Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Một 21st, 2014

►Vực thẳm đang đón chờ “Sa hoàng Công An” Trung Quốc – Chu Vĩnh Khang đang bị quản thúc tại gia để điều tra vì từng lãnh đạo công an và tội tương tự như Thượng tướng Thứ trưởng PQN

Posted by hoangtran204 trên 21/01/2014

Vực thẳm đang đón chờ “Sa hoàng Công An” Trung Quốc

15-1-2014 

Patrick Saint-Paul, phóng viên Le Figaro ở Bắc Kinh

Phong Uyên chuyển ngữ

Lời người dịch: Được mệnh danh là “Beria Trung Quốc”, Chu Vĩnh Khang, cho tới tháng 11 năm 2012, ông vẫn là nhân vật thứ 3 của chế độ, nắm trong tay bộ máy công an, mọi cơ quan tình báo và luôn cả Tư pháp. Nhân vật này có thể sắp bị Tập Cận Bình đem ra tế thần trong cái gọi là chiến dịch chống tham nhũng được họ Tập bày ra để củng cố quyền hành cho mình. Khó mà không liên tưởng đến một vị Thượng tướng Công an Việt Nam có chút dính líu với vụ Dương Chí Dũng. Nhưng ai sẽ là Tập Cận Bình Việt Nam?

Cộng Hòa Nhân dân Trung Quốc đang sửa soạn trình diễn một vở tuồng mới, vĩ đại, nửa chính trị nửa pháp lý, sau vở tuồng lên án Bạc Hy Lai tù chung thân với tội tham nhũng, biển thủ và lạm dụng chức vụ.

ĐCSTQ đã được chuẩn bị để sẵn sàng vứt xuống vực thẳm một “con cọp lớn” khác: Chu Vĩnh Khang, nhân vật đứng hàng thứ 9 của ĐCSTQ, cựu Sa hoàng của cơ quan an ninh Trung Quốc, một bộ mặt lớn của kỹ nghệ dầu hỏa… và là người đã che chở Bạc Hy Lai cho tới khi bị hạ bệ. Khi dành riêng cho mình con thú này và đặt vào chỗ hạng nhất trong bảng săn bắn của mình, chủ tịch Tập Cận Bình, đã lợi dụng được đúng thời cơ để củng cố quyền hành của chính ông ta.

Với mái tóc đen sậm được chải ra đằng sau một cách hoàn hảo, bộ mặt chữ điền với cặp mắt soi bói như một con mèo, lông mày đậm và cái cầm vuông cương nghị, Chu Vĩnh Khang, 71 tuổi đã luôn luôn trau dồi cái thân thể của một con thú dữ. Đứng hạng thứ 9 trong Ban thường vụ bộ Chính trị ĐCSTQ, nơi tập trunvg quyền hành tối cao, nhưng thật ra là nhân vật thứ 3 của chế độ, chỉ sau Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo.

Cho tới năm ngoái trước khi về hưu, Chu Vĩnh Khang, được mệnh danh trên Mạng là “Beria Trung Quốc”, tên của trùm mật vụ thời Staline, là một trong số những nhân vật bị thù ghét nhất… nên đã được dùng làm cái bia lí tưởng cho êkíp lãnh đạo mới nhằm bắn.Là trung tâm của một cuộc điều tra rộng rãi về những sự kiện tham nhũng và biển thủ, Chu Vĩnh Khang bị quản thúc tại gia từ nửa tháng 12, theo nguồn tin của nhũng giới thân cận ĐCS.

Theo nhật báo Hồng Kông South China Morning Post, Tập Cận Bình cho thành lập một tổ đặc biệt có nhiệm vụ điều tra mọi hành động của Chu. Người ta vẫn chờ đợi tin chính thức bắt giam Chu Vĩnh Khang. Nhưng những tố cáo mỗi ngày một dài: tham nhũng, âm mưu đảo chính, giết người…

[Khi Tập leo lên các chức vụ ngày càng cao trong đảng CSTQ, gia đình chị ruột của Tập mở rộng việc làm ăn doanh nghiệp vào  trong các mỏ khoáng sản, bất động sản, máy móc sản suất điện thoại di động.  Tập Cận Bình có nhiều bất động  sản ở Hồng Kong, gồm 1 biệt thự trị giá 31,5 triệu đô la, và 6 bất động sản khác trị giá 24,1 triệu đô la…theo nguồn tin của Bloomberg. Các nguồn lợi của gia đình chị Hai của Tập gồm đầu tư  376 triệu đô la trong nhiều công ty, chiếm giữ 18% trong công ty kim loại hiếm quí trị giá 1,73 tỷ đô la, và 20,2 triệu đô la trong 1 công ty cổ phần về kỹ thuật. (Trần Hoàng dịch từ nguồn Bloomberg)

Chu từ trước tới nay vẫn là con vật đáng ghét nhất của những người có tự tưởng rộng rãi vì đã thẳng tay đàn áp những người bất đồng chính kiến, những người thuộc giáo phái Pháp luân công, người Tây tạng và người Hồi giáo… Tuy vậy Đảng chỉ tập trung vào những sự kiện tham nhũng, tránh bới ra những hành động của Chu đối với những người này để khỏi bị đập trở lại là đã nhắm mắt để mặc Chu tung tác như vậy từ cả mấy thập kỷ cho đến nay. 

Ám sát kiểu MafiaChu bị nghi ngờ là đã sai người giết vợ mình, theo nhiều nguồn tin được báo chí kể lại. Khi Chu là bí thư Đảng tỉnh Tứ Xuyên, từ 1999 đến 2002, Chu có ngoại tình với rất nhiều đàn bà, trong số đó có Giả Tiểu Hoa, xướng ngôn viên đài truyền hình CCTV. Khi Giả Tiểu Hoa nói có bầu, Chu cam kết sẽ li dị vợ. Ít lâu sau, người vợ bị chết trong một tai nạn xe hơi rất bí hiểm. Bị 10 năm tù, 2 người tài xế bị kết tội làm chết người, chỉ 3 năm sau đã được phóng thích. Chu lấy cô nhà báo này và hiện nay cũng bị quản thúc cùng với Chu.

Chu cũng giữ vai trò chính trong những vụ ám sát kiểu mafia những người đối lập chính trị, 1 tướng lãnh và 3 nhà kinh doanh, theo những trang mạng tiếng Hoa ngoài lãnh thổ nước CHND TQ. Theo những trang mạng này, Chu âm mưu làm cuộc đảo chính lật đổ Tập Cận Bình để bảo vệ quyền lợi gia đình và phe phái.Những tài liệu về hiện trạng của cuộc điều tra được phân phát cho những thành viên Trung ương Đảng, không nhắc gì đến những tố cáo giết người và âm mưu đảo chính, theo nhà báo độc lập, Cao Ngọc (Gao Yu): “chính quyền không có lợi lộc nào mà đưa ra những chuyện này. Quá nhậy cảm”. Cô Cao Ngọc giải thích như vậy.

Tập Cận Bình và vây cánh nắm đủ bằng cớ là Chu còn mắc một tội phạm thượng nữa trước khi có Đại hội Đảng 18 trao quyền hành cho Tập Cận Bình. “Những thông tin về của cải mà gia đình Tập Cận Bình và Ôn Gia Bảo tích lũy đến từ báo chí nước ngoài đều phát xuất từ phòng 610. Khởi đầu, phòng 610 có nhiệm vụ những tin tức về các thành viên của giáo phái Pháp Luân Công ở nước ngoài. Nhưng sau này phòng 610 được đổi hướng để chuyên về điều tra về của cải của các lãnh đạo Đảng được chuyển ra ngoài lãnh thổ. Phòng 610 được đặt dưới quyền của 1 người thân cận Chu.

Dưới con mắt Đảng, cái toan tính làm mất ổn định trong Đảng này không thể tha thứ được”, nhà báo Cao Ngọc giải mã như vậy.Là Sa hoàng Công an cho tới khi về hưu tháng 11-2012, Chu tự tạo cho mình uy quyền thứ 4, sau Đảng, chính phủ và quân đội.

Chu Vĩnh Khang ngự trị trên 10 triệu viên chức trong khi quân đội chỉ có 2 triệu rưởi người, và Chu nắm trong tay 1 ngân quỹ khổng lồ. Chu kiểm sát toàn thể bộ máy công an, lực lượng dân phòng, các quan tòa, các tòa án và cả 1 hệ thống các trại cải tạo. Chu cũng là người điều hành mọi cơ quan tình báo. “Chu tự tạo cho mình một phe phái có toàn quyền làm đủ mọi chuyện nhân danh sự bảo toàn ổn định quốc gia. Tình trạng thê thảm hiện thời ở Tây Tạng và ở Tân Cương, một phần lớn là kết quả của chính sách chính trị tồi bại của Chu với chiến lược duy nhất là đàn áp”. Cô Cao Ngọc xác nhận như vậy.

Trong quá khứ, ĐCSTQ phần nhiều đóng cửa tự giải quyết với nhau, phế truất những quan chức cao cấp bị thất sủng qua những thủ tục nội bộ kín đáo. Nhưng hiện nay có nhiều dấu hiệu chứng tỏ họ Tập sẽ không tránh cho Chu cái nhục bị xử công khai.Chu Bình, con trai Chu đang bị giam giữ công khai từ tháng 12 về tội biển thủ công quỹ lên tới nhiều tỷ euros trong những vụ tham nhũng ở Tứ Xuyên và trong kỹ nghệ dầu hỏa. Chu Bình hình như đã chấp thuận hợp tác với các nhân viên điều tra để lập hồ sơ chống lại chính cha mình, nhân vật số một của Tứ Xuyên từ 1999 tới 2002 và là cựu chủ tịch CNCP, tập hợp dầu hỏa số một của Trung Quốc. ” Những lãnh đạo chánh muốn rằng vụ việc Chu Vĩnh Khang phải tôn trọng thủ tục pháp lý để đưa ra tín hiệu là Trung Quốc là 1 nước pháp quyền và sự điều tra không phải là khí cụ của thanh trừng chính trị “, theo một nguồn tin được báo South china Morning Post kể lại.

Dứt răng con cọp

Tuần vừa rồi Ban Trung Ương Thanh tra kỷ luật đảng, cánh tay sắt của Đảng trong cuộc chiến bài trừ tham nhũng, đã đe dọa ngầm Chu khi nhắc lại lời tuyên bố của Tập “không cần biết thứ bậc hay chức phẩm của một nhân vật nào, nếu nhân vật ấy vi phạm kỷ luật Đảng hay pháp luật thì sẽ bị trừng trị một cách khắc khe nhất”. Về phần mình Tập Cận Bình cũng đã kêu gọi Tư pháp và Công an chấn chỉnh lại hàng ngũ của mình để quét sạch tham nhũng… một mũi giáo đâm vào sự quản trị của Chu. Nếu Tập là người hòa tấu cuộc xử án công khai Chu Vĩnh Khang, để cho Tòa kết án tử hình hay tù chung thân, thì Tập là người đầu tiên phá bỏ cái luật lệ vẫn được tôn trọng từ sau Cách mạng Văn hóa là những lãnh đạo cao cấp không có gì phải lo sợ một khi đã về hưu. Chu Vĩnh Khang sẽ có thể là người có trách nhiệm cao nhất bị lôi ra tòa từ khi có vụ xử “bè lũ bốn tên”.

Những thế lực mạnh mẽ phò trợ Chu trong ĐCSTQ như cựu chủ tịch Giang Trạch Dân, luôn luôn chống đối những cải cách kinh tế phóng khoáng của êkíp cầm quyền mới, kiếm cách ngăn cản Tập; “Giang rất tức giận, nhắn nhở Tập từ mấy tháng nay khi khẳng định là đã sẵn sàng phơi bầy công khai trước công chúng những mâu thuẫn trong nội bộ Đảng làm tổn hại đến hình ảnh của Đảng. Bởi vậy Tập Cận Bình thấy phải bắt đầu bằng dứt răng cọp trước khi tìm cách lột da nó”, Cao Ngọc giải mã như vậy.

Là cưu lãnh đạo China National Petroleum Corporation (CNPC) trong những năm 80, Chu Vĩnh Khang đã kiến tạo cho mình những mạng lưới bằng cách dựa vào “mafia dầu hỏa”, từ 1988 đến 1998. Ngay từ năm 2012, Li Chungchen, nhân vật số 2 của ĐCSTQ ở Tứ Xuyên và là đồng minh thân cận của Chu đã bị mất mọi chức vụ. Hàng tá các cán bộ và các nhà kinh doanh tỉnh Tứ Xuyên bị bỏ vào nhà tù cùng một chuyến. Tháng 6 năm 2013, cụu thư ký của Chu được lên làm phó chủ tịch Tứ Xuyên, Guo Yongxiang, bị bắt. Ngay sau đó, 4 cựu lãnh đạo cao cấp của CNPC bị kết tội, trong số đó có Wang Yongchun, nhân vật số 2 của Petrochina, chi nhánh của CNPC. Tháng 5 2013, Liu Tienan, giám đốc Ủy ban Quốc gia về năng lượng bị huyền chức. Rồi đến lượt Jiang Jiemin, một cột trụ chống đối mọi cải cách và là nhân vật số 1 của Sasac, Giám sát viên những công ty công quản, cựu chủ tịch CNPC cũng bị huyền chức.

Khi phát động chiến dịch chống tham nhũng ngay sau khi lên nắm quyền, Tập Cận Bình đã hứa sẽ diệt trừ từ những con “ruồi nhặng” là những viên chức hạng thấp, đến những con “cọp”, là những nhân vật chóp bu nắm giữ những trách nhiệm lớn trong nước. Chắc ngay khi nói những câu đó, họ Tập đã nghĩ đến Chu Vĩnh Khang.

Một khi đã vứt Chu Vĩnh Khang cho công luận làm thịt, chủ tịch Trung Quốc coi như là đã thực hiện lời hứa, đồng thời cũng chinh phục được lòng dân chúng. Sụ trả thù cá nhân này và sự thanh trừng tiếp theo đó, đã cho phép họ Tập nắm được chắc quyền hành trên đất nước qua sụ kiểm sát được bộ máy công an. Khi đã đi được đến cùng, Tập hi vọng có thể vô hiệu hóa được vĩnh viễn phe Giang Trạch Dân, đồng thời cũng đưa ra một cảnh cáo nặng kí cho những đối thủ còn tiềm ẩn.

Nguồn: Báo Le Figaro ngày 15-1

——————-

* Nhà lãnh đạo cơ quan an ninh và công an Trung Quốc Chu Vĩnh Khang là người góp phần đắc lực nhất cho sự “ổn định” của Trung Quốc trong thời gian 30 chục năm qua sắp bị đảng CS Trung Quốc đưa ra tế thần để làm hạ nhiệt sự tức giận trong dân chúng. 

Từng là một nhân vật đầy quyền lực và đứng hàng thứ 3 sau Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào, ông Chu Vĩnh Khang và vợ đang bị quản thúc tại gia vào tháng 12-2013, đang bị điều tra về tội tham nhũng dù đã về hưu; dĩ nhiên trong thời gian tại chức trong hơn 30 năm qua, ông ta đã ăn chia tiền tham nhũng với các nhân vật chóp bu khác trong đảng CSTQ, nhưng nay chỉ một mình ông chịu tội. 

Bài báo này nhắc nhở các An ninh và công an nhân dân  ở VN, những người nào đang giữ vai trò đắc lực cho việc đàn áp nhân quyền và tôn giáo, bắt bớ đánh đập tù đày 600 tù nhân lương tâm VN, bỏ tù những người bất đồng chính kiến như Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Đỗ Thị Minh Hạnh, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung,…nếu không biết chừa, mà vẫn còn ngoan cố, tích cực việc đàn áp người dân…, thì vài năm tới đây, khi đảng CSVN không còn độc quyền cai trị nữa, họ sẽ chịu chung số phận như Chu Vĩnh Khang. Thượng tướng công an Phạm Quý Ngọ đang ở trong tầm ngắm, đang bị điều tra, có nguy cơ bị truy tố ra tòa, nên trước đó đã phải giả vờ nằm bệnh viện, hy vọng miễn truy cứu về các tội bị tố giác trong vụ án Dương Chí Dũng và Dương Tự Trọng. 

Advertisements

Posted in Chinh tri Trung Quoc, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Hãy đi thăm các cựu tù nhân lương tâm và gia đình các tù nhân lương tâm

Posted by hoangtran204 trên 21/01/2014

Hơn 3 giờ bị câu lưu trái pháp luật- Hãy đi thăm các cựu tù nhân lương tâm và gia đình các tù nhân lương tâm

21-1-2014

Ts Nguyễn Quang A

Chúng tôi định đi thăm các tù nhân lương tâm và gia đình họ ngày 18-1-2014, tôi mắc bận không đi được.

Ngày 19-1-2014 khi dự lễ tưởng niệm Hoàng Sa tại tượng đài Lý Thái Tổ mới biết cuộc đi thăm tù nhân được chuyển sang ngày 20. Chứng kiến cảnh chướng tai gai mắt do công an (tôi tin những người mặc thường phục hôm đó cũng là công an mặc thường phục để che mắt thiên hạ) gây ra trong buổi tưởng niệm 40 năm Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa, nhưng tôi đã không nhắc đến sự kiện đau lòng và ô nhục vào buổi sáng đó trong bữa cơm tối với phó thủ tướng Vương quốc Bỉ, một giáo sư về luật hiến pháp và nhân quyền. Giá mà bữa cơm ấy diễn ra sau 20-1-2014 thì tôi đã có thể nói cho vị giáo sư đáng kính về kinh nghiệm bản thân mà tôi tóm tắt sau đây.

Ngày 20 -1-2014 chúng tôi đi thăm và cuộc viếng thăm này đã kéo dài ngoài dự kiến. Đến tận sáng 21-1-2014 lúc 0 giờ 13 phút tôi mới về đến nhà sau hơn 3 giờ bị câu lưu trái pháp luật tại xã Chương Dương, huyện Thanh trì Hà Nội cùng 6 người bạn khác. Trả lời nhà báo Trần Quang Thành xong tôi lên giường đánh một giấc đến hơn 7 giờ sáng, rồi lại phải đi họp ở xa Hà Nội nên chỉ kịp gửi email cảm ơn bạn bè đã quan tâm đến việc xảy ra tối qua ngày 20-1-2014 và hứa sẽ viết lại tóm tắt để mọi người rõ.

Chiều mới quay lại Hà Nội và nhận được rất nhiều điện thoại từ những người quen và các sứ quán trước và trong lúc viết mấy dòng này và quên mất việc mình có lịch đi dự Quốc khánh Australia tại khách sạn Melia (rất xin các bạn Úc thứ lỗi).

A. Vài sự kiện

Chúng tôi gồm nhà thơ, cựu chiến binh Nguyễn Trường Thụy, anh Lê Hùng, anh Vũ Mạnh Hùng, anh Nguyễn Lân Thắng, anh Nguyễn Kim và cô Thảo đã đến thăm cựu tù nhân lương tâm Phạm Văn Trội tại xã Chương Dương, Thường Tín, Hà Nội. Cuộc viếng thăm nhân dịp tết sắp đến kéo dài khoảng 20 phút, chúng tôi xin phép ra về vì đã muộn và còn phải đi thăm những người khác nữa.

1. Ra đến đường làng ngay trước cổng nhà anh Trội thì gặp hơn 20 người mặc thường phục vây quanh, cản không cho chúng tôi đi. Họ “mời” chúng tôi đến trụ sở Ủy ban Nhân dân xã để làm việc. Chúng tôi hỏi họ là ai, họ có quyền “mời” như vậy hay không? Và nếu là “mời” thì lời mời đó bị chúng tôi từ chối.

Họ không chứng minh được tư cách của họ (thí dụ bằng trương ra thẻ công an của họ; thậm chí có 1 người được gia đình anh Trội nói là ninh ở huyện đã từ chối nhận mình là công an mà chỉ nói anh ta là một người dân) nên chúng tôi không đi. Lúc họ nói họ rất tôn trọng chúng tôi nên mới “mời,” lúc họ đe dọa, thậm chí văng tục, và ép mọi người đến ủy ban, sau khi mời không xong họ bảo “tôi yêu cầu chứ tôi đ. mời nữa!” Giữa chừng hai xe của chúng tôi (trong đó có 1 taxi) đã bị họ lùa đến sân Ủy ban. Với sức mạnh cơ bắp và bạo lực họ đã áp tải chúng tôi đến Ủy ban. Khoảng thời gian giằng co trước cổng nhà anh Trội đến Ủy ban xã hết khoảng 30 phút và cộng thêm thời gian họ áp tải chúng tôi đến Ủy ban xã tổng cộng hết khoảng 35-40 phút. Chi tiết những lời lẽ trao đổi dọc đường có thể nghe trên 3 clip của Nguyễn Lân Thắng có độ dài 17:54, 13:18 và 10:20.

2. Khi đã vào đến Ủy ban Xã, họ đưa 6 người chúng tôi lên Văn phòng Đảng ủy Đảng Cộng sản Việt Nam xã Chương Dương (!!!). Lúc đó là 20 giờ ngày 20-1-2014. Xuất hiện 3 người:

Ông Phạm Nhật Cường trưởng công an xã, ông Khánh và ông Hải từ an ninh huyện Thường Tín. Ông an ninh huyện trợ giúp pháp lý cho ông Cường và nói rằng theo quy định trưởng công an xã có quyền kiểm tra giấy tờ tùy thân của chúng tôi còn họ (từ huyện) thì không có chức năng đó. Họ yêu cầu chúng tôi cho họ xem chứng minh nhân dân (4 người có, 2 người không mang CMT theo người). Tôi bảo anh Cường rằng lẽ ra anh đã phải có mặt 30-40 phút trước ở trước cổng nhà anh trội, trương thẻ công an của mình ra và với tư cách trưởng công an xã anh giải thích rằng theo quy định luật pháp anh có quyền kiểm tra giấy tờ tùy thân theo đúng thủ tục thì chúng tôi đã đưa CMT cho anh xem và việc đó hay hơn việc câu lưu chúng tôi rất nhiều. Vì cách làm của các anh là hoàn toàn trái luật và vi phạm nghiêm trọng quyền con người. Trong suốt quá trình ở Văn phòng Đảng ủy 3 người họ thay phiên nhau ra ngoài hoặc đi xuống tầng trệt (chắc là để trao đổi hay nhận lệnh).

3. Lúc 9h45 có 3 xe nghe nói là từ Bộ Công an đến với nhiều người từ trên bộ. 10h00 anh Cường nói với tôi “mời anh Quang A xuống dưới để mấy anh hỏi vài chuyện”.

Tôi bảo anh Cường, anh hãy xuống và bảo mấy anh ở dưới đó “tôi cám ơn lời mời, nhưng lời mời của họ không được tôi chấp nhận. Tôi không có chuyện gì để trao đổi với họ. Việc anh (Cường) có quyền hỏi CMT thì tôi đã đưa CMT cho anh và thế là xong chuyện, không còn gì để nói hay để bàn nữa. Nếu mấy anh ấy có lên trên này trước mặt 5 người khác và có hỏi tôi bất cứ gì tôi cũng sẽ không trả lời.” Không ai khác được mời xuống để hỏi riêng. Chúng tôi ngồi uống nước suông với cái bụng đói mèm. Anh Trội ra mua được 2 gói bánh, tôi làm 4 chiếc với nước lã và ngồi đợi cùng mọi người.

4. 10h40 xuất hiện 3 người với video camera quay chúng tôi từ mọi góc. Lúc này chúng tôi mới bảo họ rằng “ngay từ đầu chúng tôi đã hỏi các anh để chúng tôi quay toàn bộ cuộc câu lưu này thì các anh đã không chấp nhận, bây giờ các anh chĩa vào mặt chúng tôi quay mà chẳng thấy xin phép chúng tôi gì cả,” nhưng chúng tôi đã quá quen cảnh bất lịch sự này rồi nên bỏ qua.

5. Anh Cường quay lại và bảo chúng tôi ký biên bản. Chúng tôi nói việc đưa CMT cho anh kiểm tra là đã xong. Chúng tôi không liên quan gì đến cái văn bản do các anh tự viết ra và gọi là biên bản cả và nhất quyết sẽ không ký vào bất kỳ giấy tờ nào. Anh Cường nói thế thì phải làm biên bản rằng các bác không ký. Chúng tôi bảo cái đấy tùy anh và chúng tôi không liên quan. Họ viết 1 tờ giấy gọi anh lái xe Taxi lên ký làm chứng. Chúng tôi không biết 2 văn bản đó họ viết gì.

6. Anh Nguyễn Kim đi xuống rồi chúng tôi nghe tiếng ồn lớn và tiếng kêu la rất to. Chúng tôi kéo xuống và thấy anh Kim bị đánh và đang kêu rất đau. Chúng tôi dìu anh lên, anh nói có 1 tên đánh anh 4 cú và định kéo anh vào phòng riêng, nhưng do anh la to và chúng tôi xuống kịp thời nên nó thôi (cũng tại đây một thời gian trước đã xảy ra việc 1 khách đến thăm anh Trội đã bị đánh gãy xương).

7. Anh Cường quay lại nói 5 người có CMT (thêm anh Kim người lái xe nên không bị đưa lên Văn phòng Đảng ủy Xã ngay từ đầu, nhưng họ thấy anh nói chuyện thân mật với vợ anh Trội, chứng tỏ anh cũng quen biết anh Trội nên đã bị đưa lên sau và bị hỏi CMT) có thể ra về, còn 2 người không có CMT ở lại chờ xác minh. Chúng tôi nói chúng tôi chờ xác minh xong thì về một thể. Một lúc sau họ nói đã xác minh xong và mời chúng tôi ra về. Lúc này vừa đúng 23 giờ.

8. Xuống sân đèn tối om. Chúng tôi đòi họ bật đèn sân, họ bảo bị mất điện (trong khi trên phòng điện vẫn sáng). Cổng bị khóa chặt từ lúc câu lưu chúng tôi được mở ra. Anh Trội có đèn pin dẫn chúng tôi ra cổng. Anh Kim vạch áo và có thể thấy một vết xước rớm máu dài trên bả vai. Gần 20 bạn hữu đến ứng cứu chúng tôi từ ngoài đường tràn vào sân. Một người hô to “đả đảo công an đánh người” và mọi người hô theo “đả đảo,” “đả đảo”. Hô ba bốn lần thì họ ép được chúng tôi ra khỏi cổng và khóa cổng lại. Chúng tôi lên xe về nhà.

B. Vài bình luận sơ bộ

1. Những người tự xưng là công an trong đoạn A.1 kể trên đã vi phạm pháp luật một cách nghiêm trọng, không hiểu chút gì về quyền con người và rất hách dịch với dân. Chúng tôi đòi công khai ngân sách nhà nước chi cho lực lượng công an, giành một phần thích đáng kinh phí đó để dạy công an về pháp luật, về nhân quyền, về việc không được vi phạm pháp luật và hỗn láo với dân những người đã đóng thuế để nuôi họ và toàn bộ bộ máy nhà nước này.

2. Chỉ có đi thực tiễn mới thấu hiểu được sự vi phạm nhân quyền, sự lạm dụng quyền lực tràn lan đến thế nào, nhất là ở vùng nông thôn nơi người dân chưa hiểu rõ quyền của mình và thường xuyên bị những người nhân danh nhà nước hành hạ, đối xử một cách hỗn láo và thô bạo.

Chính vì thế tôi cầu mong càng nhiều người (nhất là các trí thức) hãy đi thăm các cựu tù nhân lương tâm, gia đình các tù nhân lương tâm (đang ở trong tù) để hiểu hoàn cảnh của họ và những âm mưu thâm độc của một số người lạm dụng quyền lực (mà chủ yếu là lực lượng công an) đã và đang tìm mọi cách cô lập họ về mọi mặt, triệt phá mọi kế sinh nhai của họ (hầu hết việc sản xuất kinh doanh hay công việc kiếm tiền của họ bị triệt hạ một cách hết sức tinh vi và hiểm độc). Việc thăm viếng này là quyền của chúng ta và không một thế lực nào có thể cản chúng ta. Chúng ta cũng nên tổ chức đi thăm các tù nhân lương tâm; việc này cần được phép của cơ quan chức năng vì các tù nhân lương tâm đang trong nhà tù. Và tất nhiên chúng ta phải liên tục lên tiếng đòi thả hết các tù nhân lương tâm.

3. Chúng ta có thể đọc và tưởng là hiểu rất nhiều. Tôi có thể khẳng định 1 giờ mà quý vị đến thăm họ để biết hoàn cảnh thật của họ tại gia đình họ, thì 1 giờ đó có thể giúp quý vị hiểu nhiều hơn 1 năm chỉ đọc và chỉ nghe. Hãy thường xuyên đến với họ, bày tỏ sự đoàn kết với họ và đấy là một trong những cách phá vỡ sự cô lập chết người mà một số kẻ lạm dụng quyền lực đã và đang gây ra một cách hết sức tinh vi và dã man cho các tù nhân lương tâm và gia đình của họ.

Tác giả gửi Quê Choa

—————

Tên bài của Quê Choa, tên gốc: Hãy đi thăm các cựu tù nhân lương tâm và gia đình các tù nhân lương tâm

Theo blog Quê Choa

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền, Uncategorized | Leave a Comment »