Trần Hoàng Blog

►Lằn đỏ trong chính sách đối với Trung Quốc-Việt Nam đang tiến đến gần nguy cơ đối đầu với Trung Quốc

Posted by hoangtran204 trên 12/05/2014

LẰN ĐỎ TRONG CHÍNH SÁCH ĐỐI VỚI TRUNG QUỐC

May 8, 2014

Nguyễn Hưng Quốc

 

Các biến cố gần đây cho thấy Việt Nam đang tiến đến gần nguy cơ đối đầu với Trung Quốc.
 
Nhưng tại sao là Trung Quốc?
 
Câu trả lời rất đơn giản. Đó là quốc gia duy nhất có nhiều tham vọng lấn chiếm Việt Nam. Ít nhất trên Biển Đông.
 
Tham vọng của Trung Quốc đã được nhiều người phân tích: Lâu dài, nếu không trở thành siêu cường quốc số một thế giới, thay thế vị trí của Mỹ hiện nay, thì ít nhất cũng trở thành một đối trọng của Mỹ, đóng vai một trong hai thủ lãnh của thế giới. Trước mắt, trong khi chưa thực hiện được tham vọng trên, họ nhắm đến việc trở thành một bá chủ trong khu vực châu Á Thái Bình Dương. Trong cả hai tham vọng ấy, họ đều có một địch thủ chính: Mỹ.
 
Để hiện thực hóa hai tham vọng trên, trong mấy thập niên vừa qua, Trung Quốc tập trung thật nhiều ngân sách và kỹ thuật cho việc phát triển quân sự; trong quân sự, họ đặc biệt chú ý đến hải quân: Với họ, cuộc đối đầu với Mỹ có thể sẽ diễn ra trên nhiều lãnh vực, từ các trận địa thật đến trận địa trên không gian ảo (cyber); trong trận địa thật, ưu tiên hàng đầu sẽ nằm trên… biển. Trên biển, hai mặt trận chính sẽ nằm ở biển Hoa Đông và biển Nam Hải (tức Biển Đông theo cách gọi của Việt Nam). Ở Biển Hoa Đông, đối thủ chính của họ là Nhật và Nam Triều Tiên. Ở Nam Hải, đối thủ chính của họ bao gồm Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan. Việc chiếm lĩnh cả hai vùng biển này là tham vọng lâu dài của Trung Quốc không những về phương diện quân sự và chính trị mà còn về phương diện kinh tế.
 
Giữa Biển Hoa Đông và Nam Hải, Hoa Đông rõ ràng là khó gặm nhất. Có hai lý do chính: Một, Nhật là một cường quốc, về nhiều phương diện, mạnh hơn hẳn Trung Quốc; hai, do sự thỏa thuận giữa hai nước, Mỹ sẽ bảo vệ Nhật trong trường hợp bị tấn công. Xin lưu ý là, giữa Nhật và Philippines, cam kết của Mỹ với Nhật mạnh mẽ hơn hẳn đối với Philippines. Nếu Philippines bị tấn công, Mỹ có thể đắn đo; nhưng nếu Nhật bị tấn công, Mỹ không thể từ chối tham chiến.

Ở Nam Hải, tuy Trung Quốc sẽ phải đối đầu với nhiều quốc gia hơn, nhưng, một là, tất cả đều nhỏ và yếu; hai là, giữa các nước ấy cũng có nhiều tranh chấp với nhau; và ba là, trừ Philippines, không có nước nào có quan hệ chặt chẽ và thật tin cậy với Mỹ để có thể kéo Mỹ vào cuộc tranh chấp quân sự với Trung Quốc. Ở vùng biển này, nước có diện tích tranh chấp lớn nhất với Trung Quốc là Việt Nam. So với các nước khác trong khu vực, Việt Nam có một ưu điểm: đó là quốc gia mạnh nhất về phương diện quân sự nhưng lại có một khuyết điểm: đó cũng là quốc gia bị lệ thuộc vào Trung Quốc nhiều nhất: Không những lệ thuộc về ý thức hệ mà còn lệ thuộc về cả chính trị lẫn kinh tế, xã hội và quốc phòng.
 
Trung Quốc có thể hóa giải ưu điểm và khai thác khuyết điểm kể trên của Việt Nam bằng chính sách tằm ăn dâu: Chiếm từ từ, dần dần. Lấn được đằng chân mới lân đằng đầu.
 
Trước hết là khẳng định con đường lưỡi bò trên diễn đàn Liên Hiệp Quốc. Kế tiếp, cấm ngư dân Việt Nam đánh bắt cá trong phạm vi con đường lưỡi bò ấy; ai vi phạm thì bắt đòi tiền chuộc hoặc đâm chìm tàu của họ. Sau, xây dựng và mở rộng căn cứ quân sự trên đảo Gạc Ma thuộc cụm Sinh Tồn nằm trong quần đảo Trường Sa, vốn đã bị Trung Quốc chiếm đóng từ năm 1988. Gần đây nhất,  đưa giàn khoan dầu khổng lồ HD-981 vào khu vực đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam.
 
Một lúc nào đó, không sớm thì muộn, thế nào họ cũng sẽ công bố quyết định thành lập vùng an toàn hàng không tương ứng với con đường lưỡi bò ấy. Việc công bố ấy chắc chắn sẽ ảnh hưởng không những tới Việt Nam mà còn nhiều quốc gia khác trong khu vực và trên thế giới. Điều đó khiến họ phải cân nhắc.  Nhưng dù cân nhắc đến đâu, chuyện ấy sớm muộn gì cũng xảy ra. Lúc ấy, Trung Quốc sẽ làm chủ cả vùng biển lẫn vùng trời trên Biển Đông. Đến lúc ấy, Trung Quốc cũng không cần đánh chiếm Việt Nam làm gì nữa: Biển và trời đã thuộc về họ; linh hồn của chế độ cũng đã thuộc về họ; nền kinh tế Việt Nam đã nằm trong tay họ. Bất chiến tự nhiên thành.
 
Chắc chắn giới lãnh đạo Việt Nam thừa kinh nghiệm để thấy tất cả những kế hoạch ấy. Vấn đề là: họ sẽ đối phó ra sao? Có thể dễ dàng hình dung là họ có ba sách lược chính:

-Một, phát triển chiến cụ và vũ khí trên biển;

-hai, tìm đồng minh các nơi trên thế giới; và,

-trực tiếp thương lượng với Trung Quốc.
 
Hai sách lược đầu chắc chắn không có hiệu quả.

Trong cuộc chạy đua vũ trang, dù có mang mảnh áo cuối cùng ra bán, Việt Nam cũng không thể theo kịp Trung Quốc.

Về quan hệ quốc tế, cho đến nay, Việt Nam chỉ chạy theo bề rộng chứ không theo chiều sâu: Họ liên kết với hết nước này sang nước khác, nhưng thứ nhất, không có một nước nào đủ mạnh để chấp nhận đương đầu với Trung Quốc; và thứ hai, cũng không có nước nào đưa ra những cam kết thật sâu sắc và đáng tin cậy.  Quốc gia duy nhất có thể giúp Việt Nam trong thế trận với Trung Quốc là Mỹ thì Việt Nam vẫn còn chơi trò du dây lấp lửng.
 
Một số người, muốn bênh vực cho chính quyền Việt Nam, đưa ra luận điệu: Trong quan hệ với Mỹ, Việt Nam có những thỏa thuận bí mật, không thể công bố. Đó chỉ là những lời nói dối trá. Chính trị Mỹ được điều hành không phải bởi một cá nhân, mà bằng cả một guồng máy, bao gồm từ Lập pháp đến Hành pháp, và đằng sau họ, là dân chúng, các cử tri. Một lời hứa hẹn của một người, ngay cả Tổng thống cũng không có ý nghĩa gì cả (nhớ những bức thư Tổng thống Nixon gửi cho Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu trước năm 1975!). Bởi vậy, mọi cam kết với Mỹ, muốn có hiệu lực, phải công khai hóa. Không thể có trò đi đêm.
 
Còn biện pháp cuối cùng, trực tiếp thương lượng với Trung Quốc, chỉ có thể dẫn đến một kết quả duy nhất cho Việt Nam: trắng tay.

Về phương diện chính trị quốc tế, đàm phán không phải là cãi nhau bằng lý. Mà là bằng sức mạnh ở đằng sau bàn họp. Cái sức mạnh ấy, Việt Nam hoàn toàn không có. Bởi vậy, biện pháp duy nhất là Việt Nam bắt buộc phải nhường nhịn hết yêu sách này đến yêu sách khác.
 
Nhưng nhường nhịn đến mức nào?
 
Trên nguyên tắc, Việt Nam có thể nhường nhịn đến mức tối đa để Trung Quốc có tất cả những gì họ muốn và Việt Nam mất tất cả những gì họ có.
 
Nhưng ở đây lại có vấn đề: Chắc chắn dân chúng Việt Nam không chấp nhận điều đó.
 
Bởi vậy, dù muốn hay không, chính quyền Việt Nam phải vạch ra một lằn đỏ như là giới hạn cuối cùng của sự nhường nhịn.
 
Lằn đỏ đó không phải là công bố về con đường lưỡi bò. Cũng không phải việc các tàu hải giám của Trung Quốc uy hiếp tàu bè Việt Nam. Cũng không phải là việc mở rộng và củng cố cơ sở quân sự ở đảo Gạc Ma. Với tất cả, Việt Nam chỉ ra vài thông báo lấy lệ.
 
Nhưng còn giàn khoan HD-981? Họ không thể mặc kệ được. Thứ nhất, giàn khoan ấy quá lớn để dân chúng có thể không quan tâm. Thứ hai, việc thừa nhận sự tồn tại của giàn khoan ấy sẽ dẫn đến nhiều hệ lụy khác liên quan đến chủ quyền lãnh hải của Việt Nam.
 
Có thể nói, việc Trung Quốc đưa giàn khoan HD-981 đã đẩy Việt Nam đến lằn đỏ cuối cùng họ phải bày tỏ thái độ. Chứ không phải chỉ phản đối chiếu lệ cho có.
 
Chúng ta chờ xem.

 

NGUỒN: NGUYỄN HƯNG QUỐC

BLOG: http://www.voatiengviet.com/content/lan-do-trong-chinh-sach-voi-trung-quoc/1910640.html

———————-

 

MẤT BIỂN RỒI MẤT NƯỚC CHẲNG CÒN BAO XA…

10 Tháng 5 2014 lúc 12:55
Song Chi.

Một lần nữa, trái tim của những người con dân Việt còn trăn trở với vận mệnh đất nước lại sôi sục lên trước thông tin kể từ ngày 1.5, Trung Cộng đưa giàn khoan “khủng” Hai Yang Shi You 981 (HD 981) vào vùng biển thuộc chủ quyền của VN để tiến hành thăm dò dầu khí.

VN buộc phải cho các tàu thực thi pháp luật ra kiểm tra. Trong thông báo tại cuộc họp báo quốc tế ngày 7.5 của VN, TQ điều hàng chục tàu đến bảo vệ giàn khoan, có lúc lên đến 80 tàu các loại, kể cả tàu quân sự, ngoài ra còn có hàng chục tốp máy bay hoạt động trên khu vực.
Đã xảy ra đụng độ khi tàu TQ phun vòi rồng vào tàu VN, đâm rách, làm hư hỏng tàu và các trang thiết bị trên tàu, gây thương tích cho thủy thủ VN v.v…
Trên các trang blog, trang mạng xã hội những ngày qua, câu chuyện của tất cả những ai quan tâm đến tình hình chính trị xã hội ở VN đều xoay quanh sự việc trên.

Phẫn nộ trước hành động ngày càng ngang ngược, tham vọng bành trướng ngày càng lộ rõ của nhà cầm quyền Trung Cộng, người dân càng phẫn nộ hơn đối với nhà cầm quyền VN. Bởi chính mối quan hệ bất xứng, sự lệ thuộc về nhiều mặt cũng như sự hèn hạ, bạc nhược của Hà Nội đối với Bắc Kinh trong suốt bao nhiêu năm đã đưa tới kết quả này.
Từ trước đến giờ nhà cầm quyền VN đã phạm rất nhiều sai lầm và bây giờ họ đang liên tục phải trả giá đắt.

Sai lầm trong đối ngoại khi làm bạn với Trung Quốc, thần phục Trung Quốc trong khi đó lại không chân thành, tích cực xây dựng mối quan hệ tốt với Hoa Kỳ, các nước phương Tây cũng như các nước Đông Nam Á có cùng hoàn cảnh bị Trung Quốc o ép. Đến khi cần nhìn lại chẳng có ai là bạn, là đồng minh.

Đối nội, sai lầm khi suốt bao nhiêu năm liên tục tiến hành một chính sách ngu dân, khiến đại bộ phận dân chúng không hiểu rõ tình hình đất nước, cứ yên tâm mọi chuyện đã có đảng lo, nhà nước lo, thậm chí sợ hãi, né tránh mọi thứ liên quan đến chính trị. Trong khi một thiểu số có lòng với đất nước, lên tiếng cảnh báo, xuống đường biểu tình chống TQ…thì bị đàn áp, bắt tù.

Chính sự hai mặt trong đường lối quan hệ ngoại giao, chính trị của Hà Nội khiến thế giới không thực sự hiểu được Hà Nội muốn gì. Người dân cũng vậy, không thể hiểu được nhà nước này sẽ làm gì, sẽ đối phó với Trung Quốc ra sao.

Với các nước bên ngoài thì đơn giản, họ sẽ mặc kệ hai nhà nước cộng sản “anh em” này tự dàn xếp với nhau, vài bữa là cả hai sẽ tìm được cách thương lượng thôi. Như từ trước tới giờ vẫn thế, lâu lâu Bắc Kinh dấn tới lộ liễu thì Hà Nội lại la lên, nhưng rồi cả hai bên đều không ai muốn chiến tranh xảy ra cả, lại xuống giọng đàm phán. Sau cuộc thương lượng chắc chắn Trung Quốc lại lấn thêm được một chút, VN lại nhường một chút, cứ thế…

Nhìn lại sau 40 năm, kể từ ngày mất Hoàng Sa, Trung Cộng từ chỗ hoàn toàn không có chỗ cắm dùi trên biển Đông nay đã có Hoàng Sa, một phần Trường Sa. Họ đã và đang tiến hành xây dựng những căn cứ quân sự vững chắc trên những hòn đảo lấn chiếm được của VN, đã vào ra ngang nhiên trên vùng biển Đông như ao nhà của mình, áp đặt những luật chơi bắt các nước láng giềng phải theo, đã vẽ cả chiếc lưỡi bò trên biển Đông và đang hiện thực nó từng ngày từng giờ…Còn VN cứ lùi dần, lùi dần cho đến lúc không còn biển, và mất nước!
Sai lầm tai hại thứ hai nằm trong cách hành xử không rõ ràng, minh bạch, trống đánh xuôi kèn thổi ngược.

Mới đây cũng vậy, khi Trung Cộng đang đưa giàn khoan vào sâu trong lãnh hải của VN, một hình thức xâm lăng trắng trợn, thì nhà cầm quyền lại cho bắt khẩn cấp ông Nguyễn Hữu Vinh, tức blogger Anh Ba Sàm, người sáng lập ra trang điểm tin, báo Ba Sàm có tiếng. Cũng là người điều hành trang Chép Sử Việt ghi lại những sự kiện chính trị xã hội và bình luận hết sức sắc sảo. Trên cả hai trang này, đều có thể nhận thấy quan điểm phản đối mạnh mẽ một nhà nước TQ tham lam, bành trướng, xấu tính.

Cũng giống như trước đây họ đã cho bắt nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải, tức blogger Điếu Cày, một trong những người đi đầu trong những cuộc xuống đường biểu tình phản đối TQ xâm lược Hoàng Sa-Trường Sa, ngay trước thời điểm diễn ra sự kiện rước đuốc Thế vận hội Bắc Kinh 2008 tại Sài Gòn.

Những hành động bất nhất, mâu thuẫn như vậy hỏi làm sao người dân không nghi ngờ rằng nhà nước này liệu có thật tâm muốn đương đầu với âm mưu bành trướng của TQ, bảo vệ tổ quốc thiêng liêng?
Tai hại khác là việc bưng bít thông tin hoặc thông tin không đầy đủ. Đặc biệt, trong mọi chính sách, đường lối có liên quan đến mối quan hệ giữa hai đảng, hai nhà nước VN-TQ từ xưa đến nay, người dân không bao giờ được biết chuyện gì đã, đang xảy ra.

Trở lại câu chuyện giàn khoan Trung Quốc xâm nhập trái phép vào vùng biển VN cũng vậy, người dân chỉ được biết những gì đảng và nhà nước cho biết.

Nếu như khi xảy ra sự việc tương tự với Philippines, Tổng Thống Philippines luôn luôn có mặt ngay tức khắc, lên tiếng mạnh mẽ tố cáo TQ, cam kết sẽ cùng nhân dân bảo vệ chủ quyền đất nước thì ngược lại, những quan chức cao cấp cho đến “tứ trụ” VN luôn luôn im lặng, như không hề tồn tại!

Một khi thông tin không đầy đủ thì từ nhân dân cho đến quốc tế sẽ không hiểu rõ tình hình để mà hỗ trợ, ủng hộ VN. Một nước nhỏ yếu khi phải đương đầu với một nước lớn mạnh hơn, luôn phải dựa vào dân và vào bạn bè, dư luận quốc tế. Kể cũng lạ, trước kia khi đánh Mỹ, đảng cộng sản VN đã sử dụng rất tốt hai nguồn sức mạnh, hai thứ vũ khí này bằng “nghệ thuật” tuyên truyền, vậy mà bây giờ họ lại tự tước bỏ đi.

Đã có những lời kêu gọi xuống đường biểu tình phản đối TQ vào sáng ngày CN 11.5 tới của 20 tổ chức xã hội dân sự, nhưng thái độ của người dân bây giờ rất khác nhau.
Người Việt bao giờ cũng yêu nước, nói đến chống TQ người Việt luôn luôn sẵn sàng. Nhưng đa số không còn có lòng tin vào nhà nước nữa, và không muốn bị nhà nước lợi dụng như con rối khi cần làm áp lực với Bắc Kinh, còn khi chưa cần thì lại đàn áp, bắt bớ.

Bây giờ nếu chiến tranh với TQ có xảy ra, liệu người dân có đồng lòng tiếp tục hy sinh xương máu cho một cái nhà nước đã lừa họ bao nhiêu lần và khi hòa bình thì ngồi trên đầu trên cổ nhân dân, đối xử với dân như một bọn độc tài hà khắc, tham lam, đốn mạt nhất?

Câu trả lời đối với đa số người dân hẳn phải là nếu muốn chúng tôi tiếp tục hy sinh xương máu, phải có điều kiện, đó là nhà nước cộng sản phải thay đổi hoặc tự giải thể, trả lại mọi quyền tự do, dân chủ mà họ đã đánh cắp của nhân dân bao lâu nay.

Và đó là điều nhà cầm quyền sợ hãi nhất.

Từ Trung Cộng cho đến người dân Việt đều quá hiểu cái thế kẹt của nhà cầm quyền VN hiện nay. Ngoài, không có đồng minh. Trong, không có niềm tin của nhân dân. Đánh nhau cũng chết, vì thua, kinh tế sụp, mất chế độ. Mà không đánh, nhịn nhục, thương lượng, thậm chí bán nước thì cũng không xong với cái loại “chó sói gửi chân, được đằng chân lân đằng đầu” như tập đoàn Trung Nam Hải, và không yên với nhân dân. Cũng sẽ mất chế độ. Chung quy, đảng chỉ sợ mất đảng, chỉ vì quyền lợi của đảng.

Chính vì vậy, mọi hy vọng nhà cầm quyền sẽ thay đổi, tìm mọi cách thoát ra khỏi vòng kềm tỏa của TQ, làm tất cả vì quyền lợi của đất nước, dân tộc là điều không tưởng. Trách nhiệm đó phải thuộc về người dân.

39 năm qua, hẳn ngày càng nhiều người VN ngậm ngùi nhận ra hiện trạng của đất nước hôm nay là kết quả từ sự sai lầm của các thế hệ đi trước, với cả hai miền Nam Bắc. Với miền Bắc là mù quáng quyết tâm tiến chiếm miền Nam cho bằng được để thống nhất đất nước dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản, với miền Nam là đã không chứng minh được với nhân dân và thế giới chính nghĩa thuộc về mình, để thuyết phục đồng minh Hoa Kỳ không bỏ rơi và thế giới ủng hộ VNCH.

Có lẽ nhiều người trong chúng ta đã từng bao nhiêu lần ước ao, tiếc nuối, kể cả oán trách cho sự sai lầm ấy.

Vậy nếu thế hệ hôm nay không làm gì để cho đảng và nhà nước cộng sản cứ tiếp tục tồn tại và đi theo con đường toan tính riêng, mặc kệ vận mệnh của đất nước, dân tộc, đến khi mất biển, thậm chí mất nước, các thế hệ sau này sẽ lại phải gánh chịu hậu quả từ chúng ta, nhưng nặng nề, bi đát hơn rất nhiều.
Facebook Song Chi

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: