Trần Hoàng Blog

►Giải mã: ý nghĩa của món quà mà chủ tịch Trương Tấn Sang đã tặng cho TT Obama

Posted by hoangtran204 trên 27/07/2013

Khi TT Ngô Đình Diệm viếng thăm Mỹ 8-5-1957, TT Eisenhower ra tận phi trường nghênh đón với hàng quân danh dự dàn chào. Trên đường từ phi trường về thủ đô, đoàn xe của TT Diệm đã được 50.000 người Mỹ đón chào và chúc mừng hai bên lề đường. TT Diệm ra đọc diễn văn trước Quốc Hội Mỹ và bài diễn văn nói về chính sách của ông (ở VN) đã được cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa tán thưởng nhiệt liệt. TT Diệm đã có những buổi gặp gỡ riêng với  TT Eisenhower và Bộ trưởng Ngoại giao John Dulles  (nguồn 1)

khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang qua Mỹ hôm 25-7-2013, ông chỉ được đón tiếp rất bình thường khi đến Mỹ. Ra đón ông tại phi trường, có ông được đại sứ Mỹ tại VN, đại diện Bộ Ngoại Giao, và các nhân viên tòa đại sứ VN tại Mỹ…  (nguồn 2).

Chủ tịch Trương Tấn Sang được TT Obama đón tiếp 1 giờ 15 phút, từ 10:00 đến 11:15 sáng, 25-7-2013, và sau đó TT Obama đã lên phi cơ bay ghé thăm và đọc diễn văn ở tiểu bang Florida, nói về chính sách kinh tế của ông với thành phố cảng Jacksonville,  lúc 11 giờ 50 sáng và trở lại White House lúc 5:25 chiều cùng ngày. 

 

http://www.nytimes.com/2013/07/26/world/asia/obama-and-vietnams-leader-pledge-deeper-ties.html?pagewanted=all&_r=0

Món quà mật mã

Đinh Từ Thức

Theo Da Màu

Chia sẻ bài viết này

Sáng ngày 25 tháng 07, 2013, sau cuộc thảo luận riêng với Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang, Tổng Thống Obama đã mở cửa Phòng Bầu Dục cho báo chí chứng kiến lời phát biểu của hai ông, tổng cộng kéo dài 18 phút 32 giây.

Vào cuối lời phát biểu kéo dài gần 9 phút, kể cả thời gian chuyển sang Việt ngữ, ông Obama cho biết, trước khi kết thức cuộc thảo luận riêng, ông Trương Tấn Sang đã tặng ông một món quà, là bản sao lá thư Ông Hồ Chí Minh gửi cho cố Tổng Thống Truman vào năm 1946, yêu cầu Mỹ giúp đỡ. Báo chí không được coi món quà đó như thế nào. Cũng như không được biết ông Obama tặng ông Sang cái gì.

Giới thông thạo cho biết, theo truyền thống gần như cố định của các nhà lãnh đạo Việt Nam XHCN, quà tặng trong các dịp chính thức xuất ngoại, thường là ba món sơn mài: Hình ông Hồ, Chùa một cột, hay Tháp rùa. Và thường công bố hình chụp màn tặng quà để bàn dân thiên hạ chiêm ngưỡng.

Vụ ông Sang tặng quà ông Obama có vẻ ngoại lệ, bất thường tới mức khó hiểu. Vậy, phải tìm tòi cho ra lẽ. Từ vài chi tiết được ông Obama tiết lộ, có thể lần ra manh mối phần còn lại.

Trước hết, những chi tiết được biết: Món quà là cái gì? – Bản sao một bức thư. Ai là người gửi? – Hồ Chí Minh. Ai là người nhận? – Truman. Thời gian? – năm 1946.

Những bí ẩn còn lại: Thư viết ngày nào? Nói gì? Giá trị và ý nghĩa?

Người viết có trong tay cuốn “LETTERS TO THE OVAL OFFICE From the files of the NATIONAL ARCHIVES: Dear Mr. President”, do Dwight Young soạn, National Geographic Society xuất bản năm 2005. Theo tài liệu này, trong đời mình, ông Hồ có hai lần cầu cứu tổng thống Mỹ giúp đỡ:

Lần thứ nhất, tại Versailles năm 1919, ông Hồ đã thất bại trong việc trình bầy kế hoạch mưu tìm độc lập cho Việt Nam trước Tổng Thống Woodrow Wilson.

Lần thứ nhì, năm 1946, ông Hồ cầu cứu sự giúp đỡ của Tổng Thống Harry Truman, nhưng không được đáp ứng. Nơi trang 116 tài liệu này, có hình chụp văn kiện ông Hồ gửi Tổng Thống Truman.

Thật ra, đây không phải là “bức thư”, mà chỉ là một bức điện tín (telegram), phương tiện thông tin nhanh hàng đầu cách đây nửa thế kỷ và nay đã bị đào thải.

Dưới đây là hình chụp bức điện tín:

 

 

Và nguyên văn được chép lại cho rõ:

VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA

CHÍNH PHỦ LÂM THỜI HANOI

FEBRUARY 28 1946

 

BỘ NGOẠI GIAO

TELEGRAM

PRESIDENT HOCHIMINH VIETNAM DEMOCRATIC REPUBLIC HANOI

TO THE PRESIDENT OF THE UNITED STATES OF AMERICA WASHINGTON D.C.

ON BEHALF OF VIETNAM GOVERNMENT AND PEOPLE I BEG TO INFORM YOU THAT IN COURSE OF CONVERSATIONS BETWEEN VIETNAM GOVERNMENT AND FRENCH REPRESANTATIVES THE LATTER REQUIRE THE SECESSION OF COCHINCHINA AND THE RETURN OF FRENCH TROOPS IN HANOI STOP MEANWHILE FRENCH POPULATION AND TROOPS ARE MAKING ACTIVE PREPARATIONS FOR A COUP DE MAIN IN HANOI AND FOR MILITARY AGGRESSION STOP I THEREFORE MOST EARNESTLY APPEAL TO YOU PERSONALLY AND TO THE AMERICAN PEOPLE TO INTERFERE URGENTLY IN SUPPORT OF OUR INDEPENDENCE AND HELP MAKING THE NEGOTIATIONS MORE IN KEEPING WITH THE PRINCIPLES OF THE ATLANTIC AND SAN FRANCISCO CHARTERS

RESPECTFULLY

HOCHIMINH

Điện tín đề ngày 28 tháng 02, 1946 mà mãi đến ngày 11 tháng 03, Bạch Ốc mới nhận được và cho vào hồ sơ, không có phúc đáp cho ông Hồ. Xin được dịch sang Việt ngữ nội dung điện tín:

ĐIỆN TÍN

CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA HÀ NỘI

GỬI TỔNG THỐNG HỢP CHÚNG QUỐC HOA KỲ WASHINGTON D.C.

THAY MẶT CHÍNH PHỦ VÀ NHÂN DÂN VIỆT NAM TÔI XIN BÁO NGÀI RẰNG TRONG CUỘC ĐỐI THOẠI GIỮA CHÍNH PHỦ VIỆT NAM VÀ CÁC ĐẠI DIỆN PHÁP PHÍA PHÁP ĐÃ ĐÒI TÁCH RỜI NAM VIỆT VÀ QUÂN PHÁP TRỞ LẠI HÀ NỘI STOP

TRONG KHI ẤY DÂN VÀ QUÂN PHÁP ĐANG TÍCH CỰC SỬA SOẠN CHO MỘT CUỘC TẤN CÔNG BẤT NGỜ TẠI HÀ NỘI VÀ ĐỂ QUÂN LÍNH XÂM LẤN STOP VÌ THẾ TÔI KHẨN THIẾT ĐÍCH THÂN KÊU GỌI NGÀI VÀ NHÂN DÂN HOA KỲ CẤP BÁCH CAN THIỆP ỦNG HỘ NỀN ĐỘC LẬP CỦA CHÚNG TÔI VÀ GIÚP LÀM CHO VIỆC THƯƠNG THẢO PHÙ HỢP HƠN VỚI NHỮNG NGUYÊN TẮC CỦA CÁC HIẾN CHƯƠNG ĐẠI TÂY DƯƠNG VÀ SAN FRANCISCO.

TRÂN TRỌNG

HỒCHÍMINH

Đến đây, coi như đã biết rõ món quà ông Sang tặng Obama. Bây giờ, đến việc xét giá trị và ý nghĩa của nó.

Về thực chất, món quà hầu như vô giá trị. Nó không có giá trị nghệ thuật, cũng không có giá trị như một tài liệu lịch sử.

Giả tỉ, đây là món quà ông Obama tặng ông Sang, ít ra còn có chút ý nghĩa, vì Mỹ có bản chính bức điện tín, là tài liệu tàng trữ trong văn khố quốc gia, không thể đem làm quà tặng, ông Obama có thể cho chụp một bản sao, đem tặng ông Sang mang về làm kỷ niệm.

Đàng này, Mỹ đã có bản chính, tại sao ông Sang còn tặng bản sao? Nhất là bản sao đó đã được in trong sách phát hành rộng rãi, ai cũng có thể dễ dàng có được. Có ai khùng đến nỗi, đem bản sao một họa phẩm tặng người đang làm chủ bản chính? Không ai còn lạ gì về trình độ thông minh của các nhà lãnh đạo đảng Cộng Sản VN, nhưng chẳng lẽ họ tối dạ đến mức đó?

Vậy, chỉ còn cách tìm ra ý nghĩa của món quà. Người viết nghĩ rằng sau khi giải mã, món quà bản sao “Điện tín” có thể đọc như sau:

EMAIL

CHỦTỊCH TRƯƠNG TẤN SANG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM HÀ NỘI

GỬI TỔNG THỐNG HOA KỲ BARACK OBAMA WASHINGTON D.C.

THAY MẶT CHÍNH PHỦ VÀ NHÂN DÂN VIỆT NAM TÔI XIN BÁO NGÀI RẰNG TRONG CHUYẾN ĐI BẮC KINH VỪA RỒI PHÍA TRUNG QUỐC ĐÃ ĐÒI TÁCH RỜI CÁC QUẦN ĐẢO HOÀNG SA VÀ TRƯỜNG SA CỦA CHÚNG TÔI ĐỂ SÁT NHẬP VÀO LÃNH THỔ CỦA HỌ STOP

TRONG KHI ẤY TRUYỀN THÔNG VÀ LÃNH ĐẠO TRUNG QUỐC VẬN ĐỘNG DƯ LUẬN ĐỂ ĐẨY MẠNH CHIẾN DỊCH XÂM CHIẾM VIỆT NAM BẰNG KINH TẾ VÀ KỂ CẢ BẰNG QUÂN SỰ NẾU CẦN STOP

VÌ THẾ TÔI KHẨN THIẾT ĐÍCH THÂN CẦU CỨU NGÀI VÀ NHÂN DÂN HOA KỲ CẤP BÁCH CAN THIỆP ĐỀ HỖ TRỢ NỀN ĐỘC LẬP CỦA CHÚNG TÔI VÀ GIÚP CHO VIỆC THƯƠNG THẢO PHÙ HỢP HƠN VỚI CÁC HIẾN CHƯƠNG CỦA LIÊN HIỆPQUỐC VÀ ASEAN.

TRÂN TRỌNG

TRƯƠNG TẤN SANG

Ngoài nội dung đã giải mã trên đây, món quà còn tiềm ẩn một tái bút, tuy không được viết bằng mật mã, nhưng ông Obama có thể hiểu ngầm: 

“Năm 1946, Truman đã bỏ lỡ cơ hội giúp Việt Nam, nên phải mất 67 năm, tiêu tốn hàng ngàn tỷ đô la, cùng với mạng sống của trên 58 ngàn quân nhân và vẫn còn hàng ngàn người mất tích, Mỹ mới sắp mang được McDonald tới Việt Nam. Bây giờ, nếu bỏ lỡ cơ hội lần nữa, thiệt hại sẽ khôn lường. Dear Bros Obama, đừng để tái diễn bài học xương máu cũ”.

———————-

Điểm nhấn trong chuyến thăm của Tổng thống Clinton đến Việt Nam còn nóng hổi sau 13 năm

nguồn blog caunhattan.wordpress.com

26-7-2013

Ngày 3/7/2000 hai nước Việt Nam – Hoa Kỳ ký Hiệp định thương mại song phương, mở đường cho thương mại hai nước phát triển mạnh , làm nền tảng VN gia nhập WTO, tạo điều kiện cho một số cải cách về chính trị.

Ngày 17/11/2000, Clinton nói chuyện tại ĐH Quốc gia HN đề cao tầm quan trọng của công dân với các quyền tự do, tầm quan trọng của nhà nước pháp quyền trong phát triển kinh tế, tầm quan trọng của nền kinh tế thị trường, vai trò của kinh tế tư nhân.

Chiều 18/11/2000, tại trụ sở Trung ương Đảng, đ/c Lê Khả Phiêu tiếp Tổng thống Clinton. Trước buổi tiếp, Bộ chính trị đã họp rất kỹ để thống nhất nội dung. Mọi người đều cảm nhận là sẽ có những pha khá căng nên đồng chí Giang “dài” – hiện là đại sứ, Phái đoàn thường trực của VN bên cạnh LHQ- được chọn dịch buổi này cho thoát ý của Tổng bí thư; Vừa rồi, đồng chí Giang cũng tháp tùng Chủ tịch  nước thăm Hoa Kỳ.

Về buổi tiếp Clinton tại ĐH Quốc gia, cố giáo sư Nguyễn Văn Đạo (Ủy viên Trung ương Đảng, Giám đốc) đã phải rất vất vả và chịu nhiều sự giám sát. Ông từng tâm sự: “người ta” xuống tận trường, bắt phải vỗ tay thế nào, đi đứng, chào nhau ra sao, chỉ được nói cái gì, không được vỗ tay hưởng ứng cái gì, cười như thế nào v.v. Mà chỉ đạo là trực tiếp từ lãnh đạo cao nhất. Đảng – Đoàn nhà trường có trách nhiệm chọn những sinh viên thuộc thành phần “ưu tú” cho vào dự.

Hơn 10 năm sau, những nội dung mà Clinton nhắc nhở đối với VN còn nguyên giá trị đến ngày nay tại nước ta. Hãy suy ngẫm mà xem: Vấn đề hiến pháp dân chủ. Các quyền tự do cơ bản được tôn trọng thế nào? Xây dựng nhà nước pháp quyền ra sao? Trách nhiệm của nhà nước đối với nhân dân, vấn đề chống tham nhũng, tư pháp độc lập, vai trò của báo chí tự do, sự phát triển kinh tế tư nhân …

Những sợi chỉ trên tại Việt Nam dường như càng ngày càng rối rắm trong một định hướng mà đích đến còn rất mịt mờ với cái đuôi XHCN (nên nhớ rằng trong văn kiện ký kết Hiệp định và văn kiện VN xin gia nhập WTO không có chỗ nào có cái đuôi XHCN – cái này là sản phẩm thuần túy “nội địa hóa”).

Hơn chục năm sau, những người nông dân mất sinh kế, mất ruộng đồng và những công nhân mất nhà máy, mất việc làm giật mình tự hỏi họ đang đi về đâu với cái đuôi XHCN này?

Lược trích bài phát biểu của Clinton tại ĐH quốc gia Hà Nội ngày 17/11/2000 (muốn xem toàn bộ video, bấm vào đây).

Trong mùa hè năm nay, điều mà tôi tin tưởng sẽ được xem là một bước trọng yếu trên con đường các bạn tiến tới sự thịnh vượng trong tương lai, Việt Nam và Hoa Kỳ đã ký một hiệp định thương mại song phương có tính lịch sử, xây dựng một nền tảng để Việt Nam cuối cùng gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO).

Theo Hiệp định này, Việt Nam sẽ cho phép công dân của mình, và dần dần sẽ cho phép công dân nước khác, quyền được nhập khẩu, xuất khẩu và tự do buôn bán hàng hoá; cho người dân Việt Nam các quyền lớn hơn để quyết định vận mệnh kinh tế. Việt Nam đã nhất trí rằng các chính sách quan trọng khi ban hành phải tuân thủ nguyên tắc nhà nước pháp quyền và các nguyên tắc của hệ thống thương mại quốc tế. VN sẽ tăng cường nguồn thông tin tới mọi người dân (tự do báo chí, tự do thông tin), và thúc đẩy mạnh hơn sự phát triển nền kinh tế tự do và khu vực kinh tế tư nhân.

… Trong suốt 226, à 224 năm qua, chúng tôi đã học được một vài bài học. Chẳng hạn, chúng tôi đã thấy rằng những nền kinh tế hoạt động tốt hơn khi báo chí được tự do tố cáo tham nhũng, và toà án độc lập có thể đảm bảo rằng các hợp đồng được tôn trọng, sự cạnh tranh được tiến triển mạnh mẽ và công bằng, và các quan chức nhà nước tôn trọng nguyên tắc pháp quyền.

…. Từ kinh nghiệm của chúng tôi, việc bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng và quyền bất đồng chính kiến không những không đe doạ sự ổn định xã hội mà trái lại, các quyền này tạo niềm tin của người dân vào sự công bằng của hiến pháp, và buộc chúng tôi phải thực hiện hiến pháp cho dù không đồng ý một quyết định nào đó. Tất cả những điều này sẽ làm cho đất nước của chúng tôi mạnh hơn trong các thời điểm thuận lợi hoặc khó khăn.

Theo kinh nghiệm chúng tôi, thanh niên sẽ có nhiều niềm tin hơn vào tương lai nếu họ có tiếng nói trong việc định hướng tương lai, trong việc lựa chọn các nhà lãnh đạo chính quyền của họ và có một chính quyền chịu trách nhiệm trước nhân dân.

… Tương lai của các bạn đang nằm trong đôi bàn tay của mình, đôi bàn tay của nhân dân Việt Nam. Nhưng tương lai của các bạn cũng quan trọng đối với chúng tôi. Vì khi Việt Nam thành công, việc ấy sẽ mang lại lợi ích cho khu vực này cùng các đối tác kinh doanh và những người bạn của các bạn trên toàn thế giới.


Bài phát biểu của đồng chí Lê Khả Phiêu, Tổng bí thư Ban chấp hành TW Đảng CSVN trong buổi tiếp Bill Clinton tại trụ sở Trung ương Đảng chiều ngày 18/11/2000.

 
Thưa Ngài William J. Clinton, Tổng thống Hợp chủng quốc Hoa Kỳ,

Tôi hoan nghênh Ngài và phu nhân cùng phái đoàn Hoa Kỳ sang thăm Việt Nam. Tôi đã được thông báo về Hội đàm giữa Ngài và Chủ tịch nước Trần Đức Lương, cuộc gặp giữa Ngài và Thủ tướng Phan Văn Khải cũng như cuộc nói chuyện của Ngài tại Đại học Quốc gia Hà Nội. Đúng là mỗi nước, mỗi dân tộc có lịch sử, truyền thống, bản sắc văn hóa riêng. Hoa Kỳ cũng vậy. Việt Nam cũng vậy. Dân tộc chúng tôi có mấy ngàn năm văn hiến.

Về quá khứ, tôi đồng ý với Ngài là chúng ta không quên quá khứ, không làm lại được quá khứ. Vấn đề quan trọng là hiểu cho đúng thực chất cái quá khứ ấy. Cụ thể là hiểu cho đúng thực chất cuộc kháng chiến chống xâm lược mà chúng tôi đã phải tiến hành. Căn nguyên cuộc kháng chiến chống xâm lược của chúng tôi là từ đâu” Sâu xa là từ khi chủ nghĩa đế quốc đi đánh chiếm thuộc địa. Nước Việt Nam có đem quân đi đánh Hoa Kỳ đâu mà Hoa Kỳ lại đem quân sang đánh Việt Nam” Kết quả của cuộc kháng chiến chống xâm lược của chúng tôi là chúng tôi đã giành độc lập dân tộc, thống nhất Tổ quốc và đưa đất nước đi lên chủ nghĩa xã hội. Cho nên đối với chúng tôi, quá khứ không phải trang sử đen tối, đau buồn và bất hạnh.

Nói về trách nhiệm đối với quá khứ, đối với cuộc chiến tranh vừa qua, thì không thể đánh đồng; vì nó đã để lại những hậu quả nặng nề cho nhân dân và đất nước Việt Nam. Về bài học của quá khứ, điều quan trọng là những người có trách nhiệm đừng để lặp lại những việc như đã làm trong quá khứ. Đối với chúng tôi, quá khứ là gốc rễ, là nền tảng, là sức mạnh của hiện tại và tương lai.

Cuộc chiến tranh mà các Ngài gọi là chiến tranh Việt Nam, chúng tôi gọi là cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Sau Hiệp định hòa bình năm 1954, đất nước chúng tôi tạm thời chia làm hai miền, lấy vĩ tuyến 17 làm giới tuyến tạm thời. Theo Hiệp định, sau hai năm sẽ có tổng tuyển cử nhưng chế độ Ngô Đình Diệm không thực hiện, dùng bộ máy của ông ta để giết hại nhân dân Việt Nam.

Lại có người nói, có nước ở Tây bán cầu muốn lấy vĩ tuyến 17 của Việt Nam làm biên giới. Một nước ở Tây bán cầu mà lấy vĩ tuyến 17 của chúng tôi làm biên giới là vô lý quá. Không thể thống nhất bằng phương pháp hòa bình nên chúng tôi phải dùng chiến tranh giải phóng để thống nhất đất nước. Đó là căn nguyên gây ra cuộc chiến tranh vừa qua. Từ trước đến nay, nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một. Nhân dân Mỹ, nhân dân thế giới, toàn thể loài người đã ủng hộ cuộc kháng chiến chính nghĩa của chúng tôi. Từ quá khứ đó, chúng ta phải rút ra kinh nghiệm và phải có trách nhiệm đúng đắn với quá khứ. Ngài McNamara trong một cuộc Hội thảo cũng nói rằng cần phải rút kinh nghiệm.

Về công cuộc đổi mới của chúng tôi, đổi mới bắt nguồn từ mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội và vì mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Trong sự nghiệp này, chúng tôi cảm ơn cộng đồng quốc tế đã hợp tác giúp đỡ chúng tôi. Mục tiêu đổi mới mà chúng tôi phải đi đến là xây dựng một nền kinh tế độc lập tự chủ, định hướng xã hội chủ nghĩa. Nền kinh tế của chúng tôi có nhiều thành phần, trong đó kinh tế nhà nước đóng vai trò chủ đạo.

Chúng tôi có kinh tế tư nhân, nhưng chúng tôi không tư nhân hóa nền kinh tế.

Chúng tôi tổ chức lại hợp tác xã chứ không phải giải tán hợp tác xã.

Trong nền kinh tế mà chúng tôi đang xây dựng thì kinh tế nhà nước và kinh tế hợp tác có vai trò rất quan trọng.

Hơn 30 năm chiến tranh, 19 năm bị cấm vận, gặp vô vàn khó khăn, thách thức, nhưng chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam vẫn tồn tại, vẫn phát triển và nhất định sẽ phát triển. Tôi được mời đi thăm Pháp, Italy và Cộng đồng châu Âu, tôi cũng nói như vậy. Bà Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ trong một lần gặp tôi có hỏi: “Chủ nghĩa xã hội có tồn tại được không”” Tôi nói: “Không những tồn tại mà chủ nghĩa xã hội sẽ tiếp tục phát triển thắng lợi.”

Về đối ngoại, Việt Nam chúng tôi muốn là bạn với tất cả các dân tộc, các quốc gia trên thế giới, cùng phấn đấu vì hòa bình, độc lập, hữu nghị và phát triển, hợp tác bình đẳng, cùng có lợi. Chúng tôi theo đuổi một đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, đa phương hóa, đa dạng hóa các mối quan hệ, chúng tôi không đóng cửa. Việc ký Hiệp định thương mại Việt Nam-Hoa Kỳ chính là cũng nằm trong đường lối đó.

Việt Nam đã có quan hệ ngoại giao với gần 170 nước, quan hệ thương mại với hơn 150 nước, Đảng chúng tôi có quan hệ với hơn 180 đảng cộng sản, cánh tả, đảng cầm quyền. Trong quan hệ quốc tế ngày nay, mọi quốc gia, dân tộc đều cần hợp tác để cùng phát triển.

Chúng tôi tôn trọng sự lựa chọn, cách sống và chế độ chính trị của các dân tộc. Chúng tôi cũng đòi hỏi các nước tôn trọng chế độ chính trị, sự lựa chọn của dân tộc chúng tôi. Việc các nước có chế độ chính trị khác nhau cũng không ngăn cản sự hợp tác để cùng phát triển, nếu biết tôn trọng độc lập, chủ quyền của nhau, không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau, hợp tác bình đẳng, cùng có lợi.

Điều chắc chắn là trong thế kỷ 21, khoa học công nghệ sẽ phát triển như vũ bão. Nhưng lại có một nghịch lý là hố ngăn cách giữa nước giàu và nước nghèo lại ngày càng lớn. Ngày nay, tổng số tài sản của hơn 300 tỷ phú trên thế giới bằng thu nhập của hơn 2 tỷ người ở các nước nghèo.

Tương lai của dân tộc chúng tôi là độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Tôi mong quan hệ giữa hai nước chúng ta tiếp tục phát triển, không lặp lại những việc làm như trong quá khứ đã xảy ra. Chúng tôi quý trọng nhân dân Mỹ, cảm ơn nhân dân Mỹ đã ủng hộ cuộc kháng chiến chính nghĩa của nhân dân Việt Nam. Thấy hình ảnh cháu Chelsea, tôi chạnh nhớ cháu Emily con gái của Morison, và mẹ cháu cũng đã từng sang thăm Việt Nam. Đó là biểu tượng đẹp của tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước.

Dù sau này, Ngài bàn giao nhiệm vụ cho tổng thống mới thì tôi vẫn xin mời Ngài và gia đình sang thăm lại Việt Nam.

Chúc Ngài, cụ bà, phu nhân và cháu gái Chelsea dồi dào sức khỏe và hạnh phúc.

————————————

Trần Hoàng nhận định:

Bài phát biểu của TT Clinton lời lẻ rất lịch sự mềm mỏng khoan hòa và hợp lý khi  thuyết phục đảng CSVN và nhà nước VN nên đi theo con đường dân chủ hóa, tư nhân hóa nền kinh tế để dân giàu nước mạnh (giống như Mỹ đang thi hành), bên cạnh đó, VN cần phải có tự do báo chí, tôn trọng quyền con người…để kinh tế phát triển, đẩy lùi nạn tham nhũng trong chính quyền…

Trái lại, bài diễn văn của Bộ Chính Trị thông qua bài phát biểu do Lê Khả Phiêu đọc đã có lời lẻ quá cứng rắn, không thay đổi (như lấy các công ty quốc doanh làm chủ đạo cho nền kinh tế, không giải tán các hợp tác xã, không tư nhân hóa nền kinh tế, không đề cập gì tới tự do báo chí, và tôn trọng quyền con người…) nói chung là đảng CSVN đã không chịu thay đổi kinh tế, chính trị, dân chủ và tự do theo hướng TT Clinton đề nghị…

Chúng ta tự hỏi: tại sao chủ tịch nước, TBT đảng CSVN khi thăm viếng Trung Quốc hay khi các nhân vật cao cấp của TQ thăm VN đề nghị hay bắt ký hiệp định này kia …thì TBT của đảng CSVN và nhà nước đã không dám có một bài phát biểu nào có các đoạn văn cứng cỏi, tỏ thái độ rõ ràng, lập trường cứng rắn  giống như bài diễn văn của TBT Lê Khả Phiêu đã đọc trước TT Bill Clinton? Điều buồn cười là chính Trung Quốc mới là bọn xâm lược, họ đã và đang từng ngày chiếm dần các biển đảo và khu biên giới của VN, nhưng đảng CSVN và nhà nước (quá sợ hải) đã không dám dùng chữ xâm lược trong các bài diễn văn, bài báo khi nói về mối tình hình hiện nay và quan hệ với TQ. Trái lại, Mỹ đến Miền Nam VN tham chiến 1965-1973 thì đã rút về, Mỹ đã không giữ đất mà cũng không chiếm dụng biển đảo đất đai…thì đảng CSVN và nhà nước vẫn cứ nhắc nhỡ mè nheo tận đến bây giờ và gọi họ là bọn Mỹ xâm lược! Thậm chí cứ đòi Mỹ hợp tác chiến lược, mời mọc và yêu cầu Mỹ qua Biển Đông (cũng như dọ hỏi, mời mọc, Mỹ vào đóng quân ở Vịnh Cam Ranh. Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ, Leon Panetta đã bay trên vòm trời Cam Ranh để quan sát vị trí chiến lược độc đáo này và hình ảnh của ông đứng trên một chiến hạm Mỹ ở Vịnh Cam Ranh năm 2012 đã nói lên nhiều điều).            

Về kinh tế, Kể từ khi bang giao với Mỹ, VN đã được lợi rất nhiều, hiện nay, hàng năm VN xuất cảng qua Mỹ khoảng 20 tỷ đô la, trong khi chỉ nhập cảng từ Mỹ khoảng 2 tỷ đô la. Nghĩa là hàng chục triệu người VN đã có việc làm qua mối bang giao này.

Trong khi đó, VN chỉ xuất khẩu qua Trung Quốc chừng 4 tỷ đô la (nguyên liệu và nhiên liệu thô chưa chế biến như dầu hỏa, than đá, mỏ khoáng sản), nhưng VN nhập khẩu hàng hóa, máy móc, của Trung Quốc lên đến 16 tỷ mỗi năm. Các hãng thầu TQ trúng hầu hết các hợp đồng xây dựng nhà máy điện, cầu đường, và họ đem công nhân TQ qua làm việc mà khộng thuê người VN, chứng tỏ người VN bị mất việc làm vì mối quan hệ kinh tế với TQ, chưa tính tới hàng hóa và thực phẩm TQ được nhà nước cho nhập tự do vào VN làm cho các hãng xưởng VN bị đóng cửa và hàng triệu người mất việc làm, nền công nghiệp nhẹ lẫn nặng của VN bị suy yếu. 

Advertisements

Một phản hồi to “►Giải mã: ý nghĩa của món quà mà chủ tịch Trương Tấn Sang đã tặng cho TT Obama”

  1. […] ►Giải mã: ý nghĩa của món quà mà chủ tịch Trương Tấn Sang đã tặng cho TT&nbs… […]

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: