Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Sáu 7th, 2014

►Muốn thoát Trung mà có Cộng sản quang vinh lãnh đạo, búa liềm bất diệt, và lại có bác Hồ ngồi đó canh chừng thì đến mùa quýt mới …thoát thai được.

Posted by hoangtran204 trên 07/06/2014

 

Tường thuật trực tiếp: TỌA ĐÀM “LÀM SAO ĐỂ THOÁT TRUNG?”

xuandienhannom.blogspot.com

(5-6-2014) Từ 1h30, đã có nhiều vị học giả, nhà nghiên cứu và người quan tâm đã có mặt tại hội trường tầng 4 của trụ sở Hội Liên hiệp các hội Khoa học kĩ thuật Việt Nam, 53 Nguyễn Du, Hà Nội. Lúc đầu định làm ở tầng 3, sau phải dời lên tầng 4 là nơi có sức chứa lớn hơn.

13h50, hội trường đã hết chỗ.  

Đến dự có các vị: Phạm Toàn, Nguyễn Quang A, Nguyên Ngọc, Phạm Chi Lan…

14h00: Giáo sư Chu Hảo phát biểu mở đầu cuộc tọa đàm.

Hôm nay, chúng ta tổ chức hội thảo về vấn đề lớn của đất nước mà nhiều người quan tâm. Đến dự, về phía Quỹ Phan Chu Trinh, có Nhà văn Nguyên Ngọc, chủ tịch Quỹ Phan Chu Trinh là đơn vị tổ chức cuộc tọa đàm này.

Hội thảo này có được từ cảm hứng về lời phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Philippines. Thoát  Trung ở đây là Thoát khỏi ảnh hưởng tiêu cực của Trung Quốc.

Tọa đàm này có các diễn giả sau: TS. Giáp Văn Dương, GS. TS Trần Ngọc Vương, TS Phạm Gia Minh, TS. Đinh Hoàng Thắng.

Mở đầu, TS, Giáp Văn Dương sẽ trình bày trong 30 phút. 
Sau đó, các diễn giả khác, mỗi người 15 phút.  

TS. Giáp Văn Dương:

Chúng ta bàn về Thoát Trung, tức là bàn về các ảnh hưởng tiêu cực của Trung Quốc, chứ không phải là “bài Trung”. 

Một ngày của chúng ta…gắn chặt với hàng hóa có xuất xứ Trung Quốc. Năm 2010: 90 % các dự án tổng thầu rơi vào tay các công ty Trung Quốc. Đặc biệt các dự án nhiệt điện.

TQ đang chi phối kinh tế, đời sống, tư tưởng….của chúng ta. 

Tương quan Việt – Trung:
Việt Nam: Dân số: 90 triệu; GDP – 170 tỷ USD
TQ: Dân số: 1,4 tỷ;  GDP _ 10000 tỷ USD

Thoát Trung: 3 câu hỏi
– Thoát đi đâu?
– Thoát cái gì ? – Thoát những ảnh hưởng tiêu cực từ TQ, không cho chúng ta phát triển, về chính trị, kinh tế, quân sự
– Thoát để làm gì? -để đất nước phát triển, để đất nước văn minh 
– Thoát thế nào? 

Làm sao để thoát Trung?
– Muốn thoát Trung thì phải phát triển, chạm ngưỡng các nước phát triển, khi mức thu nhập bình quân đầu người 10.000 USD / năm. Cả nước là 1.000 tỷ USD. 

Muốn phát triển phải có 3 tiên đề:

– Lợi ích quốc gia phải đặt lên trên hết.
– Phải phát triển bền vững dựa trên chất lượng thể chế và nhân lực.
– Phát triển để ổn định. Ổn định chỉ đạt được nếu phát triển. 

Để phát triển phải có 7 trụ cột:

– Con người tự do: (Tự do thân thể, Tự do tư tưởng, tự chỉ hành vi, tự trọng đạo đức)
– Giáo dục khai phóng (Phát triển kỹ năng, năng lực giải quyết vấn đề thay vì ghi nhớ; Phát triển khoa học –công nghệ, thực học, thực nghiệp)
– Xã hội dân sự (Tạo sự năng động, sáng tạo cho XH; Giảm tải cho nhà nước; Giải tỏa căng thẳng, ẩn ức đám đông, …)
– Hành chính  phục vụ: (Giảm thiểu chồng lấn giữa hành chính và chính trị; Coi hành chính như một dịch vụ công, phục vụ phát triển chứ không kiểm soát phát triển; Thúc đẩy hành chính điện tử, giảm thiểu thủ tục, hậu kiểm…)
– Thể chế dân chủ.. 
–  Kinh tế thị trường (Hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường, bỏ đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa“; cạnh tranh bình đẳng…)
– Nhà nước pháp quyền (tam quyền phân lập, Không ai đứng trên và đứng ngoài pháp luật, có cơ chế giám sát quyền lực, thưởng phạt nghiêm minh..)

Phát triển dưới đe dọa?

Một cá nhân thì làm được gì?

– Tự thân khai sáng, tự cứu mình trước khi trời cứu
– Đẩy mạnh khởi nghiệp, sáng tạo, đổi mới, làm việc chăm chỉ,,,,để phát triển
– Thực hành và bồi đắp 7 trụ cột ….trong phạm vi của mình. 

LS Trần Vũ Hải hỏi: Các đề xuát của TS rất hay, nhưng nếu ai đó mà thực hiện một trong những đề xuất này thì bị bắt giữ. Vậy TS nghĩ gì?

TS. Giáp văn Dương: Thưa anh, như vậy thì chứng tỏ người ta chưa muốn “thoát Trung”. 

TS. Phạm Gia Minh trình bày về Thoát Á, Thoát Trung.
Xem bài tại đây: Một số ý kiến đóng góp vào cuộctọa đàm với chủ đề THOÁT TRUNG

GS. TS Trần Ngọc Vương trình bày ý kiến: 

Trả lời câu hỏi “Thoát Trung là thoát những gì”. Tôi trả lời thẳng:

1-Lệ thuộc và ràng buộc vào TQ không phải là định mệnh lịch sử của Dân tộc VN. Tâm lý nô lệ TQ vẫn rất đậm trong tất cả các tầng lớp.

Nhật bản, Hàn quốc cũng trong vùng văn hóa Hán nhưng đã thoát ra một cách ngoạn mục cho nên người Việt làm được.

2-Thoát Trung là thoát cái gì. 

Trung Quốc có vô vàn cái hay cái đẹp, chúng ta không thoát, chúng ta phải đọc, thưởng lãm, nhâm nhi nó.

Thoát thứ 1: THOÁT KHỎI DÃ TÂM CỦA NHÀ CẦM QUYỀN TRUNG QUỐC TỒN TẠI HƠN 2000 năm chưa bao giờ giới cầm quyền TQ muốn có bên mình một VN mạnh.

 

Khẳng định THOÁT KHỎI DÃ TÂM CỦA NGƯỜI CẦM QUYỀN TQ. 

 

Thoát thứ 2: Chúng ta hãy thoát khỏi cái tâm lý bị bóng đè của chính người Việt.

 

Ngay từ thời Sĩ Nhiếp sang đây, tuyên truyền trong tầng lớp người Hán di cư sau đó là người Việt quý tộc sau là những tầng lớp khác tâm lý “Nam nhân bắc hướng”. Mong ngóng, sung thượng, thờ phụng, kính ngưỡng đối với những giá trị Trung hoa.

 

Người phương nam nhưng cứ mong ngóng về TQ, và cái giá trị của người phương nam ở mãi tận bên TQ.

 

Chúng ta phải tự mình soi cho kỹ và tiêu diệt cái thằng Việt gian trong mình, nghĩa là không trung thành với quốc gia, với cộng đồng, mà luôn mong ngóng đi ra ngoài.

 

Chỉ có nước lớn mới bắt nạt nước nhỏ, chỉ có bọn TQ mới cậy quyền thế bắt nạt nước nhỏ.

 

Căn tính nô lệ hóa, cái kỳ vĩ Trung hoa ở trong mỗi chúng ta mà chúng ta luôn hướng về nó như hướng về một bản giá trị vĩnh hằng.

 

Thoát thứ 3: Thoát khỏi toàn bộ những mặt trái của thiết chế chính trị văn hóa mà người Việt đã du nhập vào ý thức hay vô thức. Đã đến lúc phải tự kiểm điểm xem tốt, xấu, sâu và rộng đến đâu.

 

Vừa muốn khác nhưng vừa muốn vô tốn (không kém) và bất dị (không khác). 

 

Minh Mạng đi lạc dòng. Người ta hướng mãnh liệt sang Phương tây nhưng ông hướng về đời thái tổ trung quốc, Hướng tới với mục đích rằng MÌNH TÀU HƠN CẢ NHÀ THANH. 

 

Tái hiện mô thức văn hóa TQ thời cổ. Một ngày nào đó ta nói cho các người biết người hán sẽ khăn gói sang đây để học lại văn hóa của mình.

 

Hiện tượng tán phát và phát tán kết tủa văn hóa = hóa thạch ngoại biên. Một hiện tượng văn hóa sinh ra ở một vùng rồi di chuyển sang vùng khác đạt tới giá trị đỉnh cao của hiện tượng văn hóa đó.

 

Thoát thứ 4: thoát những cái biểu hiện căn tính trong bản thân con người (não trạng) đã trở thành quán tính của người việt do toàn bộ tiếp thu thể chế văn hóa tinh thần.

 

Quy chế: là một nước bán đảo 3310 cây số bờ biển, 3440 km bờ biển LHQ, top 11 quốc gia có tỷ lệ bờ biển trên tỷ lệ diện tích => là quốc gia biển.

 

Châu âu, quốc gia biển phát triển kinh tế biển => thành đế quốc. nghĩa nào đó CHỦ NGHĨA TƯ BẢN RA ĐỜI TỪ BIỂN.

 

TQ 18000 km bờ biển không lọt top theo chỉ tiêu của thế giới.

 

Pháp gia và nho gia = đều là hệ tư tưởng lục địa. úp mặt vào đất chỉ biết có đất thôi.

TS. Đinh Hoàng Thắng:
Xem bài tại đây: Để “thoát Trung”có thể thành hiện thực
Nhưng TS Thắng không nói lại bài viết đó.

TS. Nguyễn Vy Khải:
Chúng ta muốn thoát Trung QUốc, thì trước hết phải hiểu Trung QUốc, là Chủ nghĩa Đại Hán hiện đại. 

1 bạn trẻ: Nếu dân muốn thoát Trung, mà lãnh đạo không muốn thì sao?

….Phần thảo luận và ý kiến phát biểu của khách tham dự, sẽ cập nhật sau….

Một số hình ảnh của buổi tọa đàm:

 GS. Ngô Đức Thọ và Thạc sĩ Đào Tiến Thi và nhiều người có mặt đúng 14h00 

nhưng đã hết chỗ, phải đứng ngoài hội trường và rồi kéo nhau đi cafe

 

 TS. Giáp Văn Dương

  

 TS. Phạm Gia Minh

 

 GS. TS Trần Ngọc Vương

Về hội thảo “Làm gì để thoát Trung” đang diễn ra tại 53 Nguyễn Du, Hà Nội.

Bà Đầm Xòe

(5-6-2014) Đọc thông báo trên blog xuandienhannom, đúng 14 h 2 phút Bà Đầm xòe có mặt tại số nhà 53, Nguyễn Du, Hà Nội. Trong khi leo cầu thang để lên tầng 4 (không phải tầng 3 như thông báo) gặp nhiều người từ tầng trên đi xuống, mình có hỏi bâng quơ “sao lại xuống thế này?”, trả lời “hết chỗ”.

Mình lên tầng 4 thấy người đứng kín cả hai cửa phòng ra vào hội trường, mồ hôi nhễ nhại. Cố chen vào thì thấy trên chủ tịch đoàn có ba người, một người trẻ tuổi đầu húi cua đang nói, nhưng mình chẳng nghe được lời gì, phía dưới chật kín người ngồi (cỡ 200 người trong một hội trường rộng khoảng 150 m2). Mừng là dân mình nhiều người quan tâm đến “sự nghiệp” thóat Tầu Cộng của dân tộc.

Đưa máy anh ra chụp bỗng thấy phía trên là câu khẩu hiệu Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm, bên trái là hai lá cờ búa liêm và ngôi sao năm cánh, phía dưới là tượng bác Hồ, phía chính giữa là màn hình hiện lên hai “khẩu hiệu:

Mình chợt lóe lên suy nghĩ:

Hai khẩu hiệu này trương lên giống như một như lời đe dọa thóat Trung;

Muốn thoát Trung mà “mồm miệng” lại đặt trong cái rọ Cộng sản quang vinh, muôn năm, búa liềm bất diệt và lại có bác Hồ ngồi đó canh chừng thì đến mùa quýt mới thoát Trung được.

Thế là chán. Mình theo bước những người đang xuống cầu thang đi về.

Mời các bạn xem ảnh:




Bà Đầm Xòe

Nguồn: Blog Bà Đầm Xòe

 

——–

 

Tuyên truyền, sự thật và lòng can đảm

Lã Việt Dũng

 

thoattrung.jpg

Chiều 5/6/2014, một hội thảo “Làm sao để thoát Trung” diễn ra ở Hà Nội.

Một cuộc hội thảo hội tụ khá nhiều những cây đa cây đề của giới trí thức Hà Nội, những người đã ký bản yêu cầu sửa đổi hiến pháp, còn gọi là nhóm 72.

Mặc dù đã có những phát biểu đanh thép, nhưng sự thú vị lại không đến từ những học giả, mà đến từ câu hỏi của các bạn trẻ:

– Đồng ý là chúng ta cần thoát Trung, vì chúng ta đang ở bờ vực. Nhưng chúng ta thoát rất giỏi, thoát từ bờ vực này sang cái vực khác còn sâu hơn, thì sao?

– Các bác nói phải liên minh với nước khác để thoát Trung, vậy nhỡ đến lúc nước đó có vấn đề với Việt Nam, thì lại tìm nước khác nữa liên minh để thoát à?

– Các bác phát biểu rất hay, nhưng đề tài này không mới. TV nói, báo nói, vỉa hè cũng nói. Nhưng sau nói là làm gì? Các bác phất cờ đi?

Những câu hỏi đó được sự vỗ tay nhiệt liệt, nhưng câu trả lời là: im lặng!

Người cộng sản rất giỏi tuyên truyền, và họ có cả bộ máy để làm việc đó. Chỉ cần quăng những câu hỏi không có đáp án vào sinh viên, vào công chức, vào dư luận viên là mọi nỗ lực thoát Trung, mọi nỗ lực thay đổi sẽ rơi vào bế tắc.

Nếu đưa những câu hỏi trên thoát ra khỏi không gian chật hẹp của buổi hội thảo, vào thế giới tự do, không khó để có câu trả lời. Trong phạm vi của buổi hội thảo, của cái xã hội tù túng, đó không phải là các câu hỏi “không có đáp án”, mà là những câu hỏi “không dám có đáp án”. Để trả lời các câu hỏi đó, cần phải nhìn thẳng vào sự thật, chứ không phải “một nửa sự thật” như tinh thần của buổi hội thảo.

Vì chỉ dám tiếp cận “một nửa sự thật”, nên ngay từ đầu, chủ toạ – bác Chu Hảo – đã đặt ra một loạt rào cản. Không quá khích (cái dạo này hay được dùng, có vẻ cứ muốn né tránh là người ta đổ cho quá khích), không bức xúc, không đả kích, có quyền dừng những câu hỏi nhạy cảm… đã làm phần hội nhiều hơn phần thảo, nên dù cũng có nhiều phát biểu mạnh mẽ, nhưng né tránh và không giải pháp.

“Một nửa sự thật” đó thể hiện rõ nét trong bài “Làm sao để thoát Trung” của anh Giáp Văn Dương, diễn giả chính của chương trình. Ngay từ đầu, anh đã đặt rào cản bằng cách giải thích sự khác biệt của từ “làm sao” và “làm thế nào”. Theo đó, bài của anh chỉ nêu vấn đề “làm sao” mang tính lý thuyết, còn “làm thế nào” là việc của chính phủ.

Bài của anh có thể tóm tắt làm ba phần như sau:

1. Thoát Trung

– Thoát đi đâu: thoát đi ra phần còn lại của thế giới

– Thoát cái gì: thoát khỏi những ảnh hưởng tiêu cực của Trung Quốc

– Thoát thế nào: muốn thoát khỏi Trung Quốc, cần phát triển hơn Trung Quốc. Vậy nên trả lời câu hỏi thoát thế nào đồng nghĩa với trả lời câu hỏi phát triển thế nào.

2. Làm sao để phát triển: phát triển 7 trụ cột

– Con người tự do
– Giáo dục khai phóng
– Xã hội dân sự
– Hành chính phục vụ
– Thể chế dân chủ
– Kinh tế thị trường
– Nhà nước pháp quyền

Anh nêu cả 7 trụ cột, nói kỹ về giáo dục nhưng không chỉ ra được trong hoàn cảnh hiện nay phải ưu tiên cái gì.

3. Chúng ta (cá nhân, không đề cập đến chính phủ) có thể làm gì?

– Nâng cao năng suất lao động (tự khai sáng, tự cứu mình, đẩy mạnh khởi nghiệp, sáng tạo, đổi mới, làm việc chăm chỉ…)

Nghe bài của anh, mọi người hiểu: Muốn thoát Trung, phải phát triển, muốn phát triển, phải lao động, việc khác có chính phủ lo! (dạo này chính phủ đang có uy tín, nên nhiều người hay dùng từ“chính phủ lo” thay cho “đảng và nhà nước lo”)

Đó là một lập luận logic và hợp lý, rất hợp lý nếu chúng ta đang ở … Mexico, và vấn đề không phải thoát Trung, mà là thoát Mỹ – chỉ cần phát triển hơn Mỹ là thoát. Nhưng ở nơi ấy, trong thế giới tự do, câu hỏi “làm sao để thoát Mỹ” chắc chắn là một câu hỏi ngớ ngẩn. Chính người Mỹ có lẽ đang phải đặt câu hỏi: “làm sao để thoát Mexico”.

Vậy đâu là sự thật? Theo tôi, một nửa sự thật còn lại nằm ở câu hỏi: “Tại sao phải thoát Trung?” mà không hiểu vô tình hay cố ý đã bị né tránh (mình đứng lên định hỏi thì bị chặn). Bao đời cha ông ta muốn thoát Trung (cả người Nhật, người Hàn), đến nay chúng ta lại tiếp tục phải thoát Trung. Chúng ta chắc chắn không muốn thoát một nước Trung Hoa dân chủ, vì nó công bằng và đem lại nhiều cơ hội. Chúng ta muốn, và cần phải thoát khỏi một nước Trung Hoa Cộng Sản, như cha ông ta muốn thoát một nước Trung Hoa phong kiến, vì chỉ những nước độc tài toàn trị, độc tài phong kiến mới sẵn sàng chà đạp nhân dân mình, chà đạp nhân dân dân tộc khác để bảo vệ quyền lực của thiểu số, bảo vệ lợi ích của thiểu số và duy trì ý thức hệ của thiểu số.

Sự thật rõ ràng nhưng trần trụi. Chúng ta thoát ý thức hệ của Trung Cộng thế nào, nếu đó cũng là ý thức hệ của chúng ta? Liệu chúng ta có dám thoát nổi mình? Trả lời thẳng thắn câu hỏi đó là điều không thể với bác Chu Hảo, với anh Giáp Văn Dương và những cuộc hội thảo nằm trong toà nhà của Liên hiệp các hội khoa học kỹ thuật Việt Nam. Nhưng khi không thể thì đừng nên nói, đừng nên hội thảo chỉ để nói một nửa sự thật, vì một nửa sự thật vẫn là giả dối, và sự giả dối lại giúp ích đắc lực cho bộ máy tuyên truyền.

“Muốn thoát Trung, phải thoát Cộng. Muốn thoát Cộng, phải dân chủ, đa đảng”. Để nói ra điều đó cần một sự can đảm như một cậu bé (có lẽ vì trẻ và ngây thơ) dám hét lên “Hoàng đế cởi truồng!”trong truyện cổ, và để thực hiện nó còn cần sự can đảm gấp nhiều lần. Hi vọng những thành viên trong câu lạc bộ Phan Chu Trinh, những người tổ chức cuộc hội thảo này có thể một lần lên tiếng, một lần thực hiện, một lần can đảm đáp lại lời trách cứ bi ai của cụ:

“Trong khi người nước ngoài có chí cao, dám chết vì việc nghĩa, vì lợi dân ích nước; thì người nước mình tham sống sợ chết, chịu kiếp sống nhục nhã đoạ đày.”

Cuối cùng, xin mạo muội trả lời ý kiến của các bạn trẻ, khi đã mạnh dạn tiếp cận sự thật:

1. Chúng ta đang ở trên bờ vực, đó là bờ vực làm nô lệ cho chủ nghĩa đại hán bá quyền Bắc Kinh, bờ vực của sự độc tài toàn trị, không có một bờ vực nào lớn hơn. Vì vậy, khi thế giới văn minh chìa tay cho chúng ta, hãy mạnh dạn nắm lấy và đi cùng họ. Tất nhiên, trong tiến trình dân chủ, chúng ta sẽ có sai lầm, sẽ có va vấp, nhưng hãy tin vào chính mình. Với sự tự do lựa chọn, tự do bầu cử, tự do quyết định, chúng ta sẽ đủ minh mẫn để tìm ra giải pháp cho mình, chắc chắn tốt hơn giải pháp của những người tự cho là đỉnh cao trí tuệ nhưng khư khư ôm lấy cái học thuyết đã thất bại mấy trăm năm.

2. Có thể chúng ta không liên minh với nước này chống nước kia, nhưng chúng ta buộc phải liên minh với nước khác để bảo vệ chủ quyền. Sự liên minh này không phải là sự ràng buộc ý thức hệ, mà là liên minh theo tiêu chuẩn tự do, dân chủ, nhân quyền. Tất nhiên, cái gì cũng có giá của nó, nhưng cái giá phải trả bao giờ cũng rẻ hơn việc mất tất cả vào tay Trung Quốc.

3. Thoát Trung và thay đổi quan hệ với Trung Quốc là một vấn đề phức tạp, nằm ngoài khả năng của một cá nhân, một cuộc hội thảo, của các tổ chức XHDS và nằm ngoài cả khả năng của ĐCS do những ràng buộc và nợ nần hiện tại. Cần phải có những giải pháp chính trị từ những tổ chức chính trị chuyên nghiệp.

Trên đây là những gì mình thu hoạch được sau buổi hội thảo, mong mọi người chỉ giáo!

Lã Việt Dũng

———————

 

(Khách Kẹt Đường )

Muốn THOÁT TRUNG phải THOÁT CỘNG.
Muốn THOÁT CỘNG phải THOÁT HỒ (CHÍ MINH).
Bởi vì chính HỒ CHÍ MINH đã lội ngược lịch sử, đưa Tổ quốc ta vào tròng CỘNG SẢN, ngày càng lún sâu, lệ thuộc hoàn toàn vào TQ, và từ đó VN bị vướng vòng TRUNG THUỘC từ năm 1945 đến nay.
Do đó THOÁT HỒ là đầu mối của cả THOÁT CỘNG và THOÁT TRUNG cùng một lúc.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Tòa quốc tế đòi Bắc Kinh đưa bằng chứng về đòi hỏi chủ quyền Biển Đông

Posted by hoangtran204 trên 07/06/2014

 

Tòa quốc tế đòi Bắc Kinh đưa bằng chứng về đòi hỏi chủ quyền Biển Đông

4-6-2014

Đức Tâm

Nguồn RFI 

 

Tòa án trọng tài Liên Hiệp Quốc, hôm qua, 03/06/2014, yêu cầu Trung Quốc, trong vòng sáu tháng, cung cấp các luận cứ và bằng chứng để biện hộ cho các đòi hỏi về chủ quyền ở Biển Đông, cho dù Bắc Kinh đã từ chối tham gia vụ kiện mà Manila đã khởi xướng từ năm ngoái.

 

Trong thông cáo được công bố ngày hôm qua, tòa án trọng tài Liên Hiệp Quốc, có trụ sở tại La Haye, Hà Lan, đã đề nghị, từ nay đến 15/12/2014, phía Trung Quốc cung cấp các luận cứ và bằng chứng cụ thể, phản bác đề nghị của phía Philippines.

Năm ngoái, chính phủ Philippines đã đệ đơn, đề nghị tòa án Liên Hiệp Quốc xem xét tính pháp lý của các đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc dựa trên bản đồ đường chín đoạn ở Biển Đông – mà Việt Nam thường gọi là bản đồ hình lưỡi bò do Bắc Kinh đưa ra. Theo bản đồ này, gần như toàn bộ diện tích Biển Đông thuộc về Trung Quốc.

Hôm nay, các quan chức Philippines, lại một lần nữa, kêu gọi Trung Quốc tham gia vụ kiện để có được một giải pháp hòa bình và bền vững cho các tranh chấp lãnh thổ.

Sau khi chính thức đệ đơn kiện Trung Quốc, ngày 30/03/2014 vừa qua, Philippines đã hoàn tất hồ sơ, cung cấp luận cứ và bằng chứng, phản bác các đòi hỏi về chủ quyền, lãnh thổ của Trung Quốc ở Biển Đông.

Thông cáo ngày hôm qua của tòa án trọng tài Liên Hiệp Quốc cũng cho biết, vào tháng trước, chính phủ Trung Quốc đã gửi thông báo nhắc lại rằng Bắc Kinh « không chấp nhận vụ kiện lên tòa án trọng tài do Philippines khởi xướng », nhưng theo các thẩm phán của tòa án trọng tài, thì thông báo nói trên không liên quan gì đến việc Trung Quốc chấp nhận hoặc tham gia thủ tục kiện.

Mặt khác, tòa án trọng tài cũng nêu khả năng tiếp tục nghe phía Philippines trình bày luận cứ của mình, cho dù Trung Quốc không tham gia và xác định các bước tiếp theo, sau khi tham khảo ý kiến các bên liên quan.

Từ đầu tháng Năm, Trung Quốc đã đưa giàn khoan dầu vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, làm cho tình hình ở Biển Đông căng thẳng. Trong bối cảnh đó, nhân chuyến công du Philippines vào tháng trước, lần đầu tiên, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố là Hà Nội đang xem xét các hành động pháp lý chống lại các đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông.

Theo giới quan sát, nếu Việt Nam kiện, thì chắc chắn Trung Quốc sẽ chống lại, giống như trường hợp đối với Philippines. Vừa qua, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam, tướng Nguyễn Chí Vịnh cho biết, Trung Quốc đã nhiều lần khuyên can Việt Nam không đưa vụ việc ra trước tòa án Liên Hiệp Quốc.

 

—————

 

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Thủ tướng nói “Thật hay dối”

Posted by hoangtran204 trên 07/06/2014

Thật hay dối

Nguyễn Trọng Vĩnh

Trong nhiệm kỳ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, ông đã để cho tham nhũng phát triển tràn lan, thất thoát hàng nghìn tỷ của Nhà nước từ những tập đoàn kinh tế quốc doanh do ông trực tiếp quản lý, đã để cho bán rừng, bán bãi biển, cho thuê dài hạn các địa bàn xung yếu về quốc phòng như các cảng Vũng Áng, Cửa Việt, để cho nợ xấu ngân hàng quá lớn. Ông đã vay nợ chồng chất, “chắt, chút” chúng ta phải trả đến bao giờ cho hết. Ông đã cưỡng chế, đàn áp nông dân, thu hồi đất cho những tư bản địa ốc, đã bắt bớ đàn áp những người bất đồng chính kiến, yêu cầu dân quyền, dân chủ. Ông tăng đủ thứ giá: xăng, dầu, điện, nước, viện phí, học phí… gây ra tình trạng xã hội người nghèo thì lầm than, kẻ giàu bất chính thì phè phỡn, và còn nhiều vấn đề nữa.

Có thể nói trong nhiệm kỳ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: kinh tế suy thoái, xã hội xuống cấp, văn hóa đạo đức suy đồi, đất nước tụt hậu rất xa, không khí xã hội ngột ngạt.

Thế mà, khi Trung Quốc đưa giàn khoan vào lấn chiếm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của chúng ta, trong khi dự Hội nghị VEF ở Philippines, ông Dũng đã nói được câu: “Cả dân tộc Việt Nam phản đối việc làm sai trái này của Trung Quốc… chúng tôi kiên quyết bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của mình…”. Trả lời phỏng vấn của các nhà báo, Thủ tướng phát biểu được một câu khá hay:“Chúng tôi mong muốn có hòa bình, hữu nghị, nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ vùng biển và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ thứ hòa bình hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó”.

Câu phát biểu này của ông Dũng làm tôi ngạc nhiên, tự hỏi mình mà cũng là hỏi ông Dũng: Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã thức tỉnh tinh thần dân tộc rồi ư? Lòng yêu nước trong ông đã trỗi dậy rồi ư? Nếu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thật quyết tâm chống xâm lược, ly khai khỏi chủ nghĩa Đại Hán thì nhân dân và tôi sẽ bỏ qua những sai trái trước đây, hợp tác với Thủ tướng (Thủ tướng cũng gắn bó với dân) để bảo vệ độc lập chủ quyền của Tổ quốc, phát huy ý chí tự chủ, tự cường.

Hay là những lời nói trên đây của Thủ tướng Dũng chỉ là mỵ dân và nhằm thu hút phiếu bầu trong Đại hội 12 sắp tới, sau khi có vị thế rồi, lại quay lưng, thực hiện độc tài, nhiều tăng, nhiều cấm, lại đàn áp?

Nếu những lời nói trên là thật lòng thì Thủ tướng hãy thực hiện dân chủ, hãy trả tự do cho những tù nhân lương tâm, tập hợp mọi chính kiến, mọi tầng lớp, cá nhân yêu nước thành một khối đại đoàn kết dân tộc để chống xâm lược, bảo vệ chủ quyền đất nước, Thủ tướng phải vượt quyền Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng quá thân Trung Quốc và luôn mê mẩn tôn sùng “16 chữ và 4 tốt”, kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế.

Các luật sư quốc tế cũng như trong nước đã phân tích ưu thế của Việt Nam về chính nghĩa, về các chứng cứ lịch sử và pháp lý và đây là thời cơ thuận lợi, dư luận thế giới ủng hộ ta. Dù Trung Quốc sợ không tham dự và tuyên bố không thi hành phán quyết của Tòa án, chúng ta vẫn thu được thắng lợi chính trị. Thủ tướng phải tăng cường lực lượng quốc phòng đồng thời phải kết thân với Mỹ, Ấn, Nhật mặc dù chúng ta không chủ trương đối đầu quân sự với Trung Quốc./.

N. T. V.

 

———

Một số ý kiến bạn đọc

*Trước đây mấy tuần, trên Dân luận đã có ý kiến trong còm là :

ĐỪNG NGHE THỦ TƯỚNG NÓI, HÃY XEM THỦ TƯỚNG LÀM.

Người ta cũng đã nhắc lại lời hứa của thủ tướng khi mới lên ngôi là nếu không chống được tham nhũng thì thủ tướng về hưu. Thủ tướng giữ được lời hứa bằng việc làm cụ thể, nghĩa là thủ tướng càng chống thì tham nhũng càng lên cao, như dùng sào mà chống thì phải cao chứ. Đấy “thành tích chống tham nhũng” của thủ tướng là thế đấy. Hết ý chưa?

Có lần trên VTV còn thấy thủ tướng phát biểu rằng HS là bãi chim ỉa, không biết có ai còn nhớ không? Thời gian gần đây thì đài báo thường phát các chương trình về biển đảo và hô hào thanh niên sẵn sàng bảo vệ Tổ quốc,

KHÔNG BIẾT CẬU ÚT NGUYỄN MINH TRIÊT CỦA THỦ TƯỚNG THÌ CÓ HÀNH ĐỘNG GÌ CỤ THỂ ĐỂ BẢO VỆ TỔ QUỐC? Hay chỉ ngồi ở TƯ Đoàn hô hào thanh niên bảo vệ Tổ quốc?

Còn con cái các quan chức khác nữa thì có đóng góp gì vào việc bảo vệ tổ quốc hay chỉ ra tay vơ vét cho đầy túi tham làm cho dân lao động đã nghèo lại nghèo thêm. Nếu như quan chứ nào gương mẫu cho con em ra hải đảo úy lạo bộ đội làm nhiệm vụ ngoài đó rồi đài báo đưa tin rùm beng thì may ra còn tạo được niềm tin là con em các cụ gương mẫu, thanh niên cả nước phải học tập theo như học tập bác Hồ. Thôi thì cụ nào đó đang làm ở TƯ điện cho quý tử đang ở nước ngoài về có mặt trong buổi lễ ra quân hè thanh niên 2014 để động viên thanh niên xong, rồi bay trở lại nước ngoài cũng được. Thì cứ HỀ một tí cho mọi người vui.

Dạo này không thấy công an đi cướp đất, thay vào đó thì đi cướp chợ ở các thành phố, ngày nào công an cũng tích cự đi ăn cướp của những người buôn thúng bán mẹt ở vỉa hè. Công an đã kết hợp một cách nhuần nhuyễn khẩu hiệu “kết hợp an ninh với kinh tế”, nghĩa là đi ăn cướp chợ tạm, cướp vỉa hè thì giữ được trật tự an ninh vỉa hè vừa có phần thêm thu nhập, làm kinh tế không mất vốn của công an là đi ăn cướp thì đúng là “sáng kiến tối ưu” của chế độ CS.

 

*Thủ tướng nghĩ đến bảo vệ tổ quốc quá nhỉ. Thế ai quyết định cho Trung quốc vào khai thác bâu xít ở Tây Nguyên? Ai bán đất rừng biên giới cho Trung quốc? Hãy xem cái dinh cơ là của nổi cuả thủ tướng trước đã rồi hãy phán xét lòng yêu nước của thủ tướng sau. Lại còn chuyện thủ tướng lấy tiền đâu cho cả ba quý tử đều ăn học ở các nước tư bản, nay về nước để xây dựng CNXH hay để làm giầu? Của nổi của thủ tướng cũng chưa lộ hết, còn của chìm của thủ tướng thì toàn gửi ngân hàng nước ngoài mấy ai biết được.

Vết nhơ của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng là ký cái công hàm 1958, còn thủ tướng ký quyết định cho Trung quốc vào vùng chiến lược Tây Nguyên vào năm nào thì thủ tướng có nhớ không? Đó là vết gì? Thủ tướng quản lý đất thế nào mà để đâu đâu trên đất nước ta cũng có phố người Hoa? Đây là là vết gì nữa?

Cái ông viết bức thư trên khen thủ tướng thì liệu ông có đủ hai mắt không? Phải biết nhìn toàn diện vào bao quát chứ, nhìn trước, nhìn sau, nhìn bên phải, bên trái, nhìn trên, nhìn dưới rồi hãy phán xét và nhận định. Ở thủ tướng còn một bí mật quốc gia nữa: thủ tướng đẻ năm 1949, năm 1960 thì đi bộ đội. Thủ tướng công bố tiểu sử trên đài báo là trình độ văn hóa “đại học”, vạy thủ tương học các trường cấp 1; 2; 3 và đại học thì là các trường nào? Ở đâu? Thời gian nào? Ai dám công bố cái bí mật này của thủ tướng. Chỉ thấy các ông thủ tướng nhiều nước khác trên thế giới khi ra nước ngoài đều dùng tiếng Anh, còn thủ tướng chỉ biết mỗi một từ tiếng Anh là “đô la”. Hay thủ tướng lại muốn học ông Lê Đứ Thọ đối đáp với Kissingerở Hội nghị Paris thế kỷ trước, ông Gơ hỏi bảo ông Thọ “Tôi có 7 bằng, trong đó có bằng TS, còn ông có bằng gì?” Ông Thọ trả lời: “Con tôi là TS”. Nay bảo thủ tướng không biết tiếng Anh thì thủ tướng bảo “Con tôi nói tiếng Anh như gió.”

 

 

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »