Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Hai 22nd, 2013

►Biệt khu Trung Quốc ở Đà Nẵng- Đông đô đại phố ở Bình Dương do Quân Đội Nhân Dân VN xây dựng cho Trung Quốc…Nhân ngày kỷ niệm thành lập QĐNDVN 22-12-2013

Posted by hoangtran204 trên 22/12/2013

Nhóm phóng viên tường trình từ VN

2013-12-20

Đài Á Châu Tự Drfa.org

Khách sạn Trung Quốc tại bờ biển Đà Nẵng.

Đà Nẵng là một thành phố mà ông Nguyễn Bá Thanh, cựu chủ tịch Đà Nẵng từng tuyên bố là thành phố không có người ăn xin, không có trộm cắp, không có xì ke ma túy và không có người nghèo… Thế nhưng, không có quan điểm nào đưa ra nhằm khẳng định Đà Nẵng không bị Trung Quốc xâm thực. Chính vì thế, ngay trên hai con đường có tên Hoàng Sa và Trường Sa chạy dọc theo bờ biển Đà Nẵng, các biệt khu của người Tàu cùng với hàng trăm quán sá mang biển hiệu Tàu mọc lên dày đặc.

Đâu rồi Đà Nẵng xưa?

Đó là chưa muốn nói rằng hai con đường với bãi cát vàng trải dài, rừng dừa xanh miên man theo gió biển đã hoàn toàn không còn mang dáng dấp nguyên sơ của nó bởi mùi hôi thối nồng nặc của cống rãnh cộng với mùi thức ăn Tàu vốn chặt to kho mặn bốc ra từ các nhà hàng Tàu đã khiến cho bất kì người Việt nào đi qua hai con đường này cũng phải bụm mũi và ngỡ ngàng không biết mình đang đi lạc vào khu phố ổ chuột nào đó ở nước Trung Quốc xa xôi.

Một người dân Đà nẵng bức xúc nói: “Chuyện cũ thời xưa, tối tối ra đường, nó đi đầy đường. Tất cả các quán ven ven đều có bảng hiệu Tàu hết rồi mà, thực đơn cũng chữ Tàu hết mà!”

Vào vai những du khách xứ Bắc ghé thăm xứ Quảng, chúng tôi dạo một vòng trên đường Hoàng Sa, con đường mà theo một người dân sống lâu năm ở đây nói rằng ông Nguyễn Bá Thanh thời còn làm chủ tịch thành phố đã dành riêng cho việc tiếp đón và lưu trú của khách cấp nhà nước Trung Quốc nhằm khẳng định Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam, có riêng tên đường và có riêng đơn vị hành chính hẳn hoi. Chuyện này hư thực ra sao chưa rõ.

Thế nhưng chưa đầy một năm sau khi ông Nguyễn Bá Thanh rời chức vị chủ tịch thành phố Đà Nẵng để ra Hà Nội nhậm chức Trưởng Ban Nội Chính Trung Ương thì mọi việc đã hoàn toàn thay đổi, con đường này trở thành biệt khu của người Tàu, mọi hoạt động ở đây đều mang dáng dấp của một thành phố Trung Hoa thu nhỏ.

Biệt khu Trung Quốc ở Đà Nẵng. RFA PHOTO.

Một người dân khác, tên Oanh, sống ở Đà nẵng lâu năm, chia sẻ với chúng tôi thêm về người Tàu ở thành phố này, bà Oanh cho biết, những năm trước 1980, thành phố Đà Nẵng vốn có rất nhiều người Tàu sống ở đây, họ là hậu duệ của những vị tướng Tàu “phản Thanh phục Minh”, xuôi thuyền sang Thuận Hóa, tức Huế bây giờ để xin triều đình nhà Nguyễn cho họ lưu trú, tránh nạn diệt vong trên quê hương của họ. Sống lâu năm, họ tổ chức thành hội, đoàn, có tổ chức Minh Hương hẳn hoi. Thế nhưng, chiến tranh Việt – Trung năm 1979 đã khiến họ đồng loạt quay về Trung Hoa theo lời hiệu triệu của chính phủ Trung Hoa thời bấy giờ.

Điều này cho thấy người Tàu dù đã sống lâu năm ở đất Việt Nam, họ vẫn tôn thờ Mao Trạch Đông, vẫn đau đáu về cố quốc và chưa bao giờ xem Việt Nam là quê hương, là tổ quốc thứ hai của họ giống như người Việt sang Mỹ lưu vong đã xem đất Mỹ là ân nhân, là quê hương yêu dấu thứ hai của mình. Chính vì thế, khi người Tàu xuất hiện dày đặc ở Đà Nẵng, điều này khiến cư dân Đà Nẵng cảm thấy lo ngại và bất an bởi chính sách bành trướng của họ.

Thả con tép câu con tôm

Một người dân Đà Nẵng khác tên Dũng, chia sẻ với chúng tôi rằng ông thấy người Tàu quá nguy hiểm, họ đã dễ dàng qua mặt nhà cầm quyền cũng như qua mặt nhân dân ở đây. Ông này nói thêm là thực ra, người Tàu trở lại Đà Nẵng không phải mới mẽ gì, họ sang đây đã ngót nghét mười năm trên danh nghĩa đi đầu tư kinh doanh, và hệ quả là những mảnh đất vàng, những điểm trọng yếu dọc bờ biến Đà Nẵng nhanh chóng trở thành khu xây dựng bí mật của họ, có hẳn tên mới China Beach. Không có người Việt Nam nào được đến gần khu vực xây dựng của họ.

Theo ông Dũng phân tích, để có được những diện tích trọng yếu này, chắc chắn họ đã lót tay cho các quan chức không phải ít. Vì nhiều người dân Đà Nẵng mong mỏi được mua ở khu vực này nhưng không bao giờ có đủ cơ hội để mua. Nhưng người Trung Quốc đã khéo bỏ tiền ra để lấy trọn một khu vực đẹp nhất, trọng yếu nhất của Đà Nẵng để biến thành biệt khu của mình.

Khách sạn thuộc một doanh nghiệp nhà nước của Việt Nam tại Đà Nẵng. RFA PHOTO.

Và việc mua được những diện tích đất vàng ở Đà Nẵng cũng nhanh chóng kéo theo hệ quả là người dân ở khu vực này bị Tàu hóa vì động cơ kiếm tiền, không ít các cô gái ở đây sẵn sàng làm phục vụ ở các bar, nhà hàng của người Tàu vì theo họ, các ông chủ người Tàu trả tiền rất mát tay và xài rất sang. Hơn nữa, nếu không chọn làm việc cho các ông chủ người Tàu vốn sống gần nhà mình, các cô gái này phải đi làm việc trong khu công nghiệp cách nơi họ ở quá xa và đồng lương cũng còm cỏi.

Thuyền, biệt danh là “Thuyền Ba đờ ghe”, từng làm việc lâu năm với người Tàu trên đường Hoàng Sa, cho chúng tôi biết: “Họ qua mình họ ở thì đầu tiên cũng thiện cảm với mình. Nhưng khi mình đã làm việc cho họ rồi thì mình cũng không khác chi người ở cho họ thôi. Cái cách của họ với mình không thiện cảm lắm đâu. Không giống như người mình với người mình, có nghĩa là mình làm lấy lương nhưng người ta quý trọng mình. Còn họ mình làm được thì làm, không làm được thì họ nói khó chịu lắm! Không dễ đâu! Riêng ở Đà Nẵng đây thì nhiều lắm!”

Hiện tại, Thuyền không còn làm việc với người Tàu ở đây nữa, và cô cũng ngậm ngùi nhận ra rằng người chủ Trung Quốc chưa bao giờ đối xử tốt với nhân viên Việt Nam cả, một đồng xu của họ bỏ ra, bao giờ cũng ngầm chứa một phép toán bên trong mà ở đó, nếu là con gái, phải cộng trừ nhân chia cho ra đáp số bằng xác thịt, nhục dục và tiết hạnh. Còn nếu là con trai, cái giá phải trả là những đường dây ma túy, xã hội đen, làm kẻ bưng bô cho ông chủ, phải trả giá bằng sự vong nô tuyệt đối.

Điều này cho thấy các ông chủ Trung Quốc bao giờ cũng biết sử dụng đồng tiền và tùy từng tình huống mà kinh doanh nó, chiêu thức thả con tép để lấy con tôm của họ luôn đắc địa, luôn mang về cho họ phần thắng lợi. Và trên một mảnh đất, một quê hương mà kẻ ăn không hết, người làm không ra, thì những “kẻ ăn không hết” sẽ dễ dàng trở thành những tên Việt gian để đưa kẻ ngoại bang vào làm chủ, còn những “người làm không ra” sẽ rất dễ sa ngã vào những đồng tiền mị dân của kẻ thực dân mới với vỏ bọc nhà đầu tư, ông chủ tốt bụng.

Tạm biệt thành phố Đà Nẵng, chúng tôi ra thẳng sân bay và mua vé quay trở về miền Bắc, một cảm giác buồn xâm chiếm đến nghẹt thở, một nỗi bất an và trĩu nặng khi nghĩ đến chuyện trước đây, Bình Dương, Hà Tĩnh đã dày đặc người Tàu. Không ngờ, chưa bao lâu sau đó, Đà Nẵng cũng dày đặc người Tàu, rồi đây, không biết sẽ đến thành phố nào trở thành phố Tàu trên đất nước Việt Nam nữa đây?

Đương nhiên là người Trung Quốc đã có mặt trên khắp ba miền đất nước! Thật là buồn khi mơ hồ nhận ra rằng mình đang lưu vong trên quê cha đất tổ của mình!

———————————————

Chỉ cần đặt cờ nước VN, cờ của đảng csvn, và cờ của quân đội NDVN cạnh bên cờ của Trung Quốc , cờ đảng, cờ quân đội TQ thì ngay cả em bé lớp mẫu giáo, lớp 1 cũng biết là có sự liên hệ mật thiết giữa hai nước này. 

Hèn chi, QĐND VN đã tiếp tay cho Trung Quốc chiếm dần VN.

Bình Dương: ĐÔNG ĐÔ ĐẠI PHỐ “CHINA TOWN” do Công Ty của Bộ Quốc Phòng Việt Nam xây dựng tại Thành Phố Mới BÌNH DƯƠNG   25-5-2011

 15-6-2009

  9-6-2009

►Lào cung cấp bệ phóng hoàn hảo cho tham vọng khu vực ngày một lớn của Trung Quốc? Tỉnh Hà Tĩnh đầy ắp người Trung Quốc định cư   07/12/2013

►Biệt khu Trung Quốc ở Đà Nẵng– Đông đô đại phố ở Bình Dương do Quân Đội Nhân Dân VN xây dựng cho Trung Quốc…22-12-2013

 https://www.youtube.com/watch?v=qmXieC4EVvE&feature=youtu.be

Bà Dương Thu Hương, cựu Phó Thống đốc NHNN VN: “Láng giềng chúng ta sang đây xây dựng làng xã, thành phố rồi!

20-11-2013
Bà Dương Thu Hương

 Tin Không Lề: Đây là nội dung phát biểu của bà Dương Thu Hương, cựu Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước VN, tại Hội thảo Góp ý văn kiện Đại hội 11. Do nội dung phát biểu này vẫn còn tính thời sự, nên mình đã nhờ một CTV đưa lên YouTube để chia sẻ cùng bà con. 

Bà Dương Thu Hương đã phát biểu như sau:

“Đi vào cụ thể thì tôi thấy rằng, thí dụ như trong cương lĩnh viết thì rất hay nhưng mà tôi nghĩ đưa rất nhiều cái khái niệm mà tôi chẳng hiểu được. Như cái khái niệm mà chúng ta vẫn cứ lúng ta lúng túng là ‘một nền kinh tế thị trường có định hướng xã hội chủ nghĩa’. Mà cũng báo cáo với các anh là riêng ngân hàng thì không biết ‘định hướng XHCN’, kinh tế thị trường có ‘định hướng XHCH’ trong hoạt động ngân hàng, nó là cái gì? Thì chúng tôi cũng khó có thể là cụ thể hóa ra được. Ngoài ra lại còn ‘phát triển công nghiệp hiện đại, trở thành một nước công nghiệp hiện đại theo định hướng XHCN’. Thế không biết ‘công nghiệp hiện đại theo định hướng XHCN’ là cái gì? Thế công nghiệp của XHCN nó khác với công nghiệp tư bản à? Thế thì tại sao lại cứ có cái đuôi ‘theo định hướng XHCN’? Thế rồi ‘xây dựng một nền dân chủ XHCN’. Thì đúng ra ngày xưa học về Mác – Lênin có cái câu là ‘dân chủ của CNXH thì dân chủ gấp trăm lần tư bản’.

Thế nhưng mà với cái thiển cận, tôi nghĩ dân chủ ở đâu cũng giống nhau thôi, là người dân được phép nói, đấy là dân chủ. Xã hội tạo điều kiện cho dân được nói, pháp luật tạo điều kiện cho dân được nói, thì đó là dân chủ, xã hội nào cũng thế. Lại còn cái dân chủ XHCN nữa! Cho nên từ công nghiệp hiện đại cũng theo định hướng XHCN, thì phát triển kinh tế thị trường cũng theo XHCN, rồi xây dựng nền dân chủ cũng theo XHCN thì tôi không hiểu nó là cái gì cả.

Trong cái cương lĩnh thì có một ý nữa, tức là vấn đề hệ thống chính trị và vai trò lãnh đạo của Đảng thì trong đó có ghi là: Đảng cộng sản Việt Nam là đội tiên phong của giai cấp công nhân, đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam. Như vậy là tôi đọc cái này tôi thấy rằng, Đảng vẫn đặt dân tộc sau quyền lợi của giai cấp và của nhân dân lao động, đặt dân tộc thứ ba. Thì tôi thấy cái này rõ ràng là tại sao Đảng không vì quyền lợi của dân tộc là thiêng liêng trên hết, mà lại đặt quyền lợi của giai cấp lên trên hết?

Và tôi cũng đang muốn hỏi các anh, là hiện nay chúng ta còn giai cấp công nhân như ngày xưa không? Còn giai cấp vô sản như ngày xưa không? Hay là bây giờ tất cả các vị hữu sản hết rồi mà lại còn giàu có hơn cả những nhà tư bản mà nó phát triển hàng trăm năm nữa? Vậy tại sao chúng ta cứ phải có cái lý thuyết này? Cho nên tôi thấy điều này lợi ích của giai cấp đã được đặt đứng trên lợi ích dân tộc, thì tôi nghĩ rằng cương lĩnh thế thì không thể nào kêu gọi được đại đoàn kết dân tộc.

Thế rồi về văn hoá, xã hội, môi trường gì gì đấy v.v… Nhận định là ‘cuộc vận động đoàn kết toàn dân xây dựng đời sống văn hoá từng bước đi vào chiều sâu, môi trường và bảo vệ môi trường đã được nâng cao’, nhưng nó mâu thuẫn hoàn toàn với thực tế, là tệ nạn xã hội tăng, an toàn xã hội không đảm bảo, văn hoá thì tôi nói thật là chưa lúc nào văn hoá Việt Nam đồi truỵ đến như thế. Bật TV ra, phim Việt Nam ngay cả quảng cáo cũng là mầu sắc sexy rất là mạnh. Tôi không hiểu là, nó [chẳng] có một cái thuần phong mỹ tục gì cả mà tôi xem tôi phát ngượng. Rồi ô nhiễm môi trường, an toàn vệ sinh thực phẩm v.v… Cho nên cái nhận xét này, đánh giá này với cái thực tế tôi nghĩ rằng nó không trúng một tí nào cả.

Thế rồi, nhận xét về dân chủ xã hội có tiến bộ, sức mạnh đại đoàn kết dân tộc được nâng cao, dân chủ trong đảng được mở rộng. Tôi không biết dân chủ trong Đảng được mở rộng kiểu gì, nhưng mà tôi vẫn cảm nhận rằng là cái dân chủ trong đảng vẫn là mất dân chủ nhất so với Quốc hội. Và đấy, tôi nghĩ rằng mình là Đảng viên, mà mình cũng không được đi bầu Tổng bí thư của mình, chẳng được cái quyền gì cả ngoài cái quyền họp chi bộ hàng tháng để ngồi kể lể cho nhau nghe thôi. Cho nên tôi nghĩ rằng đánh giá như thế này vẫn không đúng với thực tế.

Thế rồi ‘xây dựng nhà nước pháp quyền, Quốc hội tiếp tục được kiện toàn về tổ chức’. Cái vấn đề này cũng là một đại sự. Tôi rất xấu hổ khi nói rằng Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất, có quyền gì đâu ạ mà bảo là cơ quan quyền lực cao nhất. Thế rồi ĐBQH và nếu ĐBQH là đảng viên thì lại không dám phát biểu cái gì theo chính kiến của mình mà lại phải giơ tay đúng với chủ trương của Đảng và Nhà nước. Cho nên nếu là một ĐBQH mà là vừa là đảng viên vừa là ĐBQH thì trong con người đó hoàn toàn mâu thuẫn, tức là không đảm bảo được quyền lợi của cử chi mà phải thực hiện vai trò đảng viên của mình và có thể lúc ấy là phải hy sinh cái quyền lợi của cử tri đi.

Cho nên là cái nhận định về xã hội pháp quyền và Quốc hội được tiếp tục hoàn thiện thì tôi cho rằng là, tất nhiên tuy có tiến bộ hơn nhưng mà nó vẫn đầy rẫy những cái gì đấy làm cho Quốc hội không thực quyền được, không thể thực quyền được. Và nhất là cái cơ cấu Quốc hội như hiện nay thì rõ ràng người ĐBQH là đảng viên, thì rõ ràng là người đó phải hy sinh quyền lợi của cử tri, chứ không phải là người đó bảo vệ quyền lợi của cử tri nữa.

….

Các anh thấy đại hội của những nhà chống tham nhũng mà được có lèo tèo vài người, có ai dám chống đâu, mà tham nhũng nghĩa là đầy ra. Là các anh cứ nói, tôi nói thật với các anh về kinh tế hai chữ ‘dự án’ nó thiêng liêng vô cùng, người ta cố gắng phải tìm ra được ‘dự án’, vì có dự án thì mới có tiền, có phần trăm. Cho nên cái đó là cái mà chúng ta cứ nói rằng thế nọ thế kia thì tôi nghĩ rằng nó cũng không thực tế, mà thấy cái tham nhũng và cái lãng phí của Việt Nam quá lớn. Rồi cũng nhận định là xử lý nghiêm những tổ chức, đảng viên sai phạm. Không đúng. Tôi nghĩ không đúng, không nghiêm. Tôi đặt câu hỏi là có thực sự nghiêm không hay là không muốn xử lý? Thì lúc nghỉ buổi trưa, tôi cũng có nói chuyện, tâm sự với các anh có những phi vụ cực lớn nhưng cuối cùng cũng im luôn. Nếu phi vụ đó ở Trung Quốc chắc bị bắn rồi. Nhưng ở Việt Nam bây giờ coi như chẳng có chuyện gì cả. Thế nhưng mà bây giờ vẫn cứ… Đã thế nó lại còn cứ thích lên DẠY CHO MỌI NGƯỜI VỀ ĐẠO ĐỨC, tôi rất khó chịu ở cái chuyện đó.

Về hạn chế trong báo cáo chính trị, thì tôi thấy rằng cái hạn chế mà chúng ta thấy rất rõ nhất mà trong này không đề cập đến, đó là cái khoảng cách giữa người giàu và người nghèo ngày càng giãn rộng ra, ngày càng trầm trọng, chứ không phải là cái đó được thu hẹp lại. Cho nên, không phải là chênh lệch giữa các vùng các miền còn lớn đâu, mà trong này không hề nói tới khoảng cách chênh lệch giàu nghèo. Và bây giờ hình thành nên những nhà gọi là tư sản nhưng mà cộng sản, những nhà tư sản cộng sản: Tư sản đỏ. Còn dân nghèo thì, tôi cũng được vinh dự vào mấy năm Quốc hội được tiếp cận với nông dân, tôi thấy họ quá khổ luôn, họ quá bị áp bức bóc lột luôn. Hơi một tí bị tù, hơi một tí thì bị thế nọ thế kia và đất đai bị cướp đoạt luôn và cướp xong thì…

Ba mươi Tết tôi nhớ, có một ông thương binh gọi điện đến cho tôi là đến giờ này họ còn đuổi tôi ra khỏi nhà để họ giải phóng mặt bằng. Tôi phải gọi điện lên cho đồng chí bí thư dưới tỉnh mà tôi làm đại biểu: ‘Anh ơi, có gì đấy anh để qua tết đi. Anh đừng làm như thế này, đến Tết, mà người ta thương binh, người ta ăn Tết ở đâu?’ Thì như vậy, ông ta không nói gì cả, nhưng mà sáng hôm sau cái anh thương binh gọi điện cho tôi: ‘Chị Hương ơi, NÓ TRÓI TÔI NHƯ MỘT CON CHÓ, NÓ ĐÃ QUẢNG RA GIỮA ĐƯỜNG, và đất đai của tôi nó đã tịch thu’. Tôi nói thật, mà người ta thương binh chứ không phải là một dân thường, cái điều đó tôi rất là đau. Và tôi cảm nhận rằng cái bao nhiêu năm, bao nhiêu người hy sinh chiến đấu để được cái ngày hôm nay nhưng mà bây giờ người ta cư xử với những người cống hiến cho xã hội, cho nền độc lập của đất nước này như thế. Tôi đau vô cùng nhưng tôi không làm cái gì được. Mà Tết nhất đến nơi rồi mà còn làm như vậy. Cho nên tôi thấy cái này là cái mà trong cái hạn chế này không nói hết được những cái đó.

Về an ninh quốc phòng thì sáng nay các anh cũng ít nói đến nhưng quả thật tôi đang rất là lo sợ về cái việc này. Vì cũng dính dáng đến Quốc hội, cho nên tôi cũng thấy rằng những vấn đề về bauxite Tây Nguyên, vấn đề về cho thuê rừng, vấn đề về lao động nước ngoài không được giải quyết triệt để. Tất cả những vấn đề kinh tế này nó dẫn đến, nó dính đến vấn đề an ninh quốc phòng mà hiện tại không được giải quyết dứt điểm. Không rõ ràng, không dứt khoát, còn chần chừ và e ngại.

Thôi bauxite thì các anh cũng biết rồi không nói nữa. Nhưng rừng, cho thuê rừng: Xin báo cáo các anh là các đoàn ĐBQH ở những địa phương mà có rừng cho thuê người ta nói rằng sau khi cho thuê nó rào hết tất cả lại, nội bất xuất, ngoại bất nhập, không biết bên trong nó làm cái gì. Mà cho thuê tối thiểu là 50 năm. Mà tôi rất buồn là một đồng chí Phó chủ tịch tỉnh một tỉnh cho thuê rừng này lại tuyên bố rằng: ‘50 năm sau có người thực hiện, sẽ có người kiểm soát giám sát’. Sao mà ngây thơ thế!

Thế rồi lao động nước ngoài, thưa anh rằng nước ngoài láng giềng chúng ta sang đây xây dựng làng xã thành phố rồi, mà nó không mang tên China Town đâu, chưa mang tên thôi nhưng mà nó sẽ mang tên. Rồi Quốc hội hỏi thì Bộ trưởng Lao động Thương binh Xã hội chần chừ, không dám nói. Giả sử nhà tôi có phúc tôi được ở vị trí đó thì tôi sẽ trả lời Quốc hội một câu rằng: “Tôi sẽ về kiểm soát, kiểm tra và nếu mà không đúng theo pháp luật Việt Nam tôi sẽ trục xuất ngay”. Nhưng mà không dám nói câu đó mà lại phát biểu trước Quốc hội rằng “khó lắm, tế nhị lắm”. Thế thì thôi, đặt họ vào, họ chiếm đất của mình hết rồi.

Và các anh cứ đi từ Bắc Ninh lên Lạng Sơn xem, tất cả các dự án, những chỗ nào đất đai màu mỡ nhất là ở đấy các dự án của đồng chí bạn lớn của chúng ta hết. Mà người ta đã mang dự án sang, người ta mang công nhân sang, công nhân Trung Quốc sang, lấy vợ Việt Nam cắm đất đây luôn, sát ngay Hà Nội luôn. Tôi lo cái chuyện này vô cùng tận, nhưng mà không biết rằng trong báo cáo, trong cương lĩnh chính trị cũng như trong báo cáo chính trị, tôi thấy cái vấn đề này quá mờ nhạt luôn, quốc phòng an ninh chép đúng như những ngày xưa viết. Cái đó là cái rất đáng lo ngại.

Tôi có đọc cái quyển sách … của Thông tấn xã Việt Nam, họ nói trong cái quyển sách đó nó nói rằng tại sao Liên Xô sụp đổ? Liên Xô sụp đổ chẳng phải vì diễn biến hoà bình từ bên ngoài, mà Liên Xô sụp đổ từ lòng tin của người dân Liên Xô tan rã. Vậy thì Việt Nam chúng ta đang trên con đường đó, nhưng chúng ta vẫn rất chủ quan. Vẫn vẽ cho chúng ta một cái màu hồng vô cùng lớn, vô cùng đẹp, để [không] thấy rằng cái lòng tin với Đảng, với chính quyền này rất là sa sút rồi. Mà cái điều đó rất là nguy hiểm, nhưng mà trong này đánh giá rất là nhẹ nhàng.

Về nguyên nhân thì quả thật đánh giá cũng rất sơ sài, rất sơ sài, đổ cho khách quan, đổ cho khủng hoảng, đổ cho suy thoái, đổ cho thiên tai dịch bệnh, đổ cho yếu kém vốn có của nền kinh tế. Tôi hỏi rằng nền kinh tế nó có tội tình gì mà tự nhiên nó yếu kém? Có phải cái yếu kém đó tự nó phát sinh ra không hay là do cơ chế chính sách của mình tạo ra để cho nó yếu kém?

Ngày xửa ngày xưa còn bảo đất nước lạc hậu bao năm gì gì đấy, nhưng bây giờ 35 năm rồi, 40 năm rồi làm sao còn cái chuyện đất nước nông nghiệp lạc hậu, yếu kém nữa. Nó là do chúng ta, do cơ chế chính sách chúng ta làm cho cái nền kinh tế này yếu kém. Chứ đừng nói nó vốn có, cái vốn có này nó xa xưa lắm rồi. Cho nên cái nhận định này tôi cho là không đúng.

Thế rồi nhận định nữa là do ‘sự chống phá của các thế lực thù địch’. Tôi thấy chưa tìm đâu thấy cái chống phá bên ngoài, nhưng cái niềm tin của dân đã giảm, thì còn nguy hiểm hơn cả thế lực bên ngoài. Cái điều đó là cái mà tôi cho rằng cần phải đánh giá như thế, chứ còn ba cái thằng Việt kiều nó về lọ mọ vớ vẩn, không thèm chấp. Tất nhiên chúng ta vẫn cảnh giác nhưng chưa thấy ai chống phá chúng ta những cái gì mà gọi là để cho đất nước này đổ cả. Mà tôi chỉ sợ cái lòng dân này làm cho chúng ta sụp đổ. Nó như là một toà nhà mà bị mối, mặt bên ngoài toà nhà vẫn rất đẹp nhưng mà nó bị mối hết rồi”.

Mời nghe toàn bộ audio tại đây: https://www.youtube.com/watch?v=qmXieC4EVvE&feature=youtu.be

►Ai là Anh Cả Quânđội Nhânzân Xứ Lừa?

————————————————

Nhà Bí thư Huyện Đoàn Tân Trụ, Long An

Nhà trưởng ấp treo cờ Trung Quốc

Báo Lao Động

Thứ Ba, 24/12/2013 21:24

(NLĐO)- Tối 24-12, ông Nguyễn Thanh Chánh, tỉnh ủy viên, bí thư huyện ủy Tân Trụ (Long An) xác nhận hai lá cờ Trung Quốc treo trước cổng nhà trưởng ấp của xã Đức Tân. 

Liên tục trong hai ngày 22 và 23-12, nhà chất phế liệu phía trước của ông trưởng ấp Bình Lợi, xã Đức Tân, huyện Tân Trụ Nguyễn Văn Chương xuất hiện lá cờ Trung Quốc treo song hành với cờ tổ quốc Việt Nam.

Nhà trưởng ấp treo cờ Trung Quốc

Theo ông Chánh, bí thư huyện ủy, sự việc có tính nghiêm trọng, huyện ủy và công an tỉnh đang làm rõ việc giữ cờ và đem cờ Trung Quốc về nhà rồi cho người khác treo của ông Trí.

Đếnn tối 23-12, một người dân làm ruộng về đi ngang nhìn thấy hai lá cờ lạ. Về nhà người này nói lại với con cháu trong gia đình, mọi người chạy đến xem mới vỡ lẽ đó là cờ của nước Trung Quốc.

Nhận tin, UBND xã Đức Tân khẩn trương tới xác minh thì được biết lá cờ trên là do cháu Bùi Đức Thái, 11 tuổi, ngụ ấp Bình Lợi, con cháu gia đình trưởng ấp treo lên. Gia đình cháu Thái cho biết cháu bị bệnh thiểu năng từ nhỏ và đang học lớp 2. Cháu Thái cho biết lúc đầu treo lá cờ lên vài giờ rồi lấy xuống, sau đó tiếp tục treo lên nhưng không thấy ai ngăn cấm hay thu hồi lại lá cờ.

Bước đầu xác định, nguồn gốc lá cờ Trung Quốc là từ ông Trương Minh Trí, Bí thư huyện Đoàn Tân Trụ, trước đây là chủ tịch UBND xã Đức Tân.

Sau lần tham dự hoạt động giao lưu Đoàn với nước bạn Trung Quốc, ông Trí  giữ lại mấy lá cờ Trung Quốc đem về nhà. Dịp lễ 22-12, ông đem tặng cho cháu Thái. Cháu Thái lại mang treo cùng với cờ tổ quốc Việt Nam.

Theo ông Chánh, bí thư huyện ủy, sự việc có tính nghiêm trọng, huyện ủy và công an tỉnh đang làm rõ việc giữ cờ và đem cờ Trung Quốc về nhà rồi cho người khác treo của ông Trí.

Posted in Biên Giới, Chiến lược xâm nhập của Trung Quốc vào Viet Nam | 3 Comments »

►Nhạc sĩ Việt Dzũng đã qua đời vì bệnh tim – Các bài ca và lời nhạc rất hay của Việt Dzũng

Posted by hoangtran204 trên 22/12/2013

Nhạc sĩ Việt Dzũng đã qua đời lúc 10: 37, sáng thứ Sáu, 20-12-2013,  tại California vì các biến chứng của bênh tiểu đường. Một trong các biến chứng đó là bệnh tim. Việt Dzũng có thể đã chết vì bệnh tim, chính xác là thiếu máu cơ tim. Các động mạch nuôi tim nằm trên bề mặt của tim. Khi lòng động mạch dẫn máu này bị hẹp lại thì có rất ít máu (mang thức ăn và không khí oxygen) nuôi tim. Trong trường hợp này trái tim bị thiếu máu, không còn đủ mạnh để bơm máu đi nuôi tim và nuôi các nơi khác của cơ thể.  Hậu quả là dẫn đến cái chết rất nhanh.

Nhiều tin tức về nhạc sĩ Việt Dzũng được post ở đây:

danlambaovn.blogspot.com

*Để vượt tường lửa,xin quý bạn ở Việt Nam hãy vào trang mạng bằng cách đơn giản sau: vào google.com, đánh chữ anonymouse.org rồi bấm vào Tìm kiếm, sẽ thấy một lá cờ Anh với chữ English và một lá cờ Đức với chữ Deutsch hiện ra. Bấm vào lá cờ Anh, lập tức sẽ xuất hiện một cửa sổ có mấy chữ: http:// và một khoảng trống. Điền vào khoảng trống ấy những chữ kế tiếp:danlambaovn.blogspot.com/, sau đó bấm đúp vào cửa sổ bên phải, nơi có đề: Surf Anonymously. Thế là trang danlambaovn.blogspot.com/đã hiện diện trước mắt quý bạn (QuNam)

Việt Dzũng, tác giả bản nhạc Một Chút quà cho Quê Hương đã qua đời

——————–

Nhạc sĩ Việt Dzũng qua đời tại California 
Friday, December 20, 2013 11:17:52 AM 

WESTMINSTER (NV)  Nhạc sĩ Việt Dzũng vừa qua đời lúc 10:35 phút sáng, ngày 20 tháng 12, 2013, sau một cơn trụy tim, tại Fountain Valley Regional Hospital, Orange County, California.

Việt Dzũng tên thật Nguyễn Ngọc Hùng Dũng, sinh năm 1958 tại Sài Gòn. 

Thân phụ của ông là bác sĩ Nguyễn Ngọc Bảy, và mẹ là cựu giáo sư trung học Gia Long.

 Ông di tản từ năm 1975, định cư tại các tiểu bang Oklahoma, Texas và cuối cùng là California.

 Nhà báo Nguyễn Văn Khanh, Giám Đốc Ban Việt Ngữ đài Á Châu Tự Do cho biết, thân mẫu của nhạc sĩ Việt Dzũng nói với ông rằng, hệ miễn nhiễm của con trai bà bị yếu từ lâu.

 Việt Dzũng là tác giả của nhiều ca khúc được đồng bào hải ngoại yêu mến, như “Chút Quà Cho Quê Hương,” “Lời Kinh Ðêm,” “Mời Em Về”… 

Việt Dzũng là một người đa tài và có lòng với cộng đồng tị nạn hải ngoại. Ông là một trong những MC chính của tất cả các chương trình của Trung Tâm Asia. 

Ông cũng là một nhà báo, là xướng ngôn viên của các đài phát thanh tại nam California, như Little Saigon Radio (1992-1996), Bolsa Radio từ 1996 đến nay.

Trong các sinh hoạt cộng đồng, ông hoạt động tích cực, đấu tranh cho các vấn đề tự do, nhân quyền cho Việt Nam. (H.G.)

 

Các phim và bài hát của nhạc sĩ Việt Dzũng

youtube.com vietdzung

Nam Lộc nói về sự ra đi của nhạc sĩ Việt Dzũng

21-12-2013

Sự ra đi bất ngờ của nhạc sĩ Việt Dzũng là một mất mất rất lớn lao đối với tôi khi mà người bạn đồng hành của mình trong suốt hơn 30 năm qua trên con đường văn nghệ, vận động cho nhân quyền và tranh đấu cho tự do, dân chủ là nhạc sĩ Việt Dzũng đã không còn nữa. Tuy nhiên tôi thương anh ít hơn là thương những người quý mến anh còn ở lại trên cõi đời này, trong đó có tôi. Mặc dù đã phải ra đi ở độ tuổi còn trẻ, nhưng suốt hơn 50 năm qua, Việt Dzũng đã sống thật trọn vẹn và thật đầy đủ với những gì anh muốn làm cùng những điều anh muốn thực hiện. Sống với lý tưởng, với lương tâm và đem tâm sức cùng tài năng của mình để phục vụ cuộc đời.

Vì sức khỏe không được tốt cho nên Việt Dzũng cũng đã chuẩn bị tinh thần cho những điều bất trắc có thể xẩy ra. Và có lẽ cũng vì thế nên khi có những biến chuyển về bệnh trạng, anh đã ra đi thật nhanh chóng, thật thản nhiên, chỉ để lại bao đau đớn, xót xa cho những người thương mến anh đang còn sống. Điển hình là chưa đầy 24 tiếng đồng hồ kể từ khi tin về sự ra đi của anh được loan truyền đã gây sự xúc động và bàng hoàng cho rất nhiều người. Hầu như điện thoại, text và email của tôi đã tràn ngập lời nhắn của những người thân hoặc những người chưa bao giờ tôi quen biết. Quý vị đã gọi từ khắp mọi nơi trên thế giới kể cả từ VN với những lời chia sẻ, nhắn gửi chân thành và những giọt nước mắt thiết tha dành cho Việt Dzũng. 

Một trong những điều may mắn và hân hạnh trong cuộc đời của tôi, là được đứng bên cạnh một người mà tôi luôn luôn ngưỡng mộ và quý mến từ bao năm qua cũng như được hoạt động cùng anh trong nhiều lãnh vực. Nếu không có Việt Dzũng ở bên cạnh, nếu không có Việt Dzũng cố vấn, an ủi, khuyến khích thì chắc tôi đã không hoàn thành được những gì mà mình muốn và đã thực hiện.

 

(Nam Lộc & Việt Dzũng, giây phút cuối)

Việt Dzũng đã ra đi, nhưng tinh thần và lý tưởng phục vụ cho tha nhân, cho quê hương đất nước cùng dòng nhạc của anh vẫn còn tồn tại và sẽ sống mãi trong lòng những người thương mến anh. Tôi chỉ buồn một điều là từ nay sẽ không còn ai chọc phá mình trên sân khấu hay trước mặt khán thính giả nữa. Thằng em tôi nó đang ngủ thật bình yên!
Nam Lộc, December 21, 2013

Một mùa Giáng Sinh buồn!

(Việt báo)

Nhạc sĩ Trúc Hồ (người đội nón kết xanh) vừa trở về từ bệnh viện cho biết Nhạc Sĩ Việt Dzũng qua đời ngay trên bàn làm việc của anh ở nhà. Vì là một người có đức nên anh đã ra đi rất nhẹ nhàng, không đau đớn gì cả…

—-

Việt Dzũng Human Right Memorial Highway

1-5-2014

Saigon Broadcasting Television Network (SBTN)
Vào ngày 1 tháng 5, 2014 vừa qua, tiểu bang California đã thông qua đạo luật SCR 85 để đặt tên cho Highway 39 thuộc Orange County là Việt Dzũng Human Right Memorial Highway, với mục đích tưởng nhớ và vinh danh cho những họat động bảo vệ nhân quyền của một người nhạc sĩ tỵ nạn mang tên Việt Dzũng.

Đến hôm nay, ngày 12 tháng 8, 2014 tấm bảng này đã được chính thức dựng lên trên xa lộ 39, ở góc đường Beach & Talbert.

.

 
Vào ngày 1 tháng 5, 2014 vừa qua, tiểu bang California đã thông qua đạo luật SCR 85 để đặt tên cho Highway 39 thuộc Orange County là Việt Dzũng Human Right Memorial Highway, với mục đích tưởng nhớ và vinh danh cho những họat động bảo vệ nhân quyền của một người nhạc sĩ tỵ nạn mang tên Việt Dzũng. Đến hôm nay, ngày 12 tháng 8, 2014 tấm bảng này đã được chính thức dựng lên trên xa lộ 39, ở góc đường Beach & Talbert.  Thật vui mừng và xúc động khi được thấy anh trở thành một biểu tượng về nhân quyền tại xứ người cho những việc làm của anh vì quê hương Việt Nam.

Thật vui mừng và xúc động khi được thấy anh trở thành một biểu tượng về nhân quyền tại xứ người cho những việc làm của anh vì quê hương Việt Nam.

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »

►Về 3 Người Việt Vừa Bị Bắt Ở Thái Lan – do an ninh VN qua Thái vu khống họ là tội phạm kinh tế mục đích là dẫn độ (Đặng Chí Hùng) về VN để trừng phạt về tội nói ra các sự thật và bí mật của đảng

Posted by hoangtran204 trên 22/12/2013

Trong một vài năm qua, nhân vật bí mật Đặng Chí Hùng đã làm cho đảng CSVN và công an  tức giận điên lên mà không làm gì được vì anh ta đã tố giác và trình bày rất lưu loát các việc làm bí mật của Bộ Chính Trị, Ủy viên trung ương đảng của đảng CSVN. Anh đã lên mạng trả lời các cuộc phỏng vấn ghi lại trong hệ thống youtube.com và  paltalk.com về  các thâm cung bí sử của các nhân vật chóp bu csvn, các vụ hợp tác bí mật, bán đất đai, bán biên giới, buôn hàng, hậu trường chính trị  giữa 2 đảng CSVN và TQ…

Nếu các tin tức của anh Đặng Chí Hùng lâu nay nói ra không chính xác, chắc chắn an ninh và công an sẽ không thèm để ý,. Nhưng thực tế vừa qua cho thấy, các tin tức mà anh Hùng đã là các tin chính xác, nên công an phải bỏ công thăm dò anh, và sai an ninh qua tận Thái Lan tìm cách gạt cảnh sát Thái Lan, và gài mưu lập bằng chứng để xin dẫn độ Đặng Chí Hùng đem về VN trị tội. 

Các bạn coi thêm ở đây nếu không vào được thì xem trực tiếp từng phim post ở dưới bài này.

Tin anh bị bắt ở Thái Lan đã được cộng đồng mạng chia xẻ và làm nhiều việc có ý nghĩa như sau

http://danlambaovn.blogspot.com/2013/12/tin-cap-nhat-ve-ang-chi-hung-truong.html#disqus_thread

Trương Quốc Huy trả lời RFA từ trại giam ở Bangkok

Thanh Trúc, phóng viên RFA
2013-12-20

Thanh Trúc (RFA) – Ba người Việt tị nạn chính trị tại Thái Lan, Trương Quốc Huy, Lê Văn Quang và đặc biệt là Đặng Chí Hùng, mà cảnh sát Thái Lan bắt giữ hôm 12 theo yêu cầu của anh ninh Việt Nam, hiện vẫn bị giam tại IDC Trung Tâm Giam Giữ Quốc Tế ở Bangkok.

An ninh Việt Nam tra hỏi 

Qua vài phút có thể nói chuyện với Thanh Trúc từ Trung Tâm Giam Giữ Quốc Tế ở Bangkok, Trương Quốc Huy cho biết anh và Lê Văn Quang không bị nhốt chung với Đặng Chí Hùng. Nội vụ dẫn đến chuyện bị bắt và quá trình hỏi cung được anh thuật lại như sau: 

Trương Quốc Huy: Tình trạng của anh Hùng và anh Quang là đang trong thời gian chờ đợi qui chế chính thức của Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc, còn như Huy thì Huy đã có được quí chế tị nạn chính thức của Cao Ủy Liên Hiệp Quốc rồi. Đại đa số người tị nạn giống như Huy, anh Lê Văn Quang rồi những người khác thường là hộ chiếu hoặc những giấy tờ tùy thân thường là hết hạn ở Thái, chỉ có mỗi giấy của UNHCR họ cấp cho mình thôi.

Cuộc phỏng vấn Trương Quốc Huy ở đây, hoặc ở đây

Cảnh sát Thái đầu tiên thì họ nói vì lý do mình không trình được giấy tờ hợp lệ thành ra buộc họ phải còng tay mình họ đưa về trung tâm của IDC ở Bangkok. Đến trung tâm rồi thì mới biết được là có sự xuất hiện của đại diện Lãnh Sự Quán Việt Nam và cảnh sát Việt Nam. Họ đem theo cái lệnh để bắt người này tên là Đặng Chí Hùng và còn nhiều tên khác nữa. An ninh Việt Nam và nhân viên của Đại Sứ Quán vào đây là cần hợp tác để đi tìm người này, họ đưa cái hình và hỏi tôi biết người này hay không. Tôi nói là trước đây tôi không biết anh này làm gì bên Thái cả, chỉ biết anh ta ở gần nhà tôi thôi. 

Thì cảnh sát Việt Nam, trong đó có một người từng bắt em cách đây 6 năm, anh ta gọi em là “Trương Quốc Huy khỏe không, yêu cầu hợp tác trình báo” . Em nói ở đây là đất nước Thái và tôi không có vi phạm pháp luật gì ở nước này cả, tôi chỉ có đăng ký với UN để tôi được định cư nước thứ ba thôi. Họ hỏi có biết anh Hùng ở đâu không, họ yêu cầu được kiểm tra các số phone trên điện thoại. Cảnh sát Thái kiểm tra số điện thoại, kiểm tra hình ảnh coi có hình của anh Hùng trong đó hay không, nhưng mà có sự chứng kiến của hai người bị bắt là em và anh Lê Văn Quang.

Sau đó thì cơ quan an ninh Việt Nam cũng nói là có khả năng dẫn mấy người này về Việt Nam. Họ nói chuyện với nhau cho mình nghe thấy như vậy.

Thanh Trúc: Khi nghe như thế thì cảm giác của Trương Quốc Huy lúc đó thế nào?

Trương Quốc Huy: Bên phía Thái Lan thì họ chỉ nói cái này là làm theo yêu cầu của chính phủ Việt Nam. Còn bên phía an ninh Việt Nam thì họ nói theo kiểu hăm dọa, nói dù ở bên này họ vẫn có thể dẫn mình về Việt Nam được. Em cũng có cãi lại, em nói tôi có làm gì đâu mà các anh phải dẫn tôi về Việt Nam, tôi không phải là tội phạm. Lúc đó thật ra thì cái cảm giác cũng lo sợ mặc dù không nói ra, không biết là nó như thế nào.

Thanh Trúc: Rồi sau đó bằng cách nào mà Trương Quốc Huy biết Đặng Chí Hùng đã bị bắt?

Trương Quốc Huy: Đến buổi chiều cảnh sát Thái đưa em và anh Lê Văn Quang vào phòng tạm giữ. Đến sáng hôm sau, 3 nhân viên an ninh của Việt Nam đi vào trong trại giam. Khi mở cửa ra thì đầu tiên nhất là thấy anh Hùng xuất hiện ngoài sân tại trước đây có gặp mặt anh rồi. Họ đưa anh qua một cái bàn làm việc riêng, tức là một cái chỗ thăm gặp bình thường trong Trung Tâm Tạm Giữ Người Nước Ngoài. Sau đó, họ đưa Huy với anh Lê Văn Quang ra, cảnh sát Thái nói là có nhân viên của Việt Nam muốn nói chuyện với các anh về các vấn đề liên quan. Ra ngoài bàn thì mới nhìn thấy và mới biết anh Hùng cũng bị bắt vào buổi chiều ngày hôm đó.

Khi làm việc, nhân viên an ninh của Việt Nam để một tờ giấy và một cây viết lên bàn, nói là chính phủ Việt Nam dư sức đưa các anh về Việt Nam, thì chiều này các anh ra tòa để xử cái tội cư trú bất hợp pháp tại Thái Lan mà nếu các anh có nguyện vọng muốn về Việt Nam hoặc muốn ở đây để chờ đi nước thứ ba thì các anh phải viết tờ giấy này cho tụi tôi và nếu có gì tụi tôi giúp đỡ cho các anh đóng tiền phạt. (dụ để gài bẩy)

Họ yêu cầu viết ở trên là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc, Đơn Thỉnh Nguyện. Họ bắt Huy với anh Quang hai người ra hai góc khác nhau, kêu là viết đi. Nhưng Huy từ chối không viết, bởi việc đưa tôi về hay giữ tôi ở đây là chuyện của UN Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc, tôi không cần phải viết cái này. Nếu tôi viết thì tôi yêu cầu gặp luật sư, và các anh làm việc theo theo trình tự nào phải báo cho tôi biết. Buổi làm việc hôm nay là buổi các anh thăm chúng tôi hay các anh thẩm cung, mà nếu thẩm cung thì không phải chỗ này tại vì chỗ này là chỗ thăm gặp.

Sau khi tôi từ chối không viết thì anh ta nói cái này tùy các anh thôi, tụi tôi muốn giúp đỡ các anh. Thế là họ cất tờ giấy và cây viết đi.

Thanh Trúc: Đó là phần Trương Quốc Huy và Lê Văn Quang, còn anh Đặng Chí Hùng thì như thế nào?

Trương Quốc Huy: Anh Đặng Chí Hùng thì họ đưa giấy ra, nói đây là cái lệnh truy nã đỏ, nói có thể dẫn độ Đặng Chí Hùng về Việt Nam. Đó là lời anh Hùng kể lại cho tụi tôi, tức là khi anh làm việc với nhân viên an ninh từ Việt Nam sang đó.

Thanh Trúc: Sau khi mà Trương Quốc Huy và Lê Văn Quang từ chối không viết đơn thỉnh nguyện thì phía an ninh Việt Nam giải quyết như thế nào?

Trương Quốc Huy: Đến buổi chiều ngày hôm đó thì phía Thái Lan thông báo với em là Trương Quốc Huy, anh Lê Văn Quang và anh Đặng Chí Hùng, tức là 3 người phải chịu ra tòa, phải chịu phạt hành chính về cái lỗi đã định cư bất hợp pháp tại Thái Lan. Họ cho 3 người đi chung ra ngoài tòa, họ xử phạt và yêu cầu mỗi người đóng 6.000 baht, tương đương 200 đô la, thế cho việc phải ở tù 48 ngày.

Thanh Trúc: Ngay lúc đang nói chuyện với Thanh Trúc đây thì tình trạng của Trương Quốc Huy, Lê Văn Quang, Đặng Chí Hùng như thế nào?

Trương Quốc Huy: Hiện tại thì anh Lê Văn Quang với tôi ở chung phòng dành cho những người nước ngoài mà chờ đợi bị trục xuất về nước hoặc đi nước thứ ba hay là cái gì đó thì họ tạm giữ ở trung tâm này. Anh Hùng thì ở một phòng khác nhưng tất cả 3 vẫn còn trong Trung Tâm Giam Giữ Người Nước Ngoài của Thái Lan tức IDC.

Thanh Trúc: Theo Trương Quốc Huy thì Đặng Chí Hùng bị truy nã về tội gì?

Trương Quốc Huy: Theo người cảnh sát Thái thuật lại thì với công hàm của bên Đại Sứ Quán Việt Nam và nhân viên an ninh Việt Nam thì anh Đặng Chí Hùng bị truy nã vì có liên quan đến các gian lận tài chính. Nhưng mà không biết bên phía Việt Nam họ gọi là gì bởi vì tôi không được đọc tờ giấy đó, tôi chỉ có được nhìn cái hình thôi.

Thanh Trúc: Thực Tế, theo Trương Quốc Huy, vấn đề Đặng Chí Hùng gian lận tài chính có xác thực không?

Trương Quốc Huy: Theo quan điểm của tôi, đây là họ muốn hạn chế những người bất đồng chính kiến của Việt Nam ở bên này, họ cho là những người này chống phá thành ra họ muốn có một việc gì đó để họ giam giữ tất cả mọi người lại.

Thanh Trúc: Trương Quốc Huy có biết ở bên ngoài những tổ chức nào hoặc cá nhân nào mà tìm cách giúp đỡ can thiệp cho trường hợp của Trương Quốc Huy, Lê Văn Quang và Đặng Chí Hùng hay không?

Trương Quốc Huy: Ở trong IDC có đầy đủ các văn phòng của các tổ chức, chẳng hạn văn phòng JRS, một đối tác của Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc tại Thái. Họ cũng tiến hành giúp đỡ về vấn đề pháp lý, về vấn đề định cư nước thứ ba hoặc tình trạng giam giữ trong IDC này như thế nào. Rồi có cả văn phòng của Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc ở trong này thì họ cũng phỏng vấn và những việc tiến hành về hồ sơ cũng đi theo đúng trình tự.

Thanh Trúc: Riêng cá nhân anh Đặng Chí Hùng thì có giống trường hợp Trương Quốc Huy và Lê Văn Quang không?

Trương Quốc Huy: Vì chưa có gặp được anh Hùng trực tiếp để nói chuyện thành ra cũng chưa biết được. 

Thanh Trúc: Xin cám ơn thời giờ của anh, cầu chúc Trương Quốc Huy, Lê Văn Quang, Đặng Chí Hùng mọi điều tốt lành.

Tác giả: 

https://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=um88_IUqQJA

https://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=ca0lRHCZM3U

https://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=1mLw-QU5L-0

https://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=UoRATgQ-uuo

Về 3 Người Việt Vừa Bị Bắt Ở Thái Lan

BPSOS

Tuần qua, tin tức về 3 người Việt ở Thái Lan bị cảnh sát Thái bắt đã tạo hoang mang cho số 900 đồng bào đang lánh nạn ở quốc gia này. Nhiều người Việt ở hải ngoại đã bày tỏ mối quan tâm và lo lắng.

Chiều tối ngày 11 tháng 12, cảnh sát Thái bắt Trương Quốc Huy và Lê Văn Quang tại căn chung cư nơi hai anh đang tá túc. Cảnh sát Thái cũng đã hỏi chủ nhà người Thái về anh Đặng Chí Hùng, mà tên trên giấy tờ là Phạm Mạnh Hùng. Tuy nhiên anh Hùng đã chuyển đến ở một khu chung cư khác, cùng với gia đình anh Trần Quốc Hiền. Cả hai khu chung cư có cùng một chủ nhà.

Sáng hôm sau ông chủ nhà đã báo động cho anh Hùng để phòng thân.

Anh Hùng và anh Hiền đã cùng đến gặp luật sư của Cao Uỷ Tị Nạn LHQ để xin sự bảo vệ. Tuy nhiên, luật sư bảo hai anh cứ yên tâm về nhà, không việc gì phải lo lắng. Khi bước vào sân của khu chung cư, cảnh sát Thái mặc thường phục đã bắt ngay anh Hùng, còng tay anh và đưa về phòng để lục soát. Cảnh sát cho biết là chỉ được lệnh bắt anh Hùng nên đã để yên cho anh HIền và gia đình.

Hiện nay hai anh Huy và Hùng đã bị đưa vào trại giam của sở di trú Thái Lan (IDC) còn anh Quang thì, theo nguồn tin chưa kiểm chứng được, đang phải làm lao động để đóng tiền phạt nhập cảnh bất hợp pháp.

Ngay khi anh Hùng bị cảnh sát bắt, BPSOS đã được một đồng bào trong nhóm giáo dân Cồn Dầu báo cho biết. Chúng tôi đã thực hiện ngay một số công việc như sau:

– Thông tin cho Cao Uỷ Tị Nạn Liên Hiệp Quốc ở cấp cao nhất và yêu cầu can thiệp
– Thông tin đến bộ phận bảo vệ người tị nạn của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ và đến Toà Đại Sứ Hoa Kỳ ở Thái Lan
– Phối hợp với các tổ chức bảo vệ pháp lý cho người tị nạn và các tổ chức nhân quyền ở Thái Lan để lên tiếng với chính phủ Thái

Ngày 16 tháng 12, chúng tôi đã truy ra được số IDC của hai anh Huy và Hùng và nhờ một người ngoại quốc đến IDC để thăm hai anh. Tuy nhiên người này mới chỉ thăm được anh Huy. Trại giam IDC cho biết là anh Hùng bị giam trong quy chế đặc biệt nên chỉ được thăm vào những giờ giấc nhất định. Người này sẽ trở lại để thăm anh Hùng nội trong tuần này.

Chúng tôi hiện có 3 mục tiêu:

(1) Ngăn chặn mọi ý định cưỡng bức hồi hương các anh Hùng, Huy và Quang
(2) Kêu gọi Hoa Kỳ nhận định cư sớm anh Huy vì anh đã có quy chế tị nạn và đã được phái đoàn Hoa Kỳ phỏng vấn đợt một trong tiến trình nhận định cư
(3) Kêu gọi CUTN/LHQ gấp rút hoàn tất tiến trình phỏng vấn tị nạn cho anh Hùng và khởi đầu tiến trình này đối với anh Quang

Theo luật hiện hành ở Thái Lan, mọi người đến Thái Lan lánh nạn đều bị xem là cư trú bất hợp pháp, ngay cả sau khi được CUTN/LHQ công nhận tư cách tị nạn. Vì không còn trại tị nạn, họ phải sống lẩn lút giữa người dân Thái và thường xuyên đứng trước hiểm nguy bị bắt và tống giam. Một khi bị đưa vào trại IDC thì họ sẽ ở đó cho đến khi hồi hương hoặc đi định cư ở một quốc gia khác. Trong một số trường hợp, người đã có quy chế tị nạn của CUTN/LHQ có thể đóng tiền thế chân để được ra ngoài sống nhưng phải trở lại IDC trình diện hàng tháng.

Ngày 16 tháng 12, khi tiếp xúc với DB Ed Royce, Chủ Tịch Uỷ Ban Đối Ngoại của Hạ Viện, tại văn phòng của Ông ở Nam Cali, một phái đoàn người Việt đã nêu trường hợp của các anh Hùng, Huy và Quang. DB Royce cho biết sẽ lập tức liên lạc với Đại Sứ Hoa Kỳ ở Thái Lan cũng như Tổng Trưởng Tư Pháp của Thái Lan để ngăn chặn mọi ý định dẫn độ. Tại buổi họp trước đó với nhân viên đại diện cho TNS Barbara Boxer, phái đoàn yêu cầu TNS Boxer lên tiếng với Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ.
Phái đoàn gồm có Ts. Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc BPSOS; Ông Lê Tinh Thông, Bác sĩ kiêm nhạc sĩ Trung Chỉnh và phu nhân; Luật sư Mike Võ, thành viên hội đồng quản trị của BPSOS ở California; và cô Khánh Doãn và cô Kathy Võ, nhân viên của BPSOS.

BPSOS hiện có văn phòng hoạt động ở Thái Lan với mục đích bảo vệ số ngày càng đông các đồng bào chạy sang quốc gia này lánh nạn cộng sản. BPSOS thực hiện trang blog:

bpsosrcs.wordpress.com để hướng dẫn đồng bào về luật lệ ở Thái Lan, cách phòng thân, thủ tục cứu xét quy chế tị nạn của LHQ, và các thông tin liên quan đến đời sống tị nạn.

BPSOS gửi đăng

https://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=JE5hpysYJYQ

http://www.youtube.com/watch?v=XrgcThzuhbk

Vậy là chắc chắn Đặng Chí Hùng sẽ được đi định cư trong thờ gian sắp tới.

Bạn vào google.com và gõ dòng chữ: những sự thật không thể chối bỏ, và nhấp chuột vào chữ  search (tìm kiếm) để đọc các bài viết và nghe giọng nói của Đặng Chí Hùng. Hoặc vào youtube.com viết chữ Đặng Chí Hùng và xem phim phỏng vấn.

——————————

Cập nhật:

Đặng Chí Hùng, thành viên Lao Động Việt đã đến bến bờ tự do

dch 1Ngày 10 tháng 9 năm 2014, vào lúc 5 giờ chiều giờ địa phương, công đồng người Việt tại Toronto và dân biểu Ted Opitz đã vui mừng chào đón một người tị nạn Cộng sản từ Bangkok đến Canada. Thượng Nghĩ Sĩ Ngô Thanh Hải bận công tác bên Âu Châu cũng đã gửi lời chào mừng: anh Đặng Chí Hùng đã đến được bến bờ tự do sau gần 11 tháng bị tạm giam ở trại IDC, Bangkok, Thái Lan.

Đặng Chí Hùng là ai?

Đặng Chí Hùng (ĐCH), tên thật là Phạm Mạnh Hùng, sinh ngày 16/8/1982, xuất thân từ một gia đình mà Cha Mẹ là cán bộ của nhà nước. Tuy lớn lên trong chế độ Cộng sản nhưng ĐCH đã sớm có ý thức về dân chủ, nhân quyền của thế giới tự do nên sau khi học xong Đại học Bách khoa Hà Nội, bên cạnh công việc kiếm sống bằng nghề buôn bán, sửa chữa máy vi tính và điện thoại, ngoài việc đọc các báo chí chính thống, anh đã đọc rất nhiều sách vở “ngoài luồng” để có một sự so sánh cho riêng mình. Từ đó, anh đã bắt đầu viết những bài phản biện, nói lên sự thật của chế độ dưới bút danh “Người Hà Nội”, kể từ đó, anh đã nằm vào tầm ngắm của công an Hà Nội. Sau khi tham gia những cuộc biểu tình chống Trung quốc năm 2007-2008, anh bị bắt giam 1 tuần để điều tra. Sau những chỉ dấu có thể bị công an Hà nội thủ tiêu, anh trốn vào Sài gòn và tiếp tục viết bài dưới một bút danh khác mà anh đã dùng cho tới bây giờ: “Đặng Chí Hùng”. Bút hiệu Đặng Chí Hùng đã được độc giả trong và ngoài nước biết đến qua các loạt bài “Những sự thật cần phải biết, Những sự thật không thể chối bỏ” v.v…

Đào thoát

dch 2Cuối năm 2010, Đặng Chí Hùng gia nhập Uỷ Ban Bảo Vệ người Lao Động Việt Nam (thành viên của Lao Động Việt) để đấu tranh cho quyền lợi công nhân. Giữa năm 2012, Đặng Chí Hùng cộng tác với đài Đáp Lời Sông Núi, do đó, anh lại càng là mục tiêu truy quét của công an Cộng sản Việt Nam. Nhận thấy Việt Nam không còn là nơi chốn an toàn nữa, Đặng Chí Hùng đào thoát sang Kam Pu Chia năm 2013, hai tháng sau, anh vượt biên giới sang Thái Lan, tại đây, anh tiếp tục tìm hiểu về đời sống công nhân Việt Nam tại Thái Lan và viết bài đăng trên Dân Làm Báo và nhiều trang mạng hải ngoại khác. Trong thời gian này, Lao Động Việt tìm cách cho Đặng Chí Hùng sang Malaysia để anh có thể giúp đỡ cho công nhân Việt Nam xuất khẩu tại đây. Nhưng việc chưa thành thì anh bị công an Cộng sản Việt Nam kết hợp với cảnh sát Thái Lan bắt vào trại tạm giam IDC ở Bangkok với các tội danh hình sự như trốn thuế, thiếu nợ công ty v.v… Họ còn đưa Interpol vào cuộc với mục đích dẫn độ ĐCH về Việt Nam.

IDC và cuộc vận động cho ĐCH

Thời gian đầu trong tù, Đặng Chí Hùng bị giam ở phòng số 7, đó là nơi giam các tù nhân quốc tế; 10 ngày sau, Hùng bị chuyển sang phòng 15 với 2 người Trung Quốc khác, tại đây tù nhân bị theo dõi 24/24. Chế độ ăn uống rất kham khổ và số lần thăm cũng rất hạn chế, đây cũng là nơi chờ đợi để chuẩn bị dẫn độ về Việt Nam. 24 ngày sau, do bị trưởng phòng đánh nên Hùng được ban quản lý IDC chuyển sang phòng 5, phòng này giam từ 50-70 tù nhân, chế độ thoải mái hơn và Hùng ở đây cho đến khi được đi định cư.

Trong thời gian đó, đài Đáp Lời Sông Núi đã tìm luật sư cho Hùng. Lao Động Việt đã liên lạc với Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải để nhờ giúp đỡ. Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải đã bắt tay ngay vào việc, ông liên hệ với Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc tại Bangkok và Bộ di trú Canada. Với sự can thiệp của chính phủ Canada đã chứng minh Đặng Chí Hùng vô tội, ngày 26/5 án Inperpol của Hùng đã được gở bỏ và ngày 27/5, Bộ di trú Canada đã mua vé máy bay cho Hùng sang Vancouver.

Tuy nhiên, số Hùng hãy còn lận đận nên xảy ra cuộc cuộc đảo chánh tại Thái Lan vào đúng thời điểm đó, chính phủ bị lật đổ nên không ai nhận lãnh trách nhiệm ký giấy xuất cảnh cho Hùng. Thế là vé máy bay bị huỷ bỏ và Hùng phải tiếp tục thêm những ngày hoang mang về số phận của mình tại trại tạm giam IDC.

Trong những ngày chờ đợi, được tin một người H’mong đã bị dẫn độ về Lào làm Hùng thêm lo lắng. Rồi đến việc ban quản lý trại IDC bố trí cho một người Việt phạm tội giết người ở Phuket nằm kế mình làm Hùng thêm lo sợ bị thủ tiêu vì lẽ, tại Bangkok, ảnh hưởng của công an Cộng sản Việt nam không nhỏ, người ta ngờ rằng Cộng sản Việt nam và Trung quốc đã tiếp tay cho cuộc đảo chánh quân sự tại Thái Lan. Và, trên tầng trên của trại tạm giam của IDC luôn luôn có một văn phòng của Công an Việt Nam.

Văn phòng của Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải tại Ottawa vẫn tiếp tục làm việc chặt chẽ với bộ di trú Canada và Cao Uỷ tị nạn Liên Hiệp Quốc tại Bangkok, sau chuyến đi bất thành ngày 27/5, họ quyết định cho Đặng Chí Hùng đi định cư tại Toronto, nơi có công đồng người Việt đông nhất Canada. Mọi việc đã sẵn sàng, mọi tổ chức liên hệ đã được thông báo để đón tiếp Đặng Chí Hùng. Trở ngại cuối cùng là chữ ký xuất cảnh của chính phủ Thái Lan, và đó cũng là bước khó khăn nhất, vì với tình trạng bất ổn tại đây, không ai có đủ thẩm quyền để ký cả.

Bến bờ tự do

Ngày 2 tháng 9, Thượng Nghĩ Sĩ Ngô Thanh Hải đi công tác tại Âu Châu, Ngày 4 tháng 9, lần đầu tiên Đặng Chí Hùng được nói chuyện trực tiếp với Thượng Nghĩ Sĩ Ngô Thanh Hải qua điện thoại. TNS Hải đã trấn an Hùng rằng mọi việc diễn tiến tốt đẹp, tất cả chỉ còn là vấn đề thời gian, hãy bình tĩnh chờ đợi. Thật bất ngờ, 2 giờ sau khi nói chuyện với Hùng, Văn phòng TNS Ngô Thanh Hải thông báo một tin phấn khởi là giấy xuất cảnh cho Đặng Chí Hùng đang được tiến hành.

Ngay sau đó, Bộ di trú Canada mua vé máy bay cho Đặng Chí Hùng. Ngày 8/9 Hùng đã cầm chiếc vé máy bay Air Canada xuất hành lúc 6.50 sáng ngày 10/9 với điểm đến là Toronto. Tuy nhiên mãi đến ngày 9/9 Hùng vẫn rất lo lắng vì giấy xuất cảnh vẫn chưa có. Chiều ngày 9/9, Hùng báo tin vui là đã có giấy xuất cảnh.

Nhưng hình như số Đặng Chí Hùng phải trải qua những giờ phút phập phồng cho nên 7 giờ tối ngày 9/9, hai cảnh sát dẫn Hùng ra phi trường Bangkok cùng với những người khác, sau khi những người khác đi định cư thì 2 người cảnh sát dẫn Hùng… trở về trại tạm giam IDC. Hùng ngủ một đêm ở phòng thăm nuôi, sáng hôm sau lúc 4 giờ, cảnh sát Thái Lan và bộ di trú cũng như người của cao Uỷ tị nạn Liên Hiêp Quốc đưa Hùng trở ra phi trường, lúc đó Hùng mới thở phào nhẹ nhõm và khi ngồi trên máy bay Đặng Chí Hùng mới thấy mình thật sự tự do.

Chuyến máy bay Air Canada 002 đáp xuống phi trường Toronto trễ hơn 20 phút. Thật bất ngờ, một phái đoàn hàng chục người gồm cộng đồng người Việt tại đây, các cơ quan truyền thông và đặc biệt có cả sự hiện diện của Dân biểu Ted Opitz cũng như nhân viên Bộ Di Trú đã sẵn sàng chờ đón Đặng Chí Hùng với hoa và cờ vàng ngập cả một góc phi trường. Ngạc nhiên cũng đến về phía cộng đồng là Đặng Chí Hùng cũng xuất hiện với lá cờ vàng khoác trên vai làm cho hai bên càng dễ nhận ra nhau và đến gần với nhau hơn. Theo Đặng Chí Hùng, đó là lá cờ của một người em kết nghĩa đã tặng Hùng trước khi đi định cư. Và, Hùng đã hứa, khi nào đi định cư thì cũng sẽ mang nó theo vì đó là biểu tượng của tự do.

Ngay tại phi trường, Hùng đã được thông báo là được cấp ngay giấy chứng nhận thường trú dân mà không phải qua bất kỳ một cuộc phỏng vấn nào. Hùng được thuê một căn phòng của chính phủ, đồng hương tại đây đã giúp cho Hùng những thủ tục cần thiết lúc đầu.

Toronto sẽ là nơi Đặng Chí Hùng mở cho mình một tương lai mới và sẽ là nơi Hùng đem hết sức mình phục vụ cho đất nước đã cưu mang mình cũng như sẽ sát cánh cùng đồng bào đấu tranh cho một Việt Nam Tự do, Dân chủ và Nhân quyền.

© Lao Động Việt

  

 

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Hội Nghị Thành Đô 1990 | 1 Comment »

►Đại sứ VN bị giữ ở phi trường Frankfurt vì nghi rửa tiền

Posted by hoangtran204 trên 22/12/2013

Tác giả: 

Đại sứ Việt Nam tại Thổ Nhĩ Kỳ, Nguyễn Thế Cường

Đại sứ Việt Nam tại Thổ Nhĩ Kỳ, Nguyễn Thế Cường

Ngày 19.12.2013 hải quan/quan thuế phi trường Frankfurt, CHLB Đức, đã chặn bắt đại sứ Việt Nam tại Thổ Nhĩ Kỳ, Nguyễn Thế Cường, vì tình nghi ông ta mang 20.000 € tiền mặt mà không khai báo.

Cảnh sát đưa ông Cường về đồn, tra hỏi và cáo buộc ông tội “rửa tiền“. Đại sứ Việt Nam biện minh số tiền này là tiền ông mang về nước giúp nạn nhân bão lụt.

Vụ xì căng đan của ông Cường đang có đà dẫn đến một xì căng đan chính trị. Tổng lãnh sự Việt Nam tại Frankfurt lập tức khiếu nại nhà nước Đức và than phiền hải quan Đức đã vi phạm trầm trọng hiệp ước ký tại Wien/Vienna bảo đảm tính miễn trừ  dành cho quan chức ngoại giao.

Cảnh sát thả ông đại sứ Việt Nam sau khi ông đóng tiền phạt thế chân 3500,00 €.

Việc lạm dụng hộ chiếu đỏ để đi buôn bán hay chuyển tiền, trên thực tế đã diễn ra từ hàng chục năm nay, ít nhất là ở các nước trong khu vực Đông Âu, nơi trôi nổi một lượng tiền mặt lớn của những người Việt kinh doanh. Nhưng những vụ bắt giữ như thế này vẫn rất hy hữu.

Biên tập theo Forum Vietnam 21. Bản tiếng Đức tại đây.

Posted in Thời Sự | Leave a Comment »

►Tất cả những vụ tham nhũng lớn tiền có liên hệ tới các quan chức chính phủ ở Việt Nam đều có bóng dáng các công ty và doanh nhân Singapore…

Posted by hoangtran204 trên 22/12/2013

*tất cả những vụ tham nhũng lớn tiền chính phủ ở các quốc gia đối tác của Singapore, từ Malaysia đến Indonesia, từ Phillipines đến Tháiland và Miamma, và nhất là tại Việt Nam và Trung Quốc, đều thấp thoáng bóng dáng các công ty và các doanh nhân Singapore…

“chiếc ụ tàu nổi 83M trong vụ án trên đã được Vinalines có quyết định mua vào tháng 10-2007. Khi ấy ụ tàu này đã có tuổi thọ tới 42 năm (sản xuất năm 1965), doanh nghiệp chủ ụ tàu này tại Nga chỉ đưa ra giá bán 5 triệu USD. Thế nhưng Vinalines lại mua qua một công ty môi giới tại Singapore với giá tới 9 triệu USD, theo quyết định của chủ tịch HĐQT Vinalines khi ấy là ông Dương Chí Dũng đã phê duyệt.” (nguồn)

*các doanh nhân Singapore dường như công khai sống hai mặt về đạo đức kinh doanh: họ làm ăn khá nghiêm chỉnh trong nước họ, và rất rất maphia – chủ yếu dựa vào mua chuộc, hối lộ và rửa tiền (tạo ra cơ hội tham nhũng cho các đối tác) ở nước ngoài.

*hệ thống pháp lý và chính sách kiểm soát tài chính quốc gia, chính sách thuế… rất thoáng và thực dụng của Singapore dường như khuyến khích và tạo điều kiện, thâm chí bảo vệ cho các “doanh nhân” của họ làm như vậy.

Những tỳ vết của viên ngọc Singapore

Phan Châu Thành

Tác giả gửi tới Dân Luận

Gần đây vụ nổi loạn của cư dân khu Little India của đảo quốc Singapore khiến không ít người nước ngoài phải nhìn lại và đặt câu hỏi: Đằng sau vẻ hoàn hảo của Singapore – được thế giới đánh gía rất tốt đẹp hầu như về mọi mặt chính trị, kinh tế, văn hóa và xã hội – liệu có điều gì không ổn?

Nói cách khác, liệu viên ngọc Singapore có những tỳ vết?

Ngọc nào mà không có tỳ vết, và chính vì có những tỳ vết thì đó mới là ngọc thật. Singapore cũng vậy, theo tôi, cũng có những tỳ vết bẩm sinh của nó mà trong những góc nhìn hay/và ánh sáng nhất định, chúng mới hiện ra. Vụ bạo loạn của cư dân Little India vừa qua đã hé lộ một góc tối như vậy của Singapore.

Thực ra, mâu thuẫn giữa người lao động nhập cư với cư dân Sing gốc – cả tầng lớp lao động và trí thức, không phải là điều mới lạ đối với tôi, vì đã có nhiều lần sống và làm việc dài hạn ở Sing. Hơn 30 năm nay, đảo quốc nhỏ bé này đã đi lên một phần nhờ chính sách khai thác khôn ngoan lực lượng lao động rẻ của các nước láng giềng, đầu tiên chủ yếu là Malaysia và Indonesia, sau đến Philippines, Miamma và Thailand là chủ yếu, và hiện nay là Trung Quốc, Ấn độ và cả Việt Nam…

Nói chung, đó đều là những mỏ tài nguyên con người hầu như vô hạn đối với hơn ba triệu dân ít ỏi của Singapore, nhưng Singapore lại không bao giờ “khai thác” bền vững “chúng”, mà chỉ sau dăm năm đến chục năm là phải “đổi thị trường”. Tại sao vậy, nếu đó là quan hệ hợp tác đôi bên cùng có lợi? Hỏi là trả lời. Đó thường không phải quan hệ hợp tác đôi bên cùng có lợi, mà phần thiệt thòi quá lớn luôn luôn ở phía bên ngoài đảo quốc này, mà chỉ sau hàng chục năm “hợp tác” họ mới nhận ra.

Quan hệ hợp tác kinh tế của Singapore với các nước láng giềng Asean và châu Á không chỉ diễn ra trên lãnh thổ Singapore mà chủ yếu là ngoài lãnh thổ nhỏ bé của Singapore, tại các nước đối tác của Sing. Và chính tại những nơi đó, tức là khắp nơi, những mâu thuẫn giữa giới đầu tư và chủ doanh nghiệp Singapore với các lực lượng đầu tư và lao động và cả các chính quyền địa phương, mới tiềm ẩn nhiều nguy cơ lớn.

Với entry này tôi chỉ xin bàn một vấn đề nhỏ: phong cách hay đạo đức kinh doanh.

Nếu chúng ta để ý, hầu như trong tất cả những vụ tham nhũng lớn tiền chính phủ ở các quốc gia đối tác của Singapore, từ Malaysia đến Indonesia, từ Phillipines đến Tháiland và Miamma, và nhất là tại Việt Nam và Trung Quốc, đều thấp thoáng bóng dáng các công ty và các doanh nhân Singapore… Tôi đã nhiều lần nói chuyện về vấn đề trên với các doanh nhân Malaysia, Indonesia, Philippines và Thailand… và chúng tôi thường rút ra kết luận khá đồng thuận, như trên…

Hãy lấy ví dụ Việt Nam, chúng ta có thể kiểm tra để rồi khẳng định, có lẽ khoảng 80-90% các vụ án tham nhũng lớn có liên quan yếu tố nước ngoài ở Việt Nam từ mở cửa 1986 đến nay, nhất là trong các ngành công nghiệp như dầu khí, xăng dầu, hàng hải…, đều có bóng dáng các công ty và các doanh nhân Singapore… Cả Vinashin, cả Vinalines, tất cả các vụ án chống tham nhũng ngành dầu khí, xăng dầu, điện lực… đều có những doanh nghiệp/doanh nhân Sing tham gia. Nhưng mọi điều tra chống tham nhũng của các nước đến cửa ngõ Sing thì… đều dừng lại.

Tại sao thế? Bởi vì, một mặt, các “doanh nhân” cộng sản của VN ta khi muốn tham nhũng lớn thì họ làm việc đó với các đối tác nước ngoài như Singapore là an toàn nhất. Nhưng mặt khác, các doanh nhân Singapore luôn là số những doanh nhân nước ngoài tích cực khuyến khích và mồi chài đối tác mình làm như vậy nhất, bởi vì “kinh doanh” như thế là “hiệu quả” nhất, “thành công” nhất… Và, bằng cách nào đó, dù luôn tham gia sâu vào tham nhũng ở nước ngoài, họ luôn được an toàn và được pháp luật Singapore bảo vệ hiệu quả… Mr.Goh của Công ty AP trong vụ án Vinalines đang diễn ra, môi giới và rửa tiền cho Dương Chí Dũng mua ụ nổi 83m, là một ví dụ điển hình. DCD có thể sẽ phải dựa cột, nhưng Mr.Goh thì vẫn yên tâm xài hang triệu đô đã kiếm được. Cá nhân tôi có thể gọi mặt điểm tên hàng chục doanh nhân Sing như thế trong rất nhiều vụ án lớn ở VN trong khoảng 15-20 năm qua…

Câu hỏi của tôi ở đây là, nếu không phải Mr.Goh từ Sing, mà là Mr.Smith của một công ty Mỹ hay Mr.Bill của công ty Úc hay Mr.Tanaka từ Nhật làm việc đó thì liệu họ có được yên với luật pháp của họ không? Nhưng Mr. Goh thì chắc chắn sẽ được yên ổn sống hưởng thụ. Có khi Mr. Goh còn sẽ quay lại Việt nam làm ăn tiếp, và tất nhiên sẽ được các “doanh nhân” cộng sản VN chào đón tiếp (như nhiều người Sing khác tôi từng biết!).

Sau trên ba chục năm làm việc, hợp tác với các doanh nhân nước ngoài trong đó số đông là với các doanh nhân Singapore như thế, tôi nhận thấy các doanh nhân Singapore dường như công khai sống hai mặt về đạo đức kinh doanh: họ làm ăn khá nghiêm chỉnh trong nước họ, và rất rất maphia – chủ yếu dựa vào mua chuộc, hối lộ và rửa tiền (tạo ra cơ hội tham nhũng cho các đối tác) ở nước ngoài. Cách “làm ăn” như thế khiến họ trở thành những đối tác lý tưởng của những “doanh nhân lớn” tiêu tiền chùa tại các nước cộng sản như VN và TQ như Phạm Thanh Bình của Vinashin, Dương Chí Dũng của Vinalines. Ở vụ án Vinashin đảng không lôi được các “yếu tố nước ngoài” ra đó thôi, nếu không chúng ta đã có thủ tướng khác từ lâu.

Tìm hiểu và quan sát kỹ một thời gian dài, tôi đi đến kết luận là cả hệ thống pháp lý và chính sách kiểm soát tài chính quốc gia, chính sách thuế… rất thoáng và thực dụng của Singapore dường như khuyến khích và tạo điều kiện, thâm chí bảo vệ cho các “doanh nhân” của họ làm như vậy.

Có lần, tâm sự với người bạn thân là một doanh nhân Singapore đích thực mà tôi biết rõ, tôi đã nói, đại ý: Các nước trong khu vực Asean nói riêng và châu Á nói chung phải cảm ơn các doanh nhân Singapore vì đã đi đầu và làm cầu nối cho họ với các nền kinh tế, các hãng đa quốc gia, nhất là trong các ngành kinh tế kỹ thuật cao của thế giới. Nhưng, các doanh nhân Singapore cũng phải chịu trách nhiệm liên đới về việc đi đâu cũng mua chuộc và hối lộ để kinh doanh như là biện pháp hàng đầu, góp phần tạo ra những tác phong kinh doanh tham nhũng tràn lan tại các nước đó, nhất là tại Việt Nam này….

Hiểu rõ ý tôi muốn nói gì và tại sao tôi nói thế, bạn tôi trả lời chua chát: “Tao cũng rất đau lòng vì nhìn thấy thực tế đó. Đó dường như là “chính sách xuất khẩu” của các doanh nhân Singapore chúng tao rồi. Ở đâu tao cũng chỉ nghe họ khoe nhau: “Tôi đã đầu tư và mua được ông lớn này và ông lớn kia ở nước này và nước kia, và bây giờ là chỉ “khai thác” họ dài dài…” Đúng là không có kinh doanh đích thực, chỉ có coruptions và coruptions mà thôi! Nghệ thuật kinh doanh đã được chúng tao biến thành nghệ thuật mua chuộc và rửa tiền rồi. Và vì rửa tiền giỏi cho các đối tác nên các doanh nghiệp doanh nhân Singapore chúng tao rất thành công trên thị trường khu vực, ngoài Singapore. Ở Singapore chúng tao chả là gì và phải nhường sân cho các tập đoàn đa quốc gia thống lĩnh hoàn toàn…”

Mấy năm sau gặp lại trên đất Sing, bạn tôi hồ hởi khoe đã chuyển cả gia đình sang Canada, mua quốc tịch thứ hai và mở doanh nghiệp kinh doanh bên đó, với vẻ mặt rạng ngời. Tôi mừng vì thấy bạn mình không muốn và không còn phải làm dịch vụ rửa tiền cho đối tác nữa. Lý do đích thực sau này tôi mới được bạn tâm sự: “Vì kinh doanh chủ yếu bằng rửa tiền cho người khác thì nhục lắm, và nhất là không mặt mũi nào dậy được con cái thành người, chứ chưa nói đến dạy kinh doanh…” Ôi, Richard, bạn tôi, chắc chắn tôi sẽ nhớ mãi lời tâm sự đó của bạn, cho mình, suốt đời.

Từ đó, cứ nghe đến Singapore là tôi như thấy nụ cười, giọng nói của bạn mình – một người Singapore tiêu biểu.

Tôi nhìn rộng ra cả đảo quốc Singapore, thấy đúng là họ rất giỏi, đúng là họ rất thành công mọi mặt thật, và họ xứng đáng được cả thế giới ca ngợi.

Nhưng việc mấy chục năm qua nhiều người (hay đa số?) “doanh nhân” Singapore đã gián tiếp “xuất khẩu tham nhũng” sang các nước láng giềng như VN cũng là sự thật không thể chối cãi, ở khắp nơi nơi. Đó là một tỳ vết của viên ngọc Singapore khiến những người doanh nhân đích thực như bạn tôi phải bỏ đi tìm quê hương mới cho thế hệ “Sing” tương lai của họ? Chỉ biết tôi cũng biết khá nhiều người Sing khác “di tản vì đạo đức kinh doanh không phù hợp” sang Canada, Úc… như vậy.

Câu hỏi ở đây là, liệu đất nước Singapore có sẽ phải trả giá cho những gì mình làm không đúng trong quá khứ, nếu có, không? Hay, liệu những tỳ vết của viên ngọc sáng Singapore có sẽ làm nó sứt mẻ?

Bởi vì, khi bạn đi tha hóa người khác vì lợi ích của mình, bạn đã tha hóa chính mình trước đó…

Tôi mong rằng không, vì Singapore có những người rất tốt như tôi biết, không phải chỉ Lý Quang Diệu, mà là cả Doanh nhân Richard, bạn tôi.

PCT

——————–

Trích:

-Cách “làm ăn” như thế khiến họ trở thành những đối tác lý tưởng của những “doanh nhân lớn” tiêu tiền chùa tại các nước cộng sản như VN và TQ như Phạm Thanh Bình của Vinashin, Dương Chí Dũng của Vinalines.

-các doanh nhân Singapore cũng phải chịu trách nhiệm liên đới về việc đi đâu cũng mua chuộc và hối lộ để kinh doanh như là biện pháp hàng đầu, góp phần tạo ra những tác phong kinh doanh tham nhũng tràn lan tại các nước đó, nhất là tại Việt Nam này….

“Tôi đã đầu tư và mua được ông lớn này và ông lớn kia ở nước này và nước kia, và bây giờ là chỉ “khai thác” họ dài dài…” Đúng là không có kinh doanh đích thực, chỉ có coruptions và coruptions mà thôi! Nghệ thuật kinh doanh đã được chúng tao biến thành nghệ thuật mua chuộc và rửa tiền rồi. Và vì rửa tiền giỏi cho các đối tác nên các doanh nghiệp doanh nhân Singapore chúng tao rất thành công trên thị trường khu vực, ngoài Singapore. Ở Singapore chúng tao chả là gì và phải nhường sân cho các tập đoàn đa quốc gia thống lĩnh hoàn toàn…”

Posted in Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »