Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Tư 6th, 2013

►Việt Nam che giấu núi nợ xấu khổng lồ

Posted by hoangtran204 trên 06/04/2013

 

NHA TRANG (NV) – Kinh tế Việt Nam ngày càng tồi tệ có thể dẫn đến khủng hoảng vì nhà cầm quyền che giấu sự thật về núi nợ xấu khổng lồ trong hệ thống ngân hàng.

 


Ông Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam, báo động kinh tế Việt Nam đang chờ khủng hoảng tại Diễn đàn Kinh tế Mùa xuân 2013 do Ủy ban Kinh tế Nhà nước CSVN tổ chức trong hai ngày 5 và 6/4 tại Nha Trang. (Hình: VNEconomy). 

Ông Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam, cảnh cáo như vậy tại “Diễn đàn Kinh tế Mùa xuân 2013 do Ủy ban Kinh tế” nhà nước CSVN tổ chức trong hai ngày 5 và 6/4/2013 tại Nha Trang.

Con số nợ xấu trong hệ thống ngân hàng tại Việt Nam là bao nhiêu, không ai biết rõ vì không mấy ai tin các con số được công bố trước đây là con số thật, qua tường thuật của báo điện tử VNEconomy.

Theo ông Thiên, có những thứ “còn xấu hơn cả nợ xấu” bởi vì không có những con số chính xác, đáng tin cậy thì “không thể xây dựng chiến lược đúng để giải quyết vấn đề”.

Ông cho biết nhiều doanh nghiệp chủ lực của lực lượng tăng trưởng kinh tế “đã chết”.

“Hiện tượng số doanh nghiệp đóng cửa của quý một năm nay ngang bằng với số doanh nghiệp đăng ký mới được ông Thiên cho là sự kiện mang tính lịch sử. Bởi chênh lệch của hai số liệu này thường ở khoảng 10 nghìn, nghiêng về số doanh nghiệp mới”, ông được VNEconomy kể lại.

Theo ông Trịnh Quang Anh của Tập đoàn Đầu Tư Phát Triển Việt Nam phát biểu trong diễn đàn nói trên, “nếu cộng cả những khoản nợ xấu tiềm tàng, gồm nợ khoanh, nợ được cơ cấu lại theo Quyết định 780/QĐ-NHNN và nợ được cơ cấu lại của Vinashin, Vinalines, tổng nợ xấu ngân hàng được ước tính sẽ vọt tới tầm nửa triệu tỷ đồng.” (hay khoảng $23 tỉ 825 triệu).

Nếu như ông nói, con số vừa kể “tương đương 18% tổng dư nợ tín dụng, gần 10% tổng tài sản toàn hệ thống, hay khoảng 17% GDP” mà theo ông Anh nhấn mạnh là “đáng sợ”, và “rất có thể còn trầm trọng hơn trong thời gian tới”.

Cuối năm ngoái, Ngân Hàng Nhà Nước CSVN đưa ra con số nói tính đến 30/9/2012, tỷ lệ nợ xấu chiếm 8.82% tổng dư nợ toàn hệ thống. Nếu tính tổng dư nợ tín dụng của các tổ chức tín dụng hiện nay vào khoảng 2.8 triệu tỷ đồng, thì nợ xấu vào khoảng 280,000 tỷ đồng (hay khoảng $13 tỉ 342 triệu).

Nhưng đầu Tháng Ba vừa qua, Ngân Hàng Nhà Nước lại hoan hỉ báo tin nợ xấu chỉ còn 6% hay dưới $10 tỉ. Nhiều viên chức nhà nước ở các cơ quan khác nhau cũng phải công nhận cái sự “làm đẹp” con số nợ xấu đó “đáng sợ và đáng ngờ”.

Con số do ông Trịnh Quang Anh đưa ra có vẻ gần với sự thật nhất và khác xa các con số do Ngân Hàng Nhà Nước công bố.

Chế độ Hà Nội đã đưa ra một số đề án giải quyết cái núi nợ xấu trong hệ thống ngân hàng. Trong đó có cả việc lập một công ty để giải quyết nợ xấu nhưng ngày 30/3/2013 mới đây, báo Đất Việt nói “không được thông qua ở kỳ họp chính phủ Tháng Ba.”

Điều này xác nhận nhà cầm quyền Việt Nam vẫn đang rất lúng túng, không biết giải quyết như thế nào để cứu nền kinh tế và một số không nhỏ những công ty quốc doanh chủ lực đang chờ chết nếu không được bơm tiền thêm. Tập đòan đóng tàu Vinashin, tổng công ty tàu thủy Vinalines, nhiều công ty sản xuất xi măng hay thép nợ đầm đìa, sản phẩm bán không được mà đúng ra phải phá sản từ lâu nhưng nằm đó “chết lâm sàng”. (TN)

_______________________

‘Nửa triệu tỷ đồng nợ xấu ngân hàng’

Quy mô nợ xấu có thể vượt nửa triệu tỷ đồng nếu cộng cả những khoản nợ tiềm tàng, nợ được cơ cấu lại của Vinashin, Vinalines – theo tính toán của Tiến sĩ Trịnh Quang Anh.

Tại Diễn đàn kinh tế Mùa xuân đang diễn ra ở Nha Trang, phần lớn các diễn giả đều cho rằng vẫn nợ xấu vẫn chưa có con số thống nhất, trong đó không ít ý kiến hoài nghi về số liệu Ngân hàng Nhà nước công bố.

Nợ xấu toàn hệ thống theo báo cáo từ các tổ chức tín dụng đến ngày 31/12/2012 là 120.000 tỷ đồng, chiếm 4,1% tổng dư nợ tín dụng. Còn theo công bố mới nhất của đại diện Chính phủ, quy mô tính đến cuối tháng 2/2013, đã giảm xuống còn khoảng 6% thay vì mức hơn 8,8% Thống đốc công bố năm ngoái.

 


Nợ xấu có thể lớn hơn nhiều con số công bố. Ảnh: HoàngHà. 

Ông Trịnh Quang Anh cho rằng thực tế nợ còn “xấu” hơn rất nhiều. Trong cuốn kỷ yếu Diễn đàn kinh tế Mùa xuân năm 2013, Tiến sĩ Trịnh Quang Anh – Giám đốc Trung tâm nghiên cứu Tập đoàn Đầu tư phát triển Việt Nam đưa ra những ước tính về quy mô nợ xấu hiện nay.

Theo ước tính của ông, nếu cộng cả những khoản nợ tiềm tàng, gồm nợ khoanh, nợ được cơ cấu lại theo Quyết định 780 và nợ được cơ cấu lại của Vinashin, Vinalines, tổng nợ xấu ước tính sẽ vọt tới tầm nửa triệu tỷ đồng. Con số này tương đương 18% tổng dư nợ tín dụng, gần 10% tổng tài sản toàn hệ thống hay khoảng 17% GDP danh nghĩa năm 2012. Con số nợ xấu thực của nhóm khách hàng doanh nghiệp Nhà nước tiếp tục được nhân lên nếu bóc tách phần nợ thực chất đã “chết” đang còn “ẩn nấp” trong nhóm “nợ cần chú ý” để hạch toán sang đúng nhóm nợ. [lưu ý, nợ xấu là nợ không đòi được, do con nợ đã bị phá sản, hoặc  không có tiền trả nợ- Trần Hoàng]

Bình luận về việc nợ dưới chuẩn giảm mạnh (hơn 2%) theo công bố mới đây của Thanh tra Ngân hàng Nhà nước, Tiến sĩ Tô Ánh Dương cho rằng không loại trừ khả năng nhiều khoản đã được làm đẹp bằng những hợp đồng vay mới để trả nợ cũ quá hạn.

“Tỷ lệ nợ xấu giảm nhanh chỉ là giảm số liệu, không phải là bản chất, giảm thật sự. Nói cách khác, trích lập dự phòng rủi ro là một trong những biện pháp làm giảm nợ xấu phần nào trên bảng cân đối kế toán”, ông Dương thẳng thắn cho biết. Trên thực tế, khi xử lý rủi ro bằng dự phòng không có nghĩa là khoản nợ đã được xóa cho khách hàng.

Các chuyên gia cũng đưa ra những số liệu theo chính ông gọi là “đáng sợ” về cơ cấu của nợ xấu. Theo ông Quang Anh, xét con số tuyệt đối, nợ xấu nằm chủ yếu ở nhóm ngân hàng thương mại Nhà nước, trước hết là Agribank rồi đến BIDV – chiếm tới gần 1/3 tổng nợ xấu toàn hệ thống. Tại khối cổ phần, nhóm ngân hàng yếu kém nằm trong diện phải tái cơ cấu năm 2012 – chiếm tới gần 1/5 tổng nợ xấu toàn hệ thống (chưa tính Habubank do đã được sáp nhập vào SHB).

Một đặc điểm nữa về cơ cấu nợ xấu theo Tiến sĩ Tô Ngọc Hưng Giám đốc Học Viện Ngân Hàng là thống kê của Bộ Tài chính cho hay, các địa phương có công trình xây dựng cơ bản hiện nợ các doanh nghiệp liên quan đến dự án khoảng 90.000 tỷ đồng. “Đây là khoản nợ xấu phải thuộc trách nhiệm các địa phương xử lý, chứ không thể là các ngân hàng”, ông Hưng cho biết.

Nợ xấu cho vay đầu tư, kinh doanh bất động sản và chứng khoán (trước đây được tính vào lĩnh vực phi sản xuất, bị hạn chế tăng trưởng tín dụng) chỉ chiếm 8% tổng nợ xấu. Theo nhiều diễn giả, đây là một con số rất đáng ngờ. “Sự thực, rất nhiều khoản cấp tín dụng dưới các danh nghĩa khác nhau, được ‘luồn’ vào lĩnh vực bất động sản và chứng khoán hay có liên quan đến lĩnh vực phi sản xuất này. Nợ xấu từ số dư nợ cho vay trên, hiển nhiên sẽ được che giấu kỹ nhất”, ông Quang Anh cho biết.

Thanh Thanh Lan
Theo VnExpress

——–

Bài Liên Quan:

nguon danluan.org  (repost)
http://cafef.vn/tai-chinh-ngan-hang/…014179ca34.chn

Mọi việc chuẩn bị đổ bể rồi đây 

http://cafef.vn/kinh-te-vi-mo-dau-tu…348374ca33.chn

Đây có lẽ là chuyên gia thật ???? 

http://cafef.vn/kinh-te-vi-mo-dau-tu…139010ca33.chn

hihi , bằng đúng chỉ số ICOR của VN

Posted in Nợ công và Nợ doanh nghiệp | Leave a Comment »

►Lê Thăng Long và hành trình vì Quyền Con Người

Posted by hoangtran204 trên 06/04/2013

Lê Thăng Long và hành trình vì Quyền Con Người

Trần Văn Huỳnh

Kính gửi BBT báo Dân Luận,

Hôm nay là sinh nhật anh Lê Thăng Long, người đồng khởi xướng và sáng lập phong trào Con đường Việt Nam – một phong trào vì quyền con người của Việt Nam.

Tôi mong BBT báo Dân Luận đăng tải bài viết dưới đây để tặng sinh nhật Long.

Xin cảm ơn và chào trân trọng.

Trần Văn Huỳnh

LÊ THĂNG LONG VÀ HÀNH TRÌNH VÌ QUYỀN CON NGƯỜI

Cuối tháng 3 vừa rồi tôi đi thăm Thức, Thức nói tôi rằng ngày 6 tháng 4 tới là sinh nhật 46 của Lê Thăng Long và nhờ tôi nhắn là Thức rất nhớ Long, nhớ những tháng ngày ba anh em chia sẻ cùng nhau từng miếng cơm manh áo. Thức cũng nói rất nhớ Lê Công Định và hẹn ba anh em sẽ sớm trùng phùng. Tình bạn của họ thật đẹp. Sau này mà có dịp kể lại thì tôi tin đó sẽ là một câu chuyện để đời.

Một lần vợ Long nói anh Thức ở với anh Long còn nhiều hơn với vợ. Anh Long lấy vợ chỉ 8 năm sau đã phải vào tù 3 năm. Còn với anh Thức thì học chung, làm việc chung, hoạt động chung rồi ở tù chung. Khi Long ra tù ngày 4/6/2012 thì vợ đang công tác ở châu Âu, hai con đang ở Hà Nội với ngoại. Long phải chịu bị quản chế tại thành phố HCM để chăm sóc mẹ già đang chống chọi với căn bệnh ung thư giai đoạn cuối. Chưa gặp lại vợ con, không một ngày nghỉ ngơi Lê Thăng Long bắt tay ngay vào chuẩn bị cho ra đời phong trào Con đường Việt Nam. Chỉ một tuần sau, ngày 11/6/2012 Long phát động nó, tiếp tục những gì ba anh em còn dang dở trước khi bị bắt. Từ Đức, vợ Long gọi về không giấu được sự lo lắng. Dù rất ủng hộ chồng và chính nghĩa chồng mình làm nhưng cô ấy lo ngại rằng vợ chồng con cái sẽ có thể không được đoàn tụ khi mình trở về sau chuyến công tác. Nguy cơ đó không hề nhỏ chút nào.

Nguyễn Phương Anh, vợ Long là một người phụ nữ trẻ đẹp và tài giỏi. Đi du học ở Pháp từ khi còn học cấp 3 và lấy bằng tiến sĩ toán học lúc chỉ mới 25 tuổi. Đứng trước nhiều lựa chọn tốt đẹp cho công việc và tương lai của mình ở nước ngoài, cô đã chọn trở về Việt Nam làm vợ Long và cùng chồng thực hiện những ước mơ tốt đẹp cho đất nước. Phương Anh giúp chồng thiết lập nên một trung tâm đào tạo tại công ty EIS mà Long là phó tổng giám đốc. Rồi sau đó lại từ bỏ một vị trí cộng việc đang rất tốt tại Đại học RMIT để theo chồng sang Thái Lan. Lúc ấy Long nhận nhiệm vụ qua nước này phát triển thị trường cho EIS. Một năm sau cô lại cùng chồng định cư tại Hà Nội và trở thành giảng viên Đại học Bách Khoa ở đó cho đến khi Long bị bắt vào tháng 6/2009. Cách đây vài tháng Phương Anh lại từ bỏ vị trí trưởng bộ môn toán tại trường Đại học này để chuyển cả hai đứa con vào Sài Gòn sống cùng chồng. Cô lại bắt đầu một hành trình mới để khẳng định vị trí của mình ở chỗ làm mới. Dù trải qua nhiều vất vả gian nguy nhưng mắt cô luôn có niềm tự hào, niềm tin và hạnh phúc.

Khi Long bị bắt thì mẹ mình đã bị bệnh ung thư. Sự tuyên truyền bóp méo đã tạo nên những dư luận lệch lạc mà một người phụ nữ kiên cường như bà cũng không tránh được những hiểu lầm và trách móc con trai mình. Bà chỉ muốn con mình trở về càng sớm càng tốt để ở bên mình và không còn dính dáng gì đến chính trị nữa. Bà cho rằng một môi trường chính trị suy thoái như hiện nay không phù hợp với con bà vì Long là người chân thật, cởi mở. Vui mừng không được bao lâu sau khi Long ra tù thì bà đã phải lo lắng và bực dọc khi phải đối diện với những áp lực chính quyền gây ra cho gia đình bà sau khi Long phát động phong trào Con đường Việt Nam. Bà đã nhiều lần khuyên Long từ bỏ con đường đó để an thân, lo cho mẹ già và con thơ. Rất yêu thương mẹ nhưng Long vẫn kiên định và kiên trì thuyết phục bà. Long luôn túc trực bên mẹ những tháng cuối đời, ở nhà hay trong bệnh viện, lo cho bà từng miếng ăn giấc ngủ. Tôi đã thăm bà nhiều lần trước khi bà trở về với tổ tiên và đã nhìn thấy được ánh mắt tự hào, đặt trọn niềm tin của bà khi nói về đứa con trai duy nhất của mình. Tôi rất chia sẻ với bà điều đó. Bà có quyền tự hào vì đã sinh ra một người con có ích cho đất nước.

Hơn một tháng sau khi bà ra đi, mẹ bà cũng về nơi chín suối. Nỗi đau ập lên Long chồng chất. Nhưng Long vẫn vững bước trên con đường đã chọn. Khi Long đi tù, đứa con gái lớn chỉ mới 6 tuổi còn con trai chỉ mới 3 tuổi. Vì sự cay độc của dư luận trong một môi trường xã hội mà người dân phải co rúm lại khi nghe chính quyền nhắc đến “phản động” nên gia đình đã phải giấu hai bé sự thật là ba mình bị đi tù vì hoạt động chính trị. Nhưng trẻ con bây giờ khôn hơn người lớn nghĩ. Không thỏa mãn với những gì người lớn giải thích về sự xa nhà rất lâu của ba mình, Minh Anh cô bé gái xinh xắn của Long đã trở nên trầm cảm. Thế vậy mà cô bé đã đứng ra trấn an cậu em Long Quân sau khi thấy mẹ mình đang bị đuối lý trước những câu hỏi dồn dập của cậu bé này mà cậu tin rằng ba mình đang đi tù. Tôi đã rất xúc động khi nghe về câu chuyện này. Những đứa trẻ chỉ năm, bảy tuổi đã có thể nghĩ ra những lý luận đơn giản để bảo vệ ba mình vì chúng luôn tin rằng ba mình là người tốt, không thể làm điều gì xấu. Nhưng chúng vẫn rất buồn vì không thể hiểu được tại sao ba mình lại phải mặc lên người bộ quần áo tù. Tuy nhiên, những lần thăm Long gần đây, tôi đã nhìn thấy được sự rạng rỡ đã trở lại trong ánh mắt của các cháu. Những niềm hạnh phúc, tự hào về ba mẹ mình tràn ngập trong cuộc sống của các cháu, gợi lên những niềm hy vọng vào những điều tốt đẹp ở phía trước.

Long có một gia đình hạnh phúc, trước kia cũng như bây giờ. Nếu Long chấp nhận làm ngơ trước những bất công ngang trái thì anh đã có một cuộc sống yên bình, thành đạt, không mang đến sóng gió cho gia đình. Ngay cả bây giờ, khi có vợ con bên cạnh hạnh phúc thì anh vẫn phải đang đứng trước đầu sóng ngọn gió trên một con thuyền đang vượt qua giông bão trong một hành trình hướng về đích “quyền con người phải được tôn trọng và bảo vệ trên hết”. Hành trình này chắc chắn là không dễ dàng nhưng anh vẫn đang vững tay lái vượt qua từng cơn sóng dữ. Bên anh đang ngày càng có nhiều người hơn cùng giúp nhau nắm chắc tay chèo, tay lái. Và hành trình đó giờ đây không chỉ có một con thuyền. Nhiều đoàn thuyền khác nữa đang ra khơi để cùng hướng về một đích chung của tất cả mọi người dân Việt.

Cảm ơn Lê Thăng Long, nhờ anh mà tôi được tham gia vào hành trình đó và cảm thấy cuộc sống mình thật có ý nghĩa dù tuổi đã già. Tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc lớn lao khi hướng dẫn được cho nhiều gia đình tù nhân lương tâm ý thức được quyền con người của mình để bảo vệ mình và người thân của mình bị cáo buộc sai trái. Tôi thường gặp gỡ và đi thăm cha mẹ, vợ chồng, con cái của những người này và cảm nhận rất rõ về sự thay đổi tích cực trong nhận thức và niềm tin của họ. Nếu trước đây có khá nhiều người rụt rè, co cụm, thậm chí là cảm thấy tủi hổ vì người thân của mình là tội phạm chính trị, là “phản động”, thì giờ đây họ đã trở nên cởi mở, tự hào vì người thân của mình là những con người dũng cảm, không sợ hãi để sử dụng quyền con người chính đáng của mình đấu tranh vì một tương lai tốt đẹp cho đất nước. Họ cũng ngày càng tự tin hơn để sử dụng quyền con người của mình để đấu tranh cho công lý, cho tự do của người thân mình. Họ đã không còn cam chịu sự áp đặt của cường quyền và sợ hãi nó để phải âm thầm đau thương nhìn người thân mình bị áp bức mà không biết phải làm gì. Họ đã hiểu ra rằng càng cam chịu và sợ hãi thì sự bất công và sai trái mà họ nhận được càng nặng chứ không phải như những lời đe doạ, dụ dỗ và hứa hẹn.

Thời gian gần đây, ý thức về quyền con người của nhân dân đang ngày càng phát triển một cách rõ ràng. Người ta hiểu đó không chỉ là quyền đương nhiên của mình trong mưu sinh mà còn phải được bảo đảm trong tất cả mọi sinh hoạt trong cuộc sống. Đó là những mầm sống sẽ nhanh chóng vươn xanh mạnh mẽ. Còn nhiều triệu hạt giống quyền con người như vậy đã được gieo vào đúng môi trường tự nhiên của chúng là con người. Không lâu nữa những hạt giống này sẽ sinh sôi nảy nở. Đó cũng sẽ là lúc mà đất nước sẽ có tự do, dân chủ để phát triển thịnh vượng, văn minh.

Thành tựu này được tạo ra bởi rất nhiều những người tiên phong ưu tú của đất nước đã dấn thân trong nhiều năm qua để đấu tranh cho một Việt Nam dân chủ. Đã có những tiền bối phải hy sinh vì mục đích cao cả đó nhưng vẫn không thiếu những thế hệ tiếp nối hành trình ấy để có được thành tựu ngày nay. Và tôi tin rằng trong đó có sự đóng góp lớn của Lê Thăng Long.

Hành trình này còn nhiều chông gai nhưng chắc chắn sẽ nhanh về đích vì đang ngày có nhiều nhiều người như Lê Thăng Long tham gia vào hành trình ấy.

Chúc mừng sinh nhật Long. Chúc Long nhiều sức khoẻ, hạnh phúc và hoàn thành được ước nguyện của mình cho đất nước.

Cảm ơn tất cả những gì Long đã làm vì quyền con người, vì đất nước.

Trần Văn Huỳnh

nguon: danluan.org

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »

►Nghe tin Tòa Hải Phòng xử anh Vươn và người thân, chợt nghĩ đến Tòa Án Nhân Dân Đặc Biệt…

Posted by hoangtran204 trên 06/04/2013

 

Đoàn Vương Thanh – Nghe tin Tòa Hải Phòng xử anh Vươn và người thân, chợt nghĩ đến Tòa Án Nhân Dân Đặc Biệt…

Đoàn Vương Thanh

Theo Quê Choa

 

Nhiều lúc tôi cứ nghĩ lẩn thẩn với bộ não đã 80 tuổi. nhiều sự kiện, nhiều việc vui buồn trong gia đình, làng xóm và trong thế giới loài người cứ hiện lên rõ mồn một khi có sự kiện tương tự xảy ra. Nghe tin trên phương tiện thông tin đại chúng về việc Hải Phòng mở phiên tòa “công khai” xử Đoàn Văn Vươn và gia đình anh về tội “giết người và chống lại người thi hành công vụ”, tôi thấy bủn rủn chân tay, trí óc bỗng quay về thời gian xã tôi thực hiện cuộc cách mạng “Người cày có ruộng” phát động nông dân “vùng lên” đánh đổ giai cấp địa chủ, phân hóa phú nông, tranh thủ trung nông, dựa hẳn vào bần cố nông!!!”.

Cuộc CCRĐ hai năm 1955 và 1956 diễn ra ở quê tôi, một xã vùng đồng bằng thuần nông, khi đó còn rất nghèo vì rất nghèo nên có tinh thần cách mạng chống đế quốc rất cao, năm 2001 đã được tuyên dương Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, vì nghèo nên, cuộc đấu tranh “giành lại ruộng đất từ tay địa chủ chia cho nông dân nghèo cũng diễn ra rất “quyết liệt”. Mới sau hòa bình lập lại 7-1954, miền Bắc hoàn toàn giải phóng chưa được một năm, đội giảm tô được UBCCRĐ trung ương cử về xã, phát động nông dân tiến hành bước giảm tô, liền sau đó là tiến hành CCRĐ. Thật ra, bây giờ nhìn lại thì, nông dân, kể cả nông dân có học đôi chút hồi đó cũng không có mấy ai hiểu rõ thế nào là giảm tô, giảm tức, thế nào là CCRĐ và giảm tô, cải cách ruộng đất để làm gì, tất nhiên, khẩu hiệu đầy đường là để “giành ruộng đất về cho dân cày, nhất là dân cày nghèo”.

Đội về, việc đầu tiên là họp dân (đố ai dám không đi họp, vì không đi họp cũng là liên quan đến địa chủ cần phải vạch mặt) tuyên bố giải tán chi bộ đảng Lao Động. Lúc đó chi bộ có đến hơn 50 đảng viên, trong đó phần lớn là những đồng chí đã từng vào sống ra chết kiên trì dũng cảm đấu tranh ở một xã giáp chân hàng rào bốt địch suốt 9 năm kháng chiến. Địa chủ là những ai? Quốc Dân Đảng phản động là những ai? Là một đồng chí bí thư chi bộ họ Lưu, sau khi bị Đội gọi lên trấn áp, hôm sau treo cổ tự tử và để lại thư nói rõ, là bí thư chi bộ Đảng Lao động chứ không phải “Quốc Dân Đảng phản động”, là đồng chú Vũ Kiểm, chi ủy viên, Chủ tịch UBKCHC xã, từng làm hai mang cùng với một số đồng chí khác lên tận Phủ Thủ hiến Bắc Kỳ trực tiếp đấu tranh có lý có tình ngăn không cho giặc Pháp đóng ngoài đồn dùng xe ủi làng làm vành đai trắng để trả thù Việt Minh đánh bốt hồi cuối tháng 12-1953, là đồng chí Nguyễn Đức, chi ủy viên đảng lao động, được Huyện ủy cử làm việc hai mặt, tạo điều kiện cùng Vũ Kiểm đấu tranh với địch bảo vệ dân làng (trong đó có nhiều cán bộ Việt Minh nằm vùng), là đồng chí xã đội trưởng của ta được cử làm sếp bốt hương dũng (của địch) mà đội viên toàn là du kích của ta, cũng nhằm bảo vệ nhân dân, chống địch o ép càn quét và trả thù. Đồng chí Vũ Kiểm (vì là Chủ tịch) nên “đầu sỏ hơn cả đầu sỏ” bị mang ra “đấu trường”, bị mấy người cốt cán “chỗ dựa của Đội” nhảy lên như con choi choi xăm xỉa vào mặt tố khổ. Sau đó “Tòa án nhân dân đặc biệt” tuyên tử hình. Vài phút sau, một tiểu đội dân quân, có mấy người được trang bị súng trường Trung Quốc cũ dàn hàng ngang nhằm vào đồng chí Vũ Kiểm nhả đạn.

Chắc là biết rõ ông Vũ Kiểm là người thế nào nên một loạt đạn từ mấy tay súng dân quân du kích mà Kiểm vẫn chưa gục, còn nói lời cuối cùng; “Tôi là đảng viên lao động, không phải quốc dân đảng”. Thấy vậy, một thành viên Tòa nhảy xuống rút súng ngăn dí vào trán Kiểm và bóp cò. Tiếng nổ đanh và lạnh ớn xương sống. Kiểm gục ngã. Cà đám đông nặng nề ra về không một ai dám hé răng. Vì “Đội về đội dựa vào mông/Đội đi đội để trống đồng ai mang”. “Nhất đội nhì giời”, sợ Đội hơn sợ cọp dữ. Đồng chí, đồng đội với Kiểm có nhiều người, trong đó thân nhất là bố tôi, ông Nguyễn Đức. Ông Nguyễn Đức nhà rất nghèo không có ruộng, chuyên kéo xe bò thuê ở chợ, tham gia cách mạng từ năm 1947, năm 1949 được chi bộ Đảng lao động địa phương kết nạp và làm chi ủy viên, trưởng ban binh địch vận, đồng thời được Huyện ủy cử ra làm “chính quyền hai mặt” cùng với các đồng chí khác hoạt động bảo vệ dân, cụ thể là ngăn không cho địch làm vành đai trắng, dẫn trinh sát bộ đội Tỉnh về điều tra bốt đồn, và tổ chức trận đánh đêm 16-12-1953 thắng lợi giòn giã. Ấy thế mà, ông Nguyễn Đức được “phong” địa chủ cường hào gian ác, quốc dân đảng phản động, kết án 20 năm tù, nhờ có con trai đi bộ đội từ năm 18 tuổi nên bố được giảm ản 3 năm. Nhưng chỉ đi tù ở Mỏ Chén (Sơn Tây) có ba tháng thì có lệnh sửa sai.

Nguyễn Đức được Tỉnh ủy mời về tham gia học nghị quyết sửa sai sau đó tỉnh cử làn đội trưởng sửa sai ngay tại xã mình. Còn “đồn trưởng hương dũng” cũng là một đảng viên của đảng Lao Động, đã bị đội cải cách xử trí “lên bờ xuống ruộng”. Ấy cũng có cái tài là, có lệnh triển khai nghị quyết sửa sai hôm trước thì hôm sau, Đội CCRĐ lặn mắt tăm, để lại ba bốn “cô cốt cán” mang trống đồng…

Thời kỳ đầu sửa sai, làng xóm loạn cả lên. Con cái của ông Vũ Kiểm đêm nào cũng vác dao đi tìm “cốt cán” đã bắn bố để hỏi tội, sau nhờ có cán bộ đội sửa sai đến tận nhà khuyên giải nên tình hình mới lắng đi và dần đi vào thế ổn định.

Chỉ một năm sau, năm 1958, phát động nông dân đưa ruộng đất vào “tập thể hóa”, phát huy “tính ưu việt” của phương thức làm ăn tập thể xây dựng hợp tác xã nông nghiệp cả làng, tiến tới xây dựng “nông trang tập thể” như Liên Xô, bà con nông dân sẽ được sống “ở thiên đường”. (1)

Nhưng 30 năm sau, hợp tác xã nông nghiệp động viên xã viên “Mỗi người làm việc bằng hai/Để cho chủ nhiệm (và Ban quản trị) mua Đài mua xe” (một chiếc ra-đi-o Nhật ba băng trị giá băng hơn một tấn thóc. Hồi ấy cán bộ có Đài suốt ngày “nheo nhéo” bên hông, oai lắm. Khi hoàn thành xây dựng HTX bậc cao thì “Mỗi người làm việc bằng ba/Để cho chủ nhiệm xây nhà xây sân” hoặc “Mất mùa thì tại thiên tai/Được mùa nhờ ở thiên tài Đảng ta!”

Cuối cùng, sau ba mươi năm, “thiên tài” ấy cũng phải ra đi vì có Nghị quyết 100 và nghị quyết 10 và công cuộc đổi mới sau Đại hội VI, nông dân (và các thành phần khác được cởi trói” đã giúp cho Đảng và Nhà nước ta có con số thống kê sản xuất được 45 triệu tấn thóc, dành ra 7,5 tấn quy gạo xuất khẩu, không những đủ ăn cho gần 90 triệu dân trong nước mà còn góp phần “cứu đói” nhiều vạn người trên thế giới!

Ba cuộc kháng chiến chống ngoại xâm, nông dân nói riêng và nhân dân nói chung đã cống hiến hàng chục triệu con em mình cho các lực lượng vũ trang ở cả hai miền chiến đấu hơn 31 năm giải phóng dân tộc, thống nhất nước nhà. Hàng nghìn liệt sĩ có tên và chưa biết tên đã nằm xuống, trong đó cũng một phần vì ruộng đất cho dân cày như Đảng dạy.

Năm 1953, việc xử tử địa chủ Nguyễn Thị Năm ở Thái Nguyên được coi là tài liệu điển hình chỉnh huấn bộ đội các sư đoàn chủ lực tham gia chiến đấu ở mặt trận Điện Biên Phủ, là động cơ quan trọng thúc đẩy bộ đội hi sinh chiến đấu giành thắng lợi “lừng lấy địa cầu”.

Ở quê tôi, có đồng chí T. ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy, đang họp thường vụ được lệnh của Đoàn CCRĐ đưa về quê để “nông dân hỏi tội” vì đồng chí ấy xuất thân một nhà địa chủ giầu có trong tỉnh. Khi xe đưa đồng chí T về đến trường đấu bị dân quân du kích và Đội CCRĐ lôi xuống bịt mắt và bắn ngay. Được tin, đồng chí Bí thư Tỉnh ủy vội cho người đánh xe về “cứu” đồng chí T, nhưng muộn rồi, về chỉ còn thấy xác đồng chí T còn nóng hổi chưa kịp khâm liệm.

Đến bây giờ, bà con xã này vẫn còn nhơ như in những hình ảnh “đau lòng, tay phải chém vào tay trái” hồi CCRĐ. Nhưng bài học lịch sử ấy nay hình như đang diễn lại ở Hải Phòng, trong việc xử án gia đình Đoàn Văn Vươn. Có thể Đoàn Văn Vươn phạm tội dùng súng hoa cải tự chế và mìn tự tạo nhằm vào những người đến “cưỡng chế” đầm nuôi tôm và phá nhà mình. Kết quả “tội giết người” ấy chỉ làm bị thương không nặng một số kẻ hung hăng, chứ có giết ai đâu. Còn mấy bà nông dân, mẹ và vợ của Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý thấy mất của xót xa nghe chồng chuẩn bị mũ len chống đạn (!) bị quy vào tội “chống người thi hành công vụ”, nhưng công vụ là công vụ nào?

Thông tin về vụ xử Đoàn Văn Vươn và người thân ở Hải Phòng làm nhiều người nhức nhối và khó hiểu dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của Đảng ta, tại sao những người nông dân ấy lại bị xử án một cạch “bí mật” và oan khuất?

Luật sư Trần Đình Triển có bài tường thuật bước đầu cho biết, nói rằng: xử công khai nhưng không một người nào được quyền tự do đến  Hải Phòng “xem xử án”, vì mạng lưới an ninh siết rất chặt.

Nếu ta chính đáng, quang minh chính đại thì làm gì phải úp úp mở mở như vậy? Đó là chưa nói đến những mờ ám khuất tất từ khi điều tra lấy tài liệu từ “bị cáo”. Biết làm thế nào bây giờ, Hãy cứu lấy Đoàn Văn Vươn và gia đình của họ!

Tác giả gửi Quê Choa

(Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả)

 

(1)*Đoạn này đáng chú ý: Bác và đảng xúi nông dân nghèo, bần cố nông đi cướp ruộng đất của những người có chút ruộng đất. Xong xuôi đâu đó thì “Chỉ một năm sau, năm 1958, phát động nông dân đưa ruộng đất vào “tập thể hóa”…và kết quả cuối cùng là ruộng đất thuộc về đảng! Tiếp đó là đảng soạn thảo hiến pháp, lừa thêm một đợt nữa theo lối dùng chữ, theo hiến pháp: đất đai thuộc sở hữu toàn dân! Rồi đảng và bác cắt nghĩa: Sở hữu toàn dân có nghĩa là sở hữu của nhà nước; nhân dân chỉ có quyền sử dụng đất. Hàm ý rằng: nhà nước có quyền lấy đất đai của nông dân hay của bất cứ ai cũng được.

———

Ý kiến của đọc giả  danluan.org:

1.  tui nói thiệt (khách viếng thăm) gửi lúc 04:05, 04/04/2013 – mã số 83377

Tui nhỏ hơn bác Đoàn nhiều, có biết chút chút về cái vô lương tâm của CCRĐ qua phim “Chúng tôi muốn sống”.   [phim này có 11 tập, các bạn nhấp chuột vào link này để xem  view full playlist (11 videos)

Bây giờ đọc thêm chuyện bác kể, tui thiệt muốn sa nước mắt dù chuyện của bác và nhiều chuyện nữa của CCRĐ bất nhân khác đã được các chứng nhân khác kể.

Trời không có con mắt, cho nên chưa tận diệt bọn hèn với giặc ác với dân này. Tới giờ phút này, tháng tư 2013 rồi mà chuyện Đoàn văn Vươn vẫn còn xãy ra cho đất nước Việt Nam.

Nhớ hồi nhỏ coi phim Lê Quỳnh đóng hay quá mà cứ bán tín bán nghi, tại nhà tui thuộc dạng gia đình khốn nạn (cách mạng).

Ông ngoại tui theo vô đảng Lao Động năm 1945 tại Sàigòn. Hoạt động nội thành, bị lộ, bị Ngô đình Diệm bắt uýnh ổng gảy giò, giập phổi. Diệm cho về nhà chờ theo Các-Mác,1962. Ra khỏi tù, gia đình chạy thuốc tàn gia bại sản, ổng hổng chết, ổng tiếp tục dùng nhà làm căn cứ giao liên. Rồi ba má tui cũng bị tụi khốn nạn dụ, dì Ba tui củng bị tụi nó gạt, đóng tiền nuôi bọn khủng bố này. Bởi vậy anh em tuị tui thằng nào cũng nhiễm con “sán” này trong ruột.

Lớn hơn một chút, bắt đầu hiểu chuyện đời, ví lại nghe mấy bác Bắc di cư kể chuyện Cải Cách Ruộng đất của tụi khốn nạn này. Tui mới bớt nghi Việt Nam Cộng Hòa hợp với Mỹ làm phim tuyên truyền.

Mà nói thiệt, tụi tui được Mỹ Ngụy dạy dổ nên người chứ bác nghĩ coi! Ba tui dốt, má tui ở đợ, thì làm sao nuôi bầy con ăn học. Mấy thằng phá hoại nằm vủng đem cho tài liệu và vủ khí nhờ giấu dùm chớ tụi nó đâu có đưa tiền. Vậy mà gia đình tui lúc nào cũng “căm thù Mỹ Ngụy mới chết mẹ!

1975. phỏng giái. Nhờ cú “phỏng” nầy cả nhà tui hết bán tín bán nghi. Tui cũng đủ làm chứng cho cái xạo ke của quân Xạo Hết Chổ Nói này. Mà tui hổng hiểu tới giờ cũng còn mấy thằng ngu muốn chạy theo.

Sau 1975, tui chở ông ngoại chạy ba cái giấy chứng minh thương binh mới bắt đầu thấy “bộ mặt thú vật” của bọn phỏng giái miền Nam. Tui ví ông ngoại ngu thiệt, hỏng biết cán bộ (xin lỗi bác) Bắc Việt nó tham. Tuị TBXH (Thương Binh Xã Hội) muốn ăn hối lộ của ông già què Nam bộ. Cuối cùng, bên thua trận, hỏng phải một mình phe Việt Nam Cộng Hòa không đâu mà là cả dân tộc Việt Nam thua (trừ bọn đảng Ma-phia Việt).
Ông già, 30 tuổi Đảng, què, giập phổi, gần chết, nguyện trung thành với bác Hù, móc quần lót ra chi sáu tháng lương hưu “bôi trơn” cho thằng Chương, Phó phòng TBXH, qua thằng Hạnh thương binh, để cầm được cuốn sổ hưu.

Đồ chó. Lại xin lổi bác tại nhớ chuyện cũ tui phải chưởi cho đã tức. Ông già què suốt đời mê Bác Hù, chống Mỹ Ngụy, ngày “Khốn nạn thành công” phải hối lộ cho mấy thằng “xâm lược”. Đau thiệt.

(Hoàn cảnh) Đoàn văn Vươn, 2013, Hải Phòng và (ông ngoại) Lê văn Lâm bí danh Năm Lùn, 1975, Sài Gòn không khác nhau mấy, cùng làm dân nước CHXHCNVN.

“Oan khiên” con dân Việt bị trị bởi chính một nhóm người Việt vô đạo vô tâm, tự nhận họ có quyền sanh sát trên sanh mạng lương dân Việt Nam. Ai cho họ cái quyền đó? Hỏng phải tui, hỏng phải bác. Tui với bác và mấy chục triệu dân Việt đâu có bỏ phiếu bầu cho mấy tên vừa dốt vừa tham.

Hối hận của tui, nổi buồn của bác, cộng với hàng triệu thống khổ dân Việt không bao giờ dứt nếu đảng Cộng sản Việt Nam còn độc quyền dẫn dắt nước Việt tiến lên thiên đường mù.

Bác, tui, Nam Bắc Trung đã và đang thành công từng bước vượt thoát con đường cộng sản như trong phim “Tôi muốn sống”
Đổi mạng sống lấy tự do. Không có lối nào khác đồng bào của Đoàn văn Vươn ơi.

2.  Lê Văn Mọi (khách viếng thăm) gửi lúc 10:05, 04/04/2013 – mã số 83386

Hồi CCRĐ thì có phong traò “tố khổ”, nay thì tự nhiên nhân chuyện vụ án ông Vươn lại có người kể khổ. Chán quá, nhiều khi muốn quên đi chuyện đau lòng quá khứ mà không quên được. Chuyện cướp đất bây giờ cũng có nhiều nét CCRĐ trá hình, chỉ khác trước là chính quyền dựa vào người nghèo cướp đất của người giầu thì bây giờ chính quyền dựa vào người giầu cướp đát của người nghèo. Có lẽ đây là cuộc cách mạng thứ hai ở thế kỷ XXI?

Nay bàn sang chuỵện tòa án, nhiều người nhận xét rằng tòa án của ta có truyền thống không xử theo LUẬT, mà xử theo THUẬT, tức là xử theo thủ đoạn, rất lắt léo. Khi cái lý thuộc về tòa thì tòa truy đến cùng (nhiều khi tòa dựng ra lý để truy); nhưng khi tòa bị vặn, đuối lý thì tòa lắt léo lái sang chuyện khác hoặc cửa quyền không cho người ta phát biểu. Kiểu xử thế này thì bao giờ tòa cũng thắng.

Nhiều người cũng chép miệng nói rằng cứ đưa ra xét xử, để luật sư bào chữa, tranh tụng cho có về dân chủ, tuân theo pháp luật, chứ tòa có tuân theo pháp luật gì đâu, mọi quyết định đã có sẵn trong hậu trường rồi. Chỉ có lịch sử là ông quan tòa công minh nhất. Sau này lịch sử sẽ xử cho ông Vươn thành người anh hùng (tối thiểu là của nông dân).

Nay chỉ còn cách dựa vào ngôn luận làm áp lực, ngôn luận trong nước chưa đủ thì nhờ ngôn luận ngoài nước. Đi ăn cướp của người ta lại bắt người ta ngồi nhìn rồi trao tải sản cho kẻ cướp mới là tuân theo pháp luật hay sao? Đây là cái lý của thằng Tàu. Đảng ta học tập để áp dụng với dân mình. Cái “thắng lợi” này của Đảng liệu có đáng vinh danh không thì thử hỏi các ông Hùng Dũng Sang Trọng xem sao? Tòa án xử bất công biến người ngay thành tội phạm, biến kẻ cướp thành người có công thật ra chính là điều xỉ nhục cho nền pháp luật của ta, thế mà còn hô hào dân góp ý kiến vào Hiến pháp. Góp ý làm gì khi chính cơ quan pháp luật không làm theo luật mà chỉ làm theo THUẬT.

3. hanh dao (khách viếng thăm) gửi lúc 12:32, 04/04/2013 – mã số 83395

Nhắc chuyện xưa, tự hỏi sao con người có thể mê muội tới vậy. “Trí thức” thời ấy không có tầm, tâm, & can đảm để nhìn xa, để hiểu CS, để “cản” dân tộc lao vào con đường khổ lụy. Đúng hơn là có rất ít người, nên họ phải chịu cô lập, tù đày, tiêu diệt.

Thời thế đã đổi thay. Hôm nay, nhiều người, từ trí thức, tới nông dân, dù bị ngăn cản, thậm chí đánh đập, vẫn không khuất phục, công khai lên tiếng ủng hộ ĐVV, điều mà gần 60 năm trước, thậm chí những phiên tòa 10 năm trước đã không có.

nguồn: danluan.org

Posted in Cướp đất và chiếm đoạt tài sản của dân | Leave a Comment »