Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Một 20th, 2014

►Một buổi sáng giàu kịch tính tại vườn hoa Lý Thái Tổ – Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội Hồ Quang Lợi

Posted by hoangtran204 trên 20/01/2014

20-1-2014

Nguyễn Huệ Chi

boxitvn

Đọc những lời “có cánh” của ông Dương Danh Dy trên BBC người ta cảm thấy có quyền hy vọng rằng năm nay buổi lễ tưởng niệm chẵn 40 năm Hoàng Sa mất về tay cướp biển Trung Cộng chắc phải có cái gì khác. Sao lại không nhỉ, dầu không nói ra thì như thông lệ, ai mà chẳng biết Nhà nước đã bật “đèn xanh” cho các báo được đề cập đến câu chuyện Hoàng Sa. Mà gì chứ động đến những điều đã từng ứa máu trong trái tim mỗi người về quyền bảo vệ độc lập thiêng liêng của Tổ quốc thì phải biết, nói bao nhiêu và trong bao nhiêu ngày cho vơi cạn được! Bài vở phong phú mấy đi nữa cũng không thể nào gọi là vừa. Vì thế mới có hiện tượng các tờ báo đã rộ lên đưa tin, viết bài, khiến một người từng trải như ông Dương Danh Dy không khỏi khấp khởi trong bụng. Chúng tôi đều trong tâm trạng đó.

Rồi lại có lá thư tha thiết của ông Nguyễn Khắc Mai gửi đến các vị lãnh đạo đất nước, mong một lễ tưởng niệm được diễn ra suôn sẻ và đầy xúc động trong sự “đồng thuận” giữa hai bên, dân chúng và nhà cầm quyền. Ai có lòng với dân với nước mà không mong như thế, không tưởng tượng trước trong đầu mình một hình ảnh “mỹ mãn” như thế. Một lễ tưởng niệm thật trang nghiêm, lại có sự góp mặt của ít ra cũng một vị lãnh đạo ở cấp nào đó, thôi thì không phải tối cao đi nữa ít ra cũng là đại biểu cho Hà Nội chẳng hạn, sẽ giải tỏa đi biết bao điều gây nên hố ngăn cách ngày càng sâu từ mấy chục năm qua, và là cơ hội ngàn vàng để thực hiện cái điều mà Hà Nội từng tuyên ngôn cao giọng cũng đã suốt mấy chục năm, kể từ đầu thập niên cuối thế kỷ XX cho đến tận hôm nay, nhưng vẫn chỉ là chuyện “bọt mép”: chuyện hòa giải hòa hợp giữa những lực lượng khác chính kiến với nhau do cuộc chiến bi thảm gây nên song chưa có cơ hội hàn gắn, trái lại càng thêm nứt rạn bởi những chính sách tệ hại mà “bên thắng cuộc” đã độc đoán thi hành.

Cố nhiên việc các báo đột nhiên im re từ hai ngày trước lễ kỷ niệm cũng đã cho ta ngửi thấy một cái gì đó có vẻ là bất thường. Dù sao, đã là hy vọng ấp ủ trong ngần ấy năm trời ai mà chịu để nguội tắt. Đó chính là những gì ám ảnh trí óc tôi trong buổi sáng mát lạnh ngày Chủ nhật 19-1, tôi ngồi trên xe ôm đi ra bờ Hồ Gươm.

Đúng 8 giờ rưỡi tôi xuống xe sát mép vườn hoa Chí Linh. Nhìn về phía tượng đài Lý Thái Tổ thấy người đã tập hợp rất đông, dàn thành một hàng về phía trái bức tượng, còn khắp công viên thì người đứng lố nhố và khuôn mặt nào như cũng có vẻ tươi tỉnh, trong lòng đột nhiên thấy bừng lên một niềm vui rạng rỡ. Lại thêm có cái gì như khói trắng từ dưới tượng đài bốc lên che mờ cả pho tượng. Ô, thế ra người ta đốt nhang nhiều đến thế kia ư? Hay đây là một thứ pháo xịt mua của các cửa hàng Tàu, đốt lên cho thêm long trọng? Nghĩ thế, tôi náo nức bước nhanh lên các bậc cấp và đi về phía tượng đài.

Và tôi đã… hoàn toàn vỡ mộng. Người biểu tình quả đến rất đông, mới 8 giờ rưỡi mà đã có trên một trăm, đủ cả mặt quen và lạ. Nào Nhóm Cánh Buồm với nhà giáo Phạm Toàn dẫn đầu, có các đệ tử đi sát theo sau. Nào nguyên Viện trưởng IDS Nguyễn Quang A với chiếc blouson nhung nâu vàng cũ quen thuộc và khuôn mặt quắc thước bởi một vết sẹo ở dưới gò má trái rất đặc trưng cho tính cách của anh. Nào nhà văn Dương Tường đôi mắt long lanh và lớp râu cằm trắng lởm chởm sáng nay chưa kịp cạo. Nào Ba Sàm cầm một cây sào inox trên là chiếc camera treo lủng lẳng nhằm thâu tóm tất cả quang cảnh đang sôi động trước mắt. Nào Thượng tá Nguyễn Văn Cung hai tay hai máy, không nói chỉ cười vì bận bịu tác nghiệp. Nào Nguyễn Xuân Diện chạy hết phía này sang phía nọ, mắt nhìn như muốn điểm xem có thiếu ai không. Rồi Nguyễn Lân Thắng, Đào Tiến Thi, Lê Anh Hùng, Bích Phượng, Hà Thị Xuân, Lã Việt Dũng…,

Đặc biệt Phan Châu Thành, người bạn cao lớn khỏe mạnh hôm trước còn tặng tôi cuốn cẩm nang Hoàng Sa Trường Sa hôm nay đã phải chống gậy đi rất khó khăn nhưng dáng bộ vẫn mạnh mẽ. Hai anh em ôm lấy nhau, cái ôm nồng nhiệt như đang ôm Hoàng Sa trong tay mình.

Còn anh chị em đội bóng NoU thì đứng khắp nơi, đâu cũng nhìn thấy. Lại có cả rất nhiều dân oan với ảnh cụ Hồ đen trắng thời kháng chiến chống Pháp vừa đi vừa giơ lên ngang ngực như cho người ta biết mình không bao giờ quên câu khẩu hiệu “Người cày có ruộng” ông cụ nói thuở nào – có bà ở tận Bình Dương xa xôi cũng ở trong đoàn người này – mà điểm phân biệt họ với dân Hà Nội là cái dáng lam lũ, lếch thếch, nước da đen xạm vì dầu mưa dãi nắng. Đoàn người còn tiếp tục lũ lượt kéo tới, lát sau đã thấy vợ chồng GS toán học Nguyễn Đông Yên, anh chị ấy bị chậm chân một chút vì cứ tưởng buổi lễ sẽ cử hành trước tượng đài “Cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh” nên quanh quẩn đàng ấy khá lâu.

Nhưng tất cả cái khối người đông đảo ùn ùn kéo đến và hăm hở từ xa đều đột nhiên vỡ mộng như tôi, vì ai cũng như ai, bị ách cả lại chừng 20 mét trước tượng đài Lý Thái Tổ. Một tốp thợ đá đang chia nhau ngồi lầm lỳ cưa xẻ những phiến đá lớn nhỏ xung quanh tượng đài (mà chốc sau, khi đã vãn cuộc tôi đi quanh nhìn ngó mới biết các phiến đá họ cưa chỉ là cưa để lấy bụi nên ném vương vãi khắp nơi, hằn sâu lằn ngang lằn dọc như những chú chó đá há miệng cười trong truyện cổ tích, đến là khôi hài). Thì ra đám bụi bốc lên rất cao che mờ cả bức tượng mà vừa đến đầu đường tôi cứ tưởng là khói hương nghi ngút, chính là đám bụi đá do những người thợ đá “hành nghề không đúng lúc” này đây.

Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau: một mưu kế đáng gọi là “kịp thời” nhưng cũng đáng gọi là “cùng kế” của đám bộ máy chức năng, cốt để cản trở buổi lễ mà họ cầm chắc là sẽ rất xúc động – mà sự xúc động của lòng dân thì chính là điều bất lợi với nhà cầm quyền nếu nó được tổ chức trọng thể. Dĩ nhiên, với người đã đến đây tưởng niệm thì bụi đá đâu có thấm gì. Người nào cũng hăng hái bước tới, sẵn sàng xông qua đám bụi không ngại lấm lem quần áo để áp sát tượng đài. Thì đã có đây rồi: một đám người mặc thường phục chờ sẵn làm thành hàng rào đẩy họ bật trở lại. Tôi nhìn lướt đám người lặng thinh mà bặm trợn: áo xanh cứt ngựa, áo xanh lá cây năm nay không có nhiều, có thể nói so với mọi năm là một con số không đáng kể, ngay trên khu vực tượng đài chỉ độ mươi lăm cậu là cùng. Nhưng kẻ khoác áo thường phục thì đông vô kể, đông hơn hẳn người biểu tình.

Mới vào Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc có khác, bộ mặt của đội quân chức năng đã được cố tình “trang trí” lại cho hợp với tình thế mới, tuy rằng các xe cảnh sát vẫn đậu nhan nhản ở các ngả đường và vẫn phát oang oang những lời không có gì khác trước: “Đồng bào hãy giải tán ngay, không tụ tập đông người ở vườn hoa… lợi dụng vấn đề nhân quyền làm cho tình hình phức tạp…”.

 

 

“Chúng cho thợ mang máy cưa xẻ đá ngồi ngay trước tượng đài, gây tiếng ồn và bụi bay mù mịt, bảo là khu vực đang thi công… mặc dù chả có cái gì cần xây sửa ở chỗ này!”.

 

 

“Đây là một khối đá mà chính quyền Hà Nội cho mang vào ngay dưới chân tượng đài vua Lý, rồi dùng máy xẻ đá cắt ngang cắt dọc, cốt để gây tiếng ồn và bụi khói bay mù mịt, hòng ngăn cản lễ tưởng niệm được diễn ra trong sự trang nghiêm, thành kính”.

Cuộc xô lấn đã diễn ra liền ngay đó, kèm theo một “sự cố” có thể nói là mới mẻ: có những kẻ cầm sẵn nơi tay một chiếc loa to với âm lượng phát hết cỡ, đứng lẫn vào đám đông chĩa thẳng tận tai bà con và nói một câu lặp đi lặp lại: “Mời đồng bào giải tán ngay không tụ tập ở đây để thợ đá còn thi công cho kịp tổ chức lễ Tết nguyên đán”. Người nói không thay đổi âm lượng và khuôn mặt lạnh tanh không biểu cảm, nói liên miên lặp đi lặp lại có mỗi một câu, nhưng âm thanh phát ra thì xói vào tai với một cảm giác rởn người, nghe không ai chịu nổi. Chính tôi cũng đã bị chiếc loa ấy đẩy bật mình đi mặc dù không có ai đẩy cả. Chắc đây là một mưu kế mới học được của “ông anh” rồi, ngay cả chiếc loa cũng rất đáng ngờ là họ mới thửa được của Tàu và đề thêm chữ CAND vào đấy.

Nhưng điều mà kẻ sinh sự không ngờ tới lại chính là chiếc loa tội nợ đó, bởi nó là nguyên cớ làm bùng lên một cơn giận dữ đột nhiên không ai có thể lường. Lập tức những tiếng hô: “Đả đảo bọn tay sai bán nước”, “Đả đảo bọn tay sai của Tàu Cộng” vang dội lên, muôn người như một chĩa miệng trở lại sát vào mặt kẻ cầm loa hô tiếp theo nhau, và dồn dập không ngớt, khiến tôi quan sát thấy rõ kẻ này có lúc đã phải chùn. Sự nhục nhã hình như đã bắt anh ta dao động trong giây lát.

Anh Dương Tường ghé tai tôi nói: “Tôi thấy thương cho anh ta quá anh ạ, anh ta phải muối mặt làm một việc mà chắc trong thâm tâm cũng tự thấy tởm cho chính mình, nhưng lại không thể không làm”. Tôi gật đầu với anh, nhưng chưa kịp nói câu gì đã phải quay mặt lại ngay vì sau một lúc có vẻ như bị ứ nghẹn, tiếng loa lại tiếp tục cất lên với cái giọng đều đều rởn người như trước. Người đọc loa vẫn không có động thái nào tỏ ra giận dữ song loa thỉ vẫn chĩa sát vào tai đám người đối diện một cách thách thức, buộc họ phải né người hoặc lui một bước.

Giữa tình thế “giáp mặt” đang căng như vậy, kịch tính bỗng nhiên đã nảy sinh. Khi chiếc loa chĩa vào J.B. Nguyễn Hữu Vinh thì anh đứng thẳng ngay người lại, nghiêm trang lật chiếc mũ phớt xuống, vểnh tai lên và nói: “Nào cứ phát lên, phát to lên, tôi sẵn sàng nghe đây”. Chiếc loa lần này đã không làm lay đảo được anh và mọi người nhìn anh hân hoan, cứ như một Lệnh Hồ Xung đang hiên ngang lâm trận và chiến thắng, đến nỗi một kẻ trẻ tuổi đi sát bên kẻ phát loa đã phải sấn đến, cố dùng sức để ẩy con người gang thép đứng trước mình làm cho anh ta xốn mắt, và đành giải quyết bằng sức mạnh cái điều mà anh phát loa bất lực hoàn toàn.

 

Nguồn: tintuchangngayonline.com 

 

 

Đinh Quốc Phòng, là Trung tá công an đồn Tràng Tiền, có số điện thoại +84 915900152. (đang cầm loa và micro)

Nguyễn Tuấn Khiên, phó đồn công an phường Tràng Tiền., giả làm công nhân, cầm máy cắt đá, cắt vào những cục đá gây tiếng ồn rất lớn, và bụi đá mù mịt nhằm mục đích phá buổi tưởng niệm 40 năm ngày TQ đánh chiếm Hoàng Sa tại công viên Lý Thái Tổ. (TTXVA)
.

Nguyễn Tuấn Khiên, phó đồn công an phường Tràng Tiền, giả làm công nhân, cầm máy cắt đá…gây tiếng ồn rất lớn, và bụi đá mù mịt, để quấy phá buổi tưởng niệm 40 năm ngày Hoàng Sa bị Trung Cộng chiếm đóng.

Cuộc mít tinh trước tượng đài thế là không tổ chức được.

Anh Toàn rút ra một tờ giấy bảo: “Có mấy câu tưởng niệm liệt sĩ đây định để anh đọc, nhưng còn làm thế nào mà đọc bây giờ”.

Tôi cười bảo: “Cứ cất vào túi làm kỷ niệm cái ngày lịch sử hôm nay. Biết đâu đấy, sách giáo khoa Cánh Buồm sẽ in nó”.

Vậy mà, người Việt thật là dẻo dai và ứng biến thật linh động. Trong khi nhiều người “tai mắt” đang bận ứng phó với những kẻ phát loa cùng một đám lầm lầm đi theo với khí thế của vai và cơ bắp ở phía gần bức tượng thì ở một phía xa hơn, bà con đã nhân cơ hội tụ tập lại rất đông trước những bậc thềm đi xuống khoảng sân rộng nhìn ra mặt Hồ Gươm. Và thế là khẩu hiệu ở đâu rút ra liền, đủ loại đủ cỡ, trắng đỏ như bươm bướm: “Tẩy chay 16 chữ vàng và 4 tốt”, “Sang năm tới Hoàng Sa”, “Tổ quốc ghi công các anh hùng liệt sĩ”, có cả một băng rôn dài in hình liệt sĩ Ngụy Văn Thà trẻ trung với những lời trân trọng: “Đời đời nhớ ơn anh hùng Ngụy Văn Thà và đồng đội”…

Phan Châu Thành đặt gậy sang một bên tay, rút từ trong xắc một tấm băng rất to màu xanh: “Đả đảo Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa của Việt Nam – Quyết giành lại biển đảo của Tổ quốc” và mọi người cầm lấy giương cao lên. Không khí trang nghiêm của cuộc mít tinh bắt đầu. Mỗi tiếng hô dõng dạc “Hoàng Sa Trường Sa Việt Nam”; “Các liệt sĩ Hoàng Sa đời đời bất diệt” thì tiếng hô đế theo rền vang làm chấn động cả quảng trường kèm theo mỗi người một cành hoa trắng bọc nilon từ đâu giơ cao lên đều tăm tắp.

Cứ như thế có đến 15 phút và sự phấn khích lan tỏa trên nét mặt của hầu như tất cả những ai đang hiện diện. Có lẽ đây chính là cao trào của buổi sáng hôm nay và chắc chắn cái thông điệp nén trong lòng người dân Việt giờ đây đã có dịp phụt ra, bay đến tận tai Bắc Kinh.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không ngờ phía những người biểu tình lại có được một thành công ngoài ý muốn, đám người cầm loa và những kẻ hộ vệ lật đật bỏ ngay việc đứng chắn trước tượng Lý Thái Tổ để phát loa, chia nhau chạy tới dẹp những người đang tụ tập và hô khẩu hiệu. Nhưng họ chỉ phí công. Mọi sự đã xong rồi. Người ta tản ra, người thì quay trở lại phía tượng Lý Thái Tổ để dâng hoa, bấy giờ đám thợ cưa đá cũng đã biến đâu mất tăm không còn một bóng nào nữa, tha hồ cho đồng bào tự do đặt hoa và khấn vái; người thì kéo ra phía con đường bao quanh Hồ Gươm chuẩn bị một cuộc biểu dương lực lượng như mọi lần. Đi đầu là các bà dân oan tay cầm ảnh cụ Hồ, dấn bước với gói bị lếch thếch. Chàng Ba Sàm cầm chiếc gậy inox lêu đêu đã kịp đi trước để quay cuộc diễu hành của bà con. Nhưng thế này thì gay go to cho các chú chức năng. Đã thua trong cuộc đọ sức vừa qua, vì sơ hở để cho đám đông vẫn cứ tập hợp để hô vang khẩu hiệu được, bây giờ mà lại để cho cuộc diễu hành thực hiện nữa thì rõ là hai bàn thua trông thấy. Thế là kẻ cầm loa cùng đội ngũ bỏ luôn loa, kêu gọi nhau tất lực chạy theo đám diễu hành. Họ chạy băng giữa đường Đinh Tiên Hoàng, hùng hổ xông lên trước đoàn, đẩy bật đoàn trở lại. Sức mạnh cơ bắp vốn được dùng quen thuộc mọi lần nay mới có dịp phô ra không còn giấu giếm. Đối tượng bị co kéo trước tiên và có lẽ cũng là chủ yếu chính là đám các dân oan. Người nào cũng bị những bàn tay to lớn lôi giật, làm cho dúi dụi, cướp phá cả đồ đạc trên tay, phải hai ba người hè nhau co kéo với họ kể từ chiếc dép mới thoát.

 

Một đám côn đồ với trật tự xúm vào đánh mấy phụ nữ. 

Nhìn những người thấp bé mặt đen đủi, nhễ nhại mồ hôi, tôi cứ thầm hỏi: “Vì sao họ lại là đối tượng hàng đầu của an ninh trong một cuộc biểu dương lực lượng nhẳm bày tỏ lòng yêu nước và mối thù không đội trời chung đối với lũ Tàu Cộng tàn bạo và vô cùng thâm hiểm thế nhỉ?”, “Họ là mối đe dọa thực sự của Đảng và Nhà nước đấy sao?”.

Vừa đi vừa bần thần suy nghĩ mà thú thực tôi vẫn không sao tìm được lời giải cho mình. Chốc sau, khi cuộc diễu hành đã bị giải tán, một thanh niên đã bị hai kẻ thường phục ép sát giải đi ngược trở lại phía vườn hoa Lý Thái Tổ, các bà dân oan mệt nhọc lê gót trở về, đi qua chỗ tôi và các anh Phạm Toàn, Dương Tường đang ngồi nghỉ trên một chiếc ghế đá quay mặt ra Hồ Gươm, một bà dừng lại than thở với chúng tôi: “Các anh ơi, mẹ còn gì nữa đâu. Con mẹ chết trận, nhà mẹ chúng cướp rồi. Bây giờ mẹ lấy đường làm nhà đi khắp từ Nam ra Bắc. Tiện gặp biểu tình đây thì mẹ tham gia thôi”.

Các anh Toàn và Tường an ủi mẹ, riêng tôi không hiểu sao chợt liên tưởng tới những cái chợ tại trung tâm Thủ đô Hà Nội, chúng cũng bị cướp đi một cách trắng trợn và thương tâm như cuộc đời của mẹ vậy. Những cái chợ tại trung tâm Thủ đô Hà Nội bị bán sạch, để cho những tay doanh nhân hám lời chiếm lấy làm của riêng xây trung tâm thương mại, không chừa một cái nào; còn dân thì tất tật phải ra náu tạm tại các đường phố Phùng Hưng, hai bên bờ sông đường Láng, một vườn hoa gần đường Linh Lang, v.v. Nói chung, cứ nơi nào náu được thì náu với lời hứa rất ngon lành của những kẻ đứng đầu thành phố, rằng đấy chỉ là trú tạm, ít lâu nữa sẽ trở về khi khu chợ đã “đàng hoàng to đẹp hơn”

Nhưng rồi có bao giờ người buôn bán lại được trở về chốn cũ nữa đâu vỉ chợ đã biến thành của riêng, còn đường phố Hà Nội thì vốn đã nhếch nhác lại nhếch nhác thêm một tầng nấc nữa.

“Của chung ai khéo vẫy vùng nên riêng…”, sau này chắc khi viết lịch sử Thủ đô các ông Phan Huy Lê, Dương Trung Quốc… sẽ phải tính điểm cho mấy ngài Phạm Quang Nghị, Nguyễn Thế Thảo, nhất định là thế. Họ đã có công giảm bớt đi được những đường phố vốn trước rất đàng hoàng mà nay thì không bao giờ tìm thấy lại, trừ phi đẩy đám người buôn bán gọi là “tiểu thương” đang náu tạm ở những mái nhà lụp xụp kia gia nhập vào đám dân oan. Dám thế lắm.

“Đất nước ngày nay có những người cứ phải đi phiêu lưu cùng trời cuối đất mà không biết đi đâu”, câu nói ấy của anh Hoàng Ngọc Hiến trong hội thảo kỷ niệm 35 năm văn học cách mạng ở đâu bỗng hiện ra ám ảnh tâm trí tôi.

Sau khi đám dân oan ghé lại tâm sự vài câu rồi đi được một chốc, bỗng chúng tôi lại nghe tiếp một giọng nói quen thuộc phát ra từ phía sau lưng: “Mấy người đứng dậy đi ngay đi, đừng ngồi ở nơi này mà mất trật tự. Và nhớ là đừng có nghe Nguyễn Quang A. Trong khi tôi đây đi bộ đội thì anh ta đi học nước ngoài”. Cái giọng không có loa mà không lẫn vào đâu được, đúng là anh cầm loa đối diện với bà con lúc nãy trước tượng đài. Bây giờ anh ta mới bộc lộ cá tính thật.

Anh Dương Tường cười bảo: “Cậu ta cứ tưởng mấy bố này không đi bộ đội mà chỉ có mình cậu ta chắc. Thế mà lúc nãy cứ thương cho cậu ta bị dân hành”. Các cô gái trẻ đệ tử anh Toàn vẫn giọng nhỏ nhẹ nói: “Đây là vườn hoa mà anh ta ăn nói cứ như ông tướng”. Còn Anh Toàn đưa mắt nhìn theo bóng cậu ta: “Cậu ta đi nhanh quá chứ không thì bảo ngồi ghé xuống đây chơi với bọn mình ta đối thoại một lúc. Biết đâu có một mẫu người hay cho cuốn giáo khoa Cánh Buồm lấy làm đề tài được đấy”.

Nhân anh Nguyễn Đông Yên và vợ đi qua chào, tôi cũng đứng lên gọi xe taxi, kết thúc một buổi sáng được chứng kiến những vở chính kịch và hài kịch xen lẫn nhau trong cái ngày cách đây đúng 40 năm 74 người con chân chính của đất nước Việt Nam đã ngã xuống giữa biển khơi vì Tổ quốc. Chắc ngày ấy họ không thể đoán được 40 năm sau cái chết của họ lại có lắm chuyện đến là trớ trêu: kẻ hô hào rất nhiều về độc lập tự do – “không có gì quý hơn độc lập tự do” – thì có hay đâu từ mình lại nảy nòi ra một “đàn hậu sinh” trở thành phường quyết liệt chống phá người yêu nước đến là trơ trẽn, còn người dân bên phía chiến tuyến đối lập với họ – những “ngụy quân” trong cách nói đầu cửa miệng một thời của các ông lãnh đạo –, thì cũng có hay đâu nay lại tìm thấy ở họ một niềm an ủi làm cho mình thấy ấm lòng.

Chú thích: Ảnh không ghi nguồn là lấy từ FB của Nghiêm Việt Anh

Ảnh dưới đây từ  FB của JB Nguyễn Hữu Vinh

Gs Nguyễn Huệ Chi quá tức giận yêu cầu Công an, an ninh, ngưng việc khoan đá sửa chửa để tổ chức buổi lễ, nhưng ông đã không thể đạt được mục đích

Phóng viên nước ngoài đang phỏng vấn Ts Nguyễn Quang A

Ts Nguyễn Quang A tức giận la vào mặt một công an đang cầm loa đứng kế bên, nói chen vào để phá cuộc phỏng vấn

2 công an đang dùng loa phá cuộc phỏng vấn của một nữ phóng viên nước ngoài. Cô này quá hoảng sợ vì thái độ dí loa vào tai của công an

Bài liên quan

  (theo nguồn tin của các blogger Hà Nội, Lợi là người chỉ huy các hoạt động quấy nhiễu buổi tưởng niệm Hoàng Sa)

5 Video: Nhà cầm quyền Hà Nội quấy nhiễu không cho dân chúng tổ chức buổi tưởng niệm Hải Chiến Hoàng Sa

 »

——————————–

-Các bài viết và phỏng vấn về Hoàng Sa trên đài BBC trong tháng 11, 12 năm 2013 và tháng 1-2014

* VN nên chờ đợi thời cơ, củng cố lực lượng để ‘thu hồi Hoàng Sa’. ( BBC – 17-1-2014)

 *   Di sản Mao với quan hệ Trung – Việt    (Mỹ bật đèn xanh cho TQ chiếm Hoàng Sa; TQ viện trợ VN nhằm trục lợi; Hiệp định Geneve 1954 TQ thấy VN là món hàng tốt…)

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | 1 Comment »

►12 tỉnh xin cấp gạo cứu đói dịp Tết – chiếm hơn 20% các tỉnh ở VN đang bị đói (không tính từ Nha Trang trở vào Miền Nam) nguyên nhân do kinh tế VN suy thoái trong khi kinh tế thế giới hồi phục

Posted by hoangtran204 trên 20/01/2014

Việt Nam có 64 tỉnh thành, nếu trừ 5 thành phố lớn (HN, HP, ĐN, SG, và CT) thì còn 59 tỉnh.

Hiện nay số dân đang bị đói không có gạo ăn, và phải cứu trợ là 12 tỉnh. Báo chí còn thòng thêm câu “một số địa phương ngoài 11 tỉnh trên tiếp tục tổng hợp và chưa có kết quả chính thức…”

Tuy được nhắc tên, nhưng bài báo quên tính Quãng Trị, thành ra ở VN hiện có 12 tỉnh đang bị đói. Quãng Trị được cấp 4300 tấn, mỗi người được cứu trợ 16 kg, chứng tỏ có 269.000 người ở QT đang bị đói. 

Cộng thêm với 1.250.000 đang bị đói (dựa theo số gạo phát lần này là 20.000 tấn, và mỗi người được cấp 16 kg).

Vậy số người bị đói đang được cứu trợ  là trên 1.519. 000. 

Tính theo số tỉnh, thì có 20% các tỉnh ở VN đang bị đói; không tính từ Nha Trang trở vào Miền Nam…

1.600 tấn gạo cứu đói 100 ngàn dân, mỗi người được 16 kg, ăn được 1 tháng:
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/5…0-000-dan.html

Như vậy 20 ngàn tấn cứu đói 1.250.000 người. 
http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su…t-2938258.html

Sau khi ăn hết 16 kg gạo này, dân chúng trong 12 tỉnh bị đói sẽ sống ra sao?

XHCN ưu việt cái gì mà suốt 38 năm qua, năm nào dân chúng cũng bị đói vào tháng 1 cho đến tháng 4 dương lịch, và nạn đói xảy ra trong 12 tỉnh nói trên.

Năm nay, dân chúng đói nhiều hơn vì trận lụt ở 3 tỉnh, nhưng chủ yếu là do nền kinh tế thị trường XHCN bị suy sụp trầm trọng, trong khi cả thế giới đang phục hồi kinh tế. 

Hơn 100.000 doanh nghiệp phá sản trong năm qua, con số thất nghiệp rất cao. Nếu không tính công ty Sam Sung của Nam Hàn xuất khẩu hơn 21,5 tỷ đô la hàng điện tử, thì GDP của VN chỉ còn chưa tới 110 tỷ năm 2013! Có nghĩa là nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN đang co lại. Có lẻ vì lý do này nên hơn 1 tháng qua, báo đài bàn luận sôi nổi về cuộc hải chiến Hoàng Sa để làm dân chúng ở các thành phố lớn quên đi tình hình kinh tế VN đang rất bi đát, và ở các tỉnh dân chúng đang đói.  

Hậu quả, năm nay dân chúng không có tiền ăn Tết, nên vật giá không tăng cao như mọi năm vào dịp trước Tết.

Tất cả các chợ đều rất ế. Theo các blogger cho biết, chợ hoa ở các tỉnh hiện nay thu hẹp lại diện tích chỉ còn bằng 1/5 đến 1/10 so với năm ngoái. Giá thịt heo chỉ còn 80.000 đồng/ kg, thịt gà 50.000 đồng/kg, và thịt bò giá 220.000 đồng/ kg.

Đảng và Nhà nước năm nào cũng hô chỉ đạo, nhưng so với nền kinh tế Nam Hàn năm 2013, thì VN hiện đang thua Nam Hàn 1000 tỷ đô la. 

“Hơn 50 năm trước, năm 1960, Theo biểu đồ 1, vào thời điểm 1960, trong số 10 quốc gia Á châu, Việt Nam Cộng Hòa (VNCH, South Vietnam, 223$) có GDP đầu người đứng sau Singapore (395$), Malaysia (299$), Philippines (257$), nhưng nhiều  hơn Nam Hàn (155$), hơn gấp đôi Thailand (101$), gấp 2,4 lần Trung quốc (92$), gấp 2,7 lần Ấn độ (84$), và gấp 3 lần Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (North Vietnam, 73$). (nguồn)

 

Nguồn biểu đồ Việt Nam Giàu hay Nghèo? – Trần-Đăng Hồng, PhD

 

11 tỉnh xin cấp gạo cứu đói dịp Tết

11-1-2014

Báo vnexpress

Bộ Lao động Thương binh và Xã hội vừa nhận được đề nghị hỗ trợ cứu đói dịp Tết Nguyên đán và giáp hạt 2014 của 11 tỉnh. Chính phủ đã quyết định xuất 20.000 tấn gạo giúp người dân các tỉnh này.

Những tỉnh xin hỗ trợ cứu đói gồm: Lai Châu, Lào Cai, Cao Bằng, Yên Bái, Ninh Bình, Nghệ An, Quảng Bình, Ninh Thuận, Bình Thuận, Phú Yên, Kom Tum. Trong đó, Quảng Bình đề xuất xin gạo nhiều nhất với 5.200 tấn, tiếp sau là Quảng Trị gần 4.300 tấn, Nghệ An gần 4.200 tấn.

Ngày 9/1, Dân Việt dẫn lời ông Thái Phúc Thành – Phó Cục trưởng Cục Bảo trợ xã hội (Bộ Lao động Thương binh và Xã hội) cho biết, sở dĩ Quảng Bình, Nghệ An, Quảng Trị đề xuất lượng gạo nhiều là do các tỉnh này vừa gặp bão lớn dịp cuối năm.

Theo ông Thành, một số địa phương ngoài 11 tỉnh trên tiếp tục tổng hợp và chưa có kết quả chính thức. Tuy nhiên, Cục quán triệt tinh thần yêu cầu các địa phương làm gấp rút, để không hộ nào phải thiếu đói trong dịp Tết.

“Thời gian qua, nhiều địa phương đã phát hiện sai phạm trong việc cấp gạo cứu đói, tuy nhiên, sai sót chủ yếu là phát gạo đại trà (chứ không chỉ phát cho đối tượng đói) và mức độ vi phạm so với những năm trước không nhiều”, ông Thành nói.

Bộ Lao động Thương binh và Xã hội đã lập những đoàn kiểm tra liên ngành xuống địa phương để giám sát, yêu cầu thực hiện nghiêm việc phát gạo. Địa phương nào làm sai sẽ bị xử lý theo pháp luật.

Phương Sơn

———-

Năm nào các tỉnh miền Bắc cũng bị ĐÓI GIÁP HẠT. Đói giáp hạt từ Quãng Trị trở ra Bắc và lên tới miền Thượng du Bắc Việt. 

Đói giáp hạt lần đầu tiên xuất hiện ở Việt Nam là năm Ất Dậu 1944. Cùng lúc với sự ra đời của Đội Tuyên Truyền Giải Phóng Quân do HCM chỉ đạo cho Võ Nguyên Giáp làm đội trưởng. Và kể từ 1944 cho đến nay, năm nào cũng có đói giáp hạt.  

22-5-2014

 

Nhớ những ngày giáp hạt

 

Những năm tám mươi của thế kỉ 20, đất nước còn muôn vàn khó khăn, người nông dân vùng đồng bằng Bắc bộ, những người làm ra hạt gạo củ khoai mà cứ sau Tết Nguyên đán lại phải chạy lo từng bữa, phải bữa cơm bữa cháo, phải chịu cảnh đói quay đói quắt.

 Bây giờ thế hệ trẻ không biết khái niệm mùa giáp hạt là gì. Như ngày xưa, giáp hạt thường đến từ tháng Giêng đến tháng 3 âm lịch. Khoảng thời gian đó là khi những hạt thóc của vụ mùa đã hết, ngoài đồng những cây mạ vừa mới cấy, phải đợi đến tháng tư may ra mới có thóc mới. Nhà tôi và nhà hàng xóm của tôi ở thị xã, gần bến tàu, bến xe, cứ sau Tết, nhiều bà con ở quê lại lên ngủ nhờ để sáng hôm sau ra tàu sớm, lên miền ngược mua sắn, mua khoai về chống đói.

Hành trang của những người dân quê là đòn gánh quảy hai đầu hai cái bao tải gai để đựng sắn khoai khi mua được. Có người còn mang theo mâm đồng, nồi đồng để lên đổi lấy lương thực về nuôi nhà cho qua cơn thiếu đói. Ra giêng, trời vẫn rét, để chống lại cái lạnh của miền ngược, họ được bao bọc bằng một mớ áo nâu, áo xanh theo thứ tự từ rách đến lành. Trông ai cũng lù xù, béo ra nhờ quần áo. Nhưng nhìn bộ mặt xanh gầy, hốc hác của họ, không giấu được một thân hình thiếu ăn, suy dinh dưỡng.

Tôi dạy học ở trường quản lí giáo dục của tỉnh. Từng năm học nhà trường có nhiệm vụ làm công tác bồi dưỡng nghiệp vụ quản lí cho  Hiệu trưởng, Hiệu phó các trường Mầm non, Tiểu học, Trung học cơ sở của các huyện, thị xã trong tỉnh. Gần gũi với họ, nghe họ chia sẻ nhiều khi cũng thấy buồn vì sự đói nghèo của các nhà giáo.

Một thầy giáo Hiệu trưởng kể với tôi: Chủ nhật về nhà thăm vợ con, vợ anh làm nông nghiệp, tranh thủ ngày nghỉ, hai vợ chồng lên đồi cuốc đất trồng sắn. Đến chiều chia tay vợ đến trường học bằng một bữa cơm hai phần sắn, một phần gạo. Nhìn đàn con xanh xao, anh không thể nào an lòng để học tập.

Các thầy cô giáo ở địa bàn nông thôn thời ấy được mệnh danh là những người nông dân có nghề phụ dạy học. Ngoài đồng lương ít ỏi, ngoài 13 kg gạo hàng tháng, đời sống của họ tạm ổn định hơn người nông dân một tí. Sau giờ lên lớp họ cũng còng lưng cày cuốc để nuôi gia đình. Đến mùa giáp hạt họ cũng chịu chung số phận về sự thiếu đói.

Nhà nước không có gạo bán, kể cả gạo hẩm. Thế là khẩu phần lương thực được thay thế bằng bột mì, sắn, ngô. Có lúc đến các loại lương thực ấy không đủ bán, cửa hàng lương thực lại qui số gạo hàng tháng của giáo viên thành… phân đạm. Thế là các nhà giáo đành mua phân đạm thay gạo để đưa ra chợ bán cho nông dân lấy tiền mua gạo, mua khoai.

Có một chuyện cười ra nước mắt đó là một số người đi ăn xin, mùa giáp hạt vào các làng giỏi lắm người ta cũng cho vài củ khoai chứ làm gì có tiền, có gạo. Đám người ăn xin ấy không thể mang khoai lang về quê xa được. Thế là họ dồn lại, vào phòng giáo dục huyện bán cho các thầy giáo. Các nhà giáo mình thì phấn khởi vì mua được khoai giá mềm góp vào bữa cơm cho vợ con, còn mấy bà ăn xin thì có thêm khoản tiền về quê. Cả hai cùng có lợi.

Thời ấy nhiều trường học có khá đông giáo viên trẻ ở tại khu tập thể của trường. Sau buổi dạy học chiều, chờ cho học sinh về hết, các cô giáo trẻ rủ nhau ra bờ ruộng hái rau má, rau lang để độn vào bữa ăn cho đỡ đói. Hôm sau lên lớp giảng bài thấy học sinh cười khúc khích cô giáo không hiểu chúng cười gì. Cô hỏi em lớp trưởng lí do, cậu lớp trưởng thật thà, bảo: “Chúng em biết cô chiều qua đi hái rau lang về ăn, vì khi viết bảng nhìn thấy móng tay cô còn bám nhựa rau lang ạ”.

Những học trò nhỏ cứ tưởng nhà giáo là cái gì đó cao sang lắm. Chúng đâu ngờ các cô giáo của chúng cũng đói, cũng thiếu ăn. Lúc đó cô giáo cũng thấy bối rối. Nhưng nhờ cái móng tay bám nhựa khoai lang của cô mà đến chiều, cậu lớp trưởng ấy cùng mấy bạn khiêng khệ nệ một bao khoai lang đến tặng các cô giáo. Có thêm củ khoai cũng ấm lòng cho những giờ lên lớp trong mùa giáp hạt.

Giờ đây, đất nước đã đổi mới, cuộc sống của người nông dân và nhà giáo đã no đủ hơn, không còn những ngày giáp hạt. Bây giờ người ta gọi là bữa ăn chứ không ai bảo bữa cơm như ngày xưa. Nhưng cũng có khi cần ôn nghèo kể khổ một chút để thế hệ trẻ hiện tại hiểu biết thêm một thời gian khổ của người nông dân của nhà giáo đã phải gồng mình vượt qua những mùa giáp hạt.

Nguyễn Đình Tùng

 

22-5-2014 

http://baobacninh.com.vn/news_detail/82431/nho-nhung-ngay-giap-hat-.html

 

 

Posted in Nong Dan Viet Nam, Uncategorized, Đời Sống | Leave a Comment »

►40 năm kẻ ở người đi

Posted by hoangtran204 trên 20/01/2014

19-1-2014

Lê Nguyễn Hương Trà

nguồn FB LNHT

Sau 1975, Câu lạc bộ Phục Hưng của các cha dòng Đa Minh, chi Lyon, trụ sở nằm ở 43 Nguyễn Thông, Q.3 bị chính quyền trưng dụng làm Hội Liên hiệp Khoa học Kỹ thuật TP.HCM; mãi đến cuối năm 2006 mới trả lại một phần và phải đổi thành CLB Phaolo Nguyễn Văn Bình. Ngày xưa hay đi học thêm ở đây, mãi đến sau ngày ra khỏi B.34 (20.1.2011) tui mới có dịp vô lại. (B-34 là trại giam số 4 Phan Đăng Lưu, gần Lăng Ông Bà Chiểu)

Bữa đó trong hội trường tổ chức lễ tưởng niệm ngày Thương binh Liệt sĩ 27.7. Không ai nói ai, nhưng đều hiểu liệt sĩ gồm cả các chiến sĩ đã hi sinh trong cuộc chiến biên giới phía Bắc, Tây Nam và Hoàng Sa, Trường Sa chống Trung Cộng. Ngoài người Công giáo còn có nhiều nhân sĩ, trí thức nổi tiếng của thành phố, có cả bà quả phụ Ngụy Văn Thà…và nhìn qua cũng không khó nhận ra mấy anh an ninh mặc thường phục ngồi lẫn trong khách đến.

Buổi lễ trang nghiêm, có thắp nhang trước tượng bán thân Hồ Chí Minh, rồi vài người lên phát biểu nghe cũng chừng mực. Tuy nhiên giữa buổi không khí bỗng ồn ào, sôi nổi hẳn khi các khẩu hiệu chống Trung Quốc viết vội trên mấy tấm bìa cứng xuất hiện khắp khán phòng. Đó là lần hiếm hoi các nghĩa sĩ được xướng danh và tưởng niệm chung, như những người con hy sinh bảo vệ đất nước; không phân biệt đang phục vụ dưới chính thể VNCH hay XHCN.

Bữa hổm Tuổi Trẻ làm loạt bài nhân kỷ niệm 40 năm hải chiến Hoàng Sa…

…Ai cũng cho là TT được bật đèn xanh, nhưng sự thật là bài ra tới kỳ 2 rồi mà vẫn nghe mấy anh bên đó vừa viết vừa…run; như đâu bác Tổng (biên tập) còn được ban Tuyên giáo Thành ủy mời lên uống trà…tám. Rồi cũng trót lọt, thở phào.

Phát pháo của Tuổi trẻ đã mở đường cho nhiều bài viết về cuộc chiến oanh liệt của các chiến sĩ VNCH trước khi mất Hoàng Sa (19.1.1974). Sau gần 39 năm giải phóng đất nước, nhiều người đang cảm thán: Còn chờ đến lúc nào nữa mới vinh danh và công nhận 75 chiến sĩ hy sinh tại Hoàng Sa là Liệt sĩ!  (tử sĩ)

Thật ra, nếu ngồi tính toán chuyện này rất đau đầu, nên những cái đầu còn phân chia chiến tuyến sẽ khó mà thông. Trong cuộc hải chiến 1974 nhiều người hiện vẫn còn sống. Nhà tui ở trong khu vực ngày xưa là cư xá các sĩ quan VNCH, nên vẫn thường qua lại và chơi với con cháu mấy ông. Bữa bài viết đầu tiên của báo Tuổi Trẻ phát hành, tui có nói chuyện với bác Vũ Hữu San. Ông là trung tá hạm trưởng Khu trục hạm Trần Khánh Dư số hiệu HQ-4; cũng là người được lệnh khẩn cấp hành quân ra Hoàng Sa ngày 16.1.1974, ngay sau khi tàu Trung Quốc khiêu chiến.

Báo Mỹ viết về HQ-4 bắn chìm tàu Trung Quốc.

Đồng đội kể về ông, báo TT viết lại thế này:

“Hạm trưởng San là một người thẳng thắn và nóng tính, sẵn sàng thực hiện ngay việc mình xác quyết là đúng. Trung tá San lệnh dùng cờ, quang hiệu lẫn loa phát tiếng Việt, Trung, Anh để đuổi tàu Trung Quốc. Lúc đầu tàu Trung Quốc còn im lặng, đậu lì. Sau đó họ cũng trả lời dối trá lại đây là vùng chủ quyền Trung Quốc, yêu cầu tàu VNCH phải rời ngay lập tức. Hai bên vờn nhau mãi không giải quyết được gì, trung tá San cảnh báo, rồi ra lệnh bẻ lái ủi thẳng vào chiếc tàu giả trang ngư nghiệp 407 của Trung Quốc theo hướng đẩy ra xa đảo. Mũi khu trục hạm Trần Khánh Dư cao lớn hơn, chồm lên đè bể một phần buồng lái chiếc tàu 407 làm nó và một chiếc gần đó hoảng sợ, phải lùi ra xa…”

Chiến hạm HQ-4

Tính bác San bây giờ vẫn vậy, thẳng thắn và nóng tính nhưng đã học được cách nhẫn nại rồi. Ông cùng gia đình rời khỏi Việt Nam trước 30.4 mấy ngày, và đến nay chưa lần nào trở về.

Ở Mỹ, ông đi học tiếp và đậu cử nhân ngành Cơ khí, làm kỹ sư và về hưu năm 2002. Vũ Hữu San đã biên khảo rất nhiều sách hàng hải, như cuốn Lược sử tổ chức Hải Quân VNCH, Địa lý biển Đông với Hoàng Sa & Trường Sa, Vịnh Bắc Việt & Chủ quyền hải phận, Tài liệu hải chiến Hoàng Sa, Sơ lược Hải sử& Thuỷ quân VN, Chiến hạm & Chiến đĩnh VNCH…Trong đó có cuốn”Địa lý biển Đông với Hoàng Sa & Trường Sa” vừa được NXB Trẻ tái phát hành.

Có người Việt nào ra đi mà không muốn trở về. Anh em ruột ông San, ngay cả cha ông là Vũ Hữu Soạn cũng gần ngót 100 tuổi mà vẫn liên tục bị từ chối visa nhập cảnh VN, không lý do.

Địa lý biển Đông với Hoàng Sa và Trường Sa” của ông có trên mạng từ 1995, nhưng để xuất bản được trong nước thôi cũng mất gần 20 năm. Rất nhiều học giả phải dấn thân mới thể phát hành được.

Hạm trưởng HQ-4 Vũ Hữu San sức giờ đã yếu, tui nói để post một tấm hình hiện tại lên đây; nhưng ông bảo vừa bị bất tĩnh, mấy tuần lễ nay sức khỏe suy kiệt việc giờ chỉ đếm từng ngày.

Rồi ông nhắn, kêu nhờ anh em trong nước tính giúp coi, có thể ra tiếp các tác phẩm khác của mình không. “Tôi không quan trọng nhuận bút, chỉ mong phổ biến những công trình làm việc 50 năm qua thôi!”. 

Ông San thường nói với tui, trên chiến hạmcó câu: “STEADY AS YOU GO!”. Nếu đã xác tín là đúng thì cứ vững tiến thôi! Đã gần 40 năm thống nhất, còn gì mà lăn tăn. Tới lúc cần có những thái độ rõ ràng và tích cực, nhất là đối với những người sống chết để bảo vệ biển đảo quê hương!

P/S: Tới khuya hôm qua, một bạn Thanh Niên bức xúc: Dù TN đã rất can đảm nhưng sáng nay (18.1.2014), 3 bài viết của mình nằm trong loạt bài 40 năm hải chiến Hoàng Sa bị đục bỏ sau 1-2 tiếng treo trên TNO bởi một lý do là kỷ niệm 64 năm quan hệ Việt – Trung. Rồi chương trình ca nhạc hát về biển đảo quê hương và Lễ thắp nến tri ân Hướng về Hoàng Sa vào lúc 19 giờ hôm nay tại Công viên Biển Đông (Đà Nẵng) do Ủy ban nhân dân huyện Hoàng Sa tổ chức cũng bị hủy bỏ.

Mỗi người tưởng niệm theo cách riêng của mình, vói truyền thống kế thừa tốt đẹp của người Việt. 75 nghĩa sĩ đã ngã xuống ở Hoàng Sa, trong đó nhiều người chỉ còn có mộ gió. Một số nhân sĩ, trí thức đang vận động giúp đỡ gia đình các anh. Có thể ủng hộ tại đây nha:

http://nhipcauhoangsa.blogspot.com/2014/01/danh-sach-ong-gop-quy-nhip-cau-hoang-sa.html

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | 1 Comment »

►Thành bại luận anh hùng

Posted by hoangtran204 trên 20/01/2014

Thành bại luận anh hùng

19-1-2014

Lê Phan

Nguồn: nguoi-viet.com

Là một người dân miền Nam đã từng sống qua những ngày mất nước sau năm 1975, mấy hôm nay tôi ngồi đọc những tài liệu được các tờ báo trong nước phổ biến về trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974 mà nhiều khi nghĩ lại càng thấm thía.

Trong những năm đầu sau khi chiến thắng lấy được miền Nam, thái độ không những của chính quyền mà còn của đa số người dân miền Bắc đối với miền Nam phải nói chung là một thái độ miệt thị. Cũng như chính quyền của họ, người dân miền Bắc coi thường những con người miền Nam, từ các quân nhân Việt Nam Cộng Hòa đến công chức, đến cả người dân bình thường.

Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa trở thành “ngụy quyền,” quân nhân Việt Nam Cộng Hòa trở thành “ngụy quân,” và người dân miền Nam trở thành, như một người bạn chúng tôi đã đùa bảo “ngụy dân” tức là một thứ dân hàng nhì, không đáng được làm dân của chế độ.

Rồi thì một cuộc trả thù vĩ đại đã diễn ra. Lệnh “tập trung cải tạo” được đưa ra lúc đầu với luận điệu là chỉ đi “học tập” một thời gian thì sẽ được về an cư lạc nghiệp. Có những người như chúng tôi biết rõ luận điệu đó hoàn toàn giả dối và mục đích chính là để bỏ tù toàn thể những thành phần mà chế độ coi là thù nghịch.

Ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, rồi năm này qua năm khác, nhưng người gọi là đi “học tập” không thấy trở về. Vài tháng sau, gia đình nhận được thơ để đi thăm nuôi. Cái cảnh cả nước gồng gánh đi thăm nuôi thân nhân. Gần thì cũng Long Khánh, Xuân Lộc, xa có người lặn lội ra cả ngoài Bắc. Ở trong Nam, những người đi thăm nuôi được bà con giúp đỡ, nhưng ở ngoài bắc, thái độ thù nghịch thấy rõ.

Nhưng không phải chỉ những công chức quân nhân cao cấp và trung cấp bị đi tù. Cuộc trả thù bắt đầu lây sang dân chúng. Các nhà tù đông nghẹt người. Họ là những kẻ đã tìm cách “vượt biên,” họ là những kẻ bị coi là tư sản, họ là những người dân không quen và không hiểu luật lệ của chế độ mới. Họ là những người dân sống trong một quốc gia đã bại trận. Sự bắt bớ nhiều khi nhỏ mọn đến một cách nực cười mặc dầu là cười ra nước mắt. Trong nhà giam Chí Hòa tôi đã gặp hai chị em bị bắt chỉ vì cái tội “thuê nhà cách mạng.” Khi hỏi thì ra hai cô đã thuê phải một căn nhà vốn là của một người đã đi tập kết ra Bắc sau năm 1954, nay trở về. Ðòi nhà thì hai cô trả ngay nhưng người kia không chịu muốn bắt các cô bỏ tù cho bõ ghét!

Cuộc chiến tranh Việt Nam, mặc dầu có những sự can thiệp của Hoa Kỳ, Liên Xô và Trung Cộng, nhưng vẫn là một cuộc nội chiến. Ða số máu đổ thịt rơi là máu thịt người Việt. Không nội chiến sao được khi mà riêng trong gia đình tôi, tôi có một ông chú là đại tá trong quân đội Việt Nam Cộng Hòa nhưng tôi cũng có một ông chú là đại tá trong quân đội Nhân Dân Việt Nam. Nhưng chính quyền thắng trận đã thù ghét những đối thủ nhưng cũng là đồng bào của mình còn hơn cả kẻ địch nước ngoài. Những ngôi mộ khang trang của các binh sĩ Trung Cộng sang xâm lăng Việt Nam hồi năm 1979 đã là bằng cớ  (Nguồn). Nhất là khi so với cảnh hoang tàn của Nghĩa Trang Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa ở Biên Hòa. (Phe thắng trận cày phá hàng chục ngàn ngôi mộ trong nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi, cày phá thành bình địa hàng mấy chục ngàn mộ trong Nghĩa Trang Quân Đội Gò Vấp, 80 ngàn ngôi mộ trong Nghĩa trang Chí Hòa…) (nguồn)

Ðã có lần, trong một lúc mạn đàm, tôi đã từng hỏi những bạn bè miền Nam là nếu miền Nam thắng, nếu chúng ta là kẻ thắng chúng ta có làm vậy không? Và hầu hết nghĩ là không. Dĩ nhiên là sẽ có một số trả thù cá nhân, nhưng đưa việc trả thù lên thành một quốc sách thì khó chấp nhận quá.

Cũng có người bảo thế thái độ của Vua Gia Long đối với triều thần của Vua Quang Trung thì sao? Có người trả lời, “Chúng ta đã từng chê Vua Gia Long nhỏ mọn, chả lẽ chúng ta cũng hành xử như vậy sao?” Có người khác tìm cách giải thích qua quan niệm “chính-ngụy” của Nho giáo.

Thế rồi một người hỏi, “Tại sao họ làm vậy? Tại sao họ lại hận thù đến thế?” Một chuyên gia về chế độ cộng sản ở miền Bắc tìm cách giải thích là một phần họ nghĩ phải uy hiếp như vậy là vì họ biết, qua chính những tài liệu mà Việt Nam Cộng Hòa đã thu được trước khi mất nước, là chỉ có khoảng 15% dân chúng miền Nam là theo họ. Nói cách khác họ đàn áp vì họ sợ.

Tuy vậy tôi vẫn không hiểu. Tôi không hiểu được tại sao ông anh họ nhà tôi có thể hỏi, “Thế chú nợ máu với nhân dân bao nhiêu mà nhà cao cửa rộng thế này?” Sau này khi chứng kiến nước Ðức thống nhất, tôi lại càng thấy khó hiểu tại sao?

Ba mươi chín năm trôi qua.

Hôm nọ tôi được đọc nhà báo Huy Ðức trích lại một đoạn trên báo Thanh Niên trong số ra ngày 12 tháng 1 năm 2014 như sau, “Trong một buổi làm việc chính thức, một thiếu tá VNCH đã hỏi ông Quang: ‘Chúng ta đều là người Việt, hiện tại chúng ta đang là kẻ thù của nhau nhưng sau này có lẽ sẽ không là kẻ thù của nhau nữa. Tôi xin hỏi liệu sau này có một cường quốc phương bắc xâm chiếm một mảnh đất nào của chúng tôi hoặc của các ông thì các ông sẽ đối phó ra sao?’ ‘Lúc đó tôi mới ngoài 30, nhiều vấn đề cũng chưa hiểu rõ để đủ sức trả lời câu hỏi này. Chỉ một năm sau đó khi xảy ra sự kiện Hoàng Sa tôi mới thấy rằng chính những người ở phía đối địch hóa ra họ cũng có ý thức bảo vệ đất nước không hề kém chúng ta,’” ông Quang nhớ lại. (Ông Quang đây là ông Nguyễn Ðăng Quang, thành viên của phái đoàn miền bắc trong Phái đoàn quân sự bốn bên hồi đó sống ở Tân Sơn Nhất. 1968-1975)

Ông Quang đã vỡ lẽ một việc, đối thủ của ông bên kia chiến tuyến cũng là những người Việt Nam.

Giờ đây trên trang báo Thanh Niên và Tuổi Trẻ, đã có hàng loạt bài viết về cuộc hải chiến Hoàng Sa năm 1974. Những bài báo hết lời ca tụng các chiến sĩ anh hùng của Việt Nam Cộng Hòa trong cố gắng bảo vệ tổ quốc.

Nhưng điều đáng ghi nhận hơn là việc tờ Thanh Niên Online đã đưa nguyên văn hai Tuyên cáo của Bộ Ngoại Giao Việt Nam Cộng Hòa ngày 19 tháng 1 năm 1974 và Tuyên cáo của Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa ngày 14 tháng 2 năm 1974.

Và tờ báo biện luận cho việc đăng tải này như sau, “Chúng ta coi những tờ chiếu, tờ lệnh mà các triều vua, chúa thời Nguyễn ban cho các đội thủy quân, đội dân binh đi thực thi chủ quyền tại Hoàng Sa là bằng chứng chứng minh chủ quyền, cho thấy hoạt động thực thi chủ quyền cấp nhà nước của các nhà nước tại Việt Nam là liên tục và không bao giờ từ bỏ. Thì ở đây, sự kiện các quân nhân Việt Nam Cộng Hòa nổ súng vào tàu quân xâm lược Trung Quốc, cũng như những tuyên bố chính thức từ Chính phủ, Bộ Ngoại Giao và các cơ quan khác thuộc chính quyền Việt Nam Cộng Hòa xung quanh hải chiến Hoàng Sa 1974 là những bằng chứng đanh thép tố cáo hành động xâm lăng phi pháp của Trung Quốc, khẳng định ý chí chủ quyền không bao giờ nhượng bộ của người Việt Nam.”

Bây giờ mới biết chúng ta cũng đều là người Việt Nam thì đã quá trễ. Nhưng có lẽ trễ còn hơn không.

———————————————————————

Trần Hoàng mới lục trên google bài này. Kinh thật!

Phần Mộ Tập Thể 90.000 hài cốt ở Sài Gòn.!.!.!

_Kính thưa các Anh Chị Em trong Hội Quán Phi Dũng

Theo dòng thời gian, 37 năm rồi,theo phong tục tập quán Á Đông chúng ta thường tưởng nhớ đến những người thân bằng quyến thuộc hay bạn bè vào những ngày giổ kỵ-sông nước còn có cội nguồn-chúng ta thương tiếc những linh hồn đã mất và nơi mộ phần cũa những người này hiện ra sao? có người chăm sóc hay quan tâm nhang khói ? để thể hiện lòng thành,tưởng nhớ đến những người đã khuất được mồ yên, mã đẹp-yên nghĩ trên cỏi Vĩnh Hằng.

– Thế nhưng, cũng đã có gần 90 ngàn linh hồn mà những người thân dù cố gắng cũng không thể nào tìm thấy được nơi yên nghĩ cũa họ! Những huyệt mộ này hiện giờ ở đâu? ra sao? Mình với chút may mắn vừa tiếp cận với khoãng đất vuông 40m2- nơi này lại là nơi yên nghĩ cũa 90 ngàn bộ hài cốt trong các nghĩa trang quy tụ về đây vào khoãng thời gian năm 1984 đến giờ.!

Hy vọng có A/E nào đọc và xem nhưng hình ảnh post theo sẽ tìm thấy địa chỉ mà trước đây người thân cũa mình đã được chôn cất xong. Thế nhưng sau năm 75- vì nhiều hoàn cãnh khác nhau, giờ thì không thể tìm thấy lại.! Hạnh phúc thật lớn lao, nếu việc làm này của mình đem đến cho ai đó niềm an ủi khi đã biết được tin này để không còn ưu tư áy náy vì chưa tìm lại được tin tức về những ngôi mộ cũa người thân- xin cám ơn nhiều-

-Tỉnh Bình Dương hiện có nhiều nghĩa trang lớn như Nghĩa trang Bình An (nghĩa trang Quân Đội Biên Hòa, nơi chôn cất 16.000 ngôi mộ của các chiến sĩ VNCH trước 75), Nghĩa trang Hội Thánh Tin Lành, Nghĩa trang Lái Thiêu, riêng Nghĩa trang Lái Thiêu có A phần lớn người Hoa chôn cất ở đây-còn lại thì còn 1 khoãng đất nhỏ là cũa Công Giáo- nơi có mộ phần cuả Mẹ và mấy anh em của NGÔ T.T-( mình sẽ post hình ãnh cũa gia đình này ở bài viết kế tiếp-xin cám ơn ).

-Khoảng đất nằm khép nép khuất sau những tàng cây cỏ dại lại là những hố chôn vùi tập thể cũa rất nhiều bộ hài cốt chung với nhau.! Mổi hố sâu là 1 tấm bia nhỏ ghi lại vắn tắt vài hàng chử đọc cũng đù làm người xem thấy bùi ngùi..! vì sao..? Bởi vì sau năm 75,hầu hết nghĩa trang đều bị giải tỏa -những gia đình nào chưa hay không biết tin để đến cãi táng hay di dời thì xem như vô danh- không người thừa nhận.( những gia đình đi vượt biên làm sao biết tin đến nhận..!)- sau khi thông báo đã hết hạn thì …đơn giản thôi.- tấc cã ngôi mộ còn lại ĐƯỢC bốc lên+ đem thiêu+ dồn chung với nhau+ đổ xuống hố sâu+ lấp đất lại–thế là xong..!

Khoảng đất 40m2 với 90.000 linh hồn chen chúc nhau dưới 1 mái tôn và mấy cây cột sơn màu đỏ-( chuyện mái tôn và cột dựng cũng có may mắn vì trong sồ hài cốt nơi này lại bất ngờ có Ông Bà Nội vợ cũa 1 lãnh đạo VN hiện thời..! cũng mừng rồi..! )

– Các anh chị em, có thể ngồi xem kỉ mấy mộ bia và nhẫm cộng xem đáp số có 90.000 không dùm- cám ơn- Giờ khi bước vào trong, không gian trống vắng và mình cãm thấy bùi ngùi khi cầm những nén nhang thắp cho những linh hồn này..

– Các anh chị em chú ý hình tấm mô bia màu vàng nổi bật trên cao là Ông Bà Nội vợ cũa …

( không tiện nói ra- chỉ biết là xếp hạng 2 cũa VN hiện tại)


– và những tấm bia trước những hố sâu tập thể..!


-NGHĨA TRANG PHU THỌ

-NGHĨA TRANG CHÍ HÒA

NGHĨA TRANG GÒ VẤP-QUÃNG ĐÔNG

-NGHĨA TRANG BÌNH THỚI  – QUÃNG ĐÔNG

-NGHĨA TRANG TRUNG VIỆT ÁI HỬU+QUẤN ĐỘI GÒ VẤP-

-NGHĨA TRANG GIÁC QUANG QUẬN GÒ VẤP
– Bây giờ cộng tất cã các mộ bia đã thấy số linh hồn nằm trong khoãng không gian này rất nhiều,(hơn 90 ngàn, chưa kề những mộ bia các gia đình ở kề bên- nhiều hơn cã nghĩa trang Bình An.(quân đội VNCH .! vì nơi này chỉ hơn 30 ngàn chiến sỉ còn lại thôi)

– xin cám ơn các Anh Chị Em đã dành chút thời gian xem qua những hình ảnh này- và mình cũng quên cám ơn Thượng Đế đã đem đến cho mình 1 Bà Xã ( Bình An-Hạnh Phúc) luôn ủng hộ và động viên mình trong những chuyện làm đầy nghĩa tình với các phần hồn cũa những vong linh đã khuất- xin cám ơn một lần nữa với các anh chị em- chúc sức khỏe-vui vẽ- hạnh phúc và may mắn mãi—

Posted in Miền Nam sau 30-4-1975 | 1 Comment »