Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Tư 20th, 2014

►Chuyện những con thiên nga, bầy cá và lòai sâu và trùng ở Bến Tre và Hà Giang

Posted by hoangtran204 trên 20/04/2014

Sau khi chiếm được cả nước Việt Nam 1975, đảng CSVN đã vơ vét hết tài sản của cả nước vào trong tay các cán bộ cao cấp tục gọi là Ủy viên Trung ương đảng, bộ chính trị, bí thư tỉnh ủy, quận, huyện ủy, chủ tịch UBND tỉnh, thành phố, quận huyện…

Bọn này rất tham lam, chẳng những độc quyền nắm tất cả 99 ngành nghề có ăn nhất như: ngân hàng, khai mỏ, xuất nhập khẩu, lâm sản, viễn thông, điện thoại di động,…mà còn chiếm hết tài nguyên dầu hỏa, khí đốt, các mỏ, tất cả đất đai của cả nước và chia nhau hưởng.

Hơn 90% dân số của cả nước sống lây lất, làm những công việc mà các đảng viên cao cấp, trung cấp, và gia đình họ không muốn làm. 

Bọn này chỉ ăn riêng một mình. Thua cả loài chim và cá như trong phim sau đây

 

 

 

Chuyện sâu & trùng ở Bến Tre

19-4-2014

Tác giả: 

Bằng giờ này tháng 4, mấy năm về trước, nhà văn Nguyễn Ngọc Tư (“một mình, đất lạ, đường xa”) đã lên đến tận Hà Giang. Trong blog saurieng, bà có viết đôi dòng chữ ngắn về chuyến đi “ấn tượng khủng khiếp” này:

”Người ta nói, đi qua một khu chợ sẽ biết đời sống của cư dân ở đó. Mình tin điều đó. Và nhìn món hàng bày trước mặt những người phụ nữ vùng cao, mình hình dung được nồi cơm, căn bếp, cuộc đời… “

Những sản phẩm mà Nguyễn Ngọc Tư ghi nhận qua ống kính – ở chợ Hà Giang – chỉ là nụm nịu một hai nải chuối, lèo tèo mấy mớ rau xanh, ủn ỉn vài ba rọ lợn,hayđôi ba bó củi co ro …

Ảnh: Nguyễn Ngọc Tư

 

Ngó mà thương muốn đứt ruột luôn!

Để có thể ra “hình dung được nồi cơm, căn bếp, cuộc đời…” của cư dân ở một địa phương, nhà báo Văn Quanglại có một sáng kiến khác. Ông đưa chúng ta đi xem dinh thự của những vị quan đầu tỉnh:

Hà Giang luôn được coi là một tỉnh nghèo vùng núi rừng ở VN với hơn quá nửa là những gia đình thuộc “diện nghèo”. Nhưng đối nghịch lại tình cảnh này lại là sự hiện hữu của những ngôi nhà sàn “khủng”, phần lớn làm bằng gỗ “tứ thiết” của các lãnh đạo tỉnh.

Nhà của chủ tịch UBND Hà Giang Đàm Văn Bông

– Ngôi nhà “khủng” bắt mắt và có tiếng nhất hiện nay ở Hà Giang, đầu tiên phải nhắc đến nhà của Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang Đàm Văn Bông. Hiện ngôi nhà sàn này đang “hùng cứ” tại thôn Cao Bành, xã Phương Thiện (TP. Hà Giang). Đây là nơi ông Bông vẫn thường xuyên đi về trong ngày. Vật liệu làm ngôi nhà này hầu hết là gỗ trai, gỗ nghiến, một trong những gỗ nằm trong nhóm 2B nghiêm cấm khai thác, vận chuyển và được bảo tồn nghiêm ngặt theo quy định của Chính phủ.

 

Nhà của Phó bí thư thường trực HDND tỉnh Hà Giang Vương Mí Vàng

 

– Sang gần bằng nhà chủ tịch UBND tỉnh Đàm Văn Bông là ngôi nhà của phó bí thư thường trực, chủ tịch Hội đồng Nhân dân tỉnh Vương Mí Vàng. 

Nằm trên đường đi 4 huyện nghèo, thuộc diện 30a là Đồng Văn, Quản Bạ, Yên Minh, Mèo Vạc, ngôi nhà “tọa” tại địa bàn Tổ 8, phường Quang Trung, Thành phố Hà Giang. Theo người dân, muốn có ngôi nhà này phải có vài chục tỷ, chưa kể các trang thiết bị đi cùng. Ngôi nhà này độc đắc bởi nó chỉ làm bằng… một loại gỗ: Gỗ nghiến!

– Ngoài 2 ngôi nhà sàn nổi tiếng của 2 quan chức này, ngôi nhà sàn của ông giám đốc Sở Nội vụ Hà Giang Hoàng Đức Tiến tại xã Vĩnh Phúc (Bắc Quang) cũng nổi danh và được nhiều người biết đến.

Ngôi nhà này “độc” vì nó được làm hoàn toàn bằng gỗ trai. Một thứ gỗ hiện nay đang cạn kiệt ở tỉnh Hà Giang, nó chỉ còn ở khu vực xã Đức Xuân, huyện Bắc Quang. Theo cánh thợ, để có ngôi nhà như thế này ước chừng cũng phải “vứt xuống” vài tỷ đồng...

Chỉ ở một tỉnh xa xôi “hẻo lánh” mà nhà quan đã bề thế như vậy thì các nơi khác, các thành phố khác còn “loạn” đến đâu!

 

Rảnh, nên tui ghé luôn qua một thành phố khác – ở dưới miền xuôi: Bến Tre. Địa danh này, hơn mười năm trước, cũng đã khiến dư luận người Việt (ngoài nước)  “nóng” lên chỉ vì đôi dòng chữ ghi thêm dưới một bài thơ của nhà sư Nhất Hạnh – in trên trang quảng cáo của báo New York Times, số phát hành hôm 24 tháng 9 năm 2001:

“I wrote this poem during the Vietnam war after I heard about the bombing of Ben Tre city. The city of 300,000 was destroyed because seven guerrillas shot several rounds of unsuccessful anti-aircraft gunfire and then left. My pain was profound.”

(“Tôi viết bài thơ này trong thời gian chiến tranh Việt Nam sau khi nghe Bến Tre bị bỏ bom. Thành phố 300,000 người đã bị hủy diệt vì bẩy du kích quân bắn vài tràng súng phòng không vu vơ rồi bỏ đi. Nỗi đau của tôi sâu lắng.”)

Sơ sót, lỗi lầm nơi con số 300,000 chắc (chắn) là  do cái cậu đánh máy chứ ai. Dù vậy, Nhất Hạnh vẫn cứ bị dư luận lùm xùmtrách cứ (“oan ức”) về chuyện vọng ngôn hay vọng ngữ.

Cơn bão dư luận ấy đã qua từ lâu.Bến Tre, một trong những nơi được mệnh danh là thành đồng tổ quốc, đâu có dễ gì bị suy suyển hay sứt mẻ bởi bom đạn Mỹ. Tuy thế, phần đất này đang có nguy cơ bị “hủy diệt” bởi chính những kẻ đã bỏ chạy (sau khi bắn vài tràng súng, không trúng đâu vô đâu) hồi năm 1968.

Gần năm mươi năm đã qua, những cô cậu bé du kích dũng sĩ diệt Mỹ của tỉnh Bến Tre nay đều đã trở nên những vị cán bộ lão thànhcách mạng. Họđang cùng con cháu nắm giữ hầu hết những chức vụ, cũng như nguồn lợi béo bở ở tỉnh lỵ này. Theo như cách nói ví von của ông Trương Tấn Sang họ đã trở thành những “bầy sâu,” đang ngày đêm (ngoem ngoém)đục khoét và làm ruỗng mục “Chủ Nghĩa Mac Xít Lê Nin Nít Bách Chiến Bách Thắng Vô địch Muôn Năm.”

Năm 2007, phó chủ tịch UBND Bến Tre, bà Nguyễn Thị Thanh Hà cho biết tỉnh đã thanh tra 108 cuộc, phát hiện sai phạm về tài chính 4,46 tỉ đồng, tăng gấp đôi so với năm 2005. Dù số tiền được “phát hiện” chỉ là phần nổi của một tảng băng sơn nhưng cứ theo cái đà tăng “gấp đôi” hàng năm như thế nên đến nay, năm 2014, Bến Tre lại làm dư luận “nóng” lên lần nữa– sau khi “những dinh thự ngất ngưởng, bề thế, nguy nga” của ông Trần Văn Truyền (cựu Bí Thư tỉnh ủy Bến Tre, Ủy viên Trung ương đảng, cựuTổng Thanh Tra Chính phủ Việt Nam) được phơi bầytrên mặt báo Người Cao Tuổi.

 

Dinh thự của ông Trần Văn Truyền. Ảnh: Người Cao Tuổi

Ông Trần Văn Truyền, tất nhiên, không phải là quan chức duy nhất bị tai tiếng như vậy ở vùng đất này, vẫn theo như thông tin cơ quan ngôn luận  vừa nêu:

Kì này, mời bạn đọc đến thăm “Vườn hoa phố Thường vụ” nằm ngay Khu Trung tâm Thương mại (TTTM) thành phố Bến Tre của hàng chục “quan tri phủ” hầu hết là Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy Bến Tre. Nhiều năm nay người dân địa phương và cán bộ lão thành, cán bộ nghỉ hưu ở đây bức xúc về quá nhiều dinh thự của “Tập đoàn quan tỉnh” tại khu vực chợ TTTM của thành phố chiếm đất, làm nhà lầu mặt tiền thông thoáng làm của riêng rồi cho thuê hoặc đem bán giá cao thu lợi lớn.

Đi đầu “phong trào” này là ông Huỳnh Văn Be (Ba Phương Hùng), cựu Ủy viên Trung ương Đảng, cựu Bí thư Tỉnh ủy Bến Tre. Gia đình ông đã có “dinh thự” tọa lạc trong khu đất vườn rộng hàng chục nghìn mét vuông nằm cạnh con sông gió lộng tứ bề. Hằng ngày, ông tự lái xe hơi đi ăn sáng, uống cà-phê, dạo mát

Ông Trần Công Ngữ (Bảy Hoàng), cựu Phó Chủ tịch UBND tỉnh Bến Tre đã có nhà và đất ở rộng rãi, nhưng cũng được “bán rẻ” một căn nhà lầu hai mặt tiền nằm ngay ngã tư đường Chi Lăng – Nguyễn Du thuộc phường 2, kế bên TTTM. Do không có nhu cầu ở nên ông Hoàng đã bán thu lợi 7 tỉ đồng.

Các trường hợp còn lại như ông Trần Văn Cồn, cựu Phó Bí thư Tỉnh ủy; ông Phan Văn Láng, cựu Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy; ông Nguyễn Thái Xây (Chín Tâm), cựu Chủ tịch UBND tỉnh; ông Lê Văn Sang (Tư Sang), cựu Giám đốc Công an tỉnh; ông Nguyễn Văn Tuấn, hiện là Phó Chủ tịch UBND tỉnh; ông Hồ Quốc Việt, Giám đốc Công an tỉnh đều là những thành viên được làm giàu theo gương ông Huỳnh Văn Be. Hàng chục căn nhà lầu nằm ở vị trí đắc địa mặt tiền đường, xoay quanh khu TTTM thành phố Bến Tre được “bán rẻ” cho “Tập đoàn quan tỉnh” này

Cùng lúc, trên báo Công An Thành Phố Hồ Chí Minh (phảt  hành hôm 30 tháng 3 năm 2014) người ta đọc được lời kêu gọi “những nhà hảo tâm xa gần giúp đỡ” để làm một con đường nho nhỏ – cũng ở Bến Tre:

Do điều kiện ngân sách eo hẹp nên đến nay chính quyền địa phương vẫn chưa thể đáp ứng được mong muốn của người dân. “Chúng tôi hi vọng các nhà hảo tâm xa gần chung tay giúp đỡ kinh phí xây dựng tuyến lộ Bờ Gồng để bà con không còn phải lặn lội vất vả mỗi ngày, nhất là những lúc mưa gió trở trời!”Ông Trần Văn Chận – Chủ tịch UBND xã An Hiệp chia sẻ.

Sự kiện những quan chức Việt Nam thản nhiên, sống trên nỗi khốn cùng (“phải lặn lội vất vả mỗi ngày”) của bà con – thực ra – không chỉ giới hạn ở Hà Giang hay ở bến Tre, và cũng chả phải làchuyện mới mẻ gì ráo trọi. Hơn hai mươi năm trước tác giả Thái Như đã nói đến hiện tượng“Sư tử thân trung trùng thực sư tử nhục: Chỉ có loài sâu trong thân con sư tử mới ăn được thịt của con sư tử!”

Cựu đại tá Nguyễn Đăng Quanglại vừa nhắc lại điều này, trên blog của tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện:

“Trong vòng 25 năm qua, bọn sâu bọ tham nhũng ngày một đông, ngày mỗi mạnh và đã trở thành bầy đàn! Nó như căn bệnh ung thư đã di căn tới nhiều bộ phận của cơ thể con sư tử. Nếu Đảng không quyết tâm chữa trị, không dũng cảm cắt bỏ những bộ phận cơ thể đã thối muỗng thì quốc nạn tham nhũng này, đến một lúc nào đó sẽ có kết cục như nhà báo Thái Như đã cảnh báo 23 năm về trước:Đương nhiên điều không tránh khỏi là con sư tử đó nó sẽ ngã quỵ mộtkhi những con sâu trong cơ thể ngày một nhiều và lớn mạnh!  Vâng, nếu Đảng không quyết tâm diệt trừ tận gốc (giết sạch) bọn sâu bọ tham nhũng của Đảng thì chính bọn này, một ngày nào đó không xa – có thể là cuối năm nay,có thể là sang năm hoặc sang năm sau nữa(2016)- sẽ là thủ phạm “giết sống” Đảng Cộng sản Viêt Nam!

Tôi thấy tình thế đã rất cấp bách! Thời gian không còn nhiều. Rất mong Đảng hãy dũng cảm, thực tâm và kiên quyết cứu vãn tình thế trước khi nó trở nên quá muộn!”

Khác với đại tá  Nguyễn Đăng Quang, tôi e rằng tình thế đã muộn màng rồi. Vấn đề chỉ còn là chuẩn bị sao để mồ yên mả đẹp mà thôi. Sau hai phần ba thế kỷ phạm hết tội ác này sang tội ác khác, gây oán hận cho muôn dân trăm họ, chuyện “an táng” đảng Cộng Sản trong tương lai gần(rõ ràng)  không phải là việc dễ dàng chi. Với truyền thống lấy nhân nghĩa chống bạo tàn của dân tộc Việt, chỉ mong sao mọi người đều đồng thuận với nhau là oán thù – nghĩ cho cùng –  chỉ nên cởi, chứ không nên buộc.

© Đàn Chim Việt

———————————

Các bạn hãy coi cán bộ đảng viên ngồi mát ăn bát vàng, trong khi người nông dân thua lỗ vì các thủ đoạn mua ép giá luá của tổng côngo ty Lương thực (VNF)

Ép giá nông dân Việt Nam để mua rẻ giá lúa, xong ký hợp đồng bán giá rẻ công ty trung gian cho nước ngoài hưởng lợi. 

“Nếu VFA tỉnh táo, biết lắng nghe theo đúng phương án gợi ý của nhiều nhà chuyên môn, thì có thể đã trúng thầu cung cấp toàn bộ 800.000 tấn với giá 468 USD/tấn, tức là hàng triệu USD sẽ tăng thêm cho những người nông dân cặm cụi làm ra hạt thóc vàng.

Rốt cuộc, Việt Nam đã bán 800.000 tấn gạo với giá quá bèo và tự mình hạ thấp hạt ngọc, mồ hôi công sức của hàng triệu người nông dân.

Không am hiểu đối thủ và những quyết định non kém đã làm mất đi khoản tiền khổng lồ, ước lên tới 23,2 triệu USD.”

Thương vụ bán 800.000 tấn gạo cho Philippines: Hớ đậm!

Thứ năm, 17/04/2014, 11:12 

VFA, trực tiếp là Vinafood I và Vinafood II, đã bán 800.000 tấn gạo với giá quá bèo và tự mình hạ thấp hạt ngọc, mồ hôi công sức của hàng triệu người nông dân. Không am hiểu đối thủ và những quyết định non kém đã làm mất đi khoản tiền khổng lồ, ước lên tới 23,2 triệu USD..

Trên số báo ra ngày 14/4, chúng tôi đã có bài viết phân tích tình hình của các đối thủ tham gia dự thầu và đưa ra dự đoán kết quả trúng gói thầu cung cấp 800.000 tấn gạo cho Cơ quan Lương thực Quốc gia Philippines (NFA).
Theo đó, dự đoán Việt Nam có thể trúng thầu cung cấp 500.000 tấn, Thái Lan 300.000 tấn với giá khoảng 468USD/tấn.
Tại thương vụ này, Thái Lan sẽ không bán gạo bằng bất cứ giá nào như ông Chủ tịch Hiệp hội các nhà xuất khẩu gạo Thái Lan – Chookiat Ophaswongse, đã phát biểu.

Theo dự báo, giá gạo thế giới nhiều khả năng tăng cao cuối năm nay..

Theo các nguồn tin đáng tin cậy, tham gia đấu thầu đợt này có 5 đơn vị có hồ sơ hợp lệ và được NFA xét thầu gồm: Vinafood I, Vinafood II (Việt Nam), Louie Dreyfus Co., (Pháp), Thai Hua Co. Ltd (Thái Lan) và Singsong Hk Ltd (Hồng Kông).

Giá trần của đợt đấu thầu này do NFA đưa ra là 477,28 USD/tấn và đúng bằng khoản ngân sách của Chính phủ Philippines dành cho việc mua gạo đợt này là 382 triệu USD.

Giá bỏ thầu của các đơn vị cụ thể như sau: Louie Dreyfus Co., (Pháp) chỉ bỏ thầu cung cấp 100.000 tấn với giá 469,31 USD/tấn, Thai Hua Co. Ltd (Thái Lan) chỉ bỏ thầu 100.000 tấn với giá 474,22USD/tấn và Singsong Hk Ltd (Hồng Kông) bỏ thầu 100.000 tấn với giá 475,68USD/tấn.
Riêng hai đơn vị của Việt Nam là đã bỏ thầu tất cả các gói thầu, với mức giá chỉ từ 436,5 – 449USD/tấn.

So với đơn vị bỏ thầu thấp nhất là Louie Dreyfus Co., (Pháp) với giá 469,31 USD/tấn thì phía Việt Nam đã thấp hơn họ từ 28,06 USD đến 32,81/tấn.

Tất nhiên, kết quả như chúng ta đã biết, Cơ quan Lương thực Quốc gia Philippines (NFA) đã lựa chọn các đơn vị đến từ Việt Nam để cung cấp cho họ 800.000 tấn gạo. Đây cũng là mức giá thấp hơn rất nhiều mong đợi của họ trong đợt đấu thầu này.

Với Việt Nam, mức giá bán 436,5 – 441,25 USD/tấn, có thể bị hớ bởi có thể giá gạo thế giới tăng cao cuối năm nay.

Nhìn lại toàn cảnh cuộc đấu thầu 800.000 tấn gạo cho Philippines, có thể nhận thấy, ngoài Việt Nam tham gia dự thầu cung cấp đủ 800.000 tấn thì cả 3 đối thủ còn lại cũng chỉ cung cấp được 300.000 tấn hay có thể nói họ tham dự thầu như cuộc dạo chơi.

Thái Lan, một đối thủ nặng ký duy nhất của Việt Nam cũng chỉ dự thầu cung cấp 100.000 tấn với giá 474,22USD/tấn.

Điều này đồng nghĩa với việc, Thái Lan không quan tâm đến cuộc đấu thầu này và việc tuyên bố xả hàng bằng bất cứ giá nào của Chủ tịch Hiệp hội các nhà xuất khẩu gạo Thái Lan – Chookiat Ophaswongse chỉ là thước đo trình độ của tân Chủ tịch VFA Nguyễn Hùng Linh mà thôi.

Nếu VFA tỉnh táo, biết lắng nghe theo đúng phương án gợi ý của nhiều nhà chuyên môn, thì có thể đã trúng thầu cung cấp toàn bộ 800.000 tấn với giá 468 USD/tấn, tức là hàng triệu USD sẽ tăng thêm cho những người nông dân cặm cụi làm ra hạt thóc vàng.

Rốt cuộc, Việt Nam đã bán 800.000 tấn gạo với giá quá bèo và tự mình hạ thấp hạt ngọc, mồ hôi công sức của hàng triệu người nông dân.

Không am hiểu đối thủ và những quyết định non kém đã làm mất đi khoản tiền khổng lồ, ước lên tới 23,2 triệu USD.

Theo NNVN

————————————

  • Lãnh đạo Vinafood 1 và Vinafood 2: Thu nhập cao là do gộp 

    hoangtran204.wordpress.com/…/lanh-dao-vinafood-1

    Lương của các cán bộ Vinafood 1 và Vinafood 2 và tổng công ty lương thực rất cao nhờ họ biết cách mua ép giá lúa của nông dân… Posted by hoangtran204 on 21/05/2013 …

    Thu nhập của lãnh đạo Vinafood 2 gần 80 triệu đồng/tháng …trong khi thu nhập của người nông dân trung bình hàng tháng là 450.000 đồng – 600.000 đồng/ 1 tháng
    Mua lúa của nông dân để tạm trữ, ông Hoàn giãi bày: “Hiện nay, mỗi năm VN xuất khẩu 7 triệu tấn gạo, đem về xấp xỉ 3 tỉ USD.

———————————-

Giật mình với thu nhập của người Việt Nam- Quá thấp – Trần 

hoangtran204.wordpress.com/…/giat-minh-voi-thu-nh…

Posted in Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Nha Trang: Công an triệt phá buổi họp mặt cà-phê Nhân Quyền, đánh người tàn bạo

Posted by hoangtran204 trên 20/04/2014

Nha Trang: CA triệt phá cà-phê Nhân Quyền, đánh người tàn bạo (cập nhật)

 19-4-2014

 

CTV Danlambao – Vào lúc 08h45′ sáng nay, 19/4/2014, lực lượng CA Nha Trang đã bất ngờ xua quân triệt phá buổi cà phê Nhân Quyền do Mạng Lưới Blogger Việt Nam tổ chức. Đây là buổi thảo luận lần thứ 3 trong năm với chủ đề “Công ước chống Tra tấn và vấn nạn công dân chết trong đồn công an”.
4 blogger tham gia tổ chức sự kiện gồm có: Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm Gấu), Phạm Văn Hải (Viet Man), Nguyễn Hồ Nhật Thành (Paulo Thành Nguyễn) và Trịnh Kim Tiến(Trinh Kim Kim) đã bị lực lượng CA đánh đập hết sức dã man và thô bạo. Cả 4 người sau đó bị đưa về giam giữ tại trụ sở CA phường Lộc Thọ trong tình trạng đầy thương tích.
Đáng báo động, CA đã có hành vi đánh người bằng những ngón đòn thù hết sức tàn độc, hiểm ác. Blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị CA dùng tay chặt mạnh vào đốt sống cổ – phía sau gáy. Trịnh Kim Tiến vừa hồi phục sức khỏe sau khi sinh con nhưng cũng bị bóp cổ, túm tóc và tát vào mặt.
Triệt phá cà phê Nhân Quyền Ngay sau khi Mạng Lưới Blogger Việt Nam ra Thông báo tổ chức buổi cà phê Nhân Quyền lần thứ 3 tại Nha Trang với chủ đề “Công ước chống Tra tấn và vấn nạn công dân chết trong đồn công an”, lực lượng CA liền được lệnh theo dõi, lập chốt chặn trước cửa nhà của các blogger Nha Trang. Ngày 18/4/2014, hàng chục an ninh, mật vụ kéo đến dày đặc trước nhà blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Tuy nhiên, cô và nhiều người khác đã đã ra khỏi nhà từ trước đó nhiều ngày.
Blogger Mẹ Nấm Gấu – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (trái) và Trịnh Kim Tiến (phải). Ảnh chụp trước khi bị bắt.
Sáng ngày 19/4/2014, CA kéo đến rất đông tại quán Café Swing – địa điểm dự kiến diễn ra thảo luận Nhân Quyền. Dưới áp lực của CA, quản lý và nhân viên của quán thông báo không nhận khách (trong khi sức chứa của quán lên đến 500 chỗ ngồi, trong quán còn rất nhiều ghế trống). Những blogger tham gia tổ chức sự kiện buộc lòng phải chuyển địa điểm thảo luận sang một quán cà phê khác cũng nằm gần đó. Trên đường đi, CA liên tục kéo đến đe dọa và gây sự. Tuy nhiên, khi vừa đến điểm hẹn mới thì blogger Nguyễn Hồ Nhật Thành lập tức bị 2 viên CA giả dạng côn đồ kéo đến gây sự. Bọn chúng lớn tiếng vu khống Nguyễn Hồ Nhật Thành ‘đi xe ôm không trả tiền’, rồi lao vào tấn công. Trong lúc hỗn loạn, một lực lượng ô hợp gồm cảnh sát giao thông, dân phòng, công an sắc phục lẫn thường phục… lập tức kéo đến bắt giữ và đánh đập mọi người. Cả 4 người bị lôi lên xe một cách thô bạo. CA tiếp tục đánh đập mọi người suốt trong quãng đường áp giải đến trụ sở CA phường Lộc Thọ. Trong đó, anh Phạm Văn Hải bị đánh đến mức chảy máu ở tay.
Bất hợp tác Khi về đến phường Lộc Thọ, CA tiếp tục có những hành vi bạp lực với cả 4 người. Toàn bộ đồ đạc bị lục lọi, điện thoại cũng bị thu giữ trái phép. CA tách riêng 4 blogger mỗi người một phòng để thẩm vấn. Tuy nhiên, trước hành vi côn đồ và vi phạm nhân quyền một cách nghiêm trọng, mọi người đều tỏ ra bất hợp tác, từ chối ký biên bản.
Đến khoảng 12 giờ trưa ngày 19/4/2014, 2 blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Phạm Văn Hải bị áp giải đưa về giam giữ tại trụ sở CA Thành phố Nha Trang (Địa chỉ: 2 Lê Thánh Tôn, Thành Phố Nha Trang, Khánh Hòa. Số điện thoại: +84 58 3514088).
Vợ chồng blogger Nguyễn Hồ Nhật Thành, Trịnh Kim Tiến tiếp tục bị giam giữ tại trụ sở công an phường Lộc Thọ (Địa chỉ: 17 Yersin, Vạn Thạnh, Tp. Nha Trang, Khánh Hoà. Điện thoại: +84 58 3822 830). Trong suốt quá trình tra hỏi, phía CA chủ yếu tập trung vào buổi cà phê Nhân Quyền và chiếc áo mang thông điệp “Justice For All” và “Stop Police Killing Civilians”. Đồng thời, CA cũng vu cáo những người tham dự thảo luận Nhân Quyền là ‘gây rối trật tự công cộng’. Mọi người đều từ chối ký vào biên bản áp đặt, phía CA tự ký với nhau.

* Cập Nhật: Đến 21 giờ 45′, tối ngày 19/4/2014, tất cả 4 blogger bị bắt giữ đều đã ra khỏi trụ sở CA.

Con của nạn nhân Ngô Thanh Kiều, người đã bị CA đánh chết

Đáng chú ý, trong buổi thảo luận của Mạng Lưới Blogger Blogger Việt Nam sáng nay có sự tham dự của gia đình anh Ngô Thanh Kiều, một nạn nhân đã bị công an Phú Yên tra tấn và đánh đến chết hồi năm 2012. Trước khi bị CA bắt giữ, blogger Nguyễn Hồ Nhật Thành (Paulo Thành Nguyễn) chia sẻ trên facebook: “Dù vấp phải sự ngăn cản ngầm của lực lượng công an Nha Trang nhưng nhìn nét hồn nhiên của hai đứa con nạn nhân Ngô Thanh Kiều, chúng tôi biết phải cố gắng nhiều hơn!” Bà Nguyễn Thị Tuyết Lan – mẹ blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cho biết: Tôi nghe tiếng thét và kêu gào của con gái tôi Mẹ Nấm Gấu rất to khi bị hăm đánh. Tiếng Paulo Thành Nguyễn hét lên “Đây là con của nạn nhân đã bị đánh chết”. Gia đình nạn nhân Ngô Thanh Kiều sau đó cũng đã trực tiếp đến trụ sở CA phường Lộc Thọ chất vấn lý do bắt người, tuy nhiên phía CA đã lớn tiếng quát tháo, xua đuổi và đe dọa mọi người. Được biết blogger Mẹ Nấm lẫn vợ chồng Nguyễn Hồ Nhật Thành và  Trịnh Kim Tiến đều đang có con còn rất nhỏ, nhưng cũng chính vì hiểu được tâm trạng và hoàn cảnh của những gia đình con nhỏ có cha hoặc mẹ bị ‘đột tử’ trong đồn công an mà các bạn đã nỗ lực góp phần tìm cách chấm dứt tình trạng này.

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »