Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Một 19th, 2013

►Đại Vệ Chí Dị: Chủ động sáng tạo – Về đất đai…

Posted by hoangtran204 trên 19/11/2013

Đại Vệ Chí Dị: Chủ động sáng tạo

Người Buôn Gió

Theo blog Người Buôn Gió

18-11-2013

Hán tử họ Hàn là con cháu của Hàn Phi Tử, lưu lạc sang đất Vệ, mang theo một bồ sách của tổ tiên. Xin vào yết kiến quan bộ Hình nước Vệ, lúc gặp dâng bộ sách ấy lên. Thượng thư bộ Hình nước Vệ nhận sách xem qua một lượt, gật đầu tỏ ý hài lòng. Ngài nói:

– Pháp luật của nước Vệ nghiêm minh chẳng kém gì sách của bậc thánh hiền khi xưa, quân pháp bất vị thân. Thêm có bộ sách này trưng ra thiên hạ, càng cho thiên hạ thấy được pháp luật của nước Vệ là kế thừa tinh hoa của nhân loại. Hay lắm thay, hay lắm thay.

Quan thưởng cho Hàn 20 lạng vàng. Hàn lạy ta lui ra.

Nửa năm sau Hàn thấy sách của tổ tiên được in ấn khắp nước Vệ, lòng lấy làm tự hào lắm. Nghĩ rằng thuật pháp trị đã thấm nhuần trong cõi Vệ. Mới an tâm bỏ 20 lạng vàng và vốn mang theo ra tính kế sinh nhai. Hàn mua nhà mở một hiệu sách. Nước Vệ thái bình, thịnh trị, luật pháp nghiêm minh, dân tình đến quan lại cứ thế chấp hành, cuộc sống như thế ắt phải cần nhiều đến sách vở, kiến thức. Hàn chắc mẩm làm ăn sẽ khấm khá.

Hiệu sách làm ăn tàm tạm, cuộc sống yên bình trôi qua. Đến năm thứ 68 triều nhà Sản, đời Vệ Kính Vương, tể tướng Bạo thì thiên hạ lắm chuyện quái lạ động trời. Trời đang quang đãng không giọt mưa, bỗng nước lũ từ đâu dâng cuồn cuộn cuốn trôi bao nhà cửa, người ngợm. Giữa đường cái quan bỗng nứt ra một cái hổ, lửa bốc lên ngùn ngụt. Rồi thầy thuốc chữa bệnh chui, làm chết người mang xác vất ra sông. Quan quân đi tìm xác người ấy bỗng nhiên lại gặp bảy cái xác người nữa trôi sông. Sợ cứ tìm mãi lại càng thêm nhiều xác, cho nên quan quân triều đình thôi không tìm nữa.

Bấy giờ chỗ hiệu sách của Hàn người ta mở khu ăn chơi. Hóa ra nước Vệ người ta ham ăn chơi hơn là đọc sách. Bởi vì mọi việc có nhà Sản lo lắng hết, nên dân chúng chả phải mở mang kiến thức làm gì, đầu óc còn để mà ăn chơi thư giãn. Có một thương gia thấy hiệu sách của Hàn ở vị thế đẹp để mở lầu xanh, bèn đến hỏi mua lại. Hàn nhất định không bán. Thương gia ấy cười khà khà phất áo bỏ đi. Hàng xóm nói với Hàn:

– Ông không bán cho ông ta thì cũng phải bán cho triều đình thôi.

Hàn thấy câu lạ, mới gặng hỏi, hàng xóm nói:

– Ông ta hỏi mua của ông, có thể trả giá mười. Ông không bán, ông ta về lập một tờ trình dự án phát triển văn hóa du lịch địa phương, cần chỗ đất nhà ông để làm hạ tầng. Mười đồng ấy ông ta cho quan phủ năm đồng. Quan phủ ký duyệt, gọi ông đến đền bù cho 5 đồng là xong.

Hàn đỏ mặt quát:

– Có lẽ đâu thế. Đất của tôi, tôi không bán thì sao?

Hàng xóm cười nhạt:

– Ông không bán, người ta chủ động sáng tạo cho ông bán!

Hàn cự:

– Nước có phép nước, sao lại sáng tạo được.

Hàng xóm nói:

– Ông dòng nhà luật lại không hiểu luật, đất đai là sở hữu toàn dân do nhà Sản thống nhất quản lý. Có nghĩa đất của ông, nhưng dùng thế nào, cho ai dùng là quyền nhà Sản, nhà Sản chính là quan phủ đại diện. Vậy đất của ông thì ông được nhận tiền đền bù, có ai nhận tranh của ông đâu, đền bù thì phải theo giá quy định của triều đình. Ông định nhận hơn là ý muốn bẻ luật đi chăng? Đấy là sự chủ động sáng tạo linh hoạt khi dùng luật còn gì.

Hàn nghĩ hàng xóm nói gàn, không thèm tin. Quên bẵng chuyện ấy đi, đến một ngay công sai đến nhà thông báo mời ra họp để nghe thông báo dự án phát triển văn hóa du lịch địa phương. Thông báo nói rằng nếu không đến nghe phổ biến, thì thiệt hại liên quan triều đình sẽ không chịu trách nhiệm. Hàn nhận giấy, đến nơi dự. Thấy thương gia và quan phủ ngồi trên bàn trải khăn đỏ, hoa tươi, có di ảnh tiên đế treo cao, có câu khẩu ngữ nhà Sản quang vinh đời đời, rồi lại có hai bên hông là những dòng chữ khẩu ngữ nhắc nhở mọi người sống và làm việc theo pháp luật.

Quan phủ đứng lên giới thiệu thương gia là nhà đầu tư sẽ mang lại phồn vinh cho địa hạt. Thương gia đứng lên giới thiệu dự án, có cả bản đồ quy hoạch, phối cảnh, dựng hình rất hấp dẫn. Sau đó đến phần dân chúng hỏi đáp. Hàn giơ tay xin nói mãi không đến lượt, vì người xin nói nhiều quá. Những người xin nói ở tận bên khu Đông, khu Nam, có người ở tận ngoại ô làm nghề ruộng muôn đời chả biết đến cái chốn ăn chơi xa hoa ấy, thế những dường như hôm nay họ biết hết, hiểu hết. Họ đứng lên nói say sưa nào là ơn quan phủ sáng suốt quan tâm đến đời sống văn hóa nhân dân, nào là nhà đầu tư làm chốn văn hóa du lịch thế này tạo công ăn việc làm cho con cái người dân… Hóa ra Hàn nhầm, người dân Vệ chả đọc sách, nhưng họ nói như những nhà chiến lược. Từ ông cựu chiến binh chưa học hết lớp nhị, đến bà tổ trưởng dân phố cả đời không cầm một cuốn sách… thế nhưng lời của họ thao thao, lộng lẫy, hoành tráng về một tương lai sáng lạn sẽ đến qua dự án văn hóa này. Rồi họ ca ngợi nhà Sản chính sách vì nhân dân, ca ngợi quan phủ, ca ngợi thương gia. Họ đồng thanh nguyện hết lòng hy sinh, đóng góp tình nguyện để hỗ trợ dự án phát triển, thành công tốt đẹp.

Mấy bữa sau, người phủ quan đến thông báo cho Hàn dự án đã được đông đảo quần chúng nhân dân nhất trí cao, vì đem lại lợi ích chung cho mọi người. Nay báo cho Hàn biết để lên phủ nhận tiền đền bù đất, với giá 3 đồng một mét theo quy định pháp luật. Vì tính nhân đạo, sẽ hỗ trợ cho mỗi mét một đồng tiền xây dựng, một đồng tiền hỗ trợ đến nơi mới. Tổng chi là 3 đồng đền bù, 2 đồng hỗ trợ.

Mọi sự đều minh bạch, đúng theo luật pháp hiện hành.

Hàn uất ức, về nhà thảo đơn đi khiếu nại quan trên. Quan trên xem xét, nói rằng mọi việc đúng pháp luật, nếu muốn xin hỗ trợ thêm thì làm đơn xin, chứ không thể giải quyết được.

Hàn lại làm đơn khiếu nại lên cấp cao hơn, đơn đi 3 tháng không có hồi âm. Đến hạn quan phủ và thương gia kéo đến phá dỡ nhà Hàn.

Hàn không chịu lép, mang khẩu hiệu lên kinh đô tố cáo quan cấu kết với con buôn cướp đất nhà mình. Hàng ngày cứ ra vườn hoa trước dinh thự của Bạo chờ tể tướng đi qua để kêu cứu. Ở đó chẳng riêng mình Hàn, mà nhiều người dân khác cũng chầu chực như vậy.

Bạo ngồi trong phủ, thấy đám dân nhếch nhác trước cổng, mới gọi quan bộ Hình đến bảo:

– Dẹp cái bọn kia đi.

Quan bộ Hình nói:

– Chúng đang chờ đơn, dẹp chúng bây giờ chưa có luật.

Bạo sai cận vệ ra đếm ngoài đó có bao dân, cận về ra đếm về báo có hơn 6 người.

Bạo vớ bút trên bàn, viết ra cái lệnh, gọi là nghị định, cấm tụ tập từ năm người trở lên. Đưa cho quan bộ Hình cầm nghị định, Bạo nói:

– Làm quan nước Vệ không được cứng nhắc, phải chủ động sáng tạo trong mọi tình huống!

Bộ hình theo lệnh tể tướng, bắt hết đám dân trong đó có Hàn vào trại giam dành cho kẻ lang thang, gây rối. Được nửa năm thì cho về. Hàn về nhà cửa đã thành khu lầu xanh. Gặp hàng xóm cũ, người ấy khuyên:

– Ông lên phủ mà nhận tiền đền bù cho xong đi, kiện mãi không ăn thua, lại thành phản động. Nước Vệ này làm gì có luật. Người làm quan giỏi là người biết chủ động sáng tạo. Mà đã sáng tạo thì trắng thành đen mới gọi là sáng tạo. Chứ trắng là trắng, đen là đen thì sáng tạo gì nữa. Ông hiểu luật mà không hiểu triết học nhà Sản thì chỉ có tự hại mình thôi. Thà không biết luật còn hơn.

Hàn không nghe kẻ ấy nói gàn. Lại khăn gói lên kinh thành kêu kiện, lần này Hàn viết đơn vạch rõ bộ mặt quan lại với thương gia, gửi khắp nơi, dán cả lên tường thành, cổng thành, ngoài chợ.

Quan bộ Hình nghe thuộc hạ báo cáo, bèn sai bắt Hàn về tội tuyên truyền chống phá triều đình.

Lời bàn

Phàm đã ở nước Vệ, phải biết mềm dẻo, lựa thời. Những kẻ ỷ vào học thức, cố giữ theo luật pháp đều bị bẻ gãy. Bởi quan lại nhà Sản hành pháp theo chủ thuyết sáng tạo. Mà sự sáng tạo của kẻ có quyền thì thế nào cũng là đúng luật!

————————————————————————-

 

Cùi Các    (19-11-2013)

Có một chị dân oan ở chợ Long Khánh, tỉnh Đồng nai vừa nhắn tin cho mình: “Chị quyết định chiến đấu đến cùng dù cho có khó khăn cỡ nào đi nữa thì chị cũng không sợ, bây giờ chị không còn gì nữa thì cũng không sợ chết, trước sau cũng chết.”

Chị là một tiểu thương, có nhà ở và sạp hàng kinh doanh nhỏ tại khu vực chợ Long Khánh. Sau khi chính quyền Đồng Nai lấy đất ở khu vực này dưới cái gọi là “phục vụ phát triển kinh tế và cơ sở hạ tầng cho địa phương” thì chị trở thành một người vô gia cư, cho đến giờ này phải ở đậu trong nhà của người bà con.

Tại sao một chính quyền luôn miệng bảo rằng của dân, do dân, và vì dân mà lại đẩy người dân vào hoàn cảnh “không còn gì nữa…để chiến đấu tới cùng…rồi không sợ chết”?

Tôi muốn poste tin nhắn này lên đây là để mấy ông bà trong chính quyền Đồng Nai nói riêng, và chính quyền nói chung hãy tự suy ngẫm và trả lời. Đứng từ góc độ quản lý nhà nước, câu nói trên sẽ báo hiệu điều gì trong tương lai chắc các vị đã biết, nếu như ngay chính bản thân các vị hành xử theo kiểu bất chấp luật pháp. 

Mời xem lại vụ việc này tại trang-–>http://hosolongkhanh.blogspot.com/

Advertisements

Posted in Cướp đất và chiếm đoạt tài sản của dân | Leave a Comment »

►Kỳ án ‘trộm cắp cổ vật’: Những chuyện giờ mới kể – Về tài điều tra của công an

Posted by hoangtran204 trên 19/11/2013

Kỳ án ‘trộm cắp cổ vật’: Những chuyện giờ mới kể

TP – Công dân Nguyễn Quý Đoan sẽ mãi mãi không bao giờ quên ngày 28/6/2006. Sau gần 3 năm bị tạm giam, TAND tỉnh Bắc Giang quyết định thay đổi biện pháp ngăn chặn cho ông Đoan và các bị cáo khác, tạm đình chỉ xét xử, trả hồ sơ yêu cầu điều tra bổ sung. Vụ án sau đó được đình chỉ với lý do “hết thời hạn điều tra”.

Luật sư Nguyễn Việt Hùng (trái) gặp lại thân chủ Nguyễn Quý Đoan, tháng 11/2013.

Chín người bị khởi tố

Trong các năm 2001 – 2003, liên tiếp xảy ra 7 vụ mất trộm tại các đình, chùa thuộc tỉnh Bắc Giang. Tài sản bị mất gồm 27 pho tượng, 12 bát bửu, 1 câu đối, 1 hậu bành, 2 bộ sắc phong, 1 mâm đài, 1 bát hương, 1 chân đèn nến, tổng trị giá khoảng hơn bốn trăm triệu đồng.

Vụ án “trộm cắp tài sản” được Công an một số huyện khởi tố, sau đó nhập về Công an tỉnh Bắc Giang điều tra. Tổng cộng có 9 người bị khởi tố bị can, một trong số đó được tại ngoại, còn lại bị tạm giam.

Ông Nguyễn Quý Đoan (SN 1980, trú tại Bắc Ninh) là người đầu tiên bị bắt, ngày 21/9/2003. Không hiểu điều tra viên Công an Bắc Giang khéo “động viên” kiểu gì mà ông Đoan sau khi tự nhận ăn cắp tượng Phật trong chùa, đã… “tồng tộc” khai ra những đồng phạm khác.

Từ lời khai của ông Đoan, ngày 19/11/2003, Công an Bắc Giang bắt tiếp ông Phan Hữu Hường (SN 1952, quê Hà Tây); ngày 20/11/2003, bắt tiếp ông Lê Văn Thương (SN 1973, ở Hà Nội); ngày 2/12/2003, bắt tiếp ông Phạm Mạnh Hùng (SN 1968, Hà Nội).

Vẫn từ lời khai ông Đoan, sang năm 2004, Công an Bắc Giang khởi tố tiếp 4 người, và đầu năm 2005, khởi tố thêm một người. Những người bị khởi tố sau này đều không nhận tội. Căn cứ để Công an Bắc Giang bắt họ chỉ là… lời khai của ông Đoan.

Phiên tòa nhiều kịch tính

Ngày 19/6/2006, chỉ 8 bị cáo ra trước vành móng ngựa. Một người đã chết khi bị giam giữ, là ông Phan Hữu Hường. Hầu hết bị cáo sức khỏe rất xấu. Nhiều người phải có 2 cảnh sát dìu hai bên mới đi được. 

Tham gia giải oan cho các bị cáo vụ án này, Tiền Phong kịp thời đăng tải những bài điều tra về vụ án. Đáng chú ý là bài báo “Chứng cứ gỡ tội có ngay trong hồ sơ”, các PV chứng minh toàn bộ “vật chứng” thu

được như 1 chiếc kìm cộng lực,

5 chiếc bao tải, 2 pho tượng…

đều không liên quan đến vụ

án. Những vấn đề Tiền Phong

nêu ra, sau đó đã được nêu

trong quyết định trả hồ sơ yêu

cầu điều tra bổ sung.

  Người bị khởi tố sau cùng là bà Nguyễn Thúy Lan (SN 1951, ở Hà Nội) tố cáo: Khi   bà bị bắt đưa lên trại giam Kế ở Bắc Giang, người ta đưa ông Hường ra để “nhận diện” bà. Ông Hường khi này đã yếu lắm rồi. Ông nhìn bà Lan lắc đầu bảo không phải. Thế là ông bị đá vào ngực, vào mặt. Bà Lan hét lên “Người ta già như thế, tại sao đánh người ta đau vậy”, rồi chạy lại ôm lấy ông Hường… 

Không chỉ riêng bị cáo Lan, tất cả các bị cáo ra trước tòa đều kêu oan, và tố cáo bị mớm cung, bức cung, nhục hình.

Bị cáo Đăng tố cáo bị đánh gẫy răng, nhưng khi khám thương buộc phải khai là ngã.

Bị cáo Hùng tố cáo bị còng tay treo ngược lên, trên cổ tay còn vết sẹo.

Bị cáo Thương trước khi ký vào các bản cung nhận tội đã ghi BC, MC, GT; trước tòa, ông Thương giải thích các chữ này là “bức cung”, “mớm cung”, “ghép tội”.

Các luật sư bào chữa cho các bị cáo đã vạch ra hàng loạt vi phạm tố tụng trong hoạt động điều tra, truy tố. Họ cũng vạch ra hàng loạt mâu thuẫn trong lời khai của các bị cáo, họ chứng minh vật chứng thu giữ được không liên quan đến vụ án, đặc biệt là việc có dấu hiệu bức cung, nhục hình…

Bị cáo quan trọng nhất!

Trước khi ra tòa, được điều tra viên “động viên, thuyết phục”, ông Đoan ký giấy từ chối luật sư. Kết thúc ngày xử đầu tiên, bị 2 cảnh sát kẹp nách đưa đi, ông Đoan cố ngoái lại: “Mời cho em luật sư với chị ơi”. Từ lời khẩn cầu của ông Đoan, luật sư Mỹ Hà đã giúp ông Đoan có được luật sư bào chữa, là ông Nguyễn Việt Hùng (cả hai cùng thuộc Đoàn Luật sư Hà Nội).

Ông Đoan nhờ luật sư Hùng kiếm cho mấy quyển lịch tay, có cả ngày âm và ngày dương, những năm 2001 – 2003. Sau khi đối chiếu ngày tháng, ông Đoan không chỉ tố cáo bị mớm cung, nhục hình, mà còn khẳng định cái ngày cáo trạng ghi ông đi từ Bắc Ninh về Hà Nội dẫn đồng bọn lên Bắc Giang ăn cắp, ông đang ở xã Mão Điền, Thuận Thành, Bắc Ninh, khâm liệm cho một người đàn ông trong làng.

Buổi tối hôm ông Đoan có lời khai trên, PV Tiền Phong đi cùng các luật sư về xã Mão Điền. Loanh quanh hỏi thăm làng trên xóm dưới, khoảng 21 giờ đêm, các PV và luật sư mới gặp được một góa phụ. Chị cho biết, chồng chị mất ngày đó, tháng đó, gia đình đã nhờ ông Đoan khâm liệm cho chồng chị.

Hôm sau, nhân chứng quan trọng này được các luật sư đưa đến tòa. Lời trình bày của chị là một trong những tình tiết quan trọng để HĐXX tuyên hoãn tòa, trả hồ sơ cho yêu cầu điều tra bổ sung.

Chỉ vì “hết thời hạn”?!

Sau phiên tòa trên, Viện KSND tỉnh Bắc Giang đã trả hồ sơ cho Công an tỉnh này điều tra bổ sung, với 10 yêu cầu đặt ra.

Ngày 13/2/2007, Công an Bắc Giang có bản kết luận điều tra bổ sung. Nhiều yêu cầu của tòa án bị lờ đi, nếu có đề cập thì cũng nói nước đôi. Chẳng hạn, 2 pho tượng được coi là vật chứng của vụ án, kết quả điều tra bổ sung vẫn cho rằng đây là “hai pho tượng A Nan và Ca Diếp” (thực ra là tượng Nam Tào và Bắc Đẩu), song thừa nhận đây “không phải cổ vật”, “đối chiếu kỹ với hồ sơ về chi tiết nhỏ thì không đảm bảo căn cứ vững chắc để khẳng định đó là hai pho tượng của chùa Khám Lạng”.

Có một số tình tiết, kết luận điều tra bổ sung thừa nhận việc điều tra trước đó đã sai. Chẳng hạn 2 chiếc ô tô của bị cáo Hùng, kết luận điều tra ban đầu cho rằng các đối tượng sử dụng để đi ăn trộm, kết luận điều tra bổ sung làm rõ bị cáo Hùng mua xe sau thời điểm các vụ trộm xảy ra. Một số cuộc điện thoại kết luận điều tra ban đầu cho rằng các bị cáo đã gọi điện thoại cho nhau, nhưng kết quả điều tra bổ sung cho biết tra “list” điện thoại thì không có

Thay vì nhận định không có căn cứ để buộc tội, kết luận điều tra bổ sung đưa ra lý do khác để đình chỉ vụ án: “Mặc dù đến nay không có tài liệu nào để khẳng định các bị can trên là ngoại phạm, nhưng theo quy định pháp luật, trong trường hợp hết thời hạn điều tra không đủ chứng cứ để kết tội thì phải đình chỉ điều tra và phục hồi các quyền lợi hợp pháp cho các bị can”.

Những mảnh đời phiêu bạt…

Ông Dương Văn Trung hôm ra tòa gầy như xác ve, là một trong những bị cáo ốm yếu nhất. Được trả tự do, ông Trung vào thẳng BV. Hết tây y chuyển sang đông y, ông Trung hồi phục, tăng 10 cân, bằng đúng trước khi bị bắt. Mọi chuyện tưởng ổn, ngờ đâu béo bệu. Bên trong, tim gan phèo phổi hỏng hết, không thuốc nào lại được. Ông Trung mất đến nay được 3 năm.

Ông Lê Văn Thương được tha về cũng vào thẳng BV. Sức khỏe khá lên, ông về nơi hành nghề trước khi bị bắt, thôn Tranh Khúc, xã Duyên Hà, huyện Thanh Trì, Hà Nội, thì ở đấy đã có người khác đến thay ông rồi. Xã không cho đăng ký hộ khẩu. Ông Thương thành kẻ không nhà, đi ở nhờ ông thầy ở quận Hoàng Mai.

Ông Dương Phúc Thịnh bộ đội xuất ngũ, nghệ nhân cây cảnh, có vườn cây hoành tráng cạnh sông Tô (Hà Nội), ra tù vườn cây tan hoang. Ngày ở tù, ông Thịnh ốm nặng được điều trị tại Bệnh viện Bắc Giang. Vợ ông lên thăm thấy chồng bị cùm chân cùng một gã “AIDS”. Ông Thịnh được tha về, vợ không dám gần, cứ thế tình cảm nhạt phai, dẫn đến tan đàn sẻ nghé…

Ông Phạm Mạnh Hùng ra tù thất nghiệp. Mua tờ báo “Mua & Bán” đọc mục “Việc cần người”, thấy có Cty tuyển nhân viên, làm nghề thu nợ. Ông Hùng vội nộp hồ sơ, phỏng vấn, trúng luôn. Đi làm 20 ngày thì công an bắt cả Cty vì đòi nợ trái pháp luật, ông Hùng là nhân viên hạng bét cũng không thoát.

Ông Nguyễn Quý Đoan không cha, không mẹ, nguyên là trẻ rơi, sống ở chùa. Khi bị bắt, ông Đoan đang ở chùa làng Mão Điền (Thuận Thành, Bắc Ninh). Ra tù, ông Đoan về lại chỗ cũ, người ta không cho nhập hộ khẩu. Đành nơi này ít hôm, nơi kia ít hôm, nương tựa vào những ông thầy từng dạy dỗ ông Đoan, ông Đoan gọi là “bố”…

Chuyện xin lỗi, bồi thường?

Sau khi vụ án đình chỉ, những người bị oan trên đây nhận được giấy của Viện KSND tỉnh Bắc Giang, do bà Bùi Thị Ngân, Trưởng phòng 2, thừa lệnh Viện trưởng ký, mời họ đến bàn chuyện bồi thường. Họ đến, hý hoáy làm đơn theo hướng dẫn của bà Ngân. Mấy tháng sau lại được mời đến “làm lại đơn”… Rốt cuộc họ phải khởi kiện ra tòa, tốn rất nhiều công sức, mới lấy được số tiền bồi thường ít ỏi.

Ông Đoan đến hôm nay chưa nhận được thông tin về chuyện bồi thường.

Ông Đoan kể: “Tôi viết đơn tố cáo bị bức cung, nhục hình, gửi đến Viện KSND tỉnh Bắc Giang và Viện KSNDTC rất nhiều lần. Trong đơn, tôi nêu rõ đánh đập ép tôi nhận tội là các điều tra viên Thân Văn Túc, Hà Văn Quang, Chu Bá Huy, Nguyễn Văn Oanh. Họ đốt ny-lon nhỏ vào chỗ kín của tôi, hiện vẫn còn chi chít vết sẹo. Riêng ông kiểm sát viên Nam đập một con gián, nhét vào mồm tôi. Không chịu nổi, tôi phải khai bậy cho người này, người kia”.

“Kết quả giải quyết đơn tố cáo của ông sao rồi?”. Nghe PV Tiền Phong hỏi vậy, ông Đoan buồn bã đáp: “Tôi không nhận được văn bản trả lời nào cả”.

Đinh Anh Tuấn

http://www.tienphong.vn/Phap-Luat/657225/Ky-an-trom-cap-co-vat-Nhung-chuyen-gio-moi-ke-tpp.html

*Nhiều người ra Côn Đảo thăm tù và nghe các hướng dẫn viên du lịch kể chuyện tội ác của cai tù, họ chỉ tin vào lời kể chuyện vu vơ, mà không có một chút nghi ngờ. Thế là trúng kế của nhà sản. Không biết khi đọc qua loạt bài này, họ đã tỉnh ngộ chưa!

*Bộ Công An là có quyền lực nhất, bởi vậy, bộ trưởng công an VN là một ủy viên Bộ Chính Trị, trong khi Viện trưởng Viện Kiểm Sát Tối Cao và Chánh án Tòa Án Tối Cao chỉ là Ủy Viên Trung ương đảng CSVN

Posted in Uncategorized | 1 Comment »