Trần Hoàng Blog

►Khi người cộng sản mất phương hướng- Phải nương nhờ cửa Phật và Thánh thần

Posted by hoangtran204 trên 01/11/2013

Đảng viên CS thuộc loại tam vô: Vô gia đình, vô tổ quốc, và vô tôn giáo (hay còn gọi là vô thần). 

Khi ông HCM còn sống, ông và đảng CSVN đã phá hủy hầu hết các chùa phật giáo ở ngoài miền Bắc trong giai đoạn 1954-1960. Các nhà sư bị ép buộc phải hoàn tục, quay trở về địa phương sinh sống. 

Sau khi chiếm được miền Nam 1975,  số lượng bộ đội và thanh niên xung phong  miền Bắc “sinh bắc, tử nam” chết hơn 3 triệu, khoảng 12-15% của dân số miền Bắc vào lúc ấy. 2-3 triệu gia đình lâu nay tưởng rằng khi chiến tranh chấm dứt, chồng, con của họ sẽ trở về. Họ đã chờ đợi mòn mỏi và người thân đã không trở về nhà. 

Ban Tôn giáo Chính phủ và Ban Tuyên Giáo của đảng lập tức thành lập Giáo Hội Phật Giáo Viêt Nam 1981 (không có chữ thống nhất) để cạnh tranh với phật giáo ở Miền Nam; và chùa chiền là nơi cho dân chúng miền Bắc cầu nguyện cho con em các gia đình tử sĩ để họ bớt tức tối với đảng. Theo nhà văn Dương Thu Hương, các sư là công an ! Hàng ngàn chùa quốc doanh từ đó ra đời, hoặc cưỡng đoạt chùa khỏi tay GHPGVN Thống Nhất. 

Hiện nay, ông HCM được đảng đưa lên bàn thờ, ngồi hàng thứ 3, trong chùa Đại Nam Quốc Tự ở Bình Dương. Ông đã thành phật. Những người đi chùa thắp hương lạy phật buộc phải lạy ông HCM. (xem hình).

Tỉnh nào cũng xây dựng đền thờ ông HCM một cách hoành tráng. ( Vào google.com.vn, gõ chữ Đền thờ Hồ Chủ Tịch  ở tỉnh Bạc Liêu , và nhấp chuột vào HÌNH Ảnh, và Tìm Kiếm. Thay tên  64 tỉnh bạn sẽ thấy…64 đền thờ. Bọn tham quan mượn tiếng xây các công trình này để rút tỉa ngân sách. Blogger trên mạng nói: “Bao giờ dân nổi can qua”, và khi mọi chuyện lắng xuống, những nhà thờ này sẽ trở thành trường  học. )

Sau khi ông VNG mất ngày cách đây 3 tuần, tờ báo của đảng bộ Hà Nội, Báo Mới, ngày 26-10- 2013. đăng bài:  Đại tướng Võ Nguyên Giáp: Hiển thánh

Điều đáng chú ý là ông thánh này phải được phép của đảng đồng ý thì mới được mai táng ở Quãng Bình. (“Gia đình chúng tôi rất cảm ơn Đảng và Nhà nước đã cho phép chúng tôi thực hiện di nguyện của Đại tướng được trở về nơi an nghỉ cuối cùng ở quê hương.”).

Hiện nay, đa số các đảng viên cao cấp đều đi chùa. Họ thờ phật, thần, thánh, và tin ngoại cảm (nguồn cuối bài) 

Khi người cộng sản mất phương hướng

31-10-2013

nguyenhuuvinh’s blog

Trong bài viết “Ba nguồn gốc và ba bộ phận cấu thành chủ nghĩa Mác”, Lênin viết: “Trái lại, tất cả thiên tài của Mác chính là ở chỗ đã giải đáp được những vấn đề mà tư tưởng tiên tiến của nhân loại đã nêu ra. Học thuyết của ông ra đời thành sự thừa kế thẳng và trực tiếp học thuyết của các đại biểu xuất sắc nhất cho triết học, chính trị kinh tế học và chủ nghĩa xã hội. Học thuyết của Mác là học thuyết vạn năng vì nó chính xác, nó hoàn bị và chặt chẽ; nó cung cấp cho người ta một thế giới quan hoàn chỉnh, không thoả hiệp với bất cứ một sự mê tín nào, một thế lực phản động nào, một hành vi nào bảo vệ áp bức của giai cấp tư sản.” (Giáo dục”, số 3, tháng Ba, 1913).

Đúng 100 năm sau, Chủ nghĩa Mác – Lênin chỉ còn là mớ kinh sách vẫn được dùng để tụng niệm tại một vài nước châu Á. Khi mà các đệ tử môn phái này đang rã rời, buồn ngủ, mơ màng những bữa tiệc linh đình và tìm cách hưởng thụ những món tư bản khổng lồ cướp được nhờ địa vị thống trị của mình, dưới cái nhãn mác cách mạng và ô che của cái Học thuyết Mác – Lênin “vĩ đại” danh cho giai cấp vô sản kia.

 Những thực tế đang diễn ra, đã chứng minh rằng những điều Lênin đã viết kia, đã ca tụng và lăng xê trên, chỉ là những món bánh vẽ và là sản phẩm của những sự hoang tưởng dưới sự kiểm chứng của lịch sử. Họ đã phần nào thành công trong một giai đoạn lịch sử, đã ru ngủ cả chục triệu, thậm chí là hàng trăm triệu người. Nhưng họ đã thất bại trong một quá trình lịch sử, cái lý thuyết huyễn hoặc đó đã nhanh chóng bộc lộ những vô lý và tự hủy. Có thể nói, sự thất bại của Chủ Nghĩa Cộng sản không phải ở chỗ thực hành, mà ngay cả phần lý thuyết cũng đã được thực tế chứng minh là: hão huyền và ảo tưởng.

Việt Nam là một trong ba địa chỉ hiếm hoi còn lại trên thế giới đang tiếp tục bám víu vào thứ hỗn mang này. Hai phần ba thế kỷ bám trụ, đi theo, sáng tạo, kiên định… đủ cả mọi ngôn từ và tốn máu xương hàng triệu người, từng phần lãnh thổ đất nước thì thực tế xã hội hôm nay đã chứng minh được điều gì? 

 

Thực tế của “Ba cuộc cách mạng”

  Thay cho “một nền sản xuất có năng suất cao hơn hẳn so với nền sản xuất TBCN” thì năng suất lao động của “phương thức sản xuất XHCN” đã trở thành chuyện hài hước nếu đem so sánh. Thay cho mối quan hệ sản xuất tiên tiến, thì phương thức này đã đẻ ra một mối quan hệ sản xuất sử dụng 30% số người làm việc và 30% số công chức sáng cắp ô đi, tối cắp về. Đó là những kết luận của quan chức, báo chí Việt Nam tại Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam hôm nay.

Thay cho mối quan hệ sản xuất lấy giai cấp công nhân làm trọng tâm, mọi thành phần được hưởng thụ thành quả lao động xã hội, thì sản phẩm xã hội tập trung vào một đám tư bản đỏ là đảng viên Cộng sản. Chức năng của đám này là bòn rút, tích lũy, phá phách sản phẩm xã hội và là giặc nội xâm của đất nước.

Mới mối quan hệ, trình độ sản xuất và năng suất lao động đó, thì đời sống vật chất mà được nâng cao để dần tiến tới “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu” là chuyện điên rồ.

Ngoài ra, cuộc cách mạng về khoa học kỹ thuật được coi là “then chốt” thì kết quả thảm hại thay. Cả đất nước không tìm nổi một cơ sở sản xuất chiếc đinh ốc đảm bảo tiêu chuẩn quốc tế để có thể đảm đương vai trò đại lý sản xuất cho một hãng tư bản con con. Mọi thành quả kỹ thuật của “Phe Xã hội Chủ nghĩa” đều là sự học mót hoặc ăn cắp của “bọn tư bản giãy chết”.

  Có lẽ, cần phân tích sâu sắc hơn về cuộc cách mạng thứ 3: Cuộc cách mạng Tư tưởng và văn hóa – Một cuộc phá hủy nền văn hóa lâu đời và niền tin tôn giáo 

Khi đảng cộng sản hò hét “Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên Chủ nghĩa Xã hội (CNXH), bằng ba cuộc Cách mạng” thì cả nước rùng mình bởi những trận càn vào tâm linh, tôn giáo, văn hóa cội nguồn. Đặc biệt nhất là trong ba cuộc cách mạng, cuộc “Cách mạng Tư tưởng và văn hóa” có chiều sâu nhất đánh vào tâm tư, suy nghĩ, lối sống, đạo đức và tín ngưỡng tôn giáo của dân tộc.

  Mở đầu là cuộc Cải cách ruộng đất, một chiến dịch làm tan rã  quan hệ sản xuất và nền văn hóa ngàn đời của dân tộc Việt Nam. Bên cạnh việc chiếm đoạt công cụ sản xuất, tài sản ruộng vườn của “giai cấp địa chủ”, chiến dịch này còn làm băng hoại những nét văn hóa truyền thống mà để có nó, người dân Việt phải mất hàng ngàn năm chắt lọc và xây dựng. Cuộc “cải cách” đó thực hiện phương châm “Trí, phú, địa, hào đào tận gốc, trốc tận rễ”, nghĩa là mọi thành phần ưu tú của dân tộc đều sẽ bị tiêu diệt.

Bên cạnh việc một tầng lớp người dân bị mất tài sản, thì tư duy cướp tập thể, cướp trắng thành quả lao động bao đời, tư duy bất chấp sự công bằng xã hội xóa bỏ sự lương thiện của con người được công khai du nhập, khuyến khích dưới cái tên mỹ miều: Cách mạng vô sản.

Tiếp đến là cuộc cách mạng vào văn hóa, văn học, báo chí… những công cụ trên mặt trận tư tưởng. Vụ Nhân Văn giai phẩm, hàng loạt tác phẩm bị lên án, thủ tiêu, hàng loạt tác giả bị cầm tù, đày đọa, thậm chí là tù đày đến chết.

Thế rồi, hàng loạt chùa chiền, miếu mạo, nhà thờ, thánh thất bị triệt hạ không thương tiếc. Khi đó, Đức Chúa, Đức Phật, Thánh, Thần… đều được xếp vào thành phần phản động. Một cuộc “cách mạng vô sản” được thực thi nhằm trục xuất Chúa Trời ra khỏi vũ trụ, trục xuất tư hữu ra khỏi xã hội, trục xuất thần thánh ra khỏi đời sống và trục xuất linh hồn ra khỏi con người.

Tất cả để phục vụ một cuộc “cách mạng văn hóa và tư tưởng”.

Điển hình, là những phe nhóm cộng sản vô thần được đưa vào chùa chiền, lập căn cứ, nhen nhóm các lực lượng vũ trang, chém giết… những hành động hoàn toàn đi ngược lại với chùa chiền là nơi tu tâm phát đức. Còn những chùa chiền khác không có tác dụng cho những việc đó thì bị đập bỏ không thương tiếc.

Điển hình là những thánh thất, nhà thờ, đền Thánh… nếu không được sử dụng cho cuộc bạo lực cách mạng, nếu không bị đập bỏ, thì hạn chế đến mức tối đa dẫn tới tự tiêu diệt. Tiến hành chiếm, cướp, lấn lướt và chèn ép đến mức có thể nhằm trục xuất khỏi đời sống xã hội. Đặc biệt, thay vì những nơi tôn nghiêm, thờ tự, nêu cao tình yêu thương, nhà cầm quyền Cộng sản dùng Nhà thờ, thánh thất làm “Nơi ghi dấu tích tội ác”.  

Hậu quả là gì?

  Một đất nước kiệt quệ, một xã hội hỗn loạn và băng hoại, không có trật tự, con người xử sự với nhau như dã thú. Đạo đức xã hội suy đồi, những hiện tượng con đánh cha, trò đánh thầy, con chửi bố mẹ… là chuyện cực hiếm trong văn hóa đất nước trở thành chuyện thường ngày. Một xã hội ích kỷ và vô cảm, tệ nạn và đồi trụy được hình thành và dẫn đầu bởi chính cái gọi là “Đội ngũ ưu tú của giai cấp công nhân và dân tộc”.

Năm 1977, Liên Xô – được coi là thành trì của phe XHCN – tuyên bố đã hoàn thành giai đoạn xây dựng Chủ Nghĩa xã hội để bắt đầu xây dựng Chủ Nghĩa Cộng sản. Thế mà chỉ 12 năm sau, cả thành trì xây dựng bao công sức máu xương kia đổ cái rụp không thể nào chống đỡ.

Sau mấy chục năm khẳng định  con đường quá độ đi lên Chủ Nghĩa xã hội mà “đảng và bác đã chọn” hộ dân tộc Việt Nam là con đường hiện thực, duy nhất đúng đắn, dần dần các lãnh đạo cộng sản mới  thừa nhận sự u mê và hão huyền mơ hồ khi đặt niềm tin vào đó. Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh còn mơ hồ theo kiểu “năm ăn năm thua” rằng: “Chủ nghĩa xã hội sẽ dần dần sáng tỏ”.Còn mới đây Tổng bí thư Đảng Cộng sản ngao ngán thổ lộ: “Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa”. Nghĩa là, cứ đi hết thế kỷ này theo con đường quá độ và yên chí là chưa có cái Chủ nghĩa xã hội, còn khi đến đó, nó là cái gì thì sẽ biết. Nếu là quả núi thì leo lên ngồi, nhỡ không may là hố sâu, thì cả dân tộc cứ xuống đó mà lặn.

[Trung Quốc đã không còn nhắc nhở gì tới Mác- Lenin và CNXH, nhưng bẩy cho VN vào con đường này hồi 1990. Những nhân vật năm quyền lực trong Bộ chính trị có học lực rất khiêm tốn: Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Nguyễn văn Linh, Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Nguyễn Tấn Dũng…đều học hành chưa qua khỏi lớp 7, nên dễ bị mắc bẩy của TQ-►Hội Nghị Thành Đô ngày 3 và 4-9-1990- Những sự thật cần phải biết (Phần 27) – TH ]

Niềm tin yếu ớt vào “ngày mai tươi sáng của Chủ nghĩa xã hội” đã nhanh chóng rơi rớt ngay chính từ những người lãnh đạo, từ chính những đảng viên cộng sản. Hàng loạt cán bộ cộng sản cao cấp đến cấp thấp, những người đã tự nhận, được tôn xưng là người cộng sản gộc đã từ bỏ tư tưởng của mình cách này cách khác, bằng hình thức này hoặc hình thức khác, khi thì cá nhân, khi thì tập thể, khi thì một nhóm, khi cả hệ thống. Điều này rất dễ thấy.

Với thể chế đảng lãnh đạo tuyệt đối, luôn nghĩ thay, định hướng thay, lựa chọn thay cho người dân, do vậy khi hàng ngũ đảng viên, lãnh đạo mất phương hướng, thiếu niềm tin, thì xã hội cũng khủng hoảng niềm tin là điều không lạ.

Vì vậy, nó tạo nên sự thất vọng ở ngay chính những thành phần cộng sản, tạo nên sự hoang mang và đó là cơ hội cho thói mê tín, dị đoan phát triển. Bên cạnh đó, chủ nghĩa thực dụng, dối trá cũng được dịp bùng nổ ở mọi tầm cao thấp.

 

Những chiếc phao cứu sinh vội vàng chắp vá 

Ông HCM được đưa lên bàn thờ, ngồi hàng thứ 3, trong chùa Đại Nam Quốc tự ở Bình Dương

Chính sự hỗn mang đó đã tạo ra một thứ tôn giáo hổ lốn theo ý những người cộng sản. Trước hết, đảng khẩn cấp sáng tác ra cái gọi là Tư tưởng Đạo đức Hồ Chí Minh, một sản phẩm mới được sáng tác vội vàng lấp vào chỗ trống khi phe cộng sản sụp đổ và người ta thấy những giòi bọ nhung nhúc trong nội tạng của nó. Môn đạo đức tư tưởng Hồ Chí Minh như một món ăn mới được chế biến tốn kém nhưng bởi những đầu bếp tồi. Không đủ sức thay thế món bánh vẽ ngọt ngào về Chủ nghĩa Cộng sản mà người ta vẫn được ru ngủ, được xài miễn phí bấy lâu nay. Do vậy, đảng tiếp tục chi tiền dân cho việc lũng đoạn tôn giáo hoặc sáng tác các tôn giáo mới. Đó là thứ tôn giáo phục vụ sự tồn tại và cai trị của đảng bằng bất cứ giá nào. Đó là thứ tôn giáo “Đoàn kết Công giáo”, là thứ Phật giáo “Đạo pháp – Dân tộc – Chủ nghĩa xã hội” dần dần bị hủ hóa miễn là đảng nắm được thứ tôn giáo đó từ gốc đến ngọn.  

Đó cũng là các thứ tà đạo như tà đạo Hồ Chí Minh, các chùa chiền khổng lồ, các loại ngoại cảm, bói tướng, thầy pháp, đồng bóng, vàng mã… những thứ mà đã một thời là kẻ thù của Chủ nghĩa Cộng sản.

Người ta không cần e ngại đảng có trăm tay, nghìn mắt khi người ta đốt vàng mã hàng trăm triệu đồng. Người ta không sợ hãi khi “gọi hồn” chính ông Hồ Chí Minh – ông tổ Cộng sản vô thần ở Việt Nam lên để mà truy hỏi… Người ta cũng không ngại dùng “nhà ngoại cảm” để gọi hồn Hà Huy TậpNguyễn Đức Cảnh, Nguyễn Văn Cừ, Phùng Chí Kiên, thậm chí là cả Trần Phú.

Thậm chí, ngay cả khi người ta đúc tượng Thánh Gióng, họ còn đúc cả tim cho tượng Thánh Gióng và tượng con ngựa. Điều đặc biệt hài hước, là ý tưởng này lại xuất phát từ Thủ tướng Chính phủ, một người đã tự hào là đi theo đảng tận 51 năm nay.

Nếu như, những người cộng sản hôm nay còn có niềm tin vào Chủ nghĩa Mác – Lenin, thì những hành động này, là sự phỉ báng công khai cái lý tưởng Cộng sản, cái mà cả đời ông Hồ Chí Minh, Hà Huy Tập, Nguyễn Văn Cừ, Trần Phú, Lê Hồng Phong, Phùng Chí Kiên, Võ Nguyên Giáp… đã theo đuổi.

Nếu như Các Mác, người đã dành cả đời hoạt động, chiến đấu cho cái “Công”, để rồi khi chết, lại phải chui vào một nghĩa địa “Tư” để nằm, thì những người Cộng sản Việt Nam đã phấn đấu cả đời để chứng minh cho Chủ nghĩa Cộng sản không thần thánh, mà quỷ và linh hồn… đã phải cậy nhờ ma quỷ, thần thánh và linh hồn để tìm lại thân xác mục nát của mình.

Và khi sử dụng những biện pháp này, nghĩa là người ta đã phủ nhận công khai những gì họ nói, rằng Chủ nghĩa Mác – Lenin luôn là sợi chỉ đỏ, là nền tảng tư tưởng của Đảng cộng sản. Hoặc nói cách khác, họ ngang nhiên coi đảng cộng sản mà họ là thành viên chẳng có ký lô giá trị nào trong thực tế.

Thế nhưng, từ chỗ không tin thần thánh, ma quỷ theo chủ thuyết cộng sản, đến chỗ khủng hoảng và vơ váo bất cứ thần thánh nào, miễn giúp họ thực hiện được giấc mơ thực dụng về vật chất và thăng quan tiến chức bằng mọi giá để thỏa mãn nhu cầu đó, họ đã làm băng hoại các tôn giáo để phục vụ mục đích của họ.

Đó là những thể hiện sinh động của mất phương hướng của người Cộng sản Việt Nam hôm nay. 

 

Hà Nội, ngày 31/10/2013 

J.B Nguyễn Hữu Vinh   nguyenhuuvinh’s blog

 

Sau đó ít tháng, giữa tháng 8/2011, theo tường thuật của báo Pháp luật TP.HCM, tại hội nghị giao ban sáu tháng đầu năm với Sở LĐ-TB-XH các tỉnh, thành phía Nam, bà Nguyễn Thị Kim Ngân nói: Tôi rất ân hận vì khi còn làm bộ trưởng Bộ LĐ-TB-XH, tôi đã ký vào bằng khen cho những nhà ngoại cảm. Sau khi có tấm giấy đó, họ về phóng to để thành lập trung tâm tìm mộ liệt sĩ. Chưa dừng ở đó, một số nhà ngoại cảm còn nói bừa là đã gặp gỡ, thân mật với tôi để trao đổi những vấn đề liên quan đến việc tìm mộ liệt sĩ nhưng kỳ thực tôi chưa bao giờ biết mặt mũi, gặp gỡ họ lần nào cả…”. Bà tiếp: “Đây là vấn đề rất nhạy cảm, vì vậy tôi đề nghị khi tham mưu cho bộ trưởng Bộ LĐ-TB&XH ký các quyết định, bằng khen các nhà ngoại cảm phải hết sức lưu tâm”.  Huỳnh Ngọc Chênh blog   và Huế Bùi/ Người Đưa tin

—————————–

►“CÁI GIÁO PHÁI” NẦY LÀ GIÁO PHÁI GÌ ? (Bài 1) #

Đại nam Quốc Tự: 

http://wikimapia.org/#lat=11.042973&lon=106.6339874&z=15&l=0&m=a&v=2

(nhấp chuột vào Đ.N. Tourist Area, rồi workship zone, hình 5, http://wikimapia.org/#lang=en&lat=11.042973&lon=106.633987&z=15&m=b&v=2&show=/14271373/Worship-zone  )

Chùa Bái Đính:
http://wikimapia.org/#lat=20.273711&lon=105.8661461&z=14&l=0&m=a&v=2

—————

Phạm quang Nghị Bí thư Thành ủy Hà Nội, và vợ đi chùa cầu nguyện đều đặn…chức tổng bí thư, hay chủ tịch quốc hội là đích ngắm trong bước đường quan lộc 2016.

“…Tiền vung khắp mọi nơi. Các nhà sư cứ nửa tiếng lại mang vợt ra vớt hoặc mang chổi quét ngoài sân xúc vào thúng mang vào nhà ”tiền” cho các người ở trong phân loại. Tiền qua máy đếm được xếp gọn ghẽ. Sau đó những người làm nghề đổi tiền ở cổng chùa vào lấy mang ra ngoài đổi cho khách đi lễ với tỉ lệ 100 nghìn tiền chẵn ăn 85 nghìn tiền lẻ. Số tiền trong lễ hội mà đi qua nhà ”tiền ” tuy là tiền lẻ nhưng lên đến hàng tỷ đồng. Lộc chùa nào chùa nấy hưởng. Năm vừa qua đại đức Thích Minh Hiền đã cho làm con đường rộng thênh thang, đi lại thuận tiện từ bến đồ lên đến Thiên Trù, đồng thời xây cất thư viện và nhiều công trình trong chùa. Còn để xây một quần thể kiến trúc chùa lên đến hàng nghìn tỷ như An Nam Đại Quốc Tự trong Nam hay chùa Bái Đĩnh ở Ninh Bình dưới đây thì tiền công đức của chúng sinh khắp nơi giỏi lắm cũng chỉ làm nổi cái bậc thềm đá. Thật cả tin nếu như nghĩ rằng đại gia Huỳnh Phi Dũng bỏ tiền hoàn toàn xây An Nam Đại Quốc Tự hay một đại gia nào đang phất bỏ tiền làm chùa Bái Đĩnh Ninh Bình.Hay tiền của giáo hội Phật Giáo Việt Nam bỏ ra từ tiền công đức tín đồ thập phương. Tiền ở đâu ra xây hai ngôi chùa trên, một trong Nam, một ngoài Bắc. Và lý do vì sao mà xây? Đó là một câu chuyện ly kỳ đến nỗi không ai dám nhắc tới.

http://vankhoi1009.blogspot.com/2009/06/i-chua-au-nam.html

——————-

Vào google.com.vn, gõ chữ chuà Bái Đính, và nhấp chuột vào HÌNH Ảnh, và Tìm Kiếm

————–

Nhà thờ cuả Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng – lương 17 triệu đồng VN/ tháng, nhưng xây nhà trị giá 10 triệu đô la. Giá đất ở đây là 200-400 triệu đồng/ 1 mét vuông.

Cưỡng chế phá dỡ “nhà khủng” xây không phép

1-11-2013

TTO – Sáng 1-11, các lực lượng của quận Cầu Giấy (Hà Nội) thực hiện cưỡng chế, phá dỡ các hạng mục thuộc công trình được ví là “nhà khủng” xây dựng không phép nằm trên địa bàn phường Dịch Vọng Hậu.

Ông Nguyễn Quang Hồng, chủ tịch UBND phường Dịch Vọng Hậu, cho biết công trình thuộc diện phải cưỡng chế gồm một khu nhà 2 tầng và một khu nhà thờ được xây dựng kiên cố với nhiều loại gỗ quý, nhưng không có giấy phép xây dựng. “Trước mắt, chúng tôi cho các lực lượng tháo dỡ toàn bộ thiết bị trong căn nhà 2 tầng sau đó mới thực hiện việc phá dỡ”, ông Hồng nói.

Theo báo cáo của UBND quận Cầu Giấy, công trình xây dựng không phép nêu trên thuộc Công ty cổ phần Xây dựng và phát triển cơ sở hạ tầng (INDECO) được thành phố giao 1.731m2 đất tại phường Dịch Vọng Hậu từ tháng 4-2012 để thực hiện dự án đầu tư xây dựng tòa nhà văn phòng kết hợp nhà ở cao 23 tầng theo quy hoạch được duyệt.

UBND quận Cầu Giấy cho biết dù chưa hoàn thành nghĩa vụ tài chính và chưa được cấp phép xây dựng, nhưng tháng 11-2012 công ty đã khởi công xây dựng các công trình. Tuy nhiên thay vì thực hiện dự án tòa nhà văn phòng kết hợp nhà ở, công ty này lại xây dựng hai công trình nhà ở thấp tầng.

Theo ghi nhận trong buổi sáng 1-11, việc cưỡng chế mới chỉ dừng ở việc phá dỡ phần tường rào. Đối với ngôi nhà 2 tầng dự kiến sẽ phá dỡ trong ngày 1-11 mới chỉ thực hiện bước di chuyển đồ đạc trong nhà.

Ông Nguyễn Quang Hồng khẳng định sau khi cưỡng chế phá dỡ ngôi nhà 2 tầng sẽ tiếp tục thực hiện việc đôn đốc, cưỡng chế đối với công trình vi phạm thứ hai. Về thời điểm hoàn thành việc cưỡng chế, phá dỡ xong cả hai công trình, theo ông Hồng, các lực lượng của phường sẽ cố gắng trong thời gian sớm nhất, tuy nhiên ông không cho biết thời điểm cụ thể sẽ hoàn thành.

Tin, ảnh: XUÂN LONG

Một phản hồi to “►Khi người cộng sản mất phương hướng- Phải nương nhờ cửa Phật và Thánh thần”

  1. said

    QUÁ THỚ LỢ, QUÁ RỐI REN VÀ KHỐN QUẪN CHO THỨ LÝ THUYẾT, CHỦ THUYẾT CN MÁC-LÊ NIN CỦA CÁI ĐẢNG KHÔNG ĐẦU, KHÔNG CHÂN NÀY.

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: