Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Sáu 12th, 2014

►Qua TPP, Đòi Nghiệp Đoàn Độc Lập Cho Công Nhân Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 12/06/2014

Sự cần thiết phải có một nghiệp đoàn độc lập tại Việt Nam

21-2-2014

viettudan.net

Kính thưa quý vị,
Qua lời kêu gọi của Giáo sư Nguyễn Phúc Liên, Giáo sư cũng đã cho thấy sự cần thiết phải có một nghiệp đoàn độc lập ở Việt Nam, nhất là trong giai đoạn này, chấp nhận một nghiệp đoàn độc lập là một thử thách đối với VN nếu muốn vào TPP.Có lẽ nhiều quý vị chưa được biết, nhưng đã từ lâu, một quá trình vận động cho sự hình thành của các nghiệp đoàn tự do, độc lập ở VN đã và đang diễn ra một cách âm thầm, lặng lẽ, nhưng đối với đảng CSVN đó vẫn là một đe doạ nên họ tìm đủ mọi cách đàn áp. Nhiều người bị bắt vào tù, bị thủ tiêu bằng cách giả tai nạn xe cộ, mất tích…v. v…
Kết quả của quá trình vận động lâu dài này là sự ra đời của Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do.Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do ( gọi tắt là Lao Động Việt ) ra mắt tại Bangkok, Thailand ngày 17/1/2014 vừa qua Lao Động Việt là một tổ chức gồm 3 tổ chức trong nước :

-Nghiệp đoàn Độc Lập,
-Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông,
-Phong trào Lao Động Việt, 
1 tổ chức ở hải ngoại : Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam                                         

phóng viên Mặc Lâm có mặt tại đại hội và phỏng vấn : http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/free-viet-labor-fede-01212014054852.html  
Thông cáo báo chí về Đại Hội lần thứ Nhất Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do, link:http://danlambaovn.blogspot.fr/2014/01/ai-hoi-lan-thu-nhat-lien-oan-lao-ong.htmlSau đây xin lược sơ để quý vị có thể hiểu được quá trình vận động này. Dĩ nhiên, chúng tôi không thể nói hết tất cả, nhưng cũng mong giúp cho quý vị có một cái nhìn khái quát về các vận động của Lao Động Việt trong thời gian qua:Để chuẩn bị cho một Liên Đoàn Lao Động Tự Do, một số tổ chức đã được tuần tự ra đời trong nước và hải ngoại:

– Tháng 6 – 2006 : Nghiệp Đoàn Độc Lập ( Nguyễn Khắc Toàn, Lê thị Công Nhân, Nguyễn văn Đài, Lê Trí Tuệ…. và rất nhiều người khác)
 Lê thị Công Nhân, Nguyễn văn Đài bị bắt, Lê Trí Tuệ trốn sang Kam-Phu-Chia và bị mất tích cho đến hôm nay. Nguyễn Khắc Toàn rời chức chủ tịch NĐĐL

– Tháng 10- 2006 : Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông ra đời: Nguyễn Tấn Hoành ( Đoàn Huy Chương); Đoàn văn Diên, Nguyễn thị Lê Hồng, Trần Quốc Hiền…v.v..
Không lâu sau đó, tất cả đều bị bắt.

Hiện Đoàn văn Diên, Nguyễn thị Lê Hồng đã được thả, Đoàn Huy Chương vẫn còn trong tù, Trần Quốc Hiền đang tị nạn tại Thái Lan

– 28-30/6/2006: Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động VN ra đời tại Ba Lan với Ban Chấp Hành: Trần Ngọc Thành, Nguyễn Thanh Trang, Nguyễn Ngọc Bích….UB này ra đời nhằm yểm trợ cho các tổ chức nghiệp đoàn trong nước. 
– Tháng 12/2009: Đại hội kỳ 2 của UB BV NLD VN tại Kuala Lumpur, Malaysia với sự tham gia của công nhân VN đang làm việc tại Malaysia và VN. 
CS VN đã tìm cách phá đại hội, nhưng không thành.
Sau đại hội, do yêu cầu của CSVN, chính quyền Mã Lai đã cấm 3 thành viên của UBBV NLD VN không được vào Mã Lai
( anh Trần Ngọc Thành và GS Nguyễn Ngọc Bích đã bị giữ tại phi trường Mã Lai  – năm 2010 (TNT) và 2014 ( GS NNB) ( anh Trần Ngọc Thành đã viết thư cho Bộ Ngoại Giao Mã Lai yêu cầu huỷ án lệnh này và đã được chấp thuận) 
GS Nguyễn Ngoc Bích bị chặn tại phi trường Malaysia : http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/pro-ng-n-bic-prohi-t-malsy-01212014051207.html– 2010: Phong trào Lao Động Việt ra đời: Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ thị Minh Hạnh
Sau cuộc vận động đình công thành công ở hảng giầy Mỹ Phong (Trà Vinh) với gần 10000 công nhân đình công đòi quyền lợi và nhân phẩm cho công nhân. Hùng, Hạnh và Chương đều bị bắt và kết án 7 ( Chương, Hạnh) và 9 (Hùng) năm tù.

– Ngày 17/1/2014:
 Liên Đoàn Lao Động Việt ra mắt tại Bangkok , Thailand ( xem link và bài dưới đây )
Kính thưa quý vị,
Công nhân chiếm 4,5% tổng số dân số, tuy nhiên đây là giới bị bóc lột nhiều nhất. Tổng Liên đoàn lao động VN là cánh tay nối dài của đảng CS VN, cấu kết với chủ để bóc lột công nhân, hầu hết các cuộc đình công tại VN là do công nhân tự phát chứ không hề được sự hậu thuẩn của Tông Liên đoàn lao động VN, chẳng những thế, công nhân đình công còn bị đàn áp, bắt bớ. Hàng ngàn công nhân ngộ độc thực phẩm không hề thấy Tổng Liên đoàn lao động VN  lên tiếng.
Chính vì thế, sự ra đời của một tổ chức Nghiệp đoàn độc lập tại VN là cần thiết và dứt khoát phải có !
Các tổ chức nghiệp đoàn độc lập trong nước tuy bị đàn áp, bắt bớ, nhưng họ vẫn tồn tại và chỉ đợi thời cơ là sống dậy và tiếp tục hoạt động.
Lao Động Việt ra đời để hậu thuẩn cho các tổ chức nghiệp đoàn trong nước bằng nhiều cách khác nhau.Xin quý vị vào các trang dưới đây để biết thêm về Lao Động Việt http://laodongviet.org/Uy ban Bảo Vệ Người Lao Động VN

http://baovelaodong.com/   (tiếng Việt) 

http://protectvietworkers.com/   (tiếng Anh)

Facebook:
https://www.facebook.com/laodong.viet

Rất mong sự tiếp tay của quý vị bằng mọi hình thức để Lao Động Việt có thể giúp cho công nhân Việt Nam một cách hữu hiệu hơn.
Mọi ý kiến đóng góp, xin liên lạc:

laodongV@…

 

Đại hội Lần thứ nhất Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do

Trần Ngọc Thành

Trong hai ngày 17, 18 tháng 1 năm 2014, tại thành phố Bangkok, thủ đô Vương Quốc Thái Lan đã diễn ra Đại Hội lần thứ nhất Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do, gọi tắt là Lao Động Việt (LĐV).

Đại Hội quy tụ trên 20 đại biểu từ các nước trên thế giới như Bỉ, Đức, Pháp, Áo, Ba lan, Úc, Mỹ, Việt Nam, Mã Lai, Thái Lan, ngoài ra tại Đại Hội cũng hiện diện một số vị khách quốc tế: ông Bent Gehrt thuộc tổ chức Workers Rights Consortium, luật sư Charles Hector thuộc Workers Hub for Change, Giáo sư Sarah Kaine và Emmanuel Josserand thuộc Đại Học Kỹ Thuật Sydney.

Lao Động Việt là một tổ chức kết hợp của Công Đoàn Độc Lập Việt Nam, Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông Việt Nam, Phong Trào Lao Động Việt Nam và Ủy Ban Bảo vệ Người Lao Động Việt Nam.

Nhằm bênh vực và bảo vệ quyền lợi của người lao động Việt Nam, ngày 20 tháng 10 năm 2006 tại Việt Nam đã tuyên bố thành lập “Công Đoàn Độc Lập Việt Nam”.

Từ ngày 27 đến 29 tháng 10 năm 2006, tại Warszawa, thủ đô nước Cộng Hòa Ba lan, Hội nghị quốc tế về quyền lao động tại Việt Nam đã được tổ chức, quy tụ gần 80 đại biểu và khách mời từ các nước trên thế giới như Canada, Mỹ, Úc, Pháp, Bỉ, Hà Lan, Đức, Ba Lan, Tiệp, Nga, dưới sự bảo trợ của Công Đoàn Đoàn Kết Ba Lan, Hiệp Hội Tự Do Ngôn Luận Ba Lan. Hội nghi đã diễn ra tại sảnh đường chính của Quốc Hội nước Cộng Hòa Ba Lan, nhằm mục đích ủng hộ Công Đoàn Độc Lập Việt Nam, ủng hộ cuộc tranh đấu của công nhân và người lao động Việt Nam chống lại sự bóc lột thậm tệ của giới chủ.

Ngày 07 tháng 1 năm 2007, cũng tại Việt Nam, tuyên bố thành lập Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông Việt Nam.

Tuy nhiên, sau khi được chính thức gia nhập tổ chức thương mại thế giới WTO, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam thẳng tay đàn áp những người sáng lập và thành viên của Công Đoàn Độc Lập Việt Nam, Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông Việt Nam, nhiều người phải vào tù, nhiều người khác phải trốn chạy khỏi Việt Nam và xin tỵ nạn chính trị ở nước ngoài.

Những người tranh đấu cho quyền thành lập nghiệp đoàn để bảo vệ quyền lợi của công nhân và người lao động phải rút vào hoạt động bí mật và tiếp tục phát triển dưới một tên mới là Phong trào Lao Động Việt.

Với sự hỗ trợ của Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động, Phong Trào Lao Động Việt đã phát hành và chuyển đến người lao động trên 20 ngàn ấn bản “Bảo vệ Lao Động”, hướng dẫn công nhân và người lao động phương pháp tranh đấu để bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình, mở tiệm internet gần khu tập thể của công nhân để công nhân có thể tiếp cận được các nguồn thông tin cần thiết; Giúp đỡ, hướng dẫn công nhân tổ chức đình công khi bị giới chủ áp bức và bóc lột quá đáng.

Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam không ngừng truy lùng những người tranh đấu cho quyền nghiệp đoàn, đàn áp, bắt bớ, sa thải những người tổ chức đình công.

Đầu năm 2010, ba nhà hoạt động tranh đấu cho quyền lợi công nhân là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương và Đỗ Thị Minh Hạnh bị bắt và bị tòa án cộng sản tuyên án 9 năm tù cho Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, 7 năm tù cho Đoàn Huy Chương và Đỗ Thị Minh Hạnh.

Giới chủ tại Việt Nam với sự đồng lõa và hỗ trợ của nhà cầm quyền cộng sản không ngừng bóc lột sức lao động của công nhân, người lao động không còn con đường nào khác là dùng đình công để tự bảo vệ mình.

Từ năm 1995 đến nay đã có trên 5000 cuộc đình công tại Việt Nam, có nhiều cuộc có trên 10 ngàn, 20 ngàn công nhân tham gia.

Tại Việt Nam cũng có tổ chức công đoàn là Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam, nhưng đây là một tổ chức ngoại vi của đảng cộng sản Việt Nam, được lập ra nhằm mục đích kiềm tỏa và kiểm soát công nhân. Chủ tịch Tổng Liên Đoàn Lao ĐộngVN, ông Đặng Ngọc Tùng là Ủy viên trung ương đảng công sản Việt Nam, lãnh đạo các cấp của tổ chức này cũng là đảng viên hoặc do đảng cộng sản chỉ định.

Giai cấp công nhân Việt Nam ngày càng lớn mạnh, là lực lượng chủ yếu sản xuất ra của cải vật chất cho xã hội nhưng lại bị đối xử bất công nhất. Rất cần thiết phải có một tổ chức nghiệp đoàn đúng nghĩa để bênh vực và bảo vệ quyền lợi của công nhân và người lao động.

Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do ra đời nhằm mục đích đó.

Đáng lẽ ra Đại Hội lần thứ nhất LĐV phải được tổ chức tại Việt Nam, nhưng trong điều kiện hiện nay, để tránh bị đàn áp, LĐV buộc phải tổ chức tại Bangkok.

Đại Hội I LĐV đã thành công tốt đẹp.

Ban lãnh đạo và toàn thể thành viên quyết tâm tranh đấu để LĐV được hoạt động công khai và hợp pháp tại Việt Nam.

LĐV đòi hỏi nhà cầm quyền cộng sản VN trả tự do ngay tức khắc cho các nhà tranh đấu cho quyền nghiệp Đoàn là Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc hùng và Đỗ Thị minh Hạnh đang bị cầm tù.

LĐV đòi hỏi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam phải trả tự do ngay tức khắc cho ông Lê Trí Tuệ, một thành viên sáng lập Công Đoàn Độc Lập Việt nam hoặc phải bạch hóa tình trạng ông Lê Trí Tuệ đã bị mất tich từ 6 năm nay tại Căm Pu Chia. Chắc chắn nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam là kẻ chủ mưu trong việc bắt cóc ông Lê Trí Tuệ.

LĐV đòi hỏi nhà cầm quyền cộng sản Việt nam trả tự do tức khắc cho các tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại các nhà tù trên khắp đất nước Việt nam.

Thay mặt Ban chấp hành LĐV.

Trần Ngọc Thành

(24.01.2014)

 

*Lá thư dưới đây cho thấy Gs Nguyễn Phúc Liên đã phần nào đoán trúng cuộc biểu tình biến thành bạo động ở Bình Dương ngày 13 và 14-5-2014.

Điều tức cười là cuộc bạo loạn do đảng CSVN giật dây; trong đó, công an Bình Dương vờ vịt không tuần tra, không trả lời các cuộc gọi cầu cứu của bảo vệ công ty khi đám đông đến đốt phá 481 công ty ở Bình Dương. Nhưng trong đó, chỉ có 14 công ty Trung Quốc. 

—– Forwarded Message —–
From: NGUYEN PHUC LIEN
Sent: Thursday, February 20, 2014 5:35 AM
Subject: Fwd: QUA TPP, ĐÒI NGHIỆP ĐOÀN ĐỘC LẬP CHO CÔNG NHÂN VIỆT NAM
 
Chủ đề:
PHÁT HIỆN VÀ VIỄN TƯỢNG BẠO ĐỘNG
CỦA QUẦN CHÚNG NỔI DẬY
Bài 18:
QUA TPP,
ĐÒI NGHIỆP ĐOÀN ĐỘC LẬP
CHO CÔNG NHÂN VIỆT NAM
 
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 20.02.2014
 
            Cách đây 5 năm, Nhà báo NGUYỄN KHẮC TOÀN ở Hà Nội kêu gọi thành lập Nghiệp đoàn Độc lập cho Công nhân Việt Nam. Tại Sài Gòn, một nhóm Thanh niên cũng đứng lên thành lập Nghiệp Đoàn Độc Lập cho Công nhân. Nhưng rồi Nhà báo Nguyễn Khắc Toàn đã phải bị bịt miệng và nhóm thanh niên tại Sài Gòn bị truy nã. Tất nhiên chúng ta hiểu rằng CSVN độc tài khó lòng cho quyền lập Hội cho Công nhân.
            Ngày nay, CSVN đang ở tình trạng phá sản Kinh tế và rất tha thiết đến việc vào được TPP (TransPacificPartnership/ Hiệp Hội Xuyên Thái Bình Dương). Qua việc tha thiết vào được TPP của CSVN, chúng ta có thể đấu tranh để CSVN chấp nhận cho quyền lập Hội mà cụ thể cho một Nghiệp Đoàn Công nhân Độc lập.
            TPP là một Hiệp Hội tự do Mậu dịch và tất nhiên liên hệ mật thiết với sức Lao động của Công nhân, một yếu tố chính trong sản xuất, nguồn của những trao đổi hàng hóa và dịch vụ trong TPP.
            Chúng tôi xin đề cập đến những điểm sau đây:
=>       Những Hiệp Hội Thương Mại trong vùng Kinh tế Thái Bình Dương
=>       Hiệp Hội TPP giữa 12 nước
=>       Đòi hỏi của Tổng Liên Đoàn Lao Động Hoa kỳ
 
Những Hiệp Hội Thương Mại
trong vùng Kinh tế Thái Bình Dương
 
            Ngoài APEC được tổ chức thường niên như dịp gặp gỡ giữa các nước thuộc vùng Thái Bình Dương để thảo luận những vấn đề Kinh tế, Thương mại, còn có hai Tổ chức chặt chẽ hơn nhằm Tự do Mậu dịch:
1)       CAFTA (China-Asean Free Trade Agreement/ Thỏa thuận Trung quốc-Đông Nam Á về Tự do Mậu dịch).
Hà nội đã bị Trung quốc ép ký 10 thoả ước ( Trương Tấn Sang, Bắc kinh 6/2013) nhằm , sớm đưa Việt Nam vào quỹ đạo của TQ bành trướng bá quyền qua CAFTA (China Asean Free Trade Agreement) !
Tiến sĩ Chan Yuk Wah đã nhận định như sau :
… ” Thứ nhất, trong kế hoạch Trung Quốc – ASEAN, đường biên giới Việt – Trung là nút quan trọng để Trung Quốc gắn kết với phần còn lại của Đông Nam Á.
Quỹ đạo Trung Quốc + ASEAN
Bước vào thiên niên kỷ mới, xuất hiện viễn kiến phát triển mới xuất hiện khi Trung Quốc tìm cách thúc đẩy quỹ đạo Trung Quốc + ASEAN. Một số kế hoạch khoanh vùng đặc biệt được giới thiệu từ 2004, ví dụ Khu Kinh tế “Hai hành lang, Một vành đai” (hai hành lang gồm Côn Minh – Lào Cai – Hà Nội – Hải Phòng, và Nam Ninh – Lạng Sơn – Hà Nội – Hải Phòng; vành đai nghĩa là khu phát triển Việt Nam – Quảng Tây – Quảng Đông và Hải Nam).
Ngoài ra, còn có ý tưởng về chương trình hợp tác kinh tế Vịnh Bắc Bộ, chương trình kinh tế “Một trục, Hai cánh” (trục đi từ Nam Ninh đến Singapore; hai cánh là Tiểu vùng Sông Mekong một bên và bên kia là các khu vực cảng Nam Trung Hoa và ASEAN).
Tất cả những kế hoạch này là nhằm hướng tới thành lập CAFTA (Khu vực Mậu dịch Tự do Trung Quốc – ASEAN).”
Hiệp Hội này không có Hoa kỳ can thiệp vào mà lãnh đạo chính là Trung quốc.
 
2)         TPP (TransPacificPartnership/ Hiệp Hội Xuyên Thái Bình Dương)
TPP khởi đầu là 4 nước và đang được thương thảo để mở rộng ra 12 nước sau đây: Mỹ, Úc, Brunei, Canada, Chile, Nhật Bản, Mã Lai, Mexico, Tân Tây Lan, Peru, Singapore và Việt Nam.
            Chúng tôi sẽ trình bầy chi tiết hơn trong đoạn tiếp liền sau.
 
Hiệp Hội TPP giữa 12 nước
 
Theo nhận định của Tác giả Donald EMMERSON, thì Trung quốc muốn nhấn mạnh đến một Tổ chức Đông Á gồm các quốc gia Đông Nam Á và Trung quốc, Nhật, Nam Hàm thêm vào, nghĩa là không có Hoa kỳ. Nhưng trong cuộc Họp APEC ngày 12/13.11.2011 tại Hạ Uy Di, lợi dụng vấn đề An Ninh chung Thái Bình Dương, nhất là vấn đề Biển Đông, Hoa kỳ đề nghị một Hiệp ước rộng lớn hơn gọi là Hiệp Hội Xuyên Thái Bình Dương (Trans-Pacific Partnership TTP). Các quốc gia Vùng Thái Bình Dương, vì vấn đề An Ninh, cần sự hiện diện của Hoa kỳ, một quốc gia ưu thế về quân sự. Khi Hoa kỳ đặt Căn cứ quân sự tại Uøc cũng trong ý hướng an ninh Thái Bình dương này, nhằm giảm mối đe dọa về an ninh từ Trung quốc.
Hoa kỳ không minh nhiên loại Trung quốc ra khỏi Thị trường Tự do Mậu dịch Thái Bình Dương, nhưng đặt những điều kiện khắt khe cho Hội viên của Hiệp Hội, như:  
=>       Tự do Kinh doanh, nghĩa là dân chủ hóa Kinh tế. Chính trị không độc đoán nắm trọn sinh hoạt Kinh tế nữa.
=>       Tôn trọng quyền lao động quốc tế
=>       Tôn trọng bản quyền tư hữu trí tuệ
=>       Tôn trọng Môi trường
=>       Để Tỷ giá Tiền tệ uyển chuyển đối với Đo-la
Những điều kiện trên đây  đụng vào vấn đề LƯỠNG NAN của Cơ chế Chính trị Trung quốc. Phải chăng đây là là những điều kiện bắt buộc Trung quốc phải thay đổi Chính trị, nếu không thì không thể là Hội viên của Hiệp Hội Xuyên Thái Bình Dương về Kinh tế/ Thương mại. Những điều kiện này đánh thẳng vào Kinh tế và Chính trị Trung quốc. Nếu khắt khe với Trung quốc như trên, liệu Hoa kỳ và TPP có đòi hỏi xít xao những điều trên đối với Việt Nam hay không ?
 
Đòi hỏi của Tổng Liên Đoàn Lao Động Hoa kỳ
 
            Xem những điều kiện trên đây, chúng ta thấy những khó khăn: (i) về phía nội bộ Việt Nam trong việc tự cải tổ từ gốc của Mô hình Kinh tế của mình và (ii) về phía đòi hỏi rất chính đáng của Liên Đoàn Lao Động Hoa kỳ trong việc bảo vệ sức Lao động cho mọi nước thành viên của Hiệp Hội.
 
(i) về phía nội bộ Việt Nam    
Qua cuộc Phỏng vấn Tiến sĩ LÊ ĐĂNG DOANH do Phóng viên MẶC LÂM, chúng ta thấy Ts Lê Đăng Doanh nêu ra những khó khăn sau đây:
Việt Nam bước vào sân chơi TPP thì một là phải có những cải cách mạnh mẽ và điều ấy cho đến nay Việt Nam có đề ra phương hướng sẽ cải cách nhưng còn nhưng biện pháp cụ thể thì chưa thấy rõ.           
Điều đáng lo nhất đối với Việt Nam là về mặt hàng công nghiệp với quy định xuất xứ của sản phẩm. Thí dụ như đối với sản phẩm dệt may thì TPP quy định từ sợi trở lên phải có hàm lượng TPP 70%. Điều đó có nghĩa là người Việt Nam phải phát triển công nghiệp và dịch vụ trợ giúp cho dệt may như nhuộm, chỉ may, cúc áo, chất độn để cho hàm lượng đạt được 70% . So với hiện nay chủ yếu là nguyên liệu Trung Quốc là nước không phải TPP chiếm đến 60-70% tùy từng loại mặt hàng, đấy là một thách thức.
Một thách thức cuối cùng nữa là Việt Nam có chấp nhận cải cách hay không.
            Trong hiệp định TPP nó có những quy định phải công khai việc mua sắm của chính phủ, quy định về luật công đoàn tức là quyền tự do lập công đoàn của người lao động…hiện nay chúng ta đang hy vọng Việt Nam có thể tiến những bước tiến mạnh mẽ để có thể kết thúc đàm phán TPP trong thời gian gần nhất. Có tin nói sẽ cố thực hiện trong năm 2014 này.
TPP không phải là chiếc đũa thần, mà chiếc đũa thần chính là sự cải cách của con người Việt Nam, nhà nước VN. TPP chỉ có thể là chất xúc tác, kích thích để VN có thể mạnh mẽ hơn trong việc thực hiện cải cách mà thôi chứ TPP không làm thay được cho VN
            Ts Lê Đăng Doanh không nói ra một cách minh nhiên qua câu kết luận trên đây. Chúng tôi luôn luôn theo rõi những nhận định của Ts Lê Đăng Doanh và xin nói ra một cách công khi ý tưởng của Tiến sĩ: CSVN phải thay đổi chính cái Cơ chế hiện hành nghĩa là không được dùng độc tài Chính trị để giữ Chủ dạo cả nền Kinh tế quốc dân. Đó mới là cải cách thực sự.
(ii) về phía đòi hỏi rất chính đáng của Liên Đoàn Lao Động Hoa kỳ
            Sau đây là thái độ rất chính đáng của Liên đoàn Lao Động Hoa kỳ để bảo vệ sức Lao động cho bất cứ Cộng nhân nào trong mọi thành viên của TPP:
Hành pháp Hoa Kỳ còn chịu nhiều áp lực của các tổ chức lao động Hoa Kỳ. Tổng Liên Doàn Lao Động Hoa Kỳ (American Federation of Labor and Congress of Industrial Organizations viết tắt là AFL-CIO), môt trong những tổ chức lao động lớn nhất ở Hoa Kỳ, bao gồm 56 công đoàn với 12.5 triệu đoàn viên, tố cáo rằng chương Lao Động của thỏa ước TPP đã không đề cập tới những tiêu chuẩn lao động cốt lõi của Tổ Chức Lao Động Quốc Tế và cũng không hề nói những điều lệ lao động có thể buộc thi hành được hay không. AFL-CIO tuyên bố tiếp rằng AFL-CIO đã tranh đấu cam go để thiết lập được một chương mạnh mẽ về lao động trong thỏa ước TPP hầu bảo đảm rằng công nhân của bất cứ một quốc gia nào trong TPP, kể cả Việt Nam, có thể sử dụng những quyền căn bản như quyền lập hội và quyền thương thuyết tập thể…”
            Đòi hỏi này là đòi hỏi phải thay đổi chính Cơ chế CSVN. Nhận định về khó khăn thay đổi của Ts Lê Đăng Doanh trên đây chính là ở điểm này.
Nếu không đổi Cơ chế và cho dù vào được TPP vì những lý do Chính trị hay Quân sự do Hoa kỳ ưu đãi, CSVN vào TPP như một hỏa mù mỵ dân mà hậu quả lại làm cho Việt Nam tràn ngập hàng những nước trong vùng để giết Kinh tế quốc dân tại sân nhà.
 
Kết Luận ngắn
 
            Chúng tôi muốn qua những lời Kết Luận ngắn của bài này là kêu gọi những Phong trào đang đấu tranh cho Nhân Quyền coi như liên hệ đến TPP hãy dồn lực vào việc đòi cho Công nhân Việt Nam có quyền lập Hội,  cụ thể là Nghiệp Đoàn Lao Độc Lập cho Công nhân Việt Nam. Quyền bảo vệ SỨC LAO ĐỘNG của Công nhân là Nhân quyền hàng đầu  thiết thân phải bảo vệ cho họ vậy.
 
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 20.02.2014

Posted in Cong Nhan Viet Nam | Leave a Comment »

►Công Đoàn phải thực sự bảo vệ quyền và lợi ích của công nhân

Posted by hoangtran204 trên 12/06/2014

Công Đoàn phải thực sự bảo vệ quyền và lợi ích của công nhân

11-6-2014
.
Ts. Nguyễn Đình Thắng
.
.

Mấy ngày gần đây ở trong nước có nhiều tiếng nói về nhu cầu thành lập công đoàn tự do và độc lập. Đây là thời điểm thuận lợi hơn trước vì quyền thành lập hay tham gia công đoàn tự do và độc lập đang là điều kiện tiên quyết để Việt Nam được gia nhập Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP).

Tuy nhiên, muốn đạt hiệu quả, những người hoạt động công đoàn độc lập trong tương lai cần:

(1) Đặt quyền và lợi ích của công nhân là trọng tâm duy nhất;

(2) Chứng minh khả năng tổ chức công nhân;

(3) Bảo vệ được thành viên;

(4) Có đủ chuyên môn để đối tác với các công đoàn kỳ cựu và có ảnh hưởng trên thế giới.

Quyền và lợi ích của công nhân là trọng tâm duy nhất

Trở ngại lớn nhất của các tổ chức của người Việt trong lãnh vực công đoàn là bị quốc tế dị nghị về thực chất: công đoàn chỉ là bình phong cho chủ đích chính trị ngầm ẩn. Chính bởi vậy Solidarity Center, bộ phận quốc tế của tổ chức công đoàn lớn nhất Hoa Kỳ là AFL-CIO, trong bao năm đỡ đầu cho liên đoàn lao động độc lập của Miến Điện, nhưng tuyệt nhiên tránh né mọi quan hệ với các tổ chức lao động của người Việt. Đây cũng là thái độ của nhiều công đoàn quốc tế mà tôi tiếp xúc trong nhiều năm qua.

Sự dị nghị này có căn cứ vì đã từng có tổ chức mang danh nghĩa bảo vệ quyền lao động nhưng lại đứng tên chung với một số đảng chính trị trên các tờ bích chương về Hoàng Sa và Trường Sa dán lén ở đôi ba chỗ trong nước; hay kết hợp với các tổ chức chính trị để thực hiện chương trình “giao lưu trong ngoài” với người ở trong nước qua ngả Thái Lan; hay tuyên bố lấy công đoàn làm xúc tác cho sự thay đổi chế độ theo mô hình Ba Lan.

Khả năng tổ chức công nhân

Trong con mắt của các tổ chức công đoàn Hoa Kỳ, chưa một tổ chức nào của người Việt chứng minh được khả năng tổ chức công nhân trong hay ngoài nước. Thậm chí, có tổ chức đã đến Mã Lai để tập hợp người Việt lao động “xuất khẩu” nhưng chính thành viên của tổ chức đã bị chính quyền sở tại câu lưu và trục xuất. Nếu chưa đủ sức để hoạt động ở môi trường mở như Mã Lai, thì khó có thể hiệu quả ở môi trường đóng như Việt Nam. Những tổ chức công đoàn quốc tế rất tinh tường và bén nhậy trong nhận định và rất cẩn thận khi chọn đối tượng hợp tác.

Bảo vệ thành viên hoạt động

Một công đoàn phải chủ trương và chứng minh được khả năng bảo vệ thành viên hoạt động, một điều vừa thể hiện đạo đức vừa thể hiện nội lực. Nếu không bảo vệ được chính thành viên của mình thì chắc chắn không đủ sức để bảo vệ quyền và lợi ích của công nhân nói chung. Cho đến nay chưa một tổ chức của người Việt hoạt động cho người lao động nào chứng minh được khả năng bảo vệ thành viên của mình.

Không những vậy, có tổ chức đã giao phó công tác nguy hiểm cho thành viên mà không hề chuẩn bị các biện pháp bảo vệ hay giải cứu. Năm 2009, đích thân tôi lập hồ sơ tị nạn cho một thành viên của một tổ chức hoạt động công đoàn. Hoạt động trong nước đã bại lộ nên người ấy phải lánh nạn ở Thái Lan. Nhưng chỉ ít lâu sau, người ấy xin rút hồ sơ tị nạn với lý do tổ chức chỉ thị phải quay về Việt Nam cho công tác thành lập phong trào lao động. Chẳng bao lâu người này bị bắt cùng với số nhân sự hợp tác. Tất cả đều đang ở tù.

Các tổ chức nhân quyền và công đoàn quốc tế luôn đặt nặng vấn đề đạo đức và khả năng bảo vệ thành viên. Tuy có thể không biết rõ nội tình như vừa kể, nhưng họ chỉ cần nhìn sự kiện là suy ra được bản chất.

Trình độ chuyên môn

Hoạt động công đoàn là một trong số các hoạt động xã hội dân sự lâu đời nhất cho nên cũng phát triển nhất về tính chuyên nghiệp. Người hoạt động công đoàn phải được đào tạo, không chỉ qua sách vở mà phải qua sự trầm mình trong phong trào công đoàn thế giới. Qua đó họ hiểu được các nguyên tắc về hoạt động công đoàn, nắm được các phương thức tổ chức và bảo vệ công nhân, và nối kết được với giới hoạt động công đoàn trên thế giới.

Một dấu hiệu rất rõ của tính thiếu chuyên môn là khi thành viên của tổ chức đội rất nhiều nón, nghĩa là cùng một người mà lại hoạt động trong nhiều lãnh vực qua nhiều tổ chức với nhiều mục tiêu khác nhau. Hoạt động trải rộng nên mong manh, tản mác và hời hợt. Nếu không may một trong các mục tiêu lại mang tính cách chính trị, thì lời nói hay việc làm dù của chỉ một người lại làm tăng sự dị nghị sẵn có đối với thực tâm và thực chất của toàn thể tổ chức mang danh nghĩa bảo vệ người lao động.

Trong tình trạng bị lánh xa bởi các công đoàn có uy tín thì thật khó cho thành viên của tổ chức tìm được cơ hội và môi trường để nâng cấp trình độ chuyên môn. Đây là vòng lẩn quẩn khó thoát ra.

Muốn thoát thì phải khởi sự từ đầu với một tổ chức không tì vết và thực sự vì quyền và lợi ích của người lao động. Tổ chức ấy phải tập trung phát triển khả năng tập hợp và tổ chức công nhân, chủ trương bảo vệ thành viên bằng mọi giá, và đào tạo nhân sự chuyên môn để đối tác với các công đoàn trong thế giới tự do. Tuy “vạn sự khởi đầu nan” nhưng như vậy mới tránh được những dị nghị hầu như vĩnh viễn không thể xoá bỏ.

Sự dị nghị ấy chúng tôi đã trải qua khi vận động để các công đoàn lao động ở Hoa Kỳ cùng lên tiếng cho Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương. Họ đều tránh né vì quan ngại về những tổ chức tự nhận là đứng đằng sau những nhân sự này. Biết rằng cố gắng thêm cũng vô ích, đầu năm nay chúng tôi chuyển hướng: tập trung vào khía cạnh tù nhân lương tâm và tìm sự yểm trợ của Quốc Hội Hoa Kỳ. Đó là lý do mẹ của Đỗ Thị Minh Hạnh được sắp xếp điều trần ngày 16 tháng 1 vừa qua trước Uỷ Hội Nhân Quyền Tom Lantos của Hạ Viện Hoa Kỳ. Qua buổi điều trần ấy chúng tôi nối kết mật thiết hồ sơ Hạnh – Hùng – Chương với vấn đề TPP cho Việt Nam.

Do cùng mục đích đẩy lùi TPP cho Việt Nam và nhờ uy tín của một số dân biểu Hoa Kỳ ủng hộ Hạnh – Hùng – Chương, một số tổ chức công đoàn Hoa Kỳ bắt đầu nhìn nhận rằng ba nhân sự này thực tâm tranh đấu cho công nhân nên bị tù đày, mặc dù vẫn giữ nguyên thái độ dị nghị đối với các tổ chức người Việt liên đới. Kết quả là ngày càng thêm công đoàn Hoa Kỳ nêu hồ sơ của bộ ba này trong các cuộc vận động hậu trường về TPP. Sự nhập cuộc của các công đoàn này đang tạo một chuyển hướng trong chính giới Hoa Kỳ đối với Việt Nam: rõ ràng hơn, cứng rắn hơn, và dứt khoát hơn.

Chúng tôi không hoạt động công đoàn nhưng nghĩ rằng công đoàn độc lập là tuyệt đối cần thiết cho Việt Nam. Qua những chia sẻ kinh nghiệm, tôi cầu mong rằng các người lao động khốn khó ở Việt Nam sẽ thực sự được đại diện và bảo vệ quyền và lợi ích bởi những công đoàn tự do và độc lập đúng nghĩa và thực sự của chính họ.

Bài liên quan:

Xã Hội Dân Sự Phải Độc Lập Với Các Đảng Chính Trị

http://machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2875

TPP cho Việt Nam: 90% xác suất sẽ bị đẩy lùi trừ khi…

http://machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2866

 

—-

Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích bị chặn không được vào Malaysia

Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok
2014-01-21

Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích tại phi trường Kuala Lumpur hôm 21 tháng 1 năm 2014.

Gs Nguyễn Ngọc Bích (trái)

Sáng hôm nay 21 tháng Giêng năm 2014 Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích bị chặn lại tại phi trường Kuala Lumpur không cho nhập cảnh vào Malaysia khi ông đáp chuyến bay từ Bangkok sang Kuala Lumpur để làm việc. Hải quan Malaysia không giải thích lý do thỏa đáng nào khi bị yêu cầu cho biết lý do.

Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích cho chúng tôi biết diễn tiến sự việc như sau:

“Khi vào phi trường Kuala Lumpur mấy người khác không bị gì cả nhưng tới phiên tôi thì tự nhiên nó chặn và nói rằng chúng tôi có lệnh không cho ông vào Mã Lai. Tôi hỏi lại sao lại có chuyện như vậy thì họ bảo tôi cũng không có câu trả lời cho ông chỉ vì trên headquarter nói với chúng tôi là không cho ông vào thế thôi, mặc dù ông có giấy tờ đàng hoàng.

Tôi bảo ông có thể giải thích vì sao hay không thì họ nói tôi chỉ có thể nói với ông như thế này: có phải lần trước ông vào Mã Lai vào năm 2009 phải không? Tôi nói là đúng như vậy. Họ lại nói sau khi ông vào Mã Lai lần đó thì giữa năm 2010 chúng tôi có lệnh không cho ông vào.”

Khi chúng tôi hỏi liệu có sự liên hệ nào giữa việc Malaysia đã từng cản trở ông Trần Ngọc Thành không cho nhập cảnh giống như trường hợp của giáo sư hôm nay hay không, giáo sư Nguyễn Ngọc Bích trả lời:

“Rõ ràng nó có sự liên hệ với kỳ họp vào tháng 12 tại Kuala Lumpur của Ủy ban bảo vệ người lao động. Sau đó anh Trần Ngọc Thành cũng bị Malaysia không cho vô. Về sau anh Thành than phiền với sứ quán của Ba Lan vì anh ấy là công dân Ba Lan nên sứ quán này phản đối Malaysia về chuyện đó. Tôi nghĩ rằng chuyện của tôi hôm nay và anh Trần Ngọc Thành đều có liên hệ tới vụ đó chứ còn Hà Nội nó viện cớ cho rằng mình khủng bố nó chặn mình thì đây là lần thứ hai nó làm việc này.”

Được biết Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích vừa tham dự đại hội thành lập Liên đoàn Lao động Việt Tự Do tại Bangkok và chuyến đi này của ông cũng nằm trong công tác vận động lao động người Việt tại Malaysia tham gia vào liên đoàn này.

Posted in Cong Nhan Viet Nam | Leave a Comment »

►Công đoàn tỉnh Aichi dọa kiện đại sứ quán Việt Nam tại Nhật

Posted by hoangtran204 trên 12/06/2014

http://www.conongviet.com/ChinhTri/web271208-chua%20bao%20gio%20nguoi%20viet%20nam%20mang%20nhuc%20voi%20the%20gioi%20nhu%20bay%20gio.htm

Công đoàn tỉnh Aichi dọa kiện đại sứ quán Việt Nam tại Nhật

Sau nhiều vụ việc làm ăn bẩn thỉu, gian lận, trộm cắp của cơ quan chức quyền Việt Nam tại nhật như:

– Vụ PCI (một tập đoàn chuyên cung cấp dịch vụ tư vấn của Nhật phải đưa hối lộ để được trúng thầu các dự án thực hiện bằng tiền viện trợ của Nhật tại Việt Nam)

– Vụ nhân viên, tiếp viên và phi công của Vietnam Airlines, tổ chức trộm cắp hàng hóa trong các trung tâm mua sắm tại Nhật để vận chuyển hàng gian về Việt Nam tiêu thụ

– Vụ “tu nghiệp sinh” Việt Nam bị các doanh nghiệp xuất khẩu lao động của chính quyền CSVN bóc lột như nô lệ

– Vụ lãnh sự quán CSVN tại Osaka tại Nhật bán passport Việt Nam cho tất cả mọi người

– Vụ đại sứ quán CSVN bị một công đoàn địa phương tại Nhật kiện

Trên nhiều diễn đàn điện tử tại Nhật, nhiều người Nhật cực đoan đang kêu gọi tẩy chay người Việt, đuổi hết người Việt về nước, cắt vĩnh viễn các khoản viện trợ cho Việt Nam.

Có người so sánh viện trợ cho Việt Nam uổng hơn là đổ tiền vào… cống, bởi tiền thuế của họ đang được dùng để nuôi bọn “giòi bọ” ở Việt Nam…

Cảnh sát Nhật khám xét toàn bộ các văn phòng đại diện của Vietnam Airlines tại Nhật.

Người phát ngôn của Vietnam Airlines vừa chính thức xác nhận: Tất cả các văn phòng đại diện của Vietnam Airlines tại Nhật vừa bị cảnh sát Nhật lục soát để tìm kiếm hàng hóa bị ăn cắp.

Vụ tai tiếng liên quan tới Vietnam Airlines bắt đầu từ ngày 10 tháng 8, sau khi cảnh sát quận Kumamoto bắt quả tang hai “tu nghiệp sinh” người Việt đang ăn cắp hàng hóa của một trung tâm mua sắm. Hai “tu nghiệp sinh” này đến Nhật để làm việc cho một công ty xây dựng hồi tháng 2. Mỗi tháng họ nhận được 70,000 Yen nhưng bị các doanh nghiệp “xuất khẩu lao động” của chính quyền CSVN “trấn lột” 50,000 Yen/tháng nên không đủ sống và được một nhân viên của Vietnam Airlines tại Nhật tuyển mộ để đi ăn cắp mỹ phẩm…

Báo chí Nhật cho biết, cảnh sát Nhật đã xác định có tới 85 người Việt liên quan tới tổ chức trộm cắp này. Ðồng thời, cảnh sát Nhật tuyên bố, việc đưa “tu nghiệp sinh” Việt Nam sang Nhật làm việc có dấu hiệu buôn người nên đã đề nghị cảnh sát hình sự quốc tế hợp tác điều tra.

Hôm 17 tháng 12, cảnh sát Nhật đã bắt quả tang Ðặng Xuân Hợp, phi công của Vietnam Airlines đang vận chuyển hàng gian về Việt Nam. Cảnh sát xác định có khoảng 50 nhân viên (bao gồm cả phi công lẫn tiếp viên hàng không) của Vietnam Airlines dính líu đến tổ chức trộm cắp và vận chuyển hàng gian đang bị điều tra. Vì các nghi can cùng cho biết những Văn phòng đại diện của Vietnam Airlines tại Nhật là nơi cất giấu hàng trộm cắp nên một đợt khám xét những văn phòng này vừa được thực hiện.

Theo báo điện tử VnExpress, người phát ngôn của Vietnam Airlines chỉ xác nhận cảnh sát Nhật đã khám xét các văn phòng của hãng này và đã “làm việc” với một số tiếp viên, phi công. Phía Vietnam Airlines từ chối bình luận trước khi giới hữu trách ở Nhật công bố thông tin.

“Tu nghiệp sinh” Việt Nam tại Nhật – một loại nô lệ

Vụ bê bối liên quan tới Vietnam Airlines tại Nhật không chỉ giới hạn trong phạm vi tổ chức-vận chuyển-tiêu thụ hàng ăn cắp. Báo chí Nhật và một số du học sinh tại Nhật đã cung cấp thêm nhiều thông tin để lý giải vì sao “tu nghiệp sinh” Việt Nam tại Nhật phải tham gia vào các tổ chức trộm cắp do nhân viên Vietnam Airlines tổ chức.

Về lý thuyết, “tu nghiệp sinh” là một dạng học nghề nên dù sang Nhật để làm thuê song không được trả lương mà chỉ được hưởng “trợ cấp”. Ðó là sự bất công thứ nhất mà người nghèo ở Việt Nam phải gánh chịu khi chập nhận sang Nhật làm thuê.

Bất công thứ hai là muốn được đi sang Nhật làm “tu nghiệp sinh”, những người nghèo ở Việt Nam phải đóng khoảng 1 triệu Yen/người cho Sovilaco hoặc Suleco (những doanh nghiệp quốc doanh, độc quyền xuất khẩu lao động sang Nhật). Vì sợ “tu nghiệp sinh” bỏ trốn, Nguyễn Gia Liêm – đại diện của Bộ Lao Ðộng Thương Binh Xã Hội CSVN được cử sang Nhật để “giám sát, bảo vệ quyền lợi cho người lao động Việt Nam” đã yêu cầu giới chủ ở Nhật thu giữ passport, thẻ ngoại kiều của “tu nghiệp sinh” nhằm bảo vệ quyền lợi cho Sovilaco hoặc Suleco. Ða số chủ hãng của Nhật chỉ dám giữ passport của “tu nghiệp sinh” vì thu giữ giấy tờ tùy thân của người khác là vi phạm luật pháp của Nhật.

Gần như tất cả “tu nghiệp sinh” tại Nhật phải làm việc khoảng 20 tiếng/ngày và 7 ngày/tuần nhưng chỉ được trả “trợ cấp” 70,000 Yen/tháng (khoản thu nhập chỉ bằng một nửa mức thu nhập tối thiểu) vì là… “tu nghiệp sinh”. Bất công thứ ba là 50% khoản trợ cấp 70,000 Yen/tháng đó được giới chủ Nhật chuyển vào tài khoản của Sovilaco hoặc Suleco tại Nhật, để Sovilaco hoặc Suleco khống chế “tu nghiệp sinh”: Một mặt ngăn ngừa họ bỏ trốn do lao động cực nhọc, lương thấp, mặt khác để hưởng tiền lời. Nếu “tu nghiệp sinh” đau bệnh, xin trở về nguyên quán sớm hoặc có lỗi lầm dẫn tới bị sa thải trước khi “hợp đồng gửi đi làm tu nghiệp sinh” hết hạn, Sovilaco hoặc Suleco sẽ tịch thu toàn bộ số tiền 50% đã giữ mỗi tháng để “bồi thường các thiệt hại do vi phạm hợp đồng”. Ðó là chưa kể, mỗi tháng, một tu nghiệp sinh còn phải trả cho Sovilaco hoặc Suleco 10,000 Yen “quản lý phí”.

Một blogger người Việt có nickname là “Minh T”, sống tại Nhật khẳng định: “Với 25,000 Yen còn lại, phải dành 10,000 Yen trả tiền nhà/tháng, 15,000 Yen để trả các loại chi phí ăn, uống, điện, nước, ga,… gái không làm điếm, trai không ăn cắp cho bọn hàng không Việt Nam mới là chuyện lạ vì họ đã bị bóc lột đến tận xương tủy. Mong sao cảnh sát Nhật phối hợp với ICPO (Hình cảnh Quốc tế), điều tra,hốt hết bọn bất lương trong các đường dây buôn người của chính phủ Việt Nam như họ đã tuyên bố”.

Viên chức ngoại giao Việt Nam tại Nhật: Bẩn thỉu và thô lỗ

Bên cạnh các scandal “PCI”, “Vietnam Airlines”, “Tu nghiệp sinh”,… các viên chức ngoại giao của Việt Nam tại Nhật cũng đang tạo ra vô số tai tiếng.

Từ dư luận, báo chí Nhật đã cử phóng viên điều tra việc các cơ quan ngoại giao của Việt Nam tại Nhật bán giấy tờ giả. Một phóng viên Nhật đã thử liên lạc và cuối cùng mua được một passport từ lãnh sự quán CSVN tại Osaka với giá chỉ có 30,000 Yen, dù anh ta hoàn toàn không phải là công dân Việt Nam và không biết nói tiếng Việt.

Ngoài vụ “Quốc tịch Việt Nam trị giá 30,000 Yen”, tòa đại sứ CSVN tại Tokyo cũng đang nằm trong tầm ngắm do bị nghi chuyên chứng thực các bằng lái xe giả (để người sử dụng được miễn thi lấy bằng lái xe tại Nhật). Sở Cảnh sát Tokyo đã ban hành một chỉ thị, theo đó, những giấy tờ do tòa đại sứ CSVN chứng thực chỉ có giá trị sử dụng sau khi đã được Bộ Ngoại Giao Nhật chứng thực lại, rằng con dấu của Tòa Ðại sứ CSVN trên giấy tờ là dấu… thực.

Vụ mới nhất, đang khiến dân chúng Nhật phẫn nộ đó là việc một viên chức của tòa đại sứ CSVN tại Nhật lăng mạ công đoàn tỉnh Aichi (Airoren), một chi nhánh thuộc Tổng Công Ðoàn Nhật. Trước đó, Airoren đã nhận sự ủy thác của tổ chức công đoàn đại diện cho các công nhân làm việc cho Toyota, yêu cầu bảo vệ quyền lợi cho 64 “tu nghiệp sinh” Việt Nam, vốn đang bị Sovilaco, Suleco của phía chính quyền CSVN và các công ty trung gian ở Nhật bóc lột.

Sau khi Airoren liên lạc với 64 “tu nghiệp sinh” này để làm các thủ thục thay mặt họ nộp đơn kiện đòi quyền lợi, cả 64 người đã bị viên chức của tòa đại sứ CSVN tại Nhật gọi lên “làm việc”. Trong buổi “làm việc” đó, “tu nghiệp sinh” được yêu cầu chấm dứt quan hệ với Airoren bởi Airoren là một “tổ chức phi pháp” hoạt động như “Mafia”. Ai đó trong số 64 “tu nghiệp sinh” đã bí mật ghi âm và sau khi băng ghi âm được chuyển cho Airoren, Airoren đã gửi văn bản phản kháng cho chính quyền CSVN, yêu cầu thủ tướng CSVN phải xin lỗi, nếu không, họ sẽ kiện đại sứ quán CSVN ra tòa án Nhật.

Trước sự kiện này, blogger có nickname “Minh T” nhận xét: “Chắc chắn những nhân viên của tòa đại sứ là đảng viên cộng sản. Họ phải hiểu rằng Ðảng cộng sản là đại diện của giai cấp công nhân nhưng họ đã không đứng về phía công nhân mà còn sỉ nhục người ta. Họ là nhân viên ngoại giao nhưng quên mất nghiệp đoàn lao động là biểu tượng của nhân dân lao động Nhật”. Cũng blogger “Minh T” kể tiếp: “Tanaka Masao – một cảnh sát viên của tỉnh Gunma đang tham gia điều tra vụ hàng không Việt Nam, có cha từng là cố vấn quân sự cao cấp của Việt Minh, nói như thế này với báo chí Nhật: Tôi không thể tưởng tưởng và hiểu được, tại sao một dân tộc có 4,000 năm văn hiến, dũng cảm, lại để thế hệ con cháu phải đi làm nô lệ ở xứ người như vậy”.

Gia Ðịnh

 

2 công ty SOVILACO và SULECO là 2 trong số hàng ngàn công ty dịch vụ của sở lao động của 64 tỉnh thành, và 600 phòng lao động quận /huyện, các cán bộ đương chức đương quyền thành lập. Giám đốc các công ty dịch vụ là  các đảng viên đảng CSVN và con cái của họ. Họ lo giấy xuất cảnh, mua vé máy bay, làm giấy tờ cho người đi lao động cầm thế nhà đất cho ngân hàng để lấy tiền trả cho 2 công ty dịch vụ kiếm việc làm nầy. 

Hiện nay, VN có khoảng 500.000 – 750.000 lao động xuất khẩu đang làm việc cho các nước ngoài. Người VN lao động xuất khẩu có mặt trên 40 quốc gia. 

Chính phủ VN xuất khẩu người vì có nhiều điều lợi cho họ. Một, nhà nước CS  không đủ khả năng tạo công ăn việc làm cho người dân. Và điều quan trọng nhất là những người nầy đi làm việc ở nước ngoài và dành dụm GỞI TIỀN ĐÔ về cho thân nhân ở VN, và sau cùng NHÀ NƯỚC in tiền ra để thu đổi tất cả số ngoại tệ nầy vào tay họ. (giá in 1 tờ 500.000 đồng tiền polimer là 5 cents tiền Úc. Nhà nước chi 1 đô Úc, mua được 20 tờ 500.000 đồng VN polimer. Sau đó, dùng 20 tờ giấy 500.000 đồng nầy để đổi lấy 500 đô la Mỹ. Đến đầu năm 2015, thì VN trực tiếp mua giấy, và in tiền ở Hà Nội, không cần thuê Úc in tiền polimer nữa.)

Posted in xuất khẩu lao động - du sinh -con nuôi | Leave a Comment »