Trần Hoàng Blog

►Hình ảnh các blogger bị cùm chân

Posted by hoangtran204 trên 10/11/2013

Hình ảnh biểu tình viên bị cùm chân

25-10-2013

Hình ảnh dưới đây không phải là cảnh được “dựng lại” từ các tù nhân bị gông cùm tại nhà tù Côn Đảo thời thực dân như chúng ta vẫn thường thấy trong các sách giáo khoa “lịch sử”, hay trên những phóng sự nói về “Tội ác của thực dân, đế quốc…”.

Đây là hình ảnh thật của anh Trương Văn Dũng và anh Lê Thiện Nhân bị cùm chân tại công an phường Thụy Khuê – Ba Đình – Hà Nội ngày 25-10-2013, sau khi bị công an đánh hội đồng. ( Anh Dũng bị đánh đến gãy 3 xương sườn số 7-8-9, theo phim chụp chiếu bác sĩ cho biết, xương gãy gần chọc thủng phổi)! Lý do: chỉ vì hai anh cùng với chị Bùi Thị Minh Hằng đã đến giúp đỡ hàng trăm bà con dân oan H’Mong bị bắt và cướp tài sản vô cớ. Cả 3 cùng bị bắt ngay sau đó ở vườn hoa Lỷ Tự Trọng ở Hà Nội, mặc dù họ không làm gì vi phạm pháp luật cả!

Xem clip do chị Minh Hằng quay trong đồn công an Thụy Khuê:

https://www.youtube.com/watch?v=3iQ14vmLVfc

Được biết, vào ngày 7-11-2013 Việt Nam đã ký “Công ước của Liên hợp quốc về chống tra tấn và trừng phạt hoặc đối xử tàn nhẫn, vô nhân đạo hoặc làm mất phẩm giá khác” (gọi tắt là Công ước chống tra tấn). (UNCAT) sau 26 năm trì hoãn.

Chúng ta, những công dân Việt Nam và Quốc tế nghĩ gì khi chính quyền Việt Nam đặt bút ký công ước này với Liên hợp quốc trong bối cảnh xuất hiện rất nhiều tố cáo liên quan đến DỤNG HÌNH BỨC CUNG, dẫn đến không biết bao nhiêu án oan sai, gần đây nhất những vụ bị báo chí phanh phui là: “Án oan 16 năm ở Tiềng Giang”,
“Đối mặt với án tử hình bởi “kịch bản” của điều tra viên” ở Tây Ninh,
“8 người bị án oan, 1 người chết trong trại giam do bị ép cung” Tại Bắc Giang cũng đã bị phanh phui ngay sau vụ oan sai 10 năm của ông Nguyễn Thanh Chấn vẫn còn nóng hỏi trên các mặt báo!

Điều trớ trêu là những người trực tiếp cũng như gián tiếp gây ra các “án oan” này họ vẫn ung dung, mảy may sống bằng tiền thuế của dân, chẳng những thế họ còn được “thăng cấp, lên hàm”, được cấp trên khen thưởng…, mặc cho những con người vô tội kia có kêu oan thấu trời và chịu không biết bao nhiêu là cực hình trong trại giam, cùng với những cái nhìn xa lánh của người đời đối với “kẻ phạm tội”

Chưa có số liệu thống kê chính xác số vụ án oan sai mỗi năm. Tuy nhiên, có một thực tế là phần lớn vụ án phát hiện oan sai nhờ sự nỗ lực kêu oan, đòi công lý tột cùng của gia đình “nạn nhân”, chứ không phải do cơ quan bảo vệ pháp luật tìm ra.
Chỉ đến khi, đầy đủ các nhân chứng, vật chứng, hung thủ “phơi bày” không thể rõ ràng hơn thì cơ quan bảo vệ pháp luật mới nhận ra mình sai, trong khi trước đó đã “làm ngơ” trước mọi lời kêu oan của “nạn nhân”.

Cùng với nổi ám ảnh của người dân khi đã có rất nhiều, rất nhiều những cái chết đầy nghi vấn trong đồn công an trên khắp cả nước khi họ được “MỜI” về “làm việc”, hay “hợp tác điều tra”…

Không biết bao nhiêu vụ oan uất khác của những người vô tội chưa bị phanh phui còn nằm dưới phần nổi của “tảng băng” kia?

cum

Theo Facebook “Anh là ai

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: