Trần Hoàng Blog

►Nhật ký: Buổi Trao đổi về Quyền Con Người ở Sài Gòn và Hà Nội ngày 5-5-2013

Posted by hoangtran204 trên 05/05/2013

Trao đổi về Quyền Con Người

(Phần 1: ngoài công viên)

Vũ Sỹ Hoàng

Theo blog Hành Nhân

6-5-2013

Chia sẻ bài viết này

Sáng CN 05.05, đúng 8h30 tôi có mặt ở công viên 30/4, đối diện dinh Độc Lập. Khi đến đây, tôi gặp một số bạn quen như Hoàng Vi (An Đổ Nguyễn), Quốc Anh (August Anh)… Chúng tôi cùng rảo bước một vòng, thấy có một số bạn trẻ ngồi tụm năm tụm ba trò chuyện, xung quanh là đủ các loại lực lượng CSGT, CSCĐ, TNXP, CA, AN chìm nổi… Trong số đó, tôi nhận ra rất nhiều các gương mặt quen thuộc đã từng “làm việc” với tôi hay theo đuôi tôi. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn vui vẻ bước đi, hỏi chuyện một số bạn trẻ về Quyền Con Người. Nếu như ai chưa từng biết hay xem qua Tuyên ngôn Quốc Tế Nhân Quyền thì chúng tôi phát cho họ một bản để tham khảo. Có một số anh an ninh mặc thường phục cũng đến hỏi xin một bản để xem…

Có nhiều bạn rất hồ hởi, quan tâm, muốn trao đổi chia sẻ về Quyền Con Người. Tuy nhiên, góc công viên phía đường Hàn Thuyên – Nam Kỳ Khởi Nghĩa (đường Công Lý) hôm nay bỗng nhiên có sự hoạt động của các nhân viên cây xanh cưa cành, chắt nhánh nên rất ồn ào và nguy hiểm. Chúng tôi phải băng qua đường Lê Duẩn qua phía bên kia công viên, có nhiều cặp mắt dõi theo, bộ đàm và điện thoại thì thầm… Một số bạn trẻ tham gia cùng chúng tôi, có người nói: “An ninh đang đi tìm Hoàng Vi đó!”. Hoàng Vi nói: “Kệ, mình dã ngoại chia sẻ mà, có làm gì sai đâu! Mời họ cùng chia sẻ luôn có sao đâu!”. Có một chú tên Huy còn mang cả một cuốn sách về Quyền Con Người đi theo nữa. Chúng tôi muốn ngồi lại một chỗ, chia ra từng nhóm nhỏ để đọc và thảo luận về Quyền Con Người và Tuyên ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, nhưng hễ chúng tôi ngồi chỗ nào là nhân viên vệ sinh lại xịt nước đến đó.

Chúng tôi đi về phía đường Phạm Ngọc Thạch, có nhiều an ninh chìm nổi và CSCĐ bám theo. Gần góc Phạm Ngọc Thạch – Lê Duẩn, chúng tôi cùng hát bài Nối Vòng Tay Lớn, rồi ngồi xuống tính đọc và trao đổi với nhau dù chỗ đó ướt nhẹp. Tuy nhiên, các nhân viên vệ sinh lại chĩa vòi nước về phía chúng tôi và xịt nước. Tôi biết chắc là họ muốn xua đuổi chúng tôi chứ không phải tưới cây hay rửa đường gì cả vì chỗ này đã được xịt nước rửa sạch trước đó rồi. Chúng tôi lại phải đứng lên, quay trở lại tìm chỗ khác ngồi. Mới đi được một đoạn thì bỗng tán loạn, nhiều an ninh mặc thường phục túm cổ chú Huy, Quốc Anh, Hoàng Vi tống lên Taxi đưa đi. Ngay lúc đó, tôi bị một nhóm an ninh lao vào kẹp cổ kéo xuống giật văng điện thoại ra, một bạn nữ mặc áo xanh chộp giữ lấy muốn đưa lại cho tôi thì bị mấy người họ lao vào không chế và lấy mất. Nhiều người chứng kiến cảnh tôi bị giật điện thoại mà hoảng hồn vì xung quanh đó toàn là công an và an ninh. Điện thoại này của Hoàng Vi đưa cho tôi nhờ chụp ảnh dã ngoại làm kỷ niệm. Tôi la lên: “Tại sao mấy anh cướp điện thoại?” Tên lao vào kẹp cổ giật điện thoại của tôi nói: “Ai bảo mày chụp hình?”. Hắn còn hung hăng muốn lao vào đánh tôi, nhưng thấy mấy bạn trẻ đến nâng tôi dậy nên thôi. Trong khi ở đó là công viên, không cấm quay phim chụp hình, và an ninh quay phim chụp hình chúng tôi rất nhiều…

Tôi gặp bạn Trung Hiếu, Chị Nhung (mẹ Phương Uyên) và một người bạn thời Đại học. Họ rủ tôi sang bên quán cafe Đá ngay đường Alexan De Rhodes ngồi trấn tĩnh lại. Vì tôi rất bất ngờ khi việc đi dã ngoại chia sẻ ôn hòa về Quyền Con Người chẳng có gì sai trái mà lại bị ngăn cấm, trấn áp như vậy. Chúng tôi đã dặn dò nhau phải ôn hòa, nhẹ nhàng, không quá khích, không gây ồn ào mất trật tự… Nghe nói trước đó họ đã bắt một nhóm dân oan bên phía đường Hàn Thuyên bên hông nhà thờ Đức Bà. Chúng tôi không muốn buổi dã ngoại bị hiểu sai là biểu tình nên cũng né tránh khu vực người ta đã bắt nhóm dân oán đó. Vậy mà họ vẫn không muốn chúng tôi được chia sẻ với nhau những điều căn bản nhất của Con Người.

Khi 3-4 người bị bắt đi, các bạn trẻ ngỡ ngàng hoảng sợ và ngồi xuống đó quan sát tình hình. Có mấy tay an ninh theo đuôi chúng tôi vào quán cafe Đá, xung quanh đó cũng khá nhiều chìm nổi. Ngồi được vài phút, một nhóm 4-5 người kéo đến chỗ tôi. Viên an ninh tên Nguyễn Quang Trung hay làm việc với tôi khoác cổ tôi kéo đi, nói là mời đi nói chuyện không muốn dùng vũ lực, mấy tên phía sau đẩy tôi ra một chiếc taxi đã chờ sẵn. Họ nói đưa tôi về Thủ Đức để làm việc. Tôi phản đối tại sao lại làm việc vào ngày chủ nhật, trong lúc tôi đang đi dã ngoại uống cafe cùng bạn bè. Họ nói công việc họ phải làm! Khi xe đi ngang qua công viên Tao Đàn, tôi thấy rất đông đảo hướng đạo sinh đang sinh hoạt cắm trại, lòng chợt buồn vì không biết mấy ai trong số này đã từng nghe nói hay đọc về Tuyên ngôn nhân quyền của quốc tế…


Chú Huy (giữa) cũng bị bắt, không biết giờ thế nào…

Trao đổi về Quyền Con Người  (Phần 2: trong đồn CA)

Vũ Sỹ Hoàng

Theo blog Hành Nhân

6-5-2013

Họ tính chở tôi về Thủ Đức bằng taxi, nhưng tôi nói để tôi ghé qua lấy xe máy gởi ở đối diện Đài truyền hình HTV đường Đinh Tiên Hoàng vì chỗ ấy chỉ giữ xe đến 18h tối. Anh Trung suy nghĩ một lát rồi cũng chịu vì lý do tôi đưa ra khá hợp lý: thứ nhất là nếu “làm việc” với mấy anh về trễ thì mất công lên lấy xe, thứ hai tôi không muốn đi taxi tốn kém tiền của công quá. Tôi lấy xe máy và anh Trung chở tôi về đồn CA P. Hiệp Bình Chánh (qua cầu Bình Triệu, ngay chỗ đường rầy xe lửa, bên tay trái). Một lát sau có thêm 2, 3 an ninh khác chạy đến. Và chính trong đồn CA, Quyền Con Người của tôi đã bị vi phạm…

Tôi nói hôm nay anh em mình nói chuyện chia sẻ về Quyền Con Người chứ không có làm việc gì hết vì là ngày nghỉ. Anh Trung gạt đi và cứ khăng khăng đòi “làm việc” với tôi về việc tại sao tôi ra ngoài công viên 30/4, đi ra đó với ai, tối hôm trước tôi gặp những ai, ngủ ở đâu… (vì họ canh me tôi ở nhà mà không thấy). Anh ta nói biết rõ những quyền căn bản của con người là quyền sống, quyền được tự do, hạnh phúc, được vui chơi giải trí… nhưng chỉ vì nhiệm vụ của mình mà anh ta lại dám ngang nhiên vi phạm tự do đi lại của tôi, mời tôi đi nói chuyện (mà không đi thì chắc chắn không được). Anh ta tra hỏi những vấn đề riêng tư cá nhân tôi không muốn trả lời. Và cả những điều tôi không biết trong khi anh ta đinh ninh là tôi biết như: ai soạn thảo những hướng dẫn cho cuộc dã ngoại, ai khởi xướng tổ chức buổi dã ngoại… Tôi trả lời rằng tôi cũng như mọi người, được biết đó là do công dân trên mạng khởi xướng, thông tin trên mạng và bạn bè chia sẻ trên facebook với nhau thôi. Theo điều 12 của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền năm 1948 của Liên Hiệp Quốc đã nêu rõ: “Không một ai bị xâm phạm một cách độc đoán về đời sống riêng tư, gia đình, nhà ở, hay thư tín, cũng như bị xúc phạm danh dự hay tiếng tăm của mình. Mọi người đều có quyền được luật pháp bảo vệ, trước những xâm phạm và xúc phạm như vậy”.

Một tay an ninh khác tên là Bình (có một nốt ruồi gần mép phải) khích tướng tôi này nọ. Hắn nói sao cứ tập trung đi đòi quyền mà không tuân theo nghĩa vụ? sao không ngon làm cuộc dã ngoại trao đổi về nghĩa vụ đi? Tôi trả lời rằng chúng tôi không phải tập trung để đòi quyền mà chỉ là dã ngoại trao đổi về Quyền Con Người, và những quyền lợi nào chính đáng, cơ bản mà chúng tôi không có thì tất nhiên chúng tôi phải đòi hỏi thôi. Còn nghĩa vụ thì tất nhiên ai cũng phải tuân thủ luật pháp, chúng tôi làm thế có gì sai trái pháp luật đâu, nếu muốn thì sau này có thể làm buổi dã ngoại trao đổi về nghĩa vụ sau… Trong Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, điều 20 có viết rằng: “Mọi người đều có quyền tự do hội họp và lập hội, một cách ôn hòa”. Hơn nữa, nếu như nước ta đã ký kết tham gia Công ước Quốc tế về Quyền Con Người thì cần tuân thủ luật chơi chung, nếu luật pháp của nước thành viên quy định khác với Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền thì phải tuân theo Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền mà hành xử: “Không một điều nào trong Bản Tuyên Ngôn này được hiểu và hàm ý cho phép một nước, một nhóm hay một cá nhân nào được quyền có những việc làm hay hành động nhằm hủy diệt nhân quyền và tự do được thừa nhận trong bản Tuyên Ngôn này” – (điều 30). Tay Bình hỏi tôi có thuộc hết 30 điều ấy không, tôi trả lời không cần phải thuộc nằm lòng vì chúng tôi đã có trên tay bản Tuyên ngôn ấy, chúng tôi sẽ cùng đọc và trao đổi về nó. Không hẳn cứ phải thuộc lòng mới chia sẻ được, anh biết rõ các quyền của con người, anh thuộc làu làu bản Tuyên ngôn quốc tế về Quyền Con Người nhưng anh không thực hiện nó thì cũng như không…

Tôi bị hỏi về cuộc gặp gỡ với Tổng Lãnh sự quán Pháp: ai liên hệ với ai, bằng cách nào, nội dung cuộc gặp gỡ ra sao, ngài Tổng hỏi những gì, Hoàng Vi và tôi đã nói những gì… trong khi những điều đó đã được Hoàng Vi viết công khai trên facebook của cô ấy. Người ta muốn biết rõ Tổng lãnh sự quán Pháp có thái độ như thế nào về cuộc dã ngoại Quyền Con Người này, có ủng hộ về vật chất hay tinh thần gì hay không? Tôi cảm thấy rất e ngại khi đụng đến những con người ngoại giao nên không muốn nói gì đến điều đó cả. Họ còn hỏi tôi về những người bạn thân hôm nay có tham gia không như: Bách Việt, Lê Diên An, Lê Thuận, Paulo Thành Nguyễn… Tôi nói thông tin đã có trên mạng, ai rảnh thì đi thôi. Họ dò hỏivề chị Nhung (mẹ Phương Uyên), gia đình thế nào, ghé nhà chị mấy lần, đi với ai…

Họ kiểm tra điện thoại, máy chụp hình của tôi xem có chụp hình, quay phim gì không. Họ biết sáng nay tôi tôi có dùng điện thoại quay phim, chụp hình và muốn biết rõ tôi quay bao nhiêu clip, chụp bao nhiêu tấm hình. Nhưng điện thoại mà tôi dùng chụp hình là của Hoàng Vi và đã bị họ cướp mất rồi còn đâu. Họ nói tôi không quen mặt người cướp điện thoại đó thì sao dám cho đólà an ninh. Tôi trả lời ở đó toàn công an với an ninh, ai mà dám trộm cướp nếu không phải là chính các anh. Và họ đã tự tố cáo chính mình khi buổi chiều đem đến chiếc điện thoại Lenouvo của Hoàng Vi để tôi nhận diện. Họ bắt tôi khởi động, mở nó ra nhưng tôi bó tay vì không biết xài. Nếu như mở ra sẵn chỉ nhờ tôi chụp hay quay thì rất dễ dàng, còn các chức năng khác thì tôi mù tịt… Trong lúc tra hỏi tôi thì điện thoại của tôi bị họ bắt phải mở ra để cho họ chép lại hết các số điện thoại có trong danh bạ, đòi xem nhật ký cuộc gọi, đòi kiểm tra các tin nhắn có liên quan đến buổi dã ngoại hoặc các nhân vật có liên quan… Họ nói những tin nhắnriêng tư thì họ sẽ không xem, nhưng thực ra khi đụng đến điện thoại cùng với những thông tin cá nhân, thư từ, tin nhắn của tôi thì đó chính là đã hiển nhiên xúc phạm đến sự riêng tư cá nhân tôi. Bởi vì tất cả tôi công khai nên chả sợ gì, nhưng cảm giác vẫn rất khó chịu khi người ta đụng chạm đến sự riêng tư cá nhân của mình. Cũng như cái cảm giác dù cho anh ta cũng là người đàn ông như tôi, nhưng chắc chắn cả tôi lẫn anh ta đều không muốn thấy mình bị lột trần truồng dưới mắt nhau… Nói điều này ra với viên an ninh trẻ tự nhận mình tên Tuấn, bạn ấy mới hiểu tôi cảm thấy ra sao khi nhất quyết đòi giám sát khi bạn ấy chép danh bạ điện thoại của tôi.

Đến 3h30 chiều, tôi bị chuyển qua đồn CA P. Hiệp Bình Phước ở gần ngã tư Bình Phước. Có một sếp an ninh xuống gặp nói chuyện với tôi rất hòa nhã, trao đổi tranh luận với nhau nhiều thứ về quyền con người, về quan điểm sống, về tình hình thời cuộc… Sếp ấy tự nhận mình tên là Phạm Minh Hoàng (điều này tôi hoàn toàn không tin) và nói rằng tôi còn non trẻ, nhận định sai vấn đề, nên quay đầu trở lại… Tôi nói rằng mình cám ơn những lời khuyên đó, nhưng thực ra trước khi quyết định điều gì tôi đếu đã suy nghĩ đắn đo trước và không làm những gì hổ thẹn với lương tâm của mình. Sếp hỏi có cần ông ấy hỗ trợ, làm điều gì đó cho tôi không? Tôi trả lời rằng nếu anh làm đúng với phận vụ, lương tâm củamình và không làm hại đến người nào khác, giúp cho xã hội này tốt đẹp hơn thì đó chính là anh đã giúp em rồi.

Tôi không chịu ký nhận vào biên bản vì hai lý do: 1/ Đây chỉ là buổi chia sẻ, trao đổi chứ tôi không cho là làm việc; 2/ Tôi không làm gì sai nên không chấp nhận Biên bản gì cả! Tôi bị giữ đến 20h tối thì cho về. Vậy là, họ đã vi phạm trắng trợn điều 9 của bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền: “Không một ai bị bắt bớ, cầm tù hay lưu đày một cách độc đoán.” Khi về đến nhà thì mới hay tin Hoàng Vi và Quốc Anh bị bọn họ đánh đập thê thảm, vài ba bạn khác cũng đã được cho về. Lo lắng vì thấy tối rồi mà chưa về, thân nhân của tôi thì kéo lên đồn CA P. Hiệp Bình Chánh sau đó qua P. Bến Nghé để hỏi thăm về tôi. Cảm ơn gia đình, bạn bè và những ai quan tâm rất nhiều vì đã thăm hỏi, lo lắng cho tôi!

Người bạn thời đại học của tôi ơi, bạn nghĩ gì khi bị bọn an ninh giựt lấy bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền ngay trên tay bạn? Tôi vẫn còn nhớ ánh mắt bạn sững sờ biết bao! Ngày đáng nhớ, bạn nhỉ?

 Mọi người đều có quyền sống, quyền tự do và an toàn cá nhân

(Điều 3 Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền)

———————-

* Bài dưới đây của Bách Trần đưa ra nhận xét riêng của tác giả, mới đọc qua thấy rất hợp lý, “Chúng ta đã không làm đúng theo những gì đã đề ra cho cuộc picnic. Nói một cách chính xác hơn là chúng ta đã “lột xác”, thay tên cho buổi picnic nhân quyền. Chúng ta đã biến nó trở nên xấu xí trong mắt người dân xung quanh…”.
Nhưng khi đọc bài tiếp theo, “Cảm nhận về dã ngoại nhân quyền sáng ngày 5/5/2013 tại công viên Nghĩa Đô”, của Nguyễn Hoài Liêm, bạn đọc sẽ thấy rõ hơn mọi chuyện diễn ra trong ngày ấy.

Đôi dòng về ngày picnic nhân quyền tại Hà

Nội 5/5/2013

Bách Trần
Chia sẻ bài viết này

Tôi – một người trẻ mới bước vào con đường chính trị, nhưng thời gian cũng đã đủ để tôi nhận ra rằng: “chính trị thì đa màu sắc”. Nó không chỉ có màu hồng mà còn có màu xám, không chỉ có mảng sáng mà còn có mảng tối. Về buổi picnic nhân quyền ngày 05/5 vừa qua cũng vậy. Đã có những mặt được và cũng không thiếu những mặt chưa được còn tồn tại.

Dưới góc nhìn của một người “đi vòng ngoài”, tôi cũng nhận ra được phần nào vấn đề. Chúng ta phải khách quan trong việc nhìn nhận cả mảng sáng và mảng tối của nó. Bởi vậy, trước khi viết bài này, tôi đã nghĩ tới việc bài viết sẽ đụng chạm tới một số cá nhân-điều mà giới trẻ từ trước tới giờ rất “ngại”. Tuy nhiên tôi vẫn quyết định viết nó và coi nó như bước đầu của việc “viết lách” một cách dân chủ.

Với tôi, ý tưởng picnic nhân quyền quả là tuyệt vời. Tuy nhiên sáng 05/5, tôi đã định sẽ không xuất hiện tại khu vực picnic và tất nhiên là không tham gia buổi picnic bởi những lý do nhất định. Nhưng khi nghe tin một số anh chị trong Sài Gòn bị lực lượng an ninh bắt trong buổi picnic, tôi dắt xe ra và hướng thẳng về phía công viên Nghĩa Đô-nơi diễn ra buổi picnic. Tới nơi, buổi picnic đã bắt đầu được khoảng 45 phút theo chương trình. Gửi xe ngay ngoài cổng, tôi đi vào công viên. Hình ảnh đầu tiên tôi nhìn thấy là công an, an ninh chìm nổi đông không kém so với các cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở bờ hồ là mấy.

Bởi mục đích lần này là đi vòng ngoài quan sát nên tôi không muốn “lộ diện” hoặc hòa vào đoàn người. Tôi cố tránh mặt các “đồng chí” an ninh bằng cách giả ngơ, đi dạo. Đang đảo mắt tìm đoàn, anh Dũng Vova xuất hiện ngay trước mắt tôi làm tôi không khỏi vui vì gặp người quen nhưng cũng không khỏi giật mình. Anh bắt tay tôi hỏi thăm, tôi nhủ lòng “thôi xong, còn đâu cái vỏ đi dạo một mình”. Hai anh em dọc ven hồ, hướng tới đoàn ở góc phía trên, vừa đi vừa trao đổi.

Tới gần đoàn tôi tách ra, ngồi với mấy anh an ninh trẻ phía xa và quan sát…như an ninh. Trước đó, tôi nghĩ mọi người sẽ cùng nói chuyện nhẹ nhàng về nhân quyền trong bầu khí ôn hòa, dân chủ. Thế nhưng những gì tôi nhìn và nghe thấy lại khác. Không phải mọi người mà là một vài người trong đó có cô Bùi Hằng và mấy bác dân oan đang nói rất to về chủ đề quá quen thuộc như dân oan, biển đảo, tội lỗi của ông lãnh đạo này, tội lỗi của đảng kia. Cũng vẫn với giọng điệu mà với tôi nó có phần thái quá và hơi chút cực đoan. Đại loại như:

– Quan tham cướp đất của dân (dân oan)
– Bọn bán nước
– Hoàng Sa-Trường sa là của Việt Nam
– Đả đảo bọn bán nước
– Mất nước rồi bà con ơi
– Nó cướp hết đất của toi rồi, tôi sống thế nào đây
– Hỡi bà con, hãy đứng lên chống bọn bán nước, chống bọn quan tham….
– Thanh niên ơi xin đừng thờ ơ
– ……

Một hình ảnh phản cảm đập vào mắt tôi là một cô ngực đeo Tổ quốc ghi công, tay cầm mũ hay cái gì đó chìa chìa ra như xin tiền. Mấy anh, mấy chú trước hay đi biểu tình thì cầm máy ảnh, điện thoại dí sát mặt mấy anh an ninh đang quay đoàn mà chụp, mà quay lại. Không khí chẳng khác gì biểu tình.

Mọi cặp mắt đổ dồn về phía đoàn picnic, không phải với ánh mắt thán phục, đồng tình. Họ nhìn đoàn picnic với ánh mắt e ngại. dè chừng thâm chí là bĩu môi khinh bỉ.

An ninh thì sao ư? Họ người ngồì cười, người đứng xa chỉ trỏ, người quay phim. Họ chẳng cần phá đám bởi lẽ chỉ vì một vài cá nhân mà cuộc picnic thảo luận đã chuyển sang một cuộc biểu tình, kêu oan. Và điều này có lợi cho họ vô cùng. Họ không cần phải ngăn cản ai đến với cuộc “thảo luận nhân quyền” này nữa, có lẽ mục đích lúc này của họ là cho người dân xung quanh và đặc biệt là sinh viên (khá đông) nhận ra được “bản chất” của cuộc giã ngoại này. Bởi trước đó họ nói với giới sinh viên rằng: “trong công viên đang có BIỂU TÌNH” và không gì chứng minh tốt hơn hành động sai lầm của đoàn picnic .

Người dân ư??? Họ nói với nhau: “ở chỗ Lý Tự trọng ngày nào chả có biểu tình dân oan. Hôm nay nó lại kéo nhau ra đây…”

Sinh viên ư??? Họ cũng e ngại lắm và cũng không quan tâm. Còn mấy bạn sinh viên áo xanh tình nguyện thì hô vang: “Hồ chủ tịch muôn năm, đảng cộng sản Việt Nam muôn năm…”. Mấy bạn này thì khỏi nói cũng biết vì ai mà họ hô rồi.

Từ lúc này tôi bắt đầu gọi đây là một cuộc BIỂU TÌNH.

Đang ngồi cạnh anh an ninh trẻ tuổi, tôi hỏi anh:

– Có chuyện gì vậy anh?

– À, mấy người rỗi hơi tụ tập với nhau đấy mà. Linh tinh lắm.

Để ý tôi thấy một anh an ninh khác ra nghe điện thoại và báo cáo: “…nó vẫn đang giảng thuyết anh ạ”. Giọng nói của anh có vẻ hả hê, còn tôi khi nghe được cảm thấy man mác buồn.

Điều làm tôi cảm thấy vui vui chút là mấy bạn trẻ kéo nhau tách ra khỏi đoàn “biểu tình”, ngồi lại với nhau và nói chuyện về nhân quyền. Tôi thầm nghĩ: “đây mới là dã ngoại để thảo luận nhân quyền”. Mấy bác tri thức cũng chịu sức hút của nhóm trẻ. Một số bác cũng cố gắng nói chuyện với nhau theo đúng bản chất cuộc picnic đề ra. Và tôi cũng biết rằng còn nhiều người muốn như thế nữa nhưng họ không tách ra.

Thế nhưng hình ảnh đẹp đó không được lâu. Đoàn biểu tình bắt đầu rảo bước, đi vòng quanh hồ và hô hoán, hát hò. Mấy anh em trẻ thấy đoàn người đang tiến về phía mình nên đứng lên và đi. Một tốp 4 đến 5 bạn trẻ đang tập nhảy cũng bị đoàn tuần hành làm phiền buộc phải hủy buổi tập trong tức tối. Quán cơm sát công viên thì hạ rèm che lại vì những lời hô hoán hướng thẳng vào quán trong khi thực khách đang đông.

Lúc này có 2 anh bảo vệ công viên đem loa tay ra, bật âm thanh nhiễu át hết tiếng loa của cụ Tạ Trí Hải. Đoàn người tiến ra phía cổng công viên để giải tán, trong khi một đội sinh viên tình nguyện đang được đưa vào. Được dịp mấy bác bắt đầu nói: “sinh viên các cháu đừng nghe theo những lời tuyên truyền của nhà nước…”

Từ sau khi đoàn người đi ra khỏi công viên tôi không quan tâm nữa, và cũng dần dần không quan sát mà đi với mấy anh em. Gặp 10 người thì 7 đến 8 người tỏ vẻ buồn. Chúng ta đã làm gì để phải buồn? Chúng ta đã không làm đúng theo những gì đã đề ra cho cuộc picnic. Nói một cách chính xác hơn là chúng ta đã “lột xác”, thay tên cho buổi picnic nhân quyền. Chúng ta đã biến nó trở nên xấu xí trong mắt người dân xung quanh.

Xin hãy đưa ra câu hỏi: “những sinh viên được chứng kiến buổi picnic hôm nay sẽ nghĩ gì?” chứ đừng hỏi: “tại sao sinh viên, giới trẻ lại thờ ơ?” Ý tưởng của chúng ta rất tuyệt nhưng cách thực hiện của chúng ta thì thật tệ. Tôi không đồng ý với quan điểm coi đây là một cuộc tập dượt, một cuộc thử nghiệm. Bởi lẽ chúng ta tập dượt quá nhiều rồi.

Tôi ra về, trong lòng nghĩ: “biểu tình đã kết thúc”

(Lưu ý: những quan điểm và nhận xét đưa ra trong bài viết mang tính cá nhân của tác giả)

———————

Cảm nhận về dã ngoại nhân quyền sáng ngày 5/5/2013 tại công viên Nghĩa Đô

By: facebooker Nguyễn Hoài Liêm
 

Sáng nay chộp được chuyến bay sớm SG – HN. Hộc tốc, 9h có mặt tại Công viên Nghĩa Đô. Phong trào của chúng ta thành công tốt đẹp. Ở đó tôi đã nhìn thấy tận mắt những người bấy lâu vẫn ngưỡng mộ, chị Bui Thị Minh Hang anh Nguyễn Chí Đức Donghailongvuong Mới cụ ông hát bài Đoàn Văn Vươn ơi. Họ đúng là các tướng lĩnh trên mặt trận dân chủ, đi đầu, phát biểu, ổn định trật tự đoàn tuần hành, máy quay phim chụp hình từ khắp các hướng xúm lại chụp chụp, quay quay, các khẩu hiệu được giăng ra, nhiều người mặc áo No U, áo Human Rights…

Tôi hết đứng lại ngồi xa xa để ngắm, xem, lắng nghe các thành viên đoàn dã ngoại phát biểu sang sảng, thấy bên cạnh có chị đến nhắc một chị khác bế cháu bé đứng xa xa rồi bật nhạc, ngồi trong quán có mấy người lạ mặt, chính là họ đã yêu cầu cô chủ quán bật nhạc Modern Talking để át tiếng nói của những người dân chủ.

Đoàn tuần hành ngay sau đó đã đi chuyển tiếp đến phía xa hơn của bờ hồ Nghĩa Đô, dưới tán lá phượng tím rất trữ tình, người dân chủ lần này không bị làm phiền bởi cái loa, nhưng có một đám thanh niên học sinh, tôi nghĩ chúng tập hợp là có sự chỉ đạo, đã đồng thanh liên tục hô khẩu hiệu “Đảng Cộng sản Việt Nam muôn năm”. Hô mấy lần xong, chúng cút thẳng.

Phong trào dân chủ thu hút được rất đông người tham gia, theo thói quen của mình, tôi ngồi lùi xa xa để nghe và quan sát toàn cảnh trong lòng vui đến lạ. Bên cạnh tôi có mấy chú mà tôi đoán là cá chìm. Họ nói chuyện với nhau:

8 giờ sáng nay đã hốt cả rồi đấy chứ. Xung quanh đây có 3 – 4 trường đại học, đã nhắc nhở các thầy cô giáo rồi, đứa nào xuất hiện cứ thầy cô giáo chịu trách nhiệm. Không làm vậy, chúng nó tràn đến đây hết thì chết. Đây toàn là bọn tạp nham, ô hợp. Một người trong họ gọi điện về văn phòng thông báo nội dung một tờ đại tự báo in trên giấy A3 chắc là cướp được từ trong tay một công dân tự do và thỉnh thoảng quay ra ngó đoàn dã ngoại, thấy di chuyển lại gọi về văn phòng báo cáo.

Tôi đi sau cùng, đi đến hết vòng hồ cùng đoàn dã ngoại. Lúc đó đã gần 11 giờ. Bảo vệ công viên đeo băng đỏ tập trung đông đảo liên tục làm phiền đoàn dã ngoại bằng việc để cho loa rè kè kè bên người kêu chói tai, nhắc nhở liên tục, hết lần này đến lần khác để làm phiền. Có thành viên đoàn dã ngoại đã nổi nóng và lên tiếng.

11h đoàn dã ngoại giải tán, đến khi ra đến cổng Công viên, có một đoàn thanh niên mặc áo xanh Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh kéo đến, đông đến cả 100 người. Tuy nhiên, khi thấy đoàn dã ngoại đã đi khỏi Công viên, họ cũng tự động giải tán. Tôi nghi đây là một âm mưu của nhà cầm quyền Hà Nội để tiếp tục cản trở đoàn dã ngoại.

Từ lúc đến tôi đã thấy ánh mắt của người trông xe, người bán vé vào công viên lạ lạ dò xét. Ánh mắt đó còn có trong nhiều người ở trong công viên hôm đó. Đặc biệt tôi ấn tượng bởi ánh mắt chị Bui Thi Minh Hang, chị không biết tôi, nhưng cái nhìn luôn sáng rực đầy niềm tin, rất thân thiện và mạnh mẽ, đầy sinh lực, hồ hởi.

Đến lạ! Tại sao người Cộng sản hôm nay cứ làm những việc đâu đâu? Trong khi chỉ cần tiếp xúc với những người như vậy, trực tiếp, lắng nghe họ nói, nói và chia sẻ với họ thì thử hỏi có ngại gì, hại gì? Đại biểu Quốc hội do dân bầu ra đâu? Đại biểu Hội đồng Nhân dân do nhân dân bầu ra đâu? Sao cứ để người dân oan, nghèo khổ, bị cướp, bị đánh, sống thê thảm, khổ sở?

Tôi rất ấn tượng bởi cuộc dã ngoại sáng nay, rất mong phong trào dân chủ của chúng ta trong thời gian tới đẩy mạnh tuyên truyền về nhân quyền như lần này, tờ rơi, tài liệu cần in có nội dung bắt mắt, dễ hiểu, có tranh vẽ minh hoạ để dễ đi vào lòng người.

Trên đường ra sân bay trở về phương nam, tôi xin gửi lên mạng những dòng chữ này. Chúc các anh, các chị dân chủ của dân tộc quyết chiến quyết thắng tà quyền để sớm cho người Việt Nam được hưởng các quyền tự do dân chủ văn minh như các quốc gia trên thế giới.

Nguyễn Hoài Liêm – tuỳ bút – trưa ngày 5/5/2013

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: