Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Năm 26th, 2014

►Tài liệu Mật: Bản Tuyên Bố của Chu Ân Lai 4-9-1958- TT Phạm Văn Đồng thừa nhận bằng công hàm 14-9-1958- Đường lưỡi bò là do Đài Bắc vẽ 1947, và TQ chộp lấy bản vẽ ấy và quãng bá vào năm 2005

Posted by hoangtran204 trên 26/05/2014

 

3Sam-981

Nguyễn Hữu Vinh, anh Ba Sàm, của Thông Tấn Xã Vỉa Hè đã bị bắt ngày 5-5-2014 cùng cộng tác viên Nguyễn Thị Minh Thúy ở Hà Nội.  (nguồn ảnh Đinh Tấn Lực)

 

 

Đường lưỡi bò 11 đoạn là do Đài Bắc vẽ 1947, và Trung Quốc chộp lấy bản vẽ ấy làm như là của TQ năm 2004, và sử dụng nó để làm cơ sở đòi chủ quyền ở Biển Đông.

Trước năm 2004, trên bản đồ TQ vẫn chưa có đường Lưỡi Bò. 

Chỉ sau năm 2006, hình ảnh đường lưỡi bò được TQ quãng bá rầm rộ.

Một Gs Việt Nam đi du lịch TQ, ông muốn mua 1 bản đồ in trước năm 2004, người bán hàng TQ không chịu bán sau khi biết vị Gs nầy là người VN. Sau đó, ông đã nhờ người hướng dẫn du lịch mua giúp. Trên tấm bản đồ này không có đường lưỡi bò. (blog Trần Hoàng có đăng bài trong tháng 5-2014)

Đây là Công Hàm của TT Phạm Văn Đồng bấm vào đây >>>    rfa.org/vietnamese

Hoặc đây: tuanvietnam.vietnamnet.vn

TT Phạm Văn Đồng ký công hàm 14-9-1958 là để trả lời Tuyên Bố của Chu Ân Lai vào ngày 4-9-1958.

Đây là Tuyên Bố của Chu Ân Lai  (tài liệu mật)

.

[​IMG]    

Bản dịch  Tuyên Bố của Chu Ân Lai qua tiếng Việt được đăng bởi các trang mạng nầy:

Bùi Như Hùng  (9-5-2009)  – website này có bàn thảo về sự ra đời cuả Công hàm của Phạm Văn Đồng rất hay

vietlandnews.net (21-6-2011)

Từ bản tiếng Trung nói trên, Trần Đông Đức dịch qua tiếng Việt như sau:

Nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa

Ngày 4 tháng 9 năm 1958 đại hội uỷ viên thường vụ đại biểu nhân dân toàn quốc hội nghị thứ 100 thông qua quyết định phê chuẩn về tuyên bố lãnh hải của chính phủ nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa

Quyết Định

* Một: Lãnh hải của nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa rộng 12 hải lý. Quy định này áp dụng cho toàn bộ lãnh thổ nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa, bao gồm Trung Quốc đại lục cùng với duyên hải của các hải đảo, với Đài Loan cùng các hòn đảo xung quanh cách đại lục bằng hải phận quốc tế, những hòn đảo của khu vực Bành Hồ, quần đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa (Hoàng Sa), quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa (Trường Sa) và những gì thuộc về những hải đảo của Trung Quốc

Hai: Lãnh hải của Trung Quốc đại lục và duyên hải của các đảo được tính theo đường thẳng nối liền những điểm mốc ven bờ làm đường biên cơ sở, thuỷ vực từ đường biên cơ sở này hướng ra ngoài 12 hải lý là lãnh hải của Trung Quốc. Phần nước thuộc đường biên cơ sở này hướng vào bên trong, bao gồm vịnh Bột Hải, phần trong hải vực Quỳnh Châu, đều là phần nội hải của Trung Quốc. Các đảo thuộc đường biên cơ sở này hướng vào trong, bao gồm đảo Đông Dẫn, đảo Cao Đăng, đảo Mã Tổ, đảo Bạch Khuyển, đảo Điểu Khưu, đảo Kim Môn lớn nhỏ, đảo Nhị Đảm, đảo Đông Định đều thuộc về các đảo thuộc nội hải của Trung Quốc.

* Ba: Tất cả phi cơ và thuyền bè quân dụng của ngoại quốc, chưa được chính phủ nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa cho phép, không được tiến nhập vào lãnh hải vào không gian trên lãnh hải. Bất cứ tàu bè ngoại quốc nào vận hành tại lãnh hải của Trung quốc, phải tôn trọng pháp lệnh hữu quan của chính phủ nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa.

Bốn: Dựa trên nguyên tắc quy định 2, 3 áp dụng cho cả Đài Loan cùng các hòn đảo xung quanh, những hòn đảo của khu vực Bành Hồ, quần đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa (Hoàng Sa), quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa (Trường Sa) và những gì thuộc về những hải đảo của Trung Quốc. Đài Loan và Bành Hồ địa khu hiện nay đang bị Mỹ dùng vũ lực xâm chiếm. Đây là hành vi phi pháp xâm phạm chủ quyền và sự toàn vẹn của lãnh thổ nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Đài Loan và Bành Hồ đang chờ đợi để thu hồi, chính phủ nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa sử dụng tất cả những phương pháp thích đáng tại một thời điểm thích đáng để thu phục những khu vực này, đây là chuyện nội bộ của Trung Quốc, không cho phép ngoại quốc can thiệp.

—————————————-

7.
Công hàm của Phạm Văn Đồng gửi cho Thủ tướng Chu Ân Lai xảy ra 2 năm sau khi chính quyền Việt Nam Cộng hòa (miền Nam Việt Nam) ra tuyên bố tái xác nhận chủ quyền trên quần đảo Hoàng sa và Trường sa vào tháng 4 năm 1956.

Điều này cho thấy là phía chính quyền miền Nam Việt Nam đã tuyên bố chủ quyền trên các quần đảo của mình sau Hiệp định Genève năm 1954; trong khi Cộng sản Việt Nam ở miền Bắc thì lại phủ nhận sự kiện này, đứng về phía chủ trương của Trung Quốc.

8.
Sáng ngày 21.9.1958, đồng chí Nguyễn-Khang, Đại sứ nước Việt-nam dân chủ cộng hoà tại Trung-quốc, đã gặp đồng chí Cơ Bàng-phi, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao nước Cộng hoà nhân dân Trung-hoa và đã chuyển bức công hàm của ông Phạm Văn Đồng đến ông Chu Ân Lai.

Nguồn Bùi Như Hùng  (9-5-2009)  (website  này có bàn thảo về sự ra đời cuả Công hàm của Phạm Văn Đồng rất hay.)

—————————————–

Mỹ yêu cầu Đài Bắc làm rõ ý nghĩa ‘đường lưỡi bò’

25-5-2014   Nguồn   VOA – Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ

.

Các học giả Đài Loan mới đây cho biết Hoa Kỳ đã yêu cầu chính phủ ở Đài Bắc làm rõ ý nghĩa của đường 11 đoạn mà Đài Loan vẽ ra năm 1947 và được Trung Quốc dùng để làm cơ sở cho đòi hỏi chủ quyền ở Biển Đông.

Các học giả này nói rằng yêu cầu mà Washington đưa ra 2 lần trong 3 tháng vừa qua vẫn chưa được thỏa mãn vì chính phủ của Tổng thống Mã Anh Cửu e rằng việc đó sẽ làm bùng ra một cuộc khủng hoảng chính trị trong nước.

Giữa lúc cuộc đối đầu kịch liệt giữa Việt Nam và Trung Quốc vì vụ giàn khoan đang tiếp diễn ở Biển Đông, các học giả Đài Loan cho biết Hoa Kỳ hồi gần đây đã yêu cầu chính phủ của đảo quốc tự trị này làm rõ ý nghĩa của đường 11 đoạn, thường được gọi là đường lưỡi bò, mà họ vẽ ra năm 1947 và đang được Trung Quốc sử dụng để khẳng định yêu sách chủ quyền ở Biển Đông.

Theo tường thuật của thông tín viên Hải Nhan của ban Hoa Ngữ đài VOA tại Hồng Kông, việc này được giáo sư Trần Nhất Tân của Đại học Đạm Giang tiết lộ tại một cuộc hội thảo ở Hồng Kông về vấn đề Biển Đông hôm 19 tháng 5 vừa qua.


Ông Trần Nhất Tân cho rằng yêu cầu của Washington đối với Đài Bắc có mục đích làm suy yếu lập trường của Bắc Kinh đối với đường 9 đoạn mà họ dùng từ năm 1949 để cho rằng hầu như toàn bộ Biển Đông là lãnh hải của mình.


[​IMG]

.Chính phủ Tổng thống Mã Anh Cửu e rằng việc ‘làm rõ ý nghĩa của đường 11 đoạn’ sẽ gây ra một cuộc khủng hoảng chính trị trong nước.

Giáo sư Trần Nhất Tân nói rằng Đài Loan không thể thỏa mãn yêu cầu của Mỹ vì họ e rằng làm như thế sẽ gây phương hại cho mối quan hệ hài hòa giữa hai bờ eo biển Đài Loan và tạo ra rất nhiều vấn đề chính trị vì Đài Loan sẽ phải tu chính hiến pháp.

Ông Tôn Dương Minh, Phó Chủ tịch Quỹ Viễn cảnh Giao Lưu Đài Loan-Trung Quốc, cũng tán đồng nhận định đó. Ông nói rằng việc thỏa mãn đòi hỏi mà Hoa Kỳ đã 2 lần đưa ra trong 3 tháng vừa qua là rất nguy hiểm, vì Đài Loan sẽ phải tu chính hiến pháp, xác định lại đường biên giới của Trung hoa Dân quốc; và như thế có thể bị diễn giải là một hành động tuyên bố Đài Loan độc lập trên pháp lý, làm phát sinh rất nhiều vấn đề chính trị phức tạp.

Vào cuối năm năm 1947, Trung Quốc, với quốc hiệu lúc đó là Trung Hoa Dân Quốc và do chính phủ Quốc Dân Đảng lãnh đạo, đã vẽ đường 11 đoạn trên biển Đông, gọi đó là quốc giới.

Tháng 2 năm 1948, bản đồ lưỡi bò xuất hiện công khai lần đầu tiên với bốn nhóm đảo mà Trung Quốc gọi là Đông Sa, Tây Sa, Trung Sa và Nam Sa. Trong 4 quần đảo này, quần đảo vốn có tên Nam Sa được đổi thành Trung Sa và quần đảo Đoàn Sa được đổi thành Nam Sa.

Việt Nam gọi Tây Sa là Hoàng Sa và Nam Sa là Trường Sa và cũng dựa trên các yếu tố lịch sử và pháp lý để tuyên bố là thuộc chủ quyền của mình.


[​IMG]

.Việt Nam gọi Tây Sa là Hoàng Sa và Nam Sa là Trường Sa và cũng dựa trên các yếu tố lịch sử và pháp lý để tuyên bố thuộc chủ quyền của mình.

Trong khi đó, các nước khác ở Đông Nam Á, trong đó có Philippines, Malaysia, Brunei và mới đây là Indonesia, cũng có yêu sách chủ quyền đối với các quần đảo mà Trung Quốc gọi là Đông Sa và Nam Sa.

Từ khi công bố đường lưỡi bò tới nay, Đài Loan và Trung Quốc chưa bao giờ nói rõ ý nghĩa của ranh giới đó là gì, dù hai chính phủ ở Đài Bắc và Bắc Kinh đã có nhiều hành động trên thực tế trong ranh giới này.

Theo Bách Khoa Mở Trung Quốc, có 4 cách giải thích về ý nghĩa pháp lý của đường 9 đoạn:

(1) đó là đường ranh giới quốc gia hay quốc giới: có nghĩa là các đảo và vùng biển bên trong lằn ranh là lãnh thổ của Trung Quốc và khu vực bên ngoài lằn ranh là thuộc về các nước khác hoặc là hải phận quốc tế;

(2) đó là vùng biển lịch sử: Trung Quốc có quyền lợi lịch sử đối với tất cả các đảo và vùng biển bên trong lằn ranh;

(3) đó lằn ranh trên biển, với các đảo trong lằn ranh thuộc chủ quyền Trung Quốc và Trung Quốc có quyền chủ quyền đối với vùng biển và tài nguyên dưới đáy biển không thuộc vùng nội thủy bên trong lằn ranh; và

(4) đó là đường ranh phạm vi các đảo, với các đảo bên trong lằn ranh và vùng biển lân cận là một phần lãnh thổ Trung Quốc, do Trung Quốc quản hạt và kiểm soát.

Chẳng những các nước có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc và Đài Loan phản đối và bác bỏ đường 9 đoạn, nhiều nước khác trên thế giới, kể cả Hoa Kỳ, cũng không ngớt Trung Quốc yêu cầu làm rõ ý nghĩa của đường ranh mà chính các chuyên gia công pháp quốc tế của Bắc Kinh và Đài Bắc cũng không thống nhất ý kiến với nhau.

Tại một cuộc họp hôm 17 tháng 5 ở Đài Bắc, cựu dân biểu Lâm Trọc Thủy của Đảng Dân Tiến cho biết ngay cả các học giả về công pháp quốc tế của Quốc Dân Đảng cũng cho rằng các qui định của luật pháp quốc tế và luật biển hiện nay đều vô cùng bất lợi cho yêu sách về “vùng biển lịch sử”. Một học giả khác của Trung Quốc, ông Lý Lệnh Hoa, cũng cho rằng đường chín đoạn không có kinh độ, vĩ độ cụ thể, cũng chẳng có căn cứ pháp lý.


[​IMG]

.Bắc Kinh cho rằng hầu như toàn bộ Biển Đông là lãnh hải của mình.

Ông Lâm Trọc Thủy, lý thuyết gia nòng cốt của phong trào đòi Đài Loan tách khỏi Trung Quốc để độc lập, nói rằng đường lưỡi bò không hề có trong lịch sử Trung Quốc trước đây mà thật ra là bắt nguồn từ Quần đảo Tân Nam mà Nhật Bản tuyên bố đòi chủ quyền từ năm 1939 và đặt dưới sự quản hạt của huyện Cao Hùng ở Đài Loan, khi đó là một phần lãnh thổ của Đế quốc Nhật. Ông Lâm nói rằng sau khi Nhật Bản bị đánh bại trong thế chiến thứ hai, chính phủ Quốc Dân Đảng của Tưởng Giới Thạch mới thừa hưởng quần đảo mà Nhật Bản gọi là Shinnangunto và xem đó là vùng biển của Trung Quốc.


Ông Lâm Trọc Thủy cũng cho rằng Trung Quốc có thể tranh giành chủ quyền quần đảo “Tây Sa” (Hoàng Sa), nhưng không thể đòi chủ quyền đối với quần đảo “Nam Sa” (Trường Sa); và đó chính là lý do tại sao Bắc Kinh cực lực phản đối việc Philippines đưa vụ tranh chấp biển đảo này ra trước tòa án trọng tài quốc tế.


Cũng tại cuộc họp báo ở Đài Bắc, một học giả Đài Loan cho rằng chính quyền Tưởng Giới Thạch đã làm bừa khi đưa quân đến chiếm đảo Thái Bình (Việt Nam gọi là Ba Bình) ở “Nam Sa”. Tiến sĩ Hứa Văn Đường, thuộc Ban Nghiên cứu Lịch sử Cận đại của Viện Nghiên cứu Trung ương (Academia Sinica) của Đài Loan, cho biết tại Hòa hội Cựu Kim Sơn năm 1951, Nhật Bản tuyên bố từ bỏ Shinnangunto nhưng không nói là từ bỏ cho nước nào. Thế mà Đài Loan vào năm 1956 đã đưa quân đến chiếm hòn đảo “Thái Bình”, nơi mà ông nói không phải là ngư trường truyền thống của ngư dân Đài Loan.


Ông Hứa Văn Đường cũng tiết lộ là sau khi Nhật Bản đầu hàng năm 1945, quân đội của Tưởng Giới Thạch đã “tiện thể” tiếp thu Quần đảo Tân Nam từ tay Nhật Bản, nhưng lại không biết quần đảo này ở đâu, nên phải chạy tới Bộ Tư lệnh Mỹ ở Philippines để mượn bản đồ. Nhà sử học Đài Loan này nói rằng nhóm đảo mà Trung Quốc gọi là Nam Sa thật ra là nằm trong khu vực của nhóm đảo mà hiện nay có tên là Trung Sa.

Nguồn : http://www.voatiengviet.com/content/my-doi-dai-bac-lam-ro-y-nghia-duong-luoi-bo/1920510.html

———–

Khoảng thời gian 2006-2014 là thời kỳ TQ tung hoành ở Biến Đông. TQ tuyên bố Hoàng Sa, Trường Sa và Biến Đông là của TQ. 

Tháng 4/2005: “Ðây là quyển sách dạy tiếng Hoa, tác giả: Ngọc Huyên, do doanh nghiệp sách Thành Nghĩa liên kết xuất bản với Nhà xuất bản Thanh Niên ấn hành từ quý 4-2005 (giấy CNKHXB 316/1528 CXB cấp ngày 9-9-2005).”

Nhà Xuất Bản Thanh Niên ở Hà Nội -thuộc Bộ TT và TT, bộ này được sự chỉ đạo của Ban Tuyên Giáo Trung Ương đảng CSVN- đã cho phép in sách phổ biến ĐƯỜNG LƯỠI BÒ.  

Khi Nguyễn Tấn Dũng lên làm thủ tướng 2006, nhận ra đây là thời kỳ vàng son, Trung Quốc đã cương quyết khẳng định chủ quyền ở Hoàng Sa, và phát động mạnh mẻ chiến dịch đường lưỡi bò 9 đoạn.

Trong thời gian nầy, toàn bộ đảng viên đảng CSVN và các nhân vật cao cấp nhất trong Bộ Chính Trị, Chính phủ, Quốc Hội đều im hơi lặng tiếng và tránh né không bàn thảo và có kế hoạch gì để phản tuyên truyền. Đặc biệt, đây là lãnh vực thuộc quyền và trách nhiệm của Ban Tuyên Giáo trung ương đảng CSVN. Vậy mà ban Tuyên Giáo đã im lặng. 

Nếu có ai chất vấn, câu trả lời là: Đã có Đảng và Nhà Nước Lo…Ta sống bên một nước lớn, cần nhẫn nhịn…

Thời gian 2006-2011, Chủ Tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng và Chính phủ của TT Nguyễn Tấn Dũng đã không bao giờ ra tuyên bố phản đối TQ, hoặc l ên tiếng bênh vực ngư dân Việt Nam bị tầu Trung Quốc bắt bớ, đánh đập, giam tù, đòi tiền chuộc,…

Trong lúc đó, nhiều người dân đã lên tiếng phản đối, và nổ ra các cuộc biểu tình chống Trung Quốc. Nhưng nhà cầm quyền Việt Nam đã đàn áp và bỏ tù bất cứ ai phản đối công khai và ngay cả có tư tưởng chống lại TQ. Những bản án tù 7-17 năm dành cho những ai động chạm và phản đối Trung Quốc. Hơn 400 blogger, nhà hoạt động về dân chủ và nhân quyền đã bị bắt trong giai đoạn này, theo Hội Ân Xá Quốc Tế. Nhiều blogger lên tiếng nói chống TQ đã bị đánh đập, hành hạ, bị bệnh và bị bỏ mặc cho chết vì bệnh hoạn trong thời gian ở tù. (Thầy Đinh Đăng Định chết, Lê Chí Quang bị thủ tiêu ở Campuchia…) 

Cuộc bắt bớ gần đây nhất là ngày 5-5-2014. Blogger anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và cộng tác viên Nguyễn Thị Minh Thúy ở Hà Nội đã bị bắt hơn 20 ngày qua. 

Về tấm bản đồ do Trung Quốc ấn hành năm 2004: 10 năm trước, Trung Quốc vẫn chưa dám khẳng định Hoàng Sa là của họ

(LĐ) – Số 110
15/05/2014

“Chí ít cho tới tháng 3.2004, Trung Quốc vẫn chưa dám khẳng định vùng biển Nam Hải – tức biển Đông của Việt Nam, gồm các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa – là thuộc chủ quyền của họ”.

Tháng 5.2006, tôi có dịp sang chơi Trung Quốc, ở một thị trấn nhỏ – thị trấn Hà Khẩu, đối diện với TP.Lào Cai của Việt Nam qua sông Nậm Thi. Tôi ghé thăm một hiệu sách nhỏ để tìm sách về lịch sử hay văn hóa của Trung Quốc mà tôi muốn xem nguyên bản.

Tuy không có cuốn nào vừa ý, nhưng bù lại, ở đó có bán bản đồ Trung Quốc mà tôi cũng háo hức muốn có để làm đồ dùng trực quan cho các bài giảng liên quan tới lịch sử và văn hóa Trung Quốc. Không ngờ, cô nhân viên bán hàng hỏi tôi: “Anh là người Việt Nam?” Tôi trả lời: “Đúng”. Lập tức, cô này nói luôn: “Không bán cho người Việt Nam!”. Tôi hỏi lại: “Tại sao?”. “Không bán là không bán. Không giải thích” – cô nhân viên bán hàng trả lời dứt khoát.

Tôi ra ngoài, tìm cô hướng dẫn viên (người Việt), kể lại chuyện vừa xảy ra. Cô hướng dẫn viên bảo: “Không sao, em sẽ nhờ bác lái xe mua hộ thầy”. Người lái xe vui vẻ nhận lời và độ chừng năm, bảy phút sau trở lại cùng tấm bản đồ. Ông đưa cho tôi tấm bản đồ với vẻ mặt hết sức căng thẳng và dặn kỹ: “Không được nói với ai là tôi mua tấm bản đồ này hộ anh”. Tôi cám ơn và hứa. Đương nhiên là tôi rất vui vì có được tấm bản đồ ưng ý.

Đây là loại bản đồ giao thông của Trung Quốc. Nơi xuất bản: Nhà xuất bản Thành Đô. Chịu trách nhiệm biên tập là Trương Quốc Dũng. Ngày ấn hành hàng loạt: 20.3.2004. Số lượng bản in (ấn số): 245001 – 255000, giá bán 8 nguyên (tương đương 16.000 đồng) vào thời điểm đó (ảnh). Đây cũng chỉ là một loại bản đồ thông thường như bao tấm bản đồ khác, chỉ khó hiểu là vì sao họ kiên quyết không bán cho người Việt Nam?

Tôi tiếp tục xem kỹ hơn các chi tiết trong bản đồ và đã tìm ra câu trả lời: Đó chính là phần phụ lục Nam Hải chư đảo (“các đảo ở Nam Hải” – tức biển Đông của Việt Nam) ở góc phải phía dưới bản đồ với “hình lưỡi bò 9 đoạn”, nhưng điều quan trọng hơn là phần chú thích bản đồ (đồ lệ) giải thích ký hiệu của 9 đoạn đó là: Vị định quốc giới – nghĩa là vùng lãnh địa chưa xác định thuộc quốc gia nào.

Và như thế mọi việc đã rõ ràng, cho đến năm 2004, Trung Quốc vẫn chưa dám khẳng định với nhân dân Trung Quốc, vùng biển Đông (mà họ gọi là Nam Hải), bao gồm cả “Tây Sa quần đảo” (tức quần đảo Hoàng Sa) và “Nam Sa quần đảo” (tức quần đảo Trường Sa), kéo dài cho tới sát đảo lớn Kalimantan của Indonesia, là thuộc chủ quyền Trung Quốc. Với tôi, như vậy là đã có thêm một cứ liệu để khẳng định, chí ít là cho tới tháng 3.2004, Trung Quốc vẫn chưa dám khẳng định các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của họ.

Đó có lẽ cũng là một phần giải đáp cho thắc mắc: “Tại sao Trung Quốc kiên quyết không muốn bán cho người Việt Nam tấm bản đồ do chính họ xuất bản?”.

—————————————–

Hà Nội giúp Trung Quốc quãng bá >>>

Đường lưỡi bò trong sách Việt Nam! 2005

Tuổi Trẻ – Thứ hai, ngày 25 tháng bảy năm 2011

Cộng đồng mạng đang xôn xao về trường hợp quyển sách Luyện kỹ năng đọc hiểu tiếng Hoa “có in bản đồ đường lưỡi bò của Trung Quốc“, đã tồn tại trên thị trường suốt sáu năm nay.

Thông tin này gây bất bình trong nhiều người. Ðây là quyển sách dạy tiếng Hoa, tác giả: Ngọc Huyên, do doanh nghiệp sách Thành Nghĩa liên kết xuất bản với Nhà xuất bản Thanh Niên ấn hành từ quý 4-2005 (giấy CNKHXB 316/1528 CXB cấp ngày 9-9-2005).

Sách bao gồm các bài khóa, hướng dẫn cách đọc tiếng Trung Quốc, qua đó người học làm quen với một số thông tin về đời sống học sinh, khí hậu các vùng, thói quen du lịch, các quan hệ giao tiếp, lễ kỷ niệm… của Trung Quốc.

Nhưng tại trang 274, thuộc chủ điểm 2 của bài 17, phần giới thiệu các thông tin cơ bản của quốc gia Trung Quốc, sách in kèm một hình vẽ bản đồ Trung Quốc với cả đường lưỡi bò (đường chữ U đứt đoạn) thể hiện như một đường biên bao trùm các đảo.

Giới quan sát cho rằng đây là cách làm việc cẩu thả và tắc trách của người soạn sách và lãnh đạo Nhà xuất bản Thanh Niên – nơi cấp phép và chịu trách nhiệm nội dung sách này.

Đọc tiếp bài báo ở >>> đây 

——

>>>Nhà xuất bản Thanh Niên thuộc Bộ Thông Tin Truyền Thông, được chỉ đạo bởi Ban Tuyên Giáo Trung ương Đảng CSVN. Vậy, chính đảng CSVN đi quãng bá đường Lưỡi Bò cho Trung Quốc! Giặc là đây chứ đâu. Đi chết đi …

Thậm chí văn phòng của TT Nguyễn Tấn Dũng cũng treo bản đồ LƯỠI BÒ của TQ (đường chữ U đứt đoạn). 

“Trong bản tin thời sự 19h ngày 17/03/2014, khi nói về việc thủ tướng Malaysia liên lạc nói chuyện với thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về chiếc máy bay mất tích, máy quay cho thấy một bản đồ Việt Nam với đường “lưỡi bò” của Trung Quốc. Đường “lưỡi bò” này gồm chín đoạn thể hiện chủ quyền mà Trung Quốc đơn phương áp đặt trên biển Đông. Không biết vì lý do gì nó được treo trong phòng họp của Thủ tướng:

Video đây các bạn.

—————–

 

Công Hàm Phạm Văn Đồng được báo Nhân Dân đăng lên trang nhất ngày 22-9-1958.

—————-

Dũng Nguyen's photo.

*Khi TQ chiếm Hoàng Sa ngày 19-1-1974, Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa đề nghị chính phủ VNDCCH cùng nhau lên án TQ chiếm Hoàng Sa Nhưng Đảng CSVN đã bác bỏ đề nghị của VNCH. (coi hình báo)

*Trung Tướng Ngô Du, trưởng đoàn đàm phán của chính phủ VNCH đề nghị Tướng Lê Quang Hòa  nói với Lê Đức Thọ ngưng bắn, hoặc giảm các cuộc tấn công vào miền Nam để VN rãnh tay chiếm lại Hoàng Sa. Nhưng Lê Đức Thọ, Lê Duẩn và đảng CSVN đã không đồng ý.

Chuyện dưới đây do sĩ quan bảo vệ an ninh của đoàn do tướng Lê Quang Hòa cầm đầu phái đoàn, và các cựu cán bộ của đảng CSVN kể lại.

Lập trường của Đảng CSVN về Hoàng Sa khi Trung Cộng 

hoangtran204.wordpress.com/…/tướngngodu-noi-gi…

Đăng ngày 19-1-2012 – 
Tướng Ngô Du nói gì với tướng  Quang Hòa và Lê Đức Thọ vào ngày 21-1-1974 …  … Trong phiên họp này, phía Việt Nam Cộng  Hòa   đã đưa văn bản đề nghị chính thức

 

Tướng Ngô Du nói gì với tướng Lê Quang Hòa và Lê Đức Thọ vào ngày 21-1-1974

Tướng Ngô Du, đại diện cho VNCH tại Ủy Ban Quân Sự 4 bên

Tướng Lê Quang Hòa, đại diện cho VN DC CH

Lê Đức Thọ, Ủy viên Bộ Chính Trị của Đảng  CSVN, (tức đảng LĐVN),

—————

***Nguyễn Hữu Vinh và Trần Hoàng là những người đã lên tiếng công khai và sớm nhất trên mạng để cảnh báo nguy cơ của Trung Quốc . Yahoo360°blog basam viết, đưa tin, tổng hợp, bình luận, dịch nhiều bài báo có liên quan tới Trung Quốc kể từ  năm 2007 và 2008, lúc ấy là thời bình minh của các blogger…tác nghiệp…kế đó là các blogger bị bắt khi viết về Trung Quốc…

…Cho đến 5-5-2014, Nguyễn Hữu Vinh đã bị bắt ở Hà Nội cùng một cộng tác viên Nguyễn Thị Minh Thúy.

►Nguyễn Hữu Vinh ĐÃ bị bắt, nhưng blog Ba Sàm thì không-   anhbasam.wordpress.com đã mở lại phần comment

Advertisements

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | 7 Comments »

►Fidel Castro: Hoàng đế Cuba đội lốt cách mạng?

Posted by hoangtran204 trên 26/05/2014

Thứ bảy 24 Tháng Năm 2014
Tú Anh

Tình hình bất trắc tại Ukraina, đảo chính tại Thái Lan, những ẩn số của cuộc bầu cử nghị viện Châu Âu. Đó là những đề tài chung của báo chí Pháp cuối tuần. Trong khi đó, L’Express giới thiệu trích đoạn quyển sách “bộ mặt thật của lãnh đạo Cuba Fidel Castro” do một sĩ quan cận vệ tiết lộ.

Quyển sách “La Vie cachée de Fidel Castro”, mà sĩ quan cận vệ Juan Reinaldo Sanchez suốt 17 năm theo chân nhà cách mạng Cuba và một đầu bếp tiết lộ chắc chắn sẽ là một quả bom tại Cuba, do có nội dung vạch trần bộ mặt thật của ông Fidel Castro. Tuần báo L’Express trích ra nhiều tình tiết:

“Cả cuộc đời, Fidel Castro khẳng định ông không có tài sản, chỉ có một chiếc lều câu cá. Thực tế, căn lều của lãnh đạo Cuba là một hệ thống biệt thự sang trong, huy động những phương tiện hậu cần khổng lồ, chiếm trọn hải đảo Cayo Piedra mà giới lãnh đạo xã hội chủ nghĩa thường sang thăm Cuba ít ai biết.

Cayo Piedra thực ra là hai đảo nằm gần nhau và để đi lại dễ dàng Fidel Castro cho xây một chiếc cầu dài 215 mét nối hai đảo nam và bắc. Để cho ba chiếc du thuyền của gia đình ông cập bãi cát mịn, nhà cách mạng đã cho đào một con kênh dài một cây số. Trừ văn hào Gabriel Garcia Marquez, người bạn thân thiết nhất được mời đến chơi không biết bao nhiêu lần, Fidel Castro che giấu rất kỹ, hiếm khi nào mời khách quen lạ. Khách mời chỉ được lưu trú trong một căn nhà ở phía bắc với một hồ bơi 25 mét.

Ở phía nam, có một nhà hàng nổi, nơi gia đình Fidel Castro thường hay dùng cơm. Viên cựu sĩ quan cận vệ cho biết trong 17 năm hầu cận Fidel Castro, ông có gặp một số lãnh đạo chính trị như Tổng bí thư cộng sản Đông Đức Erich Honecker, chủ nhân đài CNN Ted Turner, vua gà của Pháp Gerard Bouroin khi ông này qua Cuba tìm thị trường. Tuyệt nhiên không bao giờ thấy Raul Castro.

Dân chúng Cuba ăn uống kham khổ còn Chủ tịch nước ăn uống ra sao ? Ở La Habana, một bà gia nhân giám sát hai đầu bếp … bửa ăn của nhà cách mạng được một ông quản gia chuyên nghiệp phục vụ tận bàn như trong nhà hàng. Mỗi chiều, Dalia, vợ của « Phi-đen » soạn ba thực đơn : ăn sáng, ăn trưa và ăn tối cho ngày hôm sau nhưng không phải chung cho gia đình mà là cho từng « cá nhân một, với sở thích, thói quen, và yêu cầu riêng ».

Buổi sáng, chủ tịch thức giấc lúc 11 giờ để ăn sáng, hiếm khi nào dậy trước 10 giờ và bắt đầu ngày làm việc vào khoảng 12 giờ trưa. Khi ông dùng sữa, thì sữa do bò nuôi trong nông trại gia đình cung cấp và mỗi thành viên gia đình có một con bò riêng. Sữa đưa lên bàn ăn đựng trong chai có số riêng. Chai sữa bò của Fidel Castro mang số 5. Gia trưởng Cuba có vị giác tinh tế phân biệt được mùi vị nếu sữa không xuất phát từ con bò cái của ông.

Về an ninh, luôn luôn có 15 vệ sĩ túc trực bên mình. Hầu hết được tuyển chọn theo khả năng tác xạ và cận chiến. Đặc biệt là trong số vệ sĩ có một người có diện mạo rất giống chủ tịch tên Silvino Alvarez. Dáng thấp hơn nhưng nếu ngồi trong xe thì không thể phân biệt được, ai giả ai thật. Năm 1992, khi lãnh đạo Cuba lâm bệnh nặng, nằm liệt giường, ông “Phi-đen” giả được cho lên xe chủ tịch chạy vòng vòng đường phố, cố ý qua những nơi đông người như đại lộ Prado dọc bãi biển và khu có sứ quán Anh, Pháp. Ngang qua đám đông, chủ tịch giả cũng đưa tay chào như chủ tịch thật, để qua mắt dân chúng.

Castro giống nhà độc tài Mussolini

Sự kiện Fidel Castro sống một hoàng đế cũng được một người bạn cũ của ông xác nhận và thuật lại trong bài phỏng vấn trên tuần báo l’Express: sử gia Elisabeth Burgos, mang hai dòng máu Pháp và Venezuela, một chuyên gia chế độ cộng sản Cuba, hoạt động sát cánh với Fidel Castro từ thời đầu cách mạng chống nhà độc tài Batista trước khi bỏ đi.

Theo sử gia Elisabeth Burgos, Fidel Castro là một nhân vật tài ba, có sức thu hút, có khả năng phân tích và tổng hợp rất cao và lúc nào cũng thủ sẵn 4,5 giải pháp. Nếu Che Guevara là một nhà cách mạng sắt máu, giết người không gớm tay thì Fidel Castro là một người nhiều mưu mô thủ đoạn, thích thao túng hơn là ra tay hạ sát.

Một khác biệt nữa là Che Guevara là một lý thuyết gia, viết nhiều, Fidel Castro ngược lại có đầu óc thực dụng, không bao giờ viết nhưng tài hùng biện thì khỏi chê. Cho đến nay, vẫn còn nhiều nhà lãnh đạo châu Mỹ La tinh và nhiều nước kém phát triển khác thường lui tới Cuba để nghe ông cố vấn và chia sẻ kinh nghiệm quý báu.

Chìa khóa để bền vững là xây dựng mạng lưới nhân sự hậu thuẫn bằng ý thức hệ. Giới trẻ châu Mỹ La tinh được mời sang Cuba học tập, thụ huấn chính trị và quân sự. Sau một thời gian họ trở về nước hoạt động trong công đoàn, trong đoàn thể sinh viên, đảng phái…. Từng đợt này đến đợt kia, ngày nay khắp châu Mỹ la tinh, nơi nào cũng có cán bộ của La Habana.

Nhưng vì sao sử gia Elisabeth Burgos lại bỏ chế độ Castro? Bà cho biết đã sinh ra và lớn lên trong chế độ quân phiệt ở Veneezuela nên khi sang Cuba bà “linh cảm” được ngay điều bất ổn. Đến năm 1971, thì bà và nhiều trí thức Tây phương không thế chấp nhận được vụ oan án Heberto Padilla. Nhà thơ nổi tiếng bị Fidel Castro xử tội vì dám chỉ trích chế độ.

Trong số những nhà trí thức Tây phương tỉnh ngộ sớm nhất là nhà văn Ý Alberto Moravia. Sử gia Elisabeth Burgos kể lại vào ngày đầu năm 1966, khi đứng nghe thông điệp của chủ tịch Cuba tại quảng trường Cách Mạng, Alberto Moravia mặt không đổi sắc, nói nhỏ vào tai của bà: “Phi-đen” làm tôi nhớ Mussolini.

Thái Lan: Long thể bất an, vương quốc rối loạn

Quân đội Thái Lan đẩy đất nước vào vòng bất trắc. Bên cạnh bức ảnh chụp một toán quân mặc áo ngụy trang tay cầm M16 đứng trước tượng đài “Dân Chủ” ở thủ đô Bangkok, phóng viên Bruno Philip của báo Le Monde thuật lại vụ đảo chính.

Trưa thứ năm, phái đoàn hai phe chính trị đối đầu đàm phán thất bại vì không bên nào nhượng bên nào. Lập tức các thượng nghị sĩ và ủy viên hội đồng bầu cử được quân đội mời ra khỏi phòng họp trong khi đó lãnh đạo chính trị hai phe đối kháng bị bắt ngay. Tổng tham mưu trưởng quân đội Thái Lan, trung tướng Prayut Chan-Ocha đập tay xuống bàn: tôi nắm chính quyền.

Câu hỏi đặt ra là tại sao quân đội đảo chính? Để lật đổ chính phủ của bà Yingluck Shinawatra mà người thương xem bà là biểu tượng của phong trào chống chế độ vương quyền, còn kẻ ghét thì nói bà là tàn dư của truyền thống chính trị gia tham ô, nhũng lạm quyền thế, bảo vệ ông anh bị lật đổ.

Giáo sư chính trị Thitinan Pongsudhirak bình luận: Ý đồ của quân đội là gây sức ép để chính phủ từ chức, chính phủ không từ chức thì họ đảo chính”

Theo phân tích của thông tín viên Le Monde thì phía sau biến cố này ẩn giấu một sự thật mà không ai ở Thái Lan dám nói ra vì sợ bị trừng phạt vì tội phạm thượng : đó là chuyện nối ngôi. Quốc vương Bhumibol, 86 tuổi, trị vì từ năm 1946, sức khỏe suy sụp trầm trọng. Thái tử Maha Vajiralongkorn, 61 tuổi, sẽ lên nối ngôi. Vấn đề là dư luận Thái cho rằng thái tử Maha là một người gần gũi với Thaksin khi nhân vật này nắm ghế Thủ tướng.

Đó là lý do tại sao thành phần chính trị gia Bangkok muốn nhanh chóng “bứng rể” phe Thaksin trước khi quốc vương băng hà. Trong những ngày tới, Thái Lan sẽ phải bổ nhiệm một Thủ tướng mới để tạo hình ảnh một chính phủ hợp pháp và nhân vật này có thể là cựu Tổng tham mưu trưởng quân đội Prawit Wongsuwan, thân cận với hoàng gia.

Nhóm chuyên gia tư vấn Siam Intelligence Unit dự báo là tình hình sắp tới “sẽ rất xấu vì đám tướng lãnh cực đoan đã nắm chính quyền”. Trang mạng của tổ chức tư vấn này còn tiên đoán là các thủ lãnh phe bảo hoàng (áo vàng) sẽ sớm được tự do trong khi các lãnh đạo đảng Peua Thái của bà Yingluck sẽ bị giam giữ lâu hơn.

Tuy nhiên, cũng theo nguồn phân tích này thì nếu “quân đội ban hành hiến pháp mới phản dân chủ và đình chỉ bầu cử Quốc hội vô thời hạn thì chắc chắn sẽ không tránh khỏi một cuộc nổi dậy ở các tỉnh phía bắc và đông bắc, thành trì của phe áo đỏ.

Nurul Izzal Anwar: Ngôi sao sáng trên chính trường Malaysia

Một phụ nữ Thái Lan bị lật đổ, một phụ nữ Malaysia vươn lên: “chống lại bầu không khí bất an, Maysia có nàng tiểu thư cải cách”. Với tựa đề này, đặc phái viên của Libération, Arnaud Dubus phân tích tình hình chính trị tại quốc gia hồi giáo Malaysia mà thực tế đa sắc tộc, đa văn hóa đang bị bóp nghẹt vì liên minh UMNO cầm quyền liên tục từ năm 1957 đến nay với xu hướng dân tộc chủ nghĩa.

Cứu tinh của Malaysia, theo Libération, là nữ dân biểu Nurul Izzal Anwar, một phụ nữ trẻ đẹp 34 tuổi. Bà chính là con gái của nhà lãnh đạo đối lập Anwar Ibrahim, một cựu Phó Thủ tướng rất được Tây phương kính trọng nhưng từ hàng chục năm nay bị vùi dập vì hàng loạt vụ án từ tham ô cho đến đồng tính luyến ái phạm pháp (?). Hiện nay, Nurul Izzal Anwar là phó chủ tịch đảng đối lập Công lý và Dân tộc, được giới trí thức Malaysia mô tả là một nhà chính trị “thông minh, ôn hòa, nắm rõ những khó khăn mà dân chúng đang gặp phải”.

Theo Libération thì vị nữ dân biểu trẻ tuổi này đại diện cho thế hệ mới, có cơ may trở thành Thủ tướng đầy uy tín. Bà nhận định hệ thống chính trị hiện nay không tránh khỏi sụp đổ vì nó là mô hình tuyệt vời cho những kẻ cầm quyền muốn thao túng hết trong tay. Họ đắc cử nhờ vào cách chia cắt đơn vị bầu cử và thay đổi liên tục sao cho có lợi. Thứ hai là định hướng công luận với 90% báo chí thân chính quyền. Điều sai lầm của chế độ là họ bất chấp khổ đau của dân chúng và lầm tưởng rằng chỉ cần bôi nhọ, nói xấu đối thủ chính trị là sẽ làm suy yếu đối lập.

Tổng thống Ukraina và Nghị viện châu Âu: Hai cuộc bầu cử bất trắc

Nếu Le Monde nhận định Ukraina sẽ bỏ phiếu trong tình thế “căng thẳng cao độ” thì nhật báo Le Figaro dự báo người dân sẽ đi bầu dù cho bị phe thân Nga ly khai cản trở. Cả hai nhật báo Pháp đều tin chắc nhà tỷ phú Petro Porochenko làm giàu nhờ bán sôcôla sẽ đắc cử vì đang bỏ xa đối thủ nặng ký nhất là cựu Thủ tướng Ioulia Timochenko.

Nhưng theo Le Figaro nếu ông Petro Porochenko chờ qua vòng hai đấu tay đôi với nữ chính trị gia Ioulia Timochenko thì kết quả sẽ rõ nét dân chủ hơn nhưng ngược lại sẽ có ảnh hưởng xấu cho ổn định xứ sở. Một nhà ngoại giao Tây phương e ngại hai nhân vật này khó hòa giải nhau nếu phải “tử chiến” ở vòng chung cuộc.

Le Monde thì lo ngại quyền lực của Tổng thống Ukraina bị hiến pháp giới hạn và trong khả năng bà Ioulia Timochenko liên kết với đảng Cấp Vùng của Tổng thống bị lật đổ Ianoukovitch để lên làm Thủ tướng, không rõ tương lai Ukraina sẽ ra sao? Nói cách khác, ước mơ thực hiện các mục tiêu của cách mạng dân chủ màu cam cách nay 10 năm vẫn còn xa vời trong lúc miền đông rơi vào vòng bạo lực.

Tình hình bất ổn tại Ukraina cũng là nguồn cảm hứng của các nhà bình luận Pháp trước cuộc bầu cử Nghị viện châu Âu, bắt đầu từ thứ năm với Anh và Hà Lan và sẽ kết thúc vào ngày mai với Pháp và Đức.

Hầu hết các báo đều lo ngại các phe cực hữu, cực tả, bài ngoại giành được tỷ lệ phiếu đáng kể để “phá hoại giấc mơ sống còn của châu lục” theo như nhận định của Libération. Nhật báo cánh tả khai phóng đề tựa trên trang bìa: Tại sao phải đi bầu: vì Mặt Trận Quốc Gia (cực đoan) dẫn đầu hay vì sợ tỷ lệ cử tri vắng mặt cao?

Một bài bình luận mà tác giả là một nhóm giáo chức đại học đã đưa ra nhận định chung như sau: Châu Âu trừu tượng, vô tích sự trong các hồ sơ như nội chiến ở Syria hay chống thiên đường trốn thuế. Ngược lại chương trình trao đổi sinh viên Erasmus là ngon lành nhưng phải có tiền.

Trong bài này có phát biểu của một sinh viên sắp ra trường lý luận dí dõm: là doanh nghiệp tương lai, tôi phải theo phe hữu, nhưng tôi nhờ học bổng nên trái tim nghiêng về phía tả. Đảng cực hữu chống châu Âu, cho nên tôi không bỏ phiếu cho họ.

Le Figaro chú ý nhiều về hệ quả trong chính trường Pháp sau ngày 25/05: Báo động bảo tố, tựa của bài xã luận: nếu đảng Xã hội về hạng ba thì liệu chính phủ sẽ phản ứng ra sao: hủy bỏ đường lối cải cách kinh tế hay tăng tốc? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu đảng cựchữu về đầu qua mặt Liên minh UMP giành vị trí “đảng chính trị số một” tại Pháp?

Le Monde thì đặt thẳng một sự lựa chọn: hoặc con đường hội nhập, con đường mà Pháp đã chủ động, con đường Liên Hiệp Châu Âu, cho phép quốc gia bảo vệ quyền lợi và giá trị vào giờ phút mà cạnh tranh quốc tế trở thành gay gắt, xung khắc.

Con đường thứ hai là co cụm, từ bỏ tương lai của một quốc gia đầy cao vọng như nước Pháp. Tuy nhiên, Le Monde đòi hỏi các định chế châu Âu phải mạnh, mà muốn mạnh thì phải cải cách, phải đơn giản hóa cung cách điều hành. Và như thế khi đi bầu phải bỏ phiếu cho những đảng muốn xây dựng chứ không phải chọn kẻ phá hoại.

Theo Đài RFI

 

——————–

 

 

Posted in Thời Sự | Leave a Comment »