Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Tám 30th, 2014

►Tháng 9-2011- Lý Quang Diệu: Tại sao nên đầu tư cho Tiếng Anh

Posted by hoangtran204 trên 30/08/2014

Bài nói chuyện của cựu Thủ tướng Lý Quang Diệu nói về vai trò quan trọng của tiếng Anh được chọn làm ngôn ngữ chính năm 1965, tiếng Hoa chỉ là ngôn ngữ thứ hai, đứng sau tiếng Anh.  Dân số Singapore hiện nay khoảng 5,5 triệu người. Mật độ dân số rất cao: 7500 người/ trên 1 km vuông. 

 

6-11-2011

Kính thưa Bộ trưởng giáo dục, các hiệu trưởng, thầy cô giáo, và quý ông quý bà.

Khi Singapore giành được độc lập vào năm 1965, một nhóm trong Phòng Thương Mại người Hoa gặp tôi để vận động hành lang cho việc chọn tiếng Hoa làm quốc ngữ. Tôi nói với họ rằng: “Các ông phải bước qua tôi trước đã.”

Chúng ta còn liên kết với phần còn lại của thế giới thông qua ngôn ngữ. Chúng ta may mắn được người Anh cai trị và họ để lại di sản là tiếng Anh. Nếu như chúng ta bị người Pháp cai trị, như người Việt, chúng ta phải quên đi tiếng Pháp trước khi học tiếng Anh để kết nối với thế giới. Đó chắc hẳn là một sự thay đổi đầy đau đớn và khó khăn.

Khi Singapore giành được độc lập vào năm 1965, một nhóm trong Phòng Thương Mại người Hoa gặp tôi để vận động hành lang cho việc chọn tiếng Hoa làm quốc ngữ. Tôi nói với họ rằng: “Các ông phải bước qua tôi trước đã.” Gần 5 thập niên đã trôi qua và lịch sử đã cho thấy rằng khả năng nói tiếng Anh để giao tiếp với thế giới là một trong những yếu tố quan trọng nhất trong câu chuyện tăng trưởng của Singapore . Tiếng Anh là ngôn ngữ của cộng đồng quốc tế. Đế quốc Anh đã truyền bá thứ ngôn ngữ này ra khắp thế giới, nên khi người Mỹ tiếp quản, đó là một sự chuyển đổi dễ dàng sang tiếng Anh kiểu Mỹ. Đây cũng là một lợi thế rất lớn đối với người Mỹ khi trên toàn thế giới đã có nhiều người nói và hiểu ngôn ngữ của họ.

Khi sự trỗi dậy của Trung Quốc tiếp diễn, Singapore có thể nâng cao chuẩn mực tiếng Hoa trong nhà trường để cho học sinh của chúng ta có một lợi thế, nếu họ chọn làm việc hoặc giao thương với Trung Quốc. Nhưng tiếng Hoa vẫn sẽ là ngôn ngữ thứ hai, vì thậm chí nếu GDP của Trung Quốc có vượt qua Hoa Kỳ, họ cũng không thể cho chúng ta được mức sống mà chúng ta đang hưởng thụ ngày nay. Đóng góp của Trung Quốc vào GDP của chúng ta ít hơn 20%. Phần còn lại của thế giới sẽ giúp Singapore duy trì phát triển và đạt được thịnh vượng – không chỉ là người Mỹ, mà còn là người Anh, người Đức, người Pháp, người Hà Lan, người Úc, vv…. Các nước này giao dịch kinh doanh bằng tiếng Anh, không phải tiếng Trung. Sẽ là rất ngu ngốc nếu chúng ta xem xét chọn tiếng Trung làm ngôn ngữ làm việc tại bất kì thời điểm nào trong tương lai, khi mà chính người Hoa cũng rất cố gắng học tiếng Anh từ khi mẫu giáo cho đến bậc đại học.

Cuộc cạnh tranh cuối cùng

Hoa Kỳ không phải đang trên đà suy thoái. Uy tín của Hoa Kỳ đã chịu nhiều tổn thất do việc đóng quân lâu dài và lộn xộn tại Iraq và Afghanistan cũng như do cuộc khủng hoảng tài chính nghiêm trọng. Nhưng những sử gia giỏi nhìn nhận sẽ chỉ ra rằng một Hoa Kỳ dường như yếu đi và trì trệ đã từng phục hồi ra khỏi những tình huống còn tệ hại hơn. Đất nước Hoa Kỳ đã đối mặt nhiều thử thách lớn trong những thời kỳ chưa xa: cuộc Đại Suy thoái, chiến tranh Việt nam, thời kì trỗi dậy của các cường quốc công nghiệp hậu chiến như Nhật Bản và Đức. Mỗi lần như vậy, Hoa Kỳ đã tìm thấy ý chí và sức mạnh để phục hồi vị trí dẫn đầu cùa mình. Hoa Kỳ đã áp đảo. Nó sẽ thực hiện được điều này một lần nữa.

Thành công của Hoa Kỳ nằm ở nền kinh tế năng động, được duy trì không chỉ bằng khả năng đặc biệt sản xuất ra cùng một thứ với chi phí ít hơn mà còn là liên tục đổi mới sáng tạo – tức là sáng chế ra một mặt hàng hay dịch vụ hoàn toàn mới mà thế giới sớm cảm thấy hữu dụng và đáng khát khao. Chiếc iPhone, iPad, Microsoft, Internet – tất cả đều được tạo ra ở Hoa Kỳ chứ không phải nơi nào khác. Người Trung Quốc có thể có nhiều nhân tài so với người Mỹ, nhưng sao họ không có những phát minh tương tự? Rõ ràng họ thiếu một sự sáng tạo mà người Mỹ sở hữu. Và tia sáng đó cho thấy người Mỹ thỉnh thoảng thể có sáng tạo đột phá thay đổi cục diện, điều cho họ vị trí dẫn đầu.

Thậm chí nếu những người theo thuyết suy thoái đúng, và thật là Hoa Kỳ đang trên đà xuống dốc, ta phải nhớ rằng đây là một nước lớn và cần có một thời gian dài thì mới suy thoái. Nếu Singapore là một nước lớn, tôi sẽ chẳng lo lắng lắm nếu chúng ta chọn chính sách sai lầm, vì hậu quả sẽ xuất hiện chậm. Nhưng chúng ta là một nước nhỏ và một quyết định sai lầm có thể gây hậu quả kinh khủng trong một thời gian ngắn. Mặt khác, Hoa Kỳ như là một con tàu chở dầu lớn. Họ sẽ không thể chuyển hướng nhanh như một chiếc thuyền. Nhưng tôi tin rằng các cá nhân tin vào thuyết suy thoái đã sai lầm. Hoa Kỳ sẽ không suy thoái. So sánh tương đối với Trung Quốc, Hoa Kỳ có thể ít uy lực hơn. Có thể khả năng phô diễn sức mạnh ở Tây Thái Bình Dương của Hoa Kỳ bị ảnh hưởng và có thể Hoa Kỳ không thể sánh với Trung Quốc về dân số và GDP, nhưng lợi thế chính yếu của Hoa Kỳ – sự năng động của họ – sẽ không biến mất. Hoa Kỳ, nếu đem ra so sánh đến giờ, là một xã hội sáng tạo hơn. Và khi mà trong lòng nội bộ nước Mỹ đang có một cuộc tranh luận về việc liệu họ có đang xuống dốc hay không thì đó là một dấu hiệu tốt. Điều đó có nghĩa rằng họ không ngủ quên trên đỉnh cao.

Tại sao tôi lại tin vào thành công dài hạn của Hoa Kỳ

Đầu tiên, Hoa Kỳ là một xã hội thu hút đến độ mà Trung Quốc khó lòng bì kịp. Mỗi năm, hàng nghìn người nhập cư đầy tham vọng và có trình độ được cho phép vào Hoa Kỳ, định cư và trở nên thành công trong nhiều lĩnh vực. Những người nhập cư này sáng tạo và thường mạo hiểm hơn, nếu không thì họ đã chẳng rời khỏi quê hương của mình làm gì. Họ cung cấp một nguồn ý tưởng dồi dào và tạo nên một chất men nào đó trong lòng xã hội Mỹ, một sức sống mà ta không thể tìm thấy ở Trung Quốc. Hoa Kỳ sẽ không thành công được đến như vậy nếu như không có người nhập cư. Trong hàng thế kỉ, Hoa Kỳ thu hút nhân tài từ châu Âu. Ngày hôm nay, họ thu hút nhân tài từ châu Á – người Ấn, người Hoa, người Hàn, người Nhật và thậm chí là người Đông Nam Á. Vì Hoa Kỳ có thể dung nạp người nhập cư, giúp họ hoà nhập và cho họ một cơ hội công bằng để đạt được giấc mơ Mỹ, luôn có một nguồn chảy tài năng hướng vào Hoa Kỳ và đổi lại Hoa Kỳ có được công nghệ mới, sản phẩm mới và cách làm ăn mới.

Trung Quốc và những quốc gia khác rồi sẽ phải tiếp thu vài phần của mô hình thu hút nhân tài của Hoa Kỳ phù hợp với hoàn cảnh của mình. Họ phải đi tìm người tài để xây dựng các doanh nghiệp. Đây là cuộc cạnh tranh tối hậu. Đây là thời đại mà chúng ta không còn có các cuộc đua quân sự giữa các cường quốc vì họ biết rằng họ sẽ huỷ hoại nhau bằng cách ấy. Đây sẽ là cuộc cạnh tranh về kinh tế và kĩ thuật và tài năng là nhân tố chính.

Hoa Kỳ là một xã hội thu hút và giữ chân được nhân tài. Họ chiêu dụ được những tài năng bậc nhất từ Châu Á. Hãy nhìn vào số lượng người Ấn trong các ngân hàng và trường đại học của họ — lấy ví dụ như Vikram Pandit, cựu CEO của Citibank. Nhiều người Singapore chọn lựa ở lại Hoa Kỳ sau khi du học. Đó là lí do mà tôi ủng hộ việc cho sinh viên học bổng đi du học Anh, vì tôi chắc rằng họ sẽ trở về Singapore . Ở Anh, bạn không ở lại vì bạn không được chào đón. Và vì nền kinh tế của Anh không năng động như Mỹ, ở đấy có ít công ăn việc làm hơn.

Một lí do tại sao Trung Quốc sẽ luôn kém hiệu quả hơn trong việc thu hút nhân tài chính là ngôn ngữ. Tiếng Hoa khó học hơn tiếng Anh nhiều. Nói tiếng Hoa rất khó nếu như không học từ nhỏ. Đây là ngôn ngữ đơn âm tiết và mỗi từ có tới 4 hay 5 thanh. Khi mà bạn không biết tiếng thì bạn không thể giao tiếp. Đây là một rào cản rất lớn. Đây là kinh nghiệm bản thân tôi. Tôi đã vật lộn trong suốt 50 năm và đến giờ mặc dù tôi có thể nói tiếng Hoa và viết theo kiểu bính âm (pinyin), nhưng tôi vẫn không thể hiểu được tiếng Hoa một cách thành thục như người bản ngữ. Đấy là tôi đã rất cố gắng. Trung Quốc trở nên hùng cường vào tương lai không thay đổi sự thật cơ bản là tiếng Hoa là một ngôn ngữ cực kì khó học. Có bao nhiêu người đến Trung Quốc, ở lại và làm việc ngoại trừ những người Hoa, người Châu Âu và người Mỹ trở thành những chuyên gia nghiên cứu Trung Quốc? Người Trung Quốc cố gắng truyền bá ngôn ngữ của mình ra nước ngoài bằng việc xây dựng các Viện Khổng Tử trên toàn thế giới, nhưng kết quả không được tốt lắm. Người ta vẫn đến Hội đồng Anh và những cơ sở của Hoa Kỳ. Chính phủ Hoa Kỳ thậm chí không cần phải cố gắng. Một thời họ có Trung tâm Dịch vụ Thông tin Hoa Kỳ, nhưng đã bị đóng cửa vì không cần thiết nữa. Đã có hàng loạt ấn phẩm, chương trình truyền hình và phim ảnh làm công việc đó. Nên về quyền lực mềm thì Trung Quốc không thể thắng.

Một nguồn lực khác mang lại sức cạnh tranh cho Hoa Kỳ là nhiều trung tâm xuất sắc cạnh tranh lẫn nhau khắp cả nước. Ở bờ Đông có Boston, New York, Washington, và ở bờ Tây có Berkeley, San Francisco, và ở miền Trung nước Mỹ thì có Chicago và Texas. Bạn sẽ thấy sự đa dạng và mỗi trung tâm lại cạnh tranh với nhau, không ai nhường ai. Khi người Texas thấy rằng mình có nhiều dầu mỏ, James Baker – cựu ngoại trưởng Hoa Kỳ và là người Texas – đã cố gắng thành lập một trung tâm ở Houston để cạnh tranh với Boston hoặc New York. Jon Huntsman, cựu đại sứ Hoa Kỳ ở Singapore và Trung Quốc và là bạn của tôi, là một ví dụ khác. Gia đình ông có tiền sử bệnh ung thư tuyến tiền liệt. Vì vậy khi ông thừa hưởng gia tài từ cha, ông mang những nhà khoa học giỏi nhất trong lĩnh vực ung thư tuyến tiền liệt về quê nhà ông là bang Utah để nghiên cứu vấn đề này.

Mỗi trung tâm tin rằng mình tốt như các trung tâm còn lại, chỉ cần tiền và nhân tài, điều có thể kiếm được. Không ai cảm thấy phải tuân theo Washington hay New York . Nếu bạn có tiền, bạn có thể xây dựng một trung tâm mới. Bởi vì khía cạnh này, có sự đa dạng trong xã hội và một tinh thần cạnh tranh cho phép sản sinh ra những ý tưởng và sản phẩm mới hữu ích dài lâu. Trung Quốc thì lại chọn một cách tiếp cận khác. Người Trung Quốc tin rằng khi trung ương mạnh thì Trung Quốc sẽ giàu mạnh. Đây là một thái độ cứng nhắc, yêu cầu mọi người phải tuân theo một trung tâm duy nhất. Mọi người phải hành quân theo cùng một điệu trống. Ngay cả Anh và Pháp đều không thể cạnh tranh với Hoa Kỳ về mặt này. Ở Pháp ai là nhân tài cuối cùng đều vào các viện đại học nghiên cứu lớn. Ở Anh thì đó là Oxbridge (Đại học Oxford và Đại học Cambridge ). Những quốc gia này tương đối nhỏ, gọn vì vậy cũng đồng bộ hơn.

Kể từ cuối thập niên 1970 cho đến thập niên 1980, Hoa Kỳ mất vị trí dẫn đầu nền công nghiệp về tay những nền kinh tế mới phục hồi như Nhật Bản và Đức. Họ bị vượt mặt về đồ điện tử, thép, hoá dầu và ngành công nghiệp xe hơi. Đây là những ngành công nghiệp sản xuất quan trọng huy động nhiều nhân công, kể cả những người lao động phổ thông được các công đoàn bảo vệ. Ở một số nước châu Âu, các công đoàn chống đối các cải cách lao động bằng việc đe dọa tiến hành các hành động công nghiệp có thể mang lại tổn thất nghiêm trọng trong ngắn hạn. Nhưng ở Mỹ điều ngược lại đã xảy ra. Các tập đoàn áp dụng những biện pháp thay đổi khó khăn nhưng cần thiết. Họ giảm qui mô, giảm biên chế và cải tiến năng suất qua việc sử dụng công nghệ, trong đó có công nghệ thông tin (IT). Nền kinh tế Hoa Kỳ trỗi dậy trở lại. Các doanh nghiệp mới được mở ra để giúp các công ty tối ưu hoá hệ thống IT của mình, như là Microsoft, Cisco và Oracle. Sau một khoảng thời gian điều chỉnh đầy đau đớn, các công ty có thể tạo ra nhiều việc làm mới trả lương tốt hơn. Họ không thích thú với nhưng công việc lỗi thời mà Trung Quốc, Ấn Độ hay Đông Âu có thể làm được. Họ thấy được một tương lai mà của cải không phải được tạo ra bởi việc chế tạo đồ dùng hay xe hơi, mà bằng sức mạnh trí óc, sức sáng tạo, tính nghệ thuật, kiến thức và bản quyền trí tuệ. Hoa Kỳ đã trở lại cuộc chơi. Họ giành lại được vị trí là nền kinh tế phát triển nhanh nhất trong các nước đã phát triển. Tôi thật sự khâm phục sự năng động và tin thần khởi nghiệp của người Mỹ.

Bạn tiếp tục chứng kiến điều đó ngay lúc này đây. Người Mỹ vận hành một hệ thống gọn gàng hơn và có sức cạnh tranh hơn. Họ có nhiều bằng sáng chế hơn. Họ luôn cố gắng tạo được thứ gì đó mới hoặc làm điều gì đó tốt hơn. Tất nhiên, điều này cũng có một cái giá của nó. Chỉ số thất nghiệp của Hoa Kỳ lên xuống như một cái yoyo. Ở thời kì suy thoái, chỉ số thất nghiệp từ 8 đến 10 phần trăm là chuyện hiển nhiên. Kết quả là một tầng lớp dưới hình thành. Giữa những xa hoa, lấp lánh, các cửa hàng đẹp đẽ ở New York , bạn cũng có thể dễ dàng thấy người Mỹ vô gia cư nằm trên vệ đường. Họ không có gì ngoài tấm áo khoác thân và miếng thùng carton để nằm ngủ. Một số người, kể cả nhà kinh tế học đoạt giải Nobel Paul Krugman, đã lên án khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn ở xã hội Mỹ.

Điều này có chấp nhận được không? Tôi không thể nói được. Có những tổ chức tôn giáo và từ thiện giúp đỡ. Một số thành lập những quán ăn tình thương cho người thất nghiệp, vv…. Nhưng mà bạn không thể vừa muốn có chiếc bánh trong tay, vừa muốn ăn nó. Nếu bạn muốn tạo nên sự cạnh tranh mà Hoa Kỳ đang có, bạn không thể tránh được việc tạo nên khoảng cách đáng kể giữa tầng đỉnh và tầng đáy, và không thể tránh khỏi việc tạo nên một tầng lớp dưới. Nếu như bạn chọn một nhà nước phúc lợi, như châu Âu sau Chiến tranh thế giới lần thứ hai, bạn tự nhiên sẽ không còn năng động.

Cuối cùng, Hoa Kỳ có một nền văn hoá tôn vinh những người dám tự làm tự chịu. Khi họ thành công, họ được ngưỡng mộ như là một nhà khởi nghiệp tài năng và có được sự công nhận và vị trí xã hội họ đáng được hưởng. Khi họ thất bại thì điều này được coi là một giai đoạn tạm thời, tự nhiên và cần thiết để rốt cuộc thành công. Vì vậy họ có thể đứng lên và bắt đầu lại.

Nền văn hoá Mỹ khác với Anh, một xã hội tĩnh hơn – nơi mà mọi người biết vị trí phù hợp của mình. Nước Anh rất mang tính châu Âu về điểm này. Người Anh từng có nhiều khám phá vĩ đại – máy hơi nước, máy kéo sợi và động cơ điện. Họ cũng có nhiều giải Nobel khoa học. Nhưng rất ít khám phá trong số này của họ trở nên thành công về mặt thương mại. Tại sao lại như thế?

Những năm dài của 2 thế kỉ đế chế đã hình thành một xã hội nơi mà giới thượng lưu cũ và những quý tộc có ruộng đất được kính trọng còn giới nhà giàu mới thì bị xem thường. Các sinh viên trẻ ưu tú mơ ước trở thành luật sư, bác sĩ và trí thức – những người được ngưỡng mộ vì trí tuệ và đầu óc của họ hơn là lao động cực nhọc hoặc lao động tay chân. Hoa Kỳ thì lại khác, là một xã hội mới không có khoảng cách tầng lớp. Mọi người đều ngưỡng mộ việc làm giàu – và muốn trở nên giàu có. Đây là một động lực rất lớn để tạo nên các công ty mới và của cải. Thậm chí ở các công ty của Mỹ, người trẻ có tiếng nói lớn hơn ở các cuộc họp, và sức trẻ của họ được định hướng để giúp công ty trở nên sáng tạo hơn.

Tác giả: Lý Quang Diệu  ( xembao.com.vn )

+Bản tiếng Anh (cuối trang này) là ấn bản khác với baì dịch tiếng Việt. 

*Trần Hoàng: Nước Pháp phát minh ra xe hơi đầu tiên (1769 và 1807 động cơ nổ). Nhưng khi xe hơi chạy vào Paris, tiếng động ầm ỉ của xe hơi (hồi đó chưa hoàn thiện được ống bô hãm thanh) đã làm cho các con ngựa đang kéo xe cho các quý bà sợ hải nhảy cỡn lên. Thế là quý bà về nhà than phiền với các ông chồng chính trị gia. Kết quả, xe hơi bị cấm, không được chạy vô các thành phố lớn. Kỹ nghệ xe hơi của Pháp vì thế đã mất đi cơ hội phát triển trong thời kỳ tiếp theo sau đó. Đàn bà Pháp có lẻ đã làm nước Pháp mất đi cơ hội đi đầu trong lãnh vực kỹ nghệ hóa xe hơi trong thế kỷ 19 và 20  phải không các bạn.

—————

*Thầy cô giáo ở Singapore được chính phủ trả lương rất cao. Sau khi học xong đại học 4 năm, muốn đi dạy thì phải học xong  khóa huấn luyện giáo dục 1 năm, được miễn đóng học phí, và được trả lương trong lúc học.  Lương khởi đầu cho thầy cô giáo mới ra trường  là trên 3000 đô la/ 1 tháng; đây là lương của giáo viên cấp 1, 2 và 3. Một  giáo viên thâm niên dạy học 17 năm cho biết, lương  là 7.400 đô la/ 1 tháng. Thầy cô giáo được bảo hiểm sức khỏe và răng do chính phủ trả. 

*Trong khi ở VN, lương của các cô giáo, thầy giáo rất thấp, 200-300 đô/ tháng. Lương thấp vì nhà nước phải trả tiền nuôi hơn 3 triệu công an,  trả tiền cho gần 20 trường đại học, cao đẳng, trung cấp, đào tạo công an. (Bộ Công An) với 285 tướng lãnh công an! (Mỗi cục trưởng là 1 thiếu tướng.). Một nước 90 triệu dân, mà nhà nước phải trả lương cho 22 triệu người,  1/4 dân số, Bộ Trưởng tài chánh Vương Đình Huệ ngày 31-10-2012 đã cho biết. 

—————

Biết tiếng Anh giúp ta hiểu biết thêm về phòng ngừa bệnh tật và giữ gìn sức khoẻ. Giả sử biết tiếng Anh, các bạn đọc được bài báo này, sẽ hiểu mình cần sẽ làm gì để chú ý đề phòng, hoặc ngăn ngừa, hoặc nếu khi bạn bè và người thân bị các triệu chứng này, các bạn có thể thúc hối bệnh viện tuyến dưới chuyển viện về thành phố, hoặc chịu tốn tiền chuyển ngay lên bệnh viên phụ sản ở Sài Gòn và mẹ tròn con vuông.

 

 

 

————–

Bản gốc tiếng Anh của bài nói chuyện của cựu thủ tướng Lý Quang Diệu ngày 6-9-2011- Nguời đến dự  là Bộ trưởng giáo dục, các hiệu trưởng, thầy cô giáo, và các quan khách khác. 

Speech by Mr Lee Kuan Yew, Former Minister Mentor and current Senior Advisor to Government of Singapore Investment Corporation at the Launch of the English Language Institute of Singapore (ELIS) on Tuesday, 6 September 2011, at the Marina Bay Sands Expo and Convention Centre

Minister for Education
Mr Heng Swee Keat

Principals and teachers

Ladies and gentlemen

1It gives me great pleasure to be present this afternoon at the launch of the English Language Institute of Singapore or ELIS for short. The launch of ELIS shows how far Singapore has come in terms of establishing English as the lingua franca among what was, 46 years ago, a community of polyglots, speaking a variety of dialects and languages.

Historical Importance of English

2When Singapore became independent in 1965, we had a population that spoke a range of different dialects and languages. This was a result of the colonial education system which favoured the English-speaking, but allowed vernacular schools with different mediums of instruction to co-exist.

3Political and economic realities led us to choose English as our working language. 75% of the population then was Chinese, speaking a range of dialects; 14% Malays; and 8% Indians. Making Chinese the official language of Singapore was out of the question as the 25% who were non-Chinese would revolt. In addition, the geographical reality was, and remains today, that Singapore would be economically isolated from the wider world if Chinese was chosen. And China then could not be of much help to our economic development.

4With barely 700 sq km of land, we could not make a living out of agriculture. Trade and industry was our only hope for economic survival. To attract investors here to set up their manufacturing plants, our people had to speak English, the language that is either the first or second language of the major economies of the world. English was our best choice, the language of international diplomacy, science and technology, and international finance and commerce after World War II.

5The British had spread the English language across several hundred millions in Asia, especially India and Africa, besides the old Commonwealth of Canada, South Africa, Australia and New Zealand. The Americans inherited this huge English speaking mass when they became the dominant power after World War II and made it the largest language spoken across many nations.

6The choice of English as our lingua franca gave all races equal opportunities through a common language to learn, communicate and work in. We kept our original languages by our policy of bilingualism, allowing opportunities for people to study their respective mother tongues. This built a sense of belonging to their original roots and increased their self-confidence and self-respect. Thus, a united multi-ethnic, multi-lingual people ensured Singapore’s survival. Had we not chosen English, we would have been left behind.

Current Importance of English

7We are the only country in the region that uses English as our working language, the main medium of instruction in our schools. This has given our young a strong advantage of growing up in a multi-cultural multi-lingual society, all speaking the international language of commerce and trade, English, and their mother tongues, Chinese, Malay, Tamil, and others as their second languages.

8English-speaking Singaporeans are sought after by MNCs, international organisations and NGOs because we can connect with the English-speaking world, and can operate comfortably in multi-cultural environments, in countries like China, India, Malaysia and Indonesia. Singaporeans add value to these economies by being able to speak both English and Mandarin and other major Asian languages, acting as a bridge between them and the peoples of America, Europe, Japan, India and ASEAN countries.

9As an English-speaking society, we have drawn foreign talent to our shores. There is an intense worldwide competition for talent, especially for English-speaking skilled professionals, managers and executives. Our English-speaking environment is one reason why Singapore has managed to attract a number of these talented individuals to complement our own talent pool. They find it easy to work and live in Singapore, and remain plugged into the global economy. Singapore is a popular educational choice for many young Asians who want to learn English, and they get a quality education. This has kept our city vibrant.

Future Challenges

10English has given Singapore a head start vis-à-vis our neighbours; but this competitive edge is not permanent. Today, because competence in English is no longer just a competitive advantage, many countries are trying to teach their children English. It is a basic skill that many children want to acquire in the 21st century.

11Many countries in the region realise the importance of schooling their young in English. But it will take decades to restructure a country’s language policy. For example, the demand for English teachers in these countries has grown in recent years and English schools are mushrooming in China, Thailand and Vietnam. This is a worldwide phenomenon. Even native English speaking countries are concerned about the standard of English among their people. The UK and the US want to raise their standards of English.

Importance of Effective Communication in the 21st Century

12How do young Singaporeans fare in this increasingly competitive landscape? How well do our young people communicate, and how can we ensure that they are able to hold their own in the future?

13Communication skills are one of the most important competencies needed in the 21st century workforce. If one is to succeed, he or she will need a mastery of English because it is the language of business, science, diplomacy and academia.

14We have built a good English language foundation for our students. Our achievements in international benchmark tests like Programme for International Student Assessment (PISA)1 and Progress in International Reading Study (PIRLS)2 are well documented.

15We can do better. We must help every child to attain higher standards in English, and our best students must be able to hold their own internationally.

16Home background plays an important role in developing good English language skills. And we are maintaining our mother tongues. This makes it difficult unless children are exposed to the two languages early in life, from the time they are babies, according to research by specialists including Dr Jeanette Vos. However, not all our homes have this practice. We must ensure that all children, regardless of their backgrounds, have equal access to a quality education in our schools.

17To maintain the high standards of English competency in Singapore, we need to ensure that from the time a child steps into kindergarten, he is exposed to good English. Our schools must provide a rich language environment. There must be a strong reading culture where children can access and enjoy good books. There must be a culture of oracy. Opportunities must be given to students to speak in English. Students must present information and ideas, to clarify and to debate robustly with each other in English.

18Developing a high level of English language competency in our students cannot be the work of the English teacher alone. It is the responsibility of every teacher who teaches subjects in English. Teachers must use good English when they question, speak and write in the classroom. They are the best role models for our children if our young are to be effective communicators.

19In leading this, there is no more important person than the Principal. Principals must foster a culture where good English permeates every classroom and every interaction between teachers and students. We must galvanise the whole school community to be role models of good English. Together, we must encourage our students to speak well, read widely and constantly to improve their English competency.

Conclusion

20The launch of ELIS is timely. You, the educators, must be the standard-bearers of the language. You need to encourage, stimulate and challenge your students to be excellent communicators in English, able to hold their own at home and abroad. You must, yourselves, constantly seek to improve your own command and appreciation of the language so that you can engender the same love and appreciation of English in your students.

21Our teachers have a strong sense of mission, and a desire to prepare our young. Upgrade your skills and your competency in English, so that you can play an important role in grooming future generations.

22I congratulate ELIS on its launch and look forward to the Institute improving the teaching of English in our schools.

23Thank you.

Footnote

  1. In 2009, Singapore participated for the first time in the PISA which studies the capacity of students near the end of secondary education, to apply knowledge and skills in Reading, Mathematics and Science in a variety of real-life situations. A total of 5,152 15-year-old students from 167 secondary schools and 131 students from 4 private schools in Singapore participated in PISA. Singapore was the top performing country among those that administered the assessment in English. Our students performed significantly better in Reading than those from traditionally English-speaking countries such as Australia (9th), the United States (17th), Ireland (21st) and the United Kingdom (25th) and were on a par with students from Canada (6th) and New Zealand (7th).
  2. Singapore emerged 4th out of 45 education systems that participated in PIRLS 2006. The PIRLS 2006 results affirm that Singapore’s approach to the teaching of English Language is progressing in the right direction. Schools and parents should continue to work in close partnership to foster good reading habits in our pupils, including providing a home environment which encourages reading.

 

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Nguyễn Bá Thanh bị ung thư máu (do nhiễm xạ) đã qua Mỹ chữa bệnh ngay trước Đại hội XII (2016)

Posted by hoangtran204 trên 30/08/2014

Tin Cập Nhật 3-10-2014

Đà Nẵng thông tin việc chữa bệnh của ông Bá Thanh

Lần đầu tiên người dân và cử tri TP được thông báo chính thức về việc ông Nguyễn Bá Thanh đang chữa bệnh tại Mỹ. 

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/200410/da-nang-thong-tin-viec-chua-benh-cua-ong-ba-thanh.html

Dân trên mạng đồn rằng ông Nguyễn Bá Thanh đã tèo rồi. Có người nói ông đã tị nạn chính trị, chứ thời buổi internet, nguời ta có thể nói chuyện với nhau qua Skype mà không mất tiền, tại sao 2 tháng qua, không ai nhìn thấy hình ảnh hay cuộc nói chuyện nào của ông ta.

Hôm nay, theo lịch là ông Thanh phải xuất hiện vào ngày 3-10- 2014, để tiếp xúc với cử tri. Nhưng suốt hôm nay vẫn không có ai hay biết gì về tin tức của ông Nguyễn Bá Thanh. Ông Thanh hiện ở đâu? Bệnh tình như thế nào? 

Trích: Theo đó, mới đây nhất, trước câu hỏi liệu Đại biểu Quốc hội Nguyễn Bá Thanh có thể về dự tiếp xúc cử tri Đà Nẵng ngày 3/10/2014 hay không, sáng 29/9/2014, ông Huỳnh Nghĩa, Phó Chủ tịch HĐND TP, Trưởng Đoàn đại biểu Quốc hội TP Đà Nẵng khóa XIII, Ủy viên Ủy ban Tư pháp của Quốc hội cho hay: “Về nguyên tắc thì vẫn thông báo lịch tiếp xúc cử tri của tất cả các đại biểu thuộc Đoàn đại biểu Quốc hội TP Đà Nẵng, nhưng đến bây giờ thư ký của ông Nguyễn Bá Thanh chưa thông tin nên chưa biết ông có về dự tiếp xúc cử tri đợt này được hay không. Có lẽ khả năng là ông không về được“.
baomoi.com  (29-9-2014)

—-

Trưởng Ban Nội chính Trung ương bị nhiễm xạ ngay trước Đại hội XII?

29/08/2014 Cầu Nhật Tân

Được sự cho phép của Bộ Chính trị, giữa tháng 8, ông Nguyễn Bá Thanh, Trưởng Ban Nội chính Trung ương đã bay sang Hoa Kỳ ghép tủy trị bệnh ung thư máu vừa phát hiện lâm sàng.

Mới đây, trước khi ra Hà Nội lãnh trách nhiệm Trưởng Ban, ông Nguyễn Bá Thanh còn được Hội đồng bảo vệ sức khỏe Trung ương kết luận là có sức khỏe tốt, đủ đảm đương công việc. Trước khi sang Hoa Kỳ ghép tủy, ông là trụ cột chỉ đạo đánh một số chuyên án lớn có đụng chạm nhiều quan chức cao cấp và ông là đích ngắm của không ít âm mưu đen tối.

Nơi ông Thanh tìm kiếm phép cải tử hoàn sinh là Bệnh viện Johns Hopkins Medicine (Baltimore – HK) đơn vị chuyên nghiên cứu và điều trị mạnh nhất của Hoa Kỳ về các bệnh do nhiễm xạ gây ra. Tiền thân là một nhóm chuyên gia hàng đầu do Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ tài trợ nghiên cứu về tác hại đối với con người do phơi nhiễm phóng xạ sau khi chiến tranh Thế giới thứ II kết thúc.

Như vậy việc ông Thanh bị nhiễm xạ không còn là tin đồn và thời gian phơi nhiễm (phóng xạ) trùng khớp với giai đoạn ông ra Hà Nội chỉ đạo đánh mấy vụ án lớn. Còn nhớ, Chuyên án 027Z mà Công an Hà Nội từng thực hiện đã khiến hơn 50 sỹ quan chết dần chết mòn do phơi nhiễm nguồn phóng xạ, sau khi họ tịch thu cục kim loại được cho là thanh Uranium nghèo của đường dây buôn chất xạ hiếm xuyên quốc gia.
Trong bối cảnh công tác nhân sự Đại hội XII đang được khẩn trương tiến hành, với uy tín đang lên, việc ông Thanh vào Bộ Chính trị là điều mà nhiều người mong đợi nhưng cũng không ít thế lực tìm mọi cách để ngăn trở việc này xảy ra như họ đã từng thành công một lần đối với ông Thanh hồi Hội nghị Trung ương VII

———-

Tin Cập 1-10-2014

Cho đến nay, vẫn không có tin tức gì về ông Nguyễn Bá Thanh

Trích: Theo đó, mới đây nhất, trước câu hỏi liệu Đại biểu Quốc hội Nguyễn Bá Thanh có thể về dự tiếp xúc cử tri Đà Nẵng ngày 3/10/2014 hay không, sáng 29/9/2014, ông Huỳnh Nghĩa, Phó Chủ tịch HĐND TP, Trưởng Đoàn đại biểu Quốc hội TP Đà Nẵng khóa XIII, Ủy viên Ủy ban Tư pháp của Quốc hội cho hay: “Về nguyên tắc thì vẫn thông báo lịch tiếp xúc cử tri của tất cả các đại biểu thuộc Đoàn đại biểu Quốc hội TP Đà Nẵng, nhưng đến bây giờ thư ký của ông Nguyễn Bá Thanh chưa thông tin nên chưa biết ông có về dự tiếp xúc cử tri đợt này được hay không. Có lẽ khả năng là ông không về được“.
baomoi.com  (29-9-2014)

———

Ông Nguyễn Bá Thanh đã đi Mỹ chữa bệnh gần 2 tuần

vn.news.yahoo.com

Ngày 29.8, ông Nguyễn Bá Cảnh, con trai ông Nguyễn Bá Thanh xác nhận ông Thanh hiện đang ở Mỹ để điều trị bệnh. Theo nguồn tin của phóng viên, ông Nguyễn Bá Thanh, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Trưởng ban thường trực Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, Trưởng Ban Nội chính Trung ương, hiện đang chữa bệnh tại một trung tâm y tế hiện đại của Hoa Kỳ.

Việc chữa bệnh này đã báo cáo và được sự đồng ý của cấp có thẩm quyền.

Nguồn tin cho biết ngày 28.8, ông Nguyễn Bá Thanh điện thoại về nước trao đổi công việc bình thường.

Ngày 29.8, Tuổi Trẻ đã liên lạc với ông Nguyễn Bá Cảnh, con trai ông Nguyễn Bá Thanh và được biết ông Thanh hiện đang ở Mỹ để điều trị bệnh.

“Ba tôi được tổ chức cho phép nghỉ để đi điều trị cũng đã gần 2 tuần rồi”, ông Cảnh xác nhận. Anh Cảnh cũng cung cấp thêm một số thông tin nhưng nói rõ đó là “chuyện riêng của gia đình”.

Như vậy, khác với những lời đồn đại và khác với thông tin bạn đọc hỏi qua điện thoại, ông Nguyễn Bá Thanh hiện không điều trị ở bệnh viện nào của Việt Nam và cũng không ở nhà riêng…

Tổng hợp từ TTO -TNO
——————-
31-7-2012

VIWILEAK 5: TỬ THẦN RADIUM VÀO CUỘC ÁM SÁT

Theo nguồn tin chúng tôi nhận được, Mafia Nga đã bán cho ‘Soái Việt’ tại Nga một lượng Radium có thể gây ung thư giết chết nhiều người và Số Radium đã được mang vào Việt Nam qua cửa khẩu Hà Nội dưới dạng các món kỷ-vật (souvenirs) đã được làm nhiễm phóng xạ với liều lượng đủ gây ung thư trong vòng 1 tuần, 1 tháng, 03 tháng… Việc thực hiện rất công phu, thậm chí đã phải mang lậu cả tượng phật, đổ cổ từ Myranma, Trung Quốc  sang Nga để làm nhiễm phóng xạ rồi sau đó mang trở lại Việt Nam…

Ai đã đưa loại ‘kỷ vật’ chết người này vào Việt Nam và mục đích gì?

Xin mời các bạn đọc tiếp tại đây >>> http://quanlambao.blogspot.com/2012/07/viwileak-5-tu-than-radium-vao-cuoc-am.html 

“Một bác sĩ tên Nghị, chia sẻ với http://www.rfa.org/vietnamese/: “Cũng nghe ngóng cũng đồn lên đồn xuống gì đó, nghe nói là bị tụy hay tủy gì đó nhưng anh em bác sĩ ở Đà Nẵng thì nói là trình độ ở Việt Nam thì bất lực rồi, giai đoạn cuối rồi nên phải qua bên kia. Mấy anh em, bà con của ông Thanh ở Hòa Vang, quê ông Thanh rất sốc, khóc lóc… Nhưng không biết sau đó chỉ thị thế nào mà ông Cảnh trả lời trên các báo.. sau đó mọi sự im lặng, một sự im lặng rất đáng sợ,…”

Sau gần 2 tháng đi chữa bệnh tại Mỹ, sức khỏe của ông Nguyễn Bá Thanh vẫn tiếp tục là một điều bí ẩn gây không ít sự tò mò của dư luận.
Theo lịch, ông Thanh sẽ phải có mặt tại Đà Nẵng tiếp xúc cử tri vào ngày 3/10/2014. Dù vậy, khả năng đại biểu quốc hội Nguyễn Bá Thanh có về được Đà Nẵng hay không vẫn chưa có câu trả lời.
Sáng 29/9/2014, trưởng đoàn đại biểu quốc hội Đà Nẵng là ông Huỳnh Nghĩa nói với báo Infonet:
“Đến bây giờ thư ký của ông Nguyễn Bá Thanh chưa thông tin nên chưa biết ông có về dự tiếp xúc cử tri đợt này được hay không”. 
 
“Có lẽ khả năng là ông không về được”, ông Huỳnh Nghĩa dự đoán.   (danlambaovn.blogspot.com)

Bây giờ là 1-10-2014 mà Nguyễn Bá Thanh vẫn bặt tăm, không tiếp xúc với cử tri theo lịch hẹn.

——————–

*Vụ này làm nhớ lại chuyện mật vụ Nga đã sát hại nhà hoạt động đối lập Alexander Litwinenko tại London bằng Polonium 210. Liwitnenko đột nhiên bị đau ngày 1-11-2006 và nhập viện, ông ta chết 3 tuần sau đó, và Bs xác nhận nguyên nhân chết là do nhiễm phóng xạ cấp tính gây ra bởi chất polonium 210.

http://en.wikipedia.org/wiki/Poisoning_of_Alexander_Litvinenko

*hay nghi án tình báo Do Thái (Mosat) đã đầu độc Arafat bằng phóng xạ.


Litwinenko trên giường bệnh (3 tuần) trước khi chết tại London

Cái chết của cựu điệp viên KGB Litvinenko: Câu hỏi chưa có lời giải

14-12-2006

Cai chet cua cuu diep vien KGB Litvinenko Cau hoi chua co loi giai
Alexander Litvinenko trước và trong những ngày hấp hối.

Vụ án (được báo chí phương Tây miêu tả như là một vụ “giết người diệt khẩu”) nhằm vào cựu sĩ quan tình báo Nga Alexander Litvinenko ngày càng có thêm nhiều tình tiết mới.

Một loạt câu hỏi được những người quan tâm đặt ra: Ai giết Litvinenko? Giết làm gì? Tại sao giết Litvinenko thời điểm này? Đương sự tự tử hay bị bức tử?

Sinh ngày 4/12/1962 tại thành phố Voronezh (Nga), Alexander Litvinenko là cựu đại tá Cơ quan Tình báo Liên Xô (KGB) và nguyên Trung tá Cơ quan An ninh Nga (FSB). Ông rời Nga sang Anh và nhập quốc tịch Anh vào tháng 10/2006.

Lật lại hồ sơ

Trong khi hồ sơ nhân thân Litvinenko không có gì đặc biệt, cái chết của ông ta lại đầy ắp tình tiết gay cấn sặc mùi gián điệp thời chiến tranh lạnh. Theo Times of London (22/11/2006), vào 15 giờ ngày 1/11/2006, Litvinenko có cuộc hẹn với Giáo sư, chuyên gia an ninh Italia Mario Scaramella. Nội dung buổi gặp tại nhà hàng Sushi Itsu ở Piccadilly ( London ) là cùng xem xét danh sách đối tượng có thể bị khử trong đó có một số người Nga lưu vong tại Anh, cá nhân Litvinenko, Scaramella và cả Boris Berezovsky. Cuộc gặp kéo dài khoảng 30 phút và hai người hẹn sẽ gặp lại vào ngày 10/11.

Trước đó, 10 giờ sáng cùng ngày, Litvinenko gặp ba người Nga tại khách sạn Millennium ở quảng trường Grosvenor (London) mà một trong số đó là Andrei Lugovoi (đồng nghiệp cũ tại KGB, cựu cận vệ của nguyên Thủ tướng Yegor Gaidar), người hiện chuyên cung cấp tin tức an ninh cho một số triệu phú Nga. Lugovoi có mặt tại London khoảng một tuần trước khi Litvinenko bị sát hại. Lugovoi cho biết cuộc gặp chỉ bàn chuyện làm ăn (hai người Nga còn lại là Vyacheslav Sokolenko và Dmitry Kovtun).

Theo Scaramella, sở dĩ ông gặp Litvinenko bởi cựu điệp viên Nga này từng giúp phá một vụ ám sát trước đó vài tháng nhằm vào Thượng nghị sĩ Italia Paolo Guzzanti, người đứng đầu Ủy ban Mitrokhin (thuộc Quốc hội Italia) điều tra hoạt động gián điệp Nga tại Italia (sự can thiệp của Litvinenko giúp tóm được 6 kẻ tình nghi Ukraina). Danh sách đối tượng bị khử (mà Scaramella cung cấp cho Litvinenko) gồm 4 trang lấy từ 2 e-mail gửi từ Nga.

Ngay trong đêm 1/11, Litvinenko bắt đầu thấy mệt. Ngày 3/11, đương sự nhập viện (bị nôn liên tục và mất nước trầm trọng); ngày 15/11, bác sĩ vẫn không thể xác định Litvinenko bị bệnh gì trong khi nạn nhân bắt đầu tiều tụy với tình trạng sức khỏe cực kỳ nguy kịch (tóc rụng, da tái, mắt mờ…); và cuối cùng chỉ vài giờ trước khi Litvinenko chết (23/11), người ta mới biết nạn nhân bị đầu độc bằng chất phóng xạ polonium 210 (bằng hình thức nào thì vẫn không rõ).

Tính chất phức tạp của vụ án thể hiện ở nhiều chi tiết rối rắm. Theo Sunday Times (26/11/2006), năm 2003, Litvinenko kể rằng mình từng hẹn gặp một người mang mật danh “Thiếu tá P” trên băng ghế bên ngoài nhà hàng Wagamama tại quảng trường Leicester (London) và nghe trình bày kế hoạch ám sát Tổng thống Vladimir Putin. “Thiếu tá P” cho biết ông muốn được Berezovsky tài trợ kế hoạch ám sát. Tuy nhiên, nghi rằng đây là cái bẫy mà FSB gài để thộp mình lẫn Berezovsky nên Litvinenko trình báo cảnh sát Anh. “Thiếu tá P” và một người Nga nữa bị bắt và sau đó được trao trả cho Nga. Tháng 9/2004, hai tuần sau khi Litvinenko kể với một số nghị sĩ Anh về hoạt động của FSB, nhà riêng của đương sự bị tấn công bằng bom xăng.

Polonium 210 – chất cực độc

Ngay từ tiến trình điều tra ban đầu, người ta đã phát hiện dấu vết polonium 210 tại ba địa điểm (Sushi Itsu; khách sạn Millennium và nhà riêng nạn nhân). Trong khi đó, polonium 210 là chất phóng xạ hiếm và dễ bay hơi (không thể lấy nếu không mò được vào phòng thí nghiệm hạt nhân chuyên biệt). Theo Donald G. Mcneil viết trên New York Times (25/11/2006), polonium 210 là chất cực độc. Xét theo khối lượng, polonium 210 độc hơn cyanide khoảng 250 triệu lần (!) và chỉ một hạt nhỏ bằng hạt bụi cũng đủ gây chết người. Hơn nữa, nó cũng quá nhỏ để có thể tạo ra vị khi nếm.

Được Marie Curie phát hiện năm 1898 và đặt tên theo quê hương Ba Lan của bà, polonium rất hiếm trong tự nhiên. Polonium 210 gây tử vong bởi nó phóng ra hạt alpha với năng lượng đủ để xé toạc cỗ máy gien tế bào, giết chết tế bào lập tức hoặc biến thành khối u. Lượng alpha phóng thích từ polonium 210 nhiều hơn 5.000 lần so với cùng lượng radium. Các loại phóng xạ alpha không thể phát hiện bằng thiết bị nhận biết phóng xạ thông thường nên nó dễ dàng “vượt biên”.

Mạnh Kim

———————

Chuyên án 027Z và nỗi đau còn lại

Chủ Nhật 08:01 05/08/2007
Trong phòng họp của Công an quận Hai Bà Trưng (Hà Nội), những trinh sát – nhân chứng sống của Chuyên án 027Z tề tựu tuy chưa đầy đủ, họ gặp nhau, họ gặp chúng tôi để bày tỏ niềm lo lắng được chôn kín 12 năm nay.Chuyên án 027Z thành công, nhưng các trinh sát CSKT Công an quận Hai Bà Trưng, Hà Nội không thể ngờ, “nhân vật chính” của chuyên án là cục phóng xạ đã bị rò rỉ. 39 cán bộ, chiến sỹ Công an quận Hai Bà Trưng liên quan đến chuyên án bị nhiễm xạ rồi mắc trọng bệnh…

Biết nguy hiểm nhưng vẫn hy sinh vì nhiệm vụ (Bố láo! Phải nói như vậy: do thiếu kiến thức và sự hiểu biết về chất phóng xạ nên đã không có biện pháp đề phòng)

Đồng chí Trần Đức Nha, Đội phó Đội CSĐT tội phạm về TTQLKT và CV Công an quận Hai Bà Trưng nhớ lại câu chuyện 12 năm trước, lúc đó anh còn là một trinh sát trẻ, mới ngoài 20 tuổi đã cùng đồng đội vượt qua bao gian nan để khám phá thành công vụ án buôn bán trái phép 1 cục xạ hiếm.

(Chính anh Nha đã giành được giải nhì tại cuộc thi Trinh sát kể chuyện khi kể về chuyên án này…)

Trung tuần tháng 6/1995, trinh sát hình sự Trạm Cảnh sát bến xe (CSBX) phía Nam nhận được nguồn tin hết sức quan trọng, có một đối tượng về khu vực bến xe giao bán 1 cục xạ hiếm với trọng lượng 4,6kg.

Thời điểm năm 1995, ở miền Bắc rộ lên tình trạng buôn bán chất phóng xạ, thủy ngân đỏ, sừng tê giác, đá đỏ sang Trung Quốc.

Theo nguồn tin, cục phóng xạ này nếu bán sang Trung Quốc sẽ có giá 150 nghìn USD, còn giao bán ở Việt Nam có giá là 30 nghìn USD. Kẻ rao bán chất xạ hiếm là Lê Danh Đ. ở Yên Phong, Bắc Ninh.

Khách hàng có nhu cầu được Đ. cho xem tấm ảnh cục xạ hiếm có hình thang cân. Tuy nhiên, người có xạ lại ở TP Thái Nguyên.

Đồng chí Đặng Xuân Bích, Trạm trưởng Trạm CSBX phía Nam, hiện là Phó trưởng Phòng Trung đoàn CSCĐ Công an TP Hà Nội đã làm báo cáo gửi BCH Công an quận Hai Bà Trưng. BCH Công an quận đã chỉ đạo Đội CSKT cùng Trạm CSBX phía Nam vào cuộc. Chuyên án 027Z được ra đời từ đó.

Trước đó, Đội CSKT đã bắt 2 vụ buôn chất phóng xạ nhưng khi kiểm tra thì là 2 cục rởm. Do vậy, lần này Đội đã bố trí trinh sát Lương Hoàng Dũng, Tổ trưởng tổ chống buôn lậu, người có ngoại hình giống như dân buôn Lạng Sơn trực tiếp vào cuộc.

Sau nhiều lần xác minh, đồng chí Dũng đã tiếp cận được chủ hàng trong đường dây bán chất xạ hiếm là Nguyễn Anh Hùng (SN 1936), ở phường Phan Đình Phùng. Hùng vốn là một người có máu mặt trong giới buôn chuyến từ Lạng Sơn sang Trung Quốc, nên hắn khá thận trọng.

Sau rất nhiều lần “thử lửa”, Hùng đã hẹn giao hàng với điều kiện phải cho hắn xem trước tiền mặt. Thời điểm đó để kiếm được 30 nghìn USD quả là rất khó, buộc Công an quận phải huy động vay tiền của một doanh nghiệp.

Khó khăn đặt ra cho Ban Chuyên án là làm thế nào để bắt được đối tượng, thu tang vật an toàn. Ba mũi trinh sát được bố trí tại 3 địa điểm. Nhưng đối tượng rất ranh mãnh, thay đổi địa điểm liên tục, khiến các mũi trinh sát phải nhạy bén nắm bắt tình huống đến tối đa.

10h ngày 3/7/1995, Hùng cùng Nguyễn Hữu Tình, Hoàng Sỹ Ngọc dùng xe máy vận chuyển một hộp kim loại về Hà Nội giao hàng. Đến ngã tư Tô Hiến Thành – Mai Hắc Đế, chúng bị các trinh sát Lê Văn Hưng, Trần Quang Tuấn, Phạm Văn Hùng bất ngờ khống chế, đưa về trụ sở Công an quận Hai Bà Trưng, kết thúc chuyên án.

Nỗi đau còn lại

Chuyên án thành công, lẽ ra nó cũng giống như bao chuyên án mà họ đã khám phá, nhưng chuyên án này lại khác. Họ không thể ngờ, cục phóng xạ đó bị rò rỉ. Và càng không thể ngờ, nó lại nhiễm phóng xạ cho 39 cán bộ, chiến sỹ Công an.

Nguyên nhân cục phóng xạ bị rò rỉ là do vợ Hùng không biết, tưởng cục sắt mang ra kê để chặt củi. Cục phóng xạ bị chém phạt mất một góc của lớp vỏ chì bên ngoài. Toàn bộ quanh khu vực nhà Hùng bị nhiễm xạ.

Đồng chí Nguyễn Hồng Tuyến ôm cục phóng xạ ngồi sau xe máy mang về trụ sở là người phát bệnh đầu tiên.

Hôm đó là ngày chủ nhật, cục phóng xạ được niêm phong và cả Đội chỉ có một tủ gỗ nên cục phóng xạ được cất trong tủ. Cục phóng xạ nằm đó đến sáng thứ 2, cả phòng tề tựu giao ban trong bầu không khí bị nhiễm xạ chết người mà chẳng ai biết.

Ngày thứ 3 chuyên gia của Viện Năng lượng nguyên tử quốc gia được mời đến, vừa bước vào cổng, chiếc máy đo phóng xạ đã kêu rất to. Chuyên gia mang cục phóng xạ về thẩm tra, các trinh sát vẫn tiếp tục công việc bình thường.

Ba ngày sau, đồng chí Tuyến bắt đầu nổi mề đay, người đỏ ửng như con tôm luộc. Đầu tiên tưởng bị bệnh gan, sau đồng chí đi thử máu thì bác sỹ thông báo, trong máu có vấn đề. Lúc này anh em trinh sát tham gia chuyên án mới nghi ngờ.

Liên hệ với Viện Năng lượng thì Viện xác nhận cục phóng xạ đã bị rò rỉ. Lúc đó, anh em trinh sát mới tá hỏa khi cục phóng xạ được để trong căn phòng duy nhất của Đội CSKT hơn 40h đồng hồ.

Mấy tháng sau, Công an Hà Nội tổ chức cho 40 cán bộ, chiến sỹ Công an quận Hai Bà Trưng đi kiểm tra, đánh giá sức khỏe, phần lớn đều có vấn đề về máu. Bộ Công an đã tổ chức cho số cán bộ đó đi điều dưỡng mỗi năm một tháng ở Nha Trang.

Nhưng 12 năm qua, chất xạ hiếm vẫn âm ỉ gặm nhấm từng tế bào của những thành viên trong chuyên án năm đó. Để giờ đây, khi bước vào độ tuổi trung niên, căn bệnh tai ác bắt đầu phát mạnh.

Trung tá Phạm Văn Hùng khi tham gia chuyên án đã có 1 cô con gái lên 4 tuổi. Khi biết mình bị nhiễm phóng xạ, bác sỹ đã khuyên anh không nên có con vì sẽ để lại di chứng. Vợ chồng anh đã phải dứt ruột bỏ đứa con trong bụng khi ấy được 2 tháng tuổi.

Có trinh sát mãi 6 năm sau khi chất phóng xạ phát tán mới dám sinh con… 12 năm nay, nỗi đau bệnh tật giày vò mà không ai dám tiết lộ với gia đình, người thân.

Đồng chí Trần Thanh Lương, nguyên công tác ở Trạm CSBX phía Nam cho biết: “Da tôi bị sùi lên trông rất sợ, vợ con không hiểu nghi ngờ suốt nhiều năm qua. Mong rằng, lần này cô ấy sẽ hiểu công việc của chúng tôi”.

Nhìn vào bảng khám bệnh định kỳ của họ, chúng tôi thực sự giật mình. Đồng chí Lê Quý Hùng bị u não; đồng chí Nguyễn Quang Gia bị u đại tràng, u phổi; đồng chí Doãn Văn Hoàn bị u phổi; đồng chí Lương Hoàng Dũng bị giảm 1/2 hồng cầu và 1/2 tiểu cầu…

Thượng tá Lê Quý Dương lúc ấy là Phó trưởng Công an quận đã xuống chúc mừng thành công chuyên án và cầm cục xạ lên ngắm nghía. Đồng chí có ngờ đâu, 10 năm sau thì mình phát bệnh. Hiện nay, đồng chí đang bị ung thư máu, phải truyền hóa chất.

Sức khỏe sụt giảm nghiêm trọng, kết quả kiểm tra định kỳ tháng 5/2007, 39 đồng chí (1 đồng chí đã mất) đều bị giảm hồng cầu, tiểu cầu.

Chuyên án đi qua đã 12 năm, nhưng sự hy sinh thầm lặng ấy lại không có trong hồ sơ chuyên án. Sự hy sinh và bệnh tật đang hàng ngày hàng giờ gặm nhấm sức khỏe, tàn phá sức lực của 38 cán bộ, chiến sỹ như một nỗi đau đeo đẳng chúng tôi.

Qua bài báo này, chúng tôi rất mong muốn các cơ quan chức năng nghiên cứu, xem xét, tạo điều kiện cho họ được hưởng chế độ quy định về tiêu chuẩn thương binh, bệnh binh, liệt sỹ đối với lực lượng Công an trong lĩnh vực đấu tranh phòng chống các loại tội phạm mới như tội phạm buôn bán chất phóng xạ.

Theo CAND

HONGHAI

—-

Cục An toàn bức xạ và hạt nhân
Những điều chưa biết về chuyện 39 chiến sĩ bị ‘nhiễm xạ’
Mấy ngày nay, câu chuyện 39 chiến sĩ công an bị “nhiễm xạ” đang làm dư luận đặc biệt quan tâm. Có hai luồng dư luận cho rằng những chiến sĩ này bị và không bị nhiễm phóng xạ do cục uran nghèo (DU) – tang vật của vụ án 027Z gây nên. Dù sao, việc có một số trong 39 chiến sĩ trên bị bệnh hiểm nghèo là có thật và việc quan tâm đến họ là nên tiếp tục trong khả năng cao nhất của ngành y tế.“Cuộc phiêu lưu” của cục tang vật trong chuyên án 027Z 

Sáng 24/8, PV VietNamNet đã “sờ tận tay, day tận trán” cục uran nghèo được coi là “thủ phạm” gây ra trọng bệnh cho 39 chiến sĩ công an

Cục kim loại mầu đen có hình thang và bị vát một góc. Những số hiệu trên đó đã bị mờ, khiến người ta khó có thể nhìn rõ các con số. Một số chuyên gia của Cục Kiểm soát an toàn bức xạ, hạt nhân đã phải dùng một tờ giấy trắng đặt lên trên cục uran, sau đó dùng chì cà lên trên tấm giấy trắng. Cuối cùng cũng hiện lên dòng ký hiệu 215- 283- 44- 4. Trọng lượng cân nặng của cục uran là 4,5kg.

Cũng trong sáng 24/8, chúng tôi đã có buổi làm việc với Công an thành phố Hà Nội và ông Ngô Đăng Nhân, Cục trưởng Cục Kiểm soát và An toàn bức xạ, hạt nhân để làm sáng tỏ một số điều liên quan đến chuyện 39 chiến sỹ công an bị “nhiễm phóng xạ”.

Cục uran tang vật vụ án 027Z được mang từ Cục kiểm soát an toàn bức xạ, hạt nhân sang phòng làm việc của ông Vũ Văn Hiền, Trưởng phòng Tổ chức cán bộ, Công an Hà Nội.

Tại phòng làm việc của ông Vũ Văn Hiền còn có sự có mặt của ông Đào Đức Hòe, phòng An ninh điều tra, Công an Hà Nội, người mà cách đây 12 năm đã từng tham gia chuyên án 027Z

Sau khi được xem cục tang vật, ông Hòe và cả ông  Hiền, người cách đây 12 năm là Thủ trưởng cơ quan điều tra, Công an Hà Nội (bản thân ông Hiền đã từng nhìn thấy cục uran) đều xác nhận đó chính là cục uran trong chuyên án 027Z.

Giải thích về cân nặng của cục uran không phải là 4,6kg như trong hồ sơ vụ án, ông Hòe cho rằng có thể là do độ chính xác của chiếc cân nên việc chênh nhau 1 lạng là hoàn toàn bình thường. Hơn nữa khi thực hiện chuyên án, chiếc cân dùng để cân tang vật cũng chỉ là một chiếc cân bình thường, không phải là cân chuẩn của Cục đo lường chất lượng.

Kể về “chuyến phiêu lưu” của cục tang vật, ông Hòe cho biết: Sau khi cục tang vật được để hai ngày tại Đội cảnh sát kinh tế, Công an quận Hai Bà Trưng, sau đó được chuyển giao cho Phòng Cảnh sát điều tra, Công an quận Hai Bà Trưng. Tiếp sau đó, cục tang vật được đưa đến Cơ quan An ninh điều tra, Công an thành phố Hà Nội.

Ông Hòe kể lại rằng, chính ông và ông Đặng Đình Công, điều tra viên của Công an quận Hai Bà Trưng, đã chuyển cục xạ lên Cơ quan An ninh điều tra, Công an Hà Nội.

Tiếp đó cục tang vật được đưa sang C21 (Viện Khoa học hình sự , Bộ Công an) để làm giám định ban đầu.

Theo lời ông Hòe và ông Hiền, do C21 không đủ phương tiện, con người nên chỉ giám định sơ bộ. Còn sau đó, để đảm bảo tính chính xác và hợp pháp, cục tang vật đã được chuyển sang Viện năng lượng nguyên tử việt Nam.

Cũng theo lời ông Hòe và ông Hiền, bản giám định số 774 của Viện khoa học hình sự Bộ Công an do giám định viên Vũ Văn Nhan ký hoàn toàn không có tư cách pháp lý. Đó chỉ là bản giám định sơ bộ ban đầu.

Tổ chức đã vận dụng linh hoạt để có chính sách cho 39 chiến sỹ

Trong buổi trao đổi tại Phòng Cảnh sát kinh tế, Công an quận Hai Bà Trưng ngày 22/8, ông Lê Văn Hưng, người có tên trong danh sách 39 chiến sỹ công an “nhiễm xạ” khẳng định mình và đồng đội bị bệnh là do bị nhiễm xạ từ cục tang vật.

Ông Hưng cho rằng, nếu anh và đồng đội không bị nhiễm xạ, lấy đâu ra được ngành Công an quan tâm đến như vậy.

Về chuyện này, ông Hiền giải thích: Công an thành phố không phải là đơn vị chuyên môn nên không thể xác định 39 chiến sỹ công an Hai Bà Trưng có bị nhiễm xạ hay không.

Theo ông Hiền, việc phê duyệt cho 39 chiến sỹ được hưởng chế độ quan tâm đặc biệt là do Công an Hà Nội thấy anh em lo lắng, lại cũng có thông tin về việc nhiễm xạ nên đã vận dụng linh hoạt để giải quyết chính sách, động viên họ tiếp tục công tác tốt .

Trên thực tế, có nhiều chiến sỹ cũng tham gia chuyên án và tiếp xúc với cục tang vật đó nhưng cũng không hề được hưởng chính sách gì. “Ngay cả tôi  và anh Hòe đây cũng tiếp xúc với cục tang vật nhưng có được hưởng chế độ gì đâu”, ông Hiền nói.

Khi được hỏi về tình trạng sức khỏe, ông Đào Đức Hòe, khẳng định mình hoàn toàn khỏe mạnh.

Giám đốc Bệnh viện 103 không biết có việc điều trị nhiễm xạ

Chiều 24/8, ông Đặng Ngọc Hùng, Giám đốc Bệnh viện 103 khẳng định chắc nịch: Không hề hay biết và nghe nói đến chuyện có 39 chiến sỹ công an được điều trị về nhiễm xạ tại bệnh viện.

Ông Đặng Ngọc Hùng cho biết: Vào tháng 11/1995, ông là Phó Giám đốc Bệnh viện 103. Đến tháng 11/2000 ông lên giữ chức Giám đốc. Với cương vị giám đốc, nhưng chưa từng có ai báo cáo với ông về việc có 39 chiến sỹ công an bị nhiễm xạ được điều trị chính thức tại bệnh viện. “Nếu quả thực có chuyện 39 chiến sỹ công an được điều trị chính thức tại Bệnh viện 103 thì tôi có thể cho xem toàn bộ hồ sơ bệnh án vì trong bệnh viện còn lưu giữ những hồ sơ bệnh án cách đây 20 năm”, ông Hùng nói.

Theo lời ông Hùng, Khoa Y học hạt nhân của Bệnh viện 103 là khoa không mạnh và không có máy móc điều trị xạ. Khả năng điều trị là không có gì, nhất là vào thời điểm năm 1995- 1997.

“Anh Lê Bảo Toàn đã nghỉ hưu từ năm 2002 và từ trước đến nay, anh Lê Bảo Toàn đã điều trị cho 39 chiến sỹ công an như thế nào tôi không hề biết. Về việc này, thứ hai tuần tới tôi sẽ đề nghị anh Toàn phải đến Bệnh viện giải trình”, ông Hùng tuyên bố.

Con người có thể nhiễm bụi DU như thế nào?

Thông qua đường hô hấp: Đây là con đường chủ yếu để một người nhiễm bụi DU. Bụi lọt vào qua đường hô hấp khiến phổi và các nội tạng khác bị tổn thương.

Đường miệng: Trẻ em nô đùa quanh các khu vực từng xảy ra xung đột hoặc người lớn làm việc quanh các khu vực này có xu hướng nuốt phải bụi DU một cách vô tình hoặc cố ý. Uranium nghèo thường không tồn tại trong chuỗi thức ăn nên người ta chỉ có thể nhiễm bụi DU qua các con đường tiếp xúc trực tiếp.

Tiếp xúc qua cơ thể: Hiện tượng bị bỏng da do chạm phải DU rất khó xảy ra dù để DU tiếp xúc với da trong hàng tuần. Tuy nhiên, bụi DU có thể đi vào máu qua vết thương mở hoặc qua mảnh đạn DU găm vào da thịt.

Ông Hoàng Hoa Mai, Phó Viện trưởng Viện Khoa học kỹ thuật hạt nhân: Nhiễm xạ trong chỉ có thể xảy ra khi uran nghèo ở dạng lỏng, bụi, khí  bị xâm nhập vào cơ thể. Trong khi đó khối uran nghèo, tang vật chuyên án 027Z lại là một khối kim loại cứng nên khó có thể gây ra nhiễm xạ trong.

Cơ quan năng lượng nguyên tử quốc tế (IAEA) đã có những nghiên cứu chi tiết về uranium nghèo (DU) và kết luận như sau :

DU gần như không làm tăng thêm lượng phóng xạ vào môi trường các tia xạ thông thường mà cơ thể người tiếp xúc mỗi ngày. Nó chỉ chứa những tia phóng xạ yếu. 

Cụ thể DU có lượng phóng xạ thấp hơn tới 3 triệu lần so với chất radium vốn được dùng để chế tạo những chiếc đồng hồ  quang phổ đời cũ và thấp hơn tới 10 triệu lần so với những chất được dùng để chế tạo thiết bị phát hiện hỏa hoạn.

Dựa trên những chứng cứ khoa học đáng tin cậy, không có mối liên hệ nào giữa việc tiếp xúc với DU và hiện tượng phát sinh các căn bệnh nguy hiểm như ung thư hay sút giảm sức khỏe.

Người ta thường nhầm lẫn khi cho rằng các tia phóng xạ của DU là mối đe dọa chính tới sức khỏe. Thực tế, giống như nhiều kim loại nặng khác, DU nguy hiểm ở tính chất độc hại của nó. Nếu người bình thường nuốt hoặc hít một lượng DU nhất định, cơ thể sẽ bị tổn thương do tác động hóa học độc hại của loại chất này gây ra.

Theo Tổ chức y tế thế giới (WHO), người bình thường phải hít vào cơ thể một lượng rất lớn bụi DU mới có thể bị ung thư phổi. Nguy cơ bị các căn bệnh liên quan tới phóng xạ gồm ung thư, bệnh bạch cầu được cho là rất nhỏ.

Theo Vietnamnet, 26/08/2007

—-

Có lẻ Viện Nguyên Tử và Bô Công an đều có học vấn tiến sĩ và thạc sĩ nên không để ý đến chuyện nhỏ. Trong khi đó, chỉ cần có kiến thức lớp 12 cũng đã biết cách đề phòng sự phát tán của chất phóng xạ. 

Wikileak / Tòa Đại Sứ Mỹ ở Hà Nội nói về Nguyễn Bá Thanh 

http://www.wikileaks.org/cable/2009/04/09HOCHIMINHCITY236.html#par3

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Y te | Leave a Comment »