Trần Hoàng Blog

►Singapore mỗi năm mua 20 đến 30 triệu mét khối cát sông ở các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long làm nhiều nhà cửa làng mạc ven sông “biến mất qua đêm”

Posted by hoangtran204 trên 26/12/2013

“…họ đang mua cát từ các quan tham Việt Nam (có “đèn xanh” từ cấp chính phủ)

Hiện nay, cát tặc đang là nguyên nhân hay tác giả của những tai họa sụt lún ven sông khắp các khu vực miền Tây mà chính quyền đều làm ngơ và bảo kê cho chúng hại dân hại nước (đúng 100% nghĩa đen của từ đó), chỉ vì tiền bán cát cho chính quyền Singapore đang chạy thẳng vào hệ thống túi vô đáy của các quan tham, và đến tận thủ tướng (tay chân và người nhà Thủ Tướng đang cai quản đường dây này…).

Những tỳ vết của viên ngọc Singapore (2)

Phan Châu Thành

Tác giả gửi tới Dân Luận

Trong bài trước, cùng tên, tôi đã nói về một hiện tượng theo tôi là một dạng tỳ vết của cái gọi là viên ngọc Singapore – tỳ vết do họ quá và chỉ chăm chăm khai thác tỳ vết thâm căn cố đế về đạo đức và năng lực của các “danh nhân” cộng sản (như VN, TQ) – những kẻ tham ác nhưng lại tự cướp cho mình toàn quyền quản lý không có kiểm soát tài sản “toàn dân” nước họ – để kiếm lợi cho họ.

Cái tỳ vết đó, đúng như có người đã comment, phải “tiên trách kỷ hậu trách nhân”, tức do các quan cộng sản “đảng ta” luôn cố tình để người ta khai thác mình thì họ mới “nương theo” mà kiếm chác từ của cải “toàn dân” chứ… Vì, các “doanh nhân” Singapore có tung tác được như thế (luôn tích cực có mặt và đứng sau những vụ tham nhũng của các cán bộ cộng sản…) thì là chỉ ở những nước cộng sản như VN hay TQ thôi, mà không phải ở Nhật, hay Âu hay Mỹ.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cũng ở VN hay TQ đó thôi, có rất nhiều các doanh nhân khác từ châu Á, châu Âu, châu Úc hay châu Mỹ, kể cả Canada và Nam Mỹ, tại sao chỉ có “doanh nhân” Singapore xuất sắc hơn hẳn trong việc tham gia hỗ trợ và rửa tiền cho các quan tham cộng sản? Là vì, họ có lợi lớn quá dễ dàng và vẫn luôn an toàn cho họ… An toàn, đó mới là vấn đề. Công dân một đất nước mà cảm thấy rằng mình có thể tham nhũng mà vẫn an toàn chính vì là công dân nước đó, thì hệ thống pháp lý (và cả đạo đức kinh doanh) của nước đó nhất định phải có vấn đề, dù việc tham nhũng xảy ra ở đâu, trong hay ngoài lãnh thổ của họ. Bởi vì, nếu không thì việc cha mẹ dậy con cái đừng ăn cắp hay gian lận chỉ nên giới hạn trong nhà, trong xóm ngõ mình thôi sao? Đi xa, bọn trẻ có thể tự do kết bè và trộm cắp, miễn là về nhà chúng vẫn ngoan?

Người Sing có vẻ không bận tâm về vấn đề này, họ không thấy xấu hổ khi các “doanh nhân” của họ thường xuyên dính líu đến tham nhũng ở các nước hàng xòm, nhất là các nước cộng sản, và họ càng không giúp đưa ra các tội phạm kinh tế như thế. Đất nước họ trở thành thiên đường cho các quan tham cộng sản Việt Nam múa may và hưởng thụ, miễn là đừng để lại dấu vết quá lộ liễu, nhé Mr.Goh…

Vì thế, dù có ngưỡng mộ đất nước Singapore bao nhiêu tôi cũng không thể chấp nhận được cách họ làm ngơ với việc các “doanh nhân” của họ giúp “doanh nhân” hàng xóm tham nhũng, miễn đó không phải tiền của họ.

Hôm nay, tôi muốn nói đến một khía cạnh nhỏ khác, một tỳ vết khác chăng, của viên ngọc Singapore, đó là cách họ khai thác không chỉ “những con người ưa tham nhũng” của nước khác mà qua đó khai thác rẻ mạt tài nguyên thiên nhiên của các nước xung quanh, sẵn sang gậy hại cho các nước đó, bằng và theo chính sách “hiệu quả kinh tế” của chính phủ Singapore hẳn hoi. Đây không còn là vấn đề cá nhân của các công dân “doanh nhân” Sing nữa…

Chúng ta biết, Singapore là một đảo quốc nhỏ tách ra từ bán đảo Malay, có nền kinh tế gắn kết khăng khít với kinh tế Malaysia, nhất là bang Johor Baru. Thành phố Singapore cần có nguồn cung cấp nước sạch, thực phẩm nông nghiệp, vật liệu xây dựng thô… từ hàng xóm vốn là cố quốc của họ – Malaysia. Lẽ ra, đó sẽ là lợi thế win-win cho cả hai nước. Cả hai bên đều có thể có lợi từ sự phát triển của Singapore và cả Malaysia.

Nhưng, vì thường quen và chỉ muốn “hơn người”, chỉ muốn có những kiểu quan hệ mà chỉ mình là có lợi, còn bên kia chỉ có vài cá nhân (mà họ mua chuộc được) có lợi “cỏn con”, nên các mối quan hệ vốn phải khăng khít của họ với các quốc gia hàng xóm, thì lại không bễn vững và không phát triển được.

Ví dụ, thay vì mua nước sạch từ Malay, rẻ cho họ và lợi cho Malaysia, Singapore phải tự chế nước sạch từ nước thải để được “độc lập” (Vì Malaysia quyết không “bán nước” cho họ nữa)… Họ cũng nắn dòng sông (Singapore Strait) chia cắt hai nước Malay-Sing để cố thay đổi dòng chảy tự nhiện sao cho có lợi cho họ hơn (như TQ đã và đang làm với các dòng sông biên giới…), khiến hai bên phải kéo nhau ra Trọng tài Quốc tế nhiều năm nay…

Họ cũng đang mua cát san lấp để lấn biển phía Đông và Tây đảo quốc (phía Bắc là Malaysia và phía Nam là eo biển quốc tế Malaca rồi). Đầu tiên là họ mua cát từ Malaysia, sau Malaysia là từ Indonesia. Nay, cả hai nước này đều cấm xuất khẩu cát san lấp và xây dựng cho Sing (Tại sao “ngon” vậy lại cấm thế?), và họ đang mua cát từ các quan tham Việt Nam (có “đèn xanh” từ cấp chính phủ)

Hàng năm, Việt Nam đang xuất khẩu từ 20 đến 30 triệu mét khối cát sông cho Singapore, chủ yếu theo “tiểu ngạch” do họ mua cát (sau khi mua quan tham) thẳng từ các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long.

Việc hút cát làm hủy hoại nghiêm trọng đời sống và môi trường hạ lưu Sông MêKong, khiến cả khu vực này của nước ta vốn đang chìm dần vì thay đổi khí hậu toàn cầu, lại càng bị lún nhanh hơn… Và với tốc độ khai thác cát sông Cửu Long thế này, nhiều làng mạc ven sông đồng bằng sông Cửu Long sẽ “biến mất qua đêm” mà chính quyền cộng sản này vẫn sẽ vô tư không quan tâm…như hiện nay.

Cái giá để diện tích Singapore rộng ra và bề mặt cao hơn sẽ là cát rẻ của đồng bằng sông Cửu Long, là đời sống của dân nghèo đang mưu sinh nơi đây, là chính đồng bằng sông Cửu Long! Và vựa lúa này của nước ta trong vài chục năm tới sẽ bị biển nhấn chìm trên 30% diện tích nhanh hơn tốc độ thay đổi khí hậu, chính là nhờ các quan tham cộng sản hút và bán được nhiều cát hơn cho chính phủ Singapore!

Hiện nay, cát tặc đang là nguyên nhân hay tác giả của những tai họa sụt lún ven sông khắp các khu vực miền Tây mà chính quyền đều làm ngơ và bảo kê cho chúng hại dân hại nước (đúng 100% nghĩa đen của từ đó), chỉ vì đồng đô la Sing bán cát cho chính quyền Sing đang chạy thẳng vào hệ thống túi vô đáy của các quan tham, đến tận thủ tướng (tay chân và người nhà Thủ Tướng đang cai quản đường dây này…).

Dường như chính quyền Singapore cố tình nhắm mắt làm ngơ không quan tâm (và tất nhiên sẽ không chịu trách nhiệm) hậu quả việc mua cát lấn biển bằng mọi giá rẻ nhất của họ hiện nay. Nếu hàng năm có thêm hàng trăm hàng nghìn mái nhà, mảnh vườn ven sông của người nghèo Việt Nam (cụ thể ở đồng bằng Miền Tây) bị biến mất, bị nhấn chìm…do các quan cộng sản đã miệt mài hút cát dưới đó bán rẻ cho họ – (Singaporeans đang làm sân bay mới lấn ra biển…) thì đó là chuyện riêng của người Việt.

Vâng đúng là việc của người Việt gây ra cho người Việt, nhưng họ – chính phủ Singapore biết rõ tại sao- vì lợi ích gì những kẻ “người Việt” đó làm thế, và biết rõ chính họ – Sinaporeans đã làm tất cả để những “kẻ đó” làm thế – chính tay giết đồng bào mình, tự phá đất nước mình… vì quyền lợi của Singapore, thì họ có hoàn toàn vô can?

Cũng giống như ví dụ “mua cát” trên, các dự án kinh doanh, đầu tư mà chính phủ Singapore hậu thuẫn ở nước ngoài, họ chỉ quan tâm “hiệu quả kinh tế” trước mắt, bất chấp các nguyên tắc đạo đức kinh doanh để hai bên phát triển bền vững. Có lẽ nếu cộng sản Việt nam  giết hết nông dân để lấy đất giao cho họ làm các khu công nghiệp VSIPs, họ cũng không quan tâm đến (cái chết của các nông dân)?

Chả thế mà, khi thủ tướng Lý Quang Diệu của Sing sang tư vấn kinh tế cho các quan chức cộng sản Việt Nam, họ đã không dạy được điều gì,  và các quan cộng sản VN cũng không học được điều gì. Bởi vì, người Sing không thực sự quan tâm lợi ích của người khác? Người Sing không hướng đến những hợp tác để cả hai bên cùng có lợi bền vững?

Và bởi vì, không chỉ cái “hiệu quả và lợi ích kinh tế” trước hết và trước mắt mà Singaporean tôn sung – đối với hai bên quá khác nhau, mà trước hết là vì bản thân người dạy thường không làm đúng những điều họ dạy, là trong bản chất của kinh doanh, đó là các hoạt động hai bên đều phải có lợi minh bạch để cùng phát triển bền vững.

Thế nhưng, người Việt (cụ thể là chính quyền cộng sản Việt Nam) lại rất say mê và có lẽ đã học được từ người Sing, từ chính phủ Sing “nhiều điều” trong một lĩnh vực khác hẳn mà chính những người thầy Singapore cũng không ngờ.

Đó là cách nội trị và xử lý các đảng phái khác chính kiến (ở ta gọi là “các thế lực thù địch” đó) của họ – chính phủ Singapore hay đảng PAP, từ ngày họ dựng nước đến nay, để đạt được cái gọi là “ổn định chính trị”. Tôi không coi đó là điều đáng học từ Singaporeans, mà tôi coi đó cũng là một dạng tỳ vết khác của Viên ngọc Singapore. Nhưng có lẽ đó sẽ là đề tài cho entry sau của tôi trong loạt entry này, khi có điều kiện.

Tuy nhiên, tôi vẫn xin nhắc lại quan điểm của mình: ngọc nào mà không có tỳ vết, và chính vì có những tỳ vết đó chúng mới là ngọc thật. Bởi vì, khi con người ta đang tạo ra những gì sau này bị gọi là “tỳ vết” của mình, lúc đó chúng ta đang cố gắng làm điều chúng ta tin rằng sẽ tốt đẹp nhất, không phải là sẽ để lại những tỳ vết…

PCT

——————————————————–

Những tỳ vết của viên ngọc Singapore (1)

►Tất cả những vụ tham nhũng lớn tiền có liên hệ tới các quan chức chính phủ ở Việt Nam đều có bóng dáng các công ty và doanh nhân Singapore…

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: