Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Bảy 7th, 2013

►Tổng cục Thống kê: “Làm việc 1 giờ trong 7 ngày là không thất nghiệp”

Posted by hoangtran204 trên 07/07/2013

Làm việc 1 giờ trong 7 ngày là không thất nghiệp

VĂN HÙNG   -Thứ Ba, 02/07/2013, 10:11 (GMT+7)

* Sẽ kiến nghị thay đổi tiêu chí

 

Ông Đỗ Thức, Tổng cục trưởng Tổng cục Thống kê trả lời PV tại buổi họp báo

Theo báo cáo của Tổng cục Thống kê, 6 tháng đầu năm 2013, tỷ lệ thất nghiệp của lao động trong độ tuổi ước tính là 2,28% (khu vực thành thị là 3,85% và khu vực nông thôn là 1,57%). Tỷ lệ thiếu việc làm của lao động trong độ tuổi ước tính là 2,95% (khu vực thành thị là 1,76% và khu vực nông thôn là 3,47%). 

Cùng với tỷ lệ thất nghiệp, các con số về GDP, kiềm chế lạm phát, FDI, CPI cũng được đại diện các cơ quan báo chí nêu câu hỏi cho Tổng cục Thống kê (Bộ KH-ĐT) tại cuộc họp báo do cơ quan này vừa tổ chức.

Băn khoăn về thực trạng lao động thất nghiệp, PVNNVN nêu câu hỏi: Liệu những con số trên đã phản ánh sát với tình hình hiện nay của lao động VN chưa?

Đại diện chủ tọa cuộc họp báo, ông Đỗ Thức, Tổng cục trưởng Tổng cục Thống kê cho rằng: “Số liệu đó đã phản ánh đúng với thực tế. Nhiều người băn khoăn vì sao DN ngừng hoạt động nhiều mà tỷ lệ lao động thất nghiệp vẫn ở mức thấp như vậy. Vấn đề này theo chúng tôi là chưa có sự ăn khớp trong cách hiểu khái niệm giữa người cung cấp thông tin và người tiếp nhận thông tin.

Số liệu mà Tổng cục Thống kê thực hiện được áp dụng theo tiêu chuẩn của quốc tế. Theo đó, điều tra trong 7 ngày liên tiếp mà lao động trong độ tuổi không có việc để làm thì coi như thất nghiệp. Còn trong 7 ngày đó, nếu lao động có 1 giờ đồng hồ làm việc thì không gọi là thất nghiệp. Ở Singapore hay Thái Lan tỷ lệ này còn thấp hơn nữa”.

“Nhưng thu nhập 1 giờ làm việc ở nước ngoài như Singapore, Thái Lan, lao động có thể sống được vài ba ngày chứ 1 giờ làm việc ở VN không đủ mua nỗi cái bánh mỳ?”, PV NNVN tiếp tục đặt câu hỏi.

Ông Đỗ Thức đồng tình với PV về quan điểm đó. Ông Thức cho rằng đúng là còn bất cập trong áp dụng tiêu chí theo chuẩn quốc tế để đánh giá tỷ lệ thất nghiệp của lao động trong độ tuổi ở nước ta. “Vấn đề này thời gian tới sẽ phải nghiên cứu lại để có một kết quả đánh giá sát với thực tế và phù hợp với điều kiện của VN hơn bởi đồng lương của người lao động nước ta còn thấp hơn so với nhiều nước trên thế giới”, ông Thức cho hay.

Báo Nông Nghiệp Việt Nam

http://nongnghiep.vn/nongnghiepvn/72/133/133/112018/Lam-viec-1-gio-trong-7-ngay-la-khong-that-nghiep.aspx

———

 Nhật ký của một công chức

31-3-2013

“7 giờ sáng: Mình mở mắt tỉnh giấc vì những tiếng léo nhéo vọng qua cửa sổ. Tiếng gì ấy nhỉ? À, trẻ con đi học. Ôi, tại sao đi học sớm thế mà bao nhiêu năm qua chúng nó không chết? “Thuở còn thơ sáu giờ sáng đến trường”. Nghĩ lại thấy khiếp thật. Rõ ràng mình chỉ là công chức quèn, không thể thành kẻ đánh thức toàn nhân loại vì muốn vậy phải dậy trước họ. Ngủ thêm chút nữa. Mặc kệ. Đời đằng nào cũng có quá nhiều đau khổ rồi. Nằm trên giường suy nghĩ: thế nào là tình yêu? Thế nào là cuộc sống? Thế nào là đồng lương?

7 giờ 30: Uể oải xỏ dép xuống giường. Lảo đảo đi xuống bếp. Cái gì trên bàn thế kia? Mì xào? Đúng, lại mì xào. Mình rên lên, ngã vật xuống ghế. Mình đọc báo mạng, thấy gần đây có những bà vợ giết chồng bằng cách đốt. Vợ mình dã man hơn, giết chồng bằng mì xào. Chả lẽ cuộc đời không còn gì để xào nữa hay sao? Ngồi xuống ăn, nước mắt cứ chực tuôn ra. Nhai sợi mì như nhai cơm. “Ai bảo chăn trâu là khổ?”, làm công chức khổ hơn nhiều. Đang nhai thì thằng con vào, nhắc sắp đến ngày đóng học phí. Khỏi phải nhắc, ta đang điên lên đây. Phải đập phá một cái gì, phải bóp nát cái gì. A, quả chuối đây rồi. Bóp ngay!

8 giờ: Thắng bộ đi làm. Cũng comple, cũng cà vạt như ai. Chỉ có cái bụng toàn mì xào rau là bí mật. Trời, hình như sắp mưa. Nhưng mình không mang ô. Chớ đứa nào dám nói sáng vác ô đi tối vác về.

Dắt xe ra khỏi cửa, phóng từ từ đến công ty. Đi đâu mà vội. Dù trời đất đổi thay thì công ty vẫn muôn đời còn đó. Ơ, đằng trước có một em áo hồng. Mình lao lên, huýt sáo. Đời vẫn có niềm vui. Em liếc sang cười. Mặt xinh nhưng răng to quá.

8 giờ 30: Đến cơ quan. Leo lên phòng, mở cửa ra chả thấy ma nào. Biết ngay. Đành bưng bộ ấm chén hôm qua đi rửa. Pha trà uống. Nhăn mặt. Trà công cộng có bao giờ ngon.

Anh em lục tục kéo vào. Hỏi nhau ầm ĩ. Đêm qua “Bát xa” và “Rê an” ai thắng? Phải tìm cho ra kẻ thắng để trưa nay bắt nó khao.

Có tiếng chuông reo. Mở điện thoại ra. Anh đấy à? Cà phê không? Quán đầu đường. Cà phê thì cà phê. Việt Nam nằm trong top đầu sản xuất cà phê thế giới, không uống thì dẫn đầu làm gì?

9 giờ: Ra quán ngồi. Thấy toàn “gương mặt thân quen”. Không phải Mỹ Linh, không phải Phương Thanh mà toàn trưởng, phó phòng. Tươi cười thông báo cho nhau: hôm nay sếp đi họp. Thế thì chúng ta cũng họp. Sợ gì.

Anh em khoái cái quán này vì nó gần cơ quan, khỏi phải gửi xe. Đời công chức ít vận động nên cần đi bộ nhiều. Thêm em bưng nước rất xinh, này em, có muốn làm nhân viên tạp vụ không? Cũng bưng nước thôi mà.

Bà con trò chuyện râm ran. Tình hình Trung Đông. Tình hình Ấn Độ. Tình hình Triều Tiên. Tình hình cơ quan chả ai đả động vì ai cũng hiểu quá rõ. Buồn và êm đềm. Nghèo và nhẹ nhõm. Chậm chạp mà thanh thản.

10 giờ: Kéo nhau về cơ quan. Ai nấy ngồi vào bàn, xem lại công việc hôm qua. Hôm qua thì xem lại công việc hôm kia. Lúc nào chả bận.

Chợt một cậu chạy ào vào thông báo: hôm nay thứ sáu, có quán mới khai trương giảm một nửa. Cả phòng kéo nhau đi giảm 1 nửa…

1 giờ chiều: Về công ty. Pha trà uống. Kẻ khen rượu ngon. Kẻ chê thịt mèo nhạt. Riêng mình thấy rẻ là ok rồi…

1 giờ 30: Uống trà xong. Đóng các cửa phòng. Nằm trên bàn. Lại suy nghĩ về tình yêu và cuộc sống. Thiếp đi…

2 giờ 30: Choàng tỉnh dậy. Lại ngồi vào bàn. Xem lại những thứ đã làm buổi sáng. Lại pha trà uống cho tỉnh ngủ.

4 giờ: Chuẩn bị ra về. Thêm một ngày lao động bền bỉ. Chuông điện thoại reo. Anh em gọi ra quán Bảy Mập. Dê ở đó khá lắm. Nào đi. Dân chơi nào sợ mưa rơi”.

Báo thanhnien.com.vn

Posted in Kinh Te, Đời Sống | Leave a Comment »

►Từ trong nhà tù Hỏa Lò ở Hà Nội, Ls Lê Quốc Quân gởi thư ra trước khi phiên tòa xử ông vào 9-7-2013

Posted by hoangtran204 trên 07/07/2013

 

LS Lê Quốc Quân gửi thư trước phiên tòa

6-7-2013

nguồn: danchimviet.info

Từ trong tù, luật sư Lê Quốc Quân đã gửi ra ngoài 1 bức thư tay bày tỏ quan điểm của minh trước phiên xử. Bức thư có đoạn viết:

Ảnh Facebook

Tôi xin khẳng định mình hoàn toàn vô tội. Tôi yêu nước bằng việc làm cụ thể là đóng thuế đầy đủ (dù đó là một điều ngu ngốc trong tình hình tham nhũng và cơ chế quản lý ngân sách như hiện nay). Tôi là nạn nhân của các quyết định và hành vi chính trị”.

Trước đó, trong một cuộc phỏng vấn trên RFI, Lê Quốc Quyết, em của luật sư Quân khẳng định, anh trai mình không những đóng đủ thuế mà còn đóng thừa 172 triệu tiền thuế. Nói cách khác, nhà nước phải hoàn lại cho LS Lê Quốc Quân 172 triệu tiền thuế. Ông Quyết nói: “cách đây khoảng 10 ngày, luật sư được tiếp cận hồ sơ, tiếp cận tương đối nhiều cái mới trong hồ sơ của anh Quân, cụ thể thứ nhất là việc bổ nhiệm các điều tra viên chính trị. Hầu hết là các điều tra viên chính trị, (nhưng lại) làm việc về vấn đề trốn thuế. Thứ hai là, qua những con số chứng minh các chứng cứ, thì luật sư mới tính ra, thì hóa ra là, việc « trốn thuế » của anh Quân là -172 triệu (tức là nhà nước còn thiếu của luật sư Lê Quốc Quân số tiền này).”

Đước biết, ngày 9/7 ông Quân sẽ ra tòa với tội danh “trốn thuế” theo điều 161, nhưng các điều tra viên làm việc với ông Quân không phải là những chuyên viên kinh tế mà là điều tra viên về chính trị.

Trước đó, blogger Điếu Cày cũng bị án tù về tội trốn thuế. Ông Quân bị bắt lần này là lần thứ 3 nhưng là lần đầu tiên phải ra tòa.

© Đàn Chim Việt

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền, Tù Chính Trị | Leave a Comment »

►Cùng về thăm quê với LS Lê Quốc Quân tháng 10-2012

Posted by hoangtran204 trên 07/07/2013

Thăm quê LS Lê Quốc Quân

 Nguyễn Đình Ấm

8

Một buổi chiều tháng 10 năm ngoái, anh bạn học cùng khóa báo 3 với tôi đồng thời là bạn của LS Lê Quốc Quân, phone, bảo:

– Mai đi chơi Nghệ An không?

– Đi đâu ở Nghệ ? Đi kiểu gì ?…

-Về thăm quê thằng Quân ở Yên Thành, nó về giỗ bố…

– Thằng Quân nào nhỉ…

– Lê Quốc Quân chứ còn Quân nào…

Bạn có vẻ bực vì tôi hỏi “Quân nào” nên nói chen ngay vào…Hắn không thông cảm với tôi, bạn bè nhiều, cái đầu gần “thất thập” đang “bã đậu hóa”…

– Oke ! – Tôi sực nhớ ra tác giả các bài viết đề tên LQQ và trả lời ngay như sợ bạn rút lại lời mời…

 

Tôi không hề quen thân LQQ, nhưng ngưỡng mộ con người này qua các bài viết trên mạng, những câu chuyện về anh ta. Các bài viết của Quân công khai, thẳng thừng phản đối TQ xâm lấn Việt Nam, tha thiết tự do, dân chủ…

Xe đón tôi tại ngã tư cầu vượt Trường Chinh- Giải Phóng-Vọng, nơi suốt ngày đêm đông nghẹt xe cộ, ồn ã  cỡ nhất HN.

Lên xe, bạn chỉ người đang cầm lái “kia là thằng Quân, đây là thằng Hiếu gió” (Bùi Thanh Hiếu, chủ blog “Người buôn gió”),…Trước mặt tôi, LQQ bằng xương, bằng thịt với khuôn mặt dáng “chữ điền” sáng sủa, phúc hậu, thông minh…không khác bức chân dung trên blog là mấy. Thế nhưng, tôi giật mình với “Hiếu gió” : Cái đầu trọc lốc, thân hình cân đối, chắc nịch phong trần…không ăn nhập gì với lời văn kiểu tự sự, hóm hỉnh, hài hước nhưng rất sắc xảo, sâu cay…

Khi xe bắt đầu chuyển hướng Nam để đi đường Hồ Chí Minh, người em rể của Quân nắn gương, camera dõi lại phía sau xem có ai “bám”  không, Quân bảo em :

– Kệ họ, quan tâm làm gì…

Chúng tôi cũng mỗi người một câu chẳng thèm để ý đến chiếc mô tô phân khối lớn với hai khách “đồng hành” lúc ẩn, lúc hiện ở phía sau…

Đường HCM rải nhựa phẳng phiu, uốn lượn giữa núi non hùng vĩ, thỉnh thoảng lại qua những thung lũng lác đác bản làng của người Mường yên ả, trầm mặc…Ta sẽ cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp đó nếu không biết con đường ấy phải trả giá hàng nghìn, vạn…tỷ đồng nhưng chỉ thưa thớt xe đi lại, trong đó  ”phần nhiều là xe lâm tặc”…

Khi đến xã Hợp Thành, Yên Thành, quê Quân thì chúng tôi đã trở thành những người bạn thân thiết. LQQ dù chỉ đáng tuổi em út ít chúng tôi nhưng cảm thấy không có sự chênh lệch gì về tuổi tác, trường đời…Quân ứng xử với người mới quen tự nhiên, chân tình, cởi mở, chuyện trò thoải mái. Lĩnh vực nào Quân cũng  hiểu rộng, biết sâu, đặc biệt là luật pháp, kinh tế, xã hội, lịch sử, văn chương, tập tục, danh nhân xứ Nghệ…Câu chuyện “dính” đến chính trị duy nhất trên đường đi có lẽ là những cuộc biểu tình chống TQ.

Lý giải về việc hay đi biểu tình dù rất bận công việc, Quân bảo :

– Vạn, triệu, tỷ đô có thể làm ra nhưng giang sơn biển, đảo ngàn đời ông cha để lại bị “lặng lẽ” vào tay TQ thì biết bao giờ lấy lại được, “đau” chứ anh…

Sau này tôi mới được biết Quân có bộ óc thông minh, nghị lực phi thường. Trong quãng đời học hành trên ghế nhà trường ở trong và ngoài nước Quân thường là học sinh xuất sắc. Một cựu sinh viên trường Đại học Thương mại kể: Hồi Quân còn là sinh viên đã được cô Doan (nay là Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan) bố trí dạy lớp tiếng Anh do trường tổ chức thêm vì khi đó đất nước mở cửa nhu cầu học tiếng Anh rất lớn mà trường không đủ giáo viên…Khi trưởng thành, Quân từng tư vấn cho nhiều hãng nước ngoài đầu tư vào VN, ngân hàng thế giới, quỹ phát triển liên hợp quốc…, Công ty TNHH “Giải pháp VN” do Quân làm giám đốc tuy mới hoạt động cỡ 10 năm nhưng đã nổi tiếng cung cấp cho các doanh nhân, DN trong và ngoài nước những tư liệu chính xác nhất, con đường ngắn nhất để họ lựa chọn sự đầu tư, làm ăn có hiệu quả……

Có lẽ LQQ đã nhìn thấy bóng ma đưa cậu vào nhà đá đang lẩn quẩn bên mình nên dịp này tổ chức giỗ bố khá to như một sự tạm giả ã từ…Có đến hàng trăm anh em, ruột thịt, bà con, bạn bè về dự. Có những anh bạn từ Quỳnh Lưu, Diễn Châu…cũng vội vã về để gặp lại bạn.

2

Anh em Quân từ Sài Gòn, Vinh…cũng không thiếu một ai. Họ tỏ ra là những người con, anh, em rất hiếu thảo, nề nếp. Bà mẹ Quân có vẻ già trước tuổi, vẻ mặt trầm tư đượm âu lo cho các con trước sự cởi mở, nồng nàn của Quân dành cho bạn bè, anh em, bà con lối xóm…

Tranh thủ khám phá vùng đất lần đầu được đến, tôi lân la chợ búa, quán sá…đến quên cả bữa ăn làm Quân phải gọi, tìm. Hóa ra, đời sống dân vùng trung du này không đến nỗi nào, nhất là bà con theo đạo Thiên chúa. Thị tứ nhộn nhịp người, xe, hàng quán, nhà xây san sát. Theo lý giải của dân ở đây thì từ lâu nhiều người đã biết sang Lào, Thái Lan đi buôn, làm nghề mộc, thợ xây…Đặc biệt, số người đi xuất khẩu lao động chiếm tỷ lệ cao và họ nhắc đến LQQ. Họ nói Quân đã  giúp xứ đạo thành lập thư viện, mở các lớp dạy tiếng Hàn miễn phí, tạo điều kiện cho lao động đi xuất khẩu ra nước ngoài nhằm xóa đói, giảm nghèo…

Quả thật, Quân đi đến đâu cũng thấy bà con ùa ra, tay bắt, mặt mừng như người thân đi xa lâu lắm mới về…

Họ cũng ca ngợi ông giáo là bố của Quân đã xây trường, mở các lớp bồi dưỡng cho các cháu học sinh để lên lớp, thi đỗ, những đứa nghèo trả học phí theo khả năng…Nhiều người đã thành đạt từ sự nhiệt tình giảng dạy của các thầy. Hôm chúng tôi đến nhà Quân thì cả dãy nhà hai tầng làm lớp học, bàn, ghế, dụng cụ vẫn đầy đủ, các lớp bồi dưỡng hàng năm vẫn duy trì, chỉ vắng ông chủ nhà,chẳng  may bị bạo bệnh mà mất sớm…

Qua câu chuyện của dân bản địa, thăm khu lăng mộ hàng chục đời của gia tộc Lê Quốc vẫn được giữ gìn, thờ phụng…tôi mới hiểu thêm về nền văn hiến của dân xứ Nghệ và những tính cách nhân văn, tinh thần ái quốc, gia phong nề nếp của gia đình LQQ. Từ năm 2007, LQQ đã lập văn phòng tư vấn luật miễn phí cho dân nghèo tại khu CN Tân Bình, TP. HCM. Quân cũng là thành viên điều hành của UB Công lý Hòa bình giáo phận Vinh. Quân cũng là những người ký tên phản đối khai thác bauxite Tây nguyên…

Những việc làm công khai, quyết liệt của LQQ tất cả vì chủ quyền, lợi ích quốc gia, tự do, dân chủ, tín ngưỡng…

Khi trở về Hà Nội, Quân mời chúng tôi ghé thăm nơi Quân tổ chức sản xuất rau sach tại vườn ở Hà Tây (cũ). Vươn đây cây lưu niên và rau, quả. Tôi bảo, trồng rau ở xa thế thì mấy khi lên lấy được mà ăn, làm sao có hiệu quả…

Quân bảo:

– Chỉ là trồng mang tính chất thăm dò rồi sẽ nhân rộng ra cả vùng này…Chúng em đang bàn góp vốn thành lập công ty chuyên trồng, kinh doanh rau sạch, cao cấp…

Hiện tại ta nhập khẩu quá nhiều rau nước ngoài tốn nhiều ngoại tệ, đặc biệt rau, quả TQ tiềm ẩn độc hại, ta phải tự “giải thoát” bệnh ung cho dân mình…

Ở Mỹ, 70% giá trị bữa ăn là rau quả, rồi ở ta cũng thế thôi.

Khi về đến nhà ở phố Trung Kính (Q. Cầu Giấy) hộc xe đầy rau, khế, chuối của Quân cũng gần hết bởi chốc chốc Quân lại táp xe tặng cho ai đó bó rau, nải chuối…

Hôm Quân bị bắt tôi không lạ (vì Quân đã bị bắt ba lần, bị “côn đồ” hành hung…) nhưng thấy nghẹn ở cổ khi lý do mà công an đưa ra là Quân trốn thuế 437.500.000 đ.

Người ta đã quá coi thường, xúc phạm dân một cách trắng trợn. Bởi vì biết bao cán bộ đảng viên là thủ phạm trực tiếp, gián tiếp làm thất thoát, tham ô, trốn thuế của dân cả chục tỷ, trăm tỷ, nghìn tỷ…đồng khiến nền kinh tế lao đao, hàng vạn DN phá sản, hàng triệu đồng bào ta mất việc bơ vơ…thế nhưngđã mấy ai bị bắt giam?

Báo nhà nước mới đăng: “TPHCM gần 1.3000 DN bỏ trốn xù thuế…Năm 2012 thanh tra gần 12.500 hồ sơ về thuế phạt, tuy thu hơn 6.000 tỷ đ…”. Có cả những trường hợp tham ô, trốn thuế gấp chục, trăm lần Quân (nếu Quân trốn thuế thật) nhưng công an còn dung túng kia mà! Chỉ xin nêu mấy vụ trốn thuế, tham ô mà công an trắng trợn bao che mà tôi đang giữ hồ sơ:

Ông chủ tịch HĐQT trường THPT Lômônôxốp (Từ Liêm, Hà Nội) dấu doanh thu trốn thuế 1.394.858.431 đ (một tỷ, ba trăm chín tư triệu, tám trăm năm tám nghìn, bốn trăm ba một đồng) nhưng năm lần, bảy lượt CBNV tố cáo thì nhận được công văn 1143/TB-PC46 ngày 23/10/2011của trưởng phòng CSĐTTP về TTQLKT và chức vụ công an Hà Nội do thượng tá Lê Hồng Sơn ký khẳng định:

“CA Hà nội thấy ông Nguyễn Phú Cường, bà Nguyễn Thị Kim Thu (kế toán) không có dấu hiệu vi phạm pháp luật hình sự…”.

Tại công ty cung ứng dịch vụ hàng không (Airserco-TCT Hàng không VN) kế toán Nguyễn Thị Hồng Vân lập chứng từ khống rút tiền ngân hàng giao tư nhân kinh doanh làm thất thoát của DNNN 29 tỷ đồng (hai chín tỷ đồng), CBNV, các cổ đông tố cáo với CA Hà Nội thì C46 phán: “…hành vi của bà Vân chỉ là cố ý làm trái luật kế toán”,

còn báo Dân Trí thì đặt tít:“Công ty Airserco tố C46 bao che tội phạm”…

Nói chung, không đủ kiên nhẫn thống kê hết những vụ tham nhũng, trốn thuế khổng lồ gấp trăm, nghìn lần số tiền nói Quân trốn thuế được bao che, dung túng hoặc“xử toàn án treo”(chất vấn của các đại biểu QH kỳ họp thứ 5 QH khóa 13)…

Vậy, nhà cầm quyền, công an VN trả lời, giải thích sao về hiện tượng “nhất bên trọng, nhất bên khinh” này?

Trong bối cảnh quốc nạn tham nhũng, trốn thuế…nếu Quân chỉ “trốn” hơn 4 trăm triệu bạc mà bắt giam, tù ngục ba anh em một nhà lương thiện, tài năng, có ích cho dân, cho nước (Lê Đình Quản-em trai Quân, cô em con cậu Nguyễn Thị Oanh có thai cũng bị bắt giam), thu con dấu, không cho ủy quyền chữ ký (theo Lê Quốc Quyết em trai LQQ) làm “Công ty Giải pháp VN”  bị tê liệt, tan rã, triệt hạ một “bộ óc” tư vấn của giới doanh nhân, nguồn thuế của nhà nước, nguồn sống của cả bấy nhiêu gia đình, bấy nhiêu người già, con nhỏ đang bú mớm, học hành…thì qúa nhẫn tâm, bất công, thất sách…

Liệu có ai tin được anh em Quân bị bắt giam, tù tội chỉ vì trốn thuế?

NĐA

Một số hình ảnh trên quê hương Lê Quốc Quân ( Bà Đầm xòe và Đình Ấm chụp)

4

101123

11

nguồn: badamxoe2.wordpress.com

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền, Tù Chính Trị | 2 Comments »