Tháng 5.2006, tôi có dịp sang chơi Trung Quốc, ở một thị trấn nhỏ – thị trấn Hà Khẩu, đối diện với TP.Lào Cai của Việt Nam qua sông Nậm Thi. Tôi ghé thăm một hiệu sách nhỏ để tìm sách về lịch sử hay văn hóa của Trung Quốc mà tôi muốn xem nguyên bản.

Tuy không có cuốn nào vừa ý, nhưng bù lại, ở đó có bán bản đồ Trung Quốc mà tôi cũng háo hức muốn có để làm đồ dùng trực quan cho các bài giảng liên quan tới lịch sử và văn hóa Trung Quốc. Không ngờ, cô nhân viên bán hàng hỏi tôi: “Anh là người Việt Nam?” Tôi trả lời: “Đúng”. Lập tức, cô này nói luôn: “Không bán cho người Việt Nam!”. Tôi hỏi lại: “Tại sao?”. “Không bán là không bán. Không giải thích” – cô nhân viên bán hàng trả lời dứt khoát.

Tôi ra ngoài, tìm cô hướng dẫn viên (người Việt), kể lại chuyện vừa xảy ra. Cô hướng dẫn viên bảo: “Không sao, em sẽ nhờ bác lái xe mua hộ thầy”. Người lái xe vui vẻ nhận lời và độ chừng năm, bảy phút sau trở lại cùng tấm bản đồ. Ông đưa cho tôi tấm bản đồ với vẻ mặt hết sức căng thẳng và dặn kỹ: “Không được nói với ai là tôi mua tấm bản đồ này hộ anh”. Tôi cám ơn và hứa. Đương nhiên là tôi rất vui vì có được tấm bản đồ ưng ý.