Trần Hoàng Blog

►Suy nghĩ của đảng viên khác với người bình thường…

Posted by hoangtran204 trên 25/08/2013

Sự thật là đảng ta có “nhiều người tốt” việc tốt không?

Chỉ cần đọc 3 thí dụ dưới đây sẽ thấy rõ đảng viên đảng csvn khác với người bình thường.

*Bị bệnh chí tử, nhưng cố giấu không chịu chữa trị, cũng chỉ vì hy vọng được đề bạc vào các chức vụ cao hơn.

(Chuyện bệnh tật của đại tướng Đoàn Khuê, Lê Đức Anh, …)

*Họ đối xử với nhau rất tàn nhẫn.

Theo blog BS Ngọc  có trích một đoạn trong cuốn Bên Thắng Cuộc như sau:

– Tàn nhẫnSự hành xử của một số lãnh đạo CS cấp cao có thể nói là tàn nhẫn. Sự tàn nhẫn thể hiện ngay giữa các đồng chí. Chúng ta thử đọc qua đoạn mô tả Võ Chí Công, Đoàn Khuê và Nguyễn Đức Tâm trả thù Võ Viết Thanh sau khi tướng Thanh bắt Năm Châu và Sáu Sứ:

“Tôi tới phòng làm việc của Đoàn Chủ tịch Đại hội, thấy Võ Chí Công, Nguyễn Đức Tâm, Đoàn Khuê, Nguyễn Quyết, Nguyễn Thanh Bình đang chờ. Mặt Đoàn Khuê hằm hằm, Võ Chí Công và Nguyễn Đức Tâm nói ngắn gọn: ‘Chúng tôi thay mặt Bộ Chính trị, Ban Bí thư, báo đồng chí hai nội dung. Trước hết, xin chuyển tới đồng chí nhận xét của Bộ Chính trị: Đồng chí là một cán bộ cao cấp còn trẻ, công tác tốt, rất có triển vọng, nhưng rất tiếc, chúng tôi vừa nhận được một số báo cáo tố cáo đồng chí hai việc: Một, ngay sau giải phóng, đồng chí có cho bắt hai cán bộ tình báo của Bộ Quốc phòng và từ đó hai cán bộ này mất tích; hai, cái chết của cha mẹ đồng chí là bị ta trừ gian, chứ không phải do địch giết. Vì vậy, chúng tôi đành phải rút đồng chí ra khỏi danh sách tái cử vào Trung ương khóa VII’.”

Ông Võ Viết Thanh phản ứng như sau:

“Tôi hết sức bất ngờ. Khi nghe xúc phạm đến ba má tôi thì tôi không còn kiềm chế được. Trong cặp tôi lúc đó có một khẩu súng ngắn, tôi đã định kéo khóa, rút súng ra bắn chết cả ba ông rồi tự sát. Nhưng, tình hình lúc đó, nếu tôi làm thế là tan Đại hội. Tôi cố nuốt cơn tức giận.”

Theo blog BS Ngọc

*Đảng viên đảng CSVN coi đảng còn hơn cha mẹ của họ.

Đối với họ, đảng là trên hết, dù là từ thời 1953 hay 2013,  còn đảng còn mình ( Voa Tiếng Việt). Cấp trên muốn giết chết cha mẹ của họ, thì họ cũng Ô-Kê. Miễn sao đảng cứ cho họ tiếp tục làm đảng viên để cống hiến!

Ông Võ Viết Thanh là trung tướng, cha mẹ của ông bị đảng CSVN giết chết,  và chính các đồng chí của ông xác nhận, nhưng ông vẫn một lòng trung thành với đảng!  Ông không dám tố cáo tội ác của đảng,  không dám viết hồi ký tố cáo các việc làm bất nhân của đảng, mà chỉ âm thầm chịu đựng,…

Ông Phạm Tuyên, nhạc sĩ sáng tác ca khúc nổi tiếng…Cha của ông là cụ Thượng Thư Phạm Quỳnh, bị HCM và đảng giết chết năm 1946, vùi thây bên vệ đường. Hẳn, ông biết cái chết của người cha do cộng sản sát hại. Lẻ thường, con người ta ở trong hoàn cảnh ấy sẽ trở nên đau xót, đứng lên tố cáo tội ác, chất vấn sự thể rồi tới đâu thì tới. Nhưng ông ta vẫn cung cúc tận tụy phụng sự đảng.

Ông Đại tá Đặng Văn Việt, con hùm xám đường 4, có cha bị cộng sản đấu tố cho đến chết trong cải cách ruộng đất 1953, nhưng ông vẫn yên lặng suốt 60 năm qua, và vẫn cung cúc tận tụy phục vụ đảng. Câu chuyện gia đình ông được thuật lại ở đây.Đem tâm tình viết lịch sử: Lại chuyện nhà với chuyện nước non“. ở đây)

Ông Tổng Bí Thư đảng Trường Chinh Đặng Xuân Khu đã đấu tố cha mẹ ông tới chết trong cải cách ruộng đất, và tiếp tục phục vụ đảng cho đến chết. Chưa từng nghe thấy ông ta hay con cháu của ông ta tỏ ý hối tiếc về việc này.

Đảng là tối cao, trên cả cha mẹ và gia đình, tấm bảng Còn Đảng Còn Mình, treo trước cổng Bộ Công An ở Hà Nội 2010 (nguồn) nói lên điều ấy.

————–

Các cán bộ cao cấp một lòng phục vụ Trung Quốc để được cân nhắc lên các chức vụ cao hơn:

Hé lộ những bí mật của đảng –  Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnhLê Hiếu Đằng, 12-8-2013

———

Chuyện mấy cái phong bì

tác giả: Phan Chi

23-8-2013

Vì có tư tưởng đổi mới theo hướng đa nguyên đa đảng, tại Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ 8 khóa VI (tháng 3 năm 1990), ông Trần Xuân Bách đã bị phê phán gay gắt và bị kỷ luật, phải ra khỏi Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương và bị khai trừ khỏi Đảng. Tháng 8 năm 1990 ông nghỉ hưu với tư cách là chuyên viên Bộ Ngoại giao.

1. Tôi quen một ông luật sư. Quen qua thơ phú vì ông này làm thơ khá hay. Trước thềm Đại hội 7, ông này đang ở Đoàn Luật sư Đồng Nai, là cán bộ trẻ có triển vọng, được đi dự đại hội tỉnh đảng bộ Đồng Nai. Tại đại hội, ông phát biểu rất hăng hái, thẳng thắn theo tinh thần đổi mới. Để rồi ra khỏi đại hội, ông được mời thẳng về nhà giam và ở đó hai năm với cái tội là tay chân Trần Xuân Bách.

Một lần tôi vào Sài Gòn, được ông (nay đã được phục hồi đảng tịch, làm ở Đoàn Luật sư Tp HCM)) mời đi uống bia. Tôi hỏi:
– Vậy ông có quen biết gì ông Trần Xuân Bách không?
Ông lắc đầu cười:
– Quen biết gì đâu. Đến một trang tài liệu từ ông Trần Xuân Bách tôi cũng chả có. Mình là đảng viên quèn, làm sao quen được ông BCT?
Ừ, thôi, chuyện cũ qua rồi, không nói nữa, uống bia cho ngon miệng!

2. Hôm rồi tôi vô tình gặp bà Thịnh vợ ông Bách ở nghĩa trang Mai Dịch (đã viết cách đây vài hôm)
Bà Thịnh kể:
– Hôi anh Bách nằm bệnh viện, ông LKP vào thăm ông Hoàng Bích Sơn nằm gần phòng anh Bách nhưng không ghé thăm anh Bách. Mặc dù anh Bách có nhiều ân tình với LKP. Tôi phải xin cái phong bì có tiêu đề của VP Trung ương, bỏ vào đó 5 triệu rồi nói với anh Bách là anh LKP vào thăm nhưng anh ngủ nên em không gọi anh dậy. Ông ấy có gửi chút tiền bồi dưỡng.

Và nhiều lần như thế, có ông nào vào nhưng không ghé thăm anh là tôi lại ngụy tạo phong bì cho anh vui.
Trước khi mất anh Bách thanh thản lắm, nói:
– Đảng ta hơn các đảng khác ở chỗ chúng ta vẫn còn nhiều người tốt.

Nguồn: https://www.facebook.com/pcthang/posts/10200681846152089

Chú thích của TH:

Các từ viết tắt trong bài chủ và phần ý kiến.

-LKP = Lê Khả Phiêu, TBT đảng CSVN.

Hủi = cộng sản

Tiệc = đảng

TW= trung ương;  thí dụ ủy ban trung ương đảng…

  • Dân Choa Khổ! Gorbachev Việt Nam đến lúc chết mà cũng chưa được biết sự thật.
  • Nguyen Nguyen Không biết bây giờ ở bên kia thế giới ông Bách đã biết chuyện này chưa?
  • Phan Chi Dân Choa, Nguyen Nguyen, Chắc là biết rồi vì bà Thịnh kể cho tôi nghe lúc đứng ngay cạnh mộ ông Bách mà!
  • Nguyễn Xuân Thịnh Cô Thịnh còn chắt chiu những đồng tiền cơ cực để mua cho cụ Bách những tiêu chuẩn nhu yếu phẩm của một UVBCT mà lúc đó cụ đã bị cắt sạch.
  • Phan Chi Nguyễn Xuân Thịnh, Đúng vậy. Bà ấy kể vẫn đều đều mua sữa tươi “tiêu chuẩn BCT” cho chồng uống.
  • Nguyễn Xuân Thịnh Dạ, nhưng mà cô ấy mua giấu để cụ Bách vẫn nghĩ mình được TW chăm sóc đầy đủ.
  • Phan Chi Nguyễn Xuân Thịnh, Tôi chưa kể hết đâu. Ba năm liền ông ấy không nhận được một đồng xu lương nào nữa cơ!
  • Nguyen Nguyen Không có điều kiện tìm tòi, lục lọi, đọc nhiều nhưng cứ điểm qua một số tư liệu lịch sử thì thấy không có tổ chức chính trị nào be bét, toét toe và bẩn thỉu bằng các đảng cộng sản. Từ ĐCS Liên Xô, Trung Quốc, Hunggari, Bungari, CHDC Đức cho đến Triều Tiên, Việt Nam…
  • Nguyễn Xuân Thịnh Cái vụ không nhận được đồng lương nào là vi phạm PL, sau hình như cụ Tô có phàn nàn. Nhìn chung là em “khâm phục” tinh tần của từ ĐC.
  • Gã Đầu Bạc Đọc cái từ tắt LKP nhà em cứ nghĩ là một loại Phân Lân cơ,sau định thần lại mới ra,cơ mà nó cũng giống phân thật he heeê
  • Trung Dao Ngoc Đáng buồn nhất là ai cũng nói dối nhau, đến cả vợ cũng nói dối chồng mà rồi cho đó là mình làm đúng. Sao bà Thịnh cứ phải nói dối để ông Bách chết rồi vẫn tưởng Đảng còn người tốt.See Translation
  • Tit Bin Đọc cái còm của chú Trung Dao Ngọc cháu buồn mất năm phút. thấy chú chả hiểu j về phụ nữ VN cả.
    Thế là bà Thịnh có công làm cho các UVTW tốt lên hả chú Phan Chi?
  • Nguyen Nguyen Bà Thịnh làm vậy chắc cũng để gây tê cho ông Bách bớt nhức nhối, não nề thôi Trung Dao Ngoc ạ. Điều này cũng giống như người ta thường động viên người bị ung thư bằng cách dấu bệnh thôi mà.
  • Phan Chi Trung Dao Ngoc, Theo tôi không nên lên án bà Thịnh. Người vợ muốn cho chồng vui, chồng thanh thản trước khi chết. Người vợ làm việc đó theo cách mà bà ấy cho là tốt nhất. Với người sắp lìa cõi sống, chúng ta vẫn thường hay nói dối. Ví dụ ông cụ bị ung thư giai đoạn cuối nhưng con cháu chỉ bảo là viêm dạ dày, v.v.
  • Hoang Hai Bang Hủi tất cả thôi! Ông Bách mất sớm nên được đồng cảm kha khá, chứ ông sống thêm ít năm nữa cũng chửa biết thế nào. Kính mong ông ở thế giới bên kia thông cảm!
  • Phan Chi Hoang Hai Bang, Chú nói thế thì gay cho tôi với chú rồi! Mai rày con cái chúng ta nó nói các ông bô đều hủi hết thì hóa ra tôi với chú đều là người xấu? Ở đời có người xấu kẻ tốt chứ. Tôi không bênh vực ông TXB, tôi cũng không mê tín gì ông ta. Nhưng việc gì ông ấy làm tốt thì ta phải công nhận.
  • Nguyen Nguyen He he…Cứ theo như lối nghĩ của ku Bằng thì tất cả những ai chết sớm đều chưa đủ điều kiện để đánh giá là người tốt hay xấu!
  • Hoang Hai Bang Những việc khác em không nói. Nhưng trong phạm vi thông tin trong bài này thôi: Các cụ mình xưa – hòa nước sông chén rượu ngọt ngào. Ông TXB cần tí sữa tươi nuôi cái ảo tưởng về tình đồng chí!?!?!? Nếu đã đạt đến tầm vì người khác, sẽ rất an nhiên tự tại, chứ không quá lụy sầu vì lòng người đen bạc đâu… đấy, mấy cái ví dụ tí ti từ những thông tin nho nhỏ trong bài thôi! Bác Phan Chi với bác Nguyen Nguyen.
  • Ba Baloxanh Đang có quyển Đại Gia đấy, các bác nên đọc.
  • Nguyen Nguyen Hình như ku Bằng chưa đọc “Bên thắng cuộc” thì phải? Người xưa từng nói rằng, trong mọi sự kinh hoàng trên đời này thì không có gì khủng khiếp bằng chính sự quay lưng phản bội của đồng đội.
    Ở nước Nga Xô viết thời Staline hoặc nước Trung Hoa thời kỳ Mao Trạch Đông…đã có vô số các đồng chí vô cùng trung kiên trước giặc nhưng rồi cũng phải quỵ ngã không gượng nổi vì sự nham hiểm và đê tiện từ các đồng chí của mình một thời. Vì thế, đặt ra cho TXB một yêu cầu phải “an nhiên tự tại, không quá lụy sầu vì lòng người đen bạc” e rằng hơi có phần nào giống truyện chưởng Kim Dung đấy ku em ạ!
  • Phan Chi Hoang Hai Bang, sao ta lại cứ muốn người khác phải là Thánh, trong khi họ cũng chỉ là người để khi họ không phải là Thánh thì ta gọi họ là hủi? Mà thực ra ông TXB đâu có Cần Tý sữa tươi nuôi ảo tưởng tình đồng Chí. Bà vợ ông ấy thương chồng thì làm cho chồng bớt sốc, như Nguyen Nguyen nói đó là chút thuốc gây tê thôi mà?
  • Hoang Hai Bang Bên thắng cuộc là một tập hợp tư liệu đáng trân trọng của Ô sin Huy Đức. Nhưng trong cuốn này có một số chi tiết / tư liệu thấy không hợp lý, anh Nguyen Nguyen. Cái sự anh nói là khủng khiếp nhất thì thằng em này lại không cho là thế! Từ xửa xưa rồi…
  • Hoang Hai Bang Em không muốn ông ấy phải là thánh đâu bác Phan Chi. Mà cái từ ” hủi ” thì theo thói quen hành văn hơi tùy tiện, em không cho nó vào trong ngoặc kép thôi mà.Hề hề hề…
  • Phan Chi Hoang Hai Bang, thực ra cái bi hài trong mẩu chuyện của tôi là ở chỗ ông TXB cũng như nhiều người khác đã là nạn nhân của cái mà ông ấy cống hiến và theo đuổi. Đó mới là điều đáng quan tâm.
  • Hoang Hai Bang Vờng, cái này thì em nhất trí, bác Phan Chi. Nhất trí 100%. Em còm nhát đầu tiên là do cái câu cuối sùng trong cái sì ta tút của bác đấy thôi, chứ không em chỉ đọc rồi lai một phát!
  • Trung Dao Ngoc Xin lỗi các bạn tôi đã viết ra làm các bạn buồn. Đừng nghĩ tôi không hiểu bà Thịnh, cũng như nhiều người VN luôn “lựa lời mà nói”. Tôi thì luôn cho rằng lời nói thật dù cay đắng cũng đáng giá hơn nhiều những lời ngọt ngào giả dối. Hoặc nói ra, hoặc im lặng, đừng lừa nhau.
  • Zan Hanoi Chả có gì buồn cả, vì không chỉ “người VN” đầu bác Trung Dao Ngoc ạ, mọi người trên đời này đều “lựa lời mà nói” thế cả, mà cái tay nổi tiếng nhất môn này là Dale Carnegie trong “Đắc nhân tâm” – người Mỹ, được nhiều người Mỹ ca ngợi và không ít hơn chửi là “đệ nhất đạo đức giả”. Em thấy cụ bà TXB cư xử hoàn toàn hợp lý hợp tình.
  • Nam Sinh Đoàn Em xin miễn bàn.
  • Dang Long Vợ cụ B hay, lấy tiền túi này bỏ túi kia. Điển hình PNVN
    Vợ cụ Bách chắc lúc nào cũng phải sẵn PB 5 chai trong túi nhỉ.
  • Chinh Pham Em trân trọng sự thật. Sự thật là bài học tốt nhất để rút kinh nghiệm.
  • Bùi Công Sinh Vợ bác Bách thật có tâm
    Tất cả chỉ để chồng cầm mà vui
    Vì tưởng người tốt trên đời
    Vẫn còn nhiều lắm lọt vào “ Trung ương”
    Sự thật nghe thấy mà thương!
  • Nguyen Nguyen Bản chất của người phương Đông mà cụ thể là người Việt thường có nhiều kiểu thương người không giống như văn hóa phương Tây. Họ sẵn sàng che đậy, dấu diếm và ôm trọn mọi sự thật đau đớn, phũ phàng về mình để cho người thân yêu nhất của họ tránh được nỗi tan nát, thất vọng, buồn phiền trước những sự thật thảm thương không lối thoát. Hành động của bà vợ ông TXB cũng là một tính cách bẩm sinh, di truyền của nòi giống người Việt chúng ta. Nếu chỉ trích, lên án hành động và lối ứng xử của bà Thịnh với ông TXB là giả dối, e rằng chúng ta đã đơn thuần nhìn vào bề mặt của hiện tượng chứ chưa nhìn ra bản chất của vấn đề.
    Về vấn đề này, mỗi người đều có một quan niệm riêng, ít ai giống ai nhưng để nói về một ai hoặc một việc gì, theo mình hãy nhìn nó từ góc nhìn mang tính xã hội và các tập tính văn hóa của nó.
  • Cho Trang “Và nhiều lần như thế, có ông nào vào nhưng không ghé thăm anh là tôi lại ngụy tạo phong bì cho anh vui.
    Trước khi mất anh Bách thanh thản lắm, nói:
    – Đảng ta hơn các đảng khác ở chỗ chúng ta vẫn còn nhiều người tốt.”Hehe, “người tốt” trong Tiệc là những người dúi phong bì 5 củ/lượt cho chiến hữu ạ. Tiệc viên tiền đâu mà nhiều thế? Văn hóa phong bì đúng là do Tiệc phát minh ra chứ đâu! UV BCT cũng phong bì nhé, và có phong bì thì gọi là goodman nhé!
  • Tôn Nữ Ngọc Hoa Phụ nữ hạnh phúc nhất khi thấy người thân yêu của mình hạnh phúc . Bà Thinh hành xử như thế là hợp lẽ lắm. Vừa thêm niềm vui lại vừa giữ niềm tin vào tình cảm đồng chí cho chồng. NH ngưỡng mộ cái phong bì của bà lắm anh Phan Chi ạ. Cảm ơn anh nhé
  • Pham Doanh Ông Bách đã chống lại tập thể thì sao còn đồng chí ở cái tập thể ấy, và cần chi sự thăm viếng của họ ? Những cái phong bì ấy biết có làm ông vui không ?
  • Yen Bui De Nhung nam 90 ma bo phong bi tham nguoi om da ” nga ngua” cha con gi nhung 5 trieu? Nhung nguoi bo phong bi 5 tr moi la nguoi tot? Co ve nhu cac quan ( va phu nhan cac quan) cang to cang quan lieu anh nhi?
  • Phan Chi Yen Bui De, Nhà giột từ đâu hả em?
  • Tit Bin Chuyện vợ làm cho chồng vui lúc tuổi già bệnh tật là chuyện hết sức bình thường. Nghe các bác cứ đưa đồng chí đồng chiêc, trung ương trung iêc, tư tưởng tư tiêc vào đây chán hết cả mớ đời! Đồng chí mí trung ương thì là cái đêch gì ở đây. Ở đây người ta chỉ bàn đến cái tình người, tình người lúc về già, lúc sắp xuống lỗ, các bác ợ.
  • Phan Chi Tit Bin, Lúc nào rảnh chú thì thầm với cháu một điều nhé? Chỉ chú cháu mình biết thôi.
  • Tit Bin Ô con ki chú Phan Chi! Cả bố cháu cũng ko cho biết hả chú? Thế thì bố cháu lại nói: “Đảng mềnh còn nhiều người tốt thật”! Tội nghiệp ông già…
  • Yen Bui De Papa e sap 45 tuoi dang, ve huu, van con giu chuc quan nho teo (cap chu ky cho may tram dang vien 76 khu pho ay) van co chut qua cap nhi nhang. Ca nha e deu dang vien, om dau gi do deu co phong bi. Chi co e nhan vien quen, it bong loc nen luon phai chanh long vi cu cung luon noi: nguoi ta quy minh nguoi ta moi cho. Hoa ra e kg duoc quy huhu!
  • Lê Khánh Mai Buồn cho tình đồng chí trong buổi sa cơ

Đảng ta hơn ở chỗ vẫn còn nhiều người tốt?

Gocomay

nguồn: gocomay.wordpress.com

24-3-2013

Dạo này nhận Job (việc) mới, bận tối ngày. Nên cũng có phần sao nhãng việc đàn sáo (gõ phím). Nhưng hôm nay, tình cờ vào Quê choa đọc được Chuyện mấy cái phong bì của Phan Chi khiến mình lại tủm tỉm cười và có hứng loạn bàn chút cho đỡ “nhạt miệng” (chữ của NQL). Chứ cái thá vô công dồi nghề như mình, hơi đâu mà mua dây buộc cho nhọc lòng…

1.- Thời còn ở làng, hàng năm cứ đến lễ Hội chùa Thày (7/3 âm lịch) là mình hay cơm nắm muối vừng theo các anh chị đi trẩy hội. Nhớ dạo đó tinh đi bộ chứ làm gì đã có đủ xe đạp mỗi người một chiếc mà đi. Từ nhà đến núi Thày, đi tắt qua bãi Giá cũng phải tới mươi cây số. Nhưng cứ nghĩ tới cảnh được trèo lên các tảng đá tai mèo chênh vênh mà ngắm xuống khung cảnh chùa chiền, làng mạc và cánh đồng bên dưới là lòng mọi người lại háo hức một cách lạ kỳ. Không biết nhà thơ nổi tiếng xứ ĐoàiQuang Dũng (quê Đan Phượng) thời ở làng có giống tâm trạng của tôi không? Nhưng khi đọc tới cái câu “Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn/ Về núi Sài Sơn ngắm lúa vàng” trong tuyệt phẩm nổi tiếng Đôi mắt người Sơn Tây thì tôi tin cái đẹp hoang sơ của tuổi ấu thơ ở một vùng đầy ca dao ổ tích như xứ Đoài, người nào kinh qua chả cảm nhận được.

Cho đến một năm, khi tôi đã đi thoát ly được vài năm rồi. Hôm rủ bạn bè từ thành phố đạp xe ngót ba chục cây số về thăm lại núi Thày ngay sau hội chùa hàng năm. Chúng tôi lại leo ra các mỏm đá chơi vơi thi nhau chụp ảnh kỷ niệm. Đói lại trải báo lên các mỏm đá tai mèo, nơi có các tán cây hoa đại (cây bông xứ) để dùng bữa trưa một cách ngon lành. Vừa ăn vừa ngắm lúa vàng đang sắp vào vụ thu hoạch bên dưới. Khi vừa ăn xong, lúc thu dọn chiến trường thì phát hiện ra bên dưới các tảng đá thơ mộng đó là vô số các bãi phân khô (chắc do các du khách đi trẩy hội gửi lại) ở trong các khe đá được phủ những túm lá khô tai tái ngụy trang bên trên nên chả ai phát hiện được. Vậy mà bữa ăn vẫn ngon lành như thường. Thế mới biết cái câu “khuất mắt trông coi” là thế!

2.- Vào mùa xuân năm 1976, tôi cùng Lê Định và Vi Kiến Hoà (Hoà là thân phụ của nhà thơ Vi Thùy Linh) lên làm phim tốt nghiệp ở Trường Thanh Niên Lao Động XHCN Hoà Bình. Được ông Lượng – Bí thư đảng ủy và anh Xum hiệu phó đón tiếp rất thịnh tình và đưa đi quay ở tất cả các cơ sở vừa học vừa làm của nhà trường. Lên phân hiệu 2 rộng mênh mông bát ngát ở Đà Bắc thấy hàng loạt gốc dâu và gốc canh-ki-na cổ thụ bị đánh bỏ để chổng ngược trên các bờ ruộng ven đường. Hỏi ra thì được biết đó là hậu qủa của các chỉ thị (tùy hứng) của các vị lãnh đạo cao cấp nhất của đảng và nhà nước mỗi khi lên thăm nông trường cứ phán bừa là phải trồng cây gì và nuôi con gì khiến thầy trò cả trường bị nhiều phen khốn đốn. Nay không thu được chút lợi ích kinh tế nào đành phá bỏ toàn bộ để quay lại trồng sắn và xu hào cứu đói cho học sinh.

Năm 1979 khi tôi xin chuyển về làm việc tại Hãng phim TL&KH TW, kể lại chuyện đó cho anh em nghe, anh Thiệu (lúc đó làm quản đốc) cho biết chuyện đó các anh ấy cũng chẳng lạ gì. Anh kể, hồi ông Tố Hữu còn đương kim trưởng Ban tuyên huấn TW, một hôm xuống thăm Thái Bình, lúc qua phà Tân Đệ, anh lái xe tranh thủ lúc chờ phà chạy đi mua chuối về đãi thủ trưởng. Thời đó ở khắp Miền Bắc chuối tây người ta cắt ra bán theo túm, mỗi túm từ 2 đến 3 qủa. Ông Tố Hữu vừa ăn vừa hỏi anh lái xe kiêm cần vụ là mỗi túm như thế giá bao nhiêu? Anh lái xe nhanh trí nói 3 hào (thực tế là 5 hào) cho thủ trưởng đỡ xót. Vậy mà ông Lành đã nổi cơn tam bành nói: “chết.. chết thật, một túm chuối nhỏ xíu mà giá tới 3 hào, đắt bằng một bữa ăn tập đoàn…”. Ngay sau chuyến đi đó về ông cho gọi tất tật các cơ quan báo đài lên họp (trong đó có xưởng phim TL&KH) và chỉ thị phải ngay lập tức tuyên truyền rầm rộ cho các địa phương phải đẩy mạnh nuôi trồng 3 con và 3 cây. Trong đó chuối là một trong những cây được đặc biệt quan tâm…

3.- Một bộ phim hay khá hiếm hoi của điện ảnh xứ mình – phim Bao giờ cho đến tháng mười, tôi thấy ấn tượng đặc biệt với hình ảnh ông bố chồng cô Duyên (do Lại Phú Cương đóng). Có một chi tiết Đặng Nhật Minh xử lý khá đắt mà tôi để ý chưa thấy các nhà phê bình phim nào đề cập tới. Đó là chi tiết ông già tay run rẩy sờ vào khẩu súng lục đeo bên hông của cái anh bộ đội mà Duyên nhờ đóng giả chồng mình (đã chết) từ Cam-pu-chia trở về vào cái phút lâm chung của ông già đau khổ. Và ông ta đã được mãn nguyện trước khi nhắm mắt xuôi tay để về với tổ tiên. Khi mắt đã mờ nhòa mà bàn tay run rẩy vẫn cố gắng quở quạng chạm được vào cái bao da đựng khẩu súng ngắn anh bộ đội cùng đơn vị (mà cô Duyên nhờ) để cố lừa ông lần cuối (như đã từng lừa ông bằng những bức thư giả mạo nhờ thầy giáo làng viết giúp bấy nay) để mong ông được thanh thản phiêu diêu nơi tiên giới trước khi từ giã cõi trần. Thật kỳ lạ cái đứa con trai giả mạo vừa từ chiến trường khốc liệt trở về với súng lục đeo hông (biểu tượng sự thăng tiến trong quân ngũ) đã khiến ông trào nước mắt sung sướng. Vết thương chiến tranh, vết thương sâu nặng trong tâm con người đau khổ ấy coi như đã được vá lành trong cái phút tử biệt sinh ly! Dù đấy chỉ là một trò lừa của những người thân cùng bất đắc dĩ phải làm

4.- Chuyện mấy cái phong bì của Phan Chi có đề cập tới việc ông Bách (Trần Xuân Bách) đã bị mấy cái phong bì (nói dối) mà trước khi chết vẫn tấm tắc khen: “Đảng ta hơn các đảng khác ở chỗ chúng ta vẫn còn nhiều người tốt”.

Những ai đã đọc cuốn Bên thắng Cuộc (Chường 13 – Phần 2 – Quyền bính) thì sẽ càng rõ hơn tại sao lúc ông Bách không còn bổng lộc như thời “lên voi”, bà vợ trẻ của ông cựu Bí thư Trung Ương Đảng đã phải đi làm thêm vào ban đêm để phụ cho bữa cơm hàng ngày của gia đình đỡ bị bôi bác. Những điều dấu diếm (nói dối) nhỏ đó chắc cũng đã phần nào củng cố cái niềm tin (hão) cho một ông “vua thập thể” khi bị thất sủng vẫn tin rằng chế độ do ông tạo dựng vẫn không đến nỗi qúa cạn tàu ráo máng qúa đối với người đã ngã ngựa như ông. Ông đã nhắm được mắt để về cõi vĩnh hằng.

Ông Lê Hiếu Đằng trong lần tham gia biểu tình với các bạn trẻ (mùa hè 2011)

5.- Mấy hôm nay trên các diễn đàn báo chí quốc doanh như các báo QĐND; Nhân Dân; Đại Đoàn Kết và Công An Nhân Dân đã công kích dữ dội lên bài viết Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh… của ông Lê Hiếu Đằng mà không hề dẫn lại nguồn. Khiến tôi phải tìm đọc lại trên mạng một lần cho biết. (Xem ở đây). Thực ra những vấn đề ông Đằng nêu ra chả có gì mới mẻ cả. Đó thuần túy chỉ là sự công khai quan điểm cá nhân để gọi là “tính sổ” với ĐCS VN và với bản thân… một cách minh bạch, sòng phẳng như cách nói của ông Đằng. Nó như tiếng lòng của một người đã đi theo đảng ngót nửa thế kỷ. Nay quỹ thời gian cũng chả còn được là bao, lại đau yếu bệnh tật. Ông muốn mình và mọi người có suy nghĩ giống ông dứt khoát quan điểm một lần nhằm sửa lại những gì mà ông và đảng của ông đã gieo tai ương (dù vô tình hay cố ý) lên quê hương xứ sở và đồng bào mình.

Những lời từ đáy lòng ông như lời một người gần đất xa trời. Như tiếng khẩn thiết của một con chim kêu lên những tiếng bi thương và chân thật trước khi vĩnh biệt sự sống. Vậy mà…

Nếu so với Trần Xuân Bách hay Trần Độ, ông Lê Hiếu Đằng không phải là đối thủ nặng ký của giới chóp bu trong chính quyền CS đương thời. Trong thâm tâm, tôi đảm bảo giới lãnh đạo CS cũng chả thù oán cá nhân gì với một ông già chỉ ở tầm lãnh đạo bậc trung có tư tưởng cấp tiến đã về hưu, từng theo đảng tới già nửa đời người nay không còn tha thiết gì với tổ chức đảng (thời buổi chợ chiều) nữa.

Nhưng cái sợ của giới chóp bu là nếu để ngọn cờ tầm tầm bậc trung ấy mà tập hợp được một lực lượng đông đảo các đảng viên ly khai trở thành một lực lượng đối lập nặng ký nhằm cạnh tranh ảnh hưởng về mặt chính trị với ĐCS đang trị vì thì đó sẽ là một tai hoạ nhãn tìền. Vì thế những tên “lính gác” tư tưởng của đảng ở báo QĐND; Nhân Dân; Đại Đoàn Kết và CAND với phương châm “còn đảng còn mình” đã được lệnh tấn công và bôi nhọ bằng mọi giá vào con người và tư tưởng của Lê Hiếu Đằng. Nhằm tiêu diệt cái mầm đối lập (mà đảng không bao giờ chấp nhận) để tránh mọi hậu hoạ về sau.

Như vậy chẳng nói ai cũng rõ, nếu cứ khuất mắt trông coi như vụ dùng xong bữa (mà vẫn thấy ngon) ở đỉnh núi chùa Thầy. Chuyện các gốc cây cổ thụ ở trường Thanh niên LĐXHCN Hòa Bình hay túm chuối đắt hơn cả bữa cơm tập đoàn ở Tân Đệ. Chuyện công kích lại việc ”tính sổ” của ông Lê Hiếu Đằng… đã chứng tỏ những “đỉnh cao trí tuệ” của hệ thống quan liêu này luôn độc quyền chân lý và không bao giờ chấp nhận thực tiễn sinh động của cuộc sống đang diễn ra một cách khách quan khoa học hàng ngày.

Bởi bất kỳ thể chế toàn trị nào mà chả muốn bưng bít mọi thông tin và bắt muôn dân phải tin theo một thứ định hướng chủ quan mà không có một phản biện xã hội nào được phép tồn tại và thách thức lại ý chí sắt đá của tầng lớp cai trị độc quyền. Trong bối cảnh u ám ấy chuyện mấy cái phong bì và bữa những bữa ăn ít biến động trong mâm cơm hàng ngày trong câu chuyện ông Trần Xuân Bách bị thất sủng mà vẫn giàu trí tưởng thật về thể chế và tình người trong cái tổ chức sắt máu (qua câu ngộ nhận: Đảng ta hơn các đảng khác ở chỗ chúng ta vẫn còn nhiều người tốt) đã tự nó nói lên tất cả bản chất của sự việc rồi.

Trong câu chuyện phút lâm chung của ông bố chồng cô Duyên (Bao giờ cho đến tháng mười) lại đem đến cho ta một cảm nhận khác về mối quan hệ giữa thật và giả. Đôi khi sự dối lừa ngọt ngào còn giúp con người ta chữa lành các nỗi đau. Sự tuyệt vọng để giúp nhau cùng tồn tại trong cuộc sống vốn đầy tai ương bất hạnh. Như vậy ai dám bảo bất cứ cái dối gian nào cũng đều đáng trách? Khi những điều bất đắc dĩ ấy nó không chỉ là yếu tố tâm lý, chính trị mà còn tiềm ẩn cả yếu tố văn hóa tâm linh của dân tộc mình ở trong đó nữa.

Mặc dù vậy, đứng về mặt chính danh, một hệ thống mà chuyên dùng bạo lực và lừa mị để biện minh cho sự tồn tại của mình. Hệ thống ấy trước sau cũng sụp đổ. Có điều nó sẽ theo kịch bản nào?

Là con dân luôn nặng lòng với quê hương, ai chả muốn sự chuyển đổi ngọt ngào. Để chả bao giờ phải bị giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò….

Gocomay

_______________________

►Lê Hiếu Đằng : Những điều nói rõ thêm…và Suy Nghĩ trong những ngày nằm Bịnh (bản có sửa chữa)

Sự quẫn cùng về phương pháp định hướng dư luận của ba tờ báo lớn: Nhân dân, Quân đội Nhân Dân và Đại Đoàn Kết

AI VỤNG VỀ HƠN AI?

* * *

Nhiều sai lầm, lệch lạc trong bài viết trên giường bệnh của ông Lê Hiếu Đằng (09:09:00 24/08/2013)

Sự thật không như những điều anh Lê Hiếu Đằng suy nghĩ (24/08/2013)

“Màn tung hứng” vụng về (QĐND – Thứ Sáu, 23/08/2013, 0:45 (GMT+7)

Khi người bệnh sám hối (23/08/2013)

——————–

http://ngoclinhvugia.wordpress.com/2013/08/11/dem-tam-tinh-viet-lich-su-lai-chuyen-nha-voi-chuyen-nuoc-non-bang-phong-dang-van-au/

Một phản hồi to “►Suy nghĩ của đảng viên khác với người bình thường…”

  1. San Le said

    HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ
    HAY LÀ MẬT HỘI BÁN NƯỚC THÀNH ĐÔ

    Lê Duy San

    Sau khi cưỡng chiếm được miền Nam Việt Nam, bọn lãnh đạo Hà Nội cảm thấy Trung Cộng quá lấn áp Việt Nam; nếu không sớm thoát khỏi sự kìm kẹp này thì sớm muộn gì, Việt Nam, nếu không trở thành một tỉnh của Tầu thì cũng trở thành một nước nô lệ Tầu như hai lần Bắc thuộc trước. Do đó bọn lãnh đạo Hà Nội đã thi hành chính sách đánh tư sản mại bản để không những cướp đoạt tài sản của người miền Nam mà cả của người Hoa và trục xuất người Hoa ra khỏi Việt Nam bằng cách cho vượt biên bán chính thức. Điều này đã làm cho Trung Cộng nổi giận. Không những thế, bọn lãnh đạo Hà Nội còn xua quân sang Cao Miên để đánh nhau với bọn Khmer Đỏ là bọn đang cầm quyền và được Trung Quốc ủng hộ và trợ giúp lúc bấy giờ. Trung Cộng cho rằng bọn lãnh đạo Hà Nội là một bọn “ăn cháo đá bát” và cần phải dậy cho chúng một bài học. Đó là nguyên nhân của cuộc chiến Việt Trung vào năm 1979.
    Tuy nhiên cuộc chiến Việt Trung 1979 vẫn không làm bọn lãnh đạo Hà Nội khiếp sợ vì. chính Trung Quốc cũng thiệt hại và đã phải rút lui, chỉ chiếm giữ một số đất vùng biên giới, Ải Nam Quan và thác Bản Giốc. Hơn nữa, bọn lãnh đạo Hà Nội vẵn còn chỗ dựa vũng chắc, đó là Liên Sô, một cường quốc vẫn còn đang ở vị thế vững mạnh nhất nhì thế giới về quân sự. Do đó chúng vẫn tiếp tục đánh nhau với Khmer Đỏ và dựng lên một chính phủ thân Việt Nam do Heng Samrin làm chủ tịch.
    I/ Nguyên nhân đưa đến Hội Nghị Thành Đô.
    Sau 10 năm chiến tranh với Khmer Đỏ (1979-1989), Việt Nam tổn phí cũng nhiều. Hơn nữa, Liên Sô, lúc bấy giờ do Gorbachev nắm quyền, chủ trương xét lại, nên bọn lãnh đạo Hà Nội không còn trông mong gì ở Liên Sô nữa. Năm 1989, bức tường Bá Linh xụp đổ. Cộng Sản Hà Nội càng cảm thấy rất nguy hiểm nếu vẫn cứng dắn với Trung Quốc nên đã quyết định rút quân toàn bộ khỏi Campuchia để làm hài lòng Trung Cộng và ngỏ ý muốn sang thăm Trung Quốc để hàn gắn lại tình hữu nghị hai nước. Trung Cộng cũng biệt vậy, nhưng thấy Mỹ đã thay đổi chính sách đối với Cộng Sản Việt Nam, nên cũng cảm thấy nếu qúa cứng dắn với Cộng Sản Việt Nam có thể bất lợi. Do đó mà Hội Nghị Thành Đô đã được manh nha hình thành. Theo các tư liệu được Trung Quốc tiết lộ thì vào chiều ngày 28/8/1990, Đại Sứ Trung Cộng Trương Đức Duy ở Việt Nam đã nhận được chỉ thị từ trong nước để chuyển tới Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh một thông điệp như sau: “Tổng Bí Thư Giang Trạch Dân và Thủ Tướng Lý Bằng hoan nghênh Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh và Chủ Tịch Hội Đồng Bộ Trưởng Đỗ Mười thăm nội bộ Trung Quốc từ ngày 3 đến ngày 4 tháng 9 năm 1990, cũng hoan nghênh Cố Vấn Phạm Văn Đồng cùng đi.” (Xem thêm tại http://nghiencuuquocte.net/forums/topic/hoi-nghi-thanh/).
    Hội Nghị Thành Đô, đúng ra là một Mật Hội bán nước, được diễn ra vào ngày 3 và 4 tháng 9 năm 1990 tại tỉnh Tứ Xuyên bên Tầu. Cả hai chính phủ Trung Cộng và Việt Cộng đều không chính thức loan báo về bất cứ một tin tức gì về Hội Nghị này. Người ta chỉ mới biết được trong 2 năm gần đây nhờ Wikileaks và một vài tài liệu khác như Nhật Ký của Lý Bằng, Hồi Ký của Trần Quang Cơ, bài viết của Lý Gia Trung (Tham Tán Chính Trị ĐSQ Trung Cộng), bài viết của Trương Thanh (Vụ Phó Vụ Á Châu Bộ Ngoại Giao Trung Cộng) v.v…mà phiá Trung Cộng đã tiết lộ.
    II/ Nội dung Hội Nghị Thành Đô.

    Lý Bằng, Giang Trạch Dân, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Phạm Văn Đồng.
    Hội nghị thành Đô không hề nói gì tới những thiệt hại mà Trung Cộng đã gây cho Việt Nam trong chiến tranh Việt Trung năm 1979 và cũng không đề cập gì tới những phần đất của Việt Nam ở biên giới, đến Ải Nam Quan, đến thác Bản Giốc mà Trung Cộng đã chiếm. Trái lại, đảng Cộng Sản Việt Nam lại xin được làm một khu tự trị trực thuộc Bắc Kinh. Wikileaks xác định văn kiện đó là một trong 3,100 bức điện thư lưu trữ tại Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ. Biên bản buổi họp kín giữa Nguyễn Văn Linh, Tổng Bí Thư đảng CSVN, Đỗ Mười, Chủ tịch Hội Đồng Bộ Trưởng, đại diện phía Việt Nam, và Giang Trạch Dân, TBT/CSTQ, Lý Bằng, Thủ tướng Trung Cộng, đã họp 2 ngày từ 3 và 4-9-1990, tại Thành Đô thuộc tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc. Tài liệu chi tiết như sau:
    “Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng Chủ Nghĩa Cộng Sản, đảng Cộng Sản và nhà nước Việt Nam đề nghị phía Trung Quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt Nam sẽ cố hết sức mình để vun đắp tình hữu nghị lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao Trạch Đông và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dày công xây đắp trong quá khứ. Và Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung Ương tại Bắc Kinh, như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tân Cương, Tây Tạng, Quảng Tây”.
    “Phía Trung Quốc đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để đảng CSVN “giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc.”
    Tháng 11 năm 1991, sau hội nghị Thành Đô, lãnh đạo cao cấp hai đảng, hai nước liên tiếp thăm viếng lẫn nhau. Sự giao lưu, hợp tác giữa hai bên về các lãnh vực chính trị, kinh tế, quân sự, khoa học kỹ thuật, văn hoá v.v… được mở rộng, nâng lên tầm cao là bước đầu của việc hội nhập.
    Tiếp tục thúc đẩy tiến trình bí mật 30 năm Thành Đô, Giang Trạch Dân đưa ra chiêu bài để ngụy trang là phương châm 16 chữ vàng. Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu nhất trí ngay và cam kết luôn luôn thực hiện với quyết tâm cao độ để hoàn thành “đại cuộc” đó. Thế là phương châm 16 chữ vàng ra đời từ đó. Bản tuyên bố chung về 16 chữ vàng chính thức được Giang Trạch Dân và Lê Khả Phiêu ký vào tháng 2 năm 1999.
    Ngày thứ bảy, 31 tháng 5, 2014 đài BBC đưa tin như sau: “Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam nói quan hệ Việt-Trung vẫn “phát triển tốt đẹp” và so sánh xung đột hiện nay trên Biển Đông với ‘mâu thuẫn gia đình’.

    Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh
    GS Carl Thayer cho biết: “Giới chức Việt Nam thường có thói quen nói chung chung và không đi vào cụ thể”, do đó ta có thể nhận ra ‘mâu thuẫn gia đình’ nằm trong đại gia đình các dân tộc Trung Quốc. Còn Ngoại Trưởng Nguyễn Cơ Thạch của Việt Cộng thì than thở: “Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu.” Chính vì lời nói này mà ông đã bị mất chức Ngoại Trưởng.
    Cho dù Wikileaks không tiết lộ, thì xuyên qua những hành động hèn nhát và bất động mà đảng CSVN đã thể hiện và nhiều người đã xác nhận đó là hành động bán nước và Hội Nghị Thành Đô là Hội Nghị Bán Nước..
    Do kinh nghiệm ở hai khu tự trị Tây Tạng và Tân Cương, chính quyền trung ương ở Bắc Kinh đã kiềm chế CSVN bằng cách đặt chiếc vòng kim cô lên đầu CSVN cho nên những tên Hán gian hiện nay như cá nằm trên thớt, không dám cựa quậy hay phản đối gì.

    HBSơn, PVĐồng, NVLinh, Giang Trạch Dân, (áo xám đứng giữa), LBằng, ĐMười, và HHà.
    Theo Huỳnh Tâm tác giả bài “Tiến Trình Đàm Phán Bí Mật Thành Đô 1990” thì “Kỷ yếu hội nghị bí mật Thành Đô 1990″, mà Nguyễn Văn Linh đã ký kết gồm có 5 qui ước Việt Cộng phải tuân thủ thực hiện:
    1 – Xác định chủ quyền vùng đảo Bạch Long Vĩ và Vịnh Bắc Bộ.
    2 – Laoshan thuộc về lãnh thổ Trung Cộng.
    3 – Xác định chủ quyền biên giới Trung-Việt từ đất liền đến Biển Đông.
    4 – Áp đặt luật pháp Trung Quốc vào Việt Nam.
    5 – Kế hoạch đưa quân đội Trung Quốc vào Việt Nam.
    Kết quả của Hội Nghị Thành Đô là Giang Trạch Dân đã cho CSVN thời gian 30 năm để tiến hành “sự nghiệp vĩ đại” đối với Việt Nam cho nên gọi đó là “đại cuộc” và việc thực hiện chương trình 30 năm nằm trong khuôn khổ “4 tốt và 16 chữ vàng”. Vì thế cứ mỗi lần có tranh chấp gì thì Bắc Kinh khuyên nhũ Việt Cộng hãy vì “đại cuộc”, và CSVN luôn luôn cam kết thực hiện 4 tốt là: “Láng giềng tốt, Bạn bè tốt, Đồng chí tốt, Đối tác tốt” và 16 chữ vàng là: “Láng giềng hữu nghi, Hợp tác toàn diện, Ổn định lâu dài, Hướng tới tương lai”. Và tất cả những Tổng bí thư, chủ tịch nước, Chủ tịch quốc hội và thủ tướng của Việt Nam đều phải qua diện kiến lãnh đạo Trung Cộng. Tổng bí thư, chủ tịch nước của Việt Nam đều phải ký những bản Tuyên bố chung xác định quyết tâm thúc đẩy, hợp tác toàn diện trên phương châm 4 tốt và 16 chữ vàng mà thực chất là hoàn tất lộ trình 30 năm (1990-2020), để sát nhập vào “đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”.
    Tóm lại, hội nghị Thành Đô không những để tái lập bang giao giữa hai nước được tổ chức công khai vào hai ngày 3 và 4 tháng 9 năm 1990 tại Thành Đô, Tứ Xuyên, mà còn là để cho CSVN xin được sát nhập vào đại gia đình các dân tộc Trung Quốc tức sát nhập Việt Nam vào Trung Quốc. Vì thế gọi Hội Nghị Thành Đô là Hội Nghi Bán Nước của Việt Cộng cũng không sai.
    Cho mãi đến khi Wikileaks phổ biến tài liệu mật đó thì người Việt ở nước ngoài mới biết đến, nhưng đối với đa số người trong nước thì nó vẫn còn là một bí mật. Vì thế, để lừa bịp nhân dân Việt Nam, chương trình 30 năm mà hai đảng Cộng Sản nầy thực hiện được ngụy trang dưới những từ ngữ mỹ miều như “đại cuộc”, “phương châm 16 chữ vàng”, “hợp tác chiến lược toàn diện”, “Ủy ban Chỉ đạo Hợp tác toàn diện” v.v…
    Bọn Tàu được vào Việt Nam không cần Visa nhập cảnh, nên tự do đi lại như chúng đã từng đi vào Tây Tạng, Tân Cương, Mãn Châu, Nội Mông. Bọn chúng đã có mặt trên khắp hang cùng ngỏ hẻm của đất nước Việt Nam. Trong 65 khu chế xuất, khu công nghiệp, không nơi nào vắng bóng bọn Tầu.
    Chúng chiếm đóng các vị trí chiến lược, từ việc thuê đất 306,000 hecta trong 50 năm với giá rẻ mạt ở biên giới phía Bắc, từ Bauxite Tây Nguyên đến Cà Mau, chúng di dân tới ở và có thể thành lập nhiều sư đoàn của đạo quân thứ năm với những công nhân người Hoa, mà thực chất là binh sĩ, tình báo, đặc công. Họ nắm trong tay những bản đồ vị trí các nhà máy điện, nhà máy nước, các cơ quan quốc phòng, cơ xưởng sản xuất v.v…
    Chúng thuê dài hạn những đất đai mầu mỡ của Việt Nam và cho di dân tới tạo lập thành những khu riêng biệt của người Hoa mà công an Việt Nam không được vào đó để kiểm soát.

    Trung tâm thương mại Đông Đô Đại Phố ở Bình Dương

    “Sau Casino của người Hoa ở Đà Nẳng chỉ dành cho người nước ngoài, lại đến khu phố dành riêng cho người Hoa ở Bình Dương, Hà Tĩnh v.v… nơi mà người Việt cũng không được bén mảng tới. Vậy trong tương lai, người Việt còn được sử dụng một phạm vi đất đai là bao nhiêu bởi vì biển, rừng, đô thị đều tràn ngập người Hoa ?
    Phố Tàu là khu vực riêng biệt của cộng đồng người Hoa, người Việt khó len chân vào. Phố Tàu ở Bình Dương mang tên Trung Tâm Thương Mại Đông Đô Đại Phố, trong đó có một trường Đại học quốc tế Miền Đông, một bịnh viện có cả 1,000 giường cho bệnh nhân, một khu vực ăn chơi, giải trí gồm: các sân vận động thể thao, sân golf, các cửa hiệu thương mại, các nhà hàng sang trọng v.v…
    Bọn Tàu sinh hoạt theo phong tục tập quán của họ và luật pháp Việt Nam bị bỏ ra ngoài. Nhân viên công lực VN không được vào để kiểm tra cần thiết hay để kiểm soát an ninh khu vực. Ngay cả nghĩa địa người Hoa ở Việt Nam cũng là một khu vực riêng biệt bất khả xâm phạm. Vậy thử hỏi chủ quyền quốc gia của Việt Nam còn hay đã mất?

    Lê Duy San 6/2015

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: