Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Tám 16th, 2013

►TƯỜNG THUẬT QUANH PHIÊN TÒA PHÚC THẨM XÉT XỬ Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha

Posted by hoangtran204 trên 16/08/2013

TƯỜNG THUẬT QUANH PHIÊN TÒA PHÚC THẨM XÉT XỬ HAI SV YÊU NƯỚC

 NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN VÀ ĐINH NGUYÊN KHA
 

Kết quả phiên tòa Phúc thẩm xử 2 sinh viên yêu nước:
– Đinh Nguyên Kha: 4 năm tù giam.
– Nguyễn Phương Uyên: 3 năm tù treo.

Hôm nay, 16.8.2013 tòa án nhân dân tối cao mở phiên tòa phúc thẩm xét xử vụ hai sinh viên yêu nước Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha. Phiên tòa được nói là công khai, nên ngay từ nhiều ngày trước rất nhiều người quan tâm đã đổ về Sài Gòn rồi Long An để được tham dự.

Chiều qua, đông đảo các nhân sĩ trí thức, các blogger nổi tiếng đã đến trại giam để thăm gặp hai em Uyên và Kha. Trong số họ có các vị: Huỳnh Kim Báu, Huỳnh Ngọc Chênh, Kha Lương Ngãi, Nguyễn Tường Thụy…Cuộc gặp diễn ra trong thời gian không dài nhưng mọi người đều vui mừng vì thấy sức khỏe và tinh thần các em khá tốt. 08h00: Anh Viễn Nguyễn từ HN vào dự tòa, vừa bị đưa lên xe ô tô để đưa về đồn CA Tân An.

Anh Trương Dũng cũng đã bị bắt vào đồn cùng anh Viễn. LM Thoại: Hai bên GD vẫn chưa ai được vào trong toà! Đã bị bắt đi 3 người: Thuý Nga, Anh Dũng, Anh Nguyễn Thiện!  NTT thông báo: Không khí khủng bố bao gồm khắp phiên tòa. An ninh đã bắt đi Viễn, Phan Trung Lương, mẹ con Trần Nga và Trương Dũng, tất cả là 4 người. Nhà báo Kha Lương Ngãi bị bắt đưa về đồn.
(Ông Kha Lương Ngãi nguyên là Phó Tổng biên tập báo Sài Gòn Giải phóng, TP HCM)  Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh đang có mặt tại trước cửa tòa án cho biết: Ngoài việc 4 người bị bắt, công an còn xông vào giằng co cháu bé Tài trên tay chị Thuy Nga (mẹ của bé). Sợ nguy hiểm mọi người chặn xe không cho công an chở đi. Ông Huỳnh Kim Báu phải nằm xuống trước bánh xe để chặn xe lại.

Trước đó, vì không ai được vào phiên tòa, kể cả chị Nguyễn Thị Kim Liên là mẹ của Kha và Uy nên mọi người tổ chức biểu tình tại chỗ, hô vang khẩu hiệu phản đối phiên tòa “công khai” và đòi trả tự do lập tức cho các em.

Tiếp đó, mọi người bắt đầu đi bộ tuần hành một vòng thành phố Tân An rồi mới trở về trước cửa tòa án.

Hôm nay, có hàng trăm nhân viên an ninh làm việc quanh tòa, với các công cụ trấn áp và vẻ mặt bặm trợn. 

 

09h30: Luật sư Hà Huy Sơn đã trở ra. Ông cho biết tòa án đã mời ông ra ngoài vì Nguyễn Phương Uyên từ chối luật sư bào chữa.

Như vậy, phiên tòa hôm nay không có thân nhân nào có mặt trong tòa, mà cũng không có luật sư bào chữa. 

Luật sư Hà Huy Sơn cho biết: “Cả ba bạn Uyên, Kha và Uy đều từ chối luật sư. Lý do, các bạn này cho rằng phiên tòa đã có bản án, luật sư vào chỉ trang điểm cho phiên tòa mà thôi, nên không cần. Chính các bạn sẽ lên tiếng tự bảo vệ mình trước phiên tòa. Tinh thần các bạn rất mạnh mẻ, rất cương quyết và luôn luôn khẳng định mình vô tội. Chỉ chống Trung Quốc, không chống Việt Nam.” (Theo VRNs). 

 Bà Nguyễn Thị Nhung, mẹ của Phương Uyên tuyên bố sẽ chết tại sân Tòa án. Công an đang bu lại rất đông. (VRNs).


Từ Long An, blogger Nguyễn Tường Thụy mô tả “Không khí khủng bố trùm khắp phiên tòa!

 

Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh cho biết: Sáng nay có rất đông các nhân sĩ trí thức, các nhà hoạt động đã tới quan sát phiên tòa như: các ông Huỳnh Kim Báu, Kha Lương Ngãi, nhà thơ Hoàng Hưng, Tô Lê Sơn….Một xe chở bà con từ Vũng Tàu thì đã bị chặn không tới được tp Tân An của tình Long An.

Từ Lanney Tran cho biết: 

 10h30 Tòa tạm ghỉ giải lao. Nguyên Kha được đề nghị mức án từ 5-6 năm, Phương Uyên vẫn y án 6 năm. Đến 14h chiều sẽ tiếp tục diễn tuồng..

 Mọi người ở ngoài tòa án hô to khẩu hiệu “Đả đảo Trung Quốc xâm lược!”, “Đả đảo tay sai bán nước!”. Mọi người vừa đi vừa biểu tình trên đường Trương Định về phía siêu thị Coop Mark. Phiên tòa dự kiến sẽ bắt đầu trở lại lúc 2 giờ chiều.

 Khi xe các bị cáo đi ngang qua, tuy không có ai thấy rõ những người bên trong, nhưng theo lời của LS Hà Huy Sơn, cả 3 đều ở trong và Đinh Nhật Uy không phải là bị cáo. 

 

Theo lời chị Dương Thị Tân, mẹ của Uy & Kha là chị Kim Liên trong lúc dằng co để giữ người (1 bác lớn tuổi lúc đang bị an ninh kéo đi) thì chị Kim Liên bị té, xỉu và bị thương cột sống. Bà con nằm xuống đường để cản xe bắt người đi, an ninh không nương tay đánh đập bà con để mở đường cho xe, bản thân chị Dương Thị Tân cũng bị đạp vào bụng. Trước đó bố của Đinh Nguyên Kha cũng bị công an bắt đưa đi đâu không rõ.  11h10: Hai mẹ con chị Trần Thuy Nga đã được trả tự do. Một số hình ảnh từ Fb Thuy Trang Nguyen – Truong Dung:

 
 
Hai mẹ con Trần Thị Nga (Hà Nam) băng qua đường
 
 
 
Mọi người nằm xuống đường chặn xe cảnh sát không cho đưa mẹ con Trần Thị Nga đi
 
 
 
 
Chị Nhung (mẹ Phương Uyên) quá bức xúc vì những gì diễn ra hôm nay, hiện ngất xỉu…

11h30: Nhà báo Kha Lương Ngãi, anh Nguyễn Viễn (từ Hà Nội vào) đã được trả tự do ngay sau khi phiên tòa buổi sáng kết thúc. Mọi người cùng nhau đi ăn trưa, lấy lại sức để chiều xem diễn tuồng tiếp. 

BUỔI CHIỀU:

Buổi chiều: gần một trăm người vì không vào được tòa án nên tập trung thành đoàn biểu tình quanh các đường phố Tân An hô vang khẩu hiểu Phương Uyên, Nguyên Kha vô tội, trả tự do cho người yêu nước…có mặt trong đoàn thấy có các nhân sĩ Huỳnh Kim Báu, Tô Lê Sơn, nhà thơ Hoàng Hưng, nhà báo Kha Lương Ngãi (mới được thả ra lúc 11g30), Bùi Hằng, Nguyễn Thị Tân, Nguyễn Hoang Vi An Đổ Nguyễn, Đốp Catherine, Cha Đinh hữu Thoại, Quyet Le Quoc , mẹ con Thuy Nga (mới được thả ra), Hoàng Dũng Cdvn, các bạn trẻ No U, bà con Bà Rịa Vũng Tàu…

Hiện đoàn đang đi quanh phố và kéo ra lối sau tòa án. Lực lượng công an chỉ ngăn chặn không cho vào khu vực tòa án, còn đoàn biểu tình mang theo nhiều khẩu hiệu đi quanh phố không bị ngăn chặn và quấy rối. Chính quyền Long An tỏ ra tôn trọng quyền biểu tình của người dân.

Chùm ảnh trên FB của Vy Vu và Đinh Huu Thoai:

 
 
 

 Chiều nay 3 giờ tòa tuyên. Theo thông tin truyền ra, phiên buổi sáng Nguyên Kha xin giảm án nhưng không hề nhận tội. Phương Uyên vẫn cứng cỏi tự bào chữa và tuyên bố mình vô tội.

Ls Nguyễn Thanh Lương, người duy nhất có mặt tại phiên tòa sáng nay (mặc dù Uyên & Kha từ chối luật sư, nhưng Ls Lương có mặt để đại diện cho Uy vụ dân sự – đòi lại tài sản) cho biết,

Trong phiên tòa, Phương Uyên đã hùng hồn tuyên bố: “Tôi không cần giảm án. Tôi chỉ cần toà xử đúng người đúng tội. Tôi cho rằng chống ĐCS không phải chống phá đất nước, dân tộc. Các ông đừng đánh đồng!

Đoàn biểu tình đang quay về cổng trước tòa án hô vang nhiều khẩu hiệu.  16h26: Được tin Tòa đã tuyên án: Đinh -Nguyên Kha: 4 năm tù giam.
– Nguyễn Phương Uyên: 3 năm tù treo.

 

Tin và ảnh bản tường thuật được thu thập từ nhiều nguồn. Xin chân thành cảm ơn các bạn!

Xin đa tạ chư vị đã quan tâm theo dõi.
———

Như ta biết, đảng CSVN và Nhà Nước rất hiếu chiến và háo thắng.  Một khi họ đã quyết định bắt giam và xử tù ai rồi, thì bản án ấy hầu như không thay đổi, trừ phi có sự can thiệp đổi chát bản án ấy với nước ngoài. Kết quả của phiên tòa ngày 16-8 đã cho thấy sự đổi chát ấy. Bây giờ thì đảng CSVN và nhà nước hoặc ông Trương Tấn sang có thể gọi phone qua Mỹ hỏi: Ông Obama ơi! Như thế này ông và quốc hội Mỹ đã hài lòng chưa? Chừng nào các ông thực hiện việc ấy cho chúng tôi? –Trần Hoàng

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »

►Luật gia Lê Hiếu Đằng: “Một xã hội dân sự mạnh mới mong huy động được sức mạnh của toàn thể dân tộc để chống lại bành trướng Bắc

Posted by hoangtran204 trên 16/08/2013

Với căn bệnh ác tính tại nhà riêng, Lê Hiếu Đằng (LHĐ) gượng ngồi lên tiếp chúng tôi. Xanh, gầy, hai chân hơi phù, bàn tay đưa ra mềm và không có được hơi ấm nóng, ông nói nhỏ, chầm chậm. Rõ ràng ông đang rất yếu. Nhưng khi chúng tôi ngỏ ý muốn phỏng vấn để ông nói rõ thêm những ý tưởng của mình sau bài Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh ông đã gửi gắm trên BVN, mắt ông sáng hẳn lên, giọng nói bỗng khoẻ lên và ngày càng mạnh mẽ. So với ngày ông tiếp chuyện BVN lần đầu tiên cách đây gần ba năm để rồi cho ra đời hai bài viết đầu tiên của ông trên thế giới mạng “lề trái” (Dân chủ là giải pháp cho các vấn đề của đất nước,…), ý kiến của ông về con đường dân chủ hoá giờ đây thật dứt khoát, triệt để, rõ ràng. Nhưng hôm nay câu chuyện của chúng tôi có lúc trầm xuống, ông nghẹn ngào, mắt ứa lệ khi nói đến việc lý tưởng Cách mạng bị phản bội, nhân dân đau khổ triền miên. Vận nước đã đến hồi “bĩ cực”, không thể trì hoãn việc dân chủ hoá, xây dựng thể chế đa đảng để đất nước thoát khỏi hiểm nghèo. Bauxite Việt Nam  (BVN)

 

Chia sẻ bài viết này

 

Luật gia Lê Hiếu Đằng (Trả lời phỏng vấn BVN)  15-8-2013

Bauxite Việt Nam (BVN) : Trong bài Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh mới đăng trên BVN và đang được lan truyền rộng rãi trên mạng, ông đã nói rõ quan điểm phải có thể chế đa đảng cho nước Việt Nam. Xin hỏi quan điểm ấy đã hình thành như thế nào trong ý thức tư tưởng của một người đảng viên Cộng sản trung kiên như ông?LHĐ: Thực ra đã lâu, từ khi tôi là giảng viên triết học Mác Lênin và chủ nghĩa xã hội khoa học, tôi đã thấy chủ trương cấm đa nguyên đa đảng là không phù hợp với ngay chủ thuyết Mác. Khi Đảng Cộng sản Việt Nam đã phải công nhận kinh tế thị trường, nhiều thành phần kinh tế, trong đó có kinh tế tư nhân, tồn tại nhiều giai cấp với những lợi ích khác nhau, thì cơ sở hạ tầng ấy quyết định kiến trúc thượng tầng phải có đa đảng để bảo vệ quyền lợi của các nhóm xã hội khác nhau.

Đảng Cộng sản Việt Nam chủ trương không đa nguyên đa đảng nhưng điều này chưa hề thể chế hoá thành văn bản pháp luật, quyền tự do lập hội vẫn được Hiến pháp thừa nhận tuy đã bị trì hoãn mãi không thực thi. Những điều này tôi suy nghĩ đã lâu rồi. Vấn đề là thời điểm nào thì thích hợp để nêu ra. Hiện nay, những khuynh hướng đối lập với Đảng Cộng sản đã xuất hiện, tại sao ta không có những chính đảng ra đời để khắp trong Nam ngoài Bắc, khi có những ý kiến phản đối đường lối, chính sách của Đảng Cộng sản thì lập tức được đưa ra công khai?

Ngay trong Đảng Cộng sản, ngày càng nhiều đảng viên muốn ra khỏi đảng hoặc đã lẳng lặng bỏ sinh hoạt đảng. Tại sao việc này lại không làm công khai? Tại sao ta không nghĩ đến việc lập ra một chính đảng, vì đó là quyền công dân được Hiến pháp bảo hộ.

Còn vì sao ta nên lập một đảng xã hội dân chủ? Ta biết rằng chính “Mác già” cũng đã bỏ chủ trương chuyên chính vô sản thay bằng con đường xã hội dân chủ như đường lối của Đệ Nhị Quốc tế. Trên thế giới hiện nay, dân chủ xã hội là trào lưu mạnh mẽ, là xu hướng tiến bộ nhất. Đi theo con đường này, ta có chỗ dựa vững chắc ở bạn bè quốc tế. Ta cũng đã từng có hai đảng Dân chủ và Xã hội, nay cũng có thể khôi phục hai đảng này, nhưng nội dung phải hoàn toàn khác, thực chất là đối lập chứ không phải “bánh vẽ”, hình thức, chỉ là công cụ của Đảng Cộng sản như trước đây.

BVN: Cũng có ý kiến cho rằng các đảng viên tốt không nên ra khỏi Đảng Cộng sản, mà phải ở lại để làm cho Đảng chuyển hoá. Ông nghĩ thế nào về ý kiến này?

LHĐ: Điều đó là hy vọng đã lâu, nhưng đến nay thì tôi đánh giá là không còn khả năng. Bởi vì những người lãnh đạo cao nhất của Đảng đã không chứng tỏ được họ vì quyền lợi của đất nước. Chỉ một cái khẩu hiệu “còn Đảng, còn mình” của công an là đủ cho ta biết họ vì cái gì? Có một số vị cấp tiến như Võ Văn Kiệt muốn thay đổi, nhưng cũng bất lực và không thể thoát khỏi sự ràng buộc của Đảng. Cho nên phải có một xã hội dân sự mạnh để kiểm soát quyền lực nhà nước, mà đảng chính trị là hình thức cao nhất của xã hội dân sự.

BVN: Có sự lo ngại rằng: đấu tranh có tổ chức là hình thức mà chính quyền kỵ nhất, nên việc lập chính đảng sẽ bị trấn áp tàn khốc. Ông có sợ điều đó xảy ra?

LHĐ: Tất nhiên sẽ có sự đàn áp, và bắt bớ là chuyện rất có khả năng xảy ra. Nhưng nếu đã là một tập thể mạnh thì sợ gì bắt bớ. Tôi có thể bị bắt, một số người đi đầu có thể bị bắt, nhưng những người còn lại sẽ tiếp tục đấu tranh, sẽ có hàng trăm, hàng ngàn người tiếp tục chiến đấu, không thể bắt hết mọi người.

Thời gian vừa qua cho thấy ngày càng nhiều người dũng cảm lên tiếng, và lên tiếng ngày càng mạnh mẽ, có nhiều người mà mình không ngờ. Ngay trong Hội đồng Dân chủ & Pháp luật thuộc Uỷ ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, khi góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992, tôi rất bất ngờ vì có những vị trưóc đây rất “hiền lành” nhưng nay lại quyết liệt đòi bỏ Điều 4 Hiến pháp vì cho rằng nếu duy trì điều này thì không bao giờ có được dân chủ thật sự, Quốc hội, Hội đồng Nhân dân chỉ là công cụ để hợp thức hoá sự độc quyền của Đảng Cộng sản mà thôi. Hay vụ Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp, văn bản 72 người ký còn nêu vấn đề một cách nhẹ nhàng, nhưng khi bản Dự thảo sửa đổi lần 4 đưa ra trình Quốc hội, thì 40 người lên tiếng phản đối rất quyết liệt, đòi đa nguyên đa đảng rõ ràng.

Vậy thì đừng lo chuyện bắt bớ. Riêng tôi, tôi không sợ bị bắt. Mình không thể lùi bước khi người dân đã chịu quá nhiều đau khổ [ông nghẹn ngào một lúc rồi mới nói tiếp]…, người dân đã hy sinh quá nhiều, để rồi có một chế độ như ngày nay so với chế độ Sài Gòn còn tệ hơn. Sự hy sinh kéo dài của người dân hầu như vô ích, những mục tiêu của cuộc Cách mạng là Độc lập, Tự do đã bị phản bội. Tôi không thể chấp nhận điều đó.

BVN: Còn một lập luận nữa, cho rằng lúc này phải tăng cường đoàn kết toàn dân để chống lại nguy cơ Bắc xâm, vậy việc ly khai Đảng Cộng sản có lợi hay có hại?

LHĐ: Phải đoàn kết, nhưng vấn đề là đoàn kết dưới sự lãnh đạo sáng suốt của một chính đảng lấy quyền lợi của đất nước, của dân tộc, của nhân dân là lý do tồn tại duy nhất, chứ không phải vì quyền lực, vì lợi ích phe nhóm như hiện nay. Trong cuộc đấu tranh bảo vệ độc lập và toàn vẹn lãnh thổ, chúng ta không thể trông cậy vào ai khác ngoài sức mạnh của dân tộc. Một chính đảng đối lập chính là kháng thể để chống những căn bệnh đã trở nên bất trị do thể chế độc tài tạo nên cho xã hội, cho dân tộc. Chúng ta chỉ có thể đoàn kết với sự đối thoại công bằng, sự đồng thuận về mục tiêu, lý tưởng.

BVN: Ngoài những điều đã viết đã nói ra, ông còn những điều gì muốn chia sẻ với bạn đọc BVN?

LHĐ: Có hai việc bây giờ ta phải làm. Một là về tư tưởng, phải kiên quyết từ bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin đã quá lạc hậu. Phe gọi là Cộng sản chỉ còn Việt Nam, Trung Quốc, Cuba, chưa kể Bắc Triều Tiên với thể chế quái dị không biết ta có ôm vào phe mình hay không, nếu có thì quá xấu hổ.

Về công việc thực tế, bây giờ phải tập trung xây dựng xã hội dân sự mạnh, trong đó có chính đảng đối lập. Phải bắt đầu cho cuộc vận động thành lập một chính đảng mới. Một xã hội dân sự mạnh mới có thể làm áp lực để Đảng Cộng sản cầm quyền phải thay đổi theo hướng dân chủ. Như vậy mới mong huy động được sức mạnh của toàn thể dân tộc để chống lại bành trướng Bắc Kinh.

BVN: Mấy ngày qua, có nhiều thư của bạn đọc trong, ngoài nước gửi tới hưởng ứng bài viết và lo lắng cho sức khoẻ của tác giả. Xin thay mặt tất cả bạn đọc của BVN cầu chúc ông vượt qua được bệnh tật hiểm nghèo để tiếp tục đóng góp cho cuộc đấu tranh dân chủ đang ở bước gian nan nhưng đường đi đã rộng mở, chắc chắn sẽ thành công.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | 1 Comment »

►Ghi nhanh về chuyến đi thăm Uyên, Kha và Uy trong tù

Posted by hoangtran204 trên 16/08/2013

Ghi nhanh về chuyến đi thăm Uyên, Kha và Uy trong tù

Huỳnh Ngọc Chênh

Theo blog Huỳnh Ngọc Chênh

15-8-2013

reblog danluan.org

Chia sẻ bài viết này


Đoàn khách thăm trước cổng trại tạm giam công an tỉnh Long AnKhi Nguyễn Tường Thụy, Lê Quốc Quyết, tôi và một vài bạn trẻ đến cổng trại tạm giam Long An thì cũng vừa lúc một một băng rôn đỏ rực ” Nhiệt liệt chào mừng” được kéo lên treo trước cổng trại. Tôi nói đùa: “He he, họ nhiệt liệt chào mừng chúng mình đấy”.

Đến gần hóa ra là “Nhiệt liệt chào mừng đại biểu dự lễ khánh thành trại tạm giam công an tỉnh Long An”. Nhà tù mới được xây dựng rất to đẹp và hoành tráng trên một khu đất rộng mênh mông cách trung tâm thành phố Tân An (tỉnh lỵ Long An) khoảng chừng 10km. Vì vậy đường đi đến trại tạm giam rất thuận lợi, đỡ vất vả cho những người nhà đi thăm nuôi thân nhân trong trại.

Vào trong khu thăm nuôi, chúng tôi bất ngờ khi gặp các anh Huỳnh Kim Báu, Kha Lương Ngãi, Mai Văn Muôn đại diện cho nhóm nhân sĩ trí thức Sài Gòn đến thăm viếng và tặng quà cho ba em Phương Uyên, Nguyên Kha và Nhật Uy. Và bất ngờ hơn nữa, khi thấy blogger Phạm Chí Dũng đang đứng quây quần bên cạnh nhóm bạn trẻ là bạn bè của Uyên, Kha và Uy. Phạm Chí Dũng đã từ sáng sớm, một mình cỡi xe gắn máy từ Sài Gòn chạy xuống đây. Gia đình Phương Uyên, bên cạnh anh Linh, chị Nhung là bố mẹ, còn có em trai nhỏ và cậu ruột từ Phan Thiết vào đi cùng với chị Tân vợ anh Điếu Cày. Gia đình Nguyên Kha, Nhật Uy thì ngoài mẹ Liên, chị Như là chị cả của Kha, Uy còn có cô vợ chưa cưới của Uy cùng các cháu nhỏ.

Sáng nay người đi thăm tù khá đông, chúng tôi cùng gom hết chứng minh nhân dân đưa cho chị Nhung vào đăng ký thủ tục thăm nuôi rồi ngồi chờ. Nhân viên trại tạm giam Long An làm việc khá nghiêm túc và chấp hành đúng quy định của luật pháp là cho phép tất cả chúng tôi được vào thăm tù nhân theo nguyện vọng. (Những trại giam khác như trại giam anh Điếu Cày, trại giam chị Tạ Phong Tần…ngăn cản người thân quen vào thăm tù nhân là làm trái pháp luật). Rất tiếc, khi chúng tôi đến thì gia đình chị Liên đã làm xong thủ tục đăng ký thăm nuôi Nguyên Kha và Nhật Uy nên chúng tôi chỉ làm thủ tục đăng ký thăm nuôi chung với gia đình Phương Uyên.

Nguyên Kha được ra trước tiên, do không đăng ký nên chúng tôi chỉ được đứng ngoài cửa sổ nhìn vào. Tuy vậy, tôi và Phạm Chí Dũng vẫn vào trong cùng với mẹ và chị gái của Nguyên Kha. Bên kia khung kiến, chàng trai trẻ cao lớn, mạnh khỏe và tươi tắn bước ra ngồi vào ghế. Nguyên Kha có khuôn mặt cân đối, ánh mắt sáng, hai hàng lông mày đậm và sắc tạo ra nét cương nghị của một người đàn ông cứng cõi. Kha cười khá tươi khi chào mọi người và trong suốt thời gian nói chuyện qua ống nghe với chị gái và cháu gái. Chị Liên, mẹ Kha ngồi hàng ghế phía sau cùng tôi, chị nói hôm nay chị không được phép nói chuyện với Kha. Tôi tỏ ra ngạc nhiên, chị giải thích: Những lần thăm nuôi và gặp gỡ trước đó chị đã nói nhiều, trong đó có những điều người ta cho là bất lợi nên lần nầy phải viết cam kết chỉ vào thăm chứ không cho tiếp xúc nói chuyện (?) Quy định chỉ cho mỗi tù nhân được 20 phút nói chuyện với người nhà, nhưng hôm nay, các giám thị tỏ ra dễ dãi, linh hoạt cho Nguyên Kha ở lại thêm 5 phút. Qua sắc thái tươi tỉnh của Nguyên Kha suốt buổi tiếp xúc với gia đình và qua hỏi chuyện chị của Nguyên Kha sau đó, chúng tôi biết rằng tinh thần em rất vững vàng cho phiên tòa ngày mai. Kha rất cảm động khi thấy các bạn của mình và biết có các nhân sĩ và blogger chúng tôi đến thăm và gởi quà. Em tươi tỉnh và đầy vẻ tự tin vẫy tay chào chúng tôi trước khi bước vào.

Tiếp theo sau đó là Phương Uyên và Đinh Nhật Uy, tất cả chúng tôi, trên 10 người đều được vào trong phòng để chờ cả hai bước ra. Tuy nhiên chúng tôi chỉ thấy mỗi Đinh Nhật Uy với chiếc áo thun vàng nổi bậc và nụ cười thật tươi bước ra vẫy tay chào. Tất cả các tù nam đều hớt tóc ngắn, riêng Đinh Nhật Uy vẫn để nguyên mái tóc dài như vẫn thấy các ảnh của em trên facebook, vì Uy chưa phải là phạm nhân (đến bây giờ chúng tôi thật tình vẫn chưa hiểu Uy bị bắt vì lý do gì, chẳng lẽ vì vài câu chống Trung cộng trên facebook mà áp em vào điều 258?). Hôn thê của Uy được ưu tiên nói chuyện với Uy suốt cả buổi thăm nuôi. Uy mới bị bắt nên biết rất nhiều người trong đoàn đến thăm, vừa nói chuyện với người yêu nhưng thỉnh thoảng vẫn vẫy tay chào chúng tôi bên ngoài. Sau người yêu là đến chị gái của Uy. Chị Liên cũng không nói chuyện với con trai, chỉ giải thích: Tôi mới làm việc với nó suốt cả ngày cách đây mấy hôm rồi. Lần này Uy ra tòa phúc thẫm vụ Uyên – Kha với tư cách người có trách nhiệm liên quan chứ không phải ra tòa vì chính vụ của Uy. Tài sản của Uy tại cửa hàng điện tử bị tịch thu trong vụ án Uyên – Kha, và Uy đã gởi đơn kháng nghị.

Phải chờ đến hơn 20 phút thì mới đến lượt Phương Uyên ra.


Anh Huỳnh Kim Báu, đại diện các nhân sĩ trí thức trao quà cho Phương Uyên qua chị Nhung, mẹ Phương UyênTất cả chúng tôi hơn 10 người đều đồng loạt bật đứng lên khi một cô gái trẻ thật xinh đẹp dưới màu áo trắng học trò còn mang bảng hiệu nhà trường bước ra. Chúng tôi xuýt vỗ tay vang trời nhưng chợt nhớ lại không được phép làm ồn tại phòng thăm nên dừng lại. Em sáng lóa và rạng ngời với nước da trắng ngần không thua màu trắng tinh của chiếc áo nữ sinh mà em đang mặc. Khuôn mặt em đầy đặn và cương nghị với ánh mắt rạng ngời sau đôi kiếng cận gọng đen. Em chỉ nhìn chúng tôi gật đầu chào trước khi ngồi xuống mà cảm xúc chúng tôi dâng trào. Mắt Nguyễn Tường Thụy dường như đang nhòe đi. Chị Tân khẽ nhắc: Anh đừng khóc đấy nhé. Rồi nắm tay kéo Thụy ra sau trong khi tất cả chúng tôi dồn vào đứng vòng quanh sau lưng anh Linh và chị Nhung, bố mẹ của Uyên. Em trai 8 tuổi của Uyên được giám thị cho chạy vào bên trong ôm chầm lấy chị, hai chị em tíu tít hôn nhau.

Vì có tên đăng ký chính thức thăm Uyên nên tất cả chúng tôi đều được nói chuyện với Uyên. Sau một hồi tâm sự với nhau, ba mẹ Uyên nhường ống nghe cho chúng tôi. Anh Huỳnh Kim Báu nói trước. Anh giới thiệu thành phần trong đoàn đến thăm cho Uyên biết và động viên em tiếp tục cứng cỏi, kiên định nếu thấy rằng chọn lựa của em là đúng đắn. Cũng cần phải nhắc lại rằng anh Huỳnh Kim Báu là cựu tù 8 năm ở Côn Đảo trước năm 75. Sau anh Huỳnh Kim Báu là hai anh Kha Lương Ngãi và Mai Văn Muôn là hai nhà báo kỳ cựu của SGGP và đài VOV. Phạm Chí Dũng vừa ở tù ra nên có nhiều chuyện để nói với Uyên, anh cũng nói với Uyên về nội dung một cuốn sách mà anh vừa gởi tặng cho em. Tôi hỏi thăm em chuyện ăn ở trong tù và cho em biết tinh thần và thái độ của em ở phiên tòa sơ thẫm rất ấn tượng đã gây ra sự xúc động trong lòng mọi người, mong em giữ nguyên tinh thần đó trong phiên tòa ngày mai. Tôi hỏi em có nhắn nhủ gì với bạn bè bên ngoài, em nói: Cám ơn tất cả sự quan tâm của mọi người dành cho hai em và em tin rằng sự công bằng sẽ đến với hai em trong nay mai.

Nguyên Kha và đặc biệt là Phương Uyên là niềm tin, là nguồn cảm hứng của Nguyễn Tường Thụy nên anh đã viết đến 15 bài về vụ án của hai em. Từ lâu anh đã tự xem Phương Uyên là con của anh. Anh bay từ Hà Nội vào để dự phiên tòa và để mong gặp em. Cách đây hai ngày, anh đã gặp ba mẹ Uyên và nói lên nguyện vọng muốn nhận làm cha nuôi Phương Uyên. Anh Linh và chị Nhung rất cảm động nhận lời nhưng nói rằng cũng còn tùy thuộc vào Phương Uyên. Thế nên hôm nay, khi ngồi đối diện với Phương Uyên, cầm ống nghe lên và nghe Phương Uyên thốt lên chữ cha trìu mến, Nguyễn Tường Thụy đã bậc khóc, nước mắt anh ràn rụa. Một blogger cứng cỏi, một người lính kiên cường đã để cho sự nhạy cảm của một nhà văn lay động tấm lòng.

Lê Quốc Quyết và các bạn trẻ khác của Phương Uyên cũng được nói chuyện với Phương Uyên. Và dường như Phương Uyên đã truyền niềm tin đến cho mọi người. Nên sau đó, Lê Quốc Quyết đã ghi trên facebook: Đi thăm Phương Uyên để động viên tinh thần em và gia đình, không ngờ khi gặp em thì mình được động viên tinh thần nhiều hơn. Liệu có quá không khi mình nói rằng “đất nước này cả thế kỷ giờ mới có được con người như em”!

Không quên cám ơn các anh cán bộ ở trại tạm giam Long An. Các anh đã làm việc rất nghiêm túc và đối xử hòa nhã, thân thiện với tất cả người đi thăm trong đó có anh em chúng tôi. Bên cạnh đó, do trại giam mới xây dựng nên cơ ngơi khá khang trang, chỗ chờ của thân nhân và phòng thăm nuôi khá lịch sự và thoáng mát. Tuy vậy vẫn có một nhân viên an ninh cầm camera liên tục chụp ảnh và ghi hình chúng tôi, không biết để làm gì trong khi đó chúng tôi đã gởi giấy chứng minh có hình ảnh và đầy đủ các thông tin cá nhân cho bộ phận tiếp nhận đăng ký thủ tục thăm nuôi.

Long An, 15.8.2013

Posted in Tự Do ngôn Luận, Trại Tù | Leave a Comment »