Trần Hoàng Blog

  • Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tháng Bảy 2014
    C H B T N S B
     12345
    6789101112
    13141516171819
    20212223242526
    2728293031  
  • Bài viết mới

Archive for Tháng Bảy 19th, 2014

►Huyền thoại cái “lai quần”…

Posted by hoangtran204 trên 19/07/2014

Govapha
19-7-2014

 

Nói tới “lai quần”, là nhìn xuống. Chỉ có dân đen nghía xuống với nhau.

Mấy thằng trên cao, đíu nhìn xuống bao giờ. Tung hô như vẹt “lai quần anh hùng, anh hùng lai quần”, trong đầu thì tính toán còn lại cái “lai quần” khoắng mẹ cho xong. Thế là “lai quần” bị hành hạ điêu đứng từ trên bờ xuống tới ruộng, từ quê ra đến phố. Dù “lai quần” sống lên lão làng đã thành huyền thoại. Ở trong hội “huyền thoại” là bảnh tỏn lắm chứ giỡn sao. Như huyền thoại cáo khô, huyền thoại bà mẹ Việt Nam anh hùng, huyền thoại thánh, huyền thoại chiến sĩ anh hùng, huyền thoại bách chiến bách thắng của đảng cộng sản Việt Nam, huyền thoại tình hữu nghị Việt-Trung… là lá chắn của bộ mặt chế độ.

“Còn cái lai quần cũng đánh” là câu nói của Út – Tịch, chiến sĩ “gái” kiên cường được kết nạp vào đảng nhân dân cách mạng miền Nam, do lập được nhiều chiến công.

Tôi ấn tượng với chiến công“nhiều lần đưa bộ đội vào diệt bót lấy súng không tốn một viên đạn. Hoan hô huyền thoại “lai quần” Út – Tịch.

Lần cà phê cà pháo, nghe anh em giang hồ đồn đại, người dân sống ở Cầu Kè – quê thím “lai quần” – nói thím Út rất mê đánh bài. Câu nói “Còn cái lai quần cũng đánh”, không liên quan tới chuyện đánh giặc mà nói tới vụ đánh bài. Còn thằng Hiển ngọng – quý tử của thím Út – có mở quán bia ôm đối diện với nghĩa trang của “má nó”. Úi trời, má đánh con ôm, con hơn má là nhà có phúc. Cố lên Hiển ngọng. Tin đồn nghe chơi cho vui.

“Còn cái lai quần cũng đánh”, cống hiến và hy sinh. Sẽ được vinh danh thành “bà mẹ Việt Nam anh hùng” hay được phong tặng “gia đình liệt sĩ”.

Lão Trịnh một lần đi thăm nhà bảo tàng ở Quảng Bình, nhìn thấy bức tranh mẹ Suốt liền liền đẻ ra “Huyền thoại mẹ”. Mẹ huyền thoại dầm mưa quài. Dầm mưa canh con ngủ, canh hầm, canh bước quân thù. Lần nào mẹ về cũng đứng dưới mưa. Cho ướt tới bến.

Còn người mẹ Bàn Cờ của nhà thơ Kim Ngân, lúc chuyền cơm qua vách cấm cũng ngay chóc khi ngoài trời đổ mưa. Mưa với mẹ, mẹ với mưa, cha nội này phán chắc cú, giặc đợi chết từng giờ. Những người mẹ Bàn Cờ năm xưa, có người đã mất, có người giờ mắt mỏi lưng còng tóc bạc phơ. Còn bươn chải mưu sinh bên lề chợ, vài trái chanh, nhúm ớt, mớ hành. Ngồi bệt dưới đất, cái “lai quần” nhăn nhúm cong queo bạc màu như đời mẹ úa, nước mắt rưới cơm. Chén cơm nghĩa tình trong một ngày mưa hay hình dáng mẹ về đứng dưới mưa che đàn con ngủ, dễ lay động lòng người, rất “đẹp” trong câu thơ lời nhạc, thắm đỏ con “đường kách mệnh”.

cuopdanoan.jpg

 

Ngày xưa nổ vang trời “Còn cái lai quần cũng đánh”,
Ngày nay sự thật phũ phàng “Còn cái lai quần cũng cướp!”
 

Tôi không có ý xúc phạm gì đâu, càng nói thêm chua chát khi trong trí hiện ra hình ảnh những người dân oan khốn khổ. Có những gia đình bị cướp đất, bàn thờ liệt sĩ còn đó, giấy chứng nhận bà mẹ Việt Nam anh hùng còn đó. Trong hàng ngũ dân oan, cũng có những người dân quê tay lấm chân bùn, cả đời bám đất bám ruộng. Bị chính quyền cướp trắng, đẩy dân vào tình cảnh “sống dở chết dở”, không nhà không việc, hó hé phản kháng là đi tù.

Những thân phận dân oan, phần nhiều là người già, ngày đêm dãi nắng dầm mưa, ăn đói ngủ vỉa hè, ốm lòi xương sườn giơ xương sống. Những đôi bàn tay từng chôn xác người thân, xóa dấu vết con về, được chế độ cộng sản ca tụng lên tận mây xanh. Cũng có những đôi bàn tay, đóng từng đồng tiền thuế tẩm đầy mồ hôi nước mắt, nuôi dưỡng chính cái hệ thống đang cướp tài sản của mình. Gia tài còn lại trong đôi bàn tay run, là hàng chữ kêu oan“Độc lập tự do – Nằm co vệ đường – Mất đất mất nhà”. Những đôi mắt tuyệt vọng. Chờ công lý? Hai chữ công lý bị mớ “luật rừng rú” của lũ cướp nuốt chửng mất. Những ngày cuối đời không chốn dung thân, không cần đứng dưới mưa, đời những bà mẹ anh hùng, đời những người dân quê đã ướt như chuột lột. Với thân phận người mẹ đi qua chiến tranh, hay trong thân phận người mẹ dân oan trong thời bình. Hai chữ huyền thoại là một sự mỉa mai vô cùng. Danh hiệu bà mẹ anh hùng trở nên kịch cỡm nhố nhăng.

Trên những trang bờ lốc lề phải, hình ảnh những người dân oan sẽ nhận thêm những cú tát vỡ mặt, những cú đạp xuống tận bùn đen. Trên khúc quanh lịch sử tang thương, có những người phụ nữ “còn cái lai quần cũng đánh” được ca ngợi, thì cũng có những người phụ nữ lặn lội thân cò thăm nuôi con, thăm nuôi chồng ở những trại tù cải tạo. Những người phụ nữ chết khô trên những vùng đất kinh tế mới, những người phụ nữ chết gục ngoài biển khơi, những người phụ nữ lạc loài trên đất khách. Nào là, lãnh tiền của bọn “rân chủ” nhằm bôi nhọ chính quyền nhân dân. Tụ tập đông người nhằm phá hoại gây mất trật tự. Người phản đối có hành động cởi truồng là vi phạm thuần phong mỹ tục. Phụ nữ gì mà cởi truồng! Thật là bỉ ổi không biết nhục nhã để đạt mục đích. Cởi mà đòi được công bằng thì ai cũng cởi hết (công an lột quần phụ nữ thì đíu nghe đứa nào chửi). Bọn thế lực thù địch lợi dụng người thiếu hiểu biết thuê tiền để chống phá nhà nước, các chiến sĩ công an rất đau đầu khi phải đối mặt và xử lý những trường hợp này… Không thấy một lời đồng cảm nào. Thành phần này rất đông, phần nhiều là người trẻ. Đây là sự thật, một sự thật không lấy gì làm vui. Đối diện những suy nghĩ khác biệt với tôi, nỗi buồn đặc quánh cổ.

Họ đang chửi ai? Những người dân nghèo khổ, tay không tấc sắt trước bạo lực đàn áp, trước những thằng ăn cướp chà đạp lên quyền con người, đái vào luật pháp. Đòi lại đất đòi lại nhà đã bị cướp trong sự tuyệt vọng. Những người có công với cách mạng“còn cái lai quần cũng đánh” góp phần đúc nên chế độ này, mà những người trẻ đó đang ra sức bảo vệ. Bảo vệ con người mới là quan trọng, dân không giàu lấy đâu nước mạnh.

Chế độ độc tài này nó cướp ráo, chúng nó sa hoa thụ hưởng, dân nghèo có miếng đất dung thân cũng không còn. Chị em phụ nữ nào nhất quyết giữ chặt cái “lai quần” chúng nó cũng áp bức tới đường cùng, sự đè nén vỡ tung ép dân tô hô luôn. Chúng nó không thèm biết đến sự tồn tại của những con người vất vưởng đáng thương này. Nói gì thì nói, truyền thông tuyên truyền của nhà nước, hệ thống giáo dục của chế độ, sự tiếp tay của văn nô bồi bút ít nhiều cũng thành công trong việc định hướng. Thà mất tất cả chứ quyết không mất cáo khô mất đảng. Đã thành công trong sự kích động căm thù tới “phản động”với “thế lực thù địch”, cho là thành phần nguy hiểm cần cảnh giác.

Đất nước không của riêng ai. Biết bao thế hệ đổ xương máu để gìn giữ. Ai cho phép lũ mọt sâu có quyền cắt đất cắt rừng cắt biển đem bán đem dâng cho tầu cộng? Lũ bán nước có chui ống cống ngàn lần cũng chưa hết tội.

Tôi không tin được những lời yêu nước từ mồm của chúng nó. Tại sao phải tin từ lũ nói một đàng luôn có hành động ngược lại. Nhìn thằng Ếch uốn éo nhỏ giọng Yêu cầuTrung Quốc không tái diễn giàn khoan trái phép” đã chán. Đừng xạo ke đi mầy, tuồng cũ diễn hoài. Năm 2009, chúng mầy cũng nói Đề nghị Trung Quốc không cản trở ngư dân”. Thằng tầu cộng đáp lại bằng hành động tiếp tục rượt đuổi, đâm tàu, bắt giữ, giết hại ngư dân. Tầu cộng còn bố láo ra lệnh cấm ngư dân đánh cá trong lãnh hải Việt Nam. Mỗi ngày giặc tầu càng thêm lấn sâu càng thêm ngang ngược. Chúng mầy chỉ biết đề nghị qua tới yêu cầu cho có lệ, màu mè làm chó gì hả?

Đảng cướp chúng mầy không lo đối phó với tầu cộng, không minh bạch chân thật trong mối quan hệ với dân. Cho dân biết tình hình thực tế đang đối diện với giặc tầu nguy hiểm như nào, chia sẻ với dân cần đương đầu ra sao khi đất nước bị xâm chiếm. Đứng về phía dân, ủng hộ dân chống ngoại xâm. Đặt quyền lợi tổ quốc lên trên hết. Thói tệ bạc vô nhân của chúng nó chính là sự che dấu thông tin, bóp méo uốn nắn sự thật, luôn nói tốt cho chính thằng giặc xâm lăng đất nước. Khiến ngư dân không biết và rồi bị giết hại. Phần nhiều người dân hồn nhiên vui chơi, không nghĩ không lo hiểm họa trước mắt.

Mặt khác, chúng nó chăm chỉ cướp đất dân nghèo, siêng năng bắt bỏ tù dân vì tội xuống đường chống ông cố lạ của chúng nó, khuyến khích ngư dân ra biển mặc kệ sống chết. Đảng thúi này không xứng đáng nắm vận mệnh quốc gia, chúng nó rất xem thường trách nhiệm gánh vác. Đất nước trở thành món mồi riêng tư béo bở, tham nhũng thành quốc nạn, tệ nạn quan liêu bóc lột lan tràn, bạo lực lên ngôi, bán nước cho giặc.

Nhìn kỹ từng hoạt động của đảng thúi này trong thập niên trở lại, chúng nó không bao giờ thoát khỏi được áp lực từ Trung cộng. Chúng nó chọn lựa vâng lời và phục tùng. Càng duy trì tình trạng cũ chỉ có mất và mất nữa. Từ từ mất và mất sạch. Phải xoá sổ đảng cộng sản độc tài VietNam. Chế độ này còn tồn tại thì không bao giờ có thể đánh đuổi được tầu cộng hiểm ác hầu bảo vệ đất nước, vì chính chúng nó để yên cho ngoại xâm lấn chiếm. Muốn quốc tế tôn trọng Việt Nam như nào, hiểu về Việt Nam như nào? Khi thấy thằng xâm chiếm với thằng lải nhải chủ quyền bằng mồm bắt tay nhau thắm thiết, thằng “bị” xâm chiếm còn vác đít qua chầu thiên triều quài. Khi thấy hình ảnh từng người dân lành vô tù vì bày tỏ lòng yêu nước khi lên tiếng về chủ quyền. Quan điểm của tôi, không thể trông chờ gì vào giải pháp yếu hèn chỉ biết đề nghị với yêu cầu bằng mồm từ bè lũ bán nước này.

Sẽ không bao giờ có hạnh phúc ấm no thật sự khi đêm ngày vẫn còn những tiếng khóc oan khiên, những ta thán đói nghèo, những hoàn cảnh oan ức của dân lành trải dài suốt mọi miền đất nước. Không bao giờ có độc lập tự do dân chủ đúng nghĩa khi quyền con người bị chà đạp hôm nay, dân tộc lầm than hôm nay, đất nước lâm nguy hôm nay. Trên khúc quanh lịch sử tang thương, có những người phụ nữ “còn cái lai quần cũng đánh” được ca ngợi thì cũng có những người phụ nữ chết khô trên những vùng đất kinh tế mới, những người phụ nữ chết gục ngoài biển khơi, những người phụ nữ lạc loài trên đất khách. Lịch sử chân thật nhất không vì thánh cho nhiều, huyền thoại cho nhiều, lăng tẩm cho nhiều, tượng đài cho nhiều, anh hùng cho nhiều, liệt sĩ cho nhiều, “còn cái lai quần cũng đánh” cho nhiều (điều duy nhất chỉ Việt Nam mới có), mà là từng số phận con người, lương tri mỗi con người mới làm nên lịch sử chân thật nhất.

Phía sau thành trì cánh mạng vinh quang ẩn chứa bịp bợm, tráo trở, vô nhân, bán nước. Mặt trái của huyền thoại “bà mẹ Việt Nam anh hùng” là những mảnh đời cùng cực, những thân phận lưu vong trên chính quê hương mình. Chế độ độc tài cộng sản thể hiện sự đớn hèn với giặc ác với dân suốt bấy lâu nay. ĐCSVN đi chết đi.

Lừa bịp, cướp từ cái “lai quần” của đàn bà. ĐM, mắc ói.

Govapha (Đi và Phá)

Posted in Đảng CSVN | Leave a Comment »