anh có dự định trở về Việt Nam hay không? Anh đã câu trả lời : “Tôi sang đây là để đấu tranh cho ngày trở về, không phải cho riêng tôi, mà cho tất cả đồng bào ở đây“.

 

Nguồn: FB Trương Quốc Huy

 

ly_tri_anh_1.jpgdc_trinity_hong_thuan.jpg

Nguồn ảnh: David L Phạm, Lý Trí Anh, Trinity Hồng Thuận

 

CHỊ TÂN

FB Liberty Melinh

21-10-2014
Mọi người đang xôn xao mừng anh Điều Cày vừa ra khỏi nhà tù, facebook tràn ngập những hình ảnh và tin tức về anh. Mình cũng mừng lắm, anh ấy là người anh hùng, là thần tượng của mình. Nhưng lúc này mình lại nghĩ nhiều đến chị Tân và những nỗ lực của chị để đòi công lý cho anh.

“Chị Tân”, chỉ cần gọi như thế là mọi người hiểu ngay đó là vợ cũ anh Điếu Cày, cái tên đã trở nên quá đỗi thân thuộc trong làng đấu tranh từ khi anh Điều Cày bị bắt.
Chị Tân, người đàn bà chân bước tập tễnh bươn bả lặn lội xuôi ngược Bắc Nam, lúc nắng lúc mưa, khi nóng bức khi giá rét, để thăm nuôi, vận động và đấu tranh đòi công lý cho chồng. Cái chân chị bị đánh đến thành tật hòng khiến chị lùi bước, nhưng chúng đã lầm, chị còn bước khỏe hơn, dẻo dai quyết liệt hơn.

Đấu tranh cho anh, chị còn tham gia mọi hoạt động của phong trào, thậm chí có những khi là người dẫn đầu. Căn nhà của chị trở thành “cơ sở cách mạng” quy tụ, đón tiếp và “chứa chấp” những anh chị em bè bạn qua lại Sài Gòn làm công việc chung. Từ kinh nghiệm trong hành trình thăm nuôi và đấu tranh đòi công lý cho chồng, chị đã là người tư vấn tin cậy và nhiệt tình cho nhiều gia đình vừa có người thân bị bắt. Nhiều khi chị còn đồng hành cùng họ đến tận nhà tù để đấu tranh cho người thân của họ đang bị giam giữ trái phép. Những ngày anh Điếu Cày kiên cường đấu tranh trong nhà tù thì chị lặng lẽ làm tiếp công việc của anh ở ngoài. Chúng bắt một anh Điều Cày thì gia đình anh thêm 2 người tranh đấu, đó là vợ và con trai anh.

Giờ anh đã được trả tự do, mình mong anh chị đoàn tụ, hưởng hạnh phúc gia đình, và thành một cặp đôi “song kiếm hợp bích” ở phong trào này.

Mình lại nghĩ đến bà mẹ và em gái của Tạ Phong Tần, bà mẹ của Phạm Thanh Nghiên, những Lê Quốc Quyết em của Lê Quốc Quân, chị Kim Liên và cháu Thạch Thảo, mẹ và em của Đinh Nguyên Kha, Đinh Nhật Uy, Nhung mẹ bé Phương Uyên, Ngọc Lụa, con gái ông Nguyễn Văn Lía, Bùi Trung, Quỳnh Anh con của Bùi Hằng, Thảo con gái ông Đinh Đăng Định.. , và bao người thân khác đã tham gia và trở thành nhân tố của phong trào khi người thân của họ bị cầm tù. Ở đâu có áp bức, bất công, ở đâu quyền con người bị chà đạp một cách tàn bạo, thì ở đó có phản kháng, một người ngã trăm người vươn lên đấu tranh là tất yếu.

Nhà cầm quyền hãy cứ đàn áp bắt bớ đi, điều đó chỉ làm cho lực lượng của phong trào đấu tranh tăng lên cấp số nhân.

Và hơn hết, lúc này đây, mình mừng cho chị Tân và các con của anh chị!

P/S, hình ảnh chị Tân và cháu Dũng tại cổng trại giam số 6, Nghệ An trong lần đấu tranh phản đối nhà tù đối xử bất công với anh. Khi đó anh đang tuyêt thực, 7/2013.

— with Sông Quê and 3 others.

CHỊ TÂN<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
Mọi người đang xôn xao mừng anh Điều Cày vừa ra khỏi nhà tù, facebook tràn ngập những hình ảnh và tin tức về anh. Mình cũng mừng lắm, anh ấy là người anh hùng, là thần tượng của mình. Nhưng lúc này mình lại nghĩ nhiều đến chị Tân và những nỗ lực của chị để đòi công lý cho anh.</p><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
<p>“Chị Tân”, chỉ cần gọi như thế là mọi người hiểu ngay đó là vợ cũ anh Điếu Cày, cái tên đã trở nên quá đỗi thân thuộc trong làng đấu tranh từ khi anh Điều Cày bị bắt.<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
Chị Tân, người đàn bà chân bước tập tễnh bươn bả lặn lội xuôi ngược Bắc Nam, lúc nắng lúc mưa, khi nóng bức khi giá rét, để thăm nuôi, vận động và đấu tranh đòi công lý cho chồng. Cái chân chị bị đánh đến thành tật hòng khiến chị lùi bước, nhưng chúng đã lầm, chị còn bước khỏe hơn, dẻo dai quyết liệt hơn.</p><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
<p>Đấu tranh cho anh, chị còn tham gia mọi hoạt động của phong trào, thậm chí có những khi là người dẫn đầu. Căn nhà của chị trở thành “cơ sở cách mạng” quy tụ, đón tiếp và “chứa chấp” những anh chị em bè bạn qua lại Sài Gòn làm công việc chung. Từ kinh nghiệm trong hành trình thăm nuôi và đấu tranh đòi công lý cho chồng, chị đã là người tư vấn tin cậy và nhiệt tình cho nhiều gia đình vừa có người thân bị bắt. Nhiều khi chị còn đồng hành cùng họ đến tận nhà tù để đấu tranh cho người thân của họ đang bị giam giữ trái phép. Những ngày anh Điếu Cày kiên cường đấu tranh trong nhà tù thì chị lặng lẽ làm tiếp công việc của anh ở ngoài. Chúng bắt một anh Điều Cày thì gia đình anh thêm 2 người tranh đấu, đó là vợ và con trai anh.</p><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
<p>Giờ anh đã được trả tự do, mình mong anh chị đoàn tụ, hưởng hạnh phúc gia đình, và thành một cặp đôi "song kiếm hợp bích" ở phong trào này.</p><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
<p>Mình lại nghĩ đến bà mẹ và em gái của Tạ Phong Tần, bà mẹ của Phạm Thanh Nghiên, những Lê Quốc Quyết em của Lê Quốc Quân, chị Kim Liên và cháu Thạch Thảo, mẹ và em của Đinh Nguyên Kha, Đinh Nhật Uy, Nhung mẹ bé Phương Uyên, Ngọc Lụa, con gái ông Nguyễn Văn Lía, Bùi Trung, Quỳnh Anh con của Bùi Hằng, Thảo con gái ông Đinh Đăng Định.. , và bao người thân khác đã tham gia và trở thành nhân tố của phong trào khi người thân của họ bị cầm tù. Ở đâu có áp bức, bất công, ở đâu quyền con người bị chà đạp một cách tàn bạo, thì ở đó có phản kháng, một người ngã trăm người vươn lên đấu tranh là tất yếu.</p><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
<p>Nhà cầm quyền hãy cứ đàn áp bắt bớ đi, điều đó chỉ làm cho lực lượng của phong trào đấu tranh tăng lên cấp số nhân.</p><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
<p>Và hơn hết, lúc này đây, mình mừng cho chị Tân và các con của anh chị!</p><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
<p>P/S, hình ảnh chị Tân và cháu Dũng tại cổng trại giam số 6, Nghệ An trong lần đấu tranh phản đối nhà tù đối xử bất công với anh. Khi đó anh đang tuyêt thực, 7/2013.
Hình 7/2013
Ngày 21-10-2014

VOA: Lần cuối cùng gia đình được thăm gặp blogger Điếu Cày là cuối tháng 9?

Chị Dương Thị Tân: Đúng vào ngày 28/9.

VOA: Tại cuộc gặp lần đó, blogger Điếu Cày cũng đã cho biết một số thông tin liên quan dù chưa chắc chắn. Hôm nay, khi nhận được tin này, cảm giác của chị thế nào?

(Theo ghi chép của Anh Điếu Cày, Bộ Công An đã làm hộ chiếu và giấy xuất cảnh cho anh khi đang còn ở trại giam 6 Nghệ An ngày 22-9-2014.  Trần Hoàng ghi)

Chị Dương Thị Tân: Mình chuẩn bị tâm lý là họ phải thả ông Hải, chứ mình không nghĩ là một sự ra đi vội vàng, bí mật thế này. Mình cũng không lường đến đâu. Cách ra đi thế này chưa từng có. Hoa Kỳ có thể đã mang rất nhiều người đi rồi. Thế nhưng, chưa bao giờ có trường hợp nào như thế này cả.

VOA: Vài trường hợp trước đây khi phóng thích-trục xuất tù nhân lương tâm ra khỏi nước có người thân đi kèm. Việc này hoàn toàn không xảy ra với thân nhân Điếu Cày, gia đình có cảm nghĩ thế nào?

Chị Dương Thị Tân: Mình rất bàng hoàng. Ông Hải vừa trong tù ra, 6 năm rưỡi với một người tù đặc biệt như ông Hải không hề được tiếp cận với bất cứ một nguồn thông tin nào cả mà bây giờ lại phải ra đi đến một nơi xa lạ, xa xôi như thế không có người thân nào đi cùng. Ở Mỹ, gia đình mình không có thân nhân. Rất nhiều lo lắng. 

VOA: Giữa hai trường hợp với blogger Điếu Cày: một là mãn hạn tù 12 năm trở về với gia đình, hai là được can thiệp phóng thích sớm và trục xuất ra khỏi nước kiểu này. Trong hai trường hợp đó, theo chị, trường hợp nào tốt hơn cho blogger Điếu Cày?

Chị Dương Thị Tân: Mỗi cách đều có vấn đề của nó. Ông Hải mà ở hết hạn tù thì đương nhiên vị thế của ông trong mắt bạn bè và giới đấu tranh dân chủ rất tốt, như là một tấm gương, một niềm khích lệ cho anh chị em. Nhưng ngược lại, nó lại có những nguy hiểm rình rập. Như cô thấy, thời gian gần đây một số tù nhân được thả ra thường là đau ốm, bệnh tật, cũng có những trường hợp ra tù không lâu thì chết. Việc ra đi như hôm nay thì tốt về vấn đề đỡ phải lo toan cho sinh mạng của ông trong tay họ. Nhưng ngược lại thì có những lo âu.

VOA: Có ý kiến cho rằng Hoa Kỳ can thiệp cho tù nhân lương tâm Việt Nam là điều rất tốt, nhưng cũng có người nói sự can thiệp kiểu này không có tác dụng lâu dài, nhiều khi còn lợi bất cập hại, ảnh hưởng đến hoàn cảnh chung của phong trào dân chủ Việt Nam khi ai đấu tranh đến một mức nào đó thì cũng phải ra đi khiến con đường tương lai dân chủ Việt Nam nhìn chung chưa mấy được sáng sủa. Ý kiến riêng của chị, một người trong cuộc, thế nào?

Chị Dương Thị Tân:Tốt cho cá nhân, nhưng không tốt cho phong trào chung. Thực tế mà nói cách ngoại giao con tin, cách mặc cả đổi chác bằng chính con dân của mình thì trên thế giới này không một quốc gia nào sử dụng chiêu bài này cả. Họ làm tổn hại đến quốc thể, một sự sỉ nhục quốc gia, khi mặc cả-đánh đổi những tù nhân lương tâm lấy những thứ họ cần.

VOA: Một lời chia sẻ góp ý, một tiếng nói từ thân nhân tù nhân lương tâm trong nước được chính phủ Hoa Kỳ can thiệp, chị sẽ nói gì với chính phủ Mỹ?

Chị Dương Thị Tân: Về mặt cá nhân, về mặt gia đình, tôi thay mặt ông Hải gửi lời cảm ơn chính phủ Hoa Kỳ. Nhưng với cách can thiệp của chính phủ Hoa Kỳ thì hầu như họ cứ bật đèn xanh để cho chính phủ Việt Nam làm những việc tương tự trong tương lai. Con đường đấu tranh chắc còn gian nan nhiều lắm. Thay vì ủng hộ chúng tôi thì phải bằng những cách khác như giám sát, chế tài và làm những việc khác quyết liệt hơn chứ không phải là mang đi từng người, từng người một. Nhưng trước mắt, về khía cạnh gia đình, tôi có lời tri ân đến chính phủ Hoa Kỳ vì đã giúp đỡ một hoàn cảnh rất khắc nghiệt, rất đau thương là thân nhân gia đình tôi đi thoát khỏi những nơi chốn như vậy. Nhưng về vấn đề chung thì thật sự cũng không mấy vui.

VOA: Cảm ơn chị rất nhiều vì thời gian dành cho cuộc trao đổi này.

Blogger Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải), một trong những tên tuổi hàng đầu trong danh sách những nhà hoạt động ôn hòa mà thế giới thúc giục Hà Nội trả tự do.

Ông là một trong những người đi đầu trong các cuộc biểu tình chống Trung Quốc đầu tiên tại Việt Nam và cũng là một trong những ngòi bút tiên phong trong phong trào báo chí công dân, sáng lập ra Câu lạc bộ Nhà báo Tự do trong đất nước không có báo chí tư nhân và thông tin-truyền thông bị kiểm duyệt gắt gao.

Ông từng nhận Giải thưởng Hellman-Hammett năm 2009 của tổ chức Human Rights Watch dành cho các ngòi bút can đảm bất chấp đàn áp chính trị.

Ông từng đoạt Giải Tự do Báo chí Quốc tế 2013 do Ủy ban Bảo vệ Ký giả trao tặng.

Ông cũng từng được đích thân Tổng thống Mỹ Barack Obama vinh danh trong ngày Tự do Báo chí Thế giới 2012 khi nhắc tới những ngòi bút bị tù đày vì đấu tranh cho dân chủ-nhân quyền.

Trường hợp của ông được cộng đồng quốc tế đặc biệt quan tâm, và các bản án Việt Nam đã tuyên phạt ông lần lượt từ 2, 5 năm tù về tội trốn thuế cho tới 12 năm tù về vi phạm điều 88 Bộ luật Hình sự bị thế giới xem là bằng chứng của sự vi phạm trầm trọng các quyền căn bản của công dân.

Người được Ân xá Quốc tế gọi là tù nhân lương tâm từng tuyệt thực 33 ngày hồi năm ngoái để phản đối những sai trái, bất công trong trại giam.

►VOA phỏng vấn chị Dương Thị Tân về chuyện Blogger Điếu Cày được phóng thích sang Mỹ 21-10-2014

Nguyễn Lân Thắng: “Thực ra nếu anh Vũ hay anh Hải ở nhà cũng khó làm được gì, bản thân tôi hay những anh em khác dù đang tự do nhưng cũng rất khó cựa quậy… nổi rồi chặn phát là chết cứng ngay… Vì thế các bạn đừng buồn, đừng mất hy vọng, mà phải coi đây chính là cơ hội để các bạn bước ra khỏi bóng tối mà hành động… Đất nước này thay đổi khi tất cả chúng ta thức tỉnh!”

6 năm trong nhà tù cộng sản là thời gian dài đăng đẳng. Anh Điếu Cày cần phải chữa bệnh và phục hồi sức khỏe. Cuộc đấu tranh cho quyền báo chí tự do và đất nước có dân chủ hãy còn lâu dài và đòi hỏi mọi người phải cùng nhau góp sức. 

Những gì đang diễn ra với tù nhân chính trị trong nhà tù cộng sản Việt Nam>>> Blogger Điếu Cày trong mắt bạn tù – VOA tiếng Việt   (19-10-2014)

Nguyễn Xuân Nghĩa: Anh rất rộng rãi, anh từng giúp đỡ nhiều anh em Tây Nguyên để họ bớt khó khăn trong việc ăn uống và quần áo. Họ không quen khí hậu lạnh ở miền Bắc và gia đình họ cũng không có điều kiện thăm nuôi thường xuyên để gửi quần áo ấm. Anh Hải đã trợ giúp họ rất nhiều. 

Khi anh Hải ra đi, có nghĩa là nguồn trợ giúp cho những nguời tù Tây Nguyên không còn nữa.

 

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: