Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Sáu 11th, 2014

► Ai đang làm khánh kiệt đất nước (p. 4)- những cá nhân trong tập đoàn 3 X

Posted by hoangtran204 trên 11/06/2014

 

Ai đang làm khánh kiệt đất nước (phần 4)

Viết thêm về những cá nhân trong tập đoàn Ba X

Dương Vũ
31-5-2014

Người ta đồn ông Nguyễn Văn Hưởng chính là bộ não của anh Ba. Tất cả mưu mô, thủ đoạn của anh Ba đều xuất phát từ tướng Hưởng. Ông Hưởng còn đi khoe rằng bản giải trình trong TƯ 4 của Anh Ba X là do tao viết. Trên tinh thần là chối bỏ tất cả, gạt tất cả ra ngoài và không thừa nhận bất kỳ điều gì và sẽ chẳng có ai dám chất vấn gì nữa đâu. Quả nhiên là vậy. Cho đến hôm nay, tướng Hưởng vẫn có vai trò quan trọng trong sơ đồ đánh đồng chí của anh Ba X. Nhưng tướng Hưởng cũng không quên tranh thủ vơ vét cùng với Bình Ruồi (thống đốc ngân hàng). Tướng Hưởng đã gom cho mình vô cùng nhiều tài sản có giá trị và dựng lên được đệ tử ruột là Tô Lâm.

Tướng Hưởng có cổ phần ở ngân hàng Techcombank, Eximbank và nhiều ngân hàng nữa. Tướng Hưởng đã để lại cho con căn nhà hơn 500m vuông mặt Hồ Tây (bên hông chùa Kim Liên – Tây Hồ) để dọn sang căn biệt thự rộng gần 1.500 mét vuông tại Vincom Village (Long Biên). Căn nhà ở mặt Hồ Tây còn có vườn hoa đằng trước do đích thân Thủ Tướng chỉ đạo lãnh đạo Hà Nội làm phục vụ tướng Hưởng. Căn nhà này có giá trị khoảng 200 tỷ đồng. Căn nhà mới ở Vincom Village có giá thị trường khoảng 100 tỷ.

Nhà của tướng Phạm Quý Ngọ rộng 1800 mét vuông được xây dựng không phép với kiến trúc Pháp. Chưa kể căn nhà rộng rãi hơn 800 mét vuông của cậu con trai là thiếu tá công an Phạm Mạnh Hùng.

Liên quan đến thiếu tá Hùng, Dương Chí Dũng và Dương Tự Trọng khai: ngoài việc đưa tiền cho Bộ Trưởng Trần Đại Quang, anh em nhà Dũng – Trọng còn bị con trai tướng Ngọ là Hùng xin đểu 2 tỷ đồng khi Hùng đã biết họ dính án.

Hùng sinh năm 1981 nhưng đã là trưởng một phòng của Cục Cảnh Sát Kinh Tế C46. Trước khi Phạm Quý Ngọ chết, Đại Quang hứa đưa Hùng lên Cục Phó trong thời gian sớm nhất. Nhưng đây là con người chuyên cờ bạc, gái gú và nghề chính là đòi nợ thuê và ăn chặn. (Nếu có điều kiện, chúng tôi sẽ thông tin thêm những vụ việc mà Hùng tham gia). Chính trong phiên tòa của Dương Chí Dũng, Dũng đã khai ra Hùng.

Cũng tại Vincom Village Long Biên, thiếu tướng Nguyễn Đức Chung (Chung Con), giám đốc Công An Hà Nội có 3 căn biệt thự liền nhau, rộng gần 1000 mét vuông.

Tiền ở đâu ra để mua khối tài sản lớn thế này? Chỉ cần làm rõ là có thể kết thúc một hành trình tội ác của các quan chức.

Chung Con còn khoe, muốn vào ăn cơm nhà anh Ba X lúc nào, chỉ cần điện thoại trước là có cơm. Chung Con còn là con nuôi của Lê Hồng Anh, thường trực Ban Bí Thư và kết nghĩa với Bộ trưởng Trần Đại Quang và Bí thư Hà Nội Phạm Quang Nghị.

Không chỉ Chung Con, kể cả loại giang hồ vặt như Dũng Cò Lả ở Tây Hồ hay anh em Sơn Lừa, Đông Toát cũng có thể đến nhà anh Ba X bất kỳ lúc nào.

Trở lại vai trò của tướng Hưởng, đến hôm nay đây vẫn là bộ não của anh Ba X và của tập đoàn của X.

Hưởng cùng với Bình Ruồi gom tiền của các đại gia có tội, các chủ ngân hàng để lấy ngân sách đi mua phiếu, để hối lộ, để khống chế các trung ương ủy viên và đại biểu quốc hội và tập thể Bộ Chính trị.

Hưởng thông minh, sắc sảo đến mức khi Hưởng tạm lui về sân sau, phần công việc của Hưởng đã san cho cả Tô Lâm và Nguyễn Chí Vịnh mà hai nhân vật này cũng không thể làm được như Hưởng.

Con trai tướng Hưởng là Nguyễn Hoàng Linh. Linh sinh năm 1971, học không hết cấp 3 vì lêu lổng. Hưởng phải đưa lên nhờ Tòng thị Phóng (lúc Tòng Thị Phóng đang là Chủ Tịch Sơn La) để Linh học hết bổ túc văn hóa lấy bằng trung học. Bà Phóng bị Hưởng khống chế vì một số vấn đê liên quan đến lý lịch.

Linh đã lái xe đâm chết một người ở ngã 4 Phùng Hưng và Trần Phú nhưng sau đó hồ sơ được làm sạch, đưa người khác vào thế chỗ. Hiện nay Linh đã là Cục phó thuộc Tổng cục Tình báo (Tổng cục 5).

Trước khi làm việc cho ngành công an – Cục An Ninh Chính Trị 1 (A35), Linh từng làm việc tại Trung Tâm Báo Chí Bộ Ngoại Giao. Linh lấy tiền hướng dẫn báo chí nước ngoài mà không nộp cho cơ quan. Nhưng mỏ quýt dày cho móng tay nhọn. Trước khi bầu Trung Ương, Trung Tâm cho người lên đòi tiền bà Hiền, vợ tướng Hưởng và bà Hiền buộc phải trả nợ thay Linh vì sợ ảnh hưởng đến bầu bán. Mặc dù không nhiều nhưng cũng cố tỏ ra hoàn cảnh, trả nhiều lần, mỗi lần vài chục triệu.

Linh giỏi gái và cờ bạc.

Nếu có dịp, chúng tôi sẽ giới thiệu thêm về bà Phóng trong mối phụ thuộc tướng Hưởng.

Về vai trò của Bộ Trưởng Công An Trần Đại Quang.

Quang quê gốc Nam Định, họ hàng với nguyên Thứ Trưởng Giáo Dục Trần Văn Nhung nhưng bố Quang sang Kim Sơn Ninh Bình ở nhà vợ. Bố Quang mất sớm, anh em Quang được họ hàng giúp đỡ. Quang chu đáo việc thờ cúng và họ hàng. Hàng năm, giỗ bố Quang thì mời rất đông người về ăn tận Ninh Bình. Họ hàng nhà Quang có tới 7 người tu để hồi hướng công đức cho anh em nhà Quang và vì thế trong con đường sự nghiệp Quang cũng gặp may mắn.

Hàng tháng, nhóm đồng hương Kim Sơn vẫn tụ họp ngày 3 âm lịch hàng tháng tại số 1 Ông Ích Khiêm để bàn cách trợ giúp đăng thông tin có lợi cho Quang.

Trong ngành công an, việc tốt nghiệp trường cao đẳng ngoại ngữ công an ở Sóc Sơn thường không được trọng dụng. Rồi thì việc làm cho Cục A16, cục chống phản gián Trung Quốc cũng không được ưu ái như cục chống phản gián Mỹ. Nhưng Quang vẫn nhanh chóng lên được chức Tổng Cục Phó An Ninh.

Khi quy hoạch nhân sự năm 2006, không có chân cho Quang vì Tổng Cục An Ninh khi đó, chỉ quy hoạch lên thứ trưởng là trung tướng Thi Văn Tám. Nhưng rồi, Cao Ngọc Oánh ngã ngựa. Quang thế chân Cao Ngọc Oánh bên Tổng Cục Cảnh Sát.

Khi Lê Thế Tiệm không vào được Ban Bí Thư, và rồi về hưu. Dàn Thứ Trưởng cũ có Nguyễn Khánh Toàn, Nguyễn Văn Hưởng cũng về, Trương Hòa Bình thì sang Tòa Tối Cao. Dàn thứ trưởng đàn em mới lên như Phạm Minh Chính, Phạm Quý Ngọ, Tô Lâm, Bùi Nam thì chưa vào Trung Ương. Chỉ còn hai người là Quang và Đặng Văn Hiếu. Đặng Văn Hiếu chỉ là dân văn phòng, không có con. Chỉ có cậu con nuôi làm ở Công An Hoàn Kiếm nên cũng chả chạy đua. Vì thế Quang một mình một ngựa, một đường.

Chưa bao giờ Đại Quang lại là Bộ trưởng tiền bạc như bay giờ. Quang rất sợ nhân viên kiện chính danh về tuổi tác. Đinh Văn Hùng, cựu Bi Thư Ninh Bình là ngươi giúp chứng nhận tuổi tác cho Quang từ 1950 thành 1956. Quang bị đánh và Hùng chịu trận. Hùng bị kỷ luật, về hưu sớm. Hùng liên quan đến vụ buôn lậu trống đồng cổ. Nguyễn Đức Nhanh và Chung Con đánh vụ này.

Nhiều người có công bảo vệ Quang và dựng Quang lên như ông Sáu Khải, tướng Ba Toàn đến nay phải thất vọng hoàn toàn về con người Quang.

Quang đưa em ruột là Trần Quốc Tỏ, trong vòng 4 năm, từ anh đội phó lên làm Tổng Cục Phó Cảnh Sát và mới đây nhất, Tỏ đã được luân chuyển làm phó bí thư tỉnh ủy Thái Nguyên.

Chẳng hiều là Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước và Trung Ương có biết những điều này không?

Chính Đại Quang cũng chỉ đạo khổi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Đặng Thị Hoàng Yến khi Yến đã yên vị ở Mỹ. Quang khởi tố để làm hài lòng anh Ba X. Vì một số lý do an toàn mà không thể công khai ở đây tại thời điểm này, nhưng cuối cùng kế hoạch đó đã không thực hiện được.

Khi Quang làm Thứ Trưởng phụ trách phía Nam, Quang cầm của Văn Thanh Liêm, Tổng Giám Đốc Sabeco, khoảng 100 tỷ. Vì thế mà Liêm làm thất thoát 500 tỷ vẫn không sao.

Quang có một đệ tử là Phan Văn Anh Vũ, sinh năm 1975 ở công ty 79 hay còn gọi là Vũ Nhôm. Quang đưa Vũ vào ngành công an với quân hàm trung tá an ninh. Cấp cho xe Mercedes biển xanh 80B. Vũ chuyên thu tô ở miền Trung cho Quang.

Quang còn có người em rể vợ gọi là Út, ở miền Nam ra, chuyên độc quyền khai thác cát vàng ở Phú Thọ. Ai nhảy vào đều bị bắt. Mỗi ngày kiếm khoảng 2 tỷ. Không phải nộp đồng thuế nào.

Quang đưa Bùi Ngọc Phi, phó giám đốc Công An Hưng Yên về làm giám đốc Hải Dương. Cả ban thường vụ tỉnh ủy phản đối, nhưng Quang vẫn đưa về cho bằng được.

Ở Hưng Yên, Phi nổi tiếng bảo kê cho cờ bạc và xã hội đen. Gặp Phi thì gặp ở sân golf dễ hơn ở nơi làm việc. Chả thế mà vụ việc Công An Hải Dương bị đền cho chủ bán bạch tuộc thì rồi xã hội đen trả thù bằng cách đổ xăng lên số bách tuộc gần đây ở Hải Phòng. Vụ này do Phi đạo diễn.

Quang đưa Khoa béo, gốc Ninh Bình, về bổ xung làm phó giám đốc Công An Hưng Yên. Khoa béo bị dính phốt chạy án cùng Lê Nam (con ông Lê Tẩu) trong vụ PMU18. Nhưng rồi Lê Nam vẫn được lên tướng. Khoa béo cũng vào được quy hoạch rồi chạy từ Cục Bảo Vệ Chính Trị sang Cục An Ninh Kinh Tế. Rồi từ trưởng phòng, Quang đưa về Hưng Yên.

Như nói ở trên, Quang gốc Nam Định. Nên cùng với Phan Văn Vĩnh, Quang và Vĩnh quyết định tất cả các án cho đến nhân sự. Nếu như Lê Hồng Anh bị cho là không có chuyên môn, phụ thuộc vào dàn đệ tử và cấp phó, Lê Hồng Anh chỉ ăn tiền tổ chức nhân sự (hay còn gọi là tiền chạy chức) thì Quang ăn tất. Từ án cho đến đến chức. Lê Quý Vương hay Tô Lâm cũng cay lắm nhưng vì có cùng chung một chủ nên phải ra mặt vui vẻ.

Kết hợp với Trần Công Phàn (phụ trách án hình sự) và Bùi Mạnh Cường (phụ trách án kinh tê) là hai Viện Phó Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cáo dân gốc Nam Định, 4 người này khống chế tất cả án ở Việt Nam. Bỏ đi tất cả án tham nhũng, kinh tế liên quan đến tập đoàn Ba X và những người quanh họ. Bắt những ai không phải của họ.

Trước đây thì còn có thêm Hoàng Nghĩa Mai. Nay Hoàng Nghĩa Mai nghỉ ở Viện Kiểm Sát thì được Trần Đại Quang và Ba X đưa sang làm trợ lý cho Út Anh. Mặc dù Út Anh (Lê Hồng Anh) đã có Trung Tướng Vũ Thanh Hoa là trợ lý về tư pháp thì cần gì Hoàng Nghĩa Mai? Các trợ lý khác rất khó chịu về điều này. Bản thân Ban Tổ Chức Trung Ương bị ép.

Nhưng Hoàng Nghĩa Mai là cánh tay nối dài sang bên Đảng của Ba X. Ai cũng biết, chuyện nội bộ của Đảng là do ( thường trực Ban Bí Thư) Út Anh điều hành chứ không phải Tổng Lú. Và như vậy, có Hoàng Nghĩa Mai ở đó Ba X yên tâm. Hoàng Nghĩa Mai còn có cô bồ tên Hoa, vụ trưởng một vụ ở Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao. Điều này ở Viện ai cũng biết.

Nhân đây nói thêm về quan hệ Ba X và Út Anh (Lê Hồng Anh) qua lời con gái anh Ba X. Ba Phượng nói: mọi người cứ nói Ba với chú Út mâu thuẫn nhưng thực chất Ba và Chú Út tuy hai là một, tuy một là hai. Cái sẹo trên mặt Ba là do Chú Út chở xe máy đi nhậu về bị tai nạn.

Vì thế, tiền thì Ba X cầm, chính trị thì Út điều hành. Đất nước nằm trong tay ai?

Về phần Đại Quang, bản thân Đại Quang thì vẫn mơ hồ và tham vọng về lời hứa của anh Ba đưa lên làm Thủ Tướng.

Nhưng còn một lời thề danh dự nữa của anh Ba X mà Quang không biết, khi quân của Quang vừa bắt Kiên Bạc: Có 3 người, kể cả quỳ xuống lạy Ba X, cũng không bao giờ bỏ qua và cân nhắc. Đó là Đại Quang, tội dám phản bội; Bá Thanh, tội dám định lật và coi thường Ba X; Vương Đình Huệ, tội dám đánh vào sân sau của Ba là đòi truy thu thuế hơn 1000 tỷ đồng của Dầu Khí (PVN) khi Ba X đã hứa mồm rằng cho để lại PVN chi tiêu riêng. Huệ con dám truy thu và tính lại thuế của TCT xăng dầu (Petrolimex) vì đây là sân sau của Ba X và của Sinh Hùng. Sinh Hùng thì còn quy cho Vương Đình Huệ là ăn cháo đá bát…

Cũng dễ hiều khi chính Quang chỉ đạo bắt Kiên Bạc, nhưng ngay sau đó lại giao việc điều tra cho Phạm Quý Ngọ. Việc giao vụ án Kiên Bạc cho Ngọ để gửi thông điệp đến cho anh Ba: Tôi xin lỗi, không biết đây là sân sau thực sự của anh, giờ biết rồi nên tôi để đệ tử của anh là Ngọ toàn quyền quyết định. Mong anh yên tâm. Bản thân Quang là người đầu tiên được báo về lời khai của Dương Chí Dũng là Ngọ chỉ đạo trốn nhưng rồi vụ án này lại được giao cho Ngọ. Vì còn một bí mật nữa là chính Anh Ba X dùng máy điện thoại của một vệ sĩ riêng điện trực tiếp cho Dương Chí Dũng nói: Chú lánh đi một thời gian.

Tất cả các quyết định của Quang đều không cắt nghĩa được logic, tại sao lại để Ngọ điều tra vụ án Dương Chí Dũng và Kiên Bạc.

Đêm bắt Kiên Bạc, nhà riêng anh Ba ở Phan Đình Phùng sáng đèn cả đêm để anh Ba bàn mưu tính kế với thuộc hạ. Ngay sau khi bắt Kiên, rất nhiều nhân sự đã phải bỏ đi nước ngoài để nằm chờ anh Ba tài giỏi ở nhà giàn xếp. Kể cả em Phượng nhà anh Ba cũng phải bỏ đi.

Dàn đệ tử này thậm chí đã làm sẵn hộ chiếu Nam Phi, nếu có biến thì sẽ qua Nam Phi.

Sau khi bắt Kiên Bạc, Bình Ruồi ý thức được sự nguy hiểm nên đã sụt gần 5kg. Bản thân Ngọ đã từng khoe với nhiều người: Thẳng Bình ruồi xin gặp tao 3 lần mà tao chưa cho gặp.

Thế rồi việc gì đến phải đến, Bình đã nộp cho Ngọ ở nước ngoài khi Ngọ đi chữa bệnh với số tiền khoảng 10 triệu USD. Thế là trong cáo trạng, Ngọ và Hoàng Nghĩa Mai gạt tất cả trách nhiệm của Thống Đốc trong các vụ án liên quan đến ngân hàng. [tướng Phạm Qúy Ngọ đi chữa bệnh gan, ghép gan, và chết đầu năm 2014]

Thêm nhân vật nữa cần công khai.

Chúng tôi xin cung cấp thêm về một nhân vật trợ giúp đặc lực cho Ba X, đó là Phan Trọng Kính.

Phan Trọng Kính, thư ký của ông Đỗ Mười, mặc dù đã ngoài 80 tuổi nhưng vẫn rất năng nổ ủng hộ Ba X. Kính đến gặp Tổng Lú, truyền đạt ý kiến ông Đỗ Mười, yêu cầu Tổng Lú nghỉ và nhường lại chức Tổng Bí Thư cho Ba X.

Điều này Ông Đỗ Mười không hề biết. Ông Đỗ Mười già yếu và ít đi lại. Kính thường đi lại và hoạt động nhân danh ông Đỗ Mười. Sẽ như thế nào đây nếu ông Đỗ Mười biết được chuyện này?

Ba X trả công kính bằng 4 cái biệt thự.

Thưa ông Tổng Lú, 90 triệu người dân đóng thuế để một thằng phá và nó nuôi đám của nó. Đất nước tan nát và khánh kiệt rồi. Ông không thể mũ ni che tai. Không phải nước tới chân thì ông mới nhảy đâu. Nước nó ngập đầu ông rồi.

Trong khi Trung Quốc xâm lược như vậy, ông trốn chui chốn lủi đi đâu? Đến chuyện trong nước cũng chả thấy ông đâu.

Ông nhiều chữ thì về làng dạy hoc chứ ông đừng mang cái lý thuyết giáo điều Marxism Leninism của ông, với cái đầu lú lẫn dẫn cả dân tộc này xuống hố nữa.

Trong thời gian tới, nếu điều kiện cho phép chúng tôi sẽ tiếp tục công khai về những thủ đoạn của tập đoàn độc tài tham nhũng đục khoét này.

Posted in Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | 1 Comment »

►Không bao giờ được phép tùy tiện đàm phán hay nhượng bộ các vấn đề về lãnh thổ, nghe chưa?

Posted by hoangtran204 trên 11/06/2014

Khi họ thấy họ có thể lấy con gà tây của chúng ta, chúng ta mất đi tất cả

Không bao giờ được phép tùy tiện đàm phán hay nhượng bộ các vấn đề về lãnh thổ.

Vấn đề Biển Đông không phải là vấn đề của một bình nước mà nếu như Tàu lấy trộm một nửa bình nước rồi thì Việt Nam nói rằng: “Được rồi, lần này tao sẽ cho qua, nhưng đừng bao giờ để tao bắt được mày lần nữa”. Bởi vì, trong quan hệ với Trung Quốc hoặc Việt Nam phải đáp trả bằng tất cả sức lực của mình cho dù phải chết hoặc nằm tênh hênh ra cho Trung Quốc hiếp đáp hết lần này đến lần khác chứ không có sự lựa chọn nào tốt hơn.

Thomas Friedman, tác giả đã ba lần đoạt giải Pulitzer với những Thế giới phẳngChiếc Lexus và cây Oliu… đã kể trong cuốn Từ Beirut đến Jerusalem câu chuyện về một người Ả-rập như sau:

>>> Phalanxist.wordpress.com 

 

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Hoàng Sa – Những diễn biến lịch sử theo các tài liệu của Wikileaks

Posted by hoangtran204 trên 11/06/2014

 

Hoàng Sa – Những diễn biến lịch sử theo các tài liệu của Wikileaks

Hoàng Ngọc Diêu

10-6-2014

Lật lại các điện tín mà Wikileaks đã lưu trữ và công bố trên trang của họ [1], mình có thể liệt kê các biến cố quan trọng theo tình tự thời gian:

1) Ngày 11 tháng Một năm 1974, Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa (CHNDTH) bất thình lình tuyên bố Hoàng Sa là của họ. Ngày 16 tháng Một năm 1974, tàu Lý Thường Kiệt (HQ-16) ra Hoàng Sa để kiểm sát thì phát hiện có hai “tàu cá” của Trung Quốc ở đó.

Chiều ngày 16 tháng Một năm 1974, Ngoại trưởng VNCH Vương Văn Bắc thay mặt chính phủ VNCH chính thức lên tiếng lên án thái độ phi pháp của nhà cầm quyền Cộng sản Trung Quốc về việc tuyên bố sai sự thật và việc xâm nhập lãnh thổ Việt Nam bất hợp pháp. Ngoại trưởng Bắc liệt kê những bằng chứng chủ quyền quần đảo Hoàng Sa của VNCH:

– Vua Gia Long năm 1802 đã hình thành quân đội kiểm soát quần đảo Hoàng Sa theo tài liệu của Đại Nam Nhất Thống Chí.

– Vua Minh Mạng năm 1834, trình điều Huế đã có bản đồ Hoàng Sa trong Hoàng Việt Địa Du.

– Thời Pháp thuộc đã có sắc luật 156/SC vào ngày 16 tháng Sáu năm 1932 ấn định Hoàng Sa thuộc quản lý hành chánh của tỉnh Thừa Thiên.

– Vua Bảo Đại một lần nữa ra quyết định Hoàng Sa thuộc quản lý hành chánh của Thừa Thiên vào 30 tháng Ba năm 1938.

– Toàn quyền Đông Dương một lần nữa xác định quyền quản lý Hoàng Sa thuộc chính phủ bảo hộ vào ngày 5 tháng Năm 1939.

– Dưới thời đệ nhất VNCH, sắc lệnh 174-NK vào năm 1961 quyết định quần đảo Hoàng Sa thuộc Định Hải, Hoà Vang, Quảng Nam thay vì Thừa Thiên.

– Dưới thời đệ nhị VNCH, sắc lệnh 079-BNV quyết định Định Hải sáp nhập với Hoà Long thuộc Hoà Vang.

– Phái đoàn Việt Nam tham dự hội nghị San Francisco năm 1951, đã tuyên bố quần đảo Hoàng Sa thuộc Việt Nam và không có bất cứ quốc gia nào trong 51 nước tham dự đã phản đối. [2]

 

dainamnhatthongtoando.jpg 

 

“Đại Nam nhất thống toàn đồ” vẽ năm 1838 triều Minh Mạng, có thể hiện hai địa danh Hoàng Sa và Vạn Lý Trường Sa bằng chữ Hán. 

2) Ngày 18 tháng Một năm 1974, ngoại trưởng Vương Văn Bắc với vai trò thành viên dự khuyết của nước VNCH gởi thư đến chủ tịch LHQ Gonzalo J. Facio về thông tin đã được phát thanh vào chiều 16 tháng Một năm 1974 [3].

3) Ngày 19 tháng Một năm 1974, hải quân VNCH và hải quân CHNDTH đụng độ tại Hoàng Sa. Báo Hoà Bình, một tờ báo độc lập của Nam Việt Nam lên tiếng chỉ trích cộng sản Bắc Việt hoàn toàn im lặng trong khi họ rêu rao việc đấu tranh cho độc lập và trọn vẹn lãnh thổ [4].

4) Ngày 20 tháng Một năm 1974, đại diện VNCH gởi thư cho chủ tịch LHQ thỉnh cầu triệu tập cuộc họp khẩn cấp để giàn xử việc CHNDTH cưỡng chiếm Hoàng Sa bằng vũ lực và phía VNCH hiểu được tình trạng có thể thiếu sự ủng hộ của các thành viên của Hội Đồng Bảo An LHQ [5] và bức thư này đã được ký nhận [6].

5) Ngày 21 tháng Một năm 1974, chính phủ Hoa Kỳ ghi nhận việc phía VNCH đã kêu gọi Hội Đồng Bảo An LHQ triệu tập cuộc họp khẩn cấp [7].

6) Ngày 21 tháng Một năm 1974, Hội Đồng Bảo An LHQ cho biết đã gặp phía VNCH và đại diện VNCH nhận thấy sẽ có những khó khăn để tìm 9 phiếu ủng hộ từ Hội Đồng Bảo An LHQ nhưng phía VNCH cho biết họ sẽ làm việc với phía Anh, Pháp, Indonesia và Úc cũng trong ngày [8].

7) Ngày 21 tháng Một năm 1974, Hội Đồng Bảo An LHQ cũng đã chuyển thư thỉnh cầu của phía VNCH đến tổng thư ký LHQ Kurt Waldheim [9].

8) Ngày 21 tháng Một năm 1974, chủ tịch Hội Đồng Bảo An LHQ, Facio đã gặp gỡ phía VNCH và VNCH cho biết họ xác nhận cần tiến hành cuộc họp khẩn cấp với Hội Đồng Bảo An LHQ và cần 3 ngày để sắp xếp nhân sự có mặt ở New York. Facio cũng cho biết chiều ngày 21 tháng Một năm 1974, ông bắt đầu làm việc với từng đại diện của Hội Đồng Bảo An LHQ, bắt đầu với Trung Quốc và sẽ cho phía VNCH biết tình hình vào sáng 22 tháng Một năm 1974 [10].

9) Chiều ngày 21 tháng Một năm 1974, chủ tịch Hội Đồng Bảo An LHQ, Facio đã gặp gỡ phía CHNDTH và cho biết phía CHNDTH rất giận dữ và họ xác định chuyện Hoàng Sa là chuyện nội bộ của Trung Quốc và việc ông chủ tịch làm việc với các thành viên Hội Đồng Bảo An LHQ để đưa đến cuộc họp khẩn này có thể dẫn đến việc xâm phạm chủ quyền quốc gia Trung Quốc. [11]

10) Cũng trong chiều ngày 21 tháng Một năm 1974, theo Kissinger, đại sứ Phương (của VNCH) đã gọi cho Hummel [12] và Stearns [13]. Phương cho biết dù nhận thấy những điểm bất lợi của vụ họp khẩn này của Hội Đồng Bảo An LHQ nhưng VNCH không có chọn lựa nào khác trong tình thế này. Hummel và Stearns cho biết họ e ngại rằng phía Trung Quốc sẽ đưa ra một phiên bản khác và lật ngược thành chuyện VNCH đã khiêu khích và xâm chiếm và sự vụ sẽ trở nên rắc rối và bất lợi cho phía VNCH. Họ cũng cho biết, trong tình trạng này, sự từ chối khiếu nại của VNCH sẽ có hại cho VNCH [14].

11) Cũng trong ngày 21 tháng Một năm 1974, Kissinger đánh giá tình thế bất lợi của VNCH do thành viên của Hội Đồng Bảo An LHQ có những thay đổi: Iraq thay Ấn Độ, Mauritania thay Sudan, Byelorussia thay Nam Tư và hai thành viên mới là Costa Rica và Cameroon vốn chưa có quan hệ tốt với VNCH. VNCH cần 9 phiếu thuận (trong 15 phiếu) trong tình trạng gấp rút này e rất khó thành [15].

12) Ngày 22 tháng Một năm 1974, Phillipines cho biết quan điểm của họ về vụ Hoàng Sa là “thái độ xâm lấn của Trung Quốc là kết quả của việc Mỹ rút khỏi miền Nam Việt Nam”. Sự vụ này cho thấy Philippines nên tiếp tục duy trì căn cứ của Hoa Kỳ tại Phillipines. Phillipines cũng nhận định sự vụ này nhắm vào phía VNCH khiến Hà Nội ắt đã vỗ tay tán thưởng. Tuy nhiên, Hà Nội có lẽ cũng đã nhận ra rằng sự mất mát Hoàng Sa là sự mất mát không thể lấy lại được [16].

13) Ngày 22 tháng Một năm 1974, Mã Lai yêu cầu cho biết thêm chi tiết về sự vụ và nghi ngờ rằng đây là một trong những bước đầu tiên Trung Quốc kiểm soát tất cả các đảo trong khu vực mà họ đã công bố chủ quyền [17].

14) Ngày 22 tháng Một năm 1974, Liên Xô cho biết nhận định của họ về sự vụ cần được giải quyết giữa các phía liên can (VNCH, CHNDTH và Phillpines). Theo Liên Xô, Bắc Việt (VNDCCH) chưa bao giờ xác nhận chủ quyền của họ ở quần đảo Hoàng Sa. Theo Trifonov, sự vụ này diễn ra do VNCH muốn hợp tác với Mỹ để khai thác dầu hoả [18].

15) Ngày 22 tháng Một năm 1974, chủ tịch Hội Đồng Bảo An LHQ, Facio liên lạc với phía VNCH và đánh giá tình hình. Ông cho rằng VNCH đang nằm trong thế bất lợi để có thể có đủ phiếu thuận. Theo thẩm định của ông,

Phiếu thuận: Úc, Áo, Anh, Mỹ và Costa Rica

Phiếu chống: Beylorussia, Trung Quốc, Indonesia, Iraq và Liên Xô

Phiếu trắng: Careroon, Pháp, Kenya, Maritania và Peru [19].

16) Ngày 23 tháng Một năm 1974, phía Indonesia xác nhận quan điểm của họ là Hoàng Sa thuộc Trung Quốc theo hội nghị San Francisco 1951. Tuy nhiên, đại diện Indonesia từ chối xác định vị thế của họ trước cuộc họp của hội đồng bảo an LHQ [20].

17) Ngày 23 tháng Một năm 1974, đại sứ Martin cho biết vì thiếu mối quan hệ ngoại giao giữa VNCH và Peru cho nên Peru sẽ chọn phiếu trắng trong cuộc họp của Hội Đồng Bảo An LHQ [21].

18) Ngày 23 tháng Một năm 1974, ngoại trưởng VNCH Vương Văn Bắc kêu gọi SEATO áp dụng điều khoản 4 của hiệp định Manila và kêu gọi các quốc gia trong hiệp hội SEATO có những động thái cần thiết [22].

19) Ngày 23 tháng Một năm 1974, theo Kissinger thì chính phủ Hoa Kỳ đã nhận được tuyên bố phía Indonesia cho rằng Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Trung Quốc và được quốc tế công nhận [23].

20) Ngày 23 tháng Một năm 1974, chủ tịch Hội Đồng Bảo An LHQ đã xác nhận phổ biến bức thư của đại sứ VNCH Nguyễn Hữu Chi, đại diện VNCH như thành viên dự khuyết của Hội Đồng Bảo An LHQ trình bày sự vụ Hoàng Sa [24].

21) Ngày 23 tháng Một năm 1974, Kissinger chuyển gởi thông tin đến phía VNCH về việc Costa Rica xác định ủng hộ VNCH. Tuy nhiên tình thế vẫn rất bất lợi cho phía VNCH vì chỉ có 5 phiếu thuận, 5 phiếu trắng và 5 phiếu chống [25].

22) Ngày 24 tháng Một năm 1974, Kissinger cho biết phản ứng của SEATO với sự vụ VNCH kêu gọi ngày 23 tháng Một năm 1974 là “tiêu cực” (negative) và Hoa Kỳ rất ngờ vực khả năng của SEATO [26].

23) Ngày 25 tháng Một năm 1974, ngoại trưởng VNCH Vương Văn Bắc gởi thông điệp qua đại sứ thường trực Nguyễn Hữu Chi về việc phía VNCH rút thỉnh cầu kêu gọi cuộc họp khẩn cấp dựa theo quyết định của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu nhưng mong mỏi Hội Đồng Bảo An LHQ ghi nhận trường hợp này và xử lý sao cho thích hợp [27].

24) Ngày 25 tháng Một năm 1974, chính phủ Pháp xác nhận việc Pháp dự định bỏ phiếu trắng là không đúng sự thật. Tuy nhiên, đại diện chính phủ Pháp cho rằng sự vụ rất phức tạp và ngay lúc này họ không thể chọn ủng hộ bên nào. Pháp muốn biết quan điểm cụ thể của Hoa Kỳ như thế nào [28].

________________________________________________________________

Nhận định cá nhân:

– Sự việc xảy ra nhằm lúc có những điểm bất lợi cho VNCH vì Hội Đồng Bảo An LHQ vừa thay đổi thành viên thường trực. Trong đó, Iraq thay Ấn Độ, Mauritania thay Sudan, Byelorussia thay Nam Tư và hai thành viên mới là Costa Rica và Cameroon vốn chưa có quan hệ mật thiết với VNCH. Byelorussia thuộc USSR thì việc ủng hộ VNCH là việc không thể.

– Chính phủ VNCH đã cố gắng hết sức để vận động cả Hội Đồng Bảo An LHQ lẫn tổ chức SEATO nhưng SEATO không mang lại kết quả nào tích cực.

– Liên Xô dù đang va chạm với Trung Quốc nhưng không muốn ủng hộ VNCH và cũng không muốn ra mặt đối chọi với Trung Quốc trong việc ra phiếu thuận cho VNCH.

– Indonesia và China bắt đầu quan hệ ngoại giao từ năm 1950 nhưng bị ngưng vào năm 1967 vì biến cố Gestok năm 1965 tại Indonesia. Tuy nhiên, Indonesia luôn luôn xác định Hoàng Sa là của Trung Quốc và cho đến phút chót, vị trí bỏ phiếu chống VNCH của Indonesia vẫn không thay đổi mặc dù theo dư luận chung của quốc tế, quần đảo Hoàng Sa thời điểm này vẫn thuộc dạng“dispute” (tranh chấp). Indonesia đã tạo thêm bất lợi cho VNCH.

– Pháp có thái độ mập mờ về việc ủng hộ VNCH với chủ quyền của quần đảo Hoàng Sa mặc dù trong thời Pháp thuộc, Pháp đã nhiều lần xác định cơ quan hành chánh cho Hoàng Sa. Sự quyết định chậm trễ và mập mờ của Pháp đã góp phần vào việc VNCH phải huỷ bỏ cuộc họp khẩn cấp về sự vụ Hoàng Sa.

– Nếu Ấn Độ và Sudan vẫn còn là thành viên thường trực của Hội Đồng Bảo An LHQ và Indonesia và Pháp có động thái tích cực và chính xác hơn thì có lẽ VNCH đã có thể chiếm 9 phiếu thuận trên 15 phiếu và sự vụ đã được khép lại.

– Hội Đồng Bảo An LHQ và phía Hoa Kỳ đã làm việc rốt ráo và có những đóng góp ý kiến có giá trị vì nếu VNCH không nắm tình hình mà lao vào cuộc biểu quyết và bị phủ quyết thì sự vụ sẽ vĩnh viễn khép lại và Việt Nam sẽ vĩnh viễn mất Hoàng Sa.

– Phía VNCH và tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã quyết định rút đơn thỉnh cầu và đó là một quyết định đúng đắn vì nếu VNCH bị phủ quyết thì sự vụ sẽ vĩnh viễn khép lại và Việt Nam sẽ vĩnh viễn mất Hoàng Sa.

– Sau 1975, chính phủ VNDCCH chưa bao giờ đưa sự vụ Hoàng Sa ra LHQ. Cho đến ngày nay, Hoàng Sa đã trở thành căn cứ và thuộc đơn vị hành chánh “Tam Sa” nhưng chính phủ CHXHCNVN chưa bao bao giờ có bất cứ động thái rốt ráo và quyết liệt nào cả.

Chú thích:

[1] wikileaks.org

[2] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974SAIGON00752_b.html

[3] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974USUNN00175_b.html

[4] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974SAIGON00859_b.html

[5] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974USUNN00188_b.html

[6] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974STATE012722_b.html

[7] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974STATE012732_b.html

[8] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974USUNN00190_b.html

[9] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974USUNN00192_b.html

[10] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974USUNN00194_b.html

[11] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974USUNN00203_b.html

[12] Hummel, Arthur William, Jr. trợ lý Đông Á – Thái Bình Dương sự vụ của Hoa Kỳ.

[13] Stearns, Monteagle, phó trợ lý Đông Á – Thái Bình Dương sự vụ của Hoa Kỳ.

[14] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974STATE013405_b.html

[15] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974STATE013407_b.html

[16] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974MANILA00775_b.html

[17] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974KUALA00310_b.html

[18] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974MOSCOW01036_b.html

[19] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974USUNN00219_b.html

[20] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974JAKART00961_b.html

[21] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974SAIGON01039_b.html

[22] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974BANGKO01283_b.html

[23] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974STATE014788_b.html

[24] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974USUNN00233_b.html

[25] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974STATE015338_b.html

[26] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974STATE015405_b.html

[27] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974SAIGON01040_b.html

[28] http://search.wikileaks.org/plusd/cables/1974PARIS02298_b.html

 

wikileaks_-logo.jpg

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »