Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Một 29th, 2013

►Mặc cho các blogger, 72 vị nhân sĩ tức run cả người, TBT Trọng hí hửng trả lời phỏng vấn về việc Hiến pháp được thông qua

Posted by hoangtran204 trên 29/11/2013

Khóc vì hối hận đã có 172.000 người chết trong Cải Cách Ruộng Đất 1953-1956

Xây dựng XHCN từ 1954 đến nay được 59 năm, nhưng chưa đem lại sự ấm no cho người dân. Tháng trước, TBT Ng. Phú Trọng băn khoăn thắc mắc: đến cuối thế kỷ này, tức là 87 năm nữa, chưa biết VN đã tiến tới XHCN hoàn thiện chưa!!!

Trong khi chờ đợi tới ngày ấy, đảng và nhà nước khuyên khích các bạn nên tham gia xuất khẩu lao động để thoát khỏi nghèo đói! 

Trích bài phỏng vấn: “Bác Hồ còn nói là Đảng phải chịu trách nhiệm, không chỉ những cái lớn mà từ những cái như “tương, cà, mắm, muối”, “cái kim, sợi chỉ”. Một người dân đói là Đảng phải chịu trách nhiệm. Dân ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, Đảng phải chịu trách nhiệm. Cho nên, việc thể hiện trong Hiến pháp lần này là bước tiến so với Hiến pháp hiện hành.”

“… Có lẽ trong lịch sử làm luật, làm Hiến pháp và trong sinh hoạt chính trị của chúng ta, hiếm có cuộc nào dân chủ sâu rộng và thực chất như thế này”

—————————————————————

 TBT đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng nói tỉnh queo trong cuộc phỏng vấn dành riêng cho Báo ĐBND như sau: 

28-11-2013

Hiến pháp được thông qua với đồng thuận cao là tất yếu dân chủ, là kết quả của chân lý ý Đảng lòng dân

Thanh Tâm

Theo Đại Biểu Nhân Dân

Ngay sau khi Quốc hội thông qua bản Hiến pháp (sửa đổi), TỔNG BÍ THƯ NGUYỄN PHÚ TRỌNG đã dành riêng cho Báo ĐBND sự chia sẻ nồng nhiệt và ân tình. ĐBND trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

PV: Thưa Tổng bí thư, 9h54 phút ngày 28.11.2013, QH biểu quyết thông qua bản Hiến pháp (sửa đổi) với tỷ lệ 97,59% tổng số ĐBQH tán thành. Ngay sau đó, tất cả ĐBQH và khách mời đã đứng dậy vỗ tay chào mừng bản Hiến pháp mới. Xin Tổng bí thư cho biết cảm xúc về sự kiện này?

TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG: Cảm xúc, cảm tưởng thì có nhiều. Nói ngắn gọn là tôi thật sự vui mừng, xúc động nhưng không bất ngờ.

Vui mừng, xúc động là vì thấy QH bày tỏ chính kiến của mình thống nhất rất cao với cái bản Hiến pháp (sửa đổi). Sự thống nhất của các ĐBQH phản ánh tâm nguyện, ý chí của từng ĐBQH, phản ánh ý chí của đại đa số nhân dân, của cử tri và phản ánh tính đồng thuận của cả hệ thống chính trị theo đúng định hướng, tư tưởng chỉ đạo của Đảng. Nói rộng ra, đây cũng là thể hiện một tinh thần, một sức mạnh đại đoàn kết toàn dân ngay trong một công việc cụ thể là sửa đổi Hiến pháp năm 1992. Sửa đổi Hiến pháp là vấn đề rất lớn, hệ trọng và thiêng liêng. Bản Hiến pháp (sửa đổi) lần này đã đạt được sự đồng thuận rất cao của QH, gần như tuyệt đối, chỉ có 2 vị ĐBQH không biểu quyết và không có ĐBQH nào không tán thành. Cho nên, nói vui mừng và xúc động là vì thế.

Còn không bất ngờ, vì đây là kết quả tất yếu của cả một quá trình làm việc hết sức công phu, nghiêm túc, bài bản, thật sự dân chủ. Có lẽ trong lịch sử làm luật, làm Hiến pháp và trong sinh hoạt chính trị của chúng ta, hiếm có cuộc nào dân chủ sâu rộng và thực chất như thế này. Chuẩn bị rất kỹ, rất công phu. Tính riêng từ khi thành lập Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 là hai năm rưỡi. Nói xa hơn thì trước đó từ cuối nhiệm kỳ QH Khóa XII, khi làm Chủ tịch QH, tôi nhớ là đã giao chuẩn bị bộ phận tổng kết thực hiện Hiến pháp năm 1992. Cho nên cả một quá trình lâu dài từ lấy ý kiến toàn dân, phát huy được ý chí, nguyện vọng của nhân dân; cử tri và nhân dân góp ý kiến tâm huyết đến ĐBQH phát biểu ý kiến, Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 giải trình, tiếp thu. Lúc đầu thì ý kiến phát biểu rất rộng, sau đó thu hẹp dần các vấn đề khác nhau và cuối cùng đã tìm được tiếng nói chung. Làm việc tốt như thế thì kết quả tất yếu là bản Hiến pháp được thông qua với tỷ lệ đồng thuận cao.

PV: Thưa Tổng bí thư, ngay sau khi biểu quyết thông qua bản Hiến pháp (sửa đổi), nhiều ĐBQH đã xúc động: đây là bản Hiến pháp của ý Đảng, lòng dân…?

TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG: Như tôi đã nói, biểu quyết thông qua Hiến pháp lần này là sự thống nhất của cả Quốc hội, phản ánh ý chí của nhân dân và sự đồng thuận của cả hệ thống chính trị theo đúng tư tưởng, định hướng chỉ đạo của Trung ương, của Đảng. Chỉ đạo rất chặt chẽ và có định hướng nhưng không gò ép, áp đặt, hoàn toàn thoải mái, thảo luận dân chủ. Như thế là có sự gặp nhau rất lớn ở ý tưởng về sửa đổi Hiến pháp lần này. Cho nên, nói ý Đảng, lòng dân là rất đúng, hoàn toàn phù hợp, không gượng ép. Đảng không ép và dân rất thoải mái chấp nhận bởi vì nó hợp lý – là chân lý thì mọi người đều chấp nhận.

 

 

Các ủy viên BCT, ủy viên T.Ư. đảng, đảng viên cao cấp trong Quốc hội béo tốt như heo, tròn trịa, mặt có ngấn, vui mừng với kế hoạch tiếp tục đè đầu cởi cổ dân chúng từ đây cho đến cuối thế kỷ này mà vẫn chưa biết việc xây dựng XHCN ở VN có hoàn thiện chưa. (Lời TBT Ng. Phú Trọng)

PV: Trong Điều 4 của Hiến pháp lần này, QH có bổ sung một điểm mới, đó là Đảng gắn bó mật thiết với nhân dân, phục vụ nhân dân, chịu sự giám sát của nhân dân, chịu trách nhiệm trước nhân dân về những quyết định của mình. Tổng bí thư đánh giá như thế nào về sự bổ sung này?

TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG: Sự bổ sung đó là cần thiết. Thực ra điều này không phải là mới mà nó phản ánh thực tế lâu nay: Đảng ta luôn luôn gắn bó mật thiết với nhân dân. Điều này không ghi trong Hiến pháp thì cũng được ghi trong Cương lĩnh của Đảng, Điều lệ của Đảng. Cho nên, ngay câu: Đảng Cộng sản Việt Nam – Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của Nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, Nhân dân lao động và của cả dân tộc đã thể hiện điều đó.

Đảng không có lợi ích nào khác ngoài lợi ích của nhân dân. Cho nên Đảng ra đời là vì dân, xuất phát từ dân và phục vụ nhân dân. Bác Hồ nói, người lãnh đạo là đầy tớ trung thành của nhân dân. Cho nên, việc khẳng định Đảng gắn bó mật thiết với nhân dân, Đảng gắn bó với dân đó là quy luật tồn tại, phát triển của Đảng. Cho nên lần này sự thể hiện trong Hiến pháp về mối liên hệ gắn bó giữa Đảng với dân là tất yếu. Thực tế là chúng ta luật pháp hóa, thể chế hóa điều mà lâu nay Đảng ta đã nói, đã làm và đang làm.

Vế thứ hai, đã gắn bó với nhân dân thì Đảng phải chịu trách nhiệm trước nhân dân. Bác Hồ còn nói là Đảng phải chịu trách nhiệm, không chỉ những cái lớn mà từ những cái như “tương, cà, mắm, muối”, “cái kim, sợi chỉ”. Một người dân đói là Đảng phải chịu trách nhiệm. Dân ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, Đảng phải chịu trách nhiệm. Cho nên, việc thể hiện trong Hiến pháp lần này là bước tiến so với Hiến pháp hiện hành.

PV: Xin chân thành cám ơn Tổng bí thư!

Thanh Tâm thực hiện; Ảnh: Lâm Hiển

Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là một nước độc lập, có chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ, bao gồm đất liền, hải đảo, vùng biển và vùng trời.

(Điều 1 Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (sửa đổi) năm 2013)

Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của Nhân dân, do Nhân dân, vì Nhân dân.

(Trích Điều 2 Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (sửa đổi) năm 2013)

Đảng Cộng sản Việt Nam – Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của Nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, Nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác – Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.

(Trích Điều 4 Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (sửa đổi) năm 2013)

——————————————————

Các blogger tố giác sự gian  ác và lừa đảo của đảng như sau:

Hồ sơ tội ác lại dày thêm

Thu, 11/28/2013

nguyenhuuvinh

Không ai lạ với kết quả của cái gọi là Quốc hội hôm nay khi diễn vở gọi là “Thông qua Hiến pháp”. Xưa nay, vẫn những bài diễn không lạ lẫm gì đối với người dân Việt Nam và cả thế giới, những vở diễn hết sức thành công với chủ đề “Ý đảng đi ngược lòng dân”.

  Người dân không ngạc nhiên vì kết quả của cái gọi là Quốc Hội, nó cũng tương tự như kết quả của những cuộc bầu cử ra nó, nghĩa là “Cái chết được báo trước”. Thế nhưng, không ít người vẫn hụt hẫng và họ hụt hẫng vì nhiều lý do khác.  

Quốc hội với những đại biểu của dân(?) sự sỉ nhục người dân Việt 

Điều đầu tiên, đó là sự trơ lỳ đến mức khó tưởng tượng của những bộ mặt quan chức, những bộ mặt nung núc những thịt vì được nuôi nấng vỗ béo từ đồng tiền xương máu của người dân đổ vào thân xác bằng đủ mọi loại mánh khóe, kể cả tham nhũng và vô cảm, nhưng luôn luôn dương dương rằng mình là “đại biểu của nhân dân”. Bất cứ ở đâu, bất cứ nơi nào, câu khẩu hiệu để đưa họ vào cái gọi là Quốc hội đều là “Sáng suốt lựa chọn những người có tài, có đức làm đại biểu cho nhân dân”. Thế nhưng, ý nguyện người dân hầu như họ đã vứt vào sọt rác để diễn cho đúng vai trò một đảng viên cộng sản đã chiếm hầu hết các ghế trong đó ngoài mấy người đóng vai tu hành.

Họ đã thực hiện vai trò đảng viên thay vì vai trò đại biểu quốc hội.  

Như vậy, hiển nhiên là họ đã phỉ nhổ vào cả dân tộc, cả đất nước này rằng: Khi đã được hô hào “sáng suốt lựa chọn” mà còn bầu ra những người như họ, thì họa chăng chỉ có những kẻ mù lòa. 

Thường, người ta không mấy khi coi thường những kẻ cũng chỉ vì miếng cơm, manh áo mà phải hèn hạ để tồn tại. Nhưng người ta coi khinh những người miệng nam mô, bụng bồ dao găm. Người ta cũng chẳng mấy khi chú ý nếu một kẻ nào đó xưng hẳn ra mình là loại cơ hội, bất tài hoặc bẩn thỉu, tham lam. Ngưng, người ta cần cảnh giác và kinh tởm những kẻ luôn mồm tự ca ngợi mình là trí tuệ, là thủ lĩnh, là lương tâm mà hành động thì đi ngược với những giá trị cơ bản tối thiểu của con người. 

Trong một xã hội, bất cứ một tổ chức xã hội nào cũng sẽ là đàng hoàng, chính danh và minh bạch khi lời nói đi đôi với việc làm. Nhưng, những sự việc liên tục diễn ra sau khi Đảng bày trò sửa đổi Hiến Pháp đã cho thấy sự lúng túng, hoảng hốt và tự thân thấy yếu thế trước ý chí toàn xã hội. 

Đó là sự trơ trẽn, đổi trắng thay đen dù vẫn “đường đường phương diện Quốc gia” khi tuyên bố “không có vùng cấm” để góp ý sửa đổi Hiến pháp. Thế rồi sau đó sự hoảng loạn đã dẫn đến những hành động, lời nói tự bộc lộ bản chất nói một đằng làm một nẻo. Những cái miệng leo lẻo, những cặp môi múa liến thoắng về một bản Hiến pháp là “ý nguyện của toàn dân” đã nhanh chóng tắt lịm để nhường chỗ cho những lời ca ngợi sống sượng đến mức người dân dù ít học nhất cũng cảm thấy ngượng thay mà vặn nhỏ tivi khi họ nói đến điều đó.

Cũng trong vụ sửa đổi Hiến pháp này, người ta đã thấy rõ những sự man trá, những xảo thuật bẩn thỉu của truyền thông Việt Nam như VTV, báo chí nhà nước trong việc tuyên truyền một chiều theo ý đảng. Ở đó lộ rõ đám sư sãi quốc doanh, bất chấp giáo lý, bất chấp sự thật nhằm biện hộ cho sự độc tài cộng sản cũng như việc mạo danh tôn giáo và chức sắc tôn giáo cho các mưu đồ bẩn thỉu. 

Những việc đó đã được đề cập nhiều lần, đã được truyền thông quốc tế và người dân bóc trần nhiều nơi, nhiều lúc. Nhưng một lần nữa được lặp lại có hệ thống đã cho người ta thấy vị thế của đảng thật sự lung lay.  

Những cái “được” qua việc sửa đổi Hiến pháp lần này 

Có thể nói, xưa nay từ khi có nhà nước Cộng sản trên đất nước này, mọi vấn đề đảng đã muốn làm, dù đi ngược với lòng dân, dù chứa chấp tội ác, sự suy đồi hoặc những nguy hiểm chết người hay suy vong dân tộc… tất cả đều được thực hiện xuôi chèo, mát mái không hề có gợn sóng, không phải ngại bất cứ điều gì. Cũng hiếm khi có ai dám đưa ý kiến mà không “nhiệt liệt hưởng ứng” chứ chưa dám nói là ngược lại ý đảng.  

Thế nhưng, chính vì những màn xảo thuật thành công, cả xã hội bị ngộ độc tuyên truyền đến cao độ, đã đưa lại sự chủ quan cho đảng cộng sản trong vụ việc này. Chính vì vậy mà có những lời tuyên bố hào sảng, hoành tráng như thật, tưởng có thể che đậy được sự thật đằng sau đã phản tác dụng. 

Nếu như trước đây thì cả dân tộc dù biết là đểu, là giả, là nói vậy mà không phải vậy vẫn phải im, vẫn phải nghe và làm theo ý đảng. Chợt nhớ bài thơ của Chế Lan Viên:

BÁNH VẼ!
Chưa cần cầm lên nếm, anh đã biết là bánh vẽ
Thế nhưng anh vẫn ngồi vào bàn cùng bè bạn
Cầm lên nhấm nháp
Chả là nếu anh từ chối
Chúng sẽ bảo anh phá rối
Đêm vui!
Bảo anh không còn có khả năng nhai
Và đưa anh từ nay ra khỏi tiệc…
Thế thì còn đâu dịp nhai thứ thiệt?
Rốt cuộc anh lại ngồi vào bàn
Như không có gì sảy ra hết
Và những người khác thấy anh ngồi,
Họ cũng ngồi thôi
Nhai ngồm ngoàm…
(Rút trong tập  Văn học và Dư luận, NXB Trẻ TP HCM –  Di cảo của Chế Lan Viên)

Quả có thế. Nếu như trước đây, trước khi nhận viên đạn từ đội cải cách của Đảng, nhiều địa chủ từng đóng góp công của lớn lao cho đảng cộng sản đã hô to gọi tên Hồ Chí Minh, thì cho đến hôm nay, một người vừa được ra khỏi nhà tù sau 10 năm bởi cái án oan ức chung thân do các cán bộ của Đảng đem lại, đã vừa khóc mếu mà rằng: “Ơn đảng, ơn chính phủ”

Vâng, tư duy, lời nói của Nguyễn Thanh Chấn vừa ra khỏi tù là tư duy, lời nói của cả xã hội này chỉ 10 năm trước, dù có phải chết oan ức, vẫn là ơn đảng, ơn chính phủ. 

Nhưng, thời đó đã qua. 

Ngay sau khi đảng cho công bố Dự thảo, với những lời đường mật rằng tôn trọng ý kiến nhân dân, rằng không có vùng cấm… một loạt những tiếng nói khảng khái, trung kiên và hàng loạt cả chục ngàn tiếng nói tiếp theo. Tất cả nói rõ đòi rành mạch, phân minh với vai trò của đảng, đòi được quyền tự quyết định vận mệnh của mình, của gia đình, dân tộc và đất nước mình… đã nở rộ như hoa.

Hàng chục ngàn chữ ký ủng hộ các nhân sĩ, trí thức trong bản Kiến nghị 72, hàng triệu giáo dân công giáo

và những người dân có tinh thần yêu nước, cầu mong tiến bộ đã nức lòng trước “Bản Quan điểm và Góp ý của Hội đồng Giám mục Việt Nam”. Bên cạnh đó, nhiều ý kiến từ nhiều tầng lớp trong lòng xã hội được dịp phun trào như ngọn núi lửa bị kiềm chế bấy lâu nay. Không chỉ là các nhân sĩ trí thức, mà từ người nông dân cho đến học sinh, sinh viên, từ cán bộ công chức cho đến những người công nhân, từ trong nước đến ngoài nước… tất cả như đàn cá được mưa rào. Cả xã hội sôi nổi, cả đất nước kiên quyết cơn trở mình. 

Không chỉ có thế, dường như để chứng minh rằng thời kỳ của chế độ độc tài toàn trị gây sóng gió, uy quyền hão huyền trong lòng người dân đã qua, ngay sau bài phát biểu của Tổng Bí thư Đảng CS, những tiếng nói khảng khái đã sẵn sàng đối chất và đáp trả trực diện, vượt qua sợ hãi. 

Và khi đến đó thì đảng mới hoảng hốt ngăn chặn bằng nhiều trò xảo trá của truyền thông, của các cơ quan công an, công quyền…. Những bài báo lấp liếm sự thật, nhưng chứng cứ vu vơ, những con số hão huyền và hài hước được đưa ra làm trò cười cho thiên hạ.  

Thế rồi, hôm nay cái gọi là Quốc hội thông qua bản gọi là Hiến Pháp. Dường như để chứng minh cho sự nhất trí trong Đảng, bản Hiến pháp không hề có một phiếu chống. 

Có chăng, chỉ là qua đó, người ta hiểu rằng đằng sau màu sắc sặc sỡ của con côn trùng là những nguy cơ về những nọc độc chết người cần cảnh giác. 

Những điều đó, những cách làm đó đã từng xảy ra và không có gì là lạ. 

Trên hết, sau tất cả những vụ việc xảy ra, điều còn lại là vụ việc sửa đổi Hiến Pháp đã cho thấy rõ sự chán nản của nhân dân trước vai trò độc tài của đảng cộng sản. 

Ở đây, đảng cộng sản tiếp tục gây thêm một tội ác mới qua trò xảo thuật hôm nay, cướp đi của người dân quyền tự quyết, quyền tự do của mình, cướp đi của đất nước, dân tộc Việt Nam một cơ hội tiến lên phía trước. Đó là tội ác. 

Đây không phải là một lần, không phải là một cơ hội đã bị đảng CS bỏ lỡ để cùng đồng hành với dân tộc này nếu muốn tồn tại.

Và như vậy, hồ sơ tội ác lại càng dày thêm. 

Hà Nội, ngày 28/11/2013 

  • J.B Nguyễn Hữu Vinh

————–

Thơ của Thái Bá Tân – Hà Nội

LÊNIN

Năm kia, đi hội nghị,
Tôi trở lại nước Nga,
Muốn tìm con phố cũ
Mà tìm mãi không ra.

Tôi gặp cậu cảnh sát.
“Ông hỏi phố Lênin?
Không có tên phố ấy.
Chỉ có phố Elsin.”

Biết tôi, anh ngốc nghếch,
Phố đổi tên từ lâu,
Mà còn tìm đến hỏi,
Hắn diễu tôi, lắc đầu:

“Lênin là ai nhỉ?
Chưa nghe tên bao giờ.”
Thực ra là hắn biết,
Ghét ông, nên giả vờ.

*
Liên quan đến thần tượng,
Phải khẳng định một điều:
Lênin là vô địch,
Được thờ như giáo điều.

Ông nổi tiếng hơn Chúa.
Sách nhiều hơn Thánh Kinh.
Tượng cả trong hẽm phố.
Tư tưởng trong giáo trình.

Mà tôi, thằng trai ngốc,
Tuổi chưa đến hai mươi,
Thế là tin sái cổ. 
Ông Lênin nhất đời. 

Ông, lãnh tụ vĩ đại
Của giai cấp công nông.
Ông, ngọn đuốc rực sáng
Soi đường cho phương Đông.

Như người dân Xô-viết,
Trong một thời gian dài,
Đương nhiên tôi đã nghĩ
Lênin không thể sai.

*
Sau hội nghị lần ấy
Tôi đi chơi một ngày.
Thủ đô nước Nga mới
Không mới, cũng chẳng hay.

Giá cả cao ngất ngưởng,
Người Nga mặt đăm chiêu,
Công khai ghét người Việt.
Người da đen cũng nhiều.

Quảng trường Đỏ vẫn thế.
Vẫn thế lăng Lênin,
Không ai xếp hàng viếng,
Thậm chí chẳng ai nhìn.

Tượng ông bị đập hết.
Cả tượng đồng chí ông.
Lênin ư? Không biết.
Báo không nói một dòng.

Ngọn đuốc tắt, cờ gãy.
Xe cẩu cẩu đầu ông,
Cứ như bị treo cổ.
Dẫu sao cũng chạnh lòng.

Hậm hực, tôi đi tiếp,
Không một lần ngoái nhìn.
Gã cảnh sát cười khẩy:
“Giờ còn hỏi Lênin!”

Lại đi, lại hậm hực,
Lầm lũi giữa ban trưa,
Với cảm giác chua xót
Nửa thế kỷ bị lừa.

Hà Nội, 17. 7. 2012

Advertisements

Posted in Hiến pháp: sửa đổi 2013 | Leave a Comment »

►Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam – Lý do ra đời, hoạt động

Posted by hoangtran204 trên 29/11/2013

Tường An, thông tín viên RFA

2013-11-28

Lý do Phụ Nữ Nhân Quyền ra đời

Ngày 15 tháng 11 vừa qua, Xã hội dân sự Việt Nam vừa có thêm một thành viên mới: đó là một nhóm có tên gọi là:  “Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam”.

Trong cuộc vận động cho Nhân quyền ở Việt Nam, sự đóng góp của nữ giới là quan trọng và không thể chối cãi; nhưng họ lại là đối tượng bị tổn thương nhiều nhất trước sự đàn áp của chính quyền. Có lẽ nhiều người không quên được hình ảnh blogger Huỳnh Thục Vy bị lôi kéo giữa công an trong các cuộc biểu tình, blogger Nguyễn Hoàng Vi bị xúc phạm thân thể, bị đánh chảy máu mũi trong đồn công an , gần đây nhất luật sư Lê thị Công Nhân bị công an hành hung ngay giữa đường phố Hà nội. Đã đến lúc những người phụ nữ này phải tự lên tiếng cho chính họ. Vì thế, Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam ra đời. Một trong những vận động viên của Phụ Nữ Nhân Quyền, chị Dương thị Tân, người vợ củ của người tù lương tâm Điếu Cày  cho chúng tôi biết lý do Phụ Nữ Nhân Quyền ra đời:

“Trong bối cảnh hiện này, phụ nữ luôn luôn là những người dễ bị tổn thương nhất. Khi mà những gì người ta cần xúc phạm, người ta cần khủng bố thì người ta nắm vào chổ yếu của chị em phụ nữ. Người phụ nữ trong gia đình, nhất là gia đình của các tù nhân chính trị là những người luôn luôn hứng chịu những cảnh đau thương, thiệt thòi, mất mát nhiều nhất. Và, một điều nữa là khi mà Việt Nam đã tham gia vào Hội đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc thì cái điều đầu tiên là họ cần phải tôn trọng Nhân quyền , nhất là Nhân quyền của chị em phụ nữ. Đó là cái lý do mà chúng tôi nhóm lại với nhau để trước hết là bảo vệ cho chính các chị em phụ nữ đó và sau nữa là bảo vệ gia đình của họ.”

Trước nay, những nhà đấu tranh bảo vệ Nhân quyền ở Việt Nam luôn bị động trước những đàn áp của chính quyền. Nhưng từ nay chị em chúng tôi muốn chủ động đối phó. 
-Huỳnh Thục Vi

Blogger Hoàng Vi, một trong những người đã từng bị xúc phạm thân thể và nhân phẩm trong đồn công an, cho biết lý do cô tham gia vào Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam :

“ Lý do khiến cho em tham gia vào Phụ Nữ Nhân quyền Việt Nam là vì em cũng đã từng trải qua những xâm phạm về quyền Tự do. Cá nhân em, em cũng đã từng bị tước đoạt những cái quyền căn bản của em, và thậm chí là bị xâm phạm thân thể và nhân phẩm một cách rất nặng nề cho nên khi Phụ Nữ Nhân quyền Việt Nam ra đời em cần phải tham gia để cùng mọi người lên tiếng bảo vện quyền của phụ nữ.”

Qua các quá trình bị đàn áp, sách nhiễu tại nhà riêng và các nơi công cộng, một ý tưởng liên kết lại để tự bảo vệ mình đã nhen nhúm, từ đó cuộc vận động âm thầm bắt đầu. Blogger Huỳnh Thục Vy, một trong những người tham gia từ đầu kể lại quá trình vận động như sau:

“Chúng tôi đã manh múm ý tưởng này từ lâu nhưng do hoàn cảnh khó khăn về nhân lực trong số chị em phụ nữ chúng tôi lẫn những sách nhiễu rình rập từ phía chính quyền nên ý tưởng này mới thực sự hoàn chỉnh từ cách này vài tháng thôi, chúng tôi đã có liên hệ với các NGO quốc tế và các toà đại sứ của các quốc gia dân chủ  đặt tại Việt Nam và đặc biệt là họ đều đồng ý với chúng tôi là có một sự thiếu vắng một tổ chức bảo vệ Nhân quyền cho nữ giới ở Việt Nam và họ cũng hứa sẽ đồng hành với chúng tôi trong cuộc vận động tự vệ này”.

Liên kết để đấu tranh

Một xã hội dân sự mới ra đời tại một nước độc đảng như Việt Nam vẫn luôn luôn là một sự thăm dò phản ứng của nhà cầm quyền cũng như xã hội chung quanh, chị Dương thị Tân chia sẻ những khó khăn và thuận lợi trong quá trình vận động:

 

timthumb-250
Các vận động viên và thành viên của nhóm “Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam”. Courtesy vnwhr.net

“Về khó khăn thì những người đại diện trong cơ quan công quyền chưa có 1 thái độ gì cho đến ngày hôm nay. Chưa có thái độ gì chứ mình cũng không dám chắc là không có thái độ gì. Mình chỉ dám nói là chưa có động thái gì. Còn thuận lợi thì mình gặp rất là nhiều sự hưởng ứng, hỗ trợ tinh thần rất tốt từ những nơi mà mình yêu cầu cái sự hỗ trợ, yeu cầu sự quan tâm.”

Và nếu, trong tương lai sẽ có gặp khó khăn từ nhà cầm quyền thì họ cũng đã chuẩn bị cho mình những tư thế sẵn sàng, blogger Nguyễn Hoàng Vi chia sẻ:

“Từ  trước đến giờ thì những người phụ nữ đấu tranh cho Nhân quyền ở Việt Nam vẫn luôn luôn gặp những cái rủi ro, những cái nguy hiểm và em thấy rằng mọi người đều vượt qua những rủi ro, nguy hiểm đó và tiếp tục đấu tranh bây giờ đã đến lúc mọi người ngồi lại với nhau, liên kết lại với nhau, gắn bó lại với nhau để mà đấu tranh về vấn đề nhân quyền , em nghĩ mọi người trong ban vận động của hội thì đều sẵn sàng đối thoại với nhà cầm quyền và sẵn sàng đón nhận những cái gì mình không mong muốn mà do họ gây ra.”

Bên cạnh đó, Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam sẽ mở đầu một hướng đấu tranh khác, chủ động hơn. Cô Huỳnh Thục Vi, một trong 9 vận động viên nói rằng:

“Trước nay, những nhà đấu tranh bảo vệ Nhân quyền ở Việt Nam luôn bị động trước những đàn áp của chính quyền. Nhưng từ nay chị em chúng tôi muốn chủ động đối phó với tình huống. Chúng tôi đã có những kênh liên lạc cần thiết với các NGO Nhân quyền quốc tế, các Toà Đại sứ và các báo đài. Việc lên tiếng với truyền thông và các nhà ngoại giao nước ngoài là việc đầu tiên nhưng vô cùng quan trọng. Sau đó thì tuỳ tình huống chúng tôi sẽ xử lý. Trợ giúp tài chính, viếng thăm thân nhân của người  bị đàn áp là việc tiếp theo. Cuối cùng nếu một người bị bắt, chúng tôi  sẽ tìm kiếm luật sư và vận động các nhà ngoại giao các quốc gia tự do áp lực chính quyền Việt Nam  trả tự do cho người bị bắt.”

Phụ Nữ Nhân quyền khởi đầu với 35 thành viên là người trong nước, nhưng chị Tân cho biết Phụ Nữ Nhân quyền không phân biệt thành phần xã hội và sẽ không có biên giới địa lý cho những phụ nữ từ 18 tuổi trở lên muốn trở thành thành viên:

“Hôm qua thì đã có một số chị em ở bên ngoài gọi về muốn xin tham gia vào Phụ Nữ Nhân quyền. Chúng tôi sẽ mở rộng rất nhiều ra mọi hướng, kể cả là cho những người phụ nữ đang làm việc cho nhà nước, nhưng họ cos ý thức bảo về quyền con người, họ có ý thức bảo về chị em phụ nữ bị xâm hại, họ có ý thức bảo vệ quyền cho phụ nữ thì chúng tôi vẫn mời gọi. Và đương nhiên là chúng tôi có  mời gọi chị em phụ nữ ở hải ngoại tham gia cũng chúng tôi vấn đề này.”

Phụ Nữ Nhân Quyền không phải là tổ chức duy nhất của phụ nữ Việt Nam, bên cạnh đó, Việt Nam cũng có Hội phụ Nữ Liên Hiệp Việt Nam thành hình từ năm 1976. Tuy nhiên, Hội này không đáp ứng được nhu cầu của tầng lớp phụ nữ bị đàn áp vì đấu tranh cho Nhân quyền , cô Huỳnh Thục Vy nói:

“Cũng như tất cả chúng ta đều biết là Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Việt Nam là một tổ chức xã hội nằm dưới một tổ chức lớn hơn, tức là Mặt Trận Giải Phóng Việt Nam mà Mặt trận Tổ quốc Việt Nam chính là cánh tay nối dài của đảng Cộng sản Việt Nam nên những điều mà họ làm, những mục tiêu mà họ hướng tới laf quyền lợi của đảng Cộng sản chứ không phải quyền lợi của chị em phụ nữ Việt Nam, bởi vậy chúng tôi rất là mong muốn có một tổ chức mà chị em chúng tôi có thể ngồi lại với nhau để suy nghĩ tìm cách bảo vệ nhau, bảo vệ quyền lợi thực sự  bất chấp quyền lợi đảng của bất cứ đảng phái chính trị nào khác. Chúng tôi chỉ làm để bảo vệ nhân quyền của chính mình.”

Trong một chuyến đi vận động, đã nói với Nhân viên Toà đại sứ Úc tại Hà Nội, chị Tân đã nói: “Quý vị biết Việt Nam có một hồ sơ Nhân quyền tồi tệ nhưng quý vị đã bầu cho Việt Nam vào Hội đồng nhân quyền liên hiệp quốc thì quý vị phải có trách nhiệm với lá phiếu của mình. Từ nay trở đi, nếu có một trường hợp người Việt nam nào, đặc biệt và phụ nữ Việt Nam, bị sách nhiễu  hoặc bỏ tù thì người đó chính là nạn nhân của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp quốc.”

Sự ra đời của Phụ Nữ Nhân Quyền là một thách thức và cũng là một cơ hội để Việt Nam chứng tỏ mình xứng đáng với vai trò  thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc trong 3 năm sắp tới.

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »