Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Năm 20th, 2014

►Thượng Nghị Sĩ John McCain: Chính phủ Hoa Kỳ sẽ không cho phép TQ thống trị Á châu và VN thêm 1 lần nữa

Posted by hoangtran204 trên 20/05/2014

USA- Arizona (17-5-2014)-Thượng Nghị Sĩ John McCain gửi thông điệp đến cộng đồng Việt Nam:

“Chúng tôi muốn gửi môt thông điệp đến với tất cả mọi người VN trên toàn thế giới rằng, chính phủ Hoa Kỳ sẽ không cho phép TQ thống trị Á châu và VN thêm 1 lần nữa.

Lịch sử cho thấy rằng, dân tộc VN trên 1.000 năm nay đã chống lại ách thống trị và đô hộ của TQ. Người dân Hoa Kỳ sẽ sát cánh với người dân VN ở Hoa Kỳ và trên toàn thế giới để chống lại sự bành trướng và thống trị của Trung Quốc”. 

.
.

 

 

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Tôi đi biểu tình (18-5-2014)…bị lạc tới bãi biển Cần Giờ

Posted by hoangtran204 trên 20/05/2014

ĐẸP LÒNG KẺ XÂM LƯỢC
NỖI ĐAU CỦA NHÂN DÂN, CỦA LỊCH SỬ VIỆT NAM

19-5-2014

Nguồn: FB PHẠM ĐÌNH TRỌNG

Sáu giờ sáng chủ nhật, 18.5.2014, tôi đi xe máy chưa ra khỏi nhà hầm để xe thì ông Lâm Ngọc Thích, trung tá, trưởng công an xã Phước Kiển cùng năm sáu người nữa chặn xe tôi. Một ông giải thích bác không nên đi biểu tình bị lợi dụng. Tôi hỏi: Ông là ai? Tôi là hội nông dân. Tôi bảo, tôi không có việc gì liên quan đến hội nông dân. Ông Mặt trận Tổ quốc tiếp lời ông hội nông dân. Tôi bảo Trung Quốc đã xâm lược Việt Nam bằng việc đưa giàn khoan vào biển Việt Nam. Mặt trận Tổ quốc phải vận động người dân đi biểu tình ôn hòa chống Trung Quốc xâm lược chứ không phải là ngăn cản người dân biểu tình. Tôi nói có việc phải đi rồi nổ máy ra khỏi nhà xe. Tưởng đi sớm trước khi công an đến chặn cửa nhưng công an còn đến sớm hơn!

Đến gần dinh Độc lập, tôi dừng xe đợi đèn xanh ở ngã tư Trương Định – Nguyễn Thị Minh Khai thì phát hiện ngay cạnh xe tôi là xe anh thanh niên to đậm, mắt hiếng. Những lần có biểu tình chống Trung Quốc xâm lược trước đây anh này vẫn thường bám theo tôi. Đèn tín hiệu đã chuyển sang xanh, tôi không đi, anh ta cũng không đi. Tôi vừa cất tiếng định bảo lại vẫn là anh à nhưng âm đầu tiên của tôi vừa cất lên anh ta đã xuống xe đến sát tôi trừng mắt, vung tay: Muốn gì? Ông muốn gì? Tôi biết anh ta sẽ hành hung tôi để công an xô đến đưa tôi về đồn nên tôi lẳng lặng phóng xe đi. Còn sớm quá. Tôi vòng quanh mấy phố quan sát lực lượng biểu tình và lực lượng công an. Anh chàng mắt hiếng vẫn bám sát tôi. Tôi không nhận ra bóng dáng người biểu tình nhưng công an thì rải đầy đường.

Tôi phone cho anh Tô Lê Sơn rồi gửi xe máy, đến chỗ anh Sơn thì anh Sơn cũng có một nữ và một nam an ninh bám sát bên cạnh. Chúng tôi đang ngồi nói chuyện trên ghế trong vườn cây trước dinh Độc Lập chỗ gần đầu đường Alexandre de Rhodes thì anh thanh niên mắt hiếng lại đến gây sự định đánh anh Sơn. Chúng tôi đều phải im lặng để người muốn gây sự không thể gây sự được.

Nhìn quanh tôi nhận ra những người lảng vảng đầy công viên phần lớn đều có dáng vẻ an ninh. Tuyệt nhiên không thấy ai có dáng vẻ là người biểu tình. Tình hình này, biểu tình không thể tổ chức được rồi. Tôi định ngồi nán lại chút nữa rồi về. Có thêm anh Lê Anh Hùng và anh Nguyễn Bá Thuận đến góp chuyện. Anh Thuận vốn là nhà khoa học làm việc ở bộ Nghiên cứu và phát triển khoa học Đan Mạch đã nghỉ hưu, người thứ 35 trong số 54 trí thức ngày 9.5.2014 gửi thư cho chủ tịch thành phố đề nghị được biểu tình phản đối Trung Quốc đưa giàn khoan HD981 vào biển Việt Nam. Tôi bảo anh Thuận có bộ râu đẹp như bộ râu của nhà văn Nga Anton Chekhov. Thời đi học, tôi mê mệt nền văn học Nga và văn học Pháp nên tôi nhớ gương mặt từng nhà văn của hai nền văn học đó. Chúng tôi đang nói chuyện văn chương thì tôi thấy có rất nhiều bộ mặt an ninh dồn lại chỗ chúng tôi. Tôi đứng dậy đi dạo quanh ngắm những vòm lá rung rinh nắng, những dáng cổ thụ rất đẹp thì có hai cánh tay cứng như hai gọng kìm thép xốc hai nách tôi, một bàn tay to và dầy bịt chặt mồm tôi, lôi tôi đi trên con đường láng ciment trong vườn cây, lôi tôi xuống đường Lê Duẩn, đẩy vào chiếc xe du lịch năm chỗ ngồi đã mở cửa đợi sẵn. Một cách bắt cóc thô bạo, phi pháp nhưng quen thuộc của công an nhà nước cộng sản Việt Nam với những người dân có tiếng nói đòi tự do, dân chủ. Khi xuống xe ở điểm dừng cuối cùng tôi mới được biết chiếc xe mang biển trắng với hàng số 51A 535 20.

Hàng ghế trước là người lái xe và người có cung cách chỉ huy. Đó là người da ngăm đen. Tóc cứng, cắt ngắn chỉ trên dưới một centimet. Mặt ngắn. Trán ngắn. Cơ bắp chắc nịch trên vai, trên cánh tay. Hàng ghế sau là hai người tuổi khoảng trên dưới bốn mươi ngồi kẹp chặt hai bên sườn tôi. Tất cả đều mặc đồ dân sự. Người chỉ huy ngồi trên ra lệnh cho hai người phía sau: Kiểm tra điện thoại. Lập tức, từ hai phía, hai bàn tay thọc vào hai túi quần tôi lôi ra ở túi bên trái là điện thoại, túi bên phải là máy ảnh rồi mỗi người một máy, xục vào thẻ nhớ, xăm soi. Người chỉ huy lại lệnh cho lái xe dừng lại đầu đường Calmette rồi phone gọi người đi xe máy đến và lệnh cho tôi đưa chìa khóa xe máy và phiếu gửi xe của tôi cho người đó.

Khi ô tô chui vào đường hầm Thủ Thiêm, tôi chắc mẩm ô tô sẽ vòng sang Bình Thạnh đưa tôi về số 4 Phan Đăng Lưu, nơi đã từng giam giữ vợ chồng đại tá Phạm Quế Dương, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Lê Công Định . . . và giam giữ tất cả những tiếng nói đòi tự do dân chủ bị bắt. Nhà giam số 4 Phan Đăng Lưu của bộ Công an. Như vậy những người bắt tôi là công an bộ. Tôi bỗng bần thần tiếc sẽ phải bỏ dở bao việc gấp gáp đang làm. Nhưng ô tô không rẽ trái sang Bình Thạnh mà cứ phăm phăm phóng thẳng trên con đường thênh thang mới mở hướng về quận Chín. Quẹo vào đường đi Cát Lái rồi lại quẹo tiếp vào đường qua cầu Phú Mỹ, quay về đường Nguyễn Văn Linh, quận 7. Tôi lại đinh ninh rằng từ đường Nguyễn Văn Linh, ô tô sẽ rẽ vào đường Nguyễn Hữu Thọ, đưa tôi về nhà, đọc lệnh bắt tôi mà họ đã mang theo.

Nhưng đến Phú Mỹ Hưng, ô tô lại vòng trái vào đường Nguyễn Lương Bằng, đi qua lối rẽ vào nhà Hoàng Hưng, băng sang đường Hoàng Quốc Việt, quẹo vào đường Huỳnh Tấn Phát. Tôi đang phân vân không biết ô tô sẽ đưa tôi đến đâu thì người chỉ huy quay lại đe nẹt: Tôi nói cho chú biết. Từ nay có người giám sát chú hai mươi bốn trên hai mươi bốn. Chú ra khỏi nhà là bị bắt! Đúng là tư duy công an, ngôn ngữ công an của nhà nước độc tài, muốn bắt ai thì bắt, như xã hội đen, không cần biết đến pháp luật, không cần biết đến quyền con người. Nhưng chính câu đe nẹt vô lối đó lại làm cho tôi yên tâm. Tôi còn được về nhà để họ giám sát tôi 24/24 tức là hôm nay tôi chưa phải “nhập kho”. Còn việc giám sát tôi cũng không phải là điều mới mẻ gì vì ông Tuấn suốt mấy năm nay đã làm rất sốt sắng, bền bỉ rồi. Tôi cũng nhận ra họ là công an thành phố chứ không phải công an bộ.

Người kèm bên trái tôi căng giọng mạt sát, trấn áp tôi. Với ngôn từ xấc xược anh ta bảo tôi gây rối, phá hoại. Tôi bảo anh ta: Khi tôi chịu bom đạn, sốt rét ở mặt trận miền Nam chiến đấu vì sự sống còn của nhà nước này thì anh chưa ra đời. Tôi không phải là tội phạm. Anh không được xấc xược như vậy. Biểu tình là quyền công dân chính đáng của người dân. Chính các anh mới là người gây rối. Người chỉ huy bảo tôi rằng chú đã từng là đảng viên, được nhà nước cưu mang mà còn chống phá nhà nước. Tôi nói: Tôi không phải là người vô tích sự để nhà nước phải cưu mang. Toàn bộ tuổi trẻ đẹp nhất của tôi đã ném vào cuộc chiến đấu cho sự tồn tại của nhà nước này. Nhà nước này phải cảm ơn tôi mà có cưu mang gì tôi đâu. Nhà nước lại đang đi theo hướng sai lầm và tôi thấy như bị phản bội nên phải lên tiếng.

Cũng trên đường Huỳnh Tấn Phát người chỉ huy phone cho ai đó hẹn mười giờ sẽ đến. Lúc đó là hơn tám giờ. Như vậy ô tô còn chạy gần hai giờ nữa. Giọng dịu lại, người chỉ huy bảo tôi: Hôm nay ra biển đổi gió, chú cháu vui vẻ với nhau. Chú cũng mới đi biển phải không? Tôi bảo: Hôm nay các anh hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, ngăn chặn được cuộc biểu tình chính đáng của chúng tôi thì các anh vui, chứ tôi làm sao vui được. Tên tôi thì các anh biết rồi. Xin lỗi, anh có thể cho tôi biết tên được không. Thấy sự ngần ngại của ông chỉ huy, tôi bảo: Anh không muốn cho biết tên thì thôi, không sao cả.

Qua phà Bình Khánh, ô tô hướng ra biển Cần Giờ, rẽ phải vào khu du lịch 30 Tháng tư, dừng lại trước Resort Cần Giờ. Năm 2002 mẹ mất, tôi rầu rĩ mãi, con trai tôi liền đưa cả nhà ra biển Cần Giờ và cũng đến đây. Lúc đó bãi biển còn hoang sơ, đường xá, nhà cửa còn ngổn ngang, tuềnh toàng. Phòng trọ gia đình tôi thuê trong ngôi nhà cũ, chật chội, kín mít như gian nhà kho, ngoài trời gió lồng lộng mà trong phòng nóng ngột ngạt. Bây giờ mấy ông an ninh dẫn tôi vào một nhà hàng đẹp giữa rừng dương cao vút và những bóng dừa hiền hòa. Nhưng vào trong nhà hàng liền có sự tách nhóm. Ông chỉ huy ngồi bàn riêng, có người ban quản lí Resort ra ngồi tiếp. Còn lại, hai người kèm tôi cùng lái xe và tôi ngồi ở bàn cách xa.

Tôi hiểu họ đưa tôi đến đây chỉ để cách li tôi thật xa với không khí chính trị nóng rực trực chờ bùng nổ biểu tình ở thành phố. Như hôm tôi đến dự phiên tòa phúc thẩm xử Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, họ đã bắt tôi đưa về giam giữ ở trụ sở công an phường Bến Thành suốt một ngày. Đến khi phiên tòa kết thúc, họ mới áp giải tôi về tận nhà.

Bữa cơm được dọn ra ở hai bàn cách biệt đó. Ông chỉ huy đến chỗ tôi mời tôi ăn cơm. Tôi hỏi: Tôi được anh mời cơm tức là tôi là khách mời của anh phải không? Vâng, tôi mời. Với khách mời cần có lịch sự tối thiểu. Tôi đề nghị cần có hai điều lịch sự tối thiểu là. Một, các anh trả lại cho tôi điện thoại và máy ảnh các anh đã thọc tay vào túi tôi lấy. Ông chỉ huy liền bảo chưa được. Tôi nói tiếp. Hai, tôi cần được biết ai mời cơm tôi chứ. Đến bây giờ tôi vẫn không biết các anh là ai, xã hội đen hay công an. Vì cách các anh bắt tôi như xã hội đen bắt người. Ông chỉ huy đưa tay cho tôi bắt và nói: Tôi tên Tâm. Tôi bắt tay người xưng tên Tâm và nói: Cảm ơn lời mời của anh nhưng tôi không ăn uống gì để phản đối cách bắt người phi pháp của các anh. Tôi ra chiếc bàn trống ngồi quay lưng lại bàn mấy người ăn uống nhưng tôi cứ phải thấy nhân viên nhà hàng diễu ngang qua mặt tôi mang đặc sản biển đến tiếp cho bàn ông chỉ huy. Ăn xong ông chỉ huy được dẫn đi nghỉ. Ba người an ninh cùng tôi vạ vật trên mấy chiếc ghế nhà hàng qua buổi trưa nắng nóng.

Hơn hai giờ chiều. Tôi và hai người đi kèm ngồi đợi ra ô tô. Để kiểm tra tên ông chỉ huy là thật hay giả, tôi đột ngột hỏi: Anh Tâm ra chưa? Bị bất ngờ, người được hỏi chưa kịp nhớ ra cái màn tự giới thiệu “Tôi là Tâm” của ông chỉ huy nên ngẩn ra, hỏi lại tôi: Tâm nào? Tôi cười: Người chỉ huy các anh tự giới thiệu “Tôi là Tâm” đó. Vậy là anh đó không phải tên Tâm rồi. Ngồi trong ô tô trở lại thành phố, tôi bảo ông chỉ huy: Tôi biết tên anh không phải là Tâm. Ông chỉ huy phủ nhận điều tôi nói một cách yếu ớt. Tôi tiếp: Làm việc không đàng hoàng, đến cái tên cũng phải giấu giếm. Người kèm bên trái tôi, quát: Sao không đàng hoàng? Cách các anh bắt tôi phi pháp là không đàng hoàng.

Hai người kèm tôi, người bên trái luôn gây sự, sừng sộ, trấn áp tôi, người bên phải chỉ im lặng. Lần duy nhất anh ta lên tiếng là khi tôi bảo biểu tình là quyền công dân chính đáng của người dân, anh ta khẽ hỏi: Điều luật nào cho phép biểu tình. Nghe tôi nói: Điều 69 Hiến pháp 1992 và điều 25 Hiến pháp 2013 đều cho người dân được quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội và biểu tình, anh ta lại im lặng. Ở chỗ nghỉ trưa, khi chỉ có tôi và anh ta, tôi nói: Các anh quá lạm quyền trong việc bắt người, phá biểu tình. Không còn biết đến pháp luật. Không còn biết đến quyền con người. Không còn biết rằng đất nước đang vô cùng nguy khốn. Anh ta cũng im lặng.

Trên đường trở về, con người công cụ hung hăng và xấc xược lại căng giọng mạt sát tôi: Bảy, tám mươi tuổi mà chạy xe trốn lui lủi không biết nhục. Văn hay chữ tốt chẳng làm được việc gì có ích, chỉ đi gây rối. Nhà văn cái gì loại đó. Tôi cũng lớn tiếng với anh ta: Tôi với các anh chỉ bất đồng chính kiến. Tôi không phải tội phạm. Anh không được xúc phạm tôi. Chỉ là con người công cụ, không có lí lẽ gì nên anh ta vẫn lặp đi lặp lại nhiều lần những điều vừa nói.

Thông tin cá nhân trong điện thoại cũng là bí mật riêng tư được pháp luật bảo đảm nhưng khi ô tô dừng đợi xuống phà Bình Khánh, con người công cụ đó lại mang điện thoại của tôi ra khởi động máy và nói: Xem đám bạn có nhắn tin gì không. Anh ta lại thản nhiên chăm chú đọc từng tin nhắn còn lưu trong thẻ nhớ. Bỗng điện thoại của tôi mà anh ta đang cầm đổ chuông. Anh ta đưa điện thoại lên tai và giục người gọi đến: Nói đi!

Đưa tôi về trước khối nhà tôi ở, anh ta mới trả lại tôi điện thoại và máy ảnh. Xe máy của tôi cũng đã có người đưa về hầm để xe dưới nhà tôi. Con người công cụ lại vằn mắt bảo tôi: Tôi nhắc lại. Ông ra khỏi nhà, tôi bắt! Nói với con người này là thừa, tôi chỉ trừng mắt nhìn thẳng vào mắt anh ta. Quen phách lối ra uy và quen với sự phục tùng khiếp sợ của đối tượng bị trấn áp nên trước cái nhìn đáp trả của tôi, anh ta giận dữ dướn người muốn đánh tôi. Nhìn vẻ hung dữ, nhìn cái dướn người của sức mạnh bạo lực, tôi hiểu vì sao nhiều người dân bị đánh chết trong trụ sở công an đến thế. Những con người công cụ này chỉ được giáo dục và rèn luyện về bạo lực. Bạo lực được tuyệt đối hóa. Lòng trung thành cũng được thể hiện bằng bạo lực. Với họ, chỉ có một giá trị là đảng cộng sản của họ. Còn lại, tất cả những gì không phải đảng, trái với đảng đều là xấu xa, tội lỗi, chẳng ra gì, chẳng có giá trị gì, kể cả mạng sống của người dân lương thiện!

Về đến nhà dù đói và mệt rã người, tôi cũng mở ngay máy vi tính vào các trang mạng xem tin tức cuộc biểu tình sáng nay. Cuộc biểu tình của những mưu đồ phá hoại đen tối thì được làm ngơ để diễn ra suốt hai ngày, đánh phá tan hoang nhiều doanh nghiệp ở Bình Dương, Đồng Nai, đánh sập lòng tin của nhà đầu tư với Việt Nam. Cuộc biểu tình ôn hòa trật tự của lòng yêu nước, của ý chí quyết bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ thiêng liêng của người dân Sài Gòn thì bị lực lượng công an đông đảo và hung hãn dẹp tan. Nhiều bạn trẻ vừa đến nơi tham dự biểu tình đã bị bắt, bị đánh trong đồn công an. Đọc tên các bạn trẻ bị bắt, bị đánh tôi lại nhớ đến những lời mạt sát tôi của người bắt tôi. Với những người có tuổi như tôi, họ đánh vào danh dự, vào nhân cách, họ sử dụng bạo lực tinh thần. Với những người trẻ, họ đánh vào thân xác, họ sử dụng bạo lực cơ bắp.

Cuộc biểu tình chính đáng là tiếng nói của khí phách, của lịch sử Việt Nam với quân xâm lược. Dẹp tan cuộc biểu tình đó đã làm đẹp lòng quân xâm lược và là nỗi đau của nhân dân, của lịch sử Việt Nam.

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Biểu Tình và Lập Hội | Leave a Comment »

►Chế độ toàn trị không có khả năng gìn giữ “ổn định chính trị” như nhiều người vẫn tưởng lầm- Mồi lửa đã ở dưới đống củi.

Posted by hoangtran204 trên 20/05/2014

Mồi Lửa & Đống Củi

19-5-2014

Huy Đức

Theo FB Osin Huy Đức

Sự kiện Bình Dương – Vũng Áng cho thấy, khi gậy gộc đã ở trong tay đám đông, mọi giá trị đều trở nên vô nghĩa[1]. Tuy nhiên, còn “vô nghĩa” hơn nếu sự kiện “Bình Dương – Vũng Áng” được sử dụng như những con ngoáo ộp để dọa dân chúng nhằm củng cố độc tài, toàn trị.

Một Thế Lực Bành Trướng & Một Nền Kinh Tế

Trong số 315 nhà đầu tư chịu thiệt hại trong vụ Bình Dương, có 12 công ty bị cháy lớn (nhiều nhà xưởng bị cháy rụi), 3 công ty bị cháy nhỏ, 33 công ty bị trộm cướp tài sản, 196 nhà xưởng bị đập phá, 241 văn phòng bị hư hại, có nhiều văn phòng bị đốt sạch, phá sạch. Con số thiệt hại chưa được quy thành tiền nhưng cho dù nó lớn tới mức nào, đó cũng chỉ là những tổn thất có khả năng đo, đếm được.

Chưa biết bao giờ các nhà máy trong 29 khu công nghiệp ở Bình Dương mới có thể trở lại hoạt động bình thường. Điều này, ảnh hưởng trực tiếp ngay tới hơn hai trăm ngàn lao động Việt Nam. Thiệt hại vì sự sút giảm uy tín của môi trường đầu tư còn khó định lượng hơn.

Trong mấy năm gần đây, Trung Quốc là thị trường có mức độ phát triển tốt nhất của ngành hàng không Việt Nam. Trước 13-5-2014, trung bình mỗi ngày có gần 20 chuyến bay Việt – Trung. Nay con số đó đang có nguy cơ bằng không. Thiệt hại cho Hàng không Việt Nam có thể lên đến hàng nghìn tỷ.

Chủ một resorts thường xuyên có 30% khách đến từ Trung Quốc ở Hội An cho biết, tất cả khách đặt phòng người Trung Quốc đều đã “cancelled”. Hàng nghìn biệt thự trên bãi biển Đà Nẵng vốn lâu nay sống nhờ khách Trung Quốc nay đang lần lượt bị trả lại…

Những phản ứng vừa qua cho thấy, người Việt Nam chỉ mới nhạy cảm trước một Trung Quốc bành trướng, trong khi, Trung Quốc còn là một nền kinh tế lớn.

Yếu Tố Bên Trong

Người Việt có vẻ như đã xích lại gần nhau trong những ngày vừa qua. Dân chúng dễ dàng bỏ qua những chính sách đã đưa đất nước lún sâu. Một vài nhà lãnh đạo bỗng dưng sáng lên. Nhưng, chúng ta sẽ làm gì nếu giàn khoan HD 981 vẫn nằm lì ngoài biển đông. Chúng ta sẽ làm gì nếu tất cả những nguyên nhân làm cho đất nước thất thế, tụt hậu vẫn tiếp tục phát huy; những kẻ bảo thủ, trì trệ vẫn bình chân và bọn tham nhũng vẫn tiếp tục ngự trị.

Một quốc gia không thể giữ yên bờ cõi nếu không đoàn kết. Nhưng nếu một quốc gia chỉ thực sự đứng bên nhau khi “tổ quốc bị xâm lăng” thì bi kịch còn lớn hơn. Nếu không sớm tìm ra một yếu tố bên trong để đoàn kết quốc gia, chủ nghĩa dân tộc cực đoan sẽ luôn dễ dàng bị các bên lợi dụng (cả Chính phủ và những người được coi là “dân chủ”).

Cái giá mà dân tộc Việt Nam phải trả cho cuộc chiến kéo dài mười năm, 1979-1989, là không chỉ bằng sự kiệt quệ nội lực, sự cô lập trên trường quốc tế mà còn bằng xương, máu của hàng triệu thanh niên. Chúng ta cần một chính phủ ứng xử với Trung Quốc bằng tư thế của một quốc gia có chủ quyền chứ không phải một chính phủ, lúc thì quá lệ thuộc, lúc lại đẩy dân ra chỗ hòn tên mũi đạn.

Sáng 1-1-2014, khi nói chuyện với chúng tôi, ông Trần Việt Phương, người giúp việc của nhiều nhà lãnh đạo Hà Nội – từng sống và làm việc bên cạnh Phạm Văn Đồng và Hồ Chí Minh từ 1949 – 1969 – nói: Trong lịch sử nghìn năm giữ nước, chưa có thời nào Việt Nam mất cảnh giác và chịu lệ thuộc vào Trung Quốc như ‘triều đại’ ngày nay. Sở dĩ có điều đó là vì chúng ta đã nhiều lúc ứng xử với tư thế một ông em ngoan, ngây thơ tin các ông anh cũng vì tinh thần quốc tế vô sản. Theo ông Trần Việt Phương, thời còn Liên Xô và phe xã hội chủ nghĩa, chúng ta đã từng ở trong một nền thực dân kém văn minh hơn nền thực dân trước kia.

Trong những ngày giàn khoan HD 981 đang ở trong vùng biển Hoàng Sa nhiều người Việt bàn đến chuyện “thoát Trung”. Nhưng theo tôi trước khi “thoát Trung”, người Việt phải thoát ra khỏi chính vấn đề đang ở trong tay người Việt.

Năm 1974, nếu người Việt chúng ta ở chung một chiến hào, chắc chắn Hoàng Sa không thể rơi vào tay Trung Quốc. Chắc chắn không có sự kiện HD 981. Chắc chắn Trung Quốc không thể khoan vào những nơi người Việt Nam rất dễ bị tổn thương.

Theo tôi, điều cấp bách nhất mà chúng ta, bao gồm cả những người cầm quyền, phải làm là phải thoát hoàn toàn ra khỏi ý thức hệ, điều khiến cho Chính quyền có những lúc “ngây thơ” tin vào “mười sáu chữ vàng”; điều đã khiến cho lãnh thổ quốc gia bị hơn hai mươi năm chia cắt; điều khiến cho người Việt Nam, gần 40 năm sau chiến tranh, vẫn không thể nào ngồi bàn với nhau hòa giải.

Giai Cấp Trai Làng

Nói chuyện với hàng chục chủ doanh nghiệp và công nhân ở Bình Dương, chúng tôi nhận thấy cách lôi kéo công nhân biểu tình hôm 13-5-2014 gần giống như cách mà các cuộc đình công vẫn diễn ra ở đây. Liên đoàn Lao động không bao giờ có vai trò nào ngoài việc buộc các doanh nghiệp phải trả công đoàn phí hàng tháng một khoản tiền bằng 2% quỹ lương. Đứng sau các cuộc đình công thường là một bọn người giấu mặt.

Bọn người tương tự đã xuất hiện vào ngày 13-5-2014, xông vào các nhà máy, yêu cầu giới chủ phải cho công nhân nghỉ để đi “biểu tình chống Trung Quốc”. Đề nghị này ngay lập tức được công nhân hoan nghênh. Một số bỏ về nhà nghỉ ngơi, vui vì được “hưởng nguyên lương”. Một số khác đi theo những người cầm đầu cuộc “biểu tình”. Những công nhân vô tội này không ngờ rằng, họ đang bị kéo vào một âm mưu nguy hiểm.

Người lao động ở Bình Dương mà những người Marxists thích gọi là “giai cấp công nhân”, thực chất vẫn là những nông dân. Trong số 235.800 lao động làm việc trong 29 khu công nghiệp ở Bình Dương chỉ có 9,8% là người địa phương. Họ phải rời bỏ quê hương vì chính sách đất đai và chính sách công nghiệp hóa sai lầm.

Chính sách đất đai không cho phép tích tụ những mảnh ruộng manh mún để hình thành các trang trại lớn, nơi có thể hiện đại hóa sản xuất nông nghiệp và phát triển công nghiệp chế biến nông sản, nơi các trai làng có thể ở tại chỗ mà ly nông thay vì phải ly hương.

Họ bị dồn vào một nơi cách xa lũy tre, vẫn chất phác nông dân nhưng bị lẫn trong bộ đồng phục, không danh tính, không làng xóm. Họ ngây thơ đi theo đoàn “biểu tình chống Trung Quốc”, bị cuốn trong một cơn kích động, nghĩ là mọi hành động đập phá, lấy cắp của họ sẽ bị lẫn vào đám đông.

“Ý Thức Hệ”

Hôm 29-4-2014, Cựu Bộ trưởng Trương Đình Tuyển đã được hoan nghênh khi ông phát biểu công khai ở Diễn đàn kinh tế mùa xuân Hạ Long: “Đã đến lúc phải thừa nhận xã hội dân sự”.

Nhưng, cũng ông Trương Đình Tuyển vào ngày 17-4-2014, khi nói chuyện nội bộ về TPP với các đại biểu quốc hội ở Văn phòng Quốc hội phía Nam lại cho rằng, phá bỏ thế độc quyền của Liên đoàn lao động Việt Nam (cho công nhân lập các công đoàn độc lập), là điều không thể thương nghị.

Hy vọng ông Trương Đình Tuyển, người đang cố vấn cho Chính phủ về đàm phán TPP, tìm hiểu vai trò Liên đoàn lao động trong các vụ đình công, bạo động, ở Bình Dương, để thấy, chỉ vì ngăn cản công nhân hình thành các tổ chức đại diện cho mình (điều kiện mà TPP đòi), khi lâm sự, chủ doanh nghiệp cũng như Đảng, Nhà nước đã không có ai để mà “thương nghị”. Công nhân nhanh chóng bị cuốn vào những đám đông không còn khả năng kiểm soát. 

(Công đoàn tại mỗi doanh nghiệp là một tổ chức của nhà nước, trực thuộc đảng. Ông  Chủ tịch Tổng Liên đoàn LĐVN Đặng Ngọc Tùng là Ủy viên Trung Ương đảng csvn. Tổng liên đoàn là cơ quan lãnh đạo của các cấp Công đoàn (nguồn)Công đoàn có nhiệm vụ theo dõi  công nhân nào có hoạt động bất thường khả nghi để báo cáo với công an và đảng ủy địa phương, hòng dập tắt ngay từ sớm các cuộc tổ chức biểu tình đòi quyền lợi, tăng lương… Công đoàn không đại diện cho quyền lợi của công nhân. Bởi vậy, thực tế cho thấy, công đoàn cơ sở tại mỗi doanh nghiệp hay công ty không có thể ngăn cản công nhân trong các ngày biểu tình 12,13, và 14-5-2014 tại Bình Dương và Hà Tỉnh- theo Trần Hoàng

Cũng hôm 17-4-2014, ông Trương Đình Tuyển giải thích, Liên đoàn lao động là tổ chức của Đảng, giữ vị trí độc quyền của nó là giữ một đặc trưng của chế độ. Tiền thuế của dân đang được chi để nuôi các đoàn thể quốc doanh. Điều này rất dễ ru ngủ Chế độ khi trong ấm, ngoài êm. Nhưng, khi lâm trận thì mới thấy những tổ chức rình rang tốn kém đó nhanh chóng trở nên vô dụng.

Cựu Phó thủ tướng Trần Phương, một nhà lý luận gần gũi với Tổng bí thư Lê Duẩn thừa nhận: “Cho đến trước khi Liên Xô sụp đổ, đầu óc chúng tôi vẫn bị cầm tù trong sự giáo điều của chủ nghĩa Marx – Lenin”. Thật khó để biết một cách chắc chắn, thế hệ lãnh đạo hiện nay đã để cho đầu óc của mình ra khỏi “nhà tù ý thức hệ” như thế hệ Trần Phương hay chưa. Một người được coi là cởi mở như ông Tuyển, mà vẫn tư duy như vậy thì liệu có ai thực sự đã thoát khỏi “chiếc còng tư tưởng”.

“Mồi Lửa Đã Ở Dưới Đống Củi”

Nếu có một xã hội dân sự trưởng thành, công nhân có các tổ chức đại diện cho mình, chắc chắn sẽ không dễ bị kéo vào một đám đông như thế. Nếu có một nhà nước pháp quyền (và có luật biểu tình), cảnh sát tự tin vào tính chính danh của quyền lực công, chắc chắn đã có hành động thích hợp trước khi đám đông phạm tội.

Không chỉ gây ra thiệt hại, phải coi sự kiện “Vũng Áng – Bình Dương” là những cảnh báo sớm. Một chế độ toàn trị rõ ràng đã không có khả năng gìn giữ “ổn định chính trị” như nhiều người vẫn tưởng lầm. Mồi lửa đã ở dưới đống củi.

Đi đến tự do chính trị mà không có lộ trình thích hợp thì rất dễ gây rối loạn. Nhưng khước từ dân chủ hóa thì sự sụp đổ là chắc chắn xảy ra. Khi đó, bạo loạn sẽ không còn ở mức độ “Vũng Áng – Bình Dương” như chúng ta vừa chứng kiến.

Việt Nam đã rất cô độc trong xung đột Biển Đông không chỉ vì không có ai thực sự là đồng minh, mà còn, thay vì hòa vào xu thế của thời đại văn minh, Hà Nội lại tự xích mình trong nhóm những quốc gia bị “loài người (thực sự) tiến bộ” đặt sang bên lề thương hại. Cho dù không thể có ai là “bạn vĩnh viễn”, nhưng nếu Việt Nam có một chế độ chính trị tiến bộ, bên trong tôn trọng dân chúng, bên ngoài chỉ “trao đổi vàng” với những nhà nước dân chủ văn minh, chúng ta chắc chắn sẽ có rất nhiều bạn đồng hành.

Trong những ngày này, tôi tin là có hàng triệu người Việt Nam tuy không xuống đường biểu tình nhưng vẫn đang nung nấu trong mình lòng yêu nước. Nhưng tôi tin, không ai, không riêng một đảng phái nào, đứng riêng lẻ mà có thể tìm được cho Việt Nam một con đường đi đến dân chủ, văn minh mà tránh được những tháng năm tao loạn.

Mỗi chúng ta phải bắt đầu làm gì đó trong nỗ lực của mình, để Đảng cầm quyền ngồi lại với nhân dân, cùng đối thoại để tìm ra lối thoát. Để đất nước rơi vào nông nỗi này, chúng ta có thể đổ lỗi cho những người cộng sản. Nhưng, nếu cứ để đất nước tiếp tục tình trạng này, mỗi chúng ta đều phải cộng đồng trách nhiệm.

Không ai thách thức quyền lực của những người cộng sản nếu như quyền lực đó không đặt chế độ lên trên sự phát triển bền vững của quốc gia. Không ai có thể ngồi mãi trên đỉnh cao quyền lực, Nếu anh thiết lập trên đầu dân chúng một phương thức cai trị thực dân, sẽ có ngày anh trở thành nô lệ trong nền thực dân do chính anh tạo lập.

Đừng cố gắng giữ nền độc tài cho tới ngày con cháu có thể thừa kế ngai vàng. Hãy thiết lập một thể chế mà nếu con cái quý vị xứng đáng, nhân dân sẽ trao “ngai vàng” cho chúng.

________________________

[1] Đám đông không còn phần biệt Hàn Quốc, Nhật hay Đài Loan, trong số 315 công ty có nhà xưởng bị đập phá ở Bình Dương chiều 13 rạng sáng 14-5-2014, chỉ có 12 công ty của Trung Quốc và 5 liên doanh có đối tác là Trung Quốc (không tính Hong Kong).

—————–

[Trích] Đừng cố gắng giữ nền độc tài cho tới ngày con cháu có thể thừa kế ngai vàng. Hãy thiết lập một thể chế mà nếu con cái quý vị xứng đáng, nhân dân sẽ trao “ngai vàng” cho chúng.…bằng lá phiếu.

Nhưng thực tế cho thấy, con cái của các lãnh đạo đảng CSVN  chỉ muốn cha của chúng trao ngai vàng.

>>> Đọc tiếp ở đây,  Con cháu các cụ (4C) ở Việt NamLâm Văn Bé , 
daihocsuphamsaigon.org

————–

►Đi Bình Dương ngày 14-5-2014 tìm hiểu vì sao lại có những chuyện đập phá và cướp bóc như trên các trang mạng xã hội mô tả: Đi giữa dòng bạo động (P.1) -nhạc sĩ Tuấn Khanh

►Bình Dương “Những nhân vật bí ẩn trong dòng người” Đi giữa dòng bạo động (P.2)   nhạc sĩ Tuấn Khanh

 (Trương Minh Đức) 13-5-2014

►Tường Thuật về đình công và biểu tình ở Bình Dương và Biên Hòa ngày 14-5-2014 (Huỳnh Ngọc Chênh)

 

►Đã có 26 người chết và vô số người bị thương tại Khu Công Nghiệp Formosa Vũng Áng – Hà Tĩnh khi cuộc tuần hành ôn hòa ngày 14/5 đã chuyển sang bạo động kinh hoàng

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Cuộc đối đầu giữa Việt Nam và Trung Quốc qua vụ giàn khoan HD 981 bao giờ kết thúc?

Posted by hoangtran204 trên 20/05/2014

Cuộc đối đầu HD 981 bao giờ kết thúc? 

16-5-2014
Hà Tường Cát/Người Việt (Tổng Hợp)

Khó có thể dự đoán cuộc đối đầu căng thẳng trên Biển Đông giữa Việt Nam với Trung Quốc sẽ còn qua những biến chuyển gì khác trước khi đi đến kết thúc. Trung Quốc rút lui? Việt Nam đành chịu? Xung đột? Những quốc gia nào hay quốc tế đứng ra can thiệp? Đàm phán thương lượng? Kịch bản nào có thể xảy đến và kịch bản nào không khả thi?

 


Tàu hải tuần Trung Quốc thường trực canh gác giàn khoan
(Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)
 

Nhưng căn bản, đây là cuộc đối đầu không tương sức và không phải hai bên đều có những mục tiêu dự tính. Việt Nam ở thế thụ động, không có mưu đồ gì và không đủ sức mạnh sẵn sàng cho mọi hành động khi cần. Vì vậy nói một cách đơn giản, Việt Nam không thể thắng và không có gì để thắng. Thủ hòa, nghĩa là duy trì được nguyên trạng, hay thua chút ít đổi lấy một vài lợi ích bù đắp lại cũng phải xem là vừa lòng rồi.

Không một quan sát viên quốc tế nào cho rằng sẽ xảy ra chiến tranh, cùng lắm có thể là đụng độ quy mô nhỏ xảy ra do bất ngờ nào đó của tình huống. Việt Nam phải hết sức tránh xung đột vũ trang dù rằng đủ khả năng để thắng một vài trân đánh nhưng không thể thắng cuộc chiến tranh. Cho đến bây giờ như dư luận các nước ngoài , trước hết là Hoa Kỳ, đã thấy là Trung Quốc khiêu khích hung hăng, tuy vậy không phải muốn có xung đột vũ trang vì việc này sẽ đem lại cho họ nhiều khó khăn phức tạp Dù là xung đột giới hạn hay chiến tranh quy mô, Trung Quốc đều không chắc có thể thắng. Chiến thuật đáng ngại nhất của Trung Quốc trong cuộc đối đầu này là sự ì ra đấy, để mọi chuyện trở thành đã rồi.

Phía Việt Nam, chỗ mạnh nhất là tinh thần dân tộc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Nhưng lòng dân chỉ là một yếu tố trọng yếu, không phải lúc nào cũng có thể cụ thể hóa thành kết quả. Hội Nghị Diên Hồng không tạo nên chiến thắng Bạch Đằng Giang, dân chúng phải có lãnh đạo thì mới có thể chiến đấu. Dù muốn dù không, ở bất cứ hình thức tranh chấp nào giữa hai nước, chính quyền hiện hữu có nhiệm vụ và giữ vai trò chính. Như thế ngăn chặn xâm lăng Trung Quốc và bảo vệ chủ quyền được hay không, bắt buộc phải trông vào sự vận dụng khôn khéo mọi khả năng của giới cầm quyền Hà Nội.

Một số người có thể hoài nghi về ý chí chống Trung Quốc của nhà cầm quyền Hà Nội. Đó là sự tin tưởng lạc hướng vào giá trị của cái gọi là “16 chữ vàng” từng được dùng để ca tụng mối quan hệ hữu nghị giữa hai đảng Cộng Sản Việt Nam và Trung Quốc. Thật ra nhiều lần trong quá khứ, người ta đã hiểu rằng những lời ca tụng lẫn nhau giữa hai đảng Cộng Sản chẳng có ý nghĩa gì hết. Như cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã nói: “Đừng tin những gì Cộng Sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng Sản làm”.. Trong cuốn “Bên Thắng Cuộc”, Huy Đức đã viết một đoạn mô tả mối quan hệ giữa hai nước anh em Việt Nam – Trung Quốc là một loạt những dối trá lừa gạt như thế.

Gần đây nhất năm 2011, khi Tổng Bí Thư CSNV Nguyễn Phú Trọng đến thăm Trung Quốc, hai bên đã ký thỏa hiệp đồng ý giải quyết các tranh chấp trên biển và tiến tới hợp tác cùng khai thác dầu khí. Năm ngoái, bản thông cáo chung giữa hai nước ở Bắc Kinh sau cuộc thăm viếng của Chủ Tịch nước Trương Tấn Sang cũng lập lại những cam kết cũ.

Hà Nội không tin tưởng những thỏa hiệp, cam kết, nên chẳng bất ngờ khi giàn khoan HD 981 được lẳng lặng đưa vào vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam hôm đầu tháng. Ngay ngày thứ nhì, 29 tàu cảnh sát biển và kiểm ngư đã được điều phối đến khu vực để biểu lộ sự không đồng ý cho giàn khoan hoạt động tại đây, trong khi phía Trung Quốc nữ phát ngôn viên bộ ngoại giao Hoa Xuân Oánh gọi đó là hành động “quấy rầy”.

BBC dẫn lời nhận định của tiến sĩ Lee Jones, một nhà nghiên cứu về an ninh Châu Á – Thái Bình Dương: “Không nên coi Trung Quốc và Việt Nam là hai đồng minh cộng sản. Đây là hai quốc gia độc đoán, độc đảng, tư bản, và thực sự chẳng có liên quan gì đến chủ nghĩa cộng sản.” Ông nói rằng theo sự hiểu biết của ông “Hai đảng đã có thỏa thuận miệng, đồng ý không công khai chỉ trích lẫn nhau và tìm cách kiểm soát các cuộc biểu tình phản đối bên kia. Giới ưu quyền của hai đảng đang được hưởng lợi từ quan hệ knhtế gần gũi giưa hai nước. Như vậy hành động đặt giàn khoan khiêu khích này đã làm hỏng thỏa thuận đó và đảng CSVN không thể duy trì cam kết ấy vì sự vi phạm chủ quyền biễn đã khuấy động các cuộc biểu tình chống Trung Quốc. Đảng CSVN có thể dung túng biểu tình như lời tố cáo của bộ ngoại giao Trung Quốc, nhưng có lẽ chính họ cũng không lượng định được mức độ mạnh mẽ và các hành động vượt tầm kiểm soát”.

Những cuộc biểu tình bạo loạn rõ ràng rất tai hại cho Việt Nam vốn từ trước đến giờ được coi là nơi làm ăn an toàn cho các nhà đầu tư. Nhưng mặt khác nó lại có tác dụng rất đáng kể trong việc đánh động dư luận thế giới, góp phần thêm vào sách lược vận động ngoại giao chống Trung Quốc. Không có gì nghi ngờ rằng Việt Nam muốn Biển Đông không phải chỉ là vấn đề giải quyết riêng giữa hai nước. Từ trước đến nay chưa bao giờ Hà Nội đàm phán song phương trong những vấn đề Biển Đông vì hiểu rõ thế bất lợi và chắc chắn không tin Trung Quốc.

Từ khi thoát khỏi sự cô lập sau khi rút quân khỏi Cambodia, Việt Nam đã tích cực phát triển bang giao với các quốc gia trên thế giới và đặc biệt cố gắng củng cố vai trò trong khối ASEAN. Vụ khiêu khích hiện nay của Trung Quốc đã được hầu hết các quốc gia trên thế giới lên tiếng, bắt đầu là Hoa Kỳ rồi tới Nhật Bản, Liên Âu, Australia, Ân Độ, Pháp, Nga và cả ông Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon. Mặc dầu hầu hết đều chỉ là bày tỏ mối quan tâm về tình hình căng thẳng nguy hiểm, kêu gọi tìm giải pháp qua đối thoại và thương lượng, tránh tố cáo đích danh Trung Quốc – trừ Hoa Kỳ và một vài nước khác. Nhưng đó là điều Việt Nam mong muốn có chứ không chờ đợi nhiều hơn.

Cũng như vậy với khối ASEAN. Một nghị quyết của ASEAN chỉ có thể có với sự đồng thuận của toàn thể 10 nước hội viên, trong đó nhiều quốc gia có những quan hệ kinh tế đang tốt đẹp với Trung Quốc, Hội nghị thượng đỉnh lần thứ 24 ở Naypyitaw, Myanmar, chỉ đưa ra những lời kêu gọi có tính cách tổng quát, nhưng bản thông cáo chung trước đó của hội nghị các bộ trưởng ngoại giao là lần đầu tiên trong lịch sử ASEAN trực tiếp đề cập đến tranh chấp Biển Đông.

Việt Nam tất nhiên cũng không thể chờ đợi hay hy vọng vào sự trực tiếp can thiệp nhiều hơn của một quốc gia nào, chưa nói tới mức can thiệp bằng quân sự trong trường hợp xảy ra xung đột. Điều ấy không thể có trong hoàn cảnh thế giới toàn cầu hóa ngày nay, người Việt đã có kinh nghiệm ấy với Hoa Kỳ từ chiến tranh Việt Nam, cũng như trong cuộc chiến tranh biên giới Trung Quốc năm 1979 khi Việt Nam có hiệp ước hữu nghị với Liên Xô.

Nhiều quan sát viên không tin rằng dầu khí là mục tiêu chính trong vụ Trung Quốc đưa giàn khoan HD-981 vào tìm dầu ở lô 143 thuộc vùng biển Việt Nam. Trữ lượng dầu khí ở đây chưa biết chắc chắn là bao nhiêu, công ty dầu khí hải dương CNOOC, chủ quản giàn khoan, đưa ra con số cao gấp 10 lần con số do bộ năng lượng Hoa Kỳ dự đoán. Cho dù dự trữ có thể nhiều như vậy nhưng đưa một giàn khoan nước sâu, đào xuống hàng chục ngàn thước dưới đáy biển chỉ trong 3 tháng như Trung Quốc đã tuyên bố thì có thể chưa tìm thấy gì đáng kể. Như vậy tại sao họ phải gây chuyện ở một khu vực gây tranh chấp với kết quả không chắc chắn như vậy?

Vì vậy người ta cho rằng mục tiệu sâu xa của Trung Quốc là bước đầu tiên khẳng định chủ quyền trong vùng biển mà Trung Quốc gọi là đường ranh 9 đoạn hay Đường Lưỡi Bò. Lô 143 cách đảo gần nhất của quần đảo Hoàng Sa 24 hải lý nghĩa là ngoài lãnh hải 12 hải lý. Những đảo nhỏ không có thềm lục địa nên không thể coi là thuộc vùng đặc quyền kinh tế. Nhưng lô 143 cách bờ biển Việt Nam chỉ có 128 hải lý và thuộc vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Vậy tranh chấp tại đây không phải là tranh chấp chủ quyền Hoàng Sa mà Trung Quốc đã chiếm giữ.

Bằng cách đưa một giàn khoan khổng lồ có khả năng khoan dò ở vùng nước sâu trên 1,500 mét, nơi thuộc Việt Nam nhưng Việt Nam và các công ty dầu khí Tây Phương do quá tốn kém chưa muốn khai thác, một mặt Trung Quốc lợi dụng đi bước trước, mặt khác xác định sự chiếm hữu không cần tuân thủ quy định về luật biển. Nếu Trung Quốc kéo dài được thời gian và tiếp tục khoan dầu trong 3 tháng như thông báo, thì nếu không được dầu thì nơi đây cũng đã được coi như là vùng biển của họ và từ đó toàn thể Vùng Lưỡi Bò cũng là thuộc họ.

Đài Tiếng Nói Nước Nga trong một bài phát thanh hôm 8 tháng 5, cho rằng đây là trận đấu giữa Trung Quốc với Hoa Kỳ. Hành động vảo lúc Hoa Kỳ đang vướng bận nhiều vấn đề khác trên thế giới chỉ là một sự lợi dụng thời cơ thuận tiện, cho mục tiêu lâu dài của Trung Quốc là khống chế toàn thể Biển Đông. Đài này nhắc lại rằng Hoa Kỳ vẫn xác định là có lợi ích quốc gia ở Biển Đông bằng sự tự do lưu thông hàng hải, nhưng thật ra điều này hiểu theo nghĩa là tự do của các chiến hạm chứ không chỉ thương thuyền. Nói cách khác, Hoa Kỳ muốn giữ quyền bá chủ ở Biển Đông và bây giờ Trung Quốc muốn dần dần lấn tới. Phát ngôn viên Hoa Xuân Oánh bộ ngoại giao Trung Quốc luôn luôn nói rằng giàn khoan HD 981 “hoạt động hợp pháp trong lãnh hải của họ” không liên quan gì tới Việt Nam và càng không liên quan gì tới Hoa Kỳ. Tuyên bố ấy cho thấy rõ Trung Quốc đang muốn tự xác định vùng biển trong đường ranh giới 9 điểm, 80% Biển Đông, là hải phận của mình trên thực tế, dù rằng điều này vô căn cứ và quốc tế không công nhận.

Giáo sư Yevgeny Kataev của trường kinh tế cao cấp ở Moscow nói rằng Trung Quốc và Hoa Kỳ có cách giải thích khác nhau về Biển Đông, Hoa Kỳ coi Biển Đông là biển quốc tế còn Trung Quốc tìm cách để Biển Đông trở thành biển nội địa của họ. Theo ông Biển Đông trong tương lai lâu dài sẽ thành nguồn xung đột giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ.

Việt Nam có lẽ nhận định như vậy nên không chờ đợi sự can thiệp của Hoa Kỳ cho riêng mình, vì hiểu rằng Hoa Kỳ cần tranh đấu cho lợi ích của chính họ. Điều này được xác nhận thêm qua việc các giới chức cao cấp Hoa Kỳ liên tục lên tiếng phản đối Trung Quốc. Hôm Thứ Năm Phó Tổng Thống Joe Biden trong cuộc gặp Thượng tướng Phòng Phong Huy, Tổng tham mưu trưởng Quân đội Trung Quốc, đến thăm tòa Bạch Ốc, bày tỏ sự “quan ngại nghiêm trọng” về những hành động đơn phương của Bắc Kinh trên Biển Đông và kêu gọi ngừng những bước đi khiêu khích, gây ảnh hưởng đến hòa bình khu vực.

Trung Quốc có ngưng hành động khiêu khích hay không và như thế nào, điều ấy chưa thể dự đoán. Nhưng Việt Nam có thể tin tưởng rằng tranh chấp với Trung Quốc đang dần dần được quốc tế hóa và không sợ phải đơn phương đối phó. Chủ Tịch nước Trương Tấn Sang trong cuộc tiếp xúc với cử tri Quận 1 TPHCM, nói rằng “nếu cãi nhau không xong thì phải đưa đi kiện”. Đây là lần đầu tiên Việt Nam chính thức xác nhận sẽ đưa vụ việc ra trước tòa án quốc tế khi không còn phương cách nào khác..

Nếu cuối cùng Trung Quốc chấp nhận thương thuyết thì Việt Nam có thể thương lượng ra sao, nhất định phải đòi hỏi điều gì và có thể nhượng bộ điều gì. Trong cuộc thương lượng, mổi bên có thế mạnh yếu thế nào lúc đó sẽ phụ thuộc vào nhiều yếu tố chủ quan và khách quan khác sau này.

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Phim “người Hà Nội không bao giờ vô cảm” – 18-5-2014

Posted by hoangtran204 trên 20/05/2014

Các bạn xem các phim này để thấy các hành động của người Hà Nội đáng yêu làm sao.

Ra bờ hồ làm kỷ niệm 74 chiến sĩ ở Hoàng Sa (1974). Đi biểu tình chống TQ để bày tỏ lòng yêu nước của mình. Tất nhiên mình không làm được việc lớn, nhưng mình không bao giờ (tỏ ra) vô cảm…

https://www.facebook.com/photo.php?v=881774161836236

 

.
.

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Biểu Tình và Lập Hội, Uncategorized | Leave a Comment »

►Bản Lên tiếng của Lao Động Việt (Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do)

Posted by hoangtran204 trên 20/05/2014

Bản Lên tiếng của Lao Động Việt (Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do)

Trần Ngọc Thành

Trước sự kiện Trung Quốc ngang ngược đặt giàn khoan HD 981 trong thềm lục địa thuộc đặc quyền kinh tế của VN và những phản ứng của người lao động tại Việt nam đặc biệt là khu vực Bình Dương và Hà Tĩnh trong những ngày qua.

Lao Động Việt nêu rõ quan điểm:

1- Lao Động Việt hoàn toàn ủng hộ cuộc xuống đường của công nhân phản đối Trung Quốc xâm lấn biển đảo Việt Nam.

2- Biểu tình là quyền chính đáng của công nhân, tuy nhiên Lao Động Việt cực lực phản đối những cuộc biểu tình bạo động, đi ngược lại với phương thức hoạt động ôn hoà của nghiệp đoàn. Dù trong trường hợp nào, lực lượng công nhân cũng không thể phá hoại, đốt cháy các phương tiện sản xuất kinh tế, vì đó là vốn liếng thiêng liêng của lao động.

3- Các cuộc biểu tình bạo động vừa qua đã chứng tỏ sự bất lực của Tổng Liên Đoàn Lao Động VN – một tổ chức ngoại vi của đảng CSVN – Các phần tử xấu đã lợi dụng lòng căm phẫn của công nhân xúi dục họ bạo động nhằm bôi nhọ hình ảnh tốt đẹp của người lao động VN nói riêng và người dân VN nói chung. TLĐ LĐ VN đã không hướng dẫn được công nhân biểu tình ôn hoà và có định hướng. Thực tế cho thấy TLĐ LĐ VN được lập ra chỉ nhằm kiềm tỏa, giám sát công nhân thực hiện các chủ trương của đảng chứ không bênh vực và bảo vệ quyền lợi của công nhân.

4- Do đó, cần phải có các Nghiệp Đoàn Độc Lập tại VN, không trực thuộc đảng phái nào mà do chính công nhân thành lập ra để bảo vệ quyền lợi của người lao động.

5- Cùng với các tổ chức Xã Hội Dân Sự khác, Lao Động Việt cần phải được công khai hoạt động tại VN để hướng dẫn cho công nhân, từng bước thành lập các nghiệp đoàn của mình.

6- Trong những ngày qua, nhiều công nhân bị công an hành hung, bắt bớ vô cớ. Xin quý vị vào trang web của chúng tôi để theo dõi các các tin tức về sự kiện này: www.laodongviet.org hay trên face book: https://www.facebook.com/laodong.viet và gửi thông tin về các công nhân bị bắt oan đến chúng tôi qua email: chao@laodongViet.org

Trân trọng

Lao Động Việt (Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do)

Chủ tịch Trần Ngọc Thành

(Lao Động Việt là một tổ chức gồm: Công Đoàn Độc Lập, Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông, Phong Trào Lao Động Việt, Ủy Ban Bảo Vệ NLĐ VN)

 

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »