Trần Hoàng Blog

►Tháng 11-2010, Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng: Năm 2013, Vinashin sẽ có lãi trở lại- Hôm nay báo loan tin: Tập đoàn Vinashin chính thức ngừng hoạt động 31-10-2013

Posted by hoangtran204 trên 01/11/2013

Đừng nghe những gì CS nói, hãy nhìn kỹ những gì CS làm” cố TT NVT

23/11/2010

Phó Thủ tướng Thường trực Nguyễn Sinh Hùng: 2013, Vinashin sẽ có lãi trở lại

Nếu quản trị và quản lý tốt thì đến năm 2012, Vinashin có thể sẽ đứng vững và giảm lỗ, từ năm 2013-2014 sẽ có lãi trở lại, Phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng phát biểu trước Quốc hội chiều 23/11/2010.  vneconomy.vn

—————->

Đúng 3 năm sau:

—————–>

Thứ Năm, 31/10/2013

Tập đoàn Vinashin chính thức ngừng hoạt động

(Dân trí) – Bộ Giao thông Vận tải vừa phát đi thông báo khẳng định Tập đoàn Công nghiệp tàu thuỷ Việt Nam (Vinashin) chính thức chấm dứt hoạt động. Bộ này đã quyết định thành lập thay thế Tổng Công ty Công nghiệp tàu thủy hoạt động theo mô hình công ty mẹ-công ty con. dantri.com.vn

Sau khi dùng mô hình tập đoàn Vinashin làm thí điểm đóng tàu thuỷ, cuộc thí nghiệm kéo dài 7 năm,  kết qủa, cuộc thí nghiệm đã hoàn toàn thất bại, tốn hơn 86 ngàn tỷ. 

2013, Tập đoàn Vinashin được báo Nhân Dân khai tử:

“Ngày 31-10, Bộ Giao thông vận tải (GTVT) cho biết, Bộ đã có Quyết định số 3287/QÐ-BGTVT thành lập Tổng công ty Công nghiệp tàu thủy (SBIC), trên cơ sở tổ chức lại công ty mẹ và một số đơn vị thành viên của Vinashin…Vinashin chấm dứt hoạt động kể từ ngày SBIC được cấp Giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp.

Thế là hết, số tiền 86 ngàn tỷ coi như mất trọn và chui vào túi bọn tham nhũng gộc. Chính phủ, Viện Kiểm Sat, Công an không cần điều tra xem tiền mất ở đâu? mất vào thời gian nào? Ai lấy? Quốc Hội cũng không truy hỏi xem  số  tiền hơn 4 tỷ đô la nay còn lại bao nhiêu? 

“Tại thời điểm thành lập, SBIC có vốn điều lệ 9.520 tỷ đồng, tập trung vào đóng mới tàu thủy, thiết bị và phương tiện nổi; sửa chữa, hoán cải tàu thủy, thiết bị và phương tiện nổi; khai thác cảng biển, cảng thủy,… Vinashin chấm dứt hoạt động kể từ ngày SBIC được cấp Giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp”

Vinashin đã làm xong nhiệm vụ lịch sử.

“Vô cùng thương tiếc đồng chí Vinashin, xin mời đoàn đại biểu Tổng công ty Công nghiệp tàu thủy (SBIC) vào dâng hương và ghi sổ tang!

P/S: Đồng chí Vinashin sinh ngày 15/5/2006, bí danh: Tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Việt Nam. Sau một thời gian lâm trọng bệnh, đồng chí đã bị buộc từ trần vào ngày 31/10 bằng quyết định số 3287/QĐ-BGTVT. Hưởng dương 7 tuổi. “   Phan Văn Tú

Bọn đẻ ra  Tập đoàn Vinashin và bọn điều hành tập đoàn “hưởng thụ” được 7 năm. 

————-

Những sai lầm “thơm ngon”

Nguyễn Văn Thạnh
1-11-2013

Vậy là điều gì đến cũng đã đến. Với món nợ lên gần cả 100.000 tỷ, trong khi thực lực chỉ là vài chục con tàu nát vương vãi khắp thế giới, phá sản là điều không thể tránh khỏi của quả đấm thép hùng tráng một thời: Vinashin. Điều đặc biệt ở đây không phải phá sản theo lệ thông thường màđổi tên từ Vinashin thành SBIC. Một ảo thuật để (gần) 90 triệu dân đang đói kém quên đi nguồn cơn của nỗi khốn khó?

Cũng như những con quái vật, trước khi chết, chúng cũng sẽ ra sức giãy dụa, tiêu hao sinh lực rất nhiều. Ban đầu, chúng được những vị quan to nhất nước trấn an tinh thần kiểu như “sau tái cơ cấu, Vinashin sẽ phục hồi và có lãi” rồi “Vinashin tự vay tự trả, nhà nước không chịu trách nhiệm” rồi “tái cơ cấu chuyển Vinashin cho Vinalines tiếp quản” rồi “chính phủ bảo lãnh trả nợ thông qua phát hành trái phiếu”,… và cuối cùng là đổi tên. Thật hồi hộp và chóng mặt với đường đi đầy ảo thuật của quả đấm thép bao năm qua. Mỗi chặn đường tiêu tốn không biết bao mồ hôi, nước mắt của muôn dân vì phải đóng thuế, gánh nợ.

Kết quả thực tế là món nợ càng ngày càng tăng theo lãi suất và hàng chục con tàu nát ngày càng mục hơn và vẫn vươn vãi khắp nơi trên thế giới.

Không có gì phải vội với món tiền lãi chóng mặt, đơn giản vì đó không phải tiền của các vị có trách nhiệm. Đã có mồ hôi, sức lao động và tài nguyên “gái đẹp” của cả dân tộc gánh vác. Chẳng những gánh vác món nợ khổng lồ đó mà còn gánh vài chục biệt thực, siêu xe cho các vị lãnh đạo Vinaline cưng chiều bồ nhí.

Thật là thảm họa. Đây có phải là sai lầm đầu tiên dân tộc Việt Nam mắc phải? Xin thưa không?

Ngay từ khi cướp chính quyền, Đảng Cộng Sản Việt Nam thực hiện nền kinh tế nhà nước chủ đạo với hợp tác xã nông nghiệp. Kết quả là đói vàng mắt với thảm cảnh:

Mỗi người làm việc bằng hai
Để cho chủ nhiệm mua đài mua xe
Mỗi người làm việc bằng ba
Để cho quản trị xây nhà xây sân.

(Tương tự với nông nghiệp là chương trình cải tạo công thương nghiệp với chủ trương quốc hữu hóa nhà máy, xí nghiệp kho tàng. Kết quả là một số hưởng lợi khi nắm quyền lãnh đạo, điều khiển còn công nhân thì lương ba cọc, ba đồng. Nền công thương nghiệp lụn bại).

Đói quá thì đầu óc cũng phải mềm đi, đỡ sắc máu, đỡ kiên định trong mê muội. Lãnh đạo cũng buộc phải suy nghĩ lại và phát hiện ra sai lầm căn bản “cha chung không ai khóc, tiền chùa không ai quản lý nổi”. Ok, một nguyên lý kinh tế học rất đơn giản, dễ hiểu. Thế là đổi mới, giao ruộng lại cho cá nhân. Vinh quang khoán 10 mà có vị còn tuyên bố chắc nịch đó là sáng tạo của Đảng trong đổi mới, hay “không có Đảng CS không có đổi mới”.

Người dân sau bao năm tháng đói mòn đói mỏi, hẳn họ không còn nghĩ gì cao siêu hơn là lăn ra đồng cày cấy để có bát cơm đầy, ăn no mặt ấm cho ra con người. Điều kỳ diệu là không những họ đủ ăn mà còn xuất cảng hàng năm vài triệu tấn thóc. Dù bị hai công ty lương thực độc quyền thu mua, bán giá rẻ như bèo ra thị trường thế giới để đạt thành tích trên giao, nhưng hàng năm cũng thu về cho đất nước món tiền $ kha khá.

(Bên cạnh đó hàng triệu con em nước Việt bị vắt kiệt sức lao động trong các nhà máy gia công hay xuất khẩu lao động cũng mang về cho tổ quốc món tiền $ kha khá không kém.

Tài nguyên được cào bán cũng thu về kha khá $).

No cơm ấm cật, các quan to lại nghĩ cách tiêu tiền. Những đại dự án liên tiếp ra đời như chương trình một triệu tấn đường, chương trình xi măng, chương trình đánh bắt xa bờ, chương trình bò sữa,… Toàn những giấc mơ hoành tránh với lời tuyên bố chắc nịch là đã rút kinh nghiệm, chắc chắn thành công.

Kết cục lại như nhau: phá sản, đổ bể!

Mỗi một đại dự án đổ bể là một hội nghị tổng kết, phân tích, nghiên cứu và cuối cùng nguyên nhân vẫn là “cha chung không ai khóc, tiền chùa không ai quản lý nổi”. Lại quá đúng!

Câu hỏi đặt ra là tại sao một điều căn bản của kinh tế học, không có gì cao siêu khó hiểu – phải nói là đến con nít cũng biết – mà dân tộc chúng ta cứ lâm vào hết lần này đến lần khác?

Sau nhiều lần trăn trở với câu hỏi trên, tôi phát hiện ra một nguyên nhân rất đơn giản: vì đó là sai lầm thơm ngon!

Sai lầm thơm ngon này, ai hưởng, hẳn các bạn cũng biết.

Cái dã man của tình đồng bào là ở chỗ này: vì một chút thơm ngon mà một nhóm nhỏ người sẵn sàng xô cả một dân tộc vào bãi lầy hết lần này, đến lần khác: mặc bao em thơ đói rét không có tương lai, bao mẹ già bước chân không ngừng nghỉ kiếm ăn qua cọc vé số, bao cô gái trẻ bán mình nơi xứ người, bao chàng trai khôi ngô, sáng láng bán sức cho thiên hạ khắp năm châu bốn biển xa gia đình vợ con,… Viết những dòng này mà lòng đau như cắt!

Thông thường, một đứa trẻ, sau khi vấp ngã, chúng sẽ ghi nhớ lỗi lầm mà tránh. Nhờ thế chúng ngày càng trưởng thành.

Xem ra một dân tộc đến 90 triệu khối óc, qua bao nhiêu vấp ngã đau thương tại cùng một vị trí mà không rút được kinh nghiệm, thì có lẽ dân tộc đó vẫn còn là trẻ con hoặc là bị đần.

Nguyễn Văn Thạnh

Advertisements

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: