Trần Hoàng Blog

►Chuyện ở Hà Nội -nơi có lăng Bác Hồ- “Đ.c.m. bố mày là Điệp, phó công an xã đây, chúng mày kiện mẹ nó lên Bộ Công an, lên chủ tịch nước luôn đi, để xem bố mày có làm sao không, nhá? Đ.c.m nhìn kỹ mặt bố mày đi. Hãy nhớ đây là đất của tao, luật là tao”

Posted by hoangtran204 trên 18/01/2014

    Trích: “… chúng đẩy chú Tuấn vào phòng tiếp dân (treo biển hiệu) – là căn phòng đầu tiên của tòa nhà bên tay trái nhìn từ đường vào, ngay cạnh phòng trả hồ sơ hành chính. Tôi bám chặt lấy chú, lòng kinh hãi vô cùng, nhưng không làm gì được. Tên Điệp và 4,5 tên công an viên già tay sai của hắn cực kỳ hung hãn lôi tôi ra, đóng sập cửa phòng lại và ngay lập tức lao vào đánh đấm, đạp chú Tuấn.

Tôi kêu gào lên “Công an giết người, công an đánh người.” thì bọn chúng ở ngoài bâu lại chửi tôi “Ah, áh, con này mày dám vu khống tao àh. Tao đánh chết mày bây giờ.” Lúc đó khoảng 4h chiều.

…Gần 10h tối vợ chồng chúng tôi về đến nhà. Hai vai và cánh tay tôi đau nhức. Chúng tôi mệt mỏi và căng thẳng đến mức không thể ăn được cơm, cảm giác như vừa thoát ra khỏi một cái địa ngục mang tên “công an xã Chương Dương” mà ở đó có những con quỷ tên là Lê Văn Điệp-Phó công an xã và đám công an già tay sai làm bá chủ toàn quyền coi dân như rơm như rác, coi người lên tiếng đòi tự do, dân chủ nhân quyền là thế lực thù địch.”

Bộ Công An, nơi hiện có 180 tướng lãnh công an tại chức, và ngân sách công an còn lớn hơn của quân đội.

Chỉ riêng việc giáo dục đào tạo công an đã có 8 trung tướng và thiếu tướng Tổng Cục xây dựng lực lượng CAND trông coi. 17 trường đại hoc, cao đẳng, trung cấp, và học viện đào tạo công an. Chắc chắn Lê Văn Điệp-Phó công an xã và đám công an già được đào tạo từ các trường này. (nguồn Bộ Công An)

Chúng ta đều là những Huỳnh Ngọc Tuấn!

16-1-2014

Nguyễn Gia Kiểng

Theo eThongLuan

Ông Huỳnh Ngọc Tuấn bị Công An Hà Nội đánh gãy xương ức

“…Khi một người bị chà đạp thì không chỉ người đó mà tất cả chúng ta đều bị xúc phạm bởi vì phẩm giá con người đã bị xúc phạm. Khi không quan tâm tới những nạn nhân của sự thô bạo vì lý do họ không phải là những nhân vật lớn là người ta đã quên đi, và đánh mất, phần phẩm giá lớn nhất của chính mình…”

Những ai đặt nhiều kỳ vọng vào thông điệp đầu năm của ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nên đặt câu hỏi chính quyền của ông đã làm gì với Lê Văn Điệp, phó công an xã Chương Dương, huyện Thường Tín, ngay thủ đô Hà Nội. (sau khi ông Điệp đánh gãy xương ức anh Huỳnh Ngọc Tuấn tại đồn công an).

Trừ khi họ nghĩ rằng đây chỉ là một chuyện nhỏ. Nếu vậy thì họ nên nghĩ lại. Vụ này phơi bày một tình trạng nghiêm trọng, rất nghiêm trọng.

Ngày 31/12/2013, vợ chồng Ngô Duy Quyền và Lê Thị Công Nhân cùng với Phạm Bá Hải và Huỳnh Ngọc Tuấn đến thăm và dùng cơm trưa với gia đình Phạm Văn Trội. Đó chỉ là buổi họp mặt thân mật cuối năm giữa bạn bè.

Nhưng họ lập tức bị công an xã Chương Dương bao vây la hét hăm dọa với lời lẽ lỗ mãng. Bữa cơm chẳng còn gì vui, họ chia tay ra về nhưng bị một lực lượng công an hùng hậu xô đẩy và bắt đưa về trụ sở công an xã.

Tại đây họ bị chửi bới bằng những lời lẽ cực kỳ thô tục. Lê Văn Điệp, phó công an xã, tỏ ra đặc biệt hung bạo và thành thạo trong việc sử dụng ngôn ngữ tục tĩu. Sau đó họ bị giữ lại đồn dù Công Nhân còn bồng theo đứa con nhỏ chưa đầy hai tuổi, còn Lê Văn Điệp và đồng nghiệp rủ nhau đi nhậu thịt chó.

Khi trở lại, rượu càng khiến Điệp và đồng bọn trở thành những con thú dữ, chửi bới hung hăng và thô tục hơn nữa. Riêng Huỳnh Ngọc Tuấn bị đánh trọng thương, gẫy xương ức, dù Tuấn không hề khiêu khích gì cả. Chúng đánh Tuấn chỉ để giải trí.

Lê Văn Điệp còn xấc xược thách các nạn nhân tố cáo và kiện hắn. Hắn nói “luật là tao!”.

Hắn phải rất tin được cấp trên che chở.

Các nạn nhân sau đó đã tố giác sự việc nói trên bằng mọi phương tiện truyền thông trên mạng.

Nhiều triệu người trong và ngoài nước đã biết, dư luận thế giới cũng đã biết nhưng chưa hề có hồi âm nào về phía chính quyền, cũng chưa có dấu hiệu nào là chính quyền sẽ điều tra để làm sáng tỏ vụ này.

Dư luận dĩ nhiên là phẫn nộ, nhưng rồi sự phẫn nộ sẽ nguôi dần với thời gian như những vụ bạo hành trước đây, trong khi chờ đợi những vụ tương tự khác.

Người ta đã quá quen với những vụ bạo hành của công an, người ta đã biết công an là như thế nào rồi. Các nạn nhân lần này còn khá may mắn, họ bị phá một bữa cơm thân mật, bị giam giữ nửa ngày, bị chửi mắng, nhưng chỉ có một người bị đánh nặng. Mới cách đây không lâu đã có những người bị đánh chết trong đồn công an.

Có lẽ đó là suy nghĩ chung. Nhưng chuyện này nghiêm trọng chính là vì nó đã thành quen thuộc và bình thường. Nó có nghĩa là nhân dân Việt Nam đang lâm nguy; họ có thể câu lưu, bị lăng nhục, bị đánh, bị giết bất cứ lúc nào và vì bất cứ lý do nào bởi chính những người trên nguyên tắc có nhiệm vụ bảo vệ họ.

Trong trường hợp đặc biệt này tất cả các nạn nhân đều là những trí thức có tên tuổi được dư luận trong nước và thế giới biết đến và họ viết nhiều bài rất tích cực trên mạng Internet, nghĩa là họ cũng có vũ khí tự vệ – bằng cách tố giác trước công luận. Họ đã bị đối xử và hành hạ như vậy thì người dân thường còn bị đối xử như thế nào? Chắc chắn những chuyện mắng chửi, đánh đập, thậm chí đánh chết người mà dư luận đã biết chỉ là phần nhỏ của một thực trạng ghê rợn hơn nhiều.

Một chuyện như vậy nếu xảy ra tại nước Pháp nơi tôi đang sống hay ở bất cứ một nước văn minh nào chắc chắn đã khiến hàng ngàn người xuống đường phản đối và buộc chính quyền phải vất vả giải thích, những người có trách nhiệm sẽ tức khắc bị trừng phạt theo luật pháp.

Cách đây không lâu một nữ giáo viên phát giác một cháu bé có dấu hiệu bị hành hạ, bác sĩ xác nhận và cảnh sát điều tra cho biết cháu bé đã liên tục bị bỏ đói và đánh đập từ lâu bởi mẹ và ông bố dượng. Hàng ngàn người đã lập tức xuống đường biểu tình bày tỏ sự phẫn nộ. Cặp vợ chồng tàn nhẫn này bị tống giam và xử phạt tù nặng. Xã hội văn minh là thế. Những người xuống đường biểu tình không cần có bằng cấp và danh vị cao, trong đa số họ chỉ là những người công nhân, nội trợ, học sinh, sinh viên bình thường. Nhưng họ là những con người văn minh. Khoảng cách giữa văn minh và bán khai chính là phản ứng trước những bất công mà mình không phải là nạn nhân. Văn minh trước hết là sự thượng tôn con người.

Chúng ta đã có vô số trường hợp công an bạo hành. Những người bị bọn đầu gấu – do công an điều động – hành hung khi tới tham dự những phiên tòa xử những người bất đồng chính kiến (tôi được nghe tới hai tiếng “đầu gấu” lần đầu tiên từ ông Hoàng Minh Chính qua điên thoại nhân phiên tòa xử Phạm Hồng Sơn), những người tới thăm Vi Đức Hồi tại Hữu Lũng, những người đi biểu tình chống Trung Quốc lấn chiếm, những linh mục và giáo dân Công Giáo cầu nguyện để phản kháng tại Thái Hà, Tòa Khâm Sứ, Tam Tòa, Cồn Dầu, Con Cuông v.v.

Công an cũng dùng bọn tội phạm hình sự đánh những tù nhân chính trị trong nhà tù như trường hợp Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Khải Thanh Thủy v.v. Và không thể kể hết những người “bị đánh với tư cách cá nhân”: Phạm Hồng Sơn, Lê Quốc Quân, Lê Quốc Quyết, Nguyễn Chí Đức, Nguyễn Hoàng Vi v.v., nhiều khi ngay trong đồn công an như trường hợp Huỳnh Thục Vy, vợ chồng Uyên Vũ – Hồ Điệp, Huỳnh Ngọc Tuấn v.v. Những thí dụ này chỉ là một phần không đáng kể của khối nạn nhân. 

Những trận đòn tại đồn công an cũng là những trận đòn nhừ tử nhất bởi vì công an không còn sợ nhân chứng. Những vụ đánh chết người thường xảy ra tại đồn công an. Khi có người chết các hung thủ bị xử qua loa vài năm tù vì đánh quá tay, trong mọi trường hợp khác chúng vẫn nhởn nhơ, dù bị tố cáo đích danh.

Rõ ràng chúng được phép, không chừng được chỉ thị, đánh. Sự bao che quá lộ liễu. Đó phải là lý do khiến Lê Văn Điệp dám thách thức các nạn nhân đi kiện hắn. Có mọi triển vọng hắn cũng như các đồng nghiệp trên cả nước đã được bật đèn xanh cho phép trừng trị “bọn dân chủ”.

Trong tất cả mọi quốc gia bình thường chức năng của công an là bảo vệ người dân. Trong nhiều nước người công an được gọi là “người giữ hòa bình”. Tại nước ta công an là một đe dọa và một tai họa cho người dân. Lỗi tại ai?

Trước hết là tại một đảng cầm quyền lấy bạo lực thay vì đồng thuận dân tộc làm nền tảng và coi luật pháp như là một dụng cụ đàn áp thay vì một bảo đảm cho các  công dân. Sự lưu manh nằm trong bản chất của mọi chế độ cộng sản.

Những cảnh “nhân dân phẫn nộ” đánh những người chống chế độ hay bị chế độ liệt vào thành phần thù địch – như ta đã thấy trong đợt Cải Cách Ruộng Đất năm 1955 hay tại Tam Tòa, Thái Hà gần đây – không phải chỉ có ở Việt Nam mà trong mọi chế độ cộng sản.

Trái với quan điểm thông thường chúng không nhắm che giấu bàn tay của công an vì chúng không đánh lừa được ai, chúng nhắm mục đích khủng bố bằng cách đưa ra một bộ mặt đáng sợ khác của chế độ.

Trong lòng chế độ này, Nguyễn Tấn Dũng là người có trách nhiệm lớn nhất và nặng nhất.

Ông Dũng cầm đầu bộ máy nhà nước từ tám năm qua và đặc biệt nắm chắc lực lượng công an. Công an của ông đã dùng bọn đầu gấu hành hung dân oan và những người đối lập dân chủ rồi dần dần tự “đầu gấu hóa”, nhưng họ đã không thể làm như thế nếu không có sự đồng tình của ông.

Sự kiện một công an ở cấp bậc phó công an xã mà cũng có thể chửi và đánh dân rồi thách thức các nạn nhân đi kiện và vỗ ngực nói“luật là tao!” chứng tỏ nước ta không còn luật pháp.

Công an đã trở thành giặc cướp. Cũng cần lưu ý là các bản án chính trị đã khắc nghiệt hẳn lên và sự bạo hành của công an đã gia tăng hẳn lên từ khi Nguyễn Tấn Dũng trở thành nhân vật quyền lực nhất nước. Dư luận đang chờ đợi những hành động sửa sai của ông sau thông điệp đầu năm hứa hẹn tôn trọng người dân. Cụ thể là ông sẽ làm gì với Lê văn Điệp, công an xã Chương Dương và các nạn nhân của vụ bạo hành vừa rồi. Lần này ông không thể phớt lờ một cách vô tội vạ.

Sau đó, nhưng cũng nghiêm trọng không kém, là lỗi của trí thức Việt Nam. Họ đã không quan tâm lắm tới các nạn nhân. Đừng nói là quần chúng Việt Nam không quan tâm hay là vì dân trí Việt Nam thấp. Quần chúng nào cũng do trí thức hướng dẫn và đào tạo. Trí thức Việt Nam đã không làm bổn phận của mình, đặc biệt  trong chủ đề mà chúng ta đang thảo luận, nghĩa là hiện tượng công an trở thành đạo tặc và khủng bố người dân. Cho đến nay sau mỗi vụ bạo hành, những tiếng kêu gào nghẹn ngào và uất ức đã chỉ nhận được sự cộng hưởng của bạn bè và một vài trang báo đối lập trên mạng rồi chìm dần vào quên lãng. Trí thức Việt Nam, nhất là những trí thức có tên tuổi, đã hầu như không quan tâm. Hãy tưởng tượng sự cô đơn của các nạn nhân.

Tại sao không quan tâm?

Phải chăng vì người ta nghĩ rằng đó là những chuyện lặt vặt?

Lầm to. An ninh cá nhân là quyền tự do cơ bản nhất, quan trọng nhất, lớn nhất. Quan trọng hơn Bôxit Tây Nguyên, rừng đầu nguồn, Biển Đông. Càng quan trọng hơn nữa cho những ai thực sự muốn dân chủ hóa đất nước bởi vì nếu chúng ta không bảo vệ những người dân chủ bị khủng bố như vậy thì khủng bố sẽ tràn ngập và sẽ không còn những người dám bày tỏ lập trường dân chủ. Những người có ý muốn đấu tranh cho dân chủ có thể bị áp lực của chính gia đình mình bắt bỏ cuộc.

Tại vì những nạn nhân chỉ là những người bình thường không có địa vị và danh tiếng nào đáng kể? Càng sai hơn.

Phẩm giá của một người trước hết và chủ yếu là ở chỗ đó là một người. Những gì mà mỗi người có thể có riêng và thêm – địa vị, danh vọng, kiến thức, tài sản v.v. – đều chỉ là rất thứ yếu so với tư cách con người ở trong mỗi chúng ta. Khi một người bị chà đạp thì không chỉ người đó mà tất cả chúng ta đều bị xúc phạm bởi vì phẩm giá con người đã bị xúc phạm.

Khi không quan tâm tới những nạn nhân của sự thô bạo vì lý do họ không phải là những nhân vật lớn là người ta đã quên đi, và đánh mất, phần phẩm giá lớn nhất của chính mình. Còn nếu phẫn nộ mà không dám phản ứng vì sợ thì càng tệ hơn. Câu hỏi nhức nhối phải được đặt ra là phải chăng trong xã hội Việt Nam hiện nay càng lên cao trong địa vị và danh vọng thì nhân cách càng thấp xuống? 

Thái độ thờ ơ đối với những người dân chủ bị bạo hành cho chúng ta một lý do khác để giải thích tại sao phong trào dân chủ Việt Nam không mạnh lên được dù cả đảng lẫn chế độ cộng sản đều đã mục nát. Đó là vì ý thức dân chủ của chúng ta chưa đủ mạnh.

Trí thức Việt Nam, những người phải lãnh đạo cuộc đấu tranh vì dân chủ, có thể đã đọc nhiều sách báo nhưng chưa hiểu rõ bản chất của dân chủ. Họ không hiểu rằng nền tảng của dân chủ là chủ nghĩa cá nhân, nghĩa là sự khẳng định rằng cá nhân phải được tôn trọng, phải có quyền phát biểu những điều mình nghĩ, quyền thành lập hoặc tham gia các tổ chức mà mình muốn, quyền bầu cử và ứng cử vào những chức vụ công quyền v.v. Những quyền đó được nói rõ trong Tuyên Ngôn Nhân Quyền Phổ Cập và định nghĩa một chế độ dân chủ. Dân chủ và nhân quyền là một. Khi không nổi giận trước những vụ bạo hành như tại Chương Dương ngày 31/12/2013 vừa qua là người ta đã chứng tỏ mình chưa thực sự là người dân chủ.

Một lần nữa hãy nhìn cách ứng xử của những dân tộc văn minh.

-Năm 1961 khi thành phố Berlin, ốc đảo dân chủ nằm trong lòng khối cộng sản, bị đe dọa tổng thống Mỹ John Kennedy đã đến đây và dõng dạc tuyên bố: “Tôi là người Berlin!”. 

-Năm 1968 tại Pháp khi những cuộc biểu tình đòi “thay đổi xã hội” của sinh viên bắt đầu bất lợi cho Đảng Cộng Sản Pháp, tổng bí thư của đảng này – lúc đó rất mạnh – đã nói rằng một trong những người lãnh đạo các cuộc biểu tình là một “thằng Đức gốc Do Thái”. Lập tức sinh viên Pháp đồng thanh hô to: “Chúng tôi đều là những thằng Đức gốc Do Thái!”. Và Đảng Cộng Sản Pháp bị vô hiệu hóa và lố bịch hóa.

-Tháng 9 năm 2001 khi bọn khủng bố Al Qaeda đánh sập World Trade Center và khoe là đã giáng cho nước Mỹ một đòn chí tử tất cả các tờ báo lớn và những nhân vật quan trọng tại Châu Âu đều hô lớn: “Chúng ta đều là người Mỹ!”.

Cuộc vận động dân chủ sẽ tiến một bước nhảy vọt nếu trong lúc này mọi người dân chủ đều hô to: “Chúng ta đều là những Huỳnh Ngọc Tuấn!”

Nguyễn Gia Kiểng
(01/2014)

———————————————————-

Thư tố cáo công an của luật sư Lê Thị Công Nhân

Lê Thị Công Nhân

Ls. Lê Thị Công Nhân, anh Phạm Bá Hải, Huỳnh Ngọc Tuấn, Phạm Văn Trội (ngày 31-12-2013 – Tại nhà anh Trội)

– Hà Nội, 1.1.2014

Kính gửi:

– Toàn thể người dân Việt Nam;

– Các cơ quan truyền thông;

– Các tổ chức bảo vệ nhân quyền;

– Chính quyền các nước quan tâm tới hiện trạng chính trị-nhân quyền của Việt Nam;

– Cơ quan công an huyện Thường Tín, công an thành phố Hà Nội và Bộ Công an.

Tôi là Lê thị Công Nhân, sinh năm 1979, sống tại p316-A7 khu VPCP, ngõ 4 phố Phương Mai, Đống Đa-Hà Nội, viết thư này tố cáo và yêu cầu giải quyết vụ việc chúng tôi bị khủng bố và đánh đập dã man ngày 31.12.2013 tại công an xã Chương Dương, huyện Thường Tín-Hà Nội. Sự việc như sau:

Khoảng 10h30 sáng ngày 31.12.2013, tôi và anh Ngô Duy Quyền-chồng tôi, bé Lucas-con gái chúng tôi 26 tháng tuổi đưa chú nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn (sinh năm 1959, sống tại huyện Tam Kỳ tỉnh Quảng Nam), anh Phạm Bá Hải (sinh năm 1968, sống tại Hóc Môn-Sài Gòn) đến thăm anh Phạm Văn Trội tại xã Chương Dương huyện Thường Tín-cách Hà Nội 30km, nhân dịp chú Tuấn và anh Hải ra Hà Nội.

Vừa mở cửa xuống xe, một nam thanh niên trẻ chạy tới hỏi tôi giọng xấc xược “Này, chị là người ở đâu đến đây?”. Biết đây là những công an mặc thường phục luôn rình rập theo dõi nhà anh Trội, theo lẽ thường chúng tôi không bao giờ chấp nhận cách hành xử của nhân viên nhà nước che giấu tung tích đầy ám muội như vậy nên không đáp lời.

Khi anh Trội mở cửa cho chúng tôi vào thì có nhiều công an đều mặc thường phục đã ập đến rất nhanh. Vừa đến họ đã văng tục chửi bậy. Anh Trội nhận ngay ra bộ mặt quá quen thuộc của họ-đều là công an xã trụ sở cách nhà anh gần 200m.

Một tên công an khoảng hơn 50 tuổi, cao lớn, ngang nhiên xông vào nhà anh Trội, lượn lờ một vòng quanh nhà rồi sau đó đi ra. Anh Trội nói đó là Lê Văn Điệp-Phó công an xã. Sau đó người nhà anh Trội ra khóa cổng lại.

Chúng tôi ăn cơm trưa cùng gia đình anh Trội, đang ăn thì nghe công an đập cửa gọi anh Trội ầm ĩ bên ngoài, réo gọi điện thoại liên tục.

Anh Trội đi ra hỏi có việc gì, họ đòi vào nhà làm việc, anh nói chúng tôi đang ăn cơm, không ai làm việc giờ này cả và bảo họ đợi. Anh dặn chúng tôi chuẩn bị tinh thần bị bắt ra công an xã như hồi tháng 5 vừa rồi khi các anh Phạm Hồng Sơn, Mai Xuân Dũng và Đỗ Việt Khoa đến thăm anh.

Một lúc sau, đám công an này lại đập cửa, chúng tôi cũng quyết định chào gia đình anh Trội và ra về. Anh Trội vừa mở cổng thì bọn họ hùng hổ xông vào, miệng không ngớt chửi rủa văng tục.

Chú Tuấn nói họ không được làm vậy, chúng tôi là công dân Việt Nam, đi thăm viếng nhau là điều tự nhiên, Hiến Pháp và pháp luật cũng bảo vệ. Không để chú nói hết câu, bọn chúng đã vây lấy chú mà chửi bới đe dọa, xông vào định đánh chú. Tôi bám chặt vào tay chú, cố không cho bọn chúng đánh.

Sau đó mấy người chúng tôi bị chúng vây bắt về công an xã, anh Trội cũng bị bắt đi, về phía anh đương nhiên cũng muốn đi cùng vì muốn chia sẻ với chúng tôi trong hoàn cảnh đáng sợ này.

Thấy những công an viên xã đều khá già, trên 50 tuổi nhưng lại rất côn đồ, ác ôn, tôi rùng mình ghê sợ, nghĩ “Trời ơi, họ đã đến tuổi làm ông nội ông ngoại mà lại cư xử mất dạy và hung ác vậy sao !” Khi ấy khoảng 12h30, ngày mùa đông hanh khô nắng chiếu vàng rực rỡ.

Trên đường, đám công an không ngớt mồm chửi rủa rất tục tĩu, vu khống chúng tôi “Chúng mày tụ tập uống rượu say, định chống đối bọn tao àh?”.

Đến nơi, hóa ra công an xã, ủy ban xã, hội đồng xã, hội nông dân, hội cựu chiến binh, đoàn thanh niên ..v..v.. đều ở trong một khuôn viên 3 khối nhà 2 tầng trên một diện tích khoảng 2000m vuông.

Giữa trưa, trụ sở vắng lặng. Chúng định tách chúng tôi ra nhưng cả 4 chúng tôi và anh Trội đều bảo chúng tôi đi cùng nhau thì cùng vào làm việc. Chúng dùng số đông tách được chúng tôi ra, đẩy chú Tuấn và anh Hải, anh Trội vào trước.

Một lúc lâu sau, chúng bắt vợ chồng tôi vào, anh Trội vẫn ngồi đó, chú Tuấn và anh Hải đã ra ngoài. Chúng bắt chúng tôi khai mình là ai, trình giấy tờ tùy thân. Hai vợ chồng tôi vẫn bế bé Lucas, không chấp nhận được hành xử côn đồ, mất dạy của đám người này nên nói “Chúng tôi đi thăm nhau, bị các anh bắt vào đây lại bảo khai mình là ai, trình giấy tờ cho các anh. Làm sao chúng tôi chấp nhận được cách làm việc đó. Chính các anh mới là kẻ vi phạm pháp luật. Chúng tôi không hợp tác gì với các anh cả.” Tôi còn gợi ý “Muốn làm việc nhanh, anh có thể hỏi tôi chị có phải là X không, nếu phải tôi đáp phải, không tôi bảo không.”

Một công an trẻ mặc thường phục (anh Trội nói là an ninh trên công an huyện) có vẻ là người cấp cao nhất lúc đó thấy chúng tôi nói vậy thì ngoan cố nói “Chúng tôi có quyền bắt các anh chị vì đến thăm anh Trội, là đối tượng tiền án tội an ninh quốc gia đang bị quản chế.”

Thấy chúng tôi mãi không nói gì, anh ta bảo chúng tôi ra ngoài. Tên Điệp là người ghi chép biên bản, vừa ghi vừa chửi dọa đánh chúng tôi. Trong phòng khi ấy còn có Trưởng công an xã (anh Trội chỉ cho chúng tôi nhưng tôi không nhớ tên). Anh này ngồi im ghi chép không nói năng câu gì, là Trưởng công an xã nhưng để mặc cho Phó công an xã tha hồ thi triển tính côn đồ mất dạy ngay trước mặt mình.

Vợ chồng tôi bế bé Lucas đi ra ngoài, thấy nhiều người cả nam và nữ mặc các loại quần áo màu xanh của dân phòng, dân quân tự vệ ra vào liên tục, rồi anh Trội chỉ cho tôi xe ô tô màu đen của bí thư xã về đến.

Lúc ấy nhân viên các ban nghành đoàn thể xã quay về trụ sở làm việc. Thấy chúng tôi đi lại ngoài sân, tên Điệp điên cuồng chửi rủa oang oang “Đ.c.m Bố mày đéo có khái niệm thuyết phục đứa nào hết. Thuyết phục cái đầu b… Bố mày đánh chết hết chúng mày. Thích hiến pháp àh, luật àh, nhân quyền àh, bố mày dí c… vào. Đất này là của tao. Luật là tao.

Rất đông nhân viên xã cũng như một số người dân đến làm việc chứng kiến việc này, nhưng sự khiếp sợ và vô cảm đã khiến họ như điếc như câm.

Tên Điệp người to lớn, giọng nói rất to không cần loa. Hắn lệnh cho đám công an xã bắt chúng tôi nhốt vào một căn phòng cạnh phòng chú Tuấn anh Hải đang bị giữ bên trong.

Trước sự thờ ơ bỏ mặc của các cấp nhân viên xã để cho một tên Phó công an thể hiện sự điên cuồng ác ôn của mình, chúng tôi nghĩ mình có thể bị chúng đánh nội thương mà chết, thậm chí đánh chết tại chỗ. Đẩy chúng tôi vào phóng chúng đòi đóng cửa lại, chúng tôi phản đổi kịch liệt nói “Đóng cửa để đánh người àh.” thì chúng không đóng nữa và đứng bên ngoài canh.

Một lúc sau, bỗng dưng có một anh nhân viên xã vào phòng, cao giọng nói “Các anh chị phải biết là, đất nước ta, dân tộc ta là .. là .. là một” Trời! Chúng tôi đáp “Vâng. Đúng vậy.” Nói xong anh ta loay hoay ngượng nghịu một hồi, rót nước cho chúng tôi uống rồi bảo chúng tôi có muốn cho Lucas đi ngủ không thì lên trên kia có phòng có ghế dài. Chúng tôi khiếp đảm nghĩ nếu lại bị chia ra một lần nữa, lên trên tầng hai kia thì dám chắc đám công an xã đánh chết chúng tôi trên ấy, nên kiên quyết từ chối.

Khá lâu sau, hơn 3h tôi thấy chú Tuấn ra khỏi phòng, đám người canh nhốt chúng tôi cũng đi chỗ khác. Chúng tôi đi ra, thấy chú cầm một tờ biên bản đóng dấu đỏ. Anh Hải vẫn ngồi im trong phòng với đám công an, im lặng nhắm mắt, tôi đoán là anh cầu nguyện. Có lẽ lúc ấy đám công an bàn cách chia chúng tôi để đánh sao cho hiệu quả nhất, nên chúng để chúng tôi yên được một lúc. Khi ấy anh Trội mới có chút thời gian tranh thủ hỏi thăm mẹ tôi sức khỏe có tiến triển gì không (mẹ tôi bị tai biến não, bị liệt và câm).

Thấy chú Tuấn có tờ biên bản, anh Trội dùng điện thoại chụp lại. Đi cùng ra công an xã với chúng tôi suốt từ trưa, anh Trội chỉ mặc quần áo mặc nhà, chân không tất, trời lạnh se sắt, anh quyết định về nhà mặc thêm quần áo và mang chăn, sữa, kẹo vitamin vào cho chúng tôi. Chúng tôi nghĩ đám công an hoàn toàn dám nhốt chúng tôi qua đêm, như tên Điệp không ngớt gào rú “Nhốt hết bọn này lại, tạm giữ hành chính luôn.”.

Đám công an xã côn đồ đến nỗi chúng tôi không thể nói với chúng bất kỳ một lý lẽ nào, dù là tối thiểu nhất. Sau này, anh Quyền nói với tôi “Mỗi giây phút anh đều chuẩn bị tinh thần phủ phục để che cho bé Lucas, để mặc chúng đánh chết anh.

Chúng để cho anh Trội đi về. Vợ chồng tôi đứng hành lang ngay cạnh phòng anh Hải đang bị nhốt. Lúc này, người Trưởng công an xã ra nói chuyện với chúng tôi. Anh ta ăn nói tử tế, vẻ hơi ngượng ngùng. Chúng tôi đáp lời anh ta hỏi thăm chuyện nọ, chuyện kia. Cuộc nói chuyện kéo dài không đến 10 phút thì anh ta đi. Trong lúc nói chuyện, tên Điệp và đám công an tay sai lờn vờn xung quanh nhìn chúng tôi và anh Trưởng công an xã với ánh mắt đầy căm ghét, tôi không hiểu tại sao !?

Sau này mới biết Trưởng công an xã là em họ xa của chị Trang-vợ anh Trội, trước đây là cán bộ Đoàn thanh niên chuyển sang làm Trưởng công an xã. Thảo nào, anh ta gần như đơn độc so với tên Điệp-Phó công an xã và đám công an viên đã làm lâu năm lập phe cánh với nhau.

Để thị uy với Trưởng Công an xã, để chứng tỏ ta đây không sợ anh an ninh trên huyện về, để thỏa mãn thú tính say máu đánh người, tên Điệp và đám công an xã lao đến chú Tuấn đòi chú đưa lại biên bản, không thể chống cự lại chú đành đưa chúng tờ biên bản. Sau đó bọn chúng túm người chú Tuấn đẩy đi. Chúng tôi biết bọn chúng lôi chú đi để đánh nên chạy theo.

Thật không ngờ chúng đẩy chú Tuấn vào phòng tiếp dân (treo biển hiệu) – là căn phòng đầu tiên của tòa nhà bên tay trái nhìn từ đường vào, ngay cạnh phòng trả hồ sơ hành chính. Tôi bám chặt lấy chú, lòng kinh hãi vô cùng, nhưng không làm gì được. Tên Điệp và 4,5 tên công an viên già tay sai của hắn cực kỳ hung hãn lôi tôi ra, đóng sập cửa phòng lại và ngay lập tức lao vào đánh đấm, đạp chú Tuấn.

Tôi kêu gào lên “Công an giết người, công an đánh người.” thì bọn chúng ở ngoài bâu lại chửi tôi “Ah, áh, con này mày dám vu khống tao àh. Tao đánh chết mày bây giờ.” Lúc đó khoảng 4h chiều.

Thật ghê tởm! Không ngôn từ nào có thể tả được cảm giác của tôi lúc ấy, địa ngục là đây, quỷ dữ là đây, chúng có bộ mặt và hình dáng của con người nhưng nếu tinh ý sẽ nhận ra đó chỉ là vẻ ngoài, còn thần sắc thì là của ma quỷ.

Anh Quyền chồng tôi kinh hãi đến độ không còn nói được gì nữa ôm chặt Lucas, cảm tạ Chúa khi ấy bé lại đang ngủ. Sau này anh nói với tôi, anh áy náy vô cùng vì đã không dám kêu gào lên. Anh chỉ còn nghĩ đến việc bảo vệ Lucas vì nếu anh kêu lên chúng sẽ đánh anh mà gây hại cho Lucas thậm chí là tử vong.

Tôi cố kêu cứu một lần nữa ngay giữa sân nhưng tuyệt vọng trước sự vô cảm của các nhân viên xã và người dân đến làm việc xung quanh. Đám công an lôi đẩy chúng tôi vào căn buồng treo đầy cờ thi đua và bằng khen đỏ chói đối diện phòng nhốt anh Hải. Khi vào phòng chúng tôi hãi hùng chỉ còn biết cầu nguyện. Ở phòng bên bọn chúng không ngớt chửi rủa khích bác anh Hải để anh phản ứng “Đ.c.m thằng trọc, mày điếc àh, mày mù àh. Thích chết bố mày cho mày chết.” Anh vẫn im lặng nhắm mắt cầu nguyện. Sau này anh kể lúc đó anh đã chờ chúng đánh anh ngã xuống đất thì anh cũng đành để mặc vì chúng quá đông, không thể nào một mình chống lại bạo lực của đám ma quỷ đó được.

Rất có thể khi ấy tên Điệp và đám công an tay sai vì căm thù thái độ ôn hòa tuyệt đối của anh Hải, nên đẩy chúng tôi đi để đánh anh, nhưng rồi thấy đánh chú Tuấn tiện hơn nên đánh luôn, còn vợ chồng tôi luôn đi cùng nhau thì chúng để sau.

Khi ấy tôi phát hiện mật vụ trẻ trên huyện không còn ở đó nữa, Trưởng công an xã cũng biến mất, tất cả trong lòng bàn tay tên Điệp và đám công an tay sai. Khả năng tên Điệp tự tung tự tác và khả năng an ninh huyện và Trường công an xã ra lệnh ngầm rồi đóng kịch bỏ đi để cho tên Điệp đánh đập chúng tôi là 50/50.

Khoảng 20 phút sau anh Trội quay lại, đã mặc đủ quần áo ấm. Tôi nói chú Tuấn đã bị bắt nhốt đánh ở phòng tiếp dân, anh chạy đi tìm.

Một lúc lâu sau, bỗng dưng tôi nghe tên Điệp nói “Mang thằng Quyền ra.” Tôi vội nói với chồng tôi khi ấy đang nhắm mắt cầu nguyện “Nó định tách mình ra để đánh em đấy.” Vừa nói xong, một tên công an viên già đi vào hẳn bên trong phòng tìm cách đứng chắn giữa tôi và chồng tôi, nói “Thằng Quyền ra ngoài, con Công Nhân ở lại” Một tay hắn túm mạnh cánh tay tôi, tay kia cầm sẵn tay nắm cánh cửa chuẩn bị đẩy được chồng tôi ra là đóng sập cửa lại để nhốt đánh tôi.

Cảm tạ Chúa lúc ấy, anh Trội quay lại, dõng dạc nói “Cả hai vợ chồng đều ra.” Tên công an già bối rối thoáng qua 2 giây, tôi bám chặt tay anh Quyền lách qua cánh cửa ra ngoài. Là người tin Chúa, tôi xác quyết giây phút ấy Chúa đã cứu tôi!

Tên Điệp thấy vợ chồng tôi ra ngoài với anh Trội, thì điên cuồng chửi rủa “Đ.c.m con Lê Công Nhân, bố mày là Điệp-Phó công an xã đây. Tao tát vỡ mặt mày, tao đánh chết mày. Mày thích loa lên àh (ý nói lúc tôi kêu gào chú Tuấn bị đánh). Đ.c.m chúng mày kiện thoải mái đi, chụp ảnh ghi âm thoải mái đi. Bố mày là người đàng hoàng tử tế nhá, bố mày làm bố mày đéo thèm chối. Chúng mày kiện mẹ nó lên Bộ công an, lên chủ tịch nước luôn đi, để xem bố mày có làm sao không, nhá?” Tên Điệp nhảy nhót trước mặt chúng tôi như một kẻ mất trí, dí sát bộ mặt quỷ của hắn vào mặt tôi (cách mặt tôi 30cm), chửi “Đ.c.m nhìn kỹ mặt bố mày đi. Hãy nhớ đây là đất của tao, luật là tao.”

Ra ngoài sân, tôi thấy chú Tuấn đứng run rẩy, gương mặt khắc khổ trở nên tím tái. Lòng tôi quặn đau, phẫn uất cùng cực, tôi hỏi chú bị đánh thế nào. Chú nói rất nhỏ “4,5 đưa chúng nó cùng đánh chú, đánh dã man lắm, giờ chú rất đau.” Lúc này hơn 5h, nhân viên xã đã về hết, cũng không còn người dân nào, chỉ còn chúng tôi với bọn quỷ dữ-công an xã Chương Dương.

Tên Điệp vừa chửi, vừa dọa ra lệnh cho anh tài xế taxi (tên Đào Quang Huy lái xe 7 chỗ số hiệu 737 của hãng taxi Thành công) “Đ.c.m thằng Huy. Tao bảo mở (cửa xe) là mở, đóng là đóng, đi là đi, dừng là dừng, rõ chưa. Nếu không bố mày xì lốp xe, hết đường về.” Rồi bảo chúng tôi “Thằng Tuấn vào xe, vợ chồng con Công Nhân vào xe. Bố mày thương chúng mày trời lạnh cho chúng mày vào xe ngồi. Thằng Hải, thằng Trội đi vào đây (vào lại trong phòng).”

Chú Tuấn bị chúng đẩy vào xe ngồi ở ghế trên cùng với lái xe, chú rất đau và yếu ớt không nói được lời nào. Vợ chồng tôi kiên quyết không vào xe. Tôi nói xe không đi, cửa lại đóng kín mít sao lại bắt vào xe (tôi bị say xe nặng). Biết chắc bọn chúng chia chúng tôi ra để tìm cách đánh anh Hải bằng được thì thôi, vì chúng đánh chú Tuấn như thế vẫn chưa thỏa cơn say máu. Thấy chúng tôi không vào xe, anh Hải cũng không quay vào phòng, bọn chúng điên cuồng chửi chúng tôi “Đ.c.m chúng mày thích chết ở đây àh (vì chúng định đánh chết chúng tôi ở trong phòng cơ mà !). Chúng mày muốn đập đầu tự tử ở đây thì chúng mày cứ việc. Lũ phản động bán nước chúng mày là lũ chó, phải giết hết chúng mày.”

Sau đó chúng bắt anh Trội quay lại phòng làm việc, lúc này mới thấy tay an ninh trẻ trên huyện quay lại, chị Trang vợ anh Trội cũng đi làm về ra ngay chỗ chúng tôi. Chị rất phẫn nộ, không thể tưởng tượng nổi công an lại đánh người giữa ban ngày, đánh người dã man như vậy ngay tại trụ sở ủy ban.

Khoảng nửa tiếng sau, chúng gọi chúng tôi vào phòng anh Trội đang ngồi. Bọn chúng định lôi cả chú Tuấn đang ngồi trong xe ra thì chị Trang đứng giữa ngăn lại, chị kêu to lên “Các anh không thấy chú ấy đang ốm àh, đau không nói được gì nữa.” Đám công an bảo “Ốm cái đéo gì?” chị Trang đáp “Các anh thừa biết tại sao chú ấy ốm. Các anh không còn chút tính người nào nữa àh?” Trước phản ứng mạnh mẽ quyết liệt của chị Trang bọn chúng bỏ đi.

Khi vào phòng, tay an ninh trẻ trên huyện rất đạo mạo nói “Các anh chị ở nơi khác đến đây, chúng tôi có quyền kiểm tra các anh chị, các anh chị đều là tội phạm có tiền án tiền sự, chúng tôi cấm các anh chị không được quay lại nhà anh Trội.”

Anh Trội nói, “Tôi báo với anh việc tôi không chứng kiến nhưng tôi nghe các bạn tôi kể lại là chú Tuấn đã bị công an ở đây đánh đập.”

Tôi nói tôi có ý kiến thì anh an ninh này nhỏ nhen gạt phắt đi, nói “Hồi nãy mời chị làm việc, chị bất hợp tác, giờ chị không được có ý kiến gì nữa.”

Tôi nói “Anh là công an, dân nộp thuế trả lương cho các anh, anh phải nghe tôi tố giác tội phạm. Chính mắt tôi trông thấy chú Tuấn bị 4 công an đánh đập dã man trong phòng tiếp dân đằng kia.”

Anh Quyền cũng tố cáo “Chính mắt tôi cũng trông thấy chú Tuấn bị nhiều công an đánh đập trong phòng đằng kia.”

Tay an ninh trẻ luống cuống nói “Tôi ghi nhận việc này và sẽ báo cáo lên cấp trên.” rồi vội vàng ra khỏi phòng trước cả chúng tôi.

Lúc đó khoảng 6h30, trời mùa đông lạnh buốt tối đen. Chúng tôi ra về quyết định đưa chú Tuấn đi khám ngay tại một bệnh viện tư nhân có tiếng ở Hà Nội là Bệnh viện Hồng Ngọc. Trên đường đi nhiều người gọi điện hỏi thăm chúng tôi đều nói đưa chú Tuấn đi khám luôn trước khi về.

Hơn 1 tiếng sau chúng tôi về đến Bệnh viện Hồng Ngọc thì hỡi ôi, mật vụ đã vây kín, đóng vai nhân viên bệnh viện, khách đến khám.

Chú Tuấn được khám ở phòng cấp cứu ngoài cùng tầng 1 ngay lối ra vào. Chúng tôi đứng ngoài quan sát thì thấy người bác sỹ cư xử thật lạ lùng, hỏi han bệnh nhân với thái độ rất lạnh lùng và xấc xược.

Tôi nhận ra bộ mật tròn vo nhẵn thín của một mật vụ trẻ mà tôi gặp nhiều lần trước đây. Khi mật vụ này xưng là bảo vệ bệnh viện ngăn cản chúng tôi chụp ảnh, tôi đứng ngay cạnh anh ta, cách chỉ 50cm, tôi nói to“Thôi đi anh mật vụ àh. Thưa mọi người anh này là mật vụ, Công Nhân nhẵn mặt rồi. (cầm vào cánh tay anh bảo vệ thật của bệnh viện cũng đứng ngay bên cạnh, tôi bảo). Đây mới là bảo vệ thật của bệnh viện.” Các bảo vệ và nhân viên thật của bệnh viện không nói lại điều gì. Mật vụ trẻ này vẫn ngoan cố lố bịch khăng khăng mình là nhân viên bệnh viện.

Thật vui mừng vì kết quả ban đầu khám ở phòng cấp cứu, kết luận chú Tuấn không bị gì, cái gì cũng tốt, cái gì cũng bình thường !

Thật nực cười sau khi vào phòng khám siêu âm, X-quang, kết quả ghi “đám phổi không đồng nhất, kèm theo dải xơ, do tổn thương cũ.” Chú Tuấn nói “Trời! Chú không hề có bệnh phổi trước đây, họ cũng không hề hỏi gì chú về bệnh phổi.” Vậy là sao? Vậy là phổi có hình ảnh bị tổn thương, nhưng vì một lý do bất chính nào đó mà các bác sỹ ở đây liều mạng vu cho là “tổn thương cũ” trong khi không hề hỏi han bệnh nhân một lời nào về việc này, và cũng không dám khám xét kỹ hơn. Thật vô trách nhiệm và hèn nhát! Bác sỹ-nghề trí thức trong những nghề trí thức mà lại hành xử tối tăm như vậy thì đúng là đất nước này đến hồi kết của mạt vận rồi!

Chú Tuấn và chúng tôi đều thống nhất rằng với đám mật vụ dày đặc như thế này thì khám chữa bệnh ở đây chẳng có kết quả gì nghiêm túc, nên quyết định ra về.

Hội Bầu Bí Tương Thân đã đón chúng tôi ngay khi về đến bệnh viện Hồng Ngọc. Chú Lê Hùng – Trưởng Ban Điều hành hội và anh Trương Dũng đã chia sẻ an ủi chú Tuấn, gửi chú Tuấn 2 triệu đồng để góp phần hỗ trợ việc khám chữa bệnh. Ngoài ra có nhiều bạn bè đã đón chúng tôi tại bệnh viện như anh Phạm Hồng Sơn, vợ chồng anh Nguyễn Lân Thắng, vợ chồng anh Lã Việt Dũng, chị Thanh Trần, chị Hạnh Hồ Tây …

Gần 10h tối vợ chồng chúng tôi về đến nhà. Hai vai và cánh tay tôi đau nhức. Chúng tôi mệt mỏi và căng thẳng đến mức không thể ăn được cơm, cảm giác như vừa thoát ra khỏi một cái địa ngục mang tên “công an xã Chương Dương” mà ở đó có những con quỷ tên là Lê Văn Điệp-Phó công an xã và đám công an già tay sai làm bá chủ toàn quyền coi dân như rơm như rác, coi người lên tiếng đòi tự do, dân chủ nhân quyền là thế lực thù địch.

Sáng nay hỏi thăm anh Hải (vì sim điện thoại của chú Tuấn đã bị đám Điệp cướp mất) được biết chú còn đau hơn hôm qua, bạn bè đang ở bên chăm sóc chú cho đến sáng mai chú về lại quê nhà ở Tam Kỳ, Quảng Nam.

Tôi tố cáo sự việc này lên công an Việt Nam các cấp và ra công luận quốc tế.

Những điều tôi viết là hoàn toàn đúng sự thật, thậm chí mức độ của những hành vi côn đồ ác ôn vi phạm pháp luật của đám công an xã Chương dương chỉ bằng 70% so với sự thật do những hạn chế của ngôn từ không thể viết hết ra.

Nếu kẻ ác không sám hối, nếu người có thẩm quyền không giải quyết thì cái ác càng đắc ý tung hoành, xã hội đại loạn, người tốt lúc ấy cũng sẽ không còn sức lực để cứu người khác, đất nước sẽ sụp đổ, dân tộc sẽ diệt vong. Xin hãy làm một điều gì đó là đạo đức, là tử tế, là đúng thẩm quyền cho chính quý vị và cho quê hương Việt Nam.

Xin hãy cầu nguyện cho chúng tôi,

Kính thư

Lê Thị Công Nhân

Nguồn: http://vnwhr.net/2014/01/01/thu-to-cao-cong-an-cua-luat-su-le-thi-cong-nhan/

PNNQVN|VNWHR

————————————————————-

THỨ SÁU, NGÀY 10 THÁNG 1 NĂM 2014

Bài 8. Những nhận định từ vụ việc (4). Thủ đoạn mượn tay côn đồ

NẮM LẤY TÓC NÓ

Người dân hiểu dân quyền thì chế ngự được cái ác

Tôi là người bị nạn trong thủ đoạn mượn tay côn đồ đánh người. Nhiều người kinh qua sẽ trở nên im lặng. Thấy sự dã man, tàn bạo, nham hiểm của nó, họ sợ. Ban đầu tôi cũng sợ, nhưng càng thấy bản chất “Bá Kiến” của nó, tôi nghĩ mình cần lên tiếng để cả xã hội nhận ra, chung tay dẹp bỏ nó.

Tôi đã viết nhiều bài về vấn đề này (1), (2), thông tin cũng khá đầy đủ. Tuy nhiên vì thủ đoạn này ngày càng được xử dụng, nhận thấy nó không chỉ tàn bạo, nham hiểm mà nó còn ảnh hưởng đến cuộc sống bình yên của cả xã hội, tương lai chính trị của đất nước nên tôi viết thêm bài này, ngõ hầu làm cho vấn đề thêm rõ hơn.

Tôi là một người con của đất võ (Tây Sơn-Bình Định), dù không học được võ (do chứng máu khó đông) nhưng tôi cũng học được tinh thần của võ học. Xung quanh tôi, có nhiều người giỏi võ. Bà tôi (vừa mới mất-thọ 100 tuổi) là một cao thủ về võ. Tôi hay nói chuyện với bà về chủ đề này. Bà kể, giảng giải tôi nghe về nhiều thế võ, trong đó tôi nhớ một “thế” là nắm lấy tóc đối thủ.

Bà nói, khi lâm chiến, phải tỉnh táo, nhắm vào điểm yếu đối phương mà tấn công, tập trung vào mục tiêu không rời ra dù phải trả giá thế nào. Bà ví dụ khi “đàn bà” đánh nhau người ta thường bằng mọi giá nắm tóc nhau. Khi đã để đối thủ nắm được tóc xem như thua vì đối phương sẽ nắm chặc, không buông tha. “Nó” đeo bám đến cùng và mình mất sức, đau đớn,….

Chiêm nghiệm từ “thế võ” trên, tôi thấy rất hữu ích khi hóa giải thủ đoạn nhân viên công lực (công an) mượn tay côn đồ đánh người.

Như đã phân tích trong bài trước, thủ đoạn này rất nham hiểm, nó tựa như thủ đoạn mượn dao giết người. Dù độc địa vậy, nhưng thời gian qua nó được dùng nhiều nhờ các ưu điểm sau:

– Người bị hại rất khó để tìm ra hung thủ, không có chứng cứ (thường chúng nhắm vào người quay phim, chụp ảnh đánh tàn bạo để cướp đồ, hủy diệt chứng cứ).

– Cơ quan công quyền có âm mưu nên họ bao che, không điều tra, lờ đi. Người bị nạn đi gửi đơn thường chỉ có thể “trao trọn niềm tin” chứ không nhận được giấy báo hay biên lai xác nhận việc nhận đơn của cơ quan công quyền. Họ cố tình làm cho người bị nạn mệt mỏi trong lịch sự.

– Người bị nạn chẳng những bất lực, bị đánh đau, nguy hiểm sức khỏe tính mạng mà nhiều người còn dính án “vu khống” hay “gây rối trật tự”, ra tòa gần như “ôm hận”.

Con người dù mạnh đến đâu cũng có gót chân Asin (điểm yếu); thủ đoạn dù nham hiểm đến đâu cũng có thuốc giải. Thủ đoạn mượn tay côn đồ làm khó cho người bị nạn vì khó chứng minh được ai hại mình (hoặc nếu có thì chúng lờ đi) tức là đẩy cái khó cho người bị hại. Tại sao chúng ta không đẩy cái khó của thủ đoạn này cho kẻ “nham hiểm”.

Chúng ta biết rằng, mỗi người dân đều có nghĩa vụ đóng thuế và có quyền được bảo đảm an toàn bất khả xâm phạm về tính mạng, tài sản. Chính nhân viên công lực là người hưởng tiền thuế và phải bảo vệ cuộc sống an toàn cho mọi người dân. Người dân hiểu được điều này rất quan trọng. Đây là dân quyền.

Trên cơ sở hiểu biết này, khi chúng ta bị bất cứ ai xâm phạm thân thể, chúng ta phải làm đơn trình báo cơ quan chức năng và nhiệm vụ họ là phải giải quyết.

Nhiều người sẽ nói “ngây thơ, nó không giải quyết thì làm được gì? Quyền trong tay nó, nó muốn làm hay không là quyền của nó,…”. (Khi nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn bị đánh, tôi có hỏi Huỳnh Thục Vy là có làm đơn trình báo không? Thì được cho biết là không muốn mất thời gian với bọn chúng,….).

Đúng là thực tế hiện nay là vậy, nhưng vấn đề không đơn giải vậy, nếu chúng ta hiểu thêm về dân quyền.

Khi đi làm đơn trình báo là chúng ta đã nắm được tóc của bọn nham hiểm. Bọn này thường nhận đơn mà không chịu để lại biên lai, hay giấy xác nhận là có âm mưu muốn phủi trách nhiệm. Chúng ta phải có cách có được bằng chứng gửi đơn, ví dụ gửi qua dịch vụ chuyển phát hay thông báo rộng rãi cho cộng đồng biết.

Bằng hành động này, chúng ta đưa chúng vào hai lựa chọn khó khăn: không làm thì công luận qui tội vô trách nhiệm, ăn lương dân mà khinh dân, làm nhờn quốc pháp; làm thì không thể được.

Bằng hành động này, chúng ta cho công luận hiểu biết về luật pháp, về dân quyền; chúng ta là người tranh đấu đàng hoàng trong khuôn khổ của luật pháp chứ không phải là kể gây rối, làm loạn như chính quyền rêu rao.

Bằng hành động này, chúng ta kéo công luận vào cuộc. Chứng minh cho công luận thấy bộ mặt nham hiểm của chúng và chứng minh cho mọi người thấy tất cả công dân đều có thể là nạn nhân của thủ đoạn trên. Đến nước này, bọn nham hiểm dù có muốn ỉm đi, cũng rất khó. Trong trường hợp chúng ỉm đi, chúng ta sẽ “truy kích” tiếp. Quá trình truy kích cũng là một học cụ cho dân quyền.

Chúng ta không gửi đơn tố cáo bâng quơ, mà nhắm vào người có trách nhiệm về bảo an lớn nhất khu vực đó: giám đốc công an, chủ tịch,…Chúng ta nắm chặt thằng có tóc mà truy kích. Thế này không khác gì thế võ “nắm lấy tóc nó” của bà tôi. Càng quẫy vùng, chúng sẽ càng “chết”.

Chúng có gian manh thoát được thì cũng làm chùn tay những tên “Bá Kiến” khác.

Nhân đây, tôi cũng muốn gửi lời đến các nhân viên chấp pháp là “hãy sống và làm việc theo pháp luật”, không nên bước qua luật pháp để sử dụng thủ đoạn nham hiểm hay biến mình thành công cụ cho thủ đoạn trên. Qua vụ án Dương Chí Dũng, chúng ta thấy, sự bảo kê không bao giờ bảo đảm an toàn, chỉ có pháp luật mới bảo vệ được tất cả chúng ta mà thôi.

ĐN 11.1.2014

Nguyễn Văn Thạnh

www.danquyen.org

—————————————————————-

CẤM XUẤT CẢNH

 

Paulo Thành Nguyễn

16-1-2014

Tôi sẽ để họ “hành-chính”, nhưng tôi sẽ đi đến cùng để đòi lại quyền tự do đi lại của tôi.

Tôi sẵn sàng trả giá để ngồi nhà tù nhỏ chứ quyết không chấp nhận im lặng để ngồi nhà tù lớn này,

hứa!

—-

Quyen K Tran Không thể để chúng tuỳ tiện hành xử kiểu luật rừng như thế được, làm tới cùng. Và yêu cầu bồi thường thiệt hại do chúng gây ra.

Hung Cuong Điều tệ hại là chúng luôn luôn dùng luật rừng. Nhưng tệ hại và nguy hiểm hơn nữa, là sự im lặng chấp nhận và chịu đựng của chúng ta trước cái luật rừng phi lý ấy. Hậu quả là lòng tự trọng và can đảm dần dần bị soi mòn, tỷ lệ thuận với nhân quyền ngày càng thu hẹp.

Ngoài ra, nó còn củng cố cho bọn thống trị tin rằng điều chúng làm là bình thường và đương nhiên… Ủng hộ Paul Thành và tất cả những ai đứng lên đòi lại quyền lợi chính đáng của mình.

Doan Trang I let them “be bureaucratic”, but I will fight to claim my freedom of movement. I am ready to pay a high price, for example by being put in jail, rather than keep silent to linger on in this country – the bigger jail. I promise myself. (@ Lynn Lee)

Peter Tran tôi không bênh ai cả. Nhưng t tự hỏi mỗi ngày có hàng ngàn người qua công kiểm soát, quá cảnh… sao an ninh lại giữ bạn lại? phải chăng an ninh thích giữ ai thì giữ, và bạn xui nên bị giữ lại?

Paulo Thành Nguyễn Bạn Peter Tran có thể viết cái thư yêu cầu như tôi để hỏi an ninh Tôi cũng đang chờ câu trả lời như bạn. Tôi chỉ có thể trả lời cho bạn rằng, ko có gì là hên xui trong việc xử dụng luật pháp, có chăng là một nhóm người sử dụng quyền lực tùy tiện để áp bức những người có thể ảnh hưởng đến lợi ích của họ.

Huy Nguyen Lý do đơn giản là Paulo Thành không mang theo 230 kg thuốc phiên, nếu mang theo là được đi qua không cần kiểm soát rồi.

Nhiều người khen  Thông điệp đầu năm của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đọc hôm 1-1-2014, nay nhìn thấy sự kiện này thì đã sáng mắt chưa?

Thông điệp quyết liệt đổi mới của Thủ tướng, 1-1-2014, nào là đổi mới thể chế, tôn trọng nhân quyền…

Thậm chí có rất nhiều người khen, rồi hy vọng….

http://diendanxahoidansu.wordpress.com/2014/01/11/doc-thong-diep-cua-thu-tuong-nguyen-tan-dung/

Bị cho ăn bánh vẽ mấy chục năm rồi mà vẫn không tởn.

Tóm lại, lời nói của cựu TT Nguyến Văn Thiệu luôn luôn đúng. Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm. 

* Paulo Thành Nguyễn đi Mỹ để “vận động với đại diện Quốc Hội, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ quan tâm đến tình hình Nhân Quyền VN hơn, chứ không phải nói trước QH”  (Theo FB của Paulo Thành Nguyễn )

Blogger Paulo Thành Nguyễn bị cấm xuất cảnh ngày 15/1/2014

facebook  Paulo Thành Nguyễn

facebook Mẹ Nấm

danluan.org

Chiều ngày 15/1/2014, blogger Nguyễn Hồ Nhật Thành (aka Paulo Thành Nguyễn) chia sẻ trên Facebook:

Nhận lời mời tham gia cùng các tổ chức NGO vận động Nhân Quyền cho Việt Nam tại Quốc hội và Bộ ngoại giao Hoa Kỳ. Chiều nay, tôi chuẩn bị bay theo hành trình đến Wasington DC thì bị an ninh Việt Nam ngăn cản, với lý do rất mơ hồ “vì lý do an ninh chấm-ba-chấm”.

Trước đó tôi cũng đã đoán trước điều này và nói đùa với ông Tùy viên Lãnh Sự rằng, với tôi thì việc ông cấp visa không quan trọng bằng công an VN sẽ thu hộ chiếu ngay sau đó, ông cười và giờ thì y chang.

Sự tùy tiện sử dụng quyền lực để ngăn cản quyền tự do đi lại của người dân với những lý do an ninh mơ hồ đó là bằng chứng rõ ràng sự xem thường các giá trị Nhân Quyền mà Việt Nam đã tham gia ký kết. Đừng thắc mắc vì sao chính quyền Việt Nam trong con mắt của cộng đồng Quốc tế luôn là một thứ gì đó rất dị hợm.

Việc cản trở các blogger xuất cảnh diễn ra ngày càng nhiều trong thời gian gần đây, trong đó phải nói đến các blogger thuộc Mạng lưới Blogger Việt Nam như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm), Châu Văn Thi, Nguyễn Hoàng Vi, Thảo Chi, Đào Trang Loan (Hư Vô) v.v…

1487383_691623580881888_826755276_n.jpg

1537733_691623387548574_976328021_o.jpg

 

1484157_566293530127175_701830964_n.jpg

Văn bản cấm xuất cảnh dành cho blogger Mẹ Nấm

Một trong những quyền con người mà Hiến Pháp quy định là quyền tự do đi lại, trong đó nói công dân Việt Nam có “quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về nước. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”. Tuy nhiên quyền tự do này lại bị bóp nghẹt bởi luật dưới Hiến Pháp. Trong Nghị định 136/2007/NĐ-CP của Chính phủ Về xuất cảnh, nhập cảnh của công dân Việt Nam có ghi:

Điều 21. Công dân Việt Nam ở trong nước chưa được xuất cảnh nếu thuộc một trong những trường hợp sau đây:

1. Đang bị truy cứu trách nhiệm hình sự hoặc có liên quan đến công tác điều tra tội phạm.

2. Đang có nghĩa vụ chấp hành bản án hình sự.

3. Đang có nghĩa vụ chấp hành bản án dân sự, kinh tế; đang chờ để giải quyết tranh chấp về dân sự, kinh tế.

4. Đang có nghĩa vụ chấp hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính, nghĩa vụ nộp thuế và những nghĩa vụ khác về tài chính trừ trường hợp có đặt tiền, đặt tài sản hoặc có biện pháp bảo đảm khác để thực hiện nghĩa vụ đó.

5. Vì lý do ngăn chặn dịch bệnh nguy hiểm lây lan.

6. Vì lý do bảo vệ an ninh quốc gia và trật tự an toàn xã hội.

7. Có hành vi vi phạm hành chính về xuất nhập cảnh theo quy định của Chính phủ.

Điều 22.

1. Thẩm quyền quyết định chưa cho công dân Việt Nam xuất cảnh:

a) Cơ quan điều tra, Viện Kiểm sát, Tòa án hoặc cơ quan thi hành án các cấp quyết định chưa cho xuất cảnh đối với những người nêu tại các khoản 1, 2 và 3 Điều 21 Nghị định này.

b) Bộ trưởng, Thủ trưởng cơ quan ngang Bộ; Thủ trưởng cơ quan thuộc Chính phủ; Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương quyết định chưa cho xuất cảnh đối với những người nêu tại khoản 4 Điều 21 Nghị định này.

c) Bộ trưởng Bộ Y tế quyết định chưa cho xuất cảnh đối với những người nêu tại khoản 5 Điều 21 Nghị định này.

d) Bộ trưởng Bộ Công an quyết định chưa cho xuất cảnh đối với những người nêu tại khoản 6 Điều 21 Nghị định này.

đ) Thủ trưởng cơ quan Quản lý xuất nhập cảnh – Bộ Công an quyết định chưa cho xuất cảnh đối với những người nêu tại khoản 7 Điều 21 Nghị định này.

2. Các cơ quan có thẩm quyền nêu tại các điểm a, b, c, d, khoản 1 Điều này khi quyết định chưa cho công dân xuất cảnh phải gửi văn bản thông báo cho Cục Quản lý xuất nhập cảnh – Bộ Công an, nêu rõ các yếu tố nhân thân của người chưa được xuất cảnh và thời hạn chưa cho người đó xuất cảnh, để thực hiện. Khi hủy bỏ quyết định đó cũng phải thông báo bằng văn bản cho Cục Quản lý xuất nhập cảnh – Bộ Công an để thực hiện.

3. Cơ quan nào quyết định chưa cho công dân xuất cảnh thì có trách nhiệm thông báo bằng văn bản cho công dân đó biết, trừ trường hợp vì lý do đảm bảo bí mật cho công tác điều tra tội phạm và lý do an ninh.

4. Người quyết định chưa cho công dân xuất cảnh phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về quyết định của mình.

“Vì lý do bảo vệ an ninh quốc gia và trật tự an toàn xã hội” là một câu rất mơ hồ, ai cũng có thể bị giữ lại ở sân bay vì lý do này. “Cơ quan nào quyết định chưa cho công dân xuất cảnh thì có trách nhiệm thông báo bằng văn bản cho công dân đó biết, trừ trường hợp vì lý do đảm bảo bí mật cho công tác điều tra tội phạm và lý do an ninh” cũng lại là một mệnh đề mơ hồ khác, nó cho phép cơ quan an ninh tuỳ tiện ngăn cản người ta ở sân bay mà không cần cung cấp lý do cụ thể. Việc các blogger tiếp xúc với cơ quan ngoại giao nước ngoài, với Liên Hiệp Quốc để nói chuyện về tình hình Nhân Quyền của Việt Nam cũng thuộc phạm trù “an ninh quốc gia”?

Blogger Mẹ Nấm tưởng tượng: “Trong phiên điều trần UPR sắp tới đây, nếu được hỏi:

– Việt Nam có cải thiện tình trạng vi phạm quyền con người không?

Ắt hẳn phái đoàn của nhà nước VN sẽ trả lời là:

– Ở Việt Nam không có tình trạng vi phạm nhân quyền!

(Vì đứa nào hó hé nói ngược với nhà nước thì bị cấm xuất cảnh hết rồi còn đâu ha ha)

Đúng vậy, nhờ có những hành vi vi phạm nhân quyền này, mà có lẽ buổi điều trần tới đây trước Liên Hiệp Quốc, người ta sẽ thấy tình hình nhân quyền ở Việt Nam rất sáng sủa. Những người dám mở miệng than phiền đã và đang bị giam lỏng hết rồi còn đâu!

 —-

*Vé máy bay: Bên Hãng họ trả tiền lại và lỗ 1 ít

* Paulo Thành Nguyễn đi Mỹ để “vận động với đại diện Quốc Hội, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ quan tâm đến tình hình Nhân Quyền VN hơn, chứ không phải nói trước QH”  (Theo FB của Paulo Thành Nguyễn )

——

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhấn mạnh thông điệp quyết liệt đổi mới trong năm 2014 (ảnh: Việt Hưng).

http://dantri.com.vn/xa-hoi/thong-diep-quyet-liet-doi-moi-cua-thu-tuong-822167.htm

 

Qua 4 bài nói trên của ông Nguyễn Gia Kiểng, Ls Lê Thị Công Nhân, anh Nguyễn Văn Thạnh, anh Paulo Thành Nguyễn, chúng ta thấy rõ 4 người này (có thể) tuy chưa quen gặp nhau, biết nhau nhiều, nhưng họ có cùng có suy nghĩ như nhau: dân quyền và nhân quyền phải được chính quyền coi trọng và luật pháp để bạo vệ công dân phải được nhà cầm quyền tôn trọng.

Cả 4 người này đòi PHẢI LÀM cho ra lẻ vụ việc, đòi hỏi vụ việc phải được sáng tỏ và chính quyền giải quyết theo pháp luật phải trừng trị bọn công an đã lợi dụng quyền hành chức vụ để uy hiếp, đánh đập, và xách nhiễu họ. Họ viết đơn tố cáo, viết đơn chất vấn bọn có chức vụ cao hơn lý do tại sao họ và bạn bè bị đánh đập một cách tùy tiện vô cớ bởi công an, tại sao họ bị công an trả thù, bị xách nhiễu, bị ngăn cấm không cho cư trú và bị cấm xuất cảnh đi du lịch tham gia hội họp ở nước ngoài, điều luật nào ngăn cấm một công dân lương thiện không được xuất cảnh du lịch.

Bọn có chức vụ cao hơn có thể là bọn đã ra lệnh (hoặc làm theo lệnh của những kẻ giấu mặt, nhưng có chức vụ đảng cao cấp hơn) cho bọn nhỏ hơn đàn áp, đánh đập, ngăn cấm người dân làm những gì trong khuôn khổ pháp luật cho phép. 

Luật pháp của bỏn coi rạch ròi, nhưng khi thi hành thì như hủ mắm. Hiến pháp và luật pháp do họ viết ra để khoe khoang và nói rằng công lý cần được tôn trọng, nhưng khi thi hành thì họ lại ngồi xổm trên pháp luật, và lòi ra bọn họ rất độc tài, tham nhũng và hung bạo. Đó là bản chất của nhà nước đạo đức giả. 

Cả bọn quan chức trong Ủy Ban và Đảng ủy các cấp đều là bọn đạo đức giả và chực chờ tranh nhau chức quyền khi có dịp (khi có tên nào vi phạm luật đảng hoặc đấu đá nhau mà rớt chức hoặc về hưu, chuyển công tác…). Chúng cũng thường hội họp nhau giữa các ban bộ (họp hàng tuần, hoặc hàng tháng theo định kỳ) để biết tình hình trong địa bàn với mục đích kiểm soát công việc của nhau.

Khi họp, chúng thường báo cáo cho nhau nghe những chuyện gì đang xảy ra trong địa bàn trách nhiệm trong tuần vừa qua hoặc tháng qua, và phương án giải quyết các vụ việc như thế nào…Họ luôn luôn nghêu ngao ràng họ giải quyết các vụ việc luôn dựa trên chủ trương đúng đắn, chính sách khoan hồng nhân đạo, giải quyết công việc hợp tình hợp lý, ưu điểm, khuyết điểm…Nếu bạn bị hại mà không làm đơn để báo cáo và phản đối thì chúng che dấu được tội ác của chúng và chúng sẽ làm tới. Nếu bạn có làm đơn, và gởi tới nhiều chỗ trong cùng địa bàn và gởi lên cấp trên của chúng, thì các đơn tố cáo của người bị hại, của nạn nhân (bị chúng đàn áp, xách nhiễu, ngăn cấm…) sẽ được chúng đem ra bàn bạc, mổ xẻ, đọc cho nhau nghe. 

Xuyên qua cách giải quyết vụ việc và qua đơn tố cáo của nạn nhân, những đứa tham dự cuộc họp biết được cách hành xử và giải quyết công việc của đứa kia. Do lòng mong muốn được đề bạt các chức vụ cao hơn, đứa nào cũng muốn được cấp trên đánh giá là khéo léo, giỏi giang, không dùng biện pháp mạnh gây vụ việc lan rộng, gây bất lợi, tránh rắc rối…mà công việc được giải quyết tốt đẹp.

Nếu tranh luận thì công an luôn ở thế yếu, nên đa số bọn họ thích dùng bạo lực. Khi dùng bạo lực, chúng không muốn ai chứng kiến, không muốn ai quay phim, chụp hình, hoặc la lớn tiếng làm cho nhiều người chung quanh nghe thấy. Chúng thích giải quyết, đánh đập nạn nhân trong chỗ kín đáo như ban đêm, ở chỗ vắng người, ngoài giờ hành chánh, đặc biệt là ở trong công an phường, xã.  So với phường xã, nạn nhân thường ít khi bị đánh đập mạnh tay, hay bị giết ở trong quận huyện tỉnh thành. Lý do như thế nào thì bạn vào đây đọc thì sẽ biết vai trò của phường và xã ( Bộ Công An). 

Điều làm chúng e ngại nhất là lo sợ sự thật của việc dùng bạo lực bị tố cáo, bị phanh phui, lan rộng ra và làm chúng không kiểm soát được dư luận. Bởi vậy, khi bị bức hiếp, bức hại, phải làm đơn tố cáo nhiều nơi và nhiều chỗ, phải kiên trì và làm đơn gởi đi nhiều nơi, nhiều chỗ, bằng thư chuyến phát có hồi báo và chữ ký của nơi nhận đơn. Cứ xem vụ việc của chị Vũ Thị Phương Anh được  anh Lê Anh Hùng gởi đơn đi khắp nơi tố cáo đến lá đơn 72, đã làm chúng đau đầu, ngờ vực nhau và bối rối đến chừng nào. 

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: