Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Sáu 15th, 2014

►”Trung Quốc sẽ chiếm Biển Đông nếu Việt Nam không lôi kéo được sự chú ý của thế giới”

Posted by hoangtran204 trên 15/06/2014

Cách đây vài bữa, Kỹ sư Nguyễn Gia Kiểng viết bài rất hay:  trong đó, có nói nhà nước VN cần phải lôi kéo sự chú ý của cả thế giới bằng cách phản đối mạnh mẻ hơn nữa, không thể làm xìu xìu ểnh ểnh như hiện nay, làm như vậy là vĩnh viễn mất Trường Sa và Hoàng Sa. Đại khái là phải đư TQ ra tòa, phải vận động khắp nơi, không thể đàm phán song phương với Tàu Cộng…
Nhưng đàn gãy tai trâu. Các lãnh đạo của đảng và nhà nước từ ngày đảng CS nắm quyền đến nay đa số chỉ học lớp 7, như ông HCM, Le Duẩn, Lê Đức Thọ, Đổ Mười, Lê Đức Anh, Nguyễn Vaưn Linh, Nguyễn Tấn Dũng…

“Trung Quốc sẽ chiếm Biển Đông nếu Việt Nam không lôi kéo được sự chú ý của thế giới”

Thụy My
.

Hôm nay 14/06/2014 tại khu vực giàn khoan Hải Dương do Trung Quốc đặt trái phép tại vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam trên Biển Đông, các tàu Trung Quốc đã dàn hàng ngang để ngăn cản các tàu cảnh sát biển và kiểm ngư của Việt Nam làm nhiệm vụ cũng như các tàu cá Việt Nam đang đánh bắt, sẵn sàng đâm va.

Từ đầu tháng Năm đến nay, tình hình vẫn luôn căng thẳng tại khu vực này, khiến mọi người đều lo sợ khả năng xảy ra chiến tranh trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc. Tướng không quân Jean-Vincent Brisset, giám đốc nghiên cứu của Viện Quan hệ Quốc tế và Chiến lược (IRIS) chuyên về an ninh châu Á và Trung Quốc, đã vui lòng trả lời RFI Việt ngữ về vấn đề này.

RFIKính chào ông Jean-Vincent Brisset. Thưa ông, tình hình tại Biển Đông xung quanh giàn khoan do Trung Quốc đơn phương kéo đến đặt tại vùng biển gần Hoàng Sa vẫn đang căng thẳng. Không ngày nào không có những vụ tàu Trung Quốc gây hấn, tấn công vào các tàu Việt Nam bằng nhiều hình thức. Liệu sẽ xảy ra chiến tranh tại vùng biển này, hay đây chỉ là chiến tranh cân não?

Tướng Jean-Vincent Brisset : Hiện giờ chưa có nguy cơ xảy ra chiến tranh do một phía nào đó chủ động gây chiến. Tuy nhiên chiến tranh cũng có thể diễn ra, do Trung Quốc tỏ thái độ vô cùng bạo lực, vô cùng đế quốc, khiến nguy cơ xung đột vẫn hiển hiện. Nếu xảy ra chết người ở phía Việt Nam và các nước khác chẳng hạn, thì đương nhiên sẽ có các vụ trả đũa, gây ra các vụ đối đầu càng lúc càng quan trọng hơn.

RFIThưa ông, việc kiện ra tòa có phải là giải pháp cho các nước liên quan như Việt Nam và Philippines, trong khi Bắc Kinh luôn từ chối ra trước các định chế tư pháp quốc tế?

Rõ ràng là Việt Nam, Philippines có các lý do tuyệt hảo khi đi tìm một giải pháp pháp lý, vì khá dễ dàng để chứng tỏ rằng đây là quyền của họ. Giải pháp đi kiện là một giải pháp tốt, do ra trước tòa án quốc tế nào, các nước này cũng có cơ hội thuyết phục rằng họ có lý. Nhưng vấn đề là Trung Quốc không tôn trọng luật lệ quốc tế.

RFIÔng có nghĩ Biển Đông là vùng biển mang tính quốc tế?

Từ rất lâu Biển Đông là vùng biển quốc tế. Có một số đảo nhỏ được nhiều nước chiếm đóng, nhưng tương đối ổn, không có những yêu sách chủ quyền thô bạo. Có điều Trung Quốc lại quyết định toàn bộ Biển Đông là của mình, bất chấp mọi luật pháp quốc tế.

RFIVới tính cách quốc tế của Biển Đông, ông có nghĩ rằng châu Âu nói chung và nước Pháp nói riêng cũng có liên quan, tuy không đứng về phía nào trong tranh chấp?

Pháp và các quốc gia châu Âu khác đều có liên quan với tư cách là những nước đã ký vào Công ước quốc tế về Luật Biển, tuy cho đến nay Công ước này không được tôn trọng. Vấn đề là cũng có rủi ro cho các nuớc này, vì một phần lớn trao đổi thương mại hàng hải đi qua khu vực này, đến 40%. Mặt khác châu Âu không có nhiều tiếng nói trong vùng này, Pháp lại càng ít hơn.

Tôi nghĩ rằng đối với những nước không có mấy trọng lượng để gây áp lực lên Trung Quốc, thì để yên cho Trung Quốc hành động có lợi cho mình hơn là giúp đỡ những nước nhỏ, thế nên thường là họ không có phản ứng.

RFIBắc Kinh luôn đề nghị thương lượng song phương thay vì đa phương…

Bắc Kinh có thể hy vọng mạnh hơn đối thủ trong các giải pháp song phương. Rõ ràng là Bắc Kinh ít khi tiến hành các giải pháp đa phương, dù là với châu Âu hay với các đối tác khác, mỗi lần có đề nghị thương lượng. Có rất ít trường hợp thương thảo đa phương với Trung Quốc vì không có lợi cho họ bằng song phương. Thế nên Bắc Kinh luôn xoay sở để phá hoại tất cả các toan tính của ASEAN cho giải pháp đa phương về vấn đề an ninh.

RFINhưng cho đến giờ mọi nỗ lực để đưa vấn đề ra trước các tòa án quốc tế đều thất bạinhư ông biết

Tôi cho rằng đối với Việt Nam, Philippines, Malaysia – và không chỉ có thế, bây giờ Indonesia mới phát hiện là họ cũng liên quan, các quốc gia này có quan điểm tôn trọng pháp chế. Họ muốn có được phán quyết của các định chế tư pháp quốc tế, từ các chuyên gia, các tòa án độc lập.

Nhưng vấn đề hiện nay là ở chỗ, mà Trung Quốc hiểu rất rõ, trước hết, kẻ mạnh là người áp đặt luật chơi, và tiếp đến là truyền thông. Các nước kể trên chưa bao giờ là người mạnh nhất, và nhất là họ không liên kết lại để có một giải pháp chung, cũng như không vận dụng báo chí quốc tế. Vì vậy chuyện của họ không được ai quan tâm đến.

RFI Như vậy theo ông, các nước này cần nỗ lực tuyên truyền nhiều hơn?

Tất nhiên rồi!

RFI Ông nghĩ gì về phản ứng của Hoa Kỳ, Nhật Bản, Trung Quốc và Việt Nam tại Diễn đàn An ninh Khu vực Shangri-la vừa rồi?

Người ta thấy rằng quan hệ giữa Nhật Bản và Đài Loan có vấn đề đôi chút liên quan đến quần đảo Senkaku, và giữa Philippines với Đài Loan, đã được giải quyết tương đối ổn với các thỏa thuận hòa bình, chứng tỏ rằng có thể thương lượng được với nhau. Đài Loan là một ví dụ ngạc nhiên và thú vị.

Thú vị hơn là giữa Nhật và Philippines không có quan hệ ngoại giao với Đài Loan nhưng đã thành công trong việc đạt được thỏa ước nhằm tránh xung đột. Điều này cũng chứng tỏ là Trung Quốc khi từ chối các thỏa thuận này là muốn xung đột vì muốn chiếm được Biển Đông, làm thành biển riêng của người Trung Quốc.

Tôi có thể hiểu được rằng, người Nhật gặp khó khăn với Trung Quốc về hồ sơ Senkaku, cho rằng chính sách của Bắc Kinh rất nguy hiểm cho thế giới. Người Mỹ cũng quan tâm đến vấn đề này vì có lợi ích trực tiếp trong khu vực. Hoa Kỳ được tất cả các nước kêu gọi giúp đỡ vì trước sức mạnh quân sự của Trung Quốc, các nước này không có đủ phương tiện kỹ thuật để đối phó. Giải pháp của họ là kêu gọi sự trợ giúp của Mỹ – một điều mới cách đây vài năm khó thể nghĩ đến.

Việt Nam cố gắng hòa hoãn vì biết rằng yếu hơn về quân sự cũng như kỹ thuật, không có trọng lượng bao nhiêu đối với truyền thông.

RFIÔng có nghĩ rằng có sự hợp tác quân sự giữa Nga và Trung Quốc hay không?

Tôi nghĩ rằng giữa Trung Quốc và Nga có nhiều lý do để xung đột với nhau hơn là hợp tác quân sự. Đã có cuộc tập trận chung hết sức giới hạn cả về mặt kỹ thuật lẫn thực tiễn. Có vài sự trao đổi, chẳng hạn như đã có loan báo việc Nga xuất khẩu các thiết bị quân sự phòng không, máy bay tiêm kích…cho Trung Quốc.

Chính các nhà xuất khẩu vừa cho biết rằng việc bán hàng không phải ngay lúc này đã thỏa thuận xong, ngược lại đang bị hoãn. Bởi vì người Nga biết rõ rằng về mặt quân sự, việc « có qua có lại » không hề hiện hữu: Bắc Kinh chỉ muốn nhận được chứ nhất định không muốn cho đi.

RFI Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel đã đả kích thẳng thừng các hành động của Trung Quốc ở Biển Đông. Nhưng phải chăng đây chỉ là nói suông không dẫn đến hành động, mà sự kiện ở bãi cạn Scarborough của Philippines là một ví dụ?

Người Mỹ sẽ ngày một hiện diện cụ thể hơn tại Biển Đông. Để tấn công một tàu của Philippines, Malaysia hay Việt Nam như Trung Quốc vẫn thường xuyên làm, họ có nguy cơ gặp phải một chiếc tàu Mỹ đi ngang qua. Bắc Kinh sẽ không muốn nhận lấy rủi ro khi tấn công, đánh chìm một tàu của Mỹ, như họ vẫn tự cho phép. Đánh đắm một chiếc tàu Việt Nam thì dễ dàng thôi, không ai trên thế giới chú ý cả. Ngược lại, đối với tàu Mỹ sẽ gây ra các phản ứng rất nặng nề.

RFITrở lại với giàn khoan Trung Quốc, ông có nghĩ rằng đây là một phần của chiến lược tổng thể của Bắc Kinh – và gần đây người ta còn nói đến một giàn khoan thứ hai nữa. Điều gì sẽ xảy ra nếu họ tiếp tục chiến lược này?

Người Trung Quốc sử dụng một chiến lược có thể gọi là trò chơi của trẻ con với cha mẹ. Khi người ta còn bé, người ta thử không chịu nghe lời một chút, và nếu cha mẹ không trừng phạt thì đứa bé sẽ bướng bỉnh hơn.

RFIÔng có lời khuyên nào đối với Việt Nam không?

Nếu Việt Nam không thành công trong việc làm cho các nước khác trên thế giới chú ý đến vấn đề của mình, thì Trung Quốc sẽ thắng, cũng như họ đã thắng khi chiếm được Hoàng Sa cách đây bốn mươi năm.

Tất nhiên là Việt Nam phải khởi kiện rồi, nhưng nhất là phải nỗ lực về mặt truyền thông. Nếu Việt Nam muốn thoát khỏi tình trạng hiện nay, thì cần phải làm cho thế giới chú ý đến những gì đang diễn ra tại Biển Đông.

RFI Chúng tôi xin chân thành cảm ơn tướng Jean-Vincent Brisset, giám đốc nghiên cứu của Viện Quan hệ Quốc tế và Chiến lược (IRIS), đã vui lòng trả lời RFI Việt ngữ

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Làm thiện nguyện cũng bị đàn áp và bắt bớ

Posted by hoangtran204 trên 15/06/2014

15-6-2014
.
Huỳnh Phương Ngọc
.

Những việc làm thiện nguyện giúp ích cho nhiều cá nhân đói khổ xuất phát từ tấm lòng của chính bản thân mình, sử dụng tiền túi của cá nhân hoặc sự đóng góp của cộng đồng tại Việt Nam luôn luôn bị chính quyền, cơ quan công an theo dõi, rình rập và phá rối.

Tôi xin đưa ra một số lý do (theo cá nhân tôi nhìn nhận) mà cơ quan công quyền thường hay sách nhiễu, đàn áp, cản trở:

1. Mọi việc làm thiện nguyện, phi lợi nhuận, không vi phạm pháp luật nhưng nếu không được thông qua bởi cơ quan công quyền, làm cho Nhà nước không nắm được chủ thể phát động, đối tượng nhận giúp đỡ, hiện vật sử dụng để trao tặng… là sẽ bị đàn áp vì lỗi: Không thông báo trước cho chính quyền

2. Vì Nhà nước muốn độc quyền kiểm soát các tổ chức tôn giáo, nên mọi hoạt động cho dù là từ thiện cũng phải được sự “bật đèn xanh” của nhà nước nếu không thì sẽ bị sách nhiễu, đàn áp, nên khi bạn là giáo dân hay phật tử – có nghĩa là bạn đã nằm trong tầm ngắm của chính quyền… Lỗi: Liên quan, dính dáng đến tôn giáo.

3. Việc chăm lo người nghèo, người bệnh tật, già cả không nơi nương tựa là trách nhiệm chung của toàn xả hội nếu chính quyền, nhà nước không làm được hoặc không muốn làm mà bạn hay gia đình bạn lại thực hiện như thế sẽ mắc lỗi: Qua mặt Đảng và nhà nước!

4. Việc phân chia Phúc lợi xã hội một cách công bằng và hợp lý, việc xóa bỏ nghèo đói là nhiệm vụ của Đảng và chính quyền, nhưng họ không làm được mà cá nhân bạn tự ý thực hiện và thực hiện tốt hơn Nhà nước, được người dân đồng tình ủng hộ thì là mắc lỗi bêu xấu nhà nước !.

5. Chính quyền coi những người yêu nước và những nhà dân chủ là thù địch, coi các hội đoàn xã hội dân sự là “phản động”. vì thế nếu cùng với những người bạn trong và ngoài nước kêu gọi sự đóng góp để làm thiện nguyện sẽ bị quy chụp tội cấu kết với các “thế lực thù địch” phản động lưu vong để lôi kéo người dân “ phản động” thông qua hình thức thiện nguyện!.

Cá nhân tôi từng biết qua các kiểu sách nhiễu đàn áp, cướp quà, hăm dọa những cá nhân, nhóm người làm tình nguyện tại các tp như Hà Nội, Sài Gòn. Và gần đây nhất tôi được tường tận sự việc trường hợp một tín đồ Phật giáo Hòa Hảo, liên tục bị sách nhiễu do chính gia đình cô làm từ thiện tại gia, giúp đỡ các bữa cơm cho đồng đạo – Nguyễn Ngọc Lụa.

Như chúng ta đã biết Phúc lợi xã hội là hệ thống các định chế và chính sách nhằm bảo đảm đáp ứng những nhu cầu cơ bản của người dân, đặc biệt là trong những hoàn cảnh bất trắc như mất việc làm, già cả bệnh tật, tai nạn nhất là những nhóm dân cư nghèo, yếu thế, dễ bị tổn thương.

Sống trong một xã hội nghèo đói, bất công và tham nhũng, phúc lợi xã hội không được thực hiện như những gì chúng ta xứng đáng được hưởng thông qua Thuế, mọi khoản trưng thu Thuế từ nhà nước không được sử dụng hiệu quả vào việc cải thiện tình trạng đói nghèo, thiếu cơ sở vật chất trong Giáo dục- Y tế, nhiều nơi ở Việt Nam phúc lợi xã hội vẫn còn là một khoảng trống “mênh mông”. Vì vậy những cá nhân và tổ chức xã hội dân sự nặng lòng với tình nghĩa đồng bào tự bỏ tiền túi để làm từ thiện là không ít.

Nếu những nhà hảo tâm khi thông qua chính quyền thì việc làm thiện nguyện này được diễn ra tốt đẹp, tuy nhiên việc giúp đỡ có đến tận tay người cần hay không thì không ai chắc chắn được. Nhưng nếu đại diện cho tôn giáo, nhóm người, hội đoàn độc lập thì sẽ… luôn luôn bị sách nhiễu. Chính quyền luôn lo sợ sự tập trung của những cá nhân hay lên tiếng cho những bất công của xã hội hiện tại, những blogger có tiếng nói đối kháng với chính quyền. Một khi họ tập hợp để phát động các chương trình như vậy thường bị đe dọa, cướp, tịch thu quà giành cho những cá nhân đói khổ đang cần sự giúp đỡ.

Việt Nam hiện nay là một nước lạc hậu, với cuộc sống khó khăn, đói nghèo và bệnh tật luôn đeo bám dai dẳng, những con người có tấm lòng thực hiện các buổi cơm thiện nguyện hay những phần quà là vô cùng quý giá. Nếu chính quyền, Nhà nước không thực hiện được thì hãy khuyến khích, cổ vũ.

Nhưng có một thực tế đau lòng là đất nước ta đang bị lãnh đạo bởi một tập đoàn hèn với giặc, ác với dân, coi dân như cỏ rác, coi đất nước như món hàng đổi chác mua bán. Hằng ngày chúng ta phải chứng kiến nhiều oan sai, đau khổ, hàng trăm ngàn con người đói khổ chạy ăn từng bữa, đang đối mặt với một tương lai đầy bất trắc và vô vọng. Đã quá nhiều bất công vô pháp nên cái ác lộng hành, cái chân thiện mỹ mỗi ngày một chết đi hoặc phải chịu thoái trào .

Nữa thế kỷ qua đảng Cộng Sản Việt Nam độc chiếm quyền lãnh đạo quốc gia với những chính sách sai lầm, ngờ nghệch, đớn hèn từ chính trị, xã hội, kinh tế, ngoại giao. Với tình hình biển đảo nguy kịch như hiện nay, chuyện mất chủ quyền đã dần rõ ràng, giới lãnh đạo tọa thị trước cảnh lòng dân uất hận với chủ trương ôm khư mối thâm giao đoàn kết hữu nghị, coi kẻ thù truyền kiếp của dân tộc là anh em bằng hữu.

Hiện tại lòng dân bất an, vận nước lâm nguy thế nhưng hàng trăm, hàng ngàn nhân viên an ninh vẫn được cài cắm chỉ để theo dõi, sách nhiễu, đánh đập bắt bớ những con người lương thiện, với những hành động chân thiện là giúp đỡ đồng bào những món quà nhỏ, những bữa cơm đạm bạc chỉ với hy vọng và mục đích là xoa dịu nổi bất hạnh của tha nhân, hàn gắn lòng người ly tán, đem nụ cười đến cho những kiếp người trầm luân trong bất công đau khổ…

Nguyễn Ngọc Lụa – thành viên hội Phụ nữ Nhân quyền Việt nam đang thực hiện điều đó và đang gặp hiểm nguy từ nhà cầm quyền bởi hành động vì lương tâm… đây là một việc đáng hổ thẹn!

Ngoài khơi xa, chủ quyền lãnh hải đang bị đe dọa, xin quý vị lãnh đạo Đất nước hãy đưa những nhân viên an ninh chuyên đi trấn áp, cướp quà ra đó để họ có cơ hội làm được một việc nào đó có ích lợi cho Tổ Quốc. và cũng để những con người độc quyền lãnh đạo quốc gia bao nhiêu năm sa đọa làm một việc đúng ý nghĩa của một con người vì dân vì nước lần đầu tiên cũng có thể là cuối cùng.

Tam kỳ, ngày 14/6/2014.


Thành viên hội PNNQ

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Một nhà nước “hèn hạ và đê tiện”: công an bí mật đưa Ls Lê Quốc Quân vào trại giam ở Quảng Nam

Posted by hoangtran204 trên 15/06/2014

Qua những gì mà mà đảng và nhà nước đã đối phó với Trung Cộng trong hơn mấy chục năm qua, đặc biệt là từ 1-5-2014 cho đến nay, chúng ta có thể nói: Nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay “LẤY THÙ LÀM BẠN, HÈN VỚI GIẶC, ÁC VỚI DÂN”.

Mặc cho Trung Cộng chửi bới VN trên diễn đàn quốc tế trước mặt  các nước, thì VN vẫn coi trọng tình hữu nghị Trung Quốc. 

Cơ quan truyền thông quốc tế của Trung quốc trích dẫn lời ông Thường Vạn Toàn nhằm lên án Việt Nam cho biết “thời gian qua, Việt Nam tiến hành quấy nhiễu tác nghiệp khoan thăm dò bình thường và hợp pháp của Trung Quốc tại vùng biển quần đẩo Tây Sa, đặc biệt là gần đây Việt Nam xảy ra các vụ bạo lực đánh đập, cướp bóc và thiêu đốt nhằm vào doanh nghiệp và công dân Trung Quốc. Trung Quốc kiên quyết phản đối và lên án việc này..”
Chỉ có kẻ cướp mới bị người khác mắng “quấy nhiễu, đánh đập, cướp bóc và thiêu đốt “, và lẻ ra, khi bị mắng như thế, ta phải nói ra sự thật cho công luận thế giới biết sự thật trên Biển Đông như thế nào, ai đang quấy nhiễu ở Biển Đông…đằng nầy, bị Trung Cộng xâm phạm laxnh hải như thế, bị vu cáo như thế, nhưng Bộ trưởng Quốc phòng VN Phùng Quang Thanh vẫn không phản đối, mà lại nói “Đảng, Chính phủ và quân đội Việt Nam cực kỳ coi trọng phát triển đoàn kết và hữu nghị với Trung Quốc,…”  Đấy chính là sách lược lấy thù làm bạn, hèn với giặc. 
Trong lúc đó thì nhà nước sai công an đàn áp cướp đất của dân, đánh đập, theo dõi, bắt bớ và bỏ tù người dân. ►Không dám hó hé biểu lộ hành động nào phản đối TQ, nhưng sai công an văn hóa canh giữ các thành viên Văn Đoàn Độc Lập
Thí dụ dưới đây là một trong trăm ngàn ví dụ cho thấy nhà cầm quyền Hà Nội: ác với dân 

Một cách trả thù hèn hạ: Ls Lê Quốc Quân bị đưa vào trại Quảng Nam

Gia đình LS Lê Quốc Quân

Theo thông tin nhận được, ngày hôm qua, Ls Lê Quốc Quân, một Ls nhân quyền đã gán ghép buộc tội trốn thuế và kết án 30 tháng tù giam đã bị nhà cầm quyền CSVN bí mật đưa đi trại giam thuộc tỉnh Quảng Nam.

Sáng qua, (13/06/2014) Ls Lê Quốc Quân đã bị đưa đi trong một chiếc xe khách kiểu 24 chỗ ngồi, biển số xanh 33A-9999 chở toàn công an và một số xe con đi cùng. Việc đưa Ls Lê Quốc Quân đi trại xa từ Hà Nội vào Quảng Nam đã được đưa đi bí mật. Đến đoạn giáp ranh giữ Quảng Trị vào Huế, đoàn xe này vào nghỉ chân. Khi Ls Lê Quốc Quân hô lên rằng: “Tôi là Ls Lê Quốc Quân bị nhà cầm quyền đưa đi trại giam Quảng Nam” thì lập tức công an đến bịt miệng và đưa vào Toilet cho đến khi các xe nghỉ chân đi hết họ mới đưa Ls Lê Quốc Quân ra. Trước khi các xe rời khỏi nơi nghỉ chân, một người mặc sắc phục công an leo lên các xe khách và nói to: “Đây là tên phản động, ai đã chụp hình thì phải xóa đi” và chiếc xe chở Ls Lê Quốc Quân đã vượt lên đi vào Trại An Điềm, thuộc huyện Đại Lộc, Tỉnh Quảng Nam vào chiều qua.
Hành động này của nhà cầm quyền tỏ ra lén lút và bất minh, đã bị người dân cảnh giác phát hiện. Chiều nay, gia đình vào Trại giam số 1 Hà Nội, nơi vẫn giam giữ Ls Lê Quốc Quân thì mới nghe nói có danh sách di chuyển vào Quảng Nam, dù cách đây 2 hôm, gia đình mới đến thăm nuôi và gặp Ls Lê Quốc Quân nhưng không hề được biết việc di chuyển này.

Luật sư Lê Quốc Quân bị bắt ngày 27/12/2012 tại Hà Nội bằng một cuộc bắt bớ khẩn cấp và rất nhiều tình tiết vi phạm luật tố tụng. Mặc dù đã làm nhiều cách, nhưng cuộc bắt bớ và cả vụ án nói chung được tiến hành bởi nhà cầm quyền CSVN tại Hà Nội đã không thể che giấu được sự thật hèn hạ là sự trả thù chính trị một người dám lên tiếng nói cho đất nước, xã hội và dân tộc. Cái cớ “trốn thuế” chỉ là sự bất đắc dĩ mà nhà cầm quyền buộc phải dùng đến khi muốn trả thù một tiếng nói bất đồng chính kiến mà thôi.
Hơn một năm qua, Ls Lê Quốc Quân bị giam tại trại giam Hỏa Lò, Hà Nội. Hai cái gọi là phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm đã được nhà cầm quyền biểu diễn hết sức hài hước và lố bịch trước con mắt người dân Hà Nội và cộng đồng quốc tế. Bởi họ đã xét xử kín phiên tòa kinh tế “công khai” – một sự sỉ nhục vào ngôn ngữ Việt Nam dù họ luôn kêu gào học sinh “giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt”.

Hàng ngàn người đã đi bộ nhiều km để đến dự cái gọi là “phiên tòa” nhưng đã bị chặn lại bằng nhiều lực lượng công an, công quyền và nhiều trò bẩn thỉu được phô diễn trước cộng đồng dân chúng Hà Nội. Cả hai phiên tòa “Công khai” đã được xử vụng trộm và kết tội nạn nhân bất chấp công lý và sự thật. Bất chấp luật pháp và chứng cứ, nhà cầm quyền CSVN vẫn cố tình vi phạm các nguyên tắc luật pháp để kết tội ông 30 tháng tù.

Cho đến nay, ông đã bị bắt giam 18 tháng. Thời gian qua, ông đã nhiều lần tuyệt thực để phản đối chế độ nhà tù và các cách đối xử với tù nhân ở đây.

Vụ án mà nhà cầm quyền tổ chức cho Ls Lê Quốc Quân, thậm chí đã hết sức công phu để tiến hành cho đến nay vẫn tiếp tục vi phạm nặng nề các điều khoản luật pháp. Ngay cả quyết định của Tòa án cũng không được hệ thống công an, luật pháp chấp hành.

Cụ thể, ngay từ đầu, công an đã thu con dấu của Công ty và giữ cho đến nay cùng với nhiều tài sản cá nhân của ông Quân cũng như của Công ty mà hoàn toàn không liên quan đến vụ án. Thậm chí, Tòa đã tuyên phải trả lại tất cả những gì không liên quan đến vụ án nhưng Công an vẫn tự coi mình có quyền to hơn cả Tòa án và đến nay vẫn giữ trái phép con dấu và các tài sản trên. Mặc dù cơ quan, gia đình đã nhiều lần đưa đơn yêu cầu trả lại, nhưng mọi chuyện vẫn cứ tùy ý thích của công an, bất chấp tất cả.

Việc thu con dấu của một công ty đang hoạt động hoàn toàn trái pháp luật, ảnh hưởng nghiêm trọng đến doanh nghiệp và đời sống những người khác trong công ty.

Nhưng luật pháp chỉ được coi như chuyện đùa ở đây.

Xã hội hóa nhà tù?

Theo nguyên tắc, khi bắt người đi tù, dù họ có mất quyền công dân, thì họ vẫn là con người và quyền con người vẫn phải đảm bảo cho họ. Quyền đó bao gồm quyền được tôn trọng nhân phẩm, quyền sống. Thế nhưng, mọi người đều biết, các tù nhân trong các trại giam Việt Nam hiện nay, gia đình đều phải thăm nuôi hàng tuần, hàng tháng mới đảm bảo cuộc sống tối thiểu của họ. Mặc dù ở trong tù, họ buộc phải lao động bằng sức của mình mà không được hưởng các thành quả lao động đó.

Trong hoàn cảnh giam cầm đói, rách và thiếu thốn đủ mọi cách, các tù nhân phải trông chờ vào sự giúp đỡ, thăm nuôi của gia đình để tồn tại tối thiểu. Người nhà, thân nhân muốn đến Trại tiếp tế cho các tù nhân phải có sổ đăng ký tên tuổi với các mối quan hệ ruột thịt. Đặc biệt một điều hết sức trớ trêu, là các trại giam làm dịch vụ bán hàng cho tù nhân với giá cắt cổ. Nhiều thân nhân tù nhân cho biết, các trại không cho mang bất cứ đồ ăn uống, đồ dùng gửi vào cho tù nhân, ngược lại gia đình hoặc phải gửi tiền, hoặc mua trực tiếp đồ của Trại làm dịch vụ mới được gửi cho tù nhân. Mà giá cả ở đây có thể đắt gấp đôi, gấp ba ở ngoài thị trường mà thân nhân và tù nhân không dám mở miệng kêu ca, bởi nếu không sẽ không được đến thăm nuôi thân nhân mình.

Điều này vẫn là sự tàn bạo tồn tại khá lâu nhưng ít người dám nói tới vì sợ bị trả thù các thân nhân trong trại. Đó cũng là cách mà các trại cải tạo dùng để ép các tù nhân nhận tội và thuần phục mình theo ý của nhà cầm quyền. Truờng hợp tù nhân Đặng Xuân Diệu bị giam cầm mấy năm nay không hề được gặp gia đình, luật sư vì không chịu nhận tội là một điển hình.

Phải chăng vì thế mà các tù nhân cứ tăng liên tiếp về số lượng, phải chăng đây cũng là một kênh để cho Bộ Công an có thêm thu nhập từ nhân dân?

Phải chăng đây cũng là một cách “xã hội hóa” nhà tù?

Vì sao phải đưa đi trại xa?

Gần đây, những người bất đồng chính kiến, các tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị luôn bị nhà cầm quyền CSVN dùng một trò rất bẩn thỉu để hành hạ bản thân họ và gia đình. Đó là di chuyển chéo các tù nhân ở mọi miền đất nước với nhau. Chẳng hạn Điếu Cày Nguyễn Văn Hải có gia đình ở Sài Gòn, thì bị chuyển ra Trại giam số 6 ở Thanh Chương, Nghệ An. Chị Tạ Phong Tần, cư trú ở Sài Gòn, bị đưa ra tận Trại giam số 5 Thanh Hóa. Các tù nhân lương tâm phía Nam mà thuộc loại cứng cổ, không khuất phục đều được chuyển chéo ra phía Bắc và ngược lại, các tù nhân phía Bắc bị chuyển vào miền Trung hoặc miền Nam. Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và bây giờ là Ls Lê Quốc Quân đều bị chuyển vào Trại An Điềm, thuộc huyện Đại Lộc, Tỉnh Quảng Nam. Còn các sinh viên và thanh niên Công giáo quê Nghệ An, đều bị chuyển đi các trại như ở Thái Nguyên, gần nhất cũng là Thanh Hóa, Hà Nam.

Mục đích của việc thuyên chuyển bố trí này là gi?

Chắc chắn không thể giải thích rằng đây là sự thuận tiện hoặc buộc phải bố trí như vậy của Bộ Công an mới hợp lý. Bởi chẳng ai lạ gì chế độ giam giữ hiện nay ở các nhà tù Việt Nam. Mới đây, Phạm Thanh Nghiên, một tù nhân lương tâm mới ra tù được một thời gian đã viết bài lên mạng Internet tố cáo chế độ lao tù hiện nay. Đặc biệt việc dùng nhà tù để áp bức các nạn nhân, buộc họ phải nhận tội theo bản án áp đặt của tòa án, những bản án bất chấp tất cả, từ sự thật, công lý, luật pháp và đến cả lương tâm.

Ngoài việc buộc các phạm nhân phải hết sức vất vả để tồn tại trong các điều kiện khắc nghiệt của trại giam, thì việc xa xôi với gia đình, việc tiếp tế không được đều đặn sẽ bào mòn thể xác và tinh thần các nạn nhân. Ngoài ra, đó còn là áp lực tinh thần cho các nạn nhân khi mình là gánh nặng cho gia đình, người thân khi bị nhà cầm quyền bắt bỏ tù. Qua đó, sẽ là những xung đột tâm lý nội tâm nạn nhân dẫn đến dễ đầu hàng.

Một mặt nữa cần lưu ý, là gần đây, người ta phát hiện ra việc các nạn nhân trong các trại cải tạo bị đánh đập, thậm chí là bị tử vong. Nếu là các tội phạm hình sự hoặc các loại tội phạm khác, họ sẽ phải chấp nhận mà im vì chẳng biết kêu, biết kiện vào đâu. Mới năm ngoái đây, một nạn nhân bị chết với nhiều vết bầm trong trại ở Thanh Hóa, gia đình đã tố cáo trước đó công an trại giam đã nhiều lần yêu cầu gia đình nộp tiền vào tài khoản cho anh ta, và lần đó không nộp tiền đã sinh chuyện. Tất nhiên là khi họ tố cáo, có nhân chứng vật chứng thì cuối cùng vấn đề cũng chỉ là khiển trách nội bộ ngành công an. Vì vậy nên họ không biết kêu ai và không dám kêu, nếu có bị chết bị đánh đập trong trại.

Nhưng với các tù nhân lương tâm, chính trị thì khác, họ được sự quan tâm không chỉ của gia đình mà là của toàn xã hội. Do vậy nếu để họ ở gần, nhỡ có cán bộ nào hành hung, hoặc xảy ra vấn đề gì với họ, dư luận sẽ không chìm xuồng.

Phải chăng chỉ cần với các lý do trên, việc di chuyển chéo các nạn nhân từ các vùng miền đổi nhau, là một biện pháp hữu hiệu nhằm đọa đày không chỉ các nạn nhân mà cả các gia đinh, thân nhân của họ?

Thực ra, chưa hẳn đã là hữu hiệu, đã là hay. Các trại cải tạo, các nhà tù, đâu dễ cải hóa con người bằng hình thức giam cầm đánh đập hay áp bức. Mà người ta chỉ cái biến khi được đối xử như với con người, ngoài ra không có gì có thể làm biến đổi họ.

Vì thế, việc dùng các biện pháp trấn áp tinh thần, vật chất đối với những người bị trói tay, bị còng chân là biện pháp không hề có tác dụng tích cực. Nó chỉ có tác dụng cho họ thấy bản chất độc ác, bẩn thỉu và hèn hạ của một chế độ đã dùng nhà tù như một biện pháp trả thù họ mà thôi.

Với những người công chính, người có niềm tin vào sự thật công lý, thì lời Chúa còn đó: ”Ai gieo trong lệ sầu, sẽ gặt trong vui sướng. Ai gieo trong nước mắt, sẽ về giữa tiếng cười”

Và sự đời thì với những người dù không tin vào tâm linh, thần thánh vẫn phải hiểu rằng, ngay cả Mác – Lênin vẫn phải công nhận cặp phạm trù Nguyên nhân – kết quả.

Và rồi đến ngày họ sẽ được gặt một mùa quả bội thu mà hôm qua, hôm nay họ đang gieo.

Hà Nội, Ngày 14/6/2014

J.B Nguyễn Hữu Vinh (RFA)

Tác giả: 

———-

Đê tiện

12-6-2014

Người Buôn Gió

 

Những người bị kết án tù thường đến trại giam trong khu vực, ví dụ xử ở các tỉnh miền Bắc thì giam ở các trại miền Bắc. Thêm khoản nữa là những người có mức án dưới 7 năm, tiền án lần đầu, tội danh không nguy hiểm thì được ở những trại giam gần nơi cư trú.

Trước đây những tù nhân chính trị bị đầy ải đi rất xa, như sau khi tiến vào miền Nam thì những người lính của chế độ VNCH bị đưa ra tận những núi rừng heo hút ở miền Bắc giam giữ. Cái này nhằm để cho gia đình người tù đi tiếp tế, thăm nom gặp nhiều khó khăn. Cộng với khí hậu không quen thuộc khiến sức khỏe người tù trở nên tồi tệ vì thiếu chất dinh dưỡng. Người tù không ở chung với những người tù vùng miền khác, ngôn ngữ, tập quán dễ nảy sinh những bất đồng. Đây là những điều tính toán của nhà cầm quyền.

Nhà nước Việt Nam sau này nói rằng ở VN không có tù chính trị hay lương tâm.

Vậy tại sao gần đây những người được gọi là tù nhân chính trị, lương tâm lại bị di chuyển tới những nơi giam giữ xa xôi.

Những người ở phía Nam thì bị chuyển ra phía Bắc như Nguyễn Văn Hải, Đỗ Thị Minh Hạnh, Tạ Phong Tần… và nhiều người dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên.

Người ở phía Bắc lại chuyển vào miền Trung như Lê Quốc Quân.

Đây không chỉ là cách hành hạ người tù, mà còn hành hạ cả chính những thân nhân của họ khi phải đi thăm nom. Một cách “giáo dục” tàn nhẫn và thủ đoạn để nhằm thỏa mãn động cơ trả thù.

Chỉ với mức án 30 tháng tù giam với tội danh “trốn thuế” mà nhà cầm quyền đã mất một chuyến xe đưa riêng luật sư Lê Quốc Quân đi tận miền Trung để giam giữ. Nếu bây giờ có phái đoàn nhân quyền tra danh sách tù nhân ở các trại giam cách Hà Nội từ 300 km trở lại, xem án phạt, tội danh thì họ sẽ nghĩ gì khi Lê Quốc Quân phải bị giam giữ xa đến vậy.

Thường những chuyến chuyển từ trại tạm Hà Nội đến trại giam (trại cải tạo) theo tháng, mỗi lần chuyển là chuyển nhiều tù nhân. Nhưng đặc biệt chuyến chuyển trại của Lê Quốc Quân chỉ có mỗi mình anh.

Lê Quốc Quân từng được học bổng của quốc hội Hoa Kỳ, anh là một trong những tù nhân mà quốc hội Hoa Kỳ rất quan tâm. Trong bối cảnh phức tạp ở biển Đông. Đất nước ta đang cần tìm những đồng minh giúp đỡ để giữ vững chủ quyền biển đảo. Hành động đưa tù nhân Lê Quốc Quân (một người rất hăng hái trong việc phản đối TQ xâm lược như Bùi Thị Minh Hằng) đi giam giữ ở một nơi xa bất thường ấy, là muốn đưa thông điệp gì?

Ngoài sự trả thù cá nhân Lê Quốc Quân vì anh đã kiên quyết bác bỏ bản án mà anh cho rằng bất công và trái pháp luật. Liệu còn điều gì nham hiểm chứa đựng một âm mưu lớn hơn để chia rẽ Việt Nam với thiện chí của các nước tiến bộ.?

Cho dù là thế nào đi nữa, thì đây cũng là một sự đê tiện.

http://www.rfavietnam.com/node/2085

 

* “mới đây bằng nhận định thực tế, sâu sắc và trung thực Giáo sư Zachary Abuza, chuyên gia về khoa học chính trị và đối ngoại khu vực Đông Á thuộc Đại học Simmons (Mỹ) – nêu ra bốn lý do quang minh chính đại mà Việt Nam cần phải theo đuổi.

 
 “Thứ nhất, như Philippines, bằng cách khởi kiện, Việt Nam sẽ cho thế giới thấy thiện ý muốn giải quyết tranh chấp bằng phương thức hòa bình và con đường pháp lý theo chuẩn mực phổ quát văn minh thế giới.
 
– Thứ hai, Việt Nam sẽ đồng hành với Philippines. Mặc dù khó có khả năng sẽ tìm được nhiều sự đồng thuận hơn từ các thành viên khác của ASEAN, vốn có quan hệ kinh tế lệ thuộc vào Bắc Kinh, nhưng ít ra việc cùng Philippines tham gia khởi kiện cũng sẽ hình thành một liên minh mạnh mẽ giữa các quốc gia có cùng quyền lợi liên quan. Nếu các quốc gia có tranh chấp khác nhìn vào Việt Nam, Philippines và cũng tham gia khởi kiện Trung Quốc, vấn đề biển Đông sẽ tất yếu được quốc tế hóa. Đây là điều Bắc Kinh rất lo lắng và muốn không bao giờ xảy ra.
 
– Thứ ba, mặc dù khó có khả năng Bắc Kinh chấp nhận bị ràng buộc bởi phán quyết trọng tài theo Công ước LHQ về luật Biển nếu nó chống lại họ, song điều đó sẽ càng cô lập Bắc Kinh và đặt ra nghi ngờ về lời khẳng định “trỗi dậy hòa bình” và sự cam kết của họ đối với luật pháp và chuẩn mực quốc tế.
 
– Cuối cùng, những chứng cứ pháp lý của Trung Quốc tại biển Đông vừa mập mờ, không thuyết phục, lại mang tính hai mặt. Bắc Kinh phủ nhận lập luận của phía Việt Nam là giàn khoan Hải Dương-981 nằm trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam (mà VN chứng minh chủ quyền là điều hết sức rõ ràng). Trong khi đó, cũng chính Trung Quốc lại dùng chính lập luận thềm lục địa đó ra trong tranh chấp quần đảo Senkaku/Điếu Ngư với Nhật ở Hoa Đông.Thật mỉa mai và đạo đức giả. Với yêu sách đường 9 đoạn, Bắc Kinh không thể bảo vệ cái không thể nào bảo vệ được.” – (GS.ZACHARY ABUZ)
 
Chân lý, tất cả như ánh sáng mặt trời là như thế – Tuy nhiên ngoài lời phát biểu (phải được chấp thuận của đảng CS và nhà nước VN) theo đuôi Trung Quốc, méo mó, xiêu vẹo như kẻ say rượu của ông Phùng Quang Thanh tại diễn đàn Đối thoại Shangri-La vừa qua, thì một yếu nhân của quân đội VN khác, dù là “tướng võ biền” nhưng củng thậm thò thậm thụt, nhút nhát như loài “thỏ đế” phát biểu không tương xứng với các hành động xâm lấn và đe dọa chủ quyền VN từ phía Trung Quốc.
 
Báo South China Morning Post tường thuật rằng ngày 1 tháng 6, Thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam tướng Nguyễn Chí Vịnh nói rằng Hà Nội vẫn chưa quyết định bao giờ sẽ nộp hồ sơ yêu cầu tòa án trọng tài quốc tế phân xử cuộc tranh chấp, nhưng ông nói quyết định đó còn tùy thuộc vào những hành động của Trung Quốc ở Biển Đông. Tờ báo dẫn lời ông Nguyễn Chí Vịnh nói rằng: “Câu trả lời của chúng tôi (trước yêu cầu của Trung Quốc) là mọi sự còn tùy thuộc vào các hoạt động và cách hành sử của Trung Quốc, nếu họ tiếp tục lấn đẩy chúng tôi thì chúng tôi sẽ không có lựa chọn nào khác”. !?
 
Không biết ông thượng tướng? (chưa tốt nghiệp một trường sĩ quan võ bị nào) có biết thông tin này chưa? Dù không mới lắm.
 
1 năm trước – Ngày 30.10.2013, Công ty TNHH cổ phần dịch vụ mỏ dầu Trung Hải, Công ty TNHH công trình Hải Dương thuộc Tập đoàn công nghiệp nặng đóng tàu Đại Liên, và Công ty TNHH công nghiệp nặng Thâm Quyến, ngoài giàn khoan HD 981 hiện hữu, đã lần lượt ký hợp đồng đóng thêm ba giàn khoan dầu mới là Hải Dương – 982, 943 và 944 với tổng trị giá 6,65 tỉ tệ (khoảng 1 tỉ USD), theo trang báo mạng của công ty Hải Dương TQ(ocean.china.com.cn).
Dự tính tất cả sẽ được bàn giao vào tháng 8. 2016. Tuy nhiên đến nay, tạp chí chuyên ngành dầu khí quốc tế cho biết Hai giàn khoan Hải Dương – 943 và Hải Dương – 944 dự kiến sẽ lần lượt được hoàn thiện vào tháng 9 và tháng 10.2015 [2].
 
Người ta nghĩ, chắc ông thượng tướng và nhà nước, đảng CSVN sẽ chờ và lựa chọn giải pháp khi nào đủ cả 4 giàn khoan Trung Quốc cùng ngự trị trên 4 góc của biển Đông và một trong 3 cơ chế công pháp quốc tế là Tòa án Trọng tài về Luật Biển ITLOS, ở Hamburg (Đức), thứ hai là Tòa án Công lý Quốc tế ở La Haye (Hà Lan). Và cơ chế thứ ba là Tòa Trọng tài được thành lập bởi UNCLOS sẽ có trong tay hồ sơ chỉ từ một quốc gia “yếu” hơn Việt Nam rất nhiều lần nhưng dứt khoát đứng thẳng lưng không e ngại, chọn công lý và lẽ phải trước thế lực bành trướng Bắc Kinh là Philippines.
 
Còn CS/Việt Nam chỉ đứng từ xa nhìn lẩm bẩm như kẻ mộng du: “Trung thành với 4 tốt 16 vàng chọn “đàm phán song phương” cùng đồng chí anh em Trung Quốc vì “4 đại cục, sắt” giàn khoan TQ ấy ” !?

►”Trung Quốc sẽ chiếm Biển Đông nếu Việt Nam không lôi kéo được sự chú ý của thế giới”

►Trung Quốc tung tài liệu về HS và TS lên báo và tiết lộ bọn bán nước cầu vinh

►Thoát Trung -Phò 3X- phải coi chừng một sai lầm bi đát!

►Không, cuộc tấn công Biển Đông của Bắc Kinh không phải là vì dầu và cá…

 

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Công An | 1 Comment »