Trần Hoàng Blog

►12 tỉnh xin cấp gạo cứu đói dịp Tết – chiếm hơn 20% các tỉnh ở VN đang bị đói (không tính từ Nha Trang trở vào Miền Nam) nguyên nhân do kinh tế VN suy thoái trong khi kinh tế thế giới hồi phục

Posted by hoangtran204 trên 20/01/2014

Việt Nam có 64 tỉnh thành, nếu trừ 5 thành phố lớn (HN, HP, ĐN, SG, và CT) thì còn 59 tỉnh.

Hiện nay số dân đang bị đói không có gạo ăn, và phải cứu trợ là 12 tỉnh. Báo chí còn thòng thêm câu “một số địa phương ngoài 11 tỉnh trên tiếp tục tổng hợp và chưa có kết quả chính thức…”

Tuy được nhắc tên, nhưng bài báo quên tính Quãng Trị, thành ra ở VN hiện có 12 tỉnh đang bị đói. Quãng Trị được cấp 4300 tấn, mỗi người được cứu trợ 16 kg, chứng tỏ có 269.000 người ở QT đang bị đói. 

Cộng thêm với 1.250.000 đang bị đói (dựa theo số gạo phát lần này là 20.000 tấn, và mỗi người được cấp 16 kg).

Vậy số người bị đói đang được cứu trợ  là trên 1.519. 000. 

Tính theo số tỉnh, thì có 20% các tỉnh ở VN đang bị đói; không tính từ Nha Trang trở vào Miền Nam…

1.600 tấn gạo cứu đói 100 ngàn dân, mỗi người được 16 kg, ăn được 1 tháng:
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/5…0-000-dan.html

Như vậy 20 ngàn tấn cứu đói 1.250.000 người. 
http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su…t-2938258.html

Sau khi ăn hết 16 kg gạo này, dân chúng trong 12 tỉnh bị đói sẽ sống ra sao?

XHCN ưu việt cái gì mà suốt 38 năm qua, năm nào dân chúng cũng bị đói vào tháng 1 cho đến tháng 4 dương lịch, và nạn đói xảy ra trong 12 tỉnh nói trên.

Năm nay, dân chúng đói nhiều hơn vì trận lụt ở 3 tỉnh, nhưng chủ yếu là do nền kinh tế thị trường XHCN bị suy sụp trầm trọng, trong khi cả thế giới đang phục hồi kinh tế. 

Hơn 100.000 doanh nghiệp phá sản trong năm qua, con số thất nghiệp rất cao. Nếu không tính công ty Sam Sung của Nam Hàn xuất khẩu hơn 21,5 tỷ đô la hàng điện tử, thì GDP của VN chỉ còn chưa tới 110 tỷ năm 2013! Có nghĩa là nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN đang co lại. Có lẻ vì lý do này nên hơn 1 tháng qua, báo đài bàn luận sôi nổi về cuộc hải chiến Hoàng Sa để làm dân chúng ở các thành phố lớn quên đi tình hình kinh tế VN đang rất bi đát, và ở các tỉnh dân chúng đang đói.  

Hậu quả, năm nay dân chúng không có tiền ăn Tết, nên vật giá không tăng cao như mọi năm vào dịp trước Tết.

Tất cả các chợ đều rất ế. Theo các blogger cho biết, chợ hoa ở các tỉnh hiện nay thu hẹp lại diện tích chỉ còn bằng 1/5 đến 1/10 so với năm ngoái. Giá thịt heo chỉ còn 80.000 đồng/ kg, thịt gà 50.000 đồng/kg, và thịt bò giá 220.000 đồng/ kg.

Đảng và Nhà nước năm nào cũng hô chỉ đạo, nhưng so với nền kinh tế Nam Hàn năm 2013, thì VN hiện đang thua Nam Hàn 1000 tỷ đô la. 

“Hơn 50 năm trước, năm 1960, Theo biểu đồ 1, vào thời điểm 1960, trong số 10 quốc gia Á châu, Việt Nam Cộng Hòa (VNCH, South Vietnam, 223$) có GDP đầu người đứng sau Singapore (395$), Malaysia (299$), Philippines (257$), nhưng nhiều  hơn Nam Hàn (155$), hơn gấp đôi Thailand (101$), gấp 2,4 lần Trung quốc (92$), gấp 2,7 lần Ấn độ (84$), và gấp 3 lần Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (North Vietnam, 73$). (nguồn)

 

Nguồn biểu đồ Việt Nam Giàu hay Nghèo? – Trần-Đăng Hồng, PhD

 

11 tỉnh xin cấp gạo cứu đói dịp Tết

11-1-2014

Báo vnexpress

Bộ Lao động Thương binh và Xã hội vừa nhận được đề nghị hỗ trợ cứu đói dịp Tết Nguyên đán và giáp hạt 2014 của 11 tỉnh. Chính phủ đã quyết định xuất 20.000 tấn gạo giúp người dân các tỉnh này.

Những tỉnh xin hỗ trợ cứu đói gồm: Lai Châu, Lào Cai, Cao Bằng, Yên Bái, Ninh Bình, Nghệ An, Quảng Bình, Ninh Thuận, Bình Thuận, Phú Yên, Kom Tum. Trong đó, Quảng Bình đề xuất xin gạo nhiều nhất với 5.200 tấn, tiếp sau là Quảng Trị gần 4.300 tấn, Nghệ An gần 4.200 tấn.

Ngày 9/1, Dân Việt dẫn lời ông Thái Phúc Thành – Phó Cục trưởng Cục Bảo trợ xã hội (Bộ Lao động Thương binh và Xã hội) cho biết, sở dĩ Quảng Bình, Nghệ An, Quảng Trị đề xuất lượng gạo nhiều là do các tỉnh này vừa gặp bão lớn dịp cuối năm.

Theo ông Thành, một số địa phương ngoài 11 tỉnh trên tiếp tục tổng hợp và chưa có kết quả chính thức. Tuy nhiên, Cục quán triệt tinh thần yêu cầu các địa phương làm gấp rút, để không hộ nào phải thiếu đói trong dịp Tết.

“Thời gian qua, nhiều địa phương đã phát hiện sai phạm trong việc cấp gạo cứu đói, tuy nhiên, sai sót chủ yếu là phát gạo đại trà (chứ không chỉ phát cho đối tượng đói) và mức độ vi phạm so với những năm trước không nhiều”, ông Thành nói.

Bộ Lao động Thương binh và Xã hội đã lập những đoàn kiểm tra liên ngành xuống địa phương để giám sát, yêu cầu thực hiện nghiêm việc phát gạo. Địa phương nào làm sai sẽ bị xử lý theo pháp luật.

Phương Sơn

———-

Năm nào các tỉnh miền Bắc cũng bị ĐÓI GIÁP HẠT. Đói giáp hạt từ Quãng Trị trở ra Bắc và lên tới miền Thượng du Bắc Việt. 

Đói giáp hạt lần đầu tiên xuất hiện ở Việt Nam là năm Ất Dậu 1944. Cùng lúc với sự ra đời của Đội Tuyên Truyền Giải Phóng Quân do HCM chỉ đạo cho Võ Nguyên Giáp làm đội trưởng. Và kể từ 1944 cho đến nay, năm nào cũng có đói giáp hạt.  

22-5-2014

 

Nhớ những ngày giáp hạt

 

Những năm tám mươi của thế kỉ 20, đất nước còn muôn vàn khó khăn, người nông dân vùng đồng bằng Bắc bộ, những người làm ra hạt gạo củ khoai mà cứ sau Tết Nguyên đán lại phải chạy lo từng bữa, phải bữa cơm bữa cháo, phải chịu cảnh đói quay đói quắt.

 Bây giờ thế hệ trẻ không biết khái niệm mùa giáp hạt là gì. Như ngày xưa, giáp hạt thường đến từ tháng Giêng đến tháng 3 âm lịch. Khoảng thời gian đó là khi những hạt thóc của vụ mùa đã hết, ngoài đồng những cây mạ vừa mới cấy, phải đợi đến tháng tư may ra mới có thóc mới. Nhà tôi và nhà hàng xóm của tôi ở thị xã, gần bến tàu, bến xe, cứ sau Tết, nhiều bà con ở quê lại lên ngủ nhờ để sáng hôm sau ra tàu sớm, lên miền ngược mua sắn, mua khoai về chống đói.

Hành trang của những người dân quê là đòn gánh quảy hai đầu hai cái bao tải gai để đựng sắn khoai khi mua được. Có người còn mang theo mâm đồng, nồi đồng để lên đổi lấy lương thực về nuôi nhà cho qua cơn thiếu đói. Ra giêng, trời vẫn rét, để chống lại cái lạnh của miền ngược, họ được bao bọc bằng một mớ áo nâu, áo xanh theo thứ tự từ rách đến lành. Trông ai cũng lù xù, béo ra nhờ quần áo. Nhưng nhìn bộ mặt xanh gầy, hốc hác của họ, không giấu được một thân hình thiếu ăn, suy dinh dưỡng.

Tôi dạy học ở trường quản lí giáo dục của tỉnh. Từng năm học nhà trường có nhiệm vụ làm công tác bồi dưỡng nghiệp vụ quản lí cho  Hiệu trưởng, Hiệu phó các trường Mầm non, Tiểu học, Trung học cơ sở của các huyện, thị xã trong tỉnh. Gần gũi với họ, nghe họ chia sẻ nhiều khi cũng thấy buồn vì sự đói nghèo của các nhà giáo.

Một thầy giáo Hiệu trưởng kể với tôi: Chủ nhật về nhà thăm vợ con, vợ anh làm nông nghiệp, tranh thủ ngày nghỉ, hai vợ chồng lên đồi cuốc đất trồng sắn. Đến chiều chia tay vợ đến trường học bằng một bữa cơm hai phần sắn, một phần gạo. Nhìn đàn con xanh xao, anh không thể nào an lòng để học tập.

Các thầy cô giáo ở địa bàn nông thôn thời ấy được mệnh danh là những người nông dân có nghề phụ dạy học. Ngoài đồng lương ít ỏi, ngoài 13 kg gạo hàng tháng, đời sống của họ tạm ổn định hơn người nông dân một tí. Sau giờ lên lớp họ cũng còng lưng cày cuốc để nuôi gia đình. Đến mùa giáp hạt họ cũng chịu chung số phận về sự thiếu đói.

Nhà nước không có gạo bán, kể cả gạo hẩm. Thế là khẩu phần lương thực được thay thế bằng bột mì, sắn, ngô. Có lúc đến các loại lương thực ấy không đủ bán, cửa hàng lương thực lại qui số gạo hàng tháng của giáo viên thành… phân đạm. Thế là các nhà giáo đành mua phân đạm thay gạo để đưa ra chợ bán cho nông dân lấy tiền mua gạo, mua khoai.

Có một chuyện cười ra nước mắt đó là một số người đi ăn xin, mùa giáp hạt vào các làng giỏi lắm người ta cũng cho vài củ khoai chứ làm gì có tiền, có gạo. Đám người ăn xin ấy không thể mang khoai lang về quê xa được. Thế là họ dồn lại, vào phòng giáo dục huyện bán cho các thầy giáo. Các nhà giáo mình thì phấn khởi vì mua được khoai giá mềm góp vào bữa cơm cho vợ con, còn mấy bà ăn xin thì có thêm khoản tiền về quê. Cả hai cùng có lợi.

Thời ấy nhiều trường học có khá đông giáo viên trẻ ở tại khu tập thể của trường. Sau buổi dạy học chiều, chờ cho học sinh về hết, các cô giáo trẻ rủ nhau ra bờ ruộng hái rau má, rau lang để độn vào bữa ăn cho đỡ đói. Hôm sau lên lớp giảng bài thấy học sinh cười khúc khích cô giáo không hiểu chúng cười gì. Cô hỏi em lớp trưởng lí do, cậu lớp trưởng thật thà, bảo: “Chúng em biết cô chiều qua đi hái rau lang về ăn, vì khi viết bảng nhìn thấy móng tay cô còn bám nhựa rau lang ạ”.

Những học trò nhỏ cứ tưởng nhà giáo là cái gì đó cao sang lắm. Chúng đâu ngờ các cô giáo của chúng cũng đói, cũng thiếu ăn. Lúc đó cô giáo cũng thấy bối rối. Nhưng nhờ cái móng tay bám nhựa khoai lang của cô mà đến chiều, cậu lớp trưởng ấy cùng mấy bạn khiêng khệ nệ một bao khoai lang đến tặng các cô giáo. Có thêm củ khoai cũng ấm lòng cho những giờ lên lớp trong mùa giáp hạt.

Giờ đây, đất nước đã đổi mới, cuộc sống của người nông dân và nhà giáo đã no đủ hơn, không còn những ngày giáp hạt. Bây giờ người ta gọi là bữa ăn chứ không ai bảo bữa cơm như ngày xưa. Nhưng cũng có khi cần ôn nghèo kể khổ một chút để thế hệ trẻ hiện tại hiểu biết thêm một thời gian khổ của người nông dân của nhà giáo đã phải gồng mình vượt qua những mùa giáp hạt.

Nguyễn Đình Tùng

 

22-5-2014 

http://baobacninh.com.vn/news_detail/82431/nho-nhung-ngay-giap-hat-.html

 

 

Advertisements

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: