Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Năm 22nd, 2014

►CNN phỏng vấn Đại sứ TQ ở Mỹ về: Mối quan hệ giữa Trung Quốc – Nga- Và các sự kiện gần đây giữa Mỹ-Nhật- Trung Quốc; Việt Nam và Trung Quốc

Posted by hoangtran204 trên 22/05/2014

Thôi Thiên Khải, Đại sứ Trung Quốc tại Hoa Kỳ, trả lời phỏng vấn CNN: Mối quan hệ Trung Quốc – Nga – Nhật – Việt Nam

20-5-2014

Bản dịch của Hoàng Triết  (Trần Hoàng có sửa lại nhiều đoạn trong bản dịch của Hoàng Triết. )
danluan.org 

CHRISTIANE AMANPOUR, CNN HOST: Đại sứ Cui Tiankai, cho tôi hỏi chính xác về chuyện Tổng thống Nga hiện đang họp mặt với Chủ tịch Tập Cận Binh  ở Thượng Hải. Hình như có một điều gì đó rất cấp bách đối với Vladimir Putin trong việc ký kết một thỏa thuận về năng lượng với Trung Quốc.

Điều này đã diễn ra hơn cả một thập niên nay và ông ta đã không thể thực hiện được, và hiên nay đang mặc cả về giá cả. Ông nghĩ việc ký kết thỏa thuận về năng lượng có thể xảy ra không?

Cui Tiankai: Tôi nghĩ rằng các trao đổi cấp cao xảy ra thường xuyên một cách bình thường giữa Trung Quốc và Nga vì hai nước là láng giềng lớn nhất của nhau. Chúng tôi có nhiều mối quan hệ khác nhau giữa hai nước, cho nên một cuộc thăm viếng cao cấp bình thường cũng không có gì là và TT Putin hiện đang ở Thượng Hải để thăm viếng và tham dự một hội nghị quốc tế.  (Cui tránh không trả lời câu hỏi.)

CHRISTIANE AMANPOUR: Vâng. Đại sứ nói đây là chuyện bình thường, nhưng ông có nhìn nhận cuộc thăm viếng này xảy ra ngay trong bối cảnh Vladimir Putin hiện đang bị cô lập với phương Tây hay không? Ông ta [Putin] đang  nhấn mạnh rằng hãy nhìn đây, Trung Quốc sẽ là một nền kinh tế lớn mạnh hơn Hoa Kỳ. Trung Quốc sẽ trở thành một cường quốc trong nay mai, như thể nói rằng, này, bọn phương Tây kìa, chúng tôi không cần các người. Chúng tôi quyết định sẽ bán (dầu khí) cho Trung Quốc.

Đại sứ có thấy như vậy không?

Cui Tiankai: Tôi tin rằng báo chí Mỹ chính là nơi đầu tiên công nhận Trung Quốc sẽ là nền kinh tế lớn nhất thế giới, mặc dù chính chúng tôi không tin là như vậy. Nhưng tôi nghĩ TT Putin sẽ đến (bán dầu khí cho) Trung Quốc dù giữa Nga và phương Tây có xảy ra chuyện gì đi nữa, bởi vì Nga là láng giềng lớn nhất của chúng tôi.

CHRISTIANE AMANPOUR: Vâng.

Cui Tiankai: Chúng tôi có nhiều mối quan hệ mật thiết với Nga.

CHRISTIANE AMANPOUR: Đúng là TQ có nhiều quan hệ rất mật thiết với Nga. Tất nhiên, chính World Bank gần đây đã nói về sự phát triển của Trung Quốc vượt qua nền kinh tế Hoa Kỳ; Quỹ tiền tệ Quốc tế IMF không đồng ý (với ý kiến của WB) và ông rõ ràng cũng không nghĩ vậy.

Nhưng cho tôi hỏi ông điều này: Nếu Trung Quốc là một bạn tốt của Nga như ông đã nói, tại sao Trung Quốc đã và đang rất thận trọng, im tiếng,  không công khai đứng về phía Nga, thí dụ như trường hợp trong Hội đồng Bảo an LHQ qua việc sáp nhập Crimea, qua những gì đang xảy ra ở vùng Đông Ukraine?

[Lúc nầy, có lẻ TQ đang tái lắp ráp giàn khoan gần Hoàng Sa (đảo Tri Tôn), nên rất thận trọng, im tiếng, không công khai ủng họ Nga chiếm Crimea. Vào tháng 3-2013, nhiều blogger VN đã từng đưa ra dự báo rằng: TQ sẽ xâm chiếm Biển Đông, sẽ chiếm lấy Trường Sa bởi vì TQ đã không lên án Nga sau khi Nga đem quân đội đến chiếm vùng đất Crimea (của Urkainia) ngày 23-3-2014.]

Ông có đồng ý với sự sáp nhập của Crimea (vào nước Nga) hay không?

Cui Tiankai: Chúng tôi luôn tuân theo chính sách đối ngoại của mình về sự độc lập, hòa bình, ổn định và phát triển của thế giới. Cho nên chúng tôi đưa ra quyết định về đúng và sai trong từng vấn đề. Chúng tôi không đi theo quan điểm của bất kỳ quốc gia nào. [Việt Nam cũng nói y như TQ khi được phỏng vấn hay nói về chính sách đối ngoại- TT Nguyễn Tấn Dũng, BT Phùng Quang Thanh, và PTT Vũ Đức Đam gần đây cũng nói vậy]

CHRISTIANE AMANPOUR: Nhưng vì – các ông thường hay bỏ phiếu với Nga. Các ông thường cùng phủ quyết hoặc cùng biểu quyết với nhau thông qua sự việc của Syria và một số các vấn đề khác cần phải giải quyết trước Hội đồng Bảo an.

Ông đã không hành xử tương tự như vậy đối với chuyện này (Crimea sáp nhập vào Nga).

Ông có những lo ngại gì đối với những chuyện đang xảy ra tại Crimea và Đông Ukraine, trong khu vực đó?

Cui Tiankai: Trước hết thì, nếu cô kiểm tra cẩn thận lại hồ sơ biểu quyết của Trung Quốc trong Hội đồng Bảo an LHQ, có thể cô sẽ nhận ra một sự độc lập trên các nguyên tắc thay vì ăn theo quan điểm của một quốc gia nào đó. Điều này rất rõ ràng.

Tiếp theo thì, chúng tôi thực sự lo lắng và quan tâm đến tình hình ở Ukraine và khu vực đó. Chúng tôi muốn thấy tình hình lắng dịu xuống và người Ukraine có thể tự quyết định đường hướng phát triển và vận mệnh của họ. Chúng tôi cũng hy vọng rằng giữa Nga – Hoa Kỳ – và châu Âu, mọi người có thể giải quyết mọi chuyện thông qua đàm phán và tham vấn.

Chúng tôi không muốn thấy bất kỳ sự leo thang nào trong tình hình ở đó. [Vào tháng 3-2013, nhiều blogger đã từng đưa ra dự báo rằng: TQ sẽ xâm chiếm Biển Đông, sẽ chiếm lấy Trường Sa bởi vì TQ đã không lên án Nga sau khi Nga đem quân đội đến vùng đất Crimea (của Urkainia), và thu tóm Crimea vào tay họ  ngày 23-3-2014.]

CHRISTIANE AMANPOUR: Ông có nghĩ Chủ tịch Tập Cận Bình sẽ chuyển thông điệp này đến với TT Putin hay không? Như là… hãy rút tay ra, để yên cho người Ukraine…

[nhiễu âm]

CHRISTIANE AMANPOUR: … làm điều đó.

Cui Tiankai: Tôi tin rằng đó là quan điểm của chúng tôi từ trước đến nay, và chúng tôi lúc nào cũng công khai rõ điều này. Quan điểm của Trung Quốc về chuyện này không có gì là bí mật cả.

CHRISTIANE AMANPOUR: Cho tôi chuyển đề tài sang Tổng thống Obama và trục thảo luận sang châu Á. Trong một phần của chuyến viếng thăm các đồng minh ở châu Á tháng vừa rồi, TT Obama đã dừng chân lại ở một nơi rất gần khu vực của các ông; nhưng ông ta đã không ghé thăm Trung Quốc. Và theo lời chỉ đạo của ông ta, theo các viên chức của ông ấy, là để trấn an các đồng minh rằng Hoa Kỳ sẽ hỗ trợ họ trong mọi vấn đề và đồng thời sẽ không khiến Trung Quốc cảm thấy bị đe dọa.

Ông có nghĩ rằng Tổng thống Obama đã đạt được điều này không?

Cui Tiankai: Vậy thì bà cần phải kiểm tra dư luận công chúng ở Trung Quốc.

CHRISTIANE AMANPOUR: Tôi đang hỏi ông ở vị trí của một quan chức chính phủ. Vì thế, ông hãy cho tôi biết ý kiến.

Cui Tiankai: Vâng, tôi không chất vấn về ý định của chính phủ Hoa Kỳ. Tôi nhìn vào hiệu quả, kết quả của các chính sách Hoa Kỳ đối với châu Á, đối với Trung Quốc, và những gì họ đã nói và làm gần đây. Thành thật mà nói thì tôi nghĩ mấu chốt của việc tái định cân bằng này là để duy trì một mối quan hệ tốt với tất cả các đối tác ở châu Á Thái Bình Dương, kể cả Trung Quốc. Và với ý nghĩa đó, tôi nghĩ chính sách tái cân bằng của Mỹ có thể cần sự tái cân bằng trong chính bản thân của nó.

CHRISTIANE AMANPOUR: Vâng, để tôi phát cho ông xem Tổng thống Obama đã nói gì ở Tokyo về quần đảo Senkaku, quần đảo mà Trung Quốc gọi là quần đảo Điếu Ngư, cũng như ông ta đã nói gì khi đứng cạnh Thủ tướng Nhật Bản, Ông Abe.

[ĐOẠN VIDEO BẮT ĐẦU]

Obama: Cam kết của chúng tôi về hiệp ước giữa Hoa Kỳ với Nhật trong vấn đề an ninh của Nhật là tuyệt đối. Và Điều 5 được áp dụng trên tất cả lãnh thổ thuộc quyền quản lý của Nhật Bản, kể cả quần đảo Senkaku.

[Hiệp ước an ninh hổ tương đã được Mỹ ký kết với  Nhật 8-9-1951, theo đó, Nhật đồng ý cho Mỹ đóng quân trên đất Nhật, và ngăn cấm Nhật không được cho bất cứ thế lực ngoại quốc nào hay quân đội của bất cứ nước nào được đóng quân trên lãnh thổ của Nhật mà không có sự đồng ý của Hoa Kỳ. Hiệp định này đã được phê chuẩn bởi Thượng Nghị Viện Mỹ ngày 20-3-1952, và TT Mỹ phê chuẩn thêm lần nữa vào ngày 15-4-1952 ]. (nguồn) [1960s, TT Ngô Đình Diệm đã từng đòi hỏi Quốc Hội Mỹ phải ký một hiệp định với Miền Nam VN nếu như Mỹ muốn đem quân vào VN…coi tiếp ở cuối bài này]

[ĐOẠN VIDEO KẾT THÚC]

CHRISTIANE AMANPOUR: Ở đây, ông ta [Obama] đã thật sự nói rằng, đừng can thiệp, chúng tôi sẽ bảo vệ đồng minh của chúng tôi nếu cần.

Cui Tiankai: Cô thấy không, quần đảo Điếu Ngư luôn luôn là một phần di sản của người Trung Quốc. Điều này rất rõ ràng. Và chúng tôi đã duy trì quan điểm này từ lâu nay. Cho nên, nó thật sự thuộc chủ quyền của Trung Quốc và chúng tôi có quyền bảo vệ chủ quyền lãnh thổ này.

CHRISTIANE AMANPOUR: Nhiều người lo ngại rằng đây có thể là tia lửa khiến một mối quan hệ căng thẳng trong vùng biến thành một cuộc chiến bắn nhau. Ông có tin rằng điều đó có thể xảy ra trong một thời gian ngắn sắp tới không?

Cui Tiankai: Chúng tôi cũng đang lo ngại về khả năng này và không muốn nó xảy ra. Điều này khá rõ ràng. Chúng tôi không muốn thấy xung đột xảy ra trong phạm vi chung quanh mình.

Nhưng điều này sẽ không hoàn toàn do chúng tôi quyết định, như cô thấy đó. Những người khác cũng cần có thái độ và chính sách có tính chất xây dựng tương đương như vậy.

CHRISTIANE AMANPOUR: Vâng. Nhưng họ đang chỉ trích Trung Quốc trong việc sử dụng vùng không gian và kể cả chuyện đang xảy ra ở Việt Nam hiện nay, việc Trung Quốc đặt một giàn khoan trong vùng biển một bên đang tuyên bố chủ quyền và đang trong vòng tranh chấp. Trung Quốc các ông đã phải gửi cả tàu sang để di tản dân mình ra khỏi Việt Nam.

Tại sao Trung Quốc lại lại muốn sửa mũi mọi người về những chuyện này vậy?

Cui Tiankai: Hãy cho tôi nói rõ sự thật về vấn đề đối với Việt Nam. Thứ nhất, các công ty Trung Quốc đang hoạt động trong phạm vi 17 hải lý cách một hải đảo của Trung Quốc, và 150 hải lý cách bờ biển của Việt Nam. Đó là điều thứ nhất.

[Hòn đảo mà Cui Tiankai nhắc ở trên là do TQ chiếm của VN năm 19-1-1974. Đây là một đảo nhỏ không có người ở. ]

Thứ nhì, đây là giàn khoan dầu duy nhất của chúng tôi trong vùng. Nhưng phía Việt Nam lại có hơn 30 giàn khoan đang hoạt động trong các vùng biển đang tranh chấp. Khác với giàn khoan duy nhất của chúng tôi, chúng tôi đang hoạt động trong vùng biển không có tranh chấp.

Thứ ba, chúng tôi chỉ có tàu dân sự và tàu chính phủ ở đó mà thôi. Nhưng Việt Nam có cả các tàu quân sự, những tàu có trang bị vũ khí. Đó là sự thật. Cô cũng có đề cập đến những gì đã xảy ra và đang xảy ra tại Việt Nam, họ đang tấn công các công ty ngoại quốc; họ đang phóng hỏa đốt các nhà máy; và họ đang giết những người vô tội ở đó. Tôi nghĩ những chuyện đang xảy ra ở Việt Nam (trên đất liền), có bản chất tương tự như những gì đang xảy ra trên biển. Điều này khá rõ ràng.

[Trong khi TQ nói láo như thế, nhưng Đại Sứ VN tại Mỹ không phản bác, không gọi điện thoại cho Christiane Amanpour để có ý kiến. Nhưng chắc chắn là Hà Nôị không ra lệnh, nên đại sứ sẽ không làm]

CHRISTIANE AMANPOUR: Tương tự như điều gì, xảy ra ở đâu?

Cui Tiankai: Trên biển. Họ đang tấn công các tàu thuộc các công ty của chúng tôi…[nhiễu âm]

Cui Tiankai: … họ đã đi từ đất liền – họ vượt 150 hải lý, đến tận đó để tấn công chúng tôi.

CHRISTIANE AMANPOUR: Được rồi. Đại sứ Cui Tiankai, cám ơn ông rất nhiều về sự có mặt của ngày hôm nay với chúng tôi.

Cui Tiankai: Cám ơn cô.

CHRISTIANE AMANPOUR: Để tôi phát âm lại cho đúng. Tôi xin lỗi đã phát âm sai tên của Ngài.

[PHÁT BIỂU OFF MIC]

[nhiễu âm]

[PHÁT BIỂU OFF MIC]

CHRISTIANE AMANPOUR: Đại sứ Cui Tiankai….

[nhiễu âm]

CHRISTIANE AMANPOUR: Đại sư Cui Tiankai, cảm ơn ông rất nhiều về sự có mặt hôm nay với tôi.

Cui Tiankai: Cám ơn cô. Lần này tốt hơn nhiều. (CƯỜI) [PHÁT BIỂU OFF MIC]

CHRISTIANE AMANPOUR: Cám ơn. Ông nghĩ mọi chuyện, nhất là chuyện giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, rồi sẽ diễn tiến ra sao, thưa Đại sứ?

Cui Tiankai: chẳng có cách nào khác. Tôi nghĩ cần phải có một cuộc đối thoại và tham vấn. Nhưng trước hết, Hoa Kỳ cần phải rút lại quyết định sai lầm của mình. Nếu không, vì Hoa Kỳ đã đi bước đầu tiên, họ cần phải có một bước đi đúng đắn hơn hiện nay.

(Hết)

Nguồn: CNN

 

—–

[Hiệp ước an ninh hổ tương đã được Mỹ ký kết với  Nhật 8-9-1951, theo đó, Nhật đồng ý cho Mỹ đóng quân trên đất Nhật, và ngăn cấm Nhật không được cho bất cứ thế lực ngoại quốc nào hay quân đội của bất cứ nước nào được đóng quân trên lãnh thổ của Nhật mà không có sự đồng ý của Hoa Kỳ. Hiệp định này đã được phê chuẩn bởi Thượng Nghị Viện Mỹ ngày 20-3-1952, và TT Mỹ phê chuẩn thêm lần nữa vào ngày 15-4-1952 ]. (nguồn)

TT Ngô Đình Diệm cũng đã từng nhiều lần công khai đòi hỏi chính quyền Mỹ rằng: Nếu Mỹ muốn đem quân vào VN 1960s, thì phải thảo một hiệp định an ninh hổ tương với Miền Nam Việt Nam, và đem vấn đề này trình lên cho Thượng Nghị Viện Mỹ biểu quyết, nhưng chính phủ của TT Kennedy đã không làm hay không chấp thuận lời đề nghị này. Có lẻ trong thời gian nầy xẩy ra vụ Liên Xô đặt căn cứ quân sự ở Cuba, chính trường Mỹ rất khó chịu về việc nầy, nên vụ đề nghị của TT Diệm đã không được đưa ra bàn bạc rộng rãi. 

TT Diệm đã rất sáng suốt về vấn đề này, ông muốn biết chiến lược của Mỹ là lâu dài, hay chỉ là chiến thuật ngắn hạn, và sẽ thay đổi. Sự cương quyết không cho Mỹ đem quân vào VN đã làm cho TT Diệm phải ra đi. Với sự đồng ý của Kennedy, Bộ ngoại giao và tòa đại sư Mỹ đã lên kế hoạch lật đổ ông Diệm…để đạt mục đích là đem quân Mỹ vào Miền Nam để ngăn chận cộng sản.

Nếu HCM, LD và đảng CSVN có đủ sự thông minh, nhìn thấy miền Nam dựa lưng Mỹ để phát triển giống như các nước khác đang làm vào lúc ấy như Nhật, Tây Đức, Nam Hàn, Thái Lan,…và ai ở đâu, ở yên đó. Miền Bắc lựa thế và dùng đòn ngoại giao để tranh thủ  sự kèn cựa tranh nhau làm đồng minh giữa  Liên Xô và Trung Quốc. Theo đó, Miền Bắc cứ đòi hỏi LX và TQ viện trợ kinh tế để phát triển hậu phương mạnh mẻ, thay vì trong thực tế  họ  đã đòi viện trợ quân sự để có súng đạn đi giải phóng MN và thống nhất đất nước (một cách vớ vẫn)… Hai miền cùng phát triển. Cứ mặc kệ các nước lớn tranh chấp gì thì cứ tranh chấp.  Rồi thủng thẳng theo thời gian về sau mà cả hai miền tìm cách thống nhất một cách hòa bình. Cứ theo cách hai nước Đức đã làm, và đã thống nhất năm 1990 mà không cần đổ máu. Trước đó, bên Tây Đức cho Mỹ đóng quân; và bên Đông Đức có Liên Xô đóng quân; Mỹ đã viện trợ tái thiết Tây Đức, LX thì giúp Đông Đức…Nếu được vậy, thì cả hai miền Nam Bắc VN sẽ không có chiến tranh 21 năm. Người dân MB sẽ không chịu thiệt hại quá nặng: 1.251.000 bộ đội tử thương; 780.000 thương binh; 300.000 bộ đội còn mất tích, 780.000 ngôi mộ. 3000 nghĩa trang liệt sĩ, và cho đến năm 2013 hiện vẫn còn nuôi 8,8 triệu người lãnh lương vì có công với cách mạng. Nguồn  Baomoi.com ]

* Bạn search trên google câu này: How many US Military Bases in Germany? , sẽ thấy số căn cứ của Quân Đội Myx hiên nay còn trên Đức là 42 căn cứ. Trước 1990, số căn cứ Mỹ tại Đức là 192. Chính quyền  Đức, Nhật, Nam Hàn và các đảng phải của họ KHÔNG AI lên tiếng ĐUỔI MỸ về nước. Chỉ trừ ông HCM, LD, và đảng CSVN.  http://en.wikipedia.org/wiki/List_of_United_States_Army_installations_in_Germany

* Hiện nay, Quân đội Mỹ vẫn duy trì sự hiện diện của 50.000 quân ở Nhật, và 37.000 quân ở Nam Hàn. Ngoài khơi, của Nhật và Nam Hàn, các tàu tuần tiểu của Hạm Đội 7 vẫn tuần tra. Phi cơ không người lái bay suốt 24/24 trên bầu trời Nhật Bản và dò xét mọi động tỉnh của TQ. 

Trung Quốc không dám đụng đến Nhật, và Nam Hàn (LX hay Nga không dám đụng độ với Đức) vì sự hiện diện thường trực của quân đội Mỹ ở đó. Hơn mấychục năm qua, Đức, Nhật và Nam Hàn quá cảm kích sự hiện diện của quân đội Mỹ, và họ đã trích ngân sách quốc phòng “chia xẻ” hay “trả tiền” nhờ quân đội Mỹ “chiếm đóng”. Bà Thủ Tướng Đức Angela Merkel khi viếng Quốc Hội Mỹ 2012, bà đã thẳng thắn CAMS ƠN quân đội Mỹ đã CHIẾM ĐÓNG nước Đức từ 1945 đến nay…bà nói, nhờ thế mà Đức đã yên bình và phát triển trong 67 năm và còn kéo dài trong tương lai. Quân đội Đức hiện chỉ có rất ít, vì đã có Mỹ và NATO bảo bọc, không cần nhiều chi phí cho quốc phòng, không cần trả lương quá nhiều cho  cho quân đội, và không cần chạy đua bỏ hàng chục tỉ đô la hàng năm trang bị khí giới. 

Ba Lan sau khi bị Mỹ và NATO thử thách từ 1990-1999 thì mới cho gia nhập khối NATO. Điều lợi nhất là ngay sau đó, quân đội Ba Lan giảm quân số từ 400.000 chỉ còn 180.000 người 2003, và hiện giảm xuống còn dưới 150.000. Lý do, quân đội khối NATO trám vào các địa thế chiến lược của Ba Lan và máy bay không người lái có máy quay phim truyền ảnh về căn cứ của NATO xem xét các động tác chuyển quân của Nga hướng về biên giới Ba Lan. Nhờ thế,  GDP của BALAN hiện nay trên 1000 tỷ đô la, không thua kém gì Nam Hàn. Hóa ra Đức, Mỹ và các nước chung quan đã đầu tư vào Ba Lan xây dựng các nhà máy chế tạo và lắp ráp xe hơi, đã kéo theo sự phát triển của các ngành công nghiệp phụ trợ, và kinh tế của Ba Lan nở hoa. Dân chúng sống sung sướng, và họ ra luật đặt đảng cộng sản ra ngoaì vòng pháp luật. Cũng phải, vì ngay trong lý thuyết và thực hành của đảng CS là: phải dùng bạo lực, phải đấu tranh giành chính quyền, phải tiêu diệt các đảng phái khác, phải trở thành  độc đảng cai trị nước, và không chia sẻ quyền lợi cho đảng nào khác, phải tiêu diệt các tôn giáo chính thống, để thành lập tôn giáo quốc doanh do đảng và Mặt Trận Tôr Quốc Việt Nam đứng đầu (!).

Đảng viên đảng CSVN vì quá tham lam, ngu dốt, tất cả các lãnh đạo cao cấp và có quyền lực nhất – theo đúng truyền thống- đều không “được” học quá lớp 7-nên tầm nhìn của họ rất hạn hẹp. Tuy vâỵ, cái độc ác, cách xử dụng bạo lực, cái khôn lỏi của họ dành cho bản thân và đảng của họ THÌ KHÔNG AI QUA ĐƯỢC. 

 

Tham khảo:

1. Ba Lan giảm quân số 2002.

Reforming Poland’s military – Nato

http://www.nato.int/…Polandmilit

North Atlantic Treaty Organization (NATO)

Today, the 350,000-strong armed forces of the 1980s have been reduced to about … 

Advertisements

Posted in Thời Sự | 5 Comments »