Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Tư 7th, 2014

►Kẻ cắp gặp bà già và chuyện Hòa Giải 2014: TNS Ngô Thanh Hải trả lời RFA về cuộc gặp gỡ với Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn- Lấy chân thành xóa hố sâu thù hận

Posted by hoangtran204 trên 07/04/2014

Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải đi guốc trong bụng TT Nguyễn Thanh Sơn qua bài phỏng vấn dưới đây.

Hiện nay, VN đang vận động xin vào tổ chức thương maị TPP, mục đích để xuất khẩu hàng hóa ra nước ngoài được giảm thuế thấp hơn mức hiện nay. Việc này nhằm cứu nguy cho tình hình chính trị bị bao vây và nền kinh tế sa lầy của VN chứ chẳng đem lợi gì cho người dân VN. Vì thế, nên 2-3 năm qua, TT Nguyễn Thanh Sơn đi vận động với Việt Kiều và có bài phỏng vấn hôm 5-4-2014, Lấy chân thành xóa hố sâu thù hận  đăng trên các báo  Tuổi Trẻ, Báo Mới, Thanh Niên… Đây là bài tuyên truyền của Ban Tuyên Giáo đảng CSVN, nhằm lừa gạt những người nhẹ dạ cả tin.

Muốn hiểu ông Nguyễn Thanh Sơn  nói gì trong cuộc phỏng vấn đăng trên các báo trong nước hôm 5-4-2014, ta cần đọc bài dưới đây trước, chú ý tới các đòi hỏi của TNS Ngô Thanh Hải, rồi sau đó đọc bài có tựa đề: Lấy chân thành xóa hố sâu thù hận 

Nhớ lại chuyện tương tự từng xảy ra khi VN đang xin Mỹ cho vào WTO (2004-2006). Nhà nước VN  sợ Việt Kiều phản đối và Hoa kỳ sẽ không yểm trợ cho VN vào WTO…

...Năm 2004, Bộ Chính Trị  đưa ra nghị quyết 36 nhằm mục đích vận động Việt Kiều hậu thuẩn cho VN vào Tổ chức thương mại thế giới (WTO), nhưng nghị quyết 36 còn có mục đích kèm theo là: xâm nhập và phá hoại tình đoàn kết giữa các tôn giáo và hội đoàn Việt Kiều ở các nước ngoài. 

Trước khi vào được WTO, đảng và nhà nước VN đã TẠM THỜI có nhiều sự nhượng bộ và hòa hoãn vào lúc ấy để được việc.

Nhưng sau khi xong việc, VN vào được WTO năm 2006, thì đảng và nhà nước giở trò bắt bớ giam tù  600 người dân trong nước, họ là những người có quan điểm khác biệt với đảng CSVN và nhà nước.  https://www.amnesty.nl/sites/default/files/public/vn_final_version_nov_2013.pdf

Nếu muốn chân thành hòa giải, thì tại sao đảng và nhà nước không làm những điều đơn giản như đề nghị của Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải (Canada) trả lời bài phỏng vấn dưới đây.

(Tạm bỏ qua chuyện ông Nguyễn Thanh Sơn bắt bẻ TNS Ngô Thanh Hải, và dùng kế ly gián phát biểu không đúng sự thât, mục đích của ông Sơn là làm cho Việt kiều nghi ngờ lập trường của TNS Ngô Thanh Hải). 

TNS Ngô Thanh Hải trả lời RFA về cuộc gặp gỡ TT Nguyễn Thanh Sơn

Tường An, thông tín viên RFA

06-04- 2014

Thượng Nghị sĩ Canada gốc Việt Ngô Thanh Hải (phải) và Thứ trưởng ngoại giao VN Nguyễn Thanh Sơn gặp gỡ tại Canada hôm 12 tháng 3 năm 2014. Courtesy Thời Báo

 

Ngày 12 tháng 3 vừa qua. Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn và đại sứ Việt Nam tại Canada có cuộc gặp gỡ riêng với Thượng Nghị sĩ Canada gốc Việt Ngô Thanh Hải.

Sau đó, trong một cuộc trả lời phỏng vấn với đài Phố Bolsa TV, Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn đã tiết lộ về nội dung cuộc gặp gỡ này, trong đó có những chi tiết đã làm một số người Việt trong cộng đồng hải ngoại bất mãn và nghi ngờ về quan điểm của Thượng Nghị sĩ Ngô Thanh Hải.

Để rộng đường dư luận, Thông tín viên Tường An có cuộc trao đổi với Thượng Nghị sĩ Ngô Thanh Hải để có tiếng nói hai chiều.

Phục vụ cộng đồng người Việt Quốc gia

Tường An: Thưa Thượng Nghị sĩ Ngô Thanh Hải, xin ông có thể cho biết cuộc gặp gỡ riêng này là do ông yêu cầu hay do từ phía ông Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn ạ?

TNS Ngô Thanh Hải: Dạ thưa xin chào cô Tường An của đài Á Châu Tự Do, trước hết xin cám ơn cô đã cho chúng tôi cuộc phỏng vấn ngày hôm nay.

Để trả lời câu hỏi của cô thì cái cuộc gặp gỡ riêng thì cuộc gặp gỡ riêng là do chính phái đoàn Việt Nam Nguyễn Thanh Sơn xin gặp riêng tôi để trình bày một số việc trước khi có cuộc gặp chính thức với bên phái đoàn của Bộ Ngoại Giao. Thực ra, lúc đầu họ chỉ muốn xin gặp riêng tôi thôi, nhưng tôi không chịu. Tôi đòi gặp riêng rồi thì phải gặp chính thức bên Ngoại giao nữa mới được. Sau đó, ngày 12/3 tôi gặp riêng họ (gồm ông Nguyễn Thanh Sơn, đại diện Đại sứ Việt Nam tại Canada và tôi) trong vòng 1 tiếng, sau đó phái đoàn bên Cộng sản Việt Nam gồm 8 người gặp chính thức phái đoàn Bộ Ngoại Giao, trong đó có phái đoàn của tôi và bên Thượng viện, có bà Tổng giám đốc đặc trách vấn đề Nhân quyền của Canada.

Tường An: Xin Thượng Nghị sĩ có thể cho biết về nội dung của cuộc gặp gỡ riêng này không ạ?

TNS Ngô Thanh Hải: Dạ thưa thì trong buổi họp đó thì Nguyễn Thanh Sơn chỉ nêu ra một số vấn đề mà đảng Cộng sản Việt Nam không bằng lòng về công việc làm của tôi. Thứ nhất Nguyễn Thanh Sơn có đặt vấn đề là cấp lãnh đạo Việt Nam không bằng lòng về các lời tuyên bố của tôi tại Canada, nhất là tại Toronto khi tôi tuyên bố là tôi không chấp nhận chế độ Cộng sản Việt Nam và đảng Cộng sản Việt Nam phải giải thể và phải được thay thế. Vấn đề thứ hai ông Nguyễn Thanh Sơn cũng không bằng lòng việc tôi tranh đấu cho các nhà đấu tranh, các tổ chức tranh đấu cho tự do dân chủ, tự do báo chí, tự do ngôn luận cho Việt Nam ở trong nước, nhất là họ chống Trung cộng trong vấn đề chiếm đảo Hoàng Sa và Trường Sa và họ chỉ trích đảng Cộng sản Việt Nam không bảo vệ đất nước, thì ông Nguyễn Thanh Sơn cho tôi có cái nhìn một chiều về vấn đề này. Ông Nguyễn Thanh Sơn ráng thuyết phục, ráng cắt nghĩa rằng những người này vi phạm luật lệ, luật hành của Việt Nam chứ không phải là những người tranh đấu.

Cái thứ ba nữa, ông Nguyễn Thanh Sơn cũng không bằng lòng công việc của tôi như một Thượng Nghị Sĩ Canada, ổng nói rằng tôi đại diện Canada thì tôi chỉ nên lo sự liên hệ giữa Canada và Việt Nam mà thôi chứ không có đặt vấn đề phục vụ cho cộng đồng. Thì tôi cũng nói rằng: thứ nhất, tôi là Thượng Nghị Sĩ Canada do đó cái vấn đề liên hệ giữa Canada và Việt Nam sẽ dựa trên vấn đề di trú, vấn đề giáo dục… Tuy nhiên tôi là người Canada gốc Việt, tôi cũng là người là người tranh đấu, do đó tôi cũng phải tranh đấu cho tất cả những người Việt Nam ở trong nước và tôi cũng phục vụ cho cộng đồng người Việt Quốc gia tại hải ngoại, thành ra Nguyễn Thanh Sơn cho rằng tôi có cái nhìn một chiều và không giữ đúng vai trò của một Thượng Nghị sĩ Canada.

Yêu cầu thả tù nhân chính trị

Tường An: Được biết, Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn cũng có khuyên ông về Việt Nam để nhìn thấy sự phát triển của đất nước, để không có cái nhìn một chiều, ông có nghĩ rằng ông sẽ suy xét để làm theo lời khuyên đó không ạ?

TNS Ngô Thanh Hải: Ông Nguyễn Thanh Sơn cũng ráng thuyết phục tôi về thăm Việt Nam. Tôi khẳng định từ chối. Tôi nói rằng như một người Canada gốc Việt, tôi không về thăm Việt Nam, tôi không về thăm một quốc gia Cộng sản. Tôi ra điều kiện với ông Nguyễn Thanh Sơn rằng nếu mà tôi về thì các ông phải thả những người tù nhân chính trị mà tôi đã đưa danh sách 10 người, đó là Cha Lý, như là Nguyễn văn Hải Điếu Cày, Võ Minh Trí tức là Việt Khang, rồi Lê Quốc Quân, Cù Huy Hà Vũ rồi (Đinh) Nguyên Kha đó…

Tôi đòi cô Phương Uyên phải được đi học, Huỳnh Thục Vy, Thầy Quảng Độ, bác sĩ Nguyễn Đan Quế không bị quản chế.

Thì đó là danh sách tôi đưa cho ông Nguyễn Thanh Sơn rằng nếu mà tôi về thì những người đó phải được thả thì tôi mới về chứ về để đi viếng thăm, đi du lịch thì tôi không về.

Sau khi nói cái này rồi thì ổng cho tôi có cái nhìn một chiều và ổng cũng so sánh rằng ông Nguyễn Cao Kỳ là một cựu Thủ tướng, một cựu lãnh tụ quốc gia mà sao tôi không về, thì tôi có nói rằng Nguyễn Cao Kỳ là việc của ông Nguyễn Cao Kỳ còn Ngô Thanh Hải là việc của ông Ngô Thanh Hải vì tôi về thì có cái điều kiện là anh phải thả các tù nhân chính trị.

 

HN_280314_HN2-250.jpg
Thượng Nghị sĩ Canada gốc Việt Ngô Thanh Hải và Thứ trưởng ngoại giao VN Nguyễn Thanh Sơn gặp gỡ tại Canada hôm 12 tháng 3 năm 2014. Courtesy Thế Giới Mới.

 

Tường An: Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn cũng nói rằng Thượng Nghị sĩ đã hoàn toàn nhất trí với quan điểm của ông ấy về việc Việt Nam đã xử sự hợp tình hợp lý với những người bất đồng chính kiến vi phạm pháp luật Việt Nam cũng như đồng ý với quan điểm của ông Sơn rằng Linh Mục Nguyễn văn Lý là người quậy phá. Xin ông nói rõ hơn về việc này ạ?

TNS Ngô Thanh Hải: Đúng lý ra, ông Nguyễn Thanh Sơn nhờ tòa đại sứ liên lạc để gặp riêng tôi, yêu cầu xin gặp riêng tôi, ông Sơn ráng phân trần và giải thích mọi sự bắt bớ và cho rằng những người này đã vi phạm luật lệ của Việt Nam chứ không phải là những người đấu tranh cho tự do báo chí và tự do ngôn luận.

Theo tôi nghĩ thì đảng Cộng sản Việt Nam rất ráng cố gắng để giải thích những chuyện bắt bớ, đánh đập. Theo tôi nghĩ, nếu nói rằng Cha Lý hay là Việt Khang mưu toan lật đổ chính phủ với điều lệ 88 hay 258, tôi nghĩ rằng những người này không có súng đạn, không có quân đội làm sao mà âm mưu lật đổ chính phủ được? Thành ra đó là điều mà tôi không có chấp nhận, dù họ cố gắng giải thích, giải bày như thế nào trong cuộc gặp gỡ riêng tư thì tôi nghĩ rằng công việc bào chữa của ông đối với những người đấu tranh ở trong nước, những bloggers vi phạm luật lệ nhà nước là không đúng sự thật.

Hơn nữa, chính tôi đã vận động Bộ Ngoại giao Canada can thiệp cho Linh Mục Lý đi chữa bênh thì không có lý do gì mà tôi đồng ý với ông Nguyễn Thanh Sơn rằng Linh Mục Lý là người quậy phá cả.

Mặc dù ông ta cũng đã phân trần riêng tư với tôi rất nhiều. Nhưng tôi cũng nêu ra tại buổi họp chính thức. Buổi họp với đại diện Bộ Ngoại Giao kéo dài 45 phút. Và trước Bộ Ngoại giao thì họ cũng phân trần giống như họ phân trần riêng với tôi. Khi mà gặp gỡ chính thức thì tôi cũng nêu ra chính thức trước mặt Bộ Ngoại giao. Có thể vì lý do đó mà họ không bằng lòng chăng? Tôi không hiểu!

Tường An: Trước đây, Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn cũng nói rằng có những người Việt ở hải ngoại chỉ vì đồng tiền, muốn có thu nhập thêm, chỉ vì nhu cầu cuộc sống mà tham gia biểu tình, lần này ông Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn lại nói những điều mà như nãy giờ chúng ta trao đổi thì thấy rằng dường như nó không đúng với nội dung cuộc tiếp xúc. Ông có nhận định gì về việc này ạ?

TNS Ngô Thanh Hải: Những lời của ông Nguyễn Thanh Sơn nói ra thì có thể lung lay sự đấu tranh của một số người thì tôi xin những người đó nên vững tâm và nên có niềm tin vững chắc. Tôi xin chúng ta nên có một cái nhìn phán đoán khi có một lời tuyên bố nào ở phía Cộng sản Việt Nam. Đừng để nghị quyết 36 mà họ đã đưa ra chia rẽ cộng đồng của chúng ta tại hải ngoại.

Những gì mà Cộng sản đã nói, đã nếu ra để phân bày, thanh minh thanh nga đối với tôi thì tôi cũng không cho đó là sự thật mà công việc của tôi vẫn là tranh đấu cho một nước Việt Nam Dân chủ Tự do. Ngoài ra, với tư cách là Thượng Nghị sĩ Canada tôi có bổn phận và trách nhiệm đòi hỏi Cộng sản Việt Nam phải thả tất cả những người đấu tranh trong nước vì Cộng sản Việt Nam đã vi phạm nhân quyền.

Tường An: Ngoài những chi tiết mà ông cho biết về cuộc gặp gỡ, ông Nguyễn Thanh Sơn còn nói thêm điều gì không ạ?

 

TNS Ngô Thanh Hải: Dạ thưa… (cười)… khi mà ông Nguyễn Thanh Sơn vô phòng tôi mà gặp lá cờ vàng ba sọc đỏ đứng bên cạnh lá cờ Canada thì ông ta cũng không vui lắm, kể cả ông Đại sứ Việt Nam cũng không vui lắm và ông ta nói rằng cái lá cờ này là lá cờ của quá khứ rồi, anh là một Thượng Nghị sĩ Canada thì trong vấn đề liên hệ ngoại giao thì anh phải treo cờ của chúng tôi.

Thì tôi cũng nói rằng: tôi là một Thượng Nghị sĩ Canada gốc Việt, tôi phục vụ cho Canada là một chuyện mà tôi còn phục vụ cho cộng đồng Việt Nam hải ngoại ở Canada nữa mà cái lá cờ này là lá cờ tượng trưng cho cộng đồng Việt Nam hải ngoại ở Canada đấu tranh cho Tự do Dân chủ mà tôi là người đấu tranh cho Tự do Dân chủ thì tôi không có lý do gì mà tôi không treo cờ Việt Nam Cộng Hòa trong văn phòng của tôi cả.

Còn cờ Cộng sản Việt Nam thì tôi đã không chấp nhận chế độ Cộng sản Việt Nam thì chuyện treo cờ Cộng sản Việt Nam trong văn phòng tôi là không có, thành ra ổng cũng hơi hơi bực mình, ổng không vui. Nhưng mà không vui hay bực mình là chuyện của ông Nguyễn Thanh Sơn chứ không phải là chuyện của tôi, thành ra chuyện mà tôi treo cờ cũng là một hình thức mà họ không bằng lòng lắm.

Chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa

Tường An: Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn có nói trong cuộc phỏng vấn với đài Phố Bolsa TV là Thượng Nghị sĩ đã đồng tình, đồng ý với những gì ông ấy nêu ra về các nhà bất đồng chính kiến, ông ấy cũng đánh giá đó là hai cuộc gặp gỡ (cuộc gặp gỡ riêng với Thượng Nghị sĩ Ngô Thanh Hải trong vòng 1 tiếng và cuộc gặp gỡ chung với đại diện Bộ Ngoại Giao Canada trong vòng 45 phút. RFA) có nhiều đồng thuận giữa hai bên. Xin ông cho biết cuộc gặp gỡ 1 tiếng đồng hồ này này đã đưa đến những đồng thuận gì ạ?

Cái chuyện mà ông Nguyễn Thanh Sơn nói là tôi đồng ý với các vấn đề của Cộng sản Việt Nam thì tôi không bao giờ tôi nói là tôi đồng ý cái gì cả. 
-TNS Ngô Thanh Hải

TNS Ngô Thanh Hải: Dạ thưa không có đồng thuận gì hết đó, tôi không đồng ý những gì mà ông Nguyễn Thanh Sơn nói. Cái chuyện mà ông Nguyễn Thanh Sơn nói là tôi đồng ý với các vấn đề của Cộng sản Việt Nam thì tôi không bao giờ tôi nói là tôi đồng ý cái gì cả. Bởi vì ông Nguyễn Thanh Sơn ráng lo phân trần và giải thích những hành động của Cộng sản Việt Nam đối với những nhà đấu tranh, đối với Cha Lý, đối với việc Trung cộng chiếm đất Hoàng Sa và Trường Sa. Ổng có nói rằng Hoàng Sa và Trường Sa không có mất, thì ổng ráng giải thích. Nói tóm lại, trong buổi nói chuyện hôm đó thì cái phần “thanh minh thanh nga”, phân trần, bào chữa của ông Nguyễn Thanh Sơn mà tôi không bao giờ chấp nhận lời phân trần đó.

Trong cuộc nói chuyện riêng đó, cá nhân tôi không đồng ý bất cứ một điểm nào mà ông Nguyễn Thanh Sơn nói về những nhà bất đồng chính kiến bị bắt tù và tôi cũng không có nhu cầu hòa hợp hòa giải với Cộng sản Việt Nam mà chính Cộng sản Việt Nam phải hòa hợp hòa giải với người dân trong nước.

Tuy nhiên trong buổi họp riêng đó thì ổng tưởng rằng tôi sẽ không nêu ra trong buổi họp chính thức với Bộ Ngoại giao. Nhưng mà khi mà trong buổi họp chính thức với Bộ Ngoại giao về danh sách 10 người mà tôi đã nêu ra. Trong 45 phút nói chuyện với Bộ Ngoại Giao Canada, ông Nguyễn Thanh Sơn đã cố gắng phân trần từng trường hợp trong danh sách 10 người mà tôi đưa ra, nói là họ vi phạm pháp luật Việt Nam, nhưng tôi hoàn toàn bác bỏ luận điệu đó. Theo tôi nghĩ đó là lý do mà làm cho họ không hài lòng cho lắm.

Và sẵn đây tôi cũng nói luôn với cô là Canada của chúng tôi đã chấp nhận hồ sơ của Cha Lý cho Cha Lý qua Canada chữa bệnh, hồ sơ đã xong xuôi hết rồi, vào giờ chót thì chính Cha Lý không chịu đi qua Canada bởi vì Cha Lý sợ khi qua Canada chữa bệnh rồi thì ông không được trở lại Việt Nam để tranh đấu.

Thì trong buổi gặp với ông Phó Thủ tướng Vũ văn Ninh tôi có nêu ra là những người được đi ra chữa bệnh thì các ông cũng phải cho họ về, thì ông Sơn kể cả ông phó Thủ tướng Vũ văn Ninh không trả lời câu hỏi của tôi.

Và ông Sơn có nói một câu rất là… rất là vui, ông Sơn nói rằng: Những người tù nhân chính trị này, nếu Thượng Nghị sĩ Ngô Thanh Hải và Canada bảo lãnh thì tôi thả cho ra hết… Tôi không biết rằng khi ông nói ra câu đó là với ngụ ý gì? Tuy nhiên tôi biết rằng ông Nguyễn Thanh Sơn không có đủ quyền hành, bởi vì trên ông còn 16 người trong Bộ Chính trị nữa, thành ra vấn đề đó ông nói ra, ông đưa ra thì tôi cũng chỉ cười vậy thôi chứ tôi không có đặt nặng vấn đề đó nhưng tôi có nói với Bộ Ngoại Giao hãy lưu ý câu đó của ông Nguyễn Thanh Sơn. Tôi có nói với Bộ Ngoại Giao: quý vị nhớ nghe nhé! Chính ông này nói rằng nếu chúng ta bảo lãnh thì họ sẽ thả ra đó!”

Tường An: Thưa Thượng Nghị sĩ, được biết trong thời gian gần đây, đặc biệt nhiều đoàn viên của Liên Minh Dân chủ Việt Nam hoặc thân nhân của đoàn viên Liên Minh Dân chủ Việt Nam, (một đoàn thể chính trị mà ông Ngô Thanh Hải là Chủ Tịch. RFA) về Việt Nam bị sách nhiễu hoặc trục xuất mặc dù họ không hề làm chính trị mà họ chỉ là thân nhân của đoàn viên Liên Minh Dân Chủ Việt Nam.Thượng Nghị sĩ nghĩ sao về việc này ạ?

TNS Ngô Thanh Hải: Từ ngày tôi lên Thượng Nghị sĩ cho tới nay, thì tôi cũng có cái nhận xét đó: Tất cả những người Liên Minh Dân Chủ Việt Nam, thân nhân hay những người có liên hệ đến Liên Minh Dân chủ Việt Nam khi họ đi về thì họ bị bắt, hoặc làm khó dễ, hoặc trục xuất ra khỏi Việt Nam dù rằng họ đi về chỉ để thăm Cha Mẹ ốm đau, hoặc lo vấn đề chôn cất thì cũng bị tương tự như vậy.

Tôi không hiểu rằng đó là một hình thức cảnh báo của Cộng sản Việt Nam đối với Liên Minh Dân Chủ Việt Nam của chúng tôi hay không nhưng mà tôi thấy có những hành vi, những hành động khá đặc biệt riêng với Liên Minh Dân Chủ Việt Nam do tôi lãnh đạo. Thành ra lời nói của ông Nguyễn Thanh Sơn kêu gọi hòa hợp hòa giải với hải ngoại, tôi thấy rằng câu nói đó không đi đôi với hành động. Cộng sản Việt Nam đưa ra hòa hợp hòa giải mà nội cái chuyện đi về thăm Cha Mẹ hay là chôn cất mà Cộng sản Việt Nam còn không làm được thì tôi không tin rằng những câu nói của Cộng sản Việt Nam hoặc là của ông Nguyễn Thanh Sơn về vấn đề hòa hợp hòa giải hay hòa giải hòa hợp gì đó thì đối với tôi không thật lòng hoặc không trung thực lắm.

Tường An: Xin cám ơn Thượng Nghị sĩ Ngô Thanh Hải đã dành cho đài Á Châu Tự Do cuộc phỏng vấn này ạ.

 

———————————————————————-

 

Tuổi trẻ

05/04/2014 09:52 (GMT + 7)

Lấy chân thành xóa hố sâu thù hận

 


Những vòng hoa được thả xuống biển trong buổi lễ tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ hi sinh trên vùng biển Trường Sa (tháng 5-2013) – Ảnh: nguyễn khánh

 

TT – Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn cho biết chuyến tàu thăm quần đảo Trường Sa của bà con kiều bào được tổ chức tới đây sẽ có lễ cầu siêu tại đảo Trường Sa Lớn và dọc hành trình hướng đến các anh hùng liệt sĩ Quân đội nhân dân VN, chiến sĩ VN cộng hòa đã tử trận để bảo vệ Hoàng Sa và các thuyền nhân tử nạn.

Trả lời phỏng vấn riêng Tuổi Trẻ chiều 4-4, ông Sơn nói chuyến thăm Trường Sa của bà con kiều bào lần này là chuyến đi thứ ba, có ý nghĩa rất lớn là tiếp tục khẳng định quyết tâm bảo vệ biển đảo.

Thuyền nhân tử nạn là nạn nhân chiến tranh

* Được biết chuyến đi thứ ba này có sự tham dự của một số nhân vật chống đối, ông có thể tiết lộ gì thêm?

Ảnh: Nguyễn Khánh

Chuyến đi này chúng tôi đã vận động, mời về một số nhà báo, một số người xưa nay vẫn chống đối rất cực đoan. Cách đây hơn một tuần, tôi đã đi công tác nước ngoài và vận động, đưa về một số người cực đoan, chống đối quyết liệt để họ đến với Trường Sa nhằm chứng minh những việc chúng ta đang làm.

Tôi tin rằng những người này về sẽ tiếp tục chứng kiến để khẳng định sự thật, chân lý mà chúng ta đang thực hiện, để bảo vệ từng mét nước, từng hòn đảo. Chuyến đi lần này thêm một lần nữa khẳng định với kiều bào về chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc, cũng để khẳng định kiều bào là một phần không thể tách rời của cộng đồng dân tộc VN, họ đã và đang đóng góp không nhỏ cho sự nghiệp bảo vệ biển đảo. Chuyến đi cũng thêm một lần nữa nhắn nhủ với bà con kiều bào rằng chúng ta đang làm tốt nhiệm vụ thay họ giữ gìn chủ quyền của Tổ quốc.

Trong chuyến đi lần này, chúng tôi cũng kế thừa truyền thống đại đoàn kết của các chuyến đi trước là mời đại diện sáu tôn giáo lớn tham dự, sẽ tổ chức các lễ cầu siêu ở đảo Trường Sa Lớn và trên đường đi cho những anh hùng liệt sĩ của Quân đội nhân dân VN đã hi sinh trong quá trình bảo vệ biển đảo. Chúng ta cũng ghi nhận sự hi sinh của những người lính VN cộng hòa trong lực lượng hải quân đã bảo vệ Hoàng Sa năm 1974.

Chúng ta cũng tưởng nhớ và thương tiếc những người dân VN vô tội đã ra đi và bị chết trong cuối thập kỷ 1970, đầu thập kỷ 1980. Chúng tôi coi những thuyền nhân tử nạn là những nạn nhân chiến tranh, ra đi vì bị tuyên truyền, kích động bởi thông tin một chiều, bởi khó khăn về đời sống kinh tế và nhiều nguyên nhân khác, vậy thì hãy cầu siêu để linh hồn họ được siêu thoát trên vùng biển quê nhà. Qua đó chúng ta cũng mong muốn vùng biển Đông thật sự là vùng biển hòa bình, hữu nghị, còn chủ quyền của chúng ta thì chúng ta phải kiên quyết giữ, những khu vực, hòn đảo đang bị chiếm đóng trái phép tạm thời thì chúng ta sẽ đấu tranh bằng biện pháp hòa bình để đòi lại.

* Việc tổ chức lễ cầu siêu cùng lúc cho các liệt sĩ Quân đội nhân dân VN, quân nhân VN cộng hòa và các thuyền nhân tử nạn có thể tạo ra những tâm tư khác nhau, xin ông giải thích rõ ý tưởng và mong muốn của việc này?

Hố sâu hận thù sẽ ngăn cách mãi nếu không có những giải pháp đột phá, nếu không có những con người tiên phong dám ngồi lại với nhau, không có những cầu nối chân thành

» NGUYỄN THANH SƠN
(Thứ trưởng Bộ Ngoại giao)

– Tôi cho rằng chúng ta là những người chiến thắng, đã có công thống nhất đất nước sau một thời kỳ dài đấu tranh gian khổ để chống thực dân và đế quốc. Hoàng Sa bị mất trong khi vẫn còn chính quyền VN cộng hòa ở miền Nam. Lịch sử để mất Hoàng Sa chúng ta đã biết quá rõ, đó là thời điểm chúng ta đang phải tập trung lực lượng để thống nhất đất nước, đuổi quân xâm lược ra khỏi bờ cõi. Chúng ta cũng hiểu sự hi sinh, mất mát to lớn của nhân dân hai miền Nam – Bắc. Chính vì vậy sau khi thống nhất đất nước, hội nhập với thế giới, từng bước nâng cao vị thế trên trường quốc tế thì chúng ta cũng không quên một bộ phận rất nhỏ trong số những người VN đang định cư ở nước ngoài còn mang trong lòng mình sự hận thù. Bằng chính sách đại đoàn kết dân tộc, chúng ta chân thành kêu gọi họ hãy trở về để tận mắt chứng kiến những việc chúng ta đang làm, để xây dựng một nước VN đoàn kết, độc lập, tự do, phát triển. Tuyệt đại đa số kiều bào, 90% trong số 4,5 triệu người đang sống ở nước ngoài, đã trở về đất nước để thăm viếng, đầu tư, góp một nguồn lực to lớn cho việc xây dựng và bảo vệ đất nước.

Việc chúng tôi tổ chức các lễ cầu siêu cho những người đã ngã xuống, trong đó có những binh sĩ thuộc quân lực VN cộng hòa, họ đã không cầm súng chống lại chúng ta mà đã kiên quyết chiến đấu bảo vệ từng mét nước, từng hòn đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa đến cùng, chắc chắn sẽ nhận được sự đồng tình của nhân dân. Việc làm này thêm một lần nữa khẳng định rằng dân tộc VN là một, chủ quyền của VN đối với Hoàng Sa và Trường Sa là nhất quán và rõ ràng với các bằng chứng lịch sử và pháp lý không thể chối cãi.

Cầu siêu cho những người lính thuộc quân lực VN cộng hòa đã hi sinh tại Hoàng Sa cũng khẳng định chúng ta công tâm, thành tâm ghi nhận công lao của những người con ưu tú đã chiến đấu, hi sinh vì sự vẹn toàn của đất mẹ – Tổ quốc VN. Tôi mong muốn rằng chúng ta sẽ thực hiện những việc đại nghĩa như thế này cho đến khi vùng biển Đông thuộc chủ quyền của chúng ta không còn tranh chấp. Chúng ta sẽ đấu tranh đòi lại chủ quyền trên những vùng biển, hòn đảo đang tạm thời bị chiếm đóng. Và chúng ta sẽ tiếp tục các hoạt động này cho đến khi bà con cô bác người Việt trên khắp thế giới quy tụ về một mối, không còn hận thù và chia cắt trong lòng dân.

Phải bằng tấm lòng thành

* Ông đã làm thế nào để thuyết phục những người đối lập trở về tham gia các đoàn thăm Trường Sa?

– Hố sâu hận thù sẽ ngăn cách mãi nếu không có những giải pháp đột phá, nếu không có những con người tiên phong dám ngồi lại với nhau, không có những cầu nối chân thành. Trong rất nhiều năm qua, một số bà con cô bác chúng ta ở bên ngoài đã nghe thông tin một chiều, hiểu không đúng về tình hình đất nước, đặc biệt là chủ quyền biển đảo. Tôi nghĩ rằng việc xây dựng cầu nối giữa nhân dân trong nước với những tổ chức, cá nhân còn chống đối thì trước hết phải bằng tấm lòng thành. Chúng ta là những người chủ đất nước thì phải đến với họ bằng sự chân thành để xóa đi những mặc cảm, những suy nghĩ cực đoan. Qua các cuộc tiếp xúc, bằng các hoạt động khác nhau, chúng tôi đã thể hiện tinh thần như vậy và ngày càng nhiều người trong số họ có mong muốn trở về để tận mắt chứng kiến thực tế đất nước.

* Thưa ông, việc thuyết phục các cơ quan chức năng của VN để những người chống đối được trở về có khó khăn không?

– Rất là khó khăn. Để cho những người đó trở về thì trước hết chúng tôi phải làm việc với các cơ quan chức năng, đặc biệt là các cơ quan an ninh. Chúng tôi cũng phải có những cam kết, thỏa thuận để làm sao những người này về thật sự đem lại cho chúng ta những lợi ích chung: đó là họ sẽ có những phát biểu khách quan, có những nhìn nhận đúng đắn về thực tế đất nước. Còn lại thì mỗi cơ quan có một chức năng, nhiệm vụ và ở đâu cũng vậy, tư tưởng bảo thủ, nghi kỵ cũng vẫn còn. Ý kiến của các cơ quan có thể khác nhau, nhưng tôi cho rằng quan trọng nhất là kết quả cuối cùng. Tôi vẫn nói với các cơ quan truyền thông bên ngoài rằng các bạn không cần phải tô son điểm phấn thêm cho tình hình đất nước, có như thế nào quý vị cứ nói như vậy, nói đúng sự thật chứ đừng bóp méo, cắt vá, xuyên tạc.

* Ông có mong muốn đến lúc nào đó, ngoài các chuyến đi được Nhà nước tổ chức như thế này còn có các chuyến du lịch theo nhu cầu cho kiều bào và khách nước ngoài ra thăm Trường Sa?

– Đây là một ý tưởng rất tốt. Hiện nay chúng ta chưa tổ chức được việc này là do vùng biển đảo đang có tranh chấp với nước ngoài. Trong tương lai, khi công ước về Luật biển được thực thi nghiêm túc, khi các nước tôn trọng những quy tắc ứng xử cùng thiết lập, tôn trọng chủ quyền của nhau thì việc VN tổ chức các chuyến du lịch tới Trường Sa hoàn toàn có thể thực hiện được.

LÊ KIÊN thực hiện

Nguồn:
CHÉP SỬ VIỆT

 

——————————————————————————-

Vua tham nhũng Nguyễn Ðức Nhanh lên chức phó tổng cục trưởng An Ninh

04-06-2010

Tư Ngộ/Người Việt

Ngày Thứ Hai, 31 tháng 5, 2010 vừa qua, Tướng Nguyễn Ðức Nhanh, được thăng chức phó tổng cục trưởng Tổng Cục An Ninh, nhưng vẫn kiêm nhiệm cả chức giám đốc Sở Công An Hà Nội.

Báo điện tử “An Ninh Thủ Ðô” cơ quan tuyên truyền của Sở Công An Hà Nội có một bản tin dài ca ngợi sự bổ nhiệm dựa theo công văn bổ nhiệm là “Ðồng chí Thiếu Tướng Nguyễn Ðức Nhanh, với cương vị là ủy viên Thường vụ Thành ủy, Bí thư Ðảng ủy, Giám đốc CATP Hà Nội, đã có nhiều thành tích trong lãnh đạo, chỉ huy lực lượng Công an Thủ đô, lập nhiều chiến công xuất sắc, đóng góp vào thành tích chung của ngành Công an và Thủ đô Hà Nội.”

 

Hai bố con Nguyễn Ðức Nhanh và Nguyễn Ðức Quang tự Quang Béo chụp hình bên hồ Gươm?  (Hình” thongtinberlin.net)

Khi vụ án cờ bạc nhiều triệu đô la của Bùi Tiến Dũng, tổng giám đốc Ban Quản Lý các dự án (cầu đường) PMU 18 của Bộ Giao Thông Vận Tải nổ ra hồi năm 2006, một trong những cái láo của Dũng bị phanh phui trên báo là cho nhiều quan chức của nhiều ngành, cơ quan khác nhau xài chùa xe hơi của các dự án hoàn tất. Ðúng ra, các xe này phải bán đi, thanh lý tài sản của dự án. Nguyễn Ðức Nhanh đã phải trả lại một cái xe hơi do Bùi Tiến Dũng cúng.

Tổng cục An Ninh thuộc Bộ Công An Việt Nam chia làm hai, gồm: Tổng Cục An Ninh I, lo chuyện đối ngoại, tình báo hải ngoại. Tổng Cục An Ninh II lo an ninh nội địa.

Ông Nguyễn Đức Nhanh tại giáo xứ Thái Hà

 

Nguyễn Ðức Nhanh đã tham gia chỉ đạo vụ Giáo xứ Thái Hà 2008. (Hình: thongtinberlin.net) ———————–>

Không thấy bản tin của cái báo “An Ninh Thủ Ðô” nói Nguyễn Ðức Nhanh sẽ nắm giữ cái “cục” nào trong số 12 “Cục” của Tổng Cục An Ninh II. Chỉ biết TCAN II có tới 9 phó tổng cục trưởng.

Một điều đặc biệt là, kẻ cầm đầu Tổng Cục An Ninh II là Thiếu Tướng Phạm Dũng, trong khi 4 trong 9 ông tổng cục phó lại cấp trung tướng. Ðó là Vũ Hải Triều, Trịnh Lương Hy, Sơn Cang và Nông Văn Lưu.

Hồi đầu tháng 5 vừa qua, Vũ Hải Triều khi tham dự một cuộc họp với giới báo chí của chế độ đã khoe rằng ngành an ninh đã đánh sập hơn 300 báo điện tử và blogs loan tải tin tức “lề trái.”

Sự tiết lộ này được phổ biến trên một số diễn đàn đã làm ông Cù Huy Hà Vũ phẫn nộ gửi thư cho ông này nói, “Tôi vô cùng kinh tởm ông vì chỉ có loại dã man mới có hành vi phản văn minh đến như thế.”

Tướng Nhanh từng xuất hiện trên báo chí “lề trái” cho thấy đã nằm đằng sau các cuộc đàn áp giáo dân Công Giáo đòi “công lý” qua các vụ biểu tình cầu nguyện ở Thái Hà và Tòa Khâm Sứ Hà Nội.

Con dâu, bố chồng (Nguyễn Ðức Nhanh), bố vợ (Nguyễn Thanh Sơn, thứ trưởng Ngoại giao CSVN), Nguyễn Ðức Quang tự Quang béo (từ trái sang phải). (Hình: thongtinberlin.net) (Sau khi đám cưới, cả hai hiện sống ở Mỹ, Washington DC).

Gia đình ông Nhanh có một đời sống xa hoa mà nếu không có ăn hối lộ, tham nhũng cỡ nặng, không thể có tiền tiêu vung vít qua cửa sổ như thế. Những hình ảnh ăn sinh nhật ở nhà hàng khách sạn 5 sao. Ai muốn tìm những hình ảnh xa hoa của gia đình Nguyễn Ðức Nhanh va con trai lớn tên Quang, thường gọi là Quang béo, chỉ cần vào google tra cứu là ra rất nhiều.

Chân dung thật của ông Nguyễn Ðức Nhanh, chẳng gì đọc một lá đơn tố cáo của một thuộc cấp của ông phổ biến hồi năm ngoái trên Internet.

Trong thư tố cáo gửi Bộ Trưởng CA Lê Hồng Anh và nhiều chức sắc khác, đề ngày 11 tháng 4, 2009, ông Nguyễn Sơn, một cán bộ thuộc cấp của ông Nhanh viết rằng, “chưa bao giờ Công an Hà Nội lại nát như hiện nay và người gây ra tình trạng này chính là ông Nguyễn Ðức Nhanh, giám đốc Công an Hà Nội.

Trước đây, việc chạy chức, chạy quyền cũng đã xảy ra trong Công an Hà Nội nhưng chưa mang tính chất phổ biến. Nhưng từ khi ông Nguyễn Ðức Nhanh lên làm giám đốc thì việc chạy chức, chạy quyền đã trở thành phổ biến, đương nhiên, với bất kỳ ai muốn lên giữ vị trí lãnh đạo, dù nhỏ nhất là phó công an phường. Việc bổ nhiệm, luân chuyển đều do ông Nhanh quyết định hết. Các đồng chí phó giám đốc đều không có vai trò gì. Nhiều trường hợp, ông Nhanh nhận tiền chạy chức, chạy quyền rồi, nhưng bị dư luận Công an Hà Nội không đồng tình, vì số cán bộ đó đã từng bị kỷ luật, ông Nhanh lại lấy danh cấp trên để lấn át, như: “trường hợp này, anh Út, anh Ba, anh Bốn ở Bộ và Bí thư, chủ tịch TP đã đồng ý rồi” hoặc “trường hợp này do anh Út, anh Ba, anh Bốn ở Bộ, đ/c Bí thư, chủ tịch TP giới thiệu.” Thủ đoạn này của ông Nhanh ảnh hưởng xấu đến các đ/c lãnh đạo, nhất là những ai không hiểu thủ đoạn, con người thật của ông Nhanh.

Gần đây, ông Nhanh đang dùng chính sách luân chuyển cán bộ để rung dọa buộc mọi người phải chạy để lấy tiền; đồng thời tạo cớ để đệ tử người Hà Tây cũ (ông Nhanh là người Hà Tây) nắm giữ những chức vụ quan trọng của Công an Hà Nội. Có đồng chí đang làm trưởng một đơn vị ổn định, phát huy năng lực tốt, ông Nhanh điều sang đơn vị khác để tạo điều kiện cho đàn em lên. Ông Hải, trưởng phòng cảnh sát giao thông đang làm thủ tục nghỉ hưu, thấy có nhiều người muốn vào vị trí lãnh đạo này, ông Nguyễn Ðức Nhanh thông qua một số đệ tử bắn tin ra giá, ai muốn lên trưởng phòng cảnh sát giao thông thì phải nộp 1 triệu đô la. Ðã có người nộp 1 triệu đô và đã được ông Nhanh chấm chọn làm trưởng phòng cảnh sát giao thông (đương nhiên, sau khi lên chức họ sẽ tìm mọi cách thu hồi lại số tiền đã đổ ra và đó chính là nguyên nhân gây ra tiêu cực, sách nhiễu nhân dân). Mọi nguồn tiền chạy chức, chạy quyền đều đổ về gia đình ông Nguyễn Ðức Nhanh.

Ðám cưới con trai ông Nguyễn Ðức Nhanh cũng là đám cưới kỳ cục, sặc mùi xã hội đen nhất từ trước đến nay. Ngoài việc tổ chức linh đình diễn ra 3 ngày liền với lượng khách lên đến mấy nghìn người, ông Nhanh còn sai mấy đệ tử là những tên trùm xã hội đen (chơi với ông Nhanh từ khi ông ta còn là trưởng phòng cảnh sát điều tra) cầm thiệp mời đến gặp những tên có máu mặt trong giới xã hội đen, trùm buôn lậu, đòi nợ thuê, bảo kê nói là ông Nhanh mời nhưng yêu cầu không được đến dự đám cưới.

Mời cưới mà không cho người ta đến dự đám cưới thì chỉ có là yêu cầu nộp tiền, gọi là “mừng vọng cháu”. Trung bình mỗi phong bì “mừng vọng cháu” này không dưới 3,000 USD. Nhiều tiền nên con trai ông Nhanh (Nguyễn Ðức Quang) đã trở thành tay chơi khét tiếng Hà Nội (chỉ cần lên mạng Internet gõ Nguyễn Ðức Quang thì sẽ có nhiều bài, ảnh phản ánh việc ăn chơi của Nguyễn Ðức Quang).

Xin khẳng định rằng, gia trưởng, độc đoán, ông Nhanh không kém đàn anh đi trước, nhưng nịnh hót, lưu manh thì đàn anh, đàn chị đi trước gọi ông Nhanh là sư phụ.”

Ðể leo lên ghế cao hơn, ông Nhanh đã chi bao nhiêu? Liệu $50 triệu USD đủ không? Nếu cùng phe cánh và biết cách chung chi phải phép, càng tham nhũng càng dễ leo cao.

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=113786&z=157

———————————————————————-

Sinh mạng chính trị của tướng Nhanh và cuộc họp báo bất thường ngày 2/8/2011 tại Ban Tuyên giáo thành ủy Hà Nội

5-8-2011

Ở Hà Nội, Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh rất nổi tiếng vì nhiều cái “nhanh” nhưng lần họp báo này là cái “nhanh” khác liên quan đến chính sinh mạng chính trị của tướng Nhanh. Mấy ngày trước hôm thứ Ba 2/8, nếu ai tinh ý sẽ thấy 1 chiếc xe mang biển công an thành phố, kính đen kín bí mật vào cổng sau Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội qua lối phố Tôn Đản (đối diện cổng sau Vietcombank). Người để ý nhất cũng khó phát hiện khách trên xe bởi khi rẽ vào khuôn viên, người khách này không chậm chễ và rất kín đáo lỉnh ngay lên tầng, sau đó nhanh chóng lọt vào phòng của Trưởng ban Hồ Quang Lợi. Cung cách đi lại của người này rất “nghiệp vụ” nhằm tránh các con mắt soi mói như thể đang giấu diếm hoặc đảm bảo một bí mật gì đó.
 
Song vẫn có người biết vị khách với cung cách đi lại rất “nghiệp vụ” kia là Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh II – Bộ Công an, Giám đốc Công an Thành phố Hà Nội. Vậy cơn cớ gì khiến tướng Nhanh phải “nhanh” và “nghiệp vụ” đến vậy ngay giữa lòng thành phố mà ông ta là trùm an ninh?
Loại đối thủ, Nhanh chiếm ghế Giám đốc Công an Thành phố Hà Nội.
Khi Công an thành phố Hà Nội tổ chức bỏ phiếu tín nhiệm bầu giám đốc Công an thay tướng Phạm Chuyên về hưu thì Đại tá Nguyễn Đức Nghi phó giám đốc Công an Thành phố phụ trách an ninh và hậu cần chiếm số phiếu cao nhất. Sau đại tá Nghi là đến đại tá Đỗ Kim Tuyến – Tiến sỹ, Phó giám đốc. Phiếu của Nhanh rất thấp và chẳng ai nghĩ Nhanh sẽ lên được Giám đốc.
Đảng ủy, Ban Giám đốc Công an Thành phố làm báo cáo gửi Bộ. Ngay lập tức, Nhanh đã nhanh lên khóc với Lê Hồng Anh (đương nhiên khóc bằng tiền). Bằng một hành động chưa có tiền lệ, Bộ Công an đã tổ chức một hội nghị bất thường về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng trong công tác tổ chức cán bộ tại Công an Hà Nội. Đại tướng, Bộ trưởng Lê Hồng Anh đến phát biểu chỉ đạo hội nghị.
Trong bài phát biểu, Lê Hồng Anh chẳng chỉ đạo chi sất mà áp đặt một cách thô bạo. Viên tướng này nói toẹt ra: Hà Nội hiện nay không lo về mảng an ninh, hậu cần (nhằm để loại Nghi ra) cũng chưa cần đòi hỏi cao lắm về khoa học (mục đích để loại Đại tá, Tiến sỹ Đỗ Kim Tuyến) mà cần một người có kinh nghiệm về mảng cảnh sát (ám chỉ Nhanh) (xin giải thich chỗ này: Công an được chia làm hai mảng – An ninh và cảnh sát).
Sau đó, áp đặt bâng quơ này được Văn phòng Bộ “đóng” vào 1 văn bản gọi là Thông báo kết luận chỉ đạo hội nghị về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng trong công tác cán bộ Công an TP Hà Nội, trong đó, Nhanh được xếp là ứng cử viên số 1 (dĩ nhiên số 2 và 3 chỉ làm cảnh). Ai dám chống nào?
Thế là kết quả bổ phiếu tín nhiệm cơ sở kia (vốn là quy trình cứng) nhanh chóng bị lãng quên. Trước khi rời hội nghị, Hồng Anh không bắt tay ai mà chỉ bắt tay Nguyễn Đức Chung, tức Chung “con” (lúc đó mới là Thượng tá, Trưởng phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội, Phó Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an Hà Nội) và quay lại chỉ đạo “mồm” với Ban Giám đốc mà Nhanh đã nhanh chân lên đứng ngay sau rằng: cần chú ý bồi dưỡng thế hệ lãnh đạo kế cận như đồng chí này. Ai cũng biết Chung “con” từ lâu đã nhận Hồng Anh là bố nuôi. Thật là một sự bảo kê trắng trợn.
Nguyễn Đức Nhanh lên Trung tướng, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục an ninh II – Bộ Công An
Sau khi lên Giám đốc Công an, Nhanh được thăng hàm Thiếu tướng.
Theo Luật Công an Nhân dân, trần quân hàm giám đốc công an tỉnh thành chỉ là Thiếu tướng. Không dừng ở đó, Nhanh đã nhanh trí lách luật và chạy cấp trên, để có thể được thăng lên tiếp Trung tướng. Sau khi lại “khóc’ nhiều với thủ trưởng, Nhanh đã khiến thủ trưởng mủi lòng.
Nhân một hội nghị của Bộ Công an về tăng cường thế trận an ninh nhân dân, nâng cao cảnh giác, chống diễn biến hòa bình, sẵn sàng làm thất bại mọi âm mưu của các thế lực phản động, Hồng Anh chỉ đạo rằng hơn lúc nào hết, công tác an ninh của thành phố Hà Nội phải đặt lên hàng đầu. Do đó, để kịp thời đấu tranh, làm thất bại mọi âm mưu của các thế lực phản động trên địa bàn Thủ đô, nâng cao hiệu quả phối hợp chiến đấu, Tổng cục an ninh cần có 1 lãnh đạo là giám đốc công an thành phố. Vậy là Nhanh nghiễm nhiên làm Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh II – Bộ Công an.
Chỉ ít lâu sau, Nhanh được thăng quân hàm Trung tướng. Luật Công an Nhân dân quy định trần quân hàm cấp lãnh đạo Tổng cục là Trung tướng. Để xoa dịu bức xúc ở Hà Nội, Hồng Anh đã phong 1 loạt tướng cho Công an Hà Nội: Trần Long Xuyên – Phó giám đốc phụ trách tổ chức, tham mưu, lên Thiếu tướng. Đỗ Kim Tuyến – phụ trách cảnh sát, lên thiếu tướng. Công an Hà Nội trở thành đơn vị địa phương giữ kỷ lục về số tướng – 3 tướng. Điều chưa có trong lịch sử.
Việc Nhanh lên Trung tướng, Phó Tổng cục trưởng có nhiều uẩn khúc. Thứ nhất, trước hội nghị an ninh Bộ tổ chức ít lâu, chính Lê Hồng Anh về Công an Hà Nội chỉ đạo rằng Hà Nội chỉ cần người có kinh nghiệm về lĩnh vực cảnh sát mà không cần lo lĩnh vực an ninh (để nâng Nhanh, loại Nghi và Tuyến). Vậy mà ngay sau đó, để hợp thức hàm Trung tướng cho Nhanh, Hồng Anh lại đưa ra chỉ đạo kiểu xoay ngược 180 độ rằng ở Hà Nội, mảng an ninh cần được coi trọng số 1. Trong khi đó, chính Nhanh lại trưởng thành, đi lên từ lĩnh vực cảnh sát mà chưa bao giờ làm bất cứ công tác nào của lĩnh vực an ninh. Bằng những tuyên bố bất nhất, bằng thái độ lươn lẹo, bằng việc điều 1 anh cảnh sát địa phương lên làm lãnh đạo một đơn vị nghiệp vụ an ninh cấp bộ – Hồng Anh đã bộc lộ đầy đủ nhất bản chất bỉ ổi, tha hóa của một con người chưa bao giờ được rèn luyện, thử thách, tự nhiên được phong thẳng lên đại tướng.
Song song với việc phù phép cho Nhanh, Hồng Anh chỉ đạo phong Đại tá và đưa Nguyễn Đức Chung tức Chung “con” lên Phó Giám đốc Công an thành phố. Để đứa con nuôi này rộng đường quan lộ lên chức Giám đốc trong thời gian gần, đường dây của Hồng Anh đã đưa được Chung vào Thành ủy viên trong kỳ Đại hội Đảng bộ thành phố Hà Nội (Giám đốc công an TP phải là Thành ủy viên – tức thành viên Ban chấp hành Đảng bộ Đảng cộng sản Tp Hà Nội).
Không dừng ở đó, Hồng Anh còn “bố trí” đưa Đỗ Kim Tuyến lên Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Phòng chống tội phạm, đưa Nguyễn Đức Nghi lên Giám đốc Sở Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy Hà Nội. Giờ, Chung “con” là người duy nhất có thể ngồi lên ghế Thiếu tướng, Giám đốc Công an Hà Nội. Các vị Phó giám đốc còn lại đều quá tuổi “cơ cấu”. Bằng những việc làm như trên, Hồng Anh đã chính thức biến mình thành ông trùm của tập đoàn quyền lực trong ngành công an. Ung dung sắp xếp bên dưới như vậy để Hồng Anh tự tin bước vào trận quyết đấu nhân sự Đại Hội Đảng toàn quốc 11 nhằm bảo vệ ghế bộ trưởng để tiếp tục thao túng, tiếp tục trục lợi.
Thời gian xung quanh Đại hội Đảng toàn quốc 11 vừa qua là lúc các bên luôn sử dụng các ‘biện pháp nghiệp vụ” để triệt nhau, trong đó lực lượng công an được sử dụng triệt để trong những cuộc so đấu. Vụ Hồ Đức Việt ngã ngựa ngay trong Hội nghị Trung ương bàn về nhân sự Đại Hội là một minh chứng.
Cuộc so đấu trong nội bộ Bộ Công an
Khi sắp xếp nhân sự Đại Hội, có phái muốn đưa nhân sự mới là Trung tướng, thứ trưởng Trần Đại Quang (sinh năm 1950, quê Ninh Bình) vào ghế bộ trưởng Bộ Công an và Hồng Anh “bị” đẩy lên Thường trực Ban Bí thư. Nước cờ này hết sức thâm độc đối với Hồng Anh. Tuy là đi lên nhưng thực chất là đi xuống bởi lẽ cái ghế Thường trực ban Bí thư chỉ hữu danh mà vô thực, Hồng Anh không muốn. Ông ta muốn ngồi ghế Bộ trưởng để sai khiến, để thao túng, để ăn tiền. Điều này khiến Hồng Anh vô cùng nóng mặt và phải ra tay triệt hạ. Công an Hà Nội (cụ thể là Nhanh và Chung “con”) được lệnh “sẵn sàng” để trên điều động. Rà soát các yếu điểm, quan hệ của Quang, với tin tức các “đặc tình”, các đầu mối cung cấp về. Một bức tranh được vẽ lên như sau.
Để đủ tuổi “cơ cấu” tiếp, năm 2004, Trần Đại Quang đã lo xa và “nhờ” Đinh Văn Hùng (khi ấy là Chủ tịch UBND tỉnh Ninh Bình) chứng nhận Quang sinh năm 1956 (tức bớt đi 6 tuổi). Việc chứng nhận này có mấy uẩn khúc:
-thứ nhất, thẩm quyền xác nhận năm sinh thuộc Sở Tư pháp, không thuộc Chủ tịch UBND tỉnh.
-Thứ hai, giấy chứng nhận năm sinh mà Hùng ký không phù hợp với hệ thống mẫu văn bản đã ban hành của ngành Tư pháp. –Thứ ba, Hùng ký giấy chứng nhận không dựa trên cơ sở đề xuất nào, và ký trước khi rời ghế Chủ tịch vài ngày.
-Thứ tư, toàn bộ giấy tờ, học bạ, bằng cấp của Quang từ trước tới nay đều ghi rõ năm sinh là năm 1950. Với năm sinh này, Quang đã hết tuổi “cơ cấu” nhân sự cho Đại Hội 11.
Phe Lê Hồng Anh quyết định đánh Quang bằng 2 mũi giáp công.
-Thứ nhất, tung lên internet toàn bộ câu chuyện, tư liệu về việc Quang khai gian năm sinh để “tạo dư luận” trước Đại Hội nhằm tiện bề hạ gục Quang.
-Thứ hai, chỉ đạo Nhanh và Chung “con” mở chuyên án lớn nhắm vào Đinh Văn Hùng (lúc này là Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Ninh Bình), cánh tay tài chính, hậu phương lớn của Trần Đại Quang.
Chuyên án triệt hạ và thủ tiêu nhân chứng.
Ngày 29/5/2010, Công an thành phố Hà Nội đã khởi tố vụ án liên quan đến hai chiếc lọ lục bình và chiếc trống đồng (hàng quốc cấm) mà ông Đinh Văn Hùng – nguyên bí thư Tỉnh ủy Ninh Bình là “nhân vật” chính.
Vụ việc được phát hiện ra khi cơ quan công an đang tiến hành điều tra vụ mất cắp đôi lục bình ở giáo xứ Hà Hồi, thì chị Nguyễn Thị Nga – con gái ông Nguyễn Thế Võ (chuyên gia đồ cổ) và Cao Trường Sơn – con rể Bí thư tỉnh uỷ Đinh Văn Hùng- đã mang đôi lục bình và 1 chiếc trống đồng lên Hà Nội nộp cho cơ quan điều tra. Xác định tính nghiêm trọng của vụ án, cơ quan công an đã tiến hành khởi tố vụ án “trộm cắp tài sản, tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có”.
Đôi lục bình sau khi bị mất trộm đã tái xuất hiện vào khoảng tháng 8/2005 trong tay anh Trương Văn Sơn, còn có tên “Sơn ba thá”, trùm buôn đồ cổ ở Hà Nội. Qua một thời gian vòng vo luân chuyển qua hiệu cầm đồ và mách mối, cuối cùng hai chiếc bình đã được bán cho ông Đinh Văn Hùng với giá 40.000 USD.
Số phận của chiếc trống đồng cũng ba chìm bảy nổi. Vào khoảng tháng 6/2009, ông Trần Huy Nghị (47 tuổi, trú tại xã Hồng Thái Đông, Đông Triều, Quảng Ninh) đã mua được nó từ người bán sắt vụn. Sau một thời gian sang tên đổi chủ, giới thiệu mách mối, cuối cùng chiếc trống này cũng về tay ông Hùng với giá 1,2 triệu USD. Hội đồng giám định của Hà Nội kết luận chiếc trống có niên đại cách đây khoảng 2.000 năm và được sản xuất từ Trung Quốc. Theo Điều 6 và 7 Luật Di sản văn hoá, chiếc trống đồng này thuộc di sản Nhà nước quản lý, cấm mua bán, trao đổi.
Sau đó, dư luận cả nước đã sôi sục về việc Bí thư Tỉnh ủy Đinh Văn Hùng lấy đâu ra tiền để mua món đồ cổ trị giá hàng chục tỷ đồng như vậy? Vụ việc đang điều tra thì ông Đinh Văn Hùng bị kỷ luật về Đảng, khai trừ khỏi Trung ương.
Tuy nhiên, việc tiếp tục đánh án đã gặp phải lực cản “vô hình”. Vụ án đã quá thời hạn điều tra rất lâu nhưng cơ quan điều tra vẫn chưa thể khởi tố bị can nào.
Sau khi hết hạn điều tra vào 31/10/2010, cơ quan điều tra đã tiếp tục gia hạn điều tra nhiều lần. Trong thời gian này, Trương Văn Sơn tức Sơn “ba thá” đã bị thủ tiêu. Đầu mối quan trọng để lần ra sự liên đới của ông Đinh Văn Hùng đã đột ngột tử vong trong một vụ tai nạn. Vụ này khiến người ta rùng mình nhớ lại việc Đại sứ Đinh Bá Thi bị đâm chết trong một vụ tai nạn bí ẩn ở Hàm Tân, Thuận Hải năm 1978.  (theo vài nguồn tin trên mang, báo chí lức ấy đăng tin ông Thi bị tai nạn xe ở Cầu Sài Gòn). Đầu mối thứ hai là Nguyễn Thế Võ (trùm đồ cổ Ninh Bình) thì đột ngột bị tâm thần.
Vụ này, đến nay vẫn dậm chân tại chỗ. Sau Đại Hội Đảng 11, Trần Đại Quang vào ghế Bộ trưởng. Với sự lên ngôi ấy, chuyên án đồ cổ chưa được giải quyết bỗng chốc trở thành con dao lưỡi sắc bén và nhọn hoắt đang kề vào cổ Nguyễn Đức Nhanh và Nguyễn Đức Chung.
Người nắm đằng chuôi là tân Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang. Lê Hồng Anh thì ngậm ngùi, bất lực bỏ mặc con nuôi và đệ tử cho đối thủ chọc tiết.
Những cú phản đòn của Trung tướng tân Bộ trưởng TĐQ
Thực ra, không phải bây giờ Trần Đại Quang mới ra tay.
Trở lại thời kỳ trước Đại hội 11, phe của Lê Hồng Anh trên đà thừa thắng. Nhanh đã thực hiện một cú ảo thuật về chính trị song đã bị phe của Quang trên Bộ “đọc vị” và chặn đứng.
Số là sang năm đã đến tuổi hưu, chính Nhanh cũng thấy mình khó cưỡng và phải nhường ghế Giám đốc cho Chung “con” trong tương lai gần. Nhanh lại chưa muốn về mà muốn “cống hiến đến hơi thở cuối cùng”.
Nhân kỳ hiệp thương giới thiệu đại biểu quốc hội vừa qua, Nhanh đã ép Ban Giám đốc công an thành phố và Thành ủy Hà Nội làm văn bản cử Nhanh là ứng cử viên đại biểu quốc hội, đoàn Hà Nội.
Khi văn bản lên đến Bộ, đúng lúc phe của Trần Đại Quang đã chiếm thượng phong. Ngay lập tức, Bộ Công an đã ra văn bản nêu rõ “không cử đồng chí Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh tham gia ứng cử đại biểu quốc hội TP Hà Nội vì nhiệm vụ của đồng chí trên hai cương vị Giám đốc Công an TP Hà Nội và Phó Tổng cục trưởng Tổng cục an ninh II là rất quan trọng và nặng nề”.
Nhanh đã rất ranh ma khi tham gia ứng cử đại biểu quốc hội. Y dự tính: nhiệm kỳ quốc hội là kéo dài tới 2016, chờ bầu và bàn giao nhiệm vụ cho quốc hội khóa tiếp theo cũng là năm 2017. Như vậy Nhanh có thể “cống hiến” đến năm 65 tuổi. Hơn nữa, sau khi trúng đại biểu quốc hội, Nhanh sẽ chạy 1 ghế trong Hội đồng an ninh quốc gia. Song toan tính này đã bị phe của Trần Đại Quang chặn đứng.
Cuộc họp báo của tướng Nhanh ngày 2/8/2011
Thế chính trị của Nhanh đang như ngàn cân treo sợi tóc: vụ án đồ cổ có thể bị lật ngược. Rất có thể kết cục của Nhanh sẽ như tướng Phạm Xuân Quắc, thậm chí tệ hơn. Mọi ngả đi lên đều bế tắc. Quốc hội thì không được vào. Tổng cục an ninh II thì bây giờ chẳng thèm mời Nhanh lên dự bất cứ cuộc họp nào, mặc dù Nhanh là Phó Tổng cục trưởng. Nhanh rùng mình nhớ lại số phận của Ủy viên Bộ chính trị Hoàng Văn Hoan lúc sắp bị Lê Đức Thọ và lê Duẩn “chọc tiết” – cũng chẳng được mời đi họp. Không được mời đi họp tức là có vấn đề. Đó là giặc ngoài.
Còn thù trong thì sao? Chung “con” đang ngày càng gây bè kéo cánh, không coi Nhanh ra gì cả.
Không chừng, chỉ vài ngày nữa Nhanh sẽ có Thông báo quyết định chờ nghỉ hưu. Nên nhớ là quyết định chờ nghỉ nhé, chưa phải là quyết định nghỉ chính thức. Nó thường được đưa ra trước thời điểm nghỉ hưu chừng 6 tháng mà nếu không có gì thay đổi, đầu năm 2012, Nhanh sẽ nhận được quyết định nghỉ chính thức. Rất có thể Thông báo nghỉ hưu sẽ đến sớm hơn. Trong trường hợp xấu nhất, Nhanh sẵn sàng đón nhận giây phút ấy nhưng cầu mong quyết dịnh, hay thông báo hay là bất cứ cái gì mà trên định thì đừng xảy ra trước Tết. Để Nhanh còn có 1 cái Tết trọn vẹn, 1 cái Tết đầy ắp phong bì và quà biếu. Nếu quyết định hoặc thông báo đưa ra trước Tết thì Nhanh còn gì là Tết nữa. Công an Hà Nội đã có tiền lệ rồi. Đại tá Nguyễn Đình Hoành – giám đốc – nhận Thông báo nghỉ hưu vào 23 Tết âm lịch. Kết quả là tết ấy nhà Hoành lạnh tanh, thưa hẳn khách, quà và phong bì. Càng nghĩ, Nhanh càng rùng mình.
Đang thù trong giặc ngoài như vậy thì lại sinh ra cái vụ Trung Quốc cắt cáp, sinh ra lũ biểu tình này. Thật rách việc. Nhanh còn đâu tâm trí và thời giờ để nghĩ về chủ quyền, biển đảo. Kệ mẹ, cứ cho lũ đàn em tự biết phải dùng “nghiệp vụ” thế nào. Bọn Bộ với Tổng Cục thế nào cũng tru lên. Kệ mẹ, ai bảo chúng mày coi khinh tao. Nhanh kệ thật.
Không ngờ bọn đàn em u mê trong hệ tư tưởng “còn Đảng, còn mình” không phân biệt được đâu là sáng, đâu là tối, ai cũng là phản động hết. Bắt. Đánh. Đập. Một cái đạp vào mặt người yêu nước đã đi vào lịch sử. Cả nước sôi lên, dư luận ầm ầm. Đơn từ gửi tứ tung đi các nơi đòi truy cứu trách nhiệm người đứng đầu Công an Thành phố.
Báo chí thì như lũ đỉa đói. Mấy ngày nay cứ bám riết hỏi cái này cái kia. Lũ ăn hại. Bỏ mẹ. Đến nước này thì bỏ mẹ. Không khéo mấy thằng Bộ lại chơi khăm mình đây. Mà không dập nhanh vụ này, Quốc hội đang họp, mấy thằng “thối mồm” lại có cớ để tru tréo. Lần này thì Nhanh thấy nguy hiểm. Nguy quá, nguy quá. Đàn áp biểu tình yêu nước. Có “gì” với Trung Quốc đây. Vụ này mà mấy thằng an ninh trên Bộ nhảy vào thì rách việc to.
Vắt óc nghĩ mãi, Nhanh ngoắt tay gọi lái xe đưa sang Ban Tuyên giáo Thành ủy “nói chuyện” với Hồ Quang Lợi – Trưởng ban- nhằm “định hướng” dư luận.
Hồ Quang Lợi bày cho cách tổ chức cuộc họp giao ban báo chí định hướng dư luận nhưng ban Tuyên giáo thành ủy chỉ giao ban báo chí thường kỳ vào thứ Sáu hàng tuần. Tức phải đợi đến thứ Sáu ngày mồng 5 tháng 8. Nhanh bảo như thế thì chậm quá. Ngọn lửa bây giờ cháy ngày càng to, phải dập ngay, phải định hướng ngay, bắt đầu từ bọn báo chí thối mồm. Ngó nhìn Lợi, sao Nhanh thấy ghét thằng xứ Nghệ này thế. Chợt nhớ, thằng cha này cùng làng Quỳnh Đôi với Hoàng Văn Hoan, không khéo … Nghĩ đến đó, Nhanh móc 2 tập giấy toàn USD ra đưa cho Lợi bảo chỉ đạo anh em lo giúp. Nhanh cài thêm đây cũng là nhiệm vụ chính trị của cả thành phố. Mắt Lợi chợt sáng lên như rắn mồng 5… Trước lúc chia tay, Lợi nói như chắc: anh về sai mấy thằng văn phòng soạn 1 văn bản như kiểu Thông tấn xã VN rồi phắc qua đây (fax) …. Không phải báo cáo với anh Nghị đâu, hì hì. Lợi cười đóng chặt cái cặp mắt lươn ti hí của hắn lại …
Những việc còn lại diễn ra như mọi người đã biết. Trong một cử chỉ khẩn trương và nhã nhặn hiếm có, tướng Nhanh họp báo tại ban Tuyên giáo Thành ủy chiều ngày 2/8 năm 2011, gọi việc “tụ tập – Bộ Ngoại giao” là biểu tình yêu nước, thanh minh rằng Công an Hà Nội không có chủ trương đàn áp biểu tình yêu nước. Thông báo đã đình chỉ chức vụ của tác giả cái đạp vào mặt người yêu nước – cái đạp đã đi vào lịch sử.

———————————————

 

 

Posted in Hội Nghị Thành Đô 1990 | Leave a Comment »