Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Ba, 2013

►TỔNG CỤC DU LỊCH VIỆT NAM Quãng Cáo CHO tour DU LỊCH TRUNG QUỐC Ở ĐỨC- Sao cổng trường cắm cờ Trung Quốc?

Posted by hoangtran204 trên 07/03/2013

TỔNG CỤC DU LỊCH VIỆT NAM QUẢNG BÁ CHO DU LỊCH TRUNG QUỐC Ở ĐỨC ?

nguồn phamvietdao.blogspot.com

 
Tham gia một hội chợ du lịch lớn nhất thế giới đang diễn ra ở Đức để quảng bá du lịch Việt Nam cho du khách quốc tế nhưng ngay trong gian hàng trưng bày, giới thiệu của Tổng cục Du lịch Việt Nam lại treo một bức ảnh giới thiệu địa danh du lịch nổi tiếng của Trung Quốc.Tối 7.3, trên trang Facebook của một người tên H., đang công tác tại một công ty chuyên về du thuyền ở Việt Nam, đăng một bức ảnh khổ lớn về bức tượng đá cao nhất thế giới có tên Lạc Sơn Đại Phật ở tỉnh Tứ Xuyên (Trung Quốc), kèm theo chú thích: “Ảnh Lạc Sơn Đại Phật ở Tứ Xuyên”.
Ảnh tượng Lạc Sơn Đại Phật (Trung Quốc) nằm ngay trong gian hàng chung Việt Nam tại Hội chợ du lịch quốc tế ITB 2013 diễn ra ở Berlin, CHLB Đức – Ảnh: Một doanh nghiệp cung cấp
Điều đáng nói, theo thông tin từ trang Facebook này, bức ảnh trên được trưng bày ngay trong gian hàng của Tổng cục Du lịch Việt Nam và một số doanh nghiệp du lịch Việt Nam đang tham dự Hội chợ du lịch quốc tế ITB 2013.Khách tưởng gian hàng của Trung QuốcSau khi bức ảnh được đăng trên Facebook, rất nhiều người đã nhanh chóng vào bình luận và đặt câu hỏi liệu bức ảnh này có phải được chụp tại ITB 2013 ở Đức hay không? Nếu đúng như vậy thì không thể chấp nhận được.

Trước những thông tin bình luận trên, sau đó không lâu ông H. đã rút bức ảnh Lạc Sơn Đại Phật và tất cả những lời bình luận ra khỏi Facebook.
Thấy khách cứ hỏi mua tour Trung Quốc, tôi bảo đây là gian hàng Việt Nam và chúng tôi chỉ bán tour đi Việt Nam thôi. Khách chỉ vào bức hình và nói đây là cảnh Trung Quốc mà. Nhục quá đi mất!  Giám đốc một doanh nghiệp trực tiếp tham gia ITB 2013 nói.
 

Nhận được thông tin trên, Thanh Niên Online đã gọi điện thoại cho ông H. nhưng không liên lạc được. Công ty nơi ông H. đang làm việc thông báo hiện ông này đang công tác ở nước ngoài.

“Hiện anh H. đang ở Đức nên điện thoại không thể liên lạc được. Nếu anh cần liên hệ thì một vài ngày nữa gọi lại cho anh H.”, nhân viên của công ty ông H. thông báo.

Tuy nhiên giám đốc một công ty du lịch (yêu cầu không nêu tên) đang tham gia Hội chợ du lịch quốc tế ITB 2013 ở Đức khẳng định bức ảnh trên là có thật.

Vị giám đốc này cho hay, công ty ông nằm trong khu vực của Tổng cục Du lịch Việt Nam. Ban đầu ông không để ý lắm đến bức ảnh nhưng thấy khách quốc tế cứ đến hỏi tour đi Trung Quốc thì mới phát hiện ra.

 
“Vì nhiều việc nên tôi không để ý nhưng thấy khách cứ hỏi mua tour Trung Quốc. Tôi bảo đây là gian hàng Việt Nam và chúng tôi chỉ bán tour đi Việt Nam thôi. Khách chỉ vào bức hình và nói đây là cảnh Trung Quốc mà. Nhục quá đi mất”, ông này nói.
 
“Không phải ảnh của mình thì thay thôi”
 
Những tấm hình mà một doanh nghiệp gửi về cho chúng tôi cho thấy trong gian hàng chung Việt Nam, doanh nghiệp tham gia sẽ được cung cấp một vị trí tương ứng bàn làm việc để giới thiệu tour cho đối tác.
 
Phía trước bàn làm việc này sẽ dán một bức ảnh khổ lớn về một địa danh du lịch nổi tiếng của Việt Nam để thu hút khách quốc tế tham quan hội chợ. Bức ảnh tượng Lạc Sơn Đại Phật của Trung Quốc nằm trong số những bức ảnh đó.
Trước bàn làm việc của doanh nghiệp du lịch Việt Nam ở ITB 2013 đều được thiết kế một bức ảnh khổ lớn giới thiệu địa danh du lịch nổi tiếng – Ảnh: Một doanh nghiệp cung cấp
Tại sao lại có sự nhầm lẫn tai hại trên? Ông Lê Tuấn Anh, Vụ trưởng Vụ thị trường (Tổng cục Du lịch) cho hay, theo thông tin từ Đức báo về thì có sự nhầm lẫn trên. Còn lý do nhầm lẫn thì Tổng cục Du lịch cũng đang tìm hiểu. Hiện tại đoàn công tác ở Đức cũng chưa về.
 
“Trước mắt anh em bên đó đã xử lý rồi. Bức ảnh đã không còn treo trong gian hàng của Tổng cục Du lịch nữa. Ảnh không phải của mình thì phải thay ảnh khác vào thôi”, ông Anh nói.
 
 
Lạc Sơn Đại Phật còn gọi là Lăng Vân Đại Phật hay Gia Định Đại Phật, là tượng Phật bằng đá cao nhất thế giới. Bức tượng Phật này được tạc vào vách đá Thê Loan của núi Lăng Vân, nằm ở miền nam tỉnh Tứ Xuyên của Trung Quốc.
 
 
 
Theo tìm hiểu của Thanh Niên Online, sau khi sự cố xảy ra, được doanh nghiệp báo lên, sau đó Tổng cục Du lịch VN đã dán hai bản đồ đè lên tấm hình đó.
Theo ông Lê Tuấn Anh, tham dự Hội chợ du lịch quốc tế ITB 2013 gồm có Tổng cục Du lịch, Vietnam Airline và 26 doanh nghiệp. 
 
Về chi phí tham gia hội chợ, ông Anh cho biết sẽ cung cấp cho báo chí vào một dịp khác. 
 
Ông Phan Đình Tân, Phó chánh Văn phòng, người phát ngôn của Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch xác nhận từ tối qua đã nhận được thông tin liên quan đến vấn đề này.
 
Từ đó, Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch đã đề nghị Tổng cục Du lịch báo cáo để có hướng xử lý cụ thể.
 
Trước câu hỏi nếu đúng như phản ánh thì hướng xử lý của bộ như thế nào, ông Tân đáp: “Chúng tôi cũng chỉ mới nghe nói, còn về hướng xử lý thì sau khi anh em cung cấp đầy đủ thông tin mới có thể thông báo được”. 
Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch làm trưởng đoàn
Hội chợ du lịch quốc tế ITB 2013 khai mạc vào tối 5.3 tại thủ đô Berlin, CHLB Đức.
Hội chợ diễn ra từ ngày 5-10.3, thu hút khoảng 170.000 lượt khách, trong đó có 110.000 lượt khách là những người bán (Sellers), người mua  (Buyers) và các nhà cung cấp dịch vụ du lịch tham dự.
Đây là hội chợ du lịch lớn nhất thế giới có sự tham gia của hơn 10.000 công ty lữ hành, khách sạn, hãng hàng không, hãng vận tải biển và các lĩnh vực liên quan đến từ 188 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới.
Tổng cục Du lịch Việt Nam tổ chức một gian hàng chung rộng 142 m2 tại hội chợ để giới thiệu những sản phẩm du lịch đặc sắc của Việt Nam đến bạn bè quốc tế.
Cùng tham gia gian hàng với Tổng cục Du lịch còn có Vietnam Airlines và 26 doanh nghiệp lữ hành, khách sạn tiêu biểu.
Một doanh nghiệp cho hay chi phí tham gia hội chợ kiểu này rất đắt đỏ và chỉ có doanh nghiệp lớn mới dám tham gia.
Đoàn Việt Nam do Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch Nguyễn Văn Tuấn làm trưởng đoàn.
 
Trung Hiếu
 

(Thanh niên)

Nguồn báo  thanhnien.com.vn

——

Bộ Giáo Dục và Đào Tạo  nghĩ sao khi 

Sách học vần tiếng Việt lại vẽ cờ Trung Quốc

620407

Sau chuyện “cổng trường cắm cờ Trung Quốc” (Tuổi Trẻ ngày 5 và 6-3), lại có một cuốn sách nữa do tác giả Việt Nam biên soạn dạy tiếng Việt cho trẻ em cũng in cờ Trung Quốc.

Kiểm tra thông tin do bạn đọc cung cấp cho biết sách học vần của trẻ em cũng vẽ cờ Trung Quốc, chúng tôi dễ dàng tìm thấy ở nhà sách Lý Thường Kiệt và nhà sách Tiền Phong (Hà Nội) cuốn Bé làm quen với chữ cái (hành trang cho bé chuẩn bị vào lớp 1) của tác giả Nguyễn Thị Thúy Hà, NXB Đại Học Sư Phạm, được nộp lưu chiểu tháng 1-2012. Ở bài 14 (học chữ C) có in những con vật, đồ vật có chữ cái là “C”, trong đó có lá cờ của Trung Quốc.

Trao đổi với Tuổi Trẻ, vị phụ huynh lỡ mua sách này cho con bức xúc: “Tuy không có quy định sách bán tại Việt Nam chỉ được in cờ Việt Nam nhưng những loại sách dạy trẻ em Việt Nam học tiếng Việt mà lại in cờ nước khác là việc khó chấp nhận được. Cờ Tổ quốc là biểu tượng thiêng liêng cần để cho trẻ em làm quen với hình ảnh này, không thể giới thiệu cờ nước khác cho những đứa trẻ lần đầu tiếp cận với tiếng Việt”.

Ông Đinh Văn Vang – tổng biên tập của NXB Đại học Sư Phạm, người chịu trách nhiệm về nội dung các đầu sách của NXB phát hành – cho biết: “Chúng tôi tiếp nhận từ tác giả Nguyễn Thị Thúy Hà nội dung cuốn sách, gồm cả phần chữ và hình ảnh. Chúng tôi phát hiện trong một bài có vẽ cờ Trung Quốc và đã đề nghị sửa vì không phù hợp khi sử dụng cho đối tượng trẻ em Việt Nam. Hiện tại bản sách chúng tôi phát hành đã in cờ Việt Nam”.

Cổng trường học cắm cờ TQ

Cổng trường học cắm cờ TQ

Như vậy đúng theo lời ông Vang thì hiện có hai bản sách (cùng một tên sách, tên tác giả và tên NXB) cũng được nộp lưu chiểu vào thời điểm tháng 1-2012, một bản in cờ Việt Nam, một bản in cờ Trung Quốc. Nhưng tại hai nhà sách kể trên chỉ xuất hiện bản “in cờ Trung Quốc” mà không tìm thấy bản “in cờ Việt Nam”. Giải thích về sự khó hiểu này, ông Vang cho biết: “Chúng tôi đang liên lạc với tác giả để làm rõ chuyện này. Nếu cuốn sách được in ra với bản có “cờ Trung Quốc” thì chắc chắn là bản in mạo danh NXB Đại Học Sư Phạm” – ông Vang khẳng định.

Theo tác giả cuốn sách, bà Nguyễn Thị Thúy Hà thì những cuốn sách “vẽ cờ Trung Quốc” chỉ là bản in thử được mang gửi ở một số nhà sách(?).

Ông Vang cho biết chiều 6-3 đã đề nghị tác giả đi thu hồi toàn bộ cuốn sách “in thử” có vẽ cờ Trung Quốc.

Đọc thêm: Sao cổng trường cắm cờ Trung Quốc?

Nguồn: Tuổi Trẻ

——-

Bộ Giáo Dục và Đào Tạo  nghĩ sao khi 

Sao cổng trường cắm cờ Trung Quốc?

HOÀNG HƯƠNG – VĨNH HÀ | 05/03/2013

TT – Một hôm cháu thắc mắc với tôi: “Dì ơi, sao lá cờ trong sách này không giống cờ nước mình?”. Tôi mở ra xem và rất bất ngờ: đó là cờ Trung Quốc”.

  • Trang 16 cuốn sách Phát triển toàn diện trí thông minh cho trẻ dành cho các em nhỏ chuẩn bị vào lớp 1 của Nhà xuất bản Dân Trí đăng cờ của Trung Quốc – Ảnh: THUẬN THẮNG

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Ba blogger Vietnam nhận được Vinh danh và giải thưởng quốc tế 2013: Huỳnh Ngọc Chênh , Tạ Phong Tần và Nguyễn Hoàng Vi

Posted by hoangtran204 trên 07/03/2013

THÔNG BÁO KHẨN: TRANG BA SÀM BỊ TIN TẶC PHÁ. TẠM THỜI VÀO ĐỌC TẠI ĐÂY

——-

 

Tổ chức quốc tế: IFLEX  The Global Network Defending and Promoting Free Expression

đã chọn lựa và vinh danh Blogger Nguyễn Hoàng Vi  cùng 7 phụ nữ  khác trong ngày 8-3 vì cô đã

Bảo vệ và Cổ vỏ Tự Do Ngôn Luận

 

Nguyen Hoang Vi, blogger, Vietnam

Nguyen Hoang Vi, blogger, Vietnam

 Danlambao

Nguyễn Hoàng Vi đã và đang trải qua hầu hết những năm tháng của tuổi 20 dưới sự  theo dõi  của an ninh VN vì cô đã viết blog phê bình và chỉ trích chính quyền VN. Ngay sau khi chúng tôi đã viết bài mô tả các việc làm của cô, cô đã bị bắt gần tòa án, nơi mà cô hy vọng tham dự  phiên tòa kháng án của 3 blogger VN đang bị tù vì tội chống lại nhà nước (Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải). Trong lúc bị giam giữ  ở đồn Công An phường…Quận 1, cô đã bị tấn công tình dục ( bị bắt cởi trần truồng và bị  sờ mó vào chỗ kín) bởi công an nhân dân và các y tá.

Nói về chuyện khủng khiếp đã xảy ra khi bị giam giữ   trong đồn Công An Phường, Nguyễn Hoàng Vi nói : “Chúng tôi không thể cho phép sự  sợ hãi làm tê liệt mình. Chúng tôi  phải nhận biết thật sâu sắc trong lòng để tha thứ  cho tất cả những gì họ đã đối xử với chúng tôi và hành hạ  cơ  thể của chúng tôi. Sự tha thứ là không giống như  sự  chấp nhận. Chúng tôi phải cho họ biết rằng: những gì chúng tôi đang làm là không dựa trên hận thù cá nhân. Điều chúng tôi làm là để bảo vệ các quyền tự  do vốn dĩ của chúng tôi, cũng như  của bọn họ “.  (Trần Hoàng)

http://www.ifex.org/international/2013/03/06/iwd_women_foe_champions/

Nguyen has spent much of her early 20s under surveillance by security agents for blogging critically about the government. Shortly after we profiled her, she was detained near the courthouse where she was hoping to attend the appeal of three bloggers jailed on anti-state propaganda charges. While in custody, she was sexually assaulted by police and state nurses.

Speaking of her ordeal, Nguyen said, “We can’t allow fear to paralyse us. We must find it deep within our hearts to forgive all that they’re doing to us and to our bodies. Forgiveness is not the same as acceptance. We must let them know that what we are doing is not based on personal hatred of our perpetrators; it is to protect our universal rights, which belong to them as well as us.”

————

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh nhận giải báo chí quốc tế

Huỳnh Ngọc Chênh

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh

Phóng viên Không Biên giới, với sự hỗ trợ từ Google, vào thứ năm này trao giải thưởng Netizen của năm 2013 cho blogger Huỳnh Ngọc Chênh.

Phóng viên Không Biên giới đã chọn các ứng cử viên và hơn 40 000 người sử dụng Internet truy cập trang web YouTube từ khắp nơi trên thế giới. Họ chọn người chiến thắng trên trang You Tube của RSF. Lễ trao giải sẽ diễn ra tại Paris vào ngày 12 tháng 3 tại văn phòng của Google nhân dịp Ngày Thế giới chống lại kiểm duyệt online.

Huỳnh Ngọc Chênh là một trong những blogger có ảnh hưởng lớn nhất của Việt Nam. Blog của ông thu hút khoảng 15 000 khách truy cập mỗi ngày, mặc dù người đọc phải sử dụng phần mềm để phá vỡ kiểm duyệt để truy cập. Ông Chênh chỉ trích chính phủ và bảo vệ quyền tự do ngôn luận. Ông tập trung vào các vấn đề dân chủ, nhân quyền và tranh chấp lãnh thổ giữa Việt Nam và Trung Quốc. Nhà chức trách đã đe dọa ông nhiều lần vì các bài báo và cảnh sát theo dõi thông tin liên lạc của ông.

“Giải thưởng này tạo một nguồn cảm hứng cho tôi cũng như cho tất cả các blogger, nhà báo độc lập ở Việt Nam, những người phải đối mặt với những hạn chế về quyền tự do ngôn luận”, Huỳnh Ngọc Chênh cho biết qua điện thoại từ Sài Gòn. “Nó thể hiện sự hỗ trợ của cộng đồng thế giới và sẽ làm cho chúng tôi cam đảm hơn trong việc nói lên tiếng của mình và tiếp tục cuộc đấu tranh của chúng tôi cho tự do thông tin. Nó sẽ giúp mọi người bớt sợ hãi và nói ra”.

Việt Nam đang nằm trong danh sách “Kẻ thù của Internet” của Phóng viên không biên giới và đứng thứ 172 trong số 179 quốc gia theo Chỉ số Tự do báo chí thé giới mới nhất. Các blogger và các cư dân mạng khác đang phải đối mặt với đàn áp dữ dội. Thân nhân của họ cũng bị sách nhiễu và bị đe dọa. Các nhà chức trách đã tăng cường các nỗ lực để giám sát và loại bỏ các nội dung “nhạy cảm”. Ngày 09 tháng 1, 14 nhà bất đồng chính kiến ​​- trong đó có 8 blogger và các nhà báo công dân – đã bị kết án tù từ 3-13 năm.

Với 31 blogger và các nhà báo công dân hiện bị cầm tù, Việt Nam là nhà tù lớn thứ ba trên thế giới cho cư dân mạng sau Trung Quốc và Oman.

Chúng tôi xin trao giải thưởng cho một blogger Việt Nam dũng cảm và qua đó xác nhận các hoạt động của những người đưa tin trực tuyến đang ở trong một quốc gia được đánh dấu bởi sự kiểm duyệt hà khắc và giám sát ngày càng tăng đối với các nhà bất đồng chính kiến” Phóng viên Không Biên giới, Tổng thư ký Christophe Deloire nói.

“Bất chấp rủi ro, các blogger và cư dân mạng tiếp tục đưa tin đến đồng bào họ. Ở Việt Nam, hiện tại họ lấp đầy khoảng trống để lại bởi các phương tiện truyền thông nhà nước, vốn bị kiểm soát rất nghiêm ngặt và thể hiện quan điểm của chính phủ. Bằng cách giải quyết chủ đề rất nhạy cảm, nhưng vì lợi ích chung, Huỳnh Ngọc Chênh tác động tự do thông tin để thúc đẩy tiến bộ trong đất nước của ông. Ông là một ví dụ cho các cư dân mạng trên khắp thế giới để làm theo. “

Ngày nay, theo Google, khoảng 40 quốc gia đang tham gia việc kiểm duyệt Internet. Google là công ty đầu tiên để xuất bản một báo cáo minh bạch cho thấy dòng chảy của thông tin từ các chương trình và dịch vụ của chúng tôi bị gián đoạn. Google cũng là một thành viên sáng lập của Sáng kiến ​​Mạng lưới Toàn cầu, một tổ chức nhiều bên liên quan – bao gồm cả bên nhân quyền và các nhóm tự do báo chí, các nhà đầu tư, các học giả, và các công ty mà các thành viên cam kết bảo vệ tự do ngôn luận online. “Chúng tôi tự hào để hỗ trợ chức Phóng viên Không Biên giới với giải thưởng quan trọng này, nó nhấn mạnh sức ép mà nhiều quốc gia trên thế giới đặt trên Internet”, ông William Echikson, Trưởng ban Tự do ngôn luận ở châu Âu, châu Phi và Trung Đông của Google nói ” Sản phẩm của chúng tôi – từ tìm kiếm và Blogger đến YouTube và Google Docs – đã bị chặn ở hơn  25 trong số 150 quốc gia nơi chúng tôi phục vụ các dịch vụ của chúng tôi. Các sáng kiến ​​như Giải thưởng Netizen tỏa ra một ánh sáng lên những người dám đứng lên ủng hộ cho quyền tự do ngôn luận online “.

Phóng viên Không Biên giới đã phát động Ngày Thế giới Chống kiểm duyệt online từ năm 2008 để bảo vệ quyền tự do truy cập internet cho tất cả mọi người. Google đã hợp tác với Phóng viên Không biên giới trong năm 2010 để trao giải Netizen hàng năm, một giải dành cho người sử dụng mạng, blogger hay người bất đồng chính kiến online ​​đã thể hiện xuất sắc bằng sự biện hộ của họ về tự do ngôn luận online.

Phóng viên Không Biên giới sẽ phát hành vào ngày 12 tháng 3 năm 2013 báo cáo “Kẻ thù của Internet”, một chuyên đề đặc biệt dành riêng cho giám sát online, nó đưa ra một lô các quốc gia và các công ty.

Nguồn Defend the Defenders

Nguồn:  danchimviet.info

—————————————-

►Blogger Tạ Phong Tần được vinh danh là 1 trong 10 Phụ nữ Can Đảm của Thế Giới

Blogger Tạ Phong Tần được Hoa Kỳ vinh danh nhân ngày 8/3

Tạ Phong Tần

Trang web của chính phủ Mỹ vừa công bố tên tuổi của 10 phụ nữ can đảm nhất trong đó có nhà báo, blogger Tạ Phong Tần.  Bà Tần là người Việt Nam duy nhất có mặt trong danh sách.

Trong số này có các phụ nữ từ những quốc gia như Trung Quốc, Afghanistan, Ai Cập, Honduras, Ấn Độ, Nigeria, Nga, Somalia và Syria. Sự bình chọn diễn ra nhân dịp ngày Quốc Tế Phụ Nữ và là một thông lệ nhiều năm ở Mỹ. Những phụ nữ được vinh danh thường là những người có thành tích tranh đấu cho nhân quyền, cho nữ quyền hay bất chấp hiểm nguy nói lên quan điểm của mình trước những vấn đề xã hội.

Trong phần tóm tắt tiểu sử của Blogger Tạ Phong Tần, trang web này nói, bà Tần đang thụ án 10 năm tù giam và 2 năm quản chế sau khi mãn hạn tù. Bà cũng là cựu đảng viên Cộng sản và cựu sĩ quan an ninh. Sau khi đăng tải những bài viết trên mạng, bà bị cho ra khỏi ngành. Từ năm 2008 bà bắt đầu lập ra blog “Công lý và Sự thật” và là một trong những người đầu tiên viết bình luận về nhưng vấn đề thời sự chính trị vốn bị coi là cấm kỵ ở Việt Nam. Năm 2011 bà bị bắt và truy tố theo tội danh “tuyên truyền chống nhà nước”.

Cũng cần nói thêm, trong lúc bà Tần chờ xét xử, mẹ bà là Đặng Thị Kim Liêng do phẫn uất vị vụ bắt giam con gái cùng những bế tắc trong tranh chấp nhà đất nên đã tự thiêu. Tuy vậy, trái ngược với một số dự đoán, bà Tần đã không hề được xử nhẹ tay. Cùng bị kết án với bà là Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải với án 12 năm và Anhbasg tức Phan Thanh Hải 4 năm tù giam.

Được biết, giải thưởng sẽ được đệ nhất phu nhân, bà Michelle Obama cùng Ngoại trưởng Mỹ  Kerry trao vào 3 giờ chiều tại Hội trường Dean Acheson của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ ở thủ đô Washington.

Xem thêm tại đây

2013 International Women of Courage Award Winners

Posted in ►Chiến Tranh mạng giữa Blogger VN và Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Người Campuchia nói chuyện về chính quyền Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 07/03/2013

Nhà cầm quyền Hà Nội rất ”kỳ lạ”.  Ở trong nước, họ bắt bớ bỏ tù những người dân VN đi biểu tình phản đối Trung Quốc chiếm 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, và đàn áp bắt giam những người VN nào  ủng hộ nhà nước chống lại TQ chiếm Biển Đông? Nhưng, khi qua Kampuchea, họ lại kêu gọi chính quyền Kampuchea phải:  ủng hộ VN mọi thứ để chống lại TQ!

Trích:

– Tại sao bắt chúng tôi phải nhất nhất nghe theo VN, ủng hộ VN mọi thứ để chống lại TQ,    trong khi chính quyền VN (của các bạn) lại đàn áp bắt bớ những người dân VN ủng hộ nhà nước chống lại TQ?

-Các bạn nên xem lại mình, (chính quyền VN của) các bạn quan hệ với TQ là quan hệ rất khắng khít: khắng khít về mặt đảng, khắng khít về chế độ chính trị, khắng khít về cách làm ăn kinh tế…Các bạn khăng khít với TQ là vậy thì hà cớ gì buộc chúng tôi phải chống TQ để ủng hộ tuyệt đối các bạn.

Mời các bạn đọc tiếp:

Nghe người Campuchia nói chuyện

Không lâu sau khi Campuchia với tư cách là nước chủ tịch luân phiên của Asean đã chống đối đề xuất của Hà Nội và Manila đưa các tranh chấp trên Biển Đông với Trung Quốc vào thông cáo chung của Hội nghị ngoại trưởng Asean họp tại Phnom Penh, ông Heng Samrin, từng là lãnh đạo cao nhất Kampuchia thời độc đảng, nay là chủ tịch quốc hội, đã đến Hà Nội bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc về ‘sự ủng hộ giúp đỡ to lớn, quý báu, kịp thời, có hiệu quả mà Việt Nam đã dành cho Campuchia’.

Đó là tuyên bố công khai, còn bên trong không ai biết ông Heng sẽ nói thêm gì để giải thích với các lãnh đạo Việt Nam về quyết định của Kampuchia tại Hội nghị Asean vừa rồi. Tuy nhiên nghe câu chuyện sau đây, chúng ta cũng suy ra ông Heng đã nói gì.

Vừa qua, ngẫu nhiên tôi có hai người quen, một người có mặt trong một đoàn cán bộ Việt Nam sang thăm Phnom Penh, có dịp tiếp xúc với nhiều quan chức Kampuchia từ thấp đến cao và đặc biệt được nghe họ tâm sự chân tình trong các bữa ăn thân mật. Người còn lại qua thăm chơi Phnom Penh theo lời mời của người bạn thân là một trí thức Kampuchia, được trò chuyện với nhiều bạn bè là trí thức ở Phnom Penh.

Qua tất cả các câu chuyện trong các bữa ăn, qua những lần trò chuyện thân tình, hai anh bạn tôi đã ghi nhận một số ý kiến của các quan chức cũng như giới trí thức Kampuchia và kể lại cho tôi nghe. Tôi xin tóm lược lại từ hai câu chuyện và bỏ bớt đi những phần trùng lặp:

– Kampuchia không bao giờ quên ơn Việt Nam, quan hệ Kam – Việt là quan hệ trong gốc rễ bền vững, còn quan hệ Kam – Trung chỉ là quan hệ trên ngọn, các bạn Việt Nam nên tin như vậy (?). Chỉ ủng hộ TQ trên ngọn thôi chúng tôi có được vài tỷ USD, dại gì chúng tôi không làm.

– Tại sao bắt chúng tôi phải nhất nhất nghe theo VN, ủng hộ VN mọi thứ để chống lại TQ, trong khi chính quyền VN lại đàn áp bắt bớ những người dân VN ủng hộ nhà nước chống lại TQ? Các bạn nên xem lại mình, các bạn quan hệ với TQ là quan hệ rất khắng khít: khắng khít về mặt đảng, khắng khít về chế độ chính trị, khắng khít về cách làm ăn kinh tế… Còn chúng tôi không quan hệ với TQ đến mức như vậy, chúng tôi không mang ơn gì TQ để phải trả, chúng tôi không theo chế độ độc đảng, không làm ăn theo cơ chế thị trường định hướng XHCN kiểu TQ, chúng tôi không có gì phải lệ thuộc vào TQ, chúng tôi chỉ quan hệ ngoại giao. Các bạn khăng khít với TQ là vậy thì hà cớ gì buộc chúng tôi phải chống TQ để ủng hộ tuyệt đối các bạn. Trên công khai, chúng tôi phải đứng ở vị trí trung lập trong tranh chấp lãnh thổ giữa VN và TQ đó là điều hợp lý, nhưng bên trong, (đảng) chúng tôi vẫn ngấm ngầm ủng hộ các bạn.

– Các bạn phải hiểu rằng đảng các bạn đang lãnh đạo đất nước dễ hơn đảng chúng tôi. Các bạn cầm quyền độc đảng còn chúng tôi là đảng cầm quyền trong chế độ đa đảng. Đảng các bạn nắm tất cả trong tay kể cả báo chí nên các bạn muốn làm gì cũng được, đúng sai không ai dám nói tiếng nào. Còn (đảng) chúng tôi phải chịu sự canh tranh và giám sát của nhiều đảng khác. Chúng tôi chỉ có một tờ báo trong tay, trong hàng trăm tờ báo tự do khác ở Kampuchia. Chúng tôi làm việc gì không đúng, không vì lợi ích quốc gia, hàng trăm tờ báo ấy sẽ rào rào lên tiếng, không như bên các bạn.

Đền Ankor Wat cũng cần tiền Trung quốc để tu bổ sửa sang thu hút khách du lịch quốc tế

– Chúng tôi mang ơn các bạn nhưng đừng vì thế mà các bạn tỏ ra trịch thượng kẻ cả với chúng tôi. Các bạn thử xem các bạn có gì tốt đẹp hơn để chúng tôi học tập? Các bạn có sản xuất được hoàn chỉnh một chiếc xe đạp chưa? Nền kinh tế của các bạn đang như thế nào? Thị trưởng Phnom Penh của chúng tôi nói thuần thục bốn thứ tiếng: Việt, Anh, Pháp… Còn thử hỏi có một vị đứng đầu tỉnh hay thành phố nào của các bạn, dù là có bằng tiến sĩ, nói được một ngoại ngữ hay không?… Nhiều người trong các bạn tỏ ra trịch thượng đến mức lố bịch với chúng tôi lắm, đảng chúng tôi vì ơn nghĩa và tình cảm với các bạn nên cố gắng nhún nhịn, nhưng các đảng khác và báo chí thì họ phản ứng lắm. Các bạn phải hiểu điều đó….

Có nhiều ví dụ về việc trịch thượng, trong đó có cả chuyện của một lãnh đạo cấp cao của VN qua thăm Kampuchia mới đây gây phản ứng không tốt trong dư luận của Kampuchia. Anh bạn tôi khẳng định toàn bộ đoàn cán bộ VN đều nghe câu chuyện nầy, nhưng vì chưa kiểm chứng được nên tôi chưa dám ghi ra đây.

Tôi nghe thế nào ghi lại thế ấy, mọi bình luận dành cho các bạn.

nguồn : http://to-quoc.blogspot.dk

Thành phố Phnom Penh ‘hiện đại’ rất cần tiền của Trung Quốc để xây dựng lại đẹp hơn.

Đền Ankor Wat cũng cần tiền Trung quốc để tu bổ sửa sang thu hút khách du lịch quốc tế

Posted in Kampuchea | Leave a Comment »

►Người Việt Nam hôm nay cần phải đi đến tận cùng sự thật của lịch sử để có thể tiến về phía trước…hãy để Bác và Đảng ở lại bên vệ đường lịch sử cho nhẹ hành trang!

Posted by hoangtran204 trên 06/03/2013

 

Vì sao phải đi đến tận cùng của sự thật?

Caubay
Bài viết này được manh nha đã lâu, khi tôi theo dõi các bài viết, ý kiến trên mạng của nhiều thành phần khác nhau; từ các vị trí thức, “lão thành cách mạng”, đến các bạn trẻ trong nước. Nội dung các ý kiến ấy phản ảnh mối quan tâm về tình hình đất nước hiện nay. Hầu hết rất đáng phấn khởi, dẫu đó đây cũng còn vài “mắc mứu”. Có điều hơi… mất sướng là ý tưởng của tôi đã “bị” cụ Hà Sĩ Phu làm cụt hứng khi ông nói đến rất nhiều, lại nói rất chí lý, chí tình, mạch lạc trong bài “Góp phần “giải mã”một thế hệ dấn thân” mới đây.

Cũng may, có những điều mình đã nói rồi, người khác cũng nói rồi mà xét thấy vẫn còn cần nói lại. Vì thế tôi mạnh dạn viết, cũng có chăm chú cố gắng để gởi đến bạn đọc một chút gì mới mẻ. 
Trong công cuộc tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam hôm nay có một điều rất thuận lợi; đó là đại đa số dân chúng trong và ngoài nước đều đồng thuận ở một điểm: Nhà đương quyền tại Việt Nam hôm nay là một tập đoàn tham nhũng, độc tài, tàn bạo đến vô nhân tính và thậm chí, bán nước! Nói cách khác, ai cũng đồng ý cần phải thay thế bọn người xấu xa đang cai trị đất nước ta. 

Nhưng sự “nhất trí cao” ấy chỉ dừng lại ở đó. Nếu đi sâu hơn chút nữa, sự bất đồng quan điểm nảy sinh. Bất đồng quan điểm vốn là một thuộc tính của xã hội tự do dân chủ và do đó chúng ta không có gì phải bận tâm hay lo lắng, bởi đó là động lực của sự hoàn thiện để rồi sau rốt tìm đến “chân thiện mỹ”. Thời gian để đi đến cái đích đồng thuận đó tùy thuộc ở từng vấn đề. Có những vấn đề không bao giờ đạt đến sự nhất trí được, có những mâu thuẫn không bao giờ có thể giải quyết được và cũng có những khác biệt không nên xóa bỏ. 

Tuy vậy hiện đang có một sự bất đồng mà tôi cho là phải được khai thông càng sớm càng tốt vì nó phương hại đến công cuộc đấu tranh chung. Đó là nhận định về Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) có công, có tội gì với dân tộc ta? Sự thật vốn chỉ có một, vậy sự thật về ĐCSVN là gì? Vì sao chúng ta, tất cả người Việt Nam ở mọi phía, cần phải đi đến tận cùng của sự thật trong vấn đề này? Đó là trọng tâm của bài viết. Khác với các cụ Hà Sĩ Phu, cụ Bùi Tín,… tôi không đủ khả năng đi sâu về lý thuyết của Chủ nghĩa Cộng sản. Vì thế tôi chỉ đề cập về “thành tích” của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với đất nước một cách cụ thể, dựa vào các sự kiện đã xảy ra. 

Tội ác của cộng sản đối với dân ta thì hầu như mọi người đều đồng ý. Nhưng khi luận về “công” thì vẫn có nhiều người còn cho rằng ĐCSVN có công trong quá khứ. Nổi bật là công đánh thực dân Pháp. Về điểm này tôi xin nhắc lại những ý cũ mà tôi đã nhiều lần trình bày trong các bài chính luận và cả phiếm luận. Đó là cộng sản không bao giờ đánh Pháp cho tổ quốc Việt Nam. Đánh Pháp chỉ là một giai đoạn trong một chuỗi giai đoạn nhằm bành trướng Chủ nghĩa Cộng sản mà kẻ chủ mưu, kẻ quyết định nằm ở bên Nga, bên Tàu. Ngay sau khi ông Hồ theo Đệ tam Quốc tế, nhận chỉ thị của Stalin về nước thành lập chi nhánh Cộng sản Đông Dương thì chiến tranh “giải phóng” đã được hoạch định, bất luận đối tượng cần được “giải phóng” ấy là ai. Nếu lúc đó kẻ cầm quyền không phải là Pháp mà là bất cứ chính quyền nào tại Việt Nam cũng đều bị tìm cách lật đổ. Pháp, Mỹ, phong kiến, cộng hòa gì chắc chắn cũng bị ông ta chống cả. Thậm chí, nếu lúc ấy Việt Nam đang có một thiên đường nhưng không phải “thiên đường cộng sản” thì xương máu vẫn cứ rơi. Nói đó là chủ trương của Quốc tế Cộng sản thì có phần mơ hồ vì khái niệm “Quốc tế Cộng sản” chỉ có trên sách vở; thực chất chỉ có hai ông chủ lớn là Nga và Tàu. Đó là hai đế quốc mà ngày nay ai cũng nhận thấy là dã man, thâm độc nhất lịch sử nhân loại. 

Cũng như thế, tất cả tai họa trên đầu dân Việt Nam, từ Cải Cách Ruộng Đất cho đến chiến tranh Nam Bắc đều được định đoạt bởi ngoại bang mà Đảng Cộng sản Việt Nam chỉ là kẻ thừa hành, là tên lính tiền tiêu. Tên lính tiền tiêu chứ không phải là chiến sĩ cách mạng!

 Nếu chỉ nhìn phớt qua lịch sử thế kỷ qua, vai trò chống Pháp của ĐCSVN quả có nổi trội. Tuy nhàm nhưng đành phải lặp lại rằng cuộc Cách mạng Tháng Tám là sự góp sức của toàn dân, sau đó ông Hồ đã tiêu diệt mọi thành phần quốc gia khác để ôm trọn công lao về phần mình. Những chiến sĩ tham gia chiến thắng Điên Biên Phủ không chỉ gồm những người theo cộng sản mà là lớp người đầy nhiệt huyết quyết tâm đánh bật tận gốc thực dân Pháp ra khỏi nước ta. Thế nhưng sau đó ĐCSVN đã mặc nhiên quơ vào là công trạng của họ. (Chưa nói đến chiến thắng ấy ngày nay đã bị phơi bày là do sự chỉ huy của các tướng Tàu cộng.) Niềm sung sướng, tự hào vô bờ bến của nhân dân khi đuổi được giặc ngoại xâm đô hộ chúng ta gần cả thế kỷ đã làm nhiều người mất tỉnh táo, vì vậy không nhận ra bản chất đích thực của ông Hồ và đảng của ông, dẫu sau đó đã chịu trăm cay nghìn đắng vì Bác và Đảng. Tình yêu nước nhập nhằng với tình yêu Bác Đảng ấy mãnh liệt đến độ khi bị phản bội nhiều người vẫn không tin, vẫn tìm lý lẽ tự đánh lừa chính mình bởi không muốn mất đi thần tượng. Nhiều nạn nhân trong CCRĐ đã gọi tên ông Hồ trước khi chết. Nhiều người tuổi trẻ đã cắt máu tòng quân vào Nam chiến đấu chỉ vì đó là ước nguyện của Bác, là tiếng gọi của Đảng. 

Đến bây giờ nhiều người vẫn tin “một cách lương thiện” rằng ông Hồ là cứu tinh của dân tộc! Họ thuộc vào trường hợp thứ hai trong 3 trường hợp loại trừ nhau trong bài viết của ông Hà Sĩ Phu, “lương thiện mà theo cộng sản thì không thông thái.” Nhiều người thông minh lắm nhưng vẫn không thông thái. Trước đây không thông thái vì bị bưng bít, nhưng bây giờ vì sao vẫn chưa sáng? Tôi nghĩ họ cũng như cô gái mới yêu lần đầu, lại yêu nhầm bác sở khanh. Cô gái thì vẫn thông minh đấy nhưng bác Sở đẹp trai quá, ăn nói khéo léo quá nên đâu còn thấy gì nữa. 

Điển hình của hiện tượng đó là nhiều vị “cách mạng lão thành” như tướng Nguyễn Trọng Vĩnh ở miền Bắc và ông Lê Hiếu Đằng ở miền Nam. Họ vẫn xem ông Hồ là cha già dân tộc và quá khứ theo cộng sản là đúng đắn. “Có vị còn khăng khăng rằng: Nếu bây giờ lịch sử lặp lại thì ông ta cũng lại chọn đúng con đường cũ chứ không thể khác (ghê thiệt!)” (Hà Sĩ Phu). Họ tự nhận là “người cộng sản chân chính” và chỉ không bằng lòng với những người đang cầm quyền hiện nay mà họ cho là bọn phản bội, thoái hóa. 

Tôi cho rằng cộng sản “chân chính” hay “thoái hóa” thì cũng đều là cộng sản. Mà cộng sản thì đã bị loài người văn minh loại bỏ, ngay tại cái nôi của nó. Không có cái gì chân chính tốt đẹp mà bị cả thế giới đồng loạt phỉ nhổ cả. Từ một câu nói, một bài văn cho đến một chủ thuyết, khi đã bị tuyệt đại đa số phê phán, cự tuyệt thì nên đặt nghi vấn về giá trị của nó mà không nên ngoan cố bám lấy. Đó là thái độ biết phục thiện, cầu thị của người trí thức.

Hồ Chí Minh
Nguồn: planet-wissen.de


Nhiều người cho rằng quá khứ là chuyện đã qua, quan trọng là chuyện hiện tại, chúng ta cần gác lại quá khứ để đồng hành xây dựng hiện tại và tương lai. Chuyện quá khứ nên được tha thứ, chẳng nên hẹp hòi truy tận cùng để làm thương tổn những người có lòng với đất nước. Sung sướng gì cho mình khi dằn vặt, hành hạ kẻ khác? Đúng vậy, nếu niềm tin, tự hào về quá khứ ấy không gây phương hại đến hiện tại. Ác thay, sự ngộ nhận về công lao của ông Hồ và ĐCSVN rất tai hại cho sự nghiệp tranh đấu cho dân chủ hiện nay vì kẻ cầm quyền sẽ tận dụng điều đó để duy trì sự thống trị. Đó là nguyên nhân sự tồn tại của lăng Ba Đình, của việc “học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh”. 

Một trong những cách kẻ cầm quyền lợi dụng là nhập nhằng giữa yêu nước, yêu chủ nghĩa xã hội, yêu bác, yêu đảng. Ngày nay “chủ nghĩa xã hội” không còn ăn khách nữa, họ cố khai thác ba thứ còn lại là yêu nước, yêu Bác, yêu Đảng. Ngộ nhận đó khiến nhiều người lương thiện sẵn sàng đứng sau lưng Đảng khi hữu sự. Thế là kẻ bạc bịp lại thành công! Kẻ bịp ấy sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào, kể cả xương máu nhân dân, khi cần thiết để thắng ván bài cuối cùng, như được cảnh cáo dưới đây.

Trong một lần ghé thăm báo Người Việt ở Nam California, nhà bất đồng chính kiến người Trung Quốc Ngụy Kinh Sinh đã nêu ý kiến rất đáng chú ý, xin trích một đoạn từ báo Người Việt:

“Ông chia sẻ rằng việc các nhà bất đồng chính kiến tại Việt Nam dùng “lòng yêu nước” trong việc tranh chấp về biển đảo giữa Trung Quốc và Việt Nam để tấn công nhà nứơc Hà Nội “là một hành động ngây thơ,” khiến ông hơi quan tâm.

“Ðừng rơi vào cái bẫy của nhà cầm quyền!” Ông nói.

Theo ông, các chế độ độc tài cộng sản “rất điêu luyện” trong việc “lợi dụng lòng yêu nước” để mị dân, với mục đích “cướp chính quyền hay củng cố chế độ của họ” như lịch sử đã chứng minh.

“Ngày nay, Trung Quốc đang dùng tinh thần quốc gia để cai trị dân họ, và Việt Nam cũng thế!”…

…“Các nhà bất đồng chính kiến phải khôn ngoan và cẩn thận để đừng biến chính mình thành công cụ!”

Thí dụ, ông nói, nếu “bị dồn vào đường cùng,” thậm chí, Việt Nam có thể khai chiến tranh với Trung Quốc, và dĩ nhiên là họ sẽ thua trận, nhưng họ vẫn sẽ thắng lớn, vì họ đã “lợi dụng lòng yêu nước” để hợp pháp hóa được chính quyền của họ.”

Câu: “việc các nhà bất đồng chính kiến tại Việt Nam dùng “lòng yêu nước” trong việc tranh chấp về biển đảo giữa Trung Quốc và Việt Nam để tấn công nhà nứơc Hà Nội “là một hành động ngây thơ,” mới nghe hơi chói tai vì lẽ lòng yêu nước là yếu tố mà chúng ta cần có để đối đầu với kẻ bán nước và quân xâm lăng. Nhưng nghiệm lại điều đó rất có lý nếu chúng ta gởi gắm lòng yêu nước không đúng người đúng chỗ. 

Theo dõi sinh hoạt trong thời gian qua trên các diễn đàn tôi thấy nhiều lần các bạn trẻ bộc lộ niềm hân hoan, phấn khởi, ủng hộ mỗi khi thấy các lãnh đạo cộng sản phát biểu – chỉ phát biểu thôi chứ không làm gì cả – những lời đạo đức, nhân nghĩa hoặc kích thích lòng tự hào dân tộc. Ví dụ, tướng Nguyễn Chí Vịnh, trong một cuộc phỏng vấn đã nói “cương quyết bảo vệ chủ quyền biển đảo” thì liền được khen ngợi nhiệt thành với nhiều comments. Các bạn trẻ ấy đã dễ dàng quên đi một thực tế là ông ta chả bao giờ dám nhắc tên người bạn vĩ đại phương Bắc cả; mà ngược lại, không ít lần ông ta và các tướng tá khác trong quân đội cộng sản đã tỏ lòng biết ơn kẻ thù truyền kiếp ấy.

Mặt khác, nạn tham nhũng ở Việt Nam đã lan tràn khắp nơi từ lâu lắm; thế mà khi ông Trương Tấn Sang chỉ cần phát biểu “Một con sâu đã nguy hiểm huống hồ cả một bầy sâu” thì hầu như cả nước hoan hô, xem ông như một niềm hy vọng. “Đối tượng” của ông Sang rõ ràng là ông Nguyễn Tấn Dũng chứ chắc gì đã chống tham nhũng. Cũng tương tự, nhiều người hy vọng vào ông Nguyễn Bá Thanh cũng chỉ qua vài câu nói rất bình dân… học vụ! Họ quên các ông ấy là ai, từ đâu tới! Họ quên chính các ông ấy cũng là những con sâu bự hay đã nuôi dưỡng cả bầy sâu trong suốt nhiều năm qua! Sự nhẹ dạ cả tin đó một phần xuất phát từ ảo ảnh đẹp đẽ còn sót lại, là vốn liếng mà ĐCSVN cướp được từ thời…kháng Pháp! 

Cướp chính quyền và duy trì quyền cai trị luôn luôn là mục tiêu hàng đầu của ĐCSVN chứ không phải “độc lập – tự do – hạnh phúc.” Điều đó lại được khẳng định khi mới đây ông Nguyễn Phú Trọng đăng đàn tại Vĩnh Phú lên án việc đòi bỏ điều 4 Hiến pháp là “suy thoái đạo đức!” Ông ta đã cho thấy sự tham lam, ngoan cố, bất chấp ý dân. Từ đó suy ra rằng ĐCSVN sẵn sàng làm bất cứ điều gì để tồn tại. Một giả thuyết, là đến đường cùng, lúc uy tín sụp đổ không thể cứu vãn được, ĐCSVN sẽ làm như ông Ngụy Kinh Sinh cảnh báo bên trên, là sẽ gây chiến tranh, kể cả chiến tranh với ông thầy Trung Quốc, để lôi kéo người dân đứng về phía họ. Đó sẽ là một cuộc chiến giả nhưng dùng xương máu thật. Giả vì chỉ là phương tiện tạo “chính nghĩa” nhất thời chứ không vì quyền lợi quốc gia. Trong trường hợp đó, nếu không sáng suốt thì nhân dân ta lại tiếp tục bị lừa bịp, lại góp vốn cho kẻ lừa đảo. Nói như vậy thì nếu có chiến tranh với Trung Quốc, không lẽ người Việt chúng ta không tham gia chống giặc? Có chứ! Chúng ta chắc chắn sẽ đoàn kết để đánh bại kẻ thù truyền kiếp như cha ông ta đã làm cả ngàn năm nay, nhưng sẽ không đứng dưới lá cờ của ĐCSVN. Để có sức mạnh mà không đứng vào hàng ngũ bọn người bất lương thì con đường duy nhất là phải loại trừ chúng để dành lại quyền làm chủ đất nước thực sự về cho nhân dân.

Vậy thì điều cụ thể chúng ta có thể làm bây giờ là gì? Theo tôi, trước hết là phải nhận chân được ĐCSVN là ai và mục đích của kẻ đưa nó vào nước ta. Nhận chân được là cộng sản chưa bao giờ, không bao giờ và mãi mãi không bao giờ vì lợi ích dân tộc ta. Được như thế tức là đã quán triệt phương châm: “nghe, thấy, hiểu và… ghét”, chứ không phải thương! 

Hơn bất kỳ dân tộc nào, người Việt Nam hôm nay cần phải đi đến tận cùng sự thật của lịch sử để có thể tiến về phía trước. Mạnh dạn, dứt khoát, không lưu luyến ảo ảnh của ánh trăng… lưỡi liềm dưới đáy nước bên đàng của một thời bồng bột, thơ ngây. Trên con đường đó, xin mọi người, nhất là những người đã một thời say đắm, dấn thân… hãy để Bác và Đảng ở lại bên vệ đường lịch sử cho nhẹ hành trang! 

San Diego, Feb 28, 2013.

© DCVOnline

nguồn dcvonline.net

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Blogger Tạ Phong Tần được vinh danh là 1 trong 10 Phụ nữ Can Đảm của Thế Giới

Posted by hoangtran204 trên 06/03/2013

Blogger Tạ Phong Tần được vinh

danh là 1 trong 10 Phụ nữ Can Đảm

của Thế Giới

Theo Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VoA)

Thứ Tư, 06/03/2013

 

 

Blogger Tạ Phong Tần, cựu đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam 

06.03.2013

​​Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ loan báo trong ngày Quốc Tế Phụ Nữ thứ Sáu sắp tới, Bộ Ngoại giao sẽ vinh danh 10 phụ nữ có những thành tích ngoại hạng xứng đáng được trao Giải Phụ Nữ Can Đảm của Thế Giới.

Một thông cáo của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, ghi ngày 4 tháng Ba, loan báo Ngoại trưởng Kerry và Đệ Nhất Phu Nhân Hoa Kỳ Michelle Obama sẽ chính thức trao giải cho 10 phụ nữ đặc biệt này, tại một buổi lễ được cử hành vào lúc 3 giờ chiều tại Hội trường Dean Acheson của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ ở thủ đô Washington.
​​
Trong danh sách những người được giải thưởng có Blogger Tạ Phong Tần, hiện đang thọ án tù 10 năm tại Việt Nam, nên sẽ đuợc trao giải khiếm diện.

Bà Tạ Phong Tần có trang blog mang tên “Công lý và Sự Thật”, với hàng trăm bài viết phản ánh những bất công xã hội, các vụ tịch thu đất đai, và tệ nạn tham nhũng trong các cơ quan chính quyền Việt Nam.

Giải Phụ Nữ Can Trường Thế giới của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ là một giải thường niên để vinh danh các phụ nữ trên khắp thế giới đã chứng tỏ lòng can đảm ngoại hạng cũng như khả năng lãnh đạo trong việc cổ vũ cho các quyền phụ nữ và trao quyền cho nữ giới, bất chấp những gian nguy cho cá nhân mình.

Từ khi giải này được thiết lập năm 2007, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã vinh danh tất cả 67 phụ nữ đến từ 45 quốc gia.

Nguồn: Office of the Spokesperson, State Dept.

voatiengviet.com

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền, Nhan Vat | Leave a Comment »

► Internet giúp người dân « bớt sợ hãi »

Posted by hoangtran204 trên 05/03/2013

“Chính quyền ở trên đầu họng súng” là câu nói của Mao Trạch Đông. Ý của Mao là phải dùng bạo lực để cướp chính quyền, và muốn cai trị dân  cũng phải dùng đến bạo lực của công an và quân đội. Vì thế, người dân sống dưới sự cai trị của đảng cộng sản, dù là ở TQ, Bắc Hàn hay VN, đã và đang sống trong sợ hải.

Nhưng,  Internet đã  giúp người dân « bớt sợ hãi ».

“Ông Huỳnh Ngọc Chênh, chủ nhân một blog được nhiều cư dân mạng Việt Nam theo dõi, vừa mới được đề cử làm ứng viên giải thưởng Công dân mạng – Netizen 2013. Mong muốn đưa những thông tin trung thực, cùng những suy nghĩ cá nhân về một xã hội, mà nhiều quyền tự do căn bản của công dân không được tôn trọng, đã khiến blogger Huỳnh Ngọc Chênh phải chịu một số áp lực, tuy nhiên ông vẫn tha thiết theo đuổi con đường đã chọn.

Netizen là giải thưởng do tổ chức Phóng viên Không biên giới (RSF), có trụ sở tại Pháp, phối hợp với tập đoàn Google trao tặng hàng năm vào ngày 12/03/2013 để biểu dương những người có công trong việc vượt qua kiểm duyệt, thúc đẩy tự do ngôn luận trên mạng internet.

RFI xin chuyển đến quý vị phần phỏng vấn nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh (Sài Gòn), nhân sự kiện này:

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20130303-internet-giup-nguoi-dan-%C2%AB-bot-so-hai-%C2%BB

Internet giúp người dân « bớt sợ hãi »

Giải thường Netizen - Công dân mạng 2013 của RSF và Google

Giải thường Netizen – Công dân mạng 2013 của RSF và Google

Ông Huỳnh Ngọc Chênh, chủ nhân một blog được nhiều cư dân mạng Việt Nam theo dõi, vừa mới được đề cử làm ứng viên giải thưởng Công dân mạng – Netizen 2013. Mong muốn đưa những thông tin trung thực, cùng những suy nghĩ cá nhân về một xã hội, mà nhiều quyền tự do căn bản của công dân không được tôn trọng, đã khiến blogger Huỳnh Ngọc Chênh phải chịu một số áp lực, tuy nhiên ông vẫn tha thiết theo đuổi con đường đã chọn.

Netizen là giải thưởng do tổ chức Phóng viên Không biên giới (RSF), có trụ sở tại Pháp, phối hợp với tập đoàn Google trao tặng hàng năm vào ngày 12/03/2013 để biểu dương những người có công trong việc vượt qua kiểm duyệt, thúc đẩy tự do ngôn luận trên mạng internet.

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh, vốn là một nhà báo kỳ cựu của tờ Thanh Niên. Ít lâu trước khi về hưu, ông đã dành nhiều tâm huyết cho trang blog cá nhân. « Huỳnh Ngọc Chênh. Đôi lời tâm sự lúc buồn vui » – tên và hàng tựa của blog – là trang mạng theo sát các biến chuyển xã hội – chính trị tại Việt Nam trong những năm gần đây.

Mong muốn đưa những thông tin trung thực, cùng những suy nghĩ cá nhân về một xã hội, mà nhiều quyền tự do căn bản của công dân không được tôn trọng, đã khiến blogger Huỳnh Ngọc Chênh phải chịu một số áp lực. Cuối năm 2011, ông từng chấp nhận chia tay với trang blog, qua bài « Lời cuối chân thành », nhưng chỉ ít tuần sau ông lại trở về với thế giới mạng, vì biết không thể sống thiếu blog. Một trong những điều tâm đắc của blogger về sức mạnh của thế giới mạng là : « suy nghĩ của người dân càng ngày càng cởi mở hơn, mọi người càng ngày càng bớt sợ hãi hơn. (…) các luồng thông tin từ giới blog (…) giúp cho người dân bớt sợ hãi, biết giành được cái quyền mà bản thân mình có, để nói lên tiếng nói tự do của mình (…) ».

RFI xin chuyển đến quý vị phần phỏng vấn nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh (Sài Gòn), nhân sự kiện này. 

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh

03/03/2013

RFI Xin ông cho biết cảm tưởng của ông sau khi biết tin có mặt trong danh sách đề cử giải Công dân mạng.

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh : Được đề cử trong 9 người, ban đầu tôi cũng hơi bất ngờ, nhưng rồi cũng thấy vinh dự vì được mọi người tin tưởng, đồng tình để giới thiệu như vậy, nhưng rồi thấy cũng phần nào lo lắng. Lo là mình thấy mình cũng chưa xứng đáng với nhiều người cũng hoạt động trên lĩnh vực blog ở Việt Nam. Nhiều người cũng làm đã lâu, cũng có tiếng tăm. Cũng lo lắng là liệu mình có xứng đáng về lâu, về dài, trong tương lai mình có xứng đáng để giữ được lòng tin của mọi người dành cho mình hay không.

Và cũng phần nào lo lo là sau đó mình lại khó khăn trong việc viết lách. Dĩ nhiên mình viết là để thể hiện những suy nghĩ của mình. Nhưng những suy nghĩ của mình cũng khác với các đường lối, chính sách của Đảng, Nhà nước hiện nay. Cho nên, về lâu dài, sợ sẽ khó hơn.

RFI : Trước mắt là, từ khi có tin này cho đến giờ, trong nước đã có phản ứng như thế nào, và ông cảm thấy có gì bị phiền hà không ?

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh : Trước hết là được phản ứng từ giới bạn bè, thân hữu, lạ cũng như quen, qua mạng, qua facebook, qua điện thoại, chúc mừng ; gửi gắm, chúc mừng, hoan nghênh. Còn phản ứng tiêu cực thì chưa thấy. Về phía chính quyền thì cũng mới quá, mới thứ bảy, chủ nhật đây, thì chắc cũng chưa có động tĩnh gì. Và cũng hy vọng là cũng chẳng có phản ứng tiêu cực gì với mình.

RFI : Ông nhận xét như thế nào về tình trạng kiểm duyệt mạng và kiểm duyệt nói chung ở Việt Nam hiện nay ?

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh : Về tự do ngôn luận, thì ở Việt Nam đang bị kiểm soát, vì tất cả hệ thống truyền thông, các công ty truyền thông thì đang trực thuộc vào Nhà nước, được đảng viên nắm giữ, làm theo mệnh lệnh, chỉ thị của tổ chức đảng, cho nên những tiếng nói mà nó khác với ý kiến của Đảng, có lẽ không được đưa lên trên mặt báo, trên công luận. Cho nên có giới blogger, với lại có mạng xã hội, để người ta đưa tiếng nói của người ta lên, thì người dân cũng có những suy nghĩ cũng khác, chứ không thể một chiều, một hướng theo đường lối của Đảng. Và nhờ cái hệ thống đó, mà các ý kiến khác càng ngày càng được đưa lên nhiều. Và một phần nào đó, cái tự do ngôn luận cũng đã được thực hiện. Dần dần người ta đòi được quyền tự do đó, và kèm theo tự do ngôn luận mà các tự do khác được đi theo, nhờ hệ thống blog, hệ thống mạng.

Đến bây giờ cũng có những ngăn chặn bằng tường lửa, bằng chặn đường truyền, bằng nhiều cách này cách khác để giảm thiểu của các blog, của các mạng xã hội. Tức là làm hạn chế quyền tự do ngôn luận của người dân thông qua mạng internet. Nhưng ngược lại, người dân cũng có nỗ lực chống lại chuyện đó. Bằng cách vượt tường lửa, bằng cách truyền cho nhau những kinh nghiệm, bằng cách share cho nhau những bài vở hay, những ý kiến hay, như vừa rồi ý kiến của anh Kiên phát biểu, trao đổi lại với tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đấy, được lan rộng với tốc độ rất nhanh, đi vào hầu hết giới cộng đồng mạng. Ai cũng có thể đọc, ai cũng có thể biết. Và người ta đã lập ra một cái nhóm ủng hộ ý kiến đó, thông qua cái Tuyên bố Công dân. Thì thấy rằng tác dụng của mạng internet rất tốt cho việc truyền bá tự do ngôn luận.

RFI Động lực nào khiến ông dấn thân vào một lĩnh vực có nhiều trở ngại này, như ông từng chia sẻ ?

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh : Từ sau 1975, tôi đã tham gia vào hệ thống của Nhà nước, qua công việc dạy học. Dạy học cũng là công chức. Trong hệ thống tôi bắt đầu tôi thấy ra những cái nghịch lý, những cái sai trái, mà có thể làm chậm phát triển đất nước. Từ năm 88, tôi đã có những bài viết « Việt Nam xứ sở của nghịch lý » hay là « Việt Nam thời phung phí » chẳng hạn, để phản biện lại cái đường lối, chính sách kinh tế bao cấp sai trái của Nhà nước.

Và từ đó đến giờ, tôi tiếp tục quan sát và nghĩ rằng, phải có cách phát triển kinh tế khác, và thông qua một cái thể chế chính trị khác. Chứ đi theo cái đường lối này, thì càng ngày sẽ càng sai. Trong thời gian làm báo, tôi có điều kiện để tiếp cận hiểu hơn cái thực tiễn của Việt Nam, mà đi theo con đường « chủ nghĩa xã hội », càng ngày nó càng sai. Mặc dầu có đổi mới về kinh tế, nhưng đổi mới vẫn chưa hết, chưa tới nơi. Kinh tế trong cái áo chính trị cũ, thì cũng không thích hợp. Do đó, cần phải có một thể chế dân chủ để tạo điều kiện cho người dân tham gia đóng góp hết sức mình cho sự phát triển của đất nước, để giúp đất nước phát triển tiến lên. Cái mục tiêu đó thì hình như nằm lòng trong mọi người dân Việt Nam, ai cũng muốn như vậy. Ai cũng muốn đất nước mình càng ngày càng phát triển nhanh, theo kịp các nước xung quanh. Thì đó là cái động lực thôi thúc tôi nghĩ đến cái chuyện viết lách, rồi cổ súy cho một định chế dân chủ ở Việt Nam và một đường lối kinh tế tương đối phù hợp với sự phát triển chung của thời đại.

RFI : Ông từng là nhà báo trong hệ thống truyền thông chính thức, mà như nhiều người nghĩ đây là hệ thống buộc người ta phải nói theo, và né tránh những vấn đề của thực tại. Bây giờ, khi mà ông trở thành một « nhà báo tự do », tự do phát biểu và bày tỏ ý kiến của mình, ông có phải vượt qua những trở lực trong quan niệm của chính mình hay không ?

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh : Nếu như từ năm 88, mà tôi làm báo, thì có lẽ tôi cũng không viết được bài « Việt Nam xứ sở của nghịch lý ». Khi tôi làm báo, vào trong hệ thống báo chí này, thì dĩ nhiên, tôi hơi bị những ràng buộc. Những ràng buộc nó làm cho mình « tự định hướng » bản thân trong khi viết lách, không thể viết được những bài như « Việt Nam xứ sở của nghịch lý ».

Trong những năm đấy, tôi làm giáo viên chứ không làm báo, cho nên cái suy nghĩ của tôi được tự do, mà tôi suy nghĩ thế nào, tôi viết thế đó.

Còn trong thời gian tôi làm cho báo Thanh niên, thì tôi có những suy nghĩ, những bài vở, những này khác, nhưng dần dần mình cũng bị định vào cái hướng chung, vì những gì mình suy nghĩ khác, thì không được đăng. Rồi nằm trong bộ máy đó, thì mặc dầu những suy nghĩ này khác, mình có những nhận định không theo một hướng chung, nhung những cái đó mình chỉ nghĩ trong đầu, trong nhật ký, trong sổ ghi chép phóng viên, chứ không đưa lên mặt báo được. Chính những tích lũy đó càng lúc càng nhiều, sau đó có blog để mà tâm sự, để mà giãi bày, thì những suy nghĩ tôi đã ghi chép từ lâu rồi bắt đầu bộc lộ ra, thông qua những cái đó mà bộc lộ ra được, như những bài sau này. Dĩ nhiên, bây giờ không còn làm báo nữa, nhưng mà viết tự do trên blog của mình dễ hơn. Mình nghĩ thế nào, viết thế đó. Vấn đề thử thách, đó chính là kiến thức của mình, Mình phải biết vượt qua mình, vượt qua các trở ngại, mà mình lại không đủ điều kiện để tiếp xúc, như hồi làm báo nữa. Cái khó khăn nhất bây giờ là điều đó.

RFI : Trong thời gian tới, trang blog của ông sẽ tập trung vào những điểm gì ?

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh : Thật ra thì, cái blog của tôi, như tiêu đề của nó là « tâm trạng lúc buồn vui », là tôi phát triển từ những cái ghi chép khi tôi làm báo. Tôi phát triển nó ra như là một cái tâm sự, chứ cũng không nghĩ nó là một cái gì ghê gớm. Cái tâm sự này được cái là, nhờ qua internet mà chia sẻ được với bạn bè, và cũng đón nhận được những ý kiến, chia sẻ của bạn bè khắp nơi gửi về, và tạo cho mình những cảm hứng mới hơn, và cũng giúp cho mình có được những thông tin.

Từ hồi ấy đến giờ, khi viết tôi cũng chăm vào cổ súy cho nhân quyền, cho những quyền tự do của con người, mà pháp luật đã khẳng định. Và Việt Nam đi vào tham gia các tổ chức thế giới cũng cam kết bảo vệ những quyền đó, nhưng thực tế ở Việt Nam những quyền đó lại không được công nhận. Mục tiêu của tôi vẫn là đấu tranh cho nhân quyền, các quyền tự do căn bản của con người, cho những định chế dân chủ để giúp đất nước phát triển tốt hơn. Dĩ nhiên là cũng có những bình luận về vài sự kiện xảy ra, để nói ý mình về những sự kiện đó. Và xuyên suốt cũng vẫn là vấn đề nhân quyền và vấn đề dân chủ.

RFI : Trước khi chia tay với thính giả, ông có chia sẻ gì thêm ?

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh : Tôi thấy có một chút lạc quan, suy nghĩ của người dân càng ngày càng được cởi mở hơn, rồi mọi người càng ngày càng bớt sợ hãi hơn. Cái đó cũng do tác động của những luồng thông tin, từ giới blog, những báo đài, từ bên nước ngoài, giống như RFI chẳng hạn. Rồi các ý kiến của các nhân sĩ, trí thức… Những cái đó cũng tác động và làm cho người dân càng lúc càng bớt sợ hãi và biết giành được những quyền mà bản thân mình có, nói lên tiếng nói của tự do của mình, không còn ngần ngại nữa.

Thì tất cả những cái đó đang dần dần càng ngày, tôi thấy rằng, phát triển tương đối tốt đẹp. Mong rằng : Mọi người cũng nên hiểu và nắm được những quyền đó của mình. Đừng ngần ngại ! Mình đòi những quyền tự do mình có. Mình đòi trong khuôn khổ pháp luật, thì Nhà nước không làm gì được mình. Thế nên, không phải sợ hãi !

RFI xin cảm ơn nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh 

 

———–

Giải thưởng Công dân mạng – Netizen 2013, vượt qua sợ hãi

Tổ chức Phóng viên Không biên giới (RSF) cùng phối hợp với tập đoàn Google lập ra giải thưởng Netizen – Giải thưởng Công dân mạng, được trao tặng hàng năm vào ngày 12/03/2013 nhằm biểu dương những cá nhân có đóng góp tích cực trong việc vượt vòng kiểm duyệt, thúc đẩy sự tự do ngôn luận trên Internet. 

Giải Netizen của Tổ chức Phóng viện không biên giới (RSF) ra đời vào năm 2008, nhằm kêu gọi ủng hộ tự do tiếp cận internet mà không bị giới hạn, kiểm duyệt. Đó là cuộc đấu tranh đòi tự do ngôn luận online. 

Để thu hút hoạt động online, lần đầu tiên năm nay, người thắng giải sẽ được chọn dựa vào kết quả số phiếu bầu chọn online cao nhất. Cuộc bầu chọn online kéo dài từ 27/2/2013 đến hết ngày 5/3/2013. Kết quả sẽ được công bố ngày 7/3 và người thắng giải sẽ được mời đến Trụ sở văn phòng Google tại Paris để tham dự lễ nhận giải vào Ngày Thế giới Chống kiểm duyệt Internet 12/3/2013, với số tiền thưởng 2500 euro.

nguồn: http://menam0.blogspot.com/2013/03/giai-thuong-cong-dan-mang-netizen-2013.html

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền, Uncategorized | Leave a Comment »

►Chấp nhận và sẵn sàng ở tù để phá vòng nô lệ…

Posted by hoangtran204 trên 05/03/2013

Phá vòng nô lệ

Lê Thăng Long

Tác giả gửi tới Dân Luận

Lời giới thiệu của Dân Luận: Phong trào Con Đường Việt Nam (CĐVN) được thành lập vào giữa năm 2012, với mục tiêu “làm cho Quyền Con Người được tôn trọng và được bảo vệ trên hết và bình đẳng tại Việt Nam để người dân có thể tự tin sử dụng đầy đủ mọi quyền pháp định của bản thân để làm chủ đất nước và làm chủ cuộc sống của mình.”

Phong trào không phải là một tổ chức chính trị, nó không đấu tranh cho bất kỳ chủ thuyết chính trị, tư tưởng hay chủ nghĩa nào. Nó cũng không phải là một đảng chính trị hoạt động nhằm tìm kiếm nhiệm kỳ cầm quyền tại Việt Nam, nhưng sẽ ủng hộ bất kỳ đảng phái nào bảo vệ và tôn trọng quyền con người ở Việt Nam, và ngược lại sẽ phản đối bất cứ tổ chức, đảng phái nào đi ngược lại nguyên tắc này.

Hôm nay tôi tiếp tục lên phường làm việc về chấp hành quản chế hàng tháng theo quy định của Luật thi hành án hình sự.

Ngay từ đầu, buổi làm việc với thành phần của phường gồm ủy ban và công an, họ đã hỏi tôi về bản tường trình các việc trong tháng trong khi họ đã có một mẫu báo cáo hàng tháng lâu nay mà tôi phải điền vào. Tôi trả lời không đồng ý viết tường trình gì hết. Họ đừng ép người quá đáng.

Ngay sau đó, anh an ninh quận và cô phó chủ tịch phường đi vào trong để trao đổi với lãnh đạo phường và nhóm an ninh thành phố. Một lát sau, cô phó chủ tịch ủy ban lại ra làm việc tiếp buổi kiểm điểm như thường lệ, anh an ninh quận cũng vào theo. Cuối buổi kiểm điểm, cô phó chủ tịch lên giọng nói là: “anh Long cần phải tuân thủ quy định pháp luật về quản chế. Cẩn thận không được gặp các ‘đối tượng’ để vi phạm pháp luật”, cô ấy kéo dài chữ đối tượng, làm như là tôi thường xuyên gặp tội phạm, hic. “Không được tiếp tục có những bài viết trên Internet vi phạm pháp luật. Nếu tiếp tục như trước đây, như anh đã bị kết án, chúng tôi sẽ tìm bằng chứng và có những biện pháp ngăn chặn.”

Tôi trả lời họ, khẳng định những điều dưới đây, cũng là những gì tôi đã nói với các sĩ quan an ninh và ủy ban phường trong các buổi làm việc trước:

1/ Tôi khẳng định cương quyết và chứng minh rằng mình không phạm tội nhưng đã bị kết tội sai trái trong vụ án trước. Yêu nước là tội? Chỉ có sự chà đạp pháp luật đã biến người yêu nước thành có tội trong quá trình điều tra, xét xử. Tôi thừa biết rằng họ muốn chúng tôi phải ở lâu trong tù để họ bịt miệng những người dám lên tiếng, dám dấn thân vì tương lai dân tộc. Do đó, một mặt anh Trần Huỳnh Duy Thức tiếp tục chịu đựng đấu tranh đến cùng, cương quyết không nhận tội để chứng minh những sai trái của những kẻ cường quyền lạm dụng quyền lực. Mặt khác tôi phải xin khoan hồng vào phút cuối cùng ở phiên tòa phúc thẩm và tiếp tục phải nhận tội trong tù để ra sớm được 2 năm so với bản án sơ thẩm nhằm tiếp tục con đường chúng tôi đã chọn – Con đường Việt Nam. Nhờ đó mà tôi đã phát động được phong trào Con đường Việt Nam. Sau 8 tháng đã đã đấy lên những đòi hỏi, yêu cầu bảo vệ quyền con người rất mạnh mẽ; những sự lên tiếng đối với sai trái và bất công; và những vận động tự do để giải thoát những người yêu nước đang bị tù đày, hãm hại. Đồng thời cũng để được ở bên cạnh người mẹ lâm bệnh nặng, mòn mỏi cố sống sót chờ con mình trở về. Cuối cùng tôi đã kịp về để được bên cạnh mẹ 6 tháng, chăm sóc bà những ngày cuối đời để mẹ tôi và tôi được cảm nhận những giờ phút của tình mẫu tử thiêng liêng.

Sự thật là mẹ tôi đã bị bệnh ngày càng nặng, bà tôi đã phải bị tổn hại sức khỏe rồi ra đi mãi và những khổ nạn mà đại gia đình tôi đã phải hứng chịu trong thời gian qua là do nguyên nhân của việc tôi bị bịt miệng trong tù, từ sự công nhiên sai trái của những kẻ đang cầm quyền lực và nắm pháp luật trong tay.

2/ Những gì tôi đang làm không hề vi phạm pháp luật, đạo lý. Tôi đang tiếp tục con đường xây dựng và bảo vệ đất nước thân yêu của mình chống lại những sai trái, lạm quyền, để xây dựng một nước Việt Nam thật sự dân chủ và giàu mạnh. Việc làm yêu nước, đúng đắn như thế không thể bị kết tội. Kẻ nào dám kết tội thì chính kẻ đó mới là những kẻ phạm tội với đất nước, nhân dân. Tôi yêu cầu họ đưa ra bằng chứng buộc tội tôi. Và nếu muốn, nếu thích họ hãy khởi tố và truy tố tôi ra tòa. Tôi yêu cầu họ làm đúng luật chứ không được quy kết, chụp mũ, vu khống để mọi người, nhân dân hiểu lầm rồi bắt giữ người ta, bịt miệng người ta và xử trong một tòa án họ muốn đạo diễn như thế nào thì nó ra như thế – như hàng loạt vụ án gọi là vi phạm an ninh quốc gia trongthời gian qua.

Nghe vậy cô phó chủ tịch phường vội thanh minh không phải là chụp mũ mà chỉ nói để phòng ngừa. Sau đó, họ kết thúc phần kiểm điểm hàng tháng về quản chế.

Tôi định về thì kịch bản cũ lại diễn ra. Ba anh an ninh thành phố đã chờ sẵn bên ngoài bước vào. Anh an ninh quận và anh công an khu vực ở lại, nói tôi ở lại làm việc tiếp (như mọi lần trước đây). Lần này số lượng có ít hơn và không có máy quay phim đầy đe dọa, như một số lần trước. Các anh định làm việc tiếp nhưng tôi tuyên bố hôm nay là 49 ngày mất của bà ngoại tôi. Nên tôi phải về nhà lo cúng bà. Chắc đã biết và trao đổi trước với phó chủ tịch phường về thái độ cương quyết của tôi nên các anh đành ngồi nói chuyện lịch sự và để tôi ra về, không dám giữ tôi lại như những lần trước.

Ba lần, trong 3 tháng trước, những người an ninh này đã áp lực buộc tôi phải tuyên bố từ bỏ hoặc giải tán phong trào Con đường Việt Nam thì mới cho tôi về. Trong khi những lúc đó họ biết mẹ tôi đang nguy cấp tôi phải đưa đi bệnh viện cấp cứu, hoặc lúc mẹ tôi vừa mất gia đình có rất nhiều việc phải giải quyết. Chưa kể thái độ thù địch, dọa nạt mà họ gây ra với tôi khi yêu cầu tôi phải chấm dứt phong trào Con đường Việt nam dù họ không hề đưa ra được điều luật nào nói phong trào này là phạm pháp. Dù rất căng thẳng nhưng tôi vẫn nhất định từ chối yêu cầu không hợp pháp của họ. Vì thế mà họ giữ tôi lại nhiều lúc đến quá trưa.

Đã đến lúc không thể để cho sự phạm pháp, sai trái khống chế mình. Giờ tôi rất thanh thản và sẵn sàng trở lại nhà tù. Với tôi đó như một cuộc tu luyện. Tôi đã hoàn thành việc hình thành nên một phong trào. Giờ nếu không tôi thì những người bạn tôi và những người ủng hộ sẽ tiếp tục nó để đấu tranh cho quyền con người, quyền công dân và để lấy lại tự do cho những người bị cầm tù sai trái, trong đó có cả tôi. Tôi cũng đã lo được tang bà, tang mẹ nên không có gì phải ray rứt như anh Thức đã phải trải qua khi hay tin mẹ mình ra đi trong tù.

Khi chúng ta cương quyết bảo vệ lẽ phải thì trước sau gì sự sai trái, cường quyền cũng phải lùi bước.

Trên đường về tôi suy nghĩ và nhớ tới những người yêu dân chủ, yêu nước dấn thân bảo vệ quyền con người, đấu tranh vì dân chủ trên đất nước Việt Nam. Tôi thấm thía rằng, để có được những bước tiến như hôm nay thì đã có bao sự hy sinh, trả giá của biết bao nhiêu người đi trước. Những người được biết đến và những người âm thầm. Nhiều người trong số này đã ra đi lặng lẽ, có khi trong đau khổ. Có nhiều người đang còn đây trong lao tù, hoặc đang còn đó ở ngoài nhà giam nhưng tiếp tục bị trói buộc trong vòng nô lệ ngay chính trên quê hương mình. Trong đó có những người bạn thân, đồng đội tôi:

Doanh nhân trí thức Trần Huỳnh Duy Thức, luật sư Lê Công Định, thạc sỹ Nguyễn Tiến Trung. Trong đó có những người mà tôi yêu quý và khâm phục: Bác sỹ Nguyễn Đan Quế, hòa thượng Thích Quảng Độ, linh mục Nguyễn Văn Lý, luật sư Cù Huy Hà Vũ, luật sư Lê Quốc Quân, các nhà báo tự do Điếu Cày, Anh Ba Sài Gòn, Tạ Phong Tần, tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang, luật sư Phạm Văn Đài, luật sư Lê Thị Công Nhân, bác sỹ Phạm Hồng Sơn, thầy Lê Quang Liêm, nhạc sỹ Việt Khang, sỹ quan quân đội Trần Anh Kim, nhà đấu tranh dân chủ Vi Đức Hồi, các thanh niên công giáo Vinh – Nghệ An, các nhà đấu tranh vì công nhân Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương, chị Bùi Minh Hằng, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà báo Hoàng Khương, nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn, bloggers Huỳnh Thục Vy, Mẹ Nấm, Nguyễn Hoàng Vi, Người Buôn Gió, bà Trần Thị Hài, sinh viên Nguyễn Phương Uyên, v.v… Nhiều lắm không kể hết.

 ————–

Ý kiến Phản hồi:

1. kieu nguyen (khách viếng thăm) gửi lúc 16:08, 05/03/2013 – mã số 80898

Rất cảm thông với LTL những “áp lực” mà anh phải chịu đựng trong thời gian qua:cộng đồng mạng có người vẫn còn nghĩ anh là cò mồi cho csvn,trong khi đó an ninh Việt Nam vẫn luôn tìm mọi cách để ngăm chặn sự phát triển của PTCĐVN. Nhưng chân lý bao giờ cũng chiến thắng. Hãy kiên định đi theo con đường mà mình đã chọn Long nhé!.Chúc bạn và gia đình được vạn an.

2. Phiên Ngung gửi lúc 16:30, 05/03/2013 – mã số 80900

Tên tác giả viết:

Đã đến lúc không thể để cho sự phạm pháp, sai trái khống chế mình. Giờ tôi rất thanh thản và sẵn sàng trở lại nhà tù. Với tôi đó như một cuộc tu luyện. Tôi đã hoàn thành việc hình thành nên một phong trào. Giờ nếu không tôi thì những người bạn tôi và những người ủng hộ sẽ tiếp tục nó để đấu tranh cho quyền con người, quyền công dân và để lấy lại tự do cho những người bị cầm tù sai trái, trong đó có cả tôi. Tôi cũng đã lo được tang bà, tang mẹ nên không có gì phải ray rứt như anh Thức đã phải trải qua khi hay tin mẹ mình ra đi trong tù.

Thưa ông Long!

Tôi nghĩ, những buổi làm việc như thế vẫn có sự hữu ích của nó.

Khi tôi nhìn những người dân quân, tự vệ theo công an “gìn giữ trật tự” trong các cuộc biểu tình chống Trung quốc xâm lược hay tham gia các buổi xử án các nhà dân chủ, tôi vẫn thấy trong số họ, có người bản chất cũng tốt, cũng yêu nước nhưng có lẽ họ suy nghĩ lệch lạc vì quá tin tưởng vào những tuyên truyền của đảng và nhà nước CSVN.

Tôi nghĩ, trong những người công an, cán bộ và an ninh phường, quận làm việc với ông, có người cũng thấy được bản thân ông không làm gì sai trái mà thật ra chỉ vì lòng yêu nước mà phải chịu đủ điều nguy khốn.

Vì vậy, tôi nghĩ với lòng nhiệt thành, kiên nhẫn, nhịn nhục và ôn tồn giải thích của ông về lòng yêu nước, về những mục đích cho dân cho nước của ông sẽ dánh động lương tâm họ.

Đã có nhiều người rời bỏ đảng vì không chịu nỗi lương tâm cắn rứt. Tôi tin rằng, còn nhiều người đang chờ đợi cơ hội để dứt bỏ hay dùng sự hiện diện của họ trong guồng máy công quyền để góp phần vào việc dân chủ hóa đất nước.

Bản thân chúng tôi là người chống độc tài, chống độc đảng. Nguyện vọng của chúng tôi là làm sao người dân được tự do và dân chủ để đất nước Việt nam có đủ tiềm lục để tồn tại và phát triển.

Chúng tôi đang sống trong tự do và an toàn cá nhân được bảo đảm vì thế chúng tôi sẽ dùng lợi thế này, góp phần cùng ông và những ai cùng chí hướng để mang lại tự do, dân chủ, phú cường cho người dân và đất nước Việt nam.

Chúng tôi xét rằng, bản thân ông không hề vi phạm một điều khoản nào của luật pháp hiện hành tại Việt nam. Vì thế, chúng tôi không thấy có lý do gì để chính quyền bắt bớ hay bỏ tù ông cả.

Xin ông hãy bảo trọng và tiếp tục công việc ông đang theo đuổi. Xin ông, vì mục đích chung, cố gắng tiếp tục ôn tồn, nhẫn nhịn, hăng hái và nhẫn nại để giải thích cho những người có nhiệm vụ theo dõi ông biết ông đã và đang và sẽ tiếp tục tuân thủ luật pháp.

Sự hy sinh của ông Trần Huỳnh Duy Thức hiện nay là một mất mát không thể đo lường được cho đất nước và dân tộc Việt nam.

Chúng tôi biết rằng vì tương lai của đất nước, chúng ta không thể để tài năng và lòng yêu nước nhiệt thành của ông bị giam hãm trong tù.

3.  Khách ThuyHanh (khách viếng thăm) gửi lúc 19:31, 05/03/2013 – mã số 80912

Cảm xúc tôi cứ dâng tràn theo từng dòng tâm huyết của Thăng Long. Rồi mắt tôi nhạt nhòa … khi đọc :


“Tôi thừa biết rằng họ muốn chúng tôi phải ở lâu trong tù để họ bịt miệng những người dám lên tiếng, dám dấn thân vì tương lai dân tộc. Do đó, một mặt anh Trần Huỳnh Duy Thức tiếp tục chịu đựng đấu tranh đến cùng, cương quyết không nhận tội để chứng minh những sai trái của những kẻ cường quyền lạm dụng quyền lực. Mặt khác tôi phải xin khoan hồng vào phút cuối cùng ở phiên tòa phúc thẩm và tiếp tục phải nhận tội trong tù để ra sớm được 2 năm so với bản án sơ thẩm nhằm tiếp tục con đường chúng tôi đã chọn – Con đường Việt Nam. Nhờ đó mà tôi đã phát động được phong trào Con đường Việt Nam. Sau 8 tháng đã đã đấy lên những đòi hỏi, yêu cầu bảo vệ quyền con người rất mạnh mẽ; những sự lên tiếng đối với sai trái và bất công; và những vận động tự do để giải thoát những người yêu nước đang bị tù đày, hãm hại. Đồng thời cũng để được ở bên cạnh người mẹ lâm bệnh nặng, mòn mỏi cố sống sót chờ con mình trở về…..”
 

“Đã đến lúc không thể để cho sự phạm pháp, sai trái khống chế mình. Giờ tôi rất thanh thản và sẵn sàng trở lại nhà tù. Với tôi đó như một cuộc tu luyện. Tôi đã hoàn thành việc hình thành nên một phong trào. Giờ nếu không tôi thì những người bạn tôi và những người ủng hộ sẽ tiếp tục nó để đấu tranh cho quyền con người, quyền công dân và để lấy lại tự do cho những người bị cầm tù sai trái, trong đó có cả tôi. Tôi cũng đã lo được tang bà, tang mẹ nên không có gì phải ray rứt như anh Thức đã phải trải qua khi hay tin mẹ mình ra đi trong tù.”

Tôi thấy quí trọng và tin yêu hơn những gì mà Long cùng bè bạn đang làm. Long đã chịu ngồi tù, chịu nhận tội, chịu hàm oan, bị nghi ngờ là chim mồi, là cánh tay nối dài của Đảng, là…để kịp ra ngoài phát động và đã hình thành được một Phong trào đấu tranh cho QCN. Và quả thật sau 8 tháng vận động ,Pt đã lan tỏa, khởi sắc, nhiều người dân đã hiểu , đã mạnh dạn hơn trong việc tham gia đòi hỏi quyền của mình.

Công lao của các bạn quả thật là không nhỏ. Để có được như vậy Long – Thức – Định phải trả giá cho tự do của mình cùng những thiệt thòi mất mát đến người thân…

Dẫu sao thì Long – Định đã được đoàn tụ gia đình, còn Duy Thức, tôi thật sự chua xót khi nghĩ đến anh, vì nhân quyền, vì lợi quyền dân tộc anh đã bị biệt giam từ 8 tháng nay cùng lúc với Pt của họ được khởi xướng. Anh cũng không được “cái phúc” như Long được bên mẹ trước lúc ra đi, mà phải chịu đau đớn, ray rức khóc mẹ trong tù. Và cha anh , vị lão thành đáng kính đang ngày đêm vất vả tìm cách cho anh sớm được tự do.

4.  Khách Thien (khách viếng thăm) gửi lúc 19:49, 05/03/2013 – mã số 80915

Xin được cám ơn bác Phiên Ngung đã nói lên điều tôi muốn nói:

“Sự hy sinh của ông Trần Huỳnh Duy Thức hiện nay là một mất mát không thể đo lường được cho đất nước và dân tộc Việt nam.

Chúng tôi biết rằng vì tương lai của đất nước, chúng ta không thể để tài năng và lòng yêu nước nhiệt thành của ông bị giam hãm trong tù.”

———————————————–

Luật sư Công Nhân: ‘Đã hy sinh phải hy sinh đến cùng’

Trà Mi
Họ đề ra quy định sai, khi tôi vi phạm cái quy định sai của họ thì họ khẳng định rằng: “Đúng rồi, cô Công Nhân này đã vi phạm quy định”. Nhưng họ không xét đến cái quy định ấy là gì. Nếu không có sự cởi mở, nếu luôn bảo thủ là mình đúng, mình đã hoàn hảo, thì lấy đâu ra sự tiến bộ và phát triển?
 

Nữ luật sư trẻ Lê Thị Công Nhân, một nhà bất đồng chính kiến và cũng là một người tranh đấu đòi hỏi dân chủ-nhân quyền tại Việt Nam, vừa mãn hạn tù sau bản án 3 năm về tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước.”

Hồi tháng 5 năm 2007, luật sư Lê Thị Công Nhân đã bị tòa án ở Hà Nội kết án 4 năm tù giam, 3 năm quản chế vì ‘tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa’ và vi phạm điều 88 Bộ Luật hình sự

Một luật sư Công Nhân trước và sau 3 năm tù giam có gì thay đổi? Sau những gì trải nghiệm, ý chí, niềm tin, và sự khao khát về một nền dân chủ của cô gái 31 tuổi được nhiều người biết đến và ca ngợi như một “thiên thần trong bóng tối” giờ đây như thế nào? Đó là một số câu hỏi được đặt ra trong cuộc trao đổi hôm nay với người bạn trẻ từ Hà thành, Lê Thị Công Nhân.

Câu chuyện của chúng ta được bắt đầu từ những tháng ngày trong trại giam. Công Nhân kể lại:

Công Nhân: Buồng giam của tôi trung bình có khoảng 60 người. Gần một nửa trong số này là án chung thân. Tôi là người hiếm hoi trong đây bị tù đầu, tức là chưa có tiền án, tiền sự, mà lại án ngắn là 3 năm. Nhà tù thì quá tải. Ví dụ mỗi người đựơc quy định chỗ nằm là 2 mét vuông, mọi người được chiều dài là 2m, nhưng chiều ngang chỉ còn được 60cm, vai kề vai.

Trà Mi: Thế còn lịch sinh hoạt như thế nào ạ?

Công Nhân: Buổi sáng 5 giờ kẻng thức dậy. Buổi tối 5 giờ rưỡi điểm danh nhốt vào trong buồng giam.

Trà Mi: Trong ngày chị phải làm những công việc gì?

Công Nhân: Có nhiều công việc khác nhau. Đội thêu, đội ra đồng trồng rau, trồng lúa, nuôi lợn, làm hàng mã, móc ren..v.v… Họ phân công tôi cắt cỏ, tưới cây, lau nhà quét nhà.

Trà Mi: Làm cùng công việc trong suốt 3 năm?

Công Nhân: Hơn hai năm tại trại cải tạo, còn ở trại tạm giam Hoả Lò thì không làm những việc đó.

Trà Mi: Ngoài giờ lao động, chị có được đọc sách, học tập, xem thông tin qua báo đài thế nào chăng?

Công Nhân: Vào những giờ nghỉ, họ cho mình xem TV. Họ cũng cho mình đọc sách báo. Cũng nhiều loại sách báo, nhưng trại cấm đọc những sách báo về tôn giáo, đặc biệt là đạo Thiên Chúa. Họ tịch thu hết tất cả kinh thánh. Tôi là tù nhân duy nhất được có quyển kinh thánh để đọc.

Trà Mi: Cuốn kinh thánh đó là của gia đình chị chuyển vào hay là…

Công Nhân: Đây là cuốn kinh thánh mà Ủy ban Tôn giáo Hoa Kỳ họ vào gặp tôi khi tôi ở Hoả Lò, được dẫn đầu bởi ông Nguyễn Văn Hưởng, thứ trưởng Bộ Công an. Vì ông Hưởng dẫn họ vào nên tôi mới được giữ quyển kinh thánh. Và việc giữ lại quyển kinh thánh đó cũng là một cuộc tranh đấu. Họ cho phép tôi nhận trước mặt những người kia như là một trò hề. Khi tôi đem vào buồng giam thì họ lại không cho. Và đây cũng là một cuộc tranh luận rất căng thẳng. Từ Hoả Lò họ cho phép tôi dùng, nhưng khi tôi chuyển về trại giam ở Thanh Hoá thì họ thu luôn của tôi, dẫn đến việc tôi tiếp tục nhịn ăn vì họ thu kinh thánh của tôi. Trước khi chuyển trại 1 tuần, tôi đã nhịn ăn ở Hoả Lò, phản đối việc trại cho chúng tôi ăn quá bẩn thỉu. Nói về bẩn thỉu thì ô uế, hôi thối không thể tả được, vì nhà vệ sinh ở ngay chỗ nằm luôn. Khi vào đấy, tôi cảm thấy là địa ngục cũng không đến mức như vậy. Đây là vấn đề nhân quyền và tôi sẽ kể lại một cách chi tiết trong một dịp khác.

Trà Mi: Trong lúc chị bị giam, chị có biết những dư luận bên ngoài liên quan đến bản án của mình như thế nào không?

Công Nhân: Thông tin cơ bản nhất thì có, nhưng những tình tiết thì quả thật là không. Mẹ tôi lên thăm chỉ nói được sơ sơ ví dụ như anh Định bị bắt rồi, chẳng hạn vậy, chứ không thể nói được hơn. Nếu không, họ sẽ không cho gặp. Chúng tôi lại có những nguồn thông tin rất đặc biệt. Những người tù có quan hệ tốt với cán bộ do đút lót bằng tiền thường có những tờ báo bị cấm mang vào tù như báo An ninh hay báo Công an. Qua đó thì tôi cũng có biết, nhưng tất nhiên tôi phải có kỹ năng đọc báo của riêng tôi. Khi họ chửi một vấn đề gì đấy ghê gớm thì mình phải hiểu thêm một hướng ngược lại. Tôi luôn phải đọc báo theo kiểu hai bán cầu não phải hoạt động theo 2 hướng khác nhau.

Trà Mi: Những tờ báo đó là báo chính thống của nhà nước. Vì sao họ lại cấm không cho mang vào tù?

Công Nhân: Họ bảo sợ mình biết được những thông tin rồi lật cung, thông cung.

Trà Mi: Hồi nãy chị có chia sẻ là trong lúc chị bị giam có phái đoàn của Ủy ban Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ vào thăm. Ngoài ra, có những cuộc thăm viếng nào khác của các phái đoàn quốc tế không chị?

Công Nhân: Khi tôi chuyển ra trại Thanh Hoá, đại sứ Hoa Kỳ có đến gặp tôi.

Trà Mi: Cuộc gặp đó diễn ra trong bao lâu? Nội dung chính như thế nào?

Công Nhân: Trong 30 phút, hoàn toàn là những lời hỏi thăm hết sức thân tình. Tôi cảm thấy rất xúc động.

Trà Mi: Tin cho biết phía Hoa Kỳ có ngỏ ý can thiệp, đòi hỏi sự phóng thích cho chị bằng cách muốn đưa chị sang Mỹ tị nạn chính trị, nhưng chị đã từ chối. Điều này có đúng không ạ?

Công Nhân: Tôi biết điều đó qua công an vào tháng 6/2008. Ngài đại sứ Hoa Kỳ gặp tôi vào tháng 10. Từ tháng 6, công an vào thẩm vấn tôi trong trại 2 ngày liên tục. Họ có nói với tôi rằng: “Bây giờ Công Nhân có muốn đi nước ngoài không. Muốn đi thì nói một tiếng thôi, nhà nước sẽ tạo điều kiện hết sức, đưa thẳng luôn ra Nội Bài đi luôn. Bởi vì bên Mỹ họ nhận bảo lãnh cho em đấy.” Đến giờ phút này tôi chưa nghĩ đến việc đi tị nạn chính trị.

Trà Mi: Chị có thể cho biết lý do?

Công Nhân: Chúa an bài cho tôi một cuộc sống ở một nơi khác thì tôi sẽ vui mừng trong sự an bài đó, nhưng bây giờ tôi không cảm thấy điều đấy. Còn về mặt lý trí, tôi sẽ đi tị nạn chính trị khi nào mà cuộc sống của tôi bị chà đạp đến mức độ tôi không thể chịu đựng được nữa. Nhưng bây giờ thì tôi vẫn còn chịu đựng được. Cho nên tôi không hề nghĩ về chuyện đi tị nạn chính trị vào lúc này. Cái tự do quan trọng nhất là tự do trong tư tưởng, trong tâm hồn, thì tôi đã có. Ở Việt Nam bây giờ tôi không được tự do về mặt thân thể, về mặt đi lại. Những cái đó, tới thời điểm này tôi vẫn còn đang chịu đựng được.

Trà Mi: Đối với việc nhà nước Việt Nam đồng ý cho phép chị tự do sớm hơn thời hạn với điều kiện chị phải xuất ngoại, chị suy nghĩ gì về điều này?

Công Nhân: Tôi cảm thấy rằng cứ như họ tống được con nhỏ này đi thì thật là nhẹ nợ. Không có chuyện đó đâu, chưa đến, chưa đến lúc.

Trà Mi: Có nhiều ý kiến cho rằng “nước có quốc pháp, gia có gia uy”, nghĩa là công dân một nước phải tuân theo với điều kiện luật pháp của nước đó, nhất là đối với người luật sư am hiểu luật lệ thì chắc chắn phải hiểu điều đó hơn ai hết. Vì chị đi ngược lại với những điều pháp luật quy định nên mới gặp phải những điều không hay phải gánh chịu như vậy. Phản hồi của chị trước những ý kiến đó như thế nào?

Công Nhân: Tôi nghĩ rằng họ đang nói theo hướng nguỵ biện. Pháp luật là sự chính thức hoá những thoả thuận trên cơ sở những thoả ước bắt nguồn từ những điều đơn sơ nhất, những hình thức đơn giản nhất để tạo thuận lợi cho mọi người trong xã hội được sống, làm việc, và tiến bộ. Họ bảo pháp luật của Việt Nam là như thế. Đúng. Họ quy định như vậy thật, nhưng cái đúng này không phải là cái “đúng chân lý” mà là cái “đúng sự kiện”, rằng có cái việc họ quy định như vậy. Chúng ta đừng nhầm lẫn các từ “đúng” ở đây. Họ đề ra quy định sai, khi tôi vi phạm cái quy định sai của họ thì họ khẳng định rằng: “Đúng rồi, cô Công Nhân này đã vi phạm quy định”. Nhưng họ không xét đến cái quy định ấy là gì. Nếu không có sự cởi mở, nếu luôn bảo thủ là mình đúng, mình đã hoàn hảo, thì lấy đâu ra sự tiến bộ và phát triển? Tại sao nó sai mà được duy trì? Bởi vì không có người kịp phát hiện ra. Vậy khi có một người kịp phát hiện ra điều đó sai, người đó phải chuẩn bị tinh thần đối diện với một nhóm rất đông những người cho rằng anh ta đã sai, còn họ mới là đúng.

Trà Mi: Nhưng lập luận của nhà nước Việt Nam thì cho rằng mỗi nước có luật lệ riêng, đặc điểm riêng về văn hoá, bản sắc, cũng như luật lệ. Giả sử như ở Thái Lan có điều cấm không được xúc phạm nhà vua, thì ở Việt Nam có điều cấm không được tuyên truyền chống phá nhà nước. Phản hồi của chị ra sao?

Công Nhân: Nhà nước của họ không hoàn hảo, chúng tôi chống lại những điều không hoàn hảo đó, thì chúng tôi đúng. Như thế nào gọi là “tuyên truyền chống phá nhà nước CHXHCN Việt Nam”?

Trà Mi: Giữa lúc chưa có sự rõ ràng đó, những người nào vi phạm, tức vượt qua lằn ranh cho phép ấy, sẽ trở thành những nạn nhân bất đắc dĩ…

Công Nhân: Trường hợp của tôi cũng không hẳn là bất đắc dĩ. Tôi cố ý làm những việc này, tôi xác định trước tôi sẽ là nạn nhân. Tôi hoàn toàn biết. Tất nhiên là không thể biết cụ thể ngày giờ nào tôi sẽ bị bắt.

Trà Mi: Biết trước những điều không hay có thể xảy ra cho mình mà chị vẫn dấn thân vào. Điều gì đã khiến chị có một niềm tin mãnh liệt như vậy?

Công Nhân: Muốn phát triển tốt lên, cần phải thay đổi những cái gì xấu đang hiện diện. Mình đã xác định tranh đấu, mình phải xác định hy sinh. Đó là hệ quả tất yếu, nếu không đừng tranh đấu nữa. Đã xác định hy sinh thì phải hy sinh đến cùng. Chứ nếu hy sinh dang dở thì hy sinh để làm gì? Khi tư tưởng và tinh thần thông suốt thì hành vi của mình cũng sẽ chủ động hơn. Tôi bị tống vào tù nhưng tôi đã biết trước điều đó, và tôi chuẩn bị tinh thần và mọi thứ có thể để đối mặt với điều đó. Không còn cách nào khác.

Trà Mi: Những gì chị đã trải qua trong 3 năm qua cũng là một bài học trả giá cho những điều chị đã dấn thân. Sau 3 năm đó, chị đã nghiệm ra điều gì cho bản thân mình?

Công Nhân: 3 năm trong tù, tôi đã đọc kinh thánh trọn bộ. Trong tù, Chúa là người bạn của tôi, người thầy của tôi, và là người đồng đội của tôi. Khi tôi trở về, tôi nhận đựơc rất nhiều những lời ngợi khen, lời yêu thương, lời quý trọng, tôi cảm thấy choáng váng về điều đấy. Tôi thật sự cảm thấy là tôi chưa xứng đáng được như vậy đâu. Tôi nghĩ rằng tôi cần phải sống một cách dũng cảm hơn. Chính nhờ việc ở tù đấy đã củng cố hơn niềm tin của tôi vào sự đúng đắn của con đường mà tôi đã lựa chọn. Trứơc đây nó là một mũi tên, và bây giờ nó là một thành trì.

Trà Mi: Nếu có một người hỏi thăm chị Nhân rằng một luật sư Công Nhân trước và sau 3 năm tù giam có gì thay đổi. Chị sẽ trả lời như thế nào?

Công Nhân: Tôi có ước mơ trở thành một luật sư từ năm 8 tuổi sau khi xem một bộ phim. Đến năm 2003, tôi trở thành một luật sư thì cái cảm giác cực kỳ tuyệt vời. Bởi vì ước mơ của tôi bền bỉ, xuyên suốt, không hề thay đổi một lần nào. Nhưng bây giờ khi tôi ra tù, bị tước bằng luật sư, tôi cũng không cảm thấy nó nặng nề lắm. Tôi nhớ về nó như một kỷ niệm đẹp vậy.

Trà Mi: Một ước mơ chị đã vun đắp trong lòng mình từ thuở bé. Nay, sau 3 năm bước ra khỏi trại giam, nó cũng đã tuột mất khỏi tầm tay của chị. Chị hình dung con đường trước mắt của mình ra sao, về tương lai, về sự nghiệp, về lý tưởng của mình?

Công Nhân: Chắc chắn tôi sẽ vẫn tiếp tục đấu tranh vì lý tưởng của tôi. Tôi cảm thấy vui, thú vị, bay bổng, mạnh mẽ, và có ích khi tôi sống theo con đường đó. Tôi nghĩ không bất kỳ một lý do gì có thể làm tôi từ bỏ. Còn cụ thể như thế nào, quả thật, tôi cũng chưa thể nào trả lời được. Vào trong tù, có một điều nữa tôi giác ngộ thấm thía rằng cộng sản chẳng sợ gì cả, ngoài nói thật. Bạn hãy nghĩ mà xem, nói thật không hề khó, nếu bạn có can đảm. Nó chỉ là một ranh giới thôi, bạn hãy bước qua.

Trà Mi: Gần đây ở Việt Nam, một số nhà bất đồng chính kiến gặp rắc rối có liên quan nhiều đến nghề luật. Mình nên hiểu việc này như thế nào, thưa chị?

Công Nhân: Tôi nghĩ đây là điều tất yếu, một dấu hiệu rất đáng mừng cho giới luật ở Việt Nam. Chúng tôi làm về pháp luật, chẳng có ngành nghề nào có thể gần gũi hơn, hiểu biết hơn về chính trị như những người làm luật.

Trà Mi: Đối với những người trẻ biết đến một chị Công Nhân qua báo chí nhà nước và những người biết đến Công Nhân qua các chiến dịch ủng hộ, vận động, bảo vệ dân chủ-nhân quyền, chị sẽ nói gì?

Công Nhân: Tôi không ngờ rằng tôi lại được nhiều đến như vậy. Sau những sự việc này, có những người bạn ở khắp 5 châu-4 biển thương yêu tôi một cách chân thành, quý trọng tôi một cách sâu sắc. Tôi cần phải cố gắng thật nhiều hơn nữa để xứng đáng với điều đó. Tôi rất thích thanh niên bởi vì tôi là một thanh niên. Đó là một lý do. Lý do thứ hai, tôi luôn hiểu rằng Đông-Tây, kim-cổ ai cũng nói rằng quãng đời thanh niên là quãng đời tươi đẹp nhất. Đấy là ở sự nhiệt tình và thể hiện bản thân mình. Nếu các bạn để quãng đời đó của mình trôi qua một cách nhạt nhẽo thì bạn sẽ ân hận suốt cuộc đời. Sự không nhạt nhẽo nhất mà các bạn có thể có được liên quan đến tất cả những người khác. Chính trị là cái liên kết tất cả mọi người với nhau để ai cũng có thể hoạt động một cách tốt nhất trong lĩnh vực của mình. Nếu như bạn tham gia vào chính trị thì bạn sẽ thấy thú vị vô cùng và vô cùng.

Trà Mi: Một lần nữa xin chân thành cảm ơn chị Công Nhân đã dành thời gian cho cuộc trao đổi này. Xin chúc chị mọi điều tốt đẹp nhất trong thời gian sắp tới.

Tạp chí Thanh Niên của đài VOA sẽ trở lại cùng các bạn trong một câu chuyện mới vào tối thứ ba tuần sau. Trà Mi kính chào tạm biệt quý vị.

———————————

Ngày 13-4-2010, Báo Quân Đội Nhân Dân viết về Lê Thị Công Nhân như sau:

Hoang tưởng

Ngày 6 tháng 3 năm 2010, Lê Thị Công Nhân được tha sau 3 năm tù về tội “tuyên truyên chống Nhà nước”. Mặc dù còn phải chịu 3 năm quản chế sau khi mãn hạn tù nhưng ngay sau khi được tha Lê Thị Công Nhân đã có những lời nói và việc làm thách thức pháp luật.

Mấy ngày gần đây xuất hiện những nội dung trả lời phỏng vấn qua điện thoại của Lê Thị Công Nhân trên các đài phát thanh nước ngoài. Chẳng hạn, trên đài RFI, khi được hỏi về suy nghĩ sau những năm tháng ở tù, Lê Thị Công Nhân nói rằng, thời gian ngồi tù vừa qua giúp cô ta “kiên định thêm niềm tin” trong cuộc đấu tranh cho dân chủ… Thế là một số phần tử phản động ở nước ngoài lập tức tung hô, gọi Lê Thị Công Nhân là một nhà hoạt động “dấn thân” vì dân chủ, tự do tôn giáo, đa nguyên, đa đảng tại Việt Nam.

Lê Thị Công Nhân càng hoang tưởng, nghĩ mình là một “vĩ nhân” nhưng không được nước nhà trọng dụng… Khi trả lời đài VOA Lê Thị Công Nhân ngang nhiên tuyên bố rằng: “Tôi sẽ chống đối đến cùng”.

Rõ ràng con người này vẫn chưa tỉnh ngộ, ăn năn, hối cải về những hành vi sai trái của mình. Lê Thị Công Nhân đang được các thế lực thù địch cho đi “tàu bay giấy” để rồi sử dụng như một con bài chống phá đất nước Việt Nam, nhân dân Việt Nam.

Kim Ngọc

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »

►Nhà nước Việt Nam “bị hố” khi kêu gọi người dân đóng góp ý kiến sửa đổi hiến pháp

Posted by hoangtran204 trên 04/03/2013

Mỗi khi đảng ở thế yếu như hiện nay, Đảng sẽ thỏa hiệp hoặc đề ra các phong trào, và dụ khị người dân “tham gia” vào cuộc chơi, (để dụ khi đám dân đen lạc vào trong trò chơi mà đảng nắm quyền chủ động). Đảng dự tính rằng:  nguy cơ sẽ giảm khi thời gian trôi qua, và đảng sẽ mạnh trở lại.

Đảng CSVN và nhà nước đã suy yếu và rơi vao cảnh bế tắc. Hiện nay, về đối nội,  14 ủy viên BCT và (175 -14) Ủy viên Trung Ương Đảng thuộc loại bất tài, họ không có khả năng đưa ra các kế hoạch phát triển, nền kinh tế và tài chánh của VN đã và đang rơi vào thảm bại. Bên cạnh đó, các đảng viên cao cấp  từ trung ương đến địa phương đều tham nhũng, đảng chỉ đạo cho chính phủ đẻ ra 91 tập đoàn, và tất cả đều làm ăn thua lỗ, làm thất thoát hàng chục tỷ đô la. Nợ quốc gia lên tới hơn 120 tỷ đô la.  Các vấn nạn y tế, giáo dục, xã hội, đạo đức…và đời sống của dân chúng xuống thấp nhất chưa từng có.

Trước nguy cơ sụp đổ và mất quyền lãnh đạo, đảng họp nhau lại bàn ra kế hoạch giải nhiệt, và dụ khị dân chúng cùng tham gia vào trò chơi: sửa đổi hiến pháp! Nhưng  

Nhà nước Việt Nam “bị hố” khi kêu gọi người dân đóng góp ý kiến sửa đổi hiến pháp

Hà Nội – Giới lãnh đạo Việt Nam tìm cách nâng tính hợp hiến của mình khi yêu cầu công chúng đóng góp ý kiến để thay đổi hiến pháp. Những điều mà họ nhận được qua đó là sự chỉ trích công khai và hiếm có trước đây về sự cai trị độc đảng (của đảng Cộng sản Việt Nam), và một nhà báo bị sa thải trở thành một người quảng cáo không công cho sự bất đồng chính kiến trong nước, và lại thêm một bài học cho thấy mạng internet đã thay đổi cách điều hành nhà nước như thế nào.

Một loạt chỉ trích đã dồn ông Tổng bí thư Đảng Cộng sản vào thế thụ động, tăng áp lực dữ dội cho nhà nước Việt Nam trong lúc sự bất bình xảy ra khắp mọi nơi về nạn tham nhũng ở cấp cao và một nền kinh tế chấp vá. Những người đứng đằng sau sự bày tỏ công khai đó — một nhóm trí thức và cựu viên chức nhà nước – cho hay là họ không có ý định tự bịt miệng, làm thinh.

“Rất nhiều đồng bào và chiến sĩ đã hy sinh để xây dựng chế độ ngày hôm nay,” ông Lê Hiếu Đằng, nguyên phó chủ tịch mặt trận tổ quốc, một tổ chức trực thuộc đảng Cộng sản Việt Nam ở thành phố Hồ Chí Minh nói. “Đi ngược lại quyền lợi của người dân không có thể chấp nhận được sau khi máu đã đổ.”

Ô. Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh
Nguồn: OntheNet


Ông Đằng và 71 người khác đã công bố trên mạng internet một bản hiến pháp do nhóm họ đề nghị nhằm đáp ứng lại yêu cầu đóng góp thay đổi hiến pháp của nhà nước. Họ đã trao một bản sao cho ủy ban chịu trách nhiệm sửa đổi hiến pháp, hiện đang được tu chính lần đầu tiên trong 20 năm qua.

Bản đề nghị tu chính của họ đòi bỏ Điều 4 – là điều quy định Đảng Cộng sản là đảng chính trị duy nhất trong nước — và kêu gọi những điều khác vốn làm viên chức đảng và nhà nước ghét cay ghét đắng như là tự do bầu cử và tự do báo chí. Bản đề nghị tu chính này được chuyền nhanh chóng trên mạng ở một đất nước mà hơn một phần ba dân số biết và sử dụng mạng internet, gây nên nhiều tranh cãi.

Người cầm đầu ủy ban sửa đổi hiến pháp nói là những người này đi qúa xa.

“Lợi dụng việc lấy ý kiến hiến pháp để tuyên truyền vận động nhân dân chống lại đảng, chống lại chính quyền… phải kiên quyết đấu tranh và ngăn chặn,” Chủ tịch Quốc hội ông Nguyễn Sinh Hùng nói trong một cuộc họp được chiếu trên đài truyền hình nhà nước tối hôm thứ Tư.

Nhà nước yêu cầu người dân đóng góp ý kiến cho dự thảo thay đổi hiến pháp hôm tháng Một, nhà nước nói là dân chúng có ba tháng để đóng góp ý kiến trên trang mạng của nhà nước. 72 người ký tên trong thỉnh nguyện thư dùng cơ may này để thử xem ý định muốn tranh luận của nhà nước như thế nào đây. Hơn 6000 người đã bày tỏ sự ủng hộ bản đề nghị tu chính trên mạng internet của nhóm này.

“Chúng tôi cần có những cuộc thảo luận công khai. Tại sao ý kiến của họ được bày tỏ trên giới truyền thông nhà nước, nhưng không của là chúng tôi?” Ông Đằng nói qua điện thoại từ thành phố Hồ Chí Minh. “Chúng tôi dùng mạng Internet.”

Việt Nam mở rộng nền kinh tế trong thập niên 1990, nhưng vẫn duy trì một hệ thống chính trị khép kín hiếm khi chấp nhận sự bất đồng chính kiến. Án tù dài hạn là thông thường cho người bất đồng chính kiến. Mạng Internet mở con đường mới cho những người đối kháng với nhà nước, và thảo luận những phương cách vận hành nhà nước khác nhau. Ngay trong đảng cũng có những căng thẳng giữa đảng viên thuộc thế hệ gìa nua và thành phần cấp tiến. Những người này cũng có blogs riêng của họ.

Hôm thứ Ba, nhà báo Nguyễn Đắc Kiên bị sa thải bởi tờ báo của nhà nước sau khi ông đưa lên blog của chính ông bài viết về sự chỉ trích của ông Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam đối với những người kêu gọi cải cách hiến pháp sâu rộng hơn. Sự kiện này làm ông Kiên trở thành một vị anh hùng cho những người chống đối nhà nước.

Cho dù nhà nước cộng sản Việt Nam vẫn nắm quyền lực trong tay trong giai đoạn này, sự nỡ rộ về việc tranh luận chính trị công khai có thể làm cho sự khủng hoảng sâu rộng hơn trong thành phần chóp bu của đảng.

“Lãnh đạo đảng đã mất kiểm soát về cuộc tranh luận này. Thích hay không thích, vẫn đang có một cuộc tranh luận về hiến pháp đang xảy ra ở Việt Nam, với những đảng viên thâm niên cũng có ý kiến,” một chuyên gia về Việt Nam ở Đại học Thành phố Hồng Kông ông Jonathan D. London nói. “Ngăn chận việc này ở thời điểm này sẽ không là chuyện dễ làm.”

Nhà nước Việt Nam đang sửa đổi hiến pháp lần đầu tiên kể từ năm 1992, với lý do là nhu cầu gia tăng sự phát triển của đất nước.

Sự thay đổi có ý nghĩa nhất trong bản dự thảo thay đổi hiến pháp trên trang mạng của nhà nước là bãi bỏ quy định cho rằng doanh nghiệp nhà nước “đóng vai trò chủ động” trong nền kinh tế quốc dân. Điều đó gợi ý là nhà nước có thể giải tán những doanh nghiệp nhà nước bị tham nhũng ăn cho tới xương tủy và những doanh nghiệp làm ăn từ lỗ tới lỗ vốn, ngốn hầu hết ngân sách quốc gia và xưa nay bị đổ thừa cho những khó khắn kinh tế hiện đang xảy ra.

© DCVOnline


—————————–

Đúng Hết thì còn lấy ý kiến để làm gì? 

nguoibuongio1972.multiply.com

6-3-2013

Mấy hôm nay bữa cơm nào cũng nhức đầu vì các ông tiến sĩ, giáo sư lý luận học viện HCM, các ông cựu chiến binh, các đoàn viên thi nhau được VTV mời lên để ủng hộ điều 4 hiến pháp, ủng hộ đất đai sở hữu toàn dân do nhà nước quản lý đằng sau là Đảng lãnh đạo, rồi quân đội trung thành với Đảng là đúng hơn so với trung với nước.

 
Có ông ý kiến thế này, người ta đa đảng nên cần tam quyền phân lập, chúng ta một đảng nên không cần phải tam quyền phân lập.
 
Trước ý kiến đòi hỏi đa đảng như người ta thì các ông lại trả lời kiểu chúng ta một đảng vẫn lãnh đạo được cần gì phải đa đảng. Đòi đa đảng là chống phá chế độ, doạ thế bố ai còn dám góp ý.
 
Về đất đai có ông bảo dân đi biểu tình khiếu nại chỉ nói về việc cụ thể, có ai giương biểu ngữ đòi sở hữu tư nhân đâu. Từ đó suy ra dân không có nhu cầu này. Híc ( lỡ mai dân oan giăng biểu ngữ đòi quyền sử dụng đất tư nhân thì ông nói sao ? )
 
Có ông cứ lôi HCM ra làm căn cứ như kiểu chứng minh mệnh đề toán học, HCM đã nói thế này, HCM đã nói thế kia, rồi ông lôi đâu ra câu HCM từng nói là quân đội ta trung với Đảng, hiếu với Dân. Quân đội ta của Bác Hồ phải theo con đường của bác Hồ. Chứng minh lý luận kiểu chỉ cần lôi HCM ra bảo từng nói thế là xong, thằng nào cãi lại HCM là bôi nhọ lãnh tụ, khép tội luôn.
 
Chưa ai nghĩ rằng HCM có nói đúng như thế không. ( hay bọn này bịa ) đến nghi vấn đấy cũng chả ai dám nghĩ, nói gì đến chuyện HCN có nói như thế, nhưng nói như thế có đúng hay không thì càng chả ai dám. Cái này của Cộng Sản cũng y hệt như tôn giáo, Chúa đã nói vậy, Thánh A La đã nói vậy, Đức Phật Thích Ca đã răn vậy. Nhưng các đỉnh cao của tôn giáo thì khác với đỉnh cao của CS ở chỗ họ nói về tâm linh, về điều thiện trong con người, chứ không nói hay dạy về cách tranh giành quyền lực của thế quyền. Mà từ tâm linh con người đến nhu cầu dục vọng thực tế thì rõ là khác nhau nhiều. 
 
Trở lại với các lý luận của bên truyền thông nhà nước , được diễn ra tốn kém trên truyền hình độc quyền phổ cập đại chúng thì tự chung các lý luận này là chế độ đang diễn ra ổn đinh, cần gi đa đảng mà loại điều 4, nhân dân đòi tiền đền bù chứ đâu có đòi quyền sở hữu tư nhân mà phải bỏ sở hữu toàn dân, quân đội họ trung thành với Đảng là tự nguyện họ có ai bắt đâu mà đòi phia chính trị hoá quân đội.
 
Nói thế cũng đúng, nhưng mà đúng thì cái việc lấy ý kiến sửa đổi hiến pháp là trò hề à.?
 
Có ai đòi sửa đổi hiến pháp đâu, hiến pháp vẫn đang thế, chính trị đang thế, xã hội vẫn thế, quân đội vẫn thế và nhân dân vẫn thế. Bày ra trò lấy ý kiến sửa đổi làm mẹ gì cho tốn thời gian, tốn công sức, giờ phản bác phân bua điếc cả tai trên ti vi. Tự dưng ông bày ra  thì người ta có ý kiến, bao giờ thống nhất thời hạn các ý kiến xong thì tập hợp công bố, sau đó mới phân trần, giải thích. Đằng này ý kiến còn đang lấy mà các ông đã lợi dụng truyền thông để đe doạ là đóng góp phải thế này, không được thế kia, như thế kia là phạm tội chống phá chính quyền.
 
 Lấy ý kiến mà kiểu vừa đang lấy vừa đe thế, hỏi có khách quan không ? 
 
Cái nơi tồn tại bằng tiền dân thì giờ phục vụ mục đích cho Đảng cầm quyền. Thời lượng phát sóng phục vụ nhân dân tin tức làm ăn, y tế, giáo dục bỗng nhiên nửa tháng nay chỉ phục vụ việc hiến pháp bảo vệ vai trò Đảng cầm quyền là đúng.
 
Thôi đã cầm quyền, và đã thấy đúng hết thì chấm dứt luôn cái trò lấy ý kiến. Tuyên bố chấm dứt việc lấy ý kiến ở đây và huỷ bỏ những ý kiến đóng góp trước đó, lý do vì giai cấp cầm quyền đã thấy đúng hết rồi không phải đóng góp là gì nữa cho mất thời gian tiền bạc, công sức. Nếu ai thắc mắc việc không lấy ý kiến thì cứ trả lời đơn giản.
 
Đúng hết thì còn lấy ý kiến làm gì.?

Posted in Hiến pháp: sửa đổi 2013 | Leave a Comment »

►Việt Nam, từ Kiến nghị 72 đến Lời Tuyên bố Công dân Tự do

Posted by hoangtran204 trên 02/03/2013

 

Việt Nam, từ Kiến nghị 72 đến Lời Tuyên bố Công dân Tự do

Nguồn tin AP được Washington Post dẫn lại hôm thứ Sáu nói rằng ý định của đảng Cộng sản Việt Nam là muốn đánh bóng tính hợp pháp đang tuột dốc của mình bằng cách yêu cầu quần chúng gợi ý sửa đổi Hiến pháp, nhưng điều mà họ nhận được là ba chuyện, một là những lời phê phán hiếm thấy về chế độ độc đảng, hai là một nhà báo mất việc trở thành một nhân vật được quần chúng yêu mến, và ba là một bài học về sức mạnh của Internet.

Làn sóng phê phán đã buộc lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam đứng về thế thủ trước sức ép của quần chúng bất mãn trước nạn tham nhũng ở cấp thượng tầng và kinh tế lu mờ.

Góp ý đầu tiên về sửa đổi Hiến pháp là của 72 nhà trí thức, còn được gọi là Kiến nghị 72.

Ông Lê Hiếu Đằng, một trong 72 người ký Kiến nghị nói rằng nhiều người Việt Nam đã hy sinh để xây dựng chế độ hiện nay, do đó đi ngược lại các quyền của người dân là điều không thể chấp nhận sau khi máu đã đổ ra.

Tầm ảnh hưởng lan rộng của Kiến nghị 72 đã buộc lãnh đạo đảng Cộng sản phải phản ứng, trong đó có Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Phát biểu đôi lúc gằn giọng và trịch thượng của ông Trọng trong buổi lên lớp tỉnh Phú Thọ đã gặp phản ứng của nhiều người, trong đó có giáo sư Tương Lai, và Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang.

Thế nhưng, phản ứng nổi cộm nhất là của nhà báo Nguyễn Đắc Kiên của tờ Gia đình và Xã hội, và trong vòng 24 tiếng, nhà báo đã bị đuổi việc.

Sau “Vài lời…” của nhà báo Nguyễn Đắc Kiên, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng tiếp sức cho đồng chí tổng bí thư của ông.

Câu chuyện chưa dừng ở đây. Cộng đồng mạng nhao nhao lên tiếng ủng hộ nhà báo Nguyễn Đắc Kiên bằng cách tung ra trên mạng “Lời Tuyên bố Công dân Tự do,” với hy vọng lời tuyên bố này trở thành “sợi dây bền vững kết nối hàng triệu triệu trái tim Việt Nam.”

Tính đến 1 giờ sáng ngày 2 tháng 3, tuyên bố này đã nhận được 1.200 người tham gia ký tên; trong đó có những khuôn mặt quen thuộc như Nguyễn Hoàng Vi, Phạm Thanh Nghiên, Mẹ Nấm, Hà Sĩ Phu, Nguyễn Đan Quế, Đinh Hữu Thoại, Bùi Chát… kể cả Huy Đức của “Bên Thắng Cuộc.”

Jonathan D. London, chuyên viên về Việt Nam tại trường đại học Hồng Kông nói:

“Lãnh đạo đảng đã mất quyền kiểm soát trong cuộc tranh luận. Dù muốn hay không, Việt Nam đang có tranh luận về Hiến pháp, thậm chí các đảng viên lão thành cũng nhập cuộc. Muốn đậy nắp lại vào thời điểm này không phải là chuyện dễ.”

Theo VoA Blog

Posted in Hiến pháp: sửa đổi 2013 | Leave a Comment »

►Tâm tình gửi những người soạn thảo “Lời tuyên bố của các Công Dân Tự Do”

Posted by hoangtran204 trên 02/03/2013

 

02/03/2013

Vì sao tôi ủng hộ các bạn?

 

(Tâm tình gửi những người soạn thảo “Lời tuyên bố của các Công Dân Tự Do”)

Hà Sĩ Phu

Trong năng lực ít ỏi của mình, tôi luôn quan tâm và ủng hộ tất cả những ai cố gắng giúp vào sự tiến bộ xã hội, bằng cách này hay cách khác. Lần này, khi thấy các bạn thông báo “Lời tuyên bố của các Công Dân Tự Do” tôi đã quyết định ký tên ủng hộ rất sớm, và có những tâm tư muốn chia sẻ.

Đơn giản chỉ vì tôi hiểu rằng: Giường mối để tổ chức và điều hành một xã hội giống như một sơ đồ tỏa từ trên xuống, mà Hiến pháp và hệ thống quyền lực là những điểm trung tâm. Nhưng ngược lại, để cải biến và gây dựng một nền dân chủ (gần như từ số không) tiến tới thay thế cho một hệ điều hành phi dân chủ đang cố thủ thì phải bắt đầu “từ dưới lên”, từ những việc cụ thể, thiết thực, dù nhỏ bé.

Đó là những việc như bênh vực những người dân bị cướp nhà cướp đất, bị đối xử oan sai, việc đòi trả tự do cho những công dân bị tù đày chỉ vì biểu lộ lòng yêu nước, đòi hủy bỏ những điều luật vi phạm quyền công dân và quyền con người tối thiểu (điều 88 chẳng hạn), đòi quyền được tự do tư tưởng, tự do phát biểu ý kiến, quyền biểu tình, quyền lập hội, đoàn kết bênh vực và ủng hộ những người can đảm dấn thân, (hiện tại như nhà báo Nguyễn Đắc Kiên)…vân vân… Còn sự cải thiện “tiến hành từ trên cao xuống” cũng rất quý, rất cần để phối hợp nhưng không nên kỳ vọng gì nhiều.

Những hoạt động công khai rất khiêm tốn ấy vừa đem lại những kết quả thực tế “đong đếm được”, vừa mở mang Dân trí, vừa tập dượt Dân chủ, hình thành những sức mạnh dân chủ trong một xã hội dân sự công chính. Cứ thế mà nhích dần lên.

Có sợ như vậy sẽ chậm quá chăng? Xin thưa: Tốc độ dân chủ hóa nhanh hay chậm là do tương quan lực lượng giữa dân chủ và chống dân chủ quyết định chứ không phải do ý muốnMặc dù mỗi cố gắng về dân chủ đều có tác dụng riêng, ít nhiều đều góp phần thức tỉnh Dân trí, nhưng nếu ảo tưởng, nôn nóng khi chưa có cơ sở, việc của giai đoạn sau cùng lại đem làm trước thì hiệu quả sẽ kém, muốn nhanh thì lại kéo dài thêm. Ta thường nói “Tim nóng thì đầu phải lạnh”, bởi tiến trình càng hợp lý thì cơ hội sẽ đến càng nhanh.

Nay nhận thấy “Lời tuyên bố của các Công Dân Tự Do” ngắn gọn do các bạn soạn thảo thực chất là công khai bày tỏ nhận thức và nguyện vọng của những công dân tự do (nghĩa là không thuộc bất cứ tổ chức chính trị nảo), là thực hiện quyền tự do tư tưởng, tự do bày tỏ suy nghĩ một cách công khai để thăm dò sự đồng thuận của công chúng, công luận, chính là đáp ứng những việc làm thiết thực như đã nói trên. Ngoài ý nghĩa ấy “Lời tuyên bố” ở đây không phải một kiến nghị-yêu cầu, cũng chưa phải một dự kiến hay chương trình hành động cụ thể gì hết, việc bình thường nhưng rất có ích trong việc nâng cao Dân trí, chuẩn bị tích cực cho một xã hội dân chủ vững chắc.

Giữ đúng mục tiêu ấy, tôi tin “Lời tuyên bố” sẽ được hưởng ứng đông đảo.

Chúc cuộc thăm dò và vận động của các bạn thu được kết quả tốt đẹp.

H.S.P.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

 Nguon:   boxitvn.blogspot.com.es

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Thư ngỏ của nhà báo Nguyễn Đắc Kiên

Posted by hoangtran204 trên 01/03/2013

Thưa các bạn!

Tôi viết thư này để trả lời một số câu hỏi các bạn gửi đến tôi mấy ngày qua.

Về lo lắng cho sự an nguy của tôi. Tôi hiểu, càng nhiều người quan tâm, ủng hộ tôi, sự an toàn của tôi càng bị đe dọa cao hơn, nhưng cũng có thể ngược lại. Tôi biết trong đội ngũ lãnh đạo của ĐCS VN hiện nay cũng có rất nhiều người có suy nghĩ tiến bộ.

Tôi cũng tự dặn mình, phải hết sức thận trọng trong lời nói và hành động. Tôi không muốn đẩy người khác vào hành động phi nghĩa, vì tôi hiểu nỗ lực đẩy người khác vào hành động phi nghĩa tức là đang làm một việc phi nghĩa. Dân tộc chúng ta đã có quá nhiều sự thù hằn, tức giận rồi, tôi hy vọng, bản thân và tất cả chúng ta sẽ không cố gắng để tạo thêm những sự thù hằn và tức giận như thế nữa.

Cụm từ “sát cánh bên nhà báo Nguyễn Đắc Kiên”, khiến tôi ngại ngùng khi ký vào bản “Tuyên bố Công dân Tự do”. Tôi sẽ gửi thư đề nghị các bạn khởi xướng bỏ cụm từ đó đi, để tôi được ký tên mình, cùng với hàng nghìn, triệu đồng bào. Tôi nghĩ rằng, mỗi người chúng ta không sát cánh cùng anh Kiên hay bất cứ người nào khác, chúng ta ký tên vì chính chúng ta, vì tổ tiên ngàn đời, vì con cháu tương lai. Vì thế tôi kêu gọi tất cả, không phân biệt trong hay ngoài nước, còn hay không còn quốc tịch Việt Nam, miễn là mang trong mình dòng máu Việt, ký tên vào bản tuyên bố công dân này.

Có người chất vấn tôi về chuyện làm sao để Tha thứ và Hòa giải, đó là chất vấn xác đáng. Tuy tôi e rằng, nói điều đó ra bây giờ là sớm, nhưng vì không biết ngày mai sẽ ra sao nên cứ nói ra thì vẫn hơn. Chúng ta cứ nhìn sang Myanmar thôi, không cần nhìn đâu xa, họ làm được, tôi tin chúng ta cũng làm được, có khi còn tốt hơn. Sao không lập một Ủy ban hòa giải dân tộc, với thành viên là các nhân sỹ, trí thức trong và ngoài nước, kể cả một số lãnh đạo tiến bộ của ĐCS VN? Tôi nghĩ rất nhiều người sẵn sàng tham gia. Sao không lập một chính phủ lâm thời điều hành đất nước cho đến khi tổ chức xong Hội nghị lập Hiến, ban hành Hiến pháp mới, bầu Quốc hội mới? Tôi tin tưởng có nhiều người, kể cả trong đội ngũ lãnh đạo ĐCS VN hiện nay có thể đảm nhận tốt vị trí trong Chính phủ lâm thời để giữ vững sự thống nhất quốc gia trong giai đoạn chuyển giao.

Nhưng để làm được điều đó, trước tiên tôi nghĩ, không chỉ nhân dân, những người đấu tranh cho dân chủ tự do mà cả các vị lãnh đạo của ĐCS VN, cần vượt qua sự sợ hãi, vượt qua sự tức giận, thử một lần thôi, tôi xin các ngài đặt mình là một người Việt Nam bình thường, lắng nghe những ý kiến khác biệt.

Tôi nghĩ rằng, một điều kiện tiên quyết khác cho sự hòa giải là một điều khoản bắt buộc, trong đó, không cho phép hồi tố, truy cứu trách nhiệm những tội phạm làm tổn hại lợi ích dân tộc, quốc gia hay bất cứ hành động mang tính trả thù nào với những người ở chế độ cũ. Tôi cho rằng đây là điểm quan trọng trong việc giúp giới lãnh đạo ĐCS VN hiện nay vượt qua sự sợ hãi. Tôi cũng như tất cả các bạn đều đau xót vì những khoản tiền tỷ đô la bị thất thoát, tham nhũng, nhưng cứ thử nghĩ đến xương máu có thể đổ, thử nghĩ đến tương lai hàng trăm nghìn năm nữa của dân tộc, những khoản nợ đó chẳng phải là rất nhỏ sao? Vậy sao chúng ta không mạnh dạn xóa nó đi để bảo vệ cái toàn cục lâu dài. Hơn nữa, chúng ta có thể tha thứ cho kẻ thù ngoại bang, sao không thể tha thứ cho đồng bào, anh em ruột thịt mình?

Có nhiều người cho rằng, tôi chỉ là một kẻ cơ hội, tự bản thân tôi thấy không cần phải trả lời chất vấn này, nhưng tôi nói chuyện này ở đây để bàn sang chuyện khác xa hơn. Bác Nguyễn Quang A có nói là sẽ sắp xếp cho tôi một công việc biên tập ở một NXB. Đó là công việc mơ ước của tôi, tôi sẽ có điều kiện vừa làm việc, vừa đọc và tìm hiểu thêm các vấn đề mình quan tâm. Tôi chỉ mong ước có thế và không gì hơn, những người đã có thời gian quen thân tôi lâu có thể làm chứng. Tôi hiểu, một sự chuyển đổi nếu có, thì đằng sau nó còn rất nhiều việc phải làm, mà một việc quan trọng bậc nhất là phổ biến tinh thần dân chủ tiến bộ đến toàn thể nhân dân, công việc đã nói ở trên có thể giúp tôi thực hiện tốt nhiệm vụ này.

Nhưng một điều quan trọng hơn tôi muốn bàn là suy nghĩ về những người tài và trọng dụng người tài. Nền nho học tuyển cử hàng nghìn năm đã khiến chúng ta đặt định vị trí hiền tài khi nào cũng gắn với việc làm quan. Điều đó sẽ thay đổi trong một xã hội dân chủ. Tôi hiểu, một đất nước muốn phát triển cần phải có thật nhiều người tài làm thương gia, nhà khoa học, giáo sư, bác sỹ, kỹ sư, công nhân lành nghề, nông dân thạo việc… không phải dồn hết người tài vào làm mỗi công việc quan, việc chính trị. Tôi thích cách người Mỹ thiết kế bộ máy nhà nước của họ, đó là một bản thiết kế không hoàn hảo, nhưng nó là bản thiết kế để cho mọi sai lầm có thể sửa chữa với ít hao tổn nhất cho nhân dân, đất nước.

Lịch sử dân tộc đã chứng minh, mỗi khi lòng dân ly tán là lúc vận mệnh đất nước bị đe dọa nghiêm trọng nhất. Theo cảm nhận của tôi, đất nước chúng ta đang vào ở trong tình thế lâm nguy đó. Hơn khi nào hết, chúng ta cần sự đồng lòng, nhất trí của tất cả người dân Việt Nam, để đưa đất nước tiến lên.

Trân trọng,

Nguyễn Đắc Kiên

nguồn dackien.wordpress.com

 

Bài liên quan:

►Nhà báo Nguyễn Đắc Kiên đã bị sa thải sau khi nói: Vài lời với TBT ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng

►Đây là chủ trương lớn của đảng: Đất nước ta, dân tộc ta là con “chuột bạch” khổng lồ. Cứ đem ra thí nghiệm mãi cũng sẽ…thành công!

►Những kẻ đã làm mất biển đảo và đẩy Việt Nam vào con đường nô lệ cho Trung Quốc

►Góp phần “giải mã” một thế hệ dấn thân – Hà Sĩ Phu

 

Posted in Hiến pháp: sửa đổi 2013 | Leave a Comment »

►Lời Tuyên Bố của các Công Dân Tự Do

Posted by hoangtran204 trên 01/03/2013

Theo blog Mẹ Nấm

 


Chúng tôi, những người khởi đầu ký tên sau đây, sát cánh bên Nhà báo Nguyễn Đắc Kiên và kêu gọi những công dân khác cùng với chúng tôi đồng tuyên bố:

 

1. Chúng tôi không chỉ muốn bỏ Điều 4 trong Hiến pháp hiện hành, mà chúng tôi muốn tổ chức một Hội nghị lập hiến, lập một Hiến pháp mới thực sự là ý chí của toàn dân Việt Nam, không phải là ý chí của đảng cộng sản như Hiến pháp hiện hành.

2. Chúng tôi ủng hộ đa nguyên, đa đảng, ủng hộ các đảng cạnh tranh lành mạnh vì tự do, dân chủ, vì hòa bình, tiến bộ của dân tộc Việt Nam, không một đảng nào, lấy bất cứ tư cách gì để thao túng, toàn trị đất nước.

3. Chúng tôi không chỉ ủng hộ xây dựng một chính thể tam quyền phân lập mà còn muốn một chính thể phân quyền theo chiều dọc, tức là tăng tính tự trị cho các địa phương, xây dựng chính quyền địa phương mạnh, xóa bỏ các tập đoàn quốc gia, các đoàn thể quốc gia tiêu tốn ngân sách, tham nhũng của cải của nhân dân, phá hoại niềm tin, ý chí và tinh thần đoàn kết dân tộc.

4. Chúng tôi ủng hộ phi chính trị hóa quân đội. Quân đội là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ tổ quốc, bảo vệ cương vực, lãnh thổ không phải bảo vệ bất cứ một đảng phái nào.

5. Chúng tôi khẳng định mình có quyền tuyên bố như trên và tất cả những người Việt Nam khác đều có quyền tuyên bố như thế. Chúng tôi khẳng định, mình đang thực hiện quyền cơ bản của con người là tự do ngôn luận, tự do tư tưởng; quyền này mỗi người sinh ra đã tự nhiên có, nó được nhân dân Việt Nam thừa nhận và tôn trọng; quyền này không phải do đảng cộng sản ban cho, nên đảng cộng sản không có quyền tước đoạt hay phán xét nó. Vì thế, chúng tôi có thể xem những lời phán xét nào nếu có hướng đến chúng tôi là một sự phỉ báng chúng tôi. Và chúng tôi cho rằng, những người nào chống lại các quyền trên là phản động, là đi ngược lại với lợi ích của nhân dân, dân tộc, đi ngược lại xu hướng tiến bộ của nhân loại.

Xem danh sách những người ký tên ở sau đây.

 

* * * 

Xin hãy chung tay để cho LỜI TUYÊN BỐ CÔNG DÂN TỰ DO này trở thành sợi dây bền vững kết nối hàng triệu triệu trái tim Việt Nam. Xin cùng lên tiếng nói bằng cách đăng ký tham gia ký tên theo địa chỉ email: tuyenbocongdantudo@gmail.com

 

 

 

 

Bản tiếng Anh của Phiên Ngung (Dân Luận):

We are those who initiated this petition, to stand alongside journalist NGUYEN Dac Kien and we call on all citizens to collectively make this solemn announcement:

1. We, not only do want to repeal article 4 of the current constitution but also want a Constitutional Conference to be established to draft a new constitution that reflects the will of all Vietnamese, not just the will of the Vietnamese Communist Party as reflected in the current constitution.

2. We support political pluralism and multi-parties participation. We support the just and legal competition for liberty, democracy, and peace, progress for Vietnamese people. No single party can use any reason to justify their manipulation and imposing their totalitarian regime on the country.

3. We, not only do support a political system which provides the separation of powers but also want a governance system where local authority are given more autonomy, to build up strong local governments, to abolish national conglomerates and national organisations which drain the national budget, embezzlements people’s assets, destroying the trust and the determination and the solidarity of our people.

4. We support the depoliticise of the army. Army is to protect our people and defend our country, our border, territory, not to protect any single political party.

5. We affirm that we have the right to make the above mentioned announcement and every Vietnamese has the same right to make such announcement. We affirm that we are exercising our basic human rights which are freedom of speech, freedom of thought. These rights are bestowed to any human upon their births and they are recognised and respected by Vietnamese people. These rights aren’t given by the Vietnamese communist party therefore the communist party doesn’t have the right to deny or to make any judgement of their meanings. Therefore we consider any judgment aiming at us is a violation of our rights. We condemn those who are against this right as reactionaries, and it is in contrary to the interest of our people and against the natural progress of human race.

List of signatures

 

 

 

 

Bản Tiếng Pháp của Visiteur (Dân Luận):

Nous, ceux qui ont initié cette pétition, sommes aux côtés de journaliste NGUYEN Dac Kien et nous appelons tous les citoyens à faire collectivement et solennellement cette déclaration :

1. Nous voulons non seulement supprimer l’actuel article 4 de la Constitution, mais aussi nous voulons organiser une conférence constitutionnelle afin d’établir une nouvelle Constitution qui reflète réellement la volonté de tous les Vietnamiens, et pas uniquement la volonté du Parti communiste vietnamien comme en témoigne la Constitution actuelle.

2. Nous soutenons une société pluraliste, le multipartisme. Nous soutenons la concurrence juste, loyale et légale pour la liberté, la démocratie, la paix, le progrès du peuple vietnamien. Quelles que soient les raisons, aucun parti ne peut en utiliser pour justifier leur manipulation et imposer leur régime totalitaire sur le pays.

3. Nous soutenons non seulement un système politique qui prévoit la séparation des pouvoirs, mais nous voulons également un système de gouvernance décentralisé où les autorités locales ont une plus grande autonomie pour renforcer des administrations publiques locales, supprimer les conglomérats nationaux et les organisations nationales qui gaspillent le budget national, détournent des fonds publics, sapent la confiance, la détermination et l’esprit d’unité nationale.

4. Nous soutenons la dépolitisation des forces armées. L’armée est pour protéger notre peuple, notre patrie, notre frontière, notre territoire, et non pas pour protéger un quelconque parti politique.

5. Nous affirmons avoir le droit de déclarer l’annonce mentionnée ci-dessus et tous les Vietnamiens ont le même droit de faire une telle annonce. Nous affirmons que nous exerçons nos droits de l’homme fondamentaux qui sont la liberté d’expression, la liberté de pensée. Ces droits sont accordés à tout être humain dès leur naissance et ils sont reconnus et respectés par le peuple vietnamien. Ces droits ne sont pas donnés par le Parti communiste vietnamien par conséquent le parti communiste n’a pas le droit de nous les priver ou de porter un jugement sur leurs significations. C’est pourquoi nous considérons un jugement quelconque nous visant est une insulte (violation de nos droits). Nous condamnons tous ceux qui sont contre ces droits comme des réactionnaires qui sont contraires aux intérêts du peuple et allant à l’encontre de la tendance du progrès de l’humanité.

Liste des signatures

 

 

 

 

Bản Tiếng Đức của VN2006A (Dân Luận):

Wir, die diese Petition initialisiert haben, um dem journalist Nguyen Dac Kien Beistand und Unterstützung zu leisten, möchten alle vietnamesischen Bürgerinnen und Bürger dazu aufrufen, mit uns gemeinsam und feierlich folgende Erklärung abzugeben:

1. Wir wollen nicht nur den Artikel 4 aus der derzeitigen Verfassung entfernen, sondern auch eine institutionelle Konferenz einberufen, um eine neue Verfassung zu entwerfen, die die Willen aller vietnamesischen Bürgerinnen und Bürger respektieren und nicht nur die Willen der Kommunistische Partei Vietnam (KPV).

2. Wir wollen den politischen Pluralismus. Wir wollen ein Mehrparteiensystem, in dem alle politischen Parteien legal, rechtlich gesichert miteinander um die Gunst der vietnamesischen Bürgerinnen und Bürger konkurrieren, für Freiheit, Frieden, Demokratie und Fortschritt. Keine Partei hat das Recht oder sonstigen Grund, dem vietnamesischen Volk eine totalitäre Herrschaft aufzuzwingen oder zu rechtfertigen.

3. Wir wollen nicht nur eine Gewaltenteilung auf der staatlichen Ebene, sondern auch auf der vertikalen Ebene, indem die kommunale Verwaltung mehr Autonomie eingeräumt wird. Wir wollen gesunde und starke kommunale Verwaltung. Wir wollen staatliche Konzerne und Organisationen abschaffen, die korrupt sind, nationalen Ressourcen verschwenden und unwirtschaftlich arbeiten, und damit das Vertrauen, die Entschlossenheit, die Solidarität unserer Bürgerinnen und Bürger zerstören.

4. Wir wollen die Entpolitisierung der Armee. Die Armee hat die Aufgabe, unser Volk zu schützen, unser Land, unsere Grenze, unsere Gebiete, unsere territoriale Integrität zu verteidigen und nicht einer politischen Partei zu dienen.

5. Wir bekräftigen, dass wir und jeder vietnamesische Bürger das Recht zu solchen Forderungen haben. Wir bekräftigen, dass wir das Recht haben, die grundlegenden Menschenrechte wie Redenfreiheit, Gedankenfreiheit auszuüben. Diese Rechte wird jedem menschlichen Wesen nach Ihrer Geburt von der Natur verliehen und vom vietnamesischen Volk anerkannt und respektiert. Nicht die KPV hat uns diese Rechte gegeben, deshalb hat sie nicht das Recht, uns solche Rechte zu verweigern oder gar zu verurteilen. Wir betrachten solche Verweigerung als Verletzung unserer Grundrechte, und verurteilen diejenigen, die gegen solche Rechte sind, als Reaktionäre gegen Interessen unseres Volkes und den gesellschaftlichen Fortschritt.

 

 

 

 

Danh sách những người ký tên:

 

1. Blogger Nguyễn Hoàng Vi, Sài Gòn
2. Phạm Thanh Nghiên, Hải Phòng
3. Blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nha Trang
4. Blogger Gió Lang Thang – Trịnh Anh Tuấn, Đak Lak
5. Blogger Hành Nhân – Vũ Sỹ Hoàng, Sài Gòn
6. Blogger Binh Nhì – Nguyễn Tiến Nam, Yên Bái
7. Ts Hà Sĩ Phu, Đà Lạt
8. Bs Nguyễn Đan Quế, Sài Gòn
9. Linh Mục Giuse Đinh Hữu Thoại – Dòng Chúa Cứu Thế, Sài Gòn
10. Blogger Trịnh Kim Tiến, Sài Gòn
11. Blogger Paulo Thành Nguyễn – Nguyễn Hồ Nhật Thành , Sài Gòn
12. Blogger Nguyễn Chí Tuyến, Hà Nội
13. Nhà thơ Bùi Chát, Sài Gòn
14. Blogger Huỳnh Công Thuận, Sài Gòn
15. Nhà thơ Phan Bá Thọ, Sài Gòn
16. Blogger Huỳnh Ngọc Chênh, Sài Gòn
17. Blogger Phạm Bá Hải – Human Right Defender, Sài Gòn
18. Doanh nhân Lê Quốc Quyết, Sài Gòn
19. Hoàng Dũng – Phong trào Con Đường Việt Nam, Sài Gòn
20. Blogger Lê Thiện Nhân, Hà Nội
21. Đặng Sinh – Phóng viên tự do, Sài Gòn
22. Facebooker Lê Công Vinh, Vũng Tàu
23. Facebooker Võ Trường Thiện, Nha Trang
24. Sinh viên Nguyễn Vũ Hiệp, Hà Nội
25. Facebooker Lâm Mạnh Di, Vũng Tàu
26. Blogger SeaFree – Phạm Văn Hải, Nha Trang
27. Blogger Bùi Thị Minh Hằng, Vũng Tàu
28. Facebooker Miu Mạnh Mẽ – Nguyễn Nữ Phương Dung – Sinh viên, Sài Gòn
29. Facebooker Văn Ngọc Trà – Mai Văn Tuất, Sài Gòn
30. Sinh viên Nguyễn Thành Tiến, Hải Phòng
31. Nhiếp ảnh gia Lê Hải, Đà Nẵng
32. Nhà thơ Đỗ Trung Quân, Sài Gòn
33. Facebooker Trầm Tử – Lê Khánh Duy, Buôn Hồ, Đăk Lăk
34. Blogger Huỳnh Thục Vy, Buôn Hồ, Đăk Lăk
35. Facebooker Kaiz Az – Trần Xuân Huyền, Nghệ An
36. Facebooker Sao Biển – Đặng Ngọc Sao, Hà Tĩnh
37. Facebooker Michael Ngo – Ngô Tuấn, Sài Gòn
38. Facebooker Dung Dang – Đặng Huy Dung, Sài Gòn
39. Nhà thơ Phan Đắc Lũ, Sài Gòn
40. Facebooker Yêu Nước Việt – Châu Văn Thi, Sài Gòn
41. Facebooker Tran Hien – Trần Hiền, Sài Gòn
42. Blogger / Nhạc sỹ Tô Hải, Sài Gòn
43. Lê Thăng Long – Phong trào Con đường Việt Nam, Sài Gòn
44. Nhà báo Hồ Trung Tú, Đà Nẵng
45. Trần Khuê, người sáng lập Đảng Dân Chủ Thế Kỷ XXI, Sài Gòn
46. Blogger Phạm Văn Điệp, Sầm sơn – Thanh Hóa
47. Blogger Nguyễn Lân Thắng – Kỹ sư Xây Dựng, Hà Nội
48. Blogger Uyên Vũ, Sài Gòn
49. Facebooker Huỳnh Thái Học, Nha Trang
50. Blogger Khoai Lang – Nguyễn Tấn Dung, Lộc Thủy – Lệ Thủy, Quảng Bình
51. Cựu phóng viên Hoàng Thanh Trúc, Đà Lạt
52. Facebooker Hiếu NTH – Nguyễn Trung Hiếu, Sài Gòn
53. Phạm Phương Nam – Kỹ sư xây dựng, Đà Nẵng
54. Trần Tiến Đức – Nhà báo, đạo diễn truyền hình (đã nghỉ hưu), Hà Nội
55. Ngô Kim Hoa – Nhà báo tự do, Sài Gòn
56. Lương Văn Bình – Sinh viên Đại học Luật, Hà Nội.
57. Nguyễn Văn Ý – Sinh viên năm 2, Trường ĐH Đà Lạt
58. Nguyễn Tiến Dũng – kinh doanh, Vinh, Nghệ An
59. Nguyễn Hoàng Long, Saigon
60. Nguyễn Trúc Sơn, Hiệp Hoà, Đức Hoà, Long An
61. Nguyễn Đức Phổ – Nông dân, F. Đông Hưng Thuận, Q. 12 Sài Gòn
62. Facebooker Bahung Vo – Võ Bá Hùng, Sài Gòn
63. Đào Tấn Phần, giáo viên THPT Trần Quốc Tuấn, huyện Phú Hòa, tỉnh Phú Yên
64. Nguyễn Trường Sơn – Sinh viên, Bắc Ninh
65. Trịnh Hoàng Thanh, Z176, Dương Xá, Gia Lâm, Hà Nội
66. Đặng Vũ Lượng, Hà Nội
67. Facebooker Nguyễn Tiến Hưng, Biên Hoà
68. Blogger Aduku – Nguyễn Văn Dũng, Việt Trì – Phú Thọ
69. Blogger Nguyễn Việt Hùng , Hà Nội
70. Facebooker Anton Lê, Lê Thanh Tùng, Sài Gòn
71. Facebooker Lê Văn Tuynh, Phan Thiết, Bình Thuận
72. Kiến trúc sư Đào Tăng Lực, Sài Gòn
73. Nguyễn Minh Chính, Hà Nội
74. Nguyễn Đức Giang, Hà Nội
75. Kỹ sư Doãn Kiều Anh, Sài Gòn
76. Phạm Tiến Quốc, Sài Gòn
77. Nguyễn Công Thanh, Sài Gòn
78. Facebooker Vũ Ngọc Thắng, Hải Phòng
79. Dương Hoài Châu, Sài Gòn
80. Mục sư Nguyễn Trung Tôn, Thanh Hóa
81. Kỹ sư Nguyễn Văn Phúc, Bình Định
82. Ngô Văn Hòa, Đà Nẵng
83. Nguyễn Thị Kim Hoa, Đà Nẵng
84. Kỹ sư Trần Quang Hưng, Sài Gòn
85. Nguyễn Hữu Sơn, Cần Thơ
86. Kỹ sư Nguyễn Dương, Sài Gòn
87. Blogger Nguyễn Ngọc Già,
88. Facebooker Canh Le, Lê Cảnh, Sài Gòn
89. Facebooker Từ Anh Tú, Bắc Giang
90. Nguyễn Hùng Cường, Hà Nội
91. Facebooker Bùi Chí Tâm, Quảng Ngãi
92. Nguyễn Hùng Anh, Sài Gòn
93. Facebooker Kbebui – Bùi Duy Diễn, Bình Định
94. Họa sĩ Nguyễn Hùng Sơn, Hà Nội
95. Nguyễn Bắc Truyển – cựu tù nhân lương tâm, Sài Gòn.
96. Đặng Hữu Ngọc, Long Khánh, Đồng Nai.
97. Nguyễn Thanh Trúc – tín đồ PGHH, Chợ Mới, An Giang
98. Nguyễn Văn Bông – tín đồ PGHH, Lấp Vò, Đồng Tháp.
99. Võ Thị Hồng, Sa-đéc, Đồng Tháp
100. Trần Văn Đức, – cựu tù nhân chính trị, Xuân Lộc, Đồng Nai

 

901. Trần Xuân Tự, Cán bộ Hội nông dân xã Kỳ Anh, Hà Tĩnh

902. Nguyễn Văn Thọ, nguyên thôn trưởng Kỳ Anh, Hà Tĩnh

903. Đào Văn Thông, Hà Nội

904. Nguyễn Mai Hương, Hà Nội

905. Vũ Thúy Lan, Facebook ThuyLan Vu, Canberra, Australia

906. Trần Quang, San Diego, California, USA

907. Đặng Thế Hải, Hà Nội

908. Họa sĩ Phùng Chí Kiên, Hai Bà Trưng, Hà Nội

909. Trần Kim Long, Elk Grove, California, USA

910. Trần Đức Tường, Irvine, California, USA

911. Phạm Thanh Hiền, Biên Hòa, Đồng Nai

912. Lê Hùng Dũng, Na Belidle 17 Praha 5,  Cộng hòa Séc

913. Kỹ sư Vũ Ngọc Anh, Hà Nội

914. Thuy Nguyen, Westminster, California, USA

915. Lê Thị Thanh Ngọc, Tân Phú, Quận 7, Sài Gòn

916. Võ Tấn, Tân Sơn, Ninh Thuận

917. Nguyễn Anh Việt, Lafayette, Los Angeles, USA

918. Nguyễn Tammy, Lafayette, Los Angeles, USA

919. Nguyễn Quang Hà, Lafayette, Los Angeles, USA

920. Lê Thị Xuân Chi, Lafayette, Los Angeles, USA

921. Nguyễn Mỹ Linh, Lafayette, Los Angeles, USA

922. Nguyễn Mỹ An, Lafayette, Los Angeles, USA

923. Nguyễn Mỹ Tiên, Lafayette, Los Angeles, USA

924. Nguyễn Thiên Kim, Lafayette, Los Angeles, USA

925. Nguyễn Luân, Lafayette, Los Angeles, USA

926. Nguyễn Phú, Melbourne, Australia

927. Đặng Văn Lượng, Nam Định

928. Nguyễn Quốc Huy, Facebook Huy Nguyen, Sài Gòn

929. Linh mục Nguyễn Hùng Cường, Đài Loan

930. Nguyễn Thái An, Facebook Nguyễn Thái An, Sài Gòn

931. Kỹ sư Trần Đình Tuấn, Olso, Na Uy

932. Nhiếp ảnh gia Cao Xuân Vinh, Quận 11, Sài Gòn

933. Hồ Thị Hòa, Sài Gòn

934. Nguyễn Thị Ngân, Thanh Hóa

935. Blogger Việt Hoàng, Doanh nhân, Nga

936. Đỗ Vân Anh, Giáo viên, Hà Nội

937. Nguyễn Hoàng Vũ, Nghiên cứu viên Viện Vật lý Hà Nôi, Tây Hồ, Hà Nội

938. Lê Hồng Phong, Ba Đình, Hà Nội

939. Nghi Le Duc, Sinh viên trường Paris- Est, Paris, Pháp

940. Đoàn Thanh Tùng, Liege, Bỉ

941. Phạm Văn Hoàn, Sinh viên, Vĩnh Lộc, Thanh Hóa

942. Sùng Hữu Anh Túc, Facebook Airies Mahalo, Lào Cai

943. Kỹ sư Trần Văn Thao, Sài Gòn

944. Đậu Văn Bảy, Bình Dương

945. Dang Nguyen, Orange County, California, USA

946. Kỹ sư Lưu Hà Sĩ Tâm, Quỳnh Phụ, Thái Bình

947. Hồ Trung Nguyễn, Brisbane, Australia

948. Rita Huynh, Fletcher St., Chicago, USA

949. Nguyễn Thiện Quang, Chuyên viên thiết kế nội thất, WA, USA

950. Stephen Nguyễn Thế Phan, Boxhill, Australia

951. Phạm Bảo Hoàng, San Bernardino, California, USA

952. Nguyễn Thanh Quang, Houston, Texas, USA

953. Nguyễn Như Ngọc Lâm, Gò Vấp, Sài Gòn

954. Camelias Tran, New South Wave, Australia

955. Nguyễn Thị Liên, Washington, USA

956. Tăng Khắc Tân, Port Coquitlam, BC, Canada

957. Trần Tuấn, Colorado, USA

958. Đặng Tuấn Kiệt, San Diego, California, USA

959. Bùi Thị Ngọc, Sài Gòn

960. Phạm Trung Dũng, Westminster, California, USA

961. Ngo Thanh, Richmond BC, Canada

962. Nguyễn Văn Hải, Paris, Pháp

963. Bùi Anh Tuấn, Hàng Vôi, Hà Nội

964. Sandy Vo, Vancouver, Canada

965. Vo Quan, Vancouver, Canada

966. Kỹ sư Phạm Tất Đồng, Phú Nhuận, Sài Gòn

967. Nguyễn Anh Tài, Sài Gòn

968. Nguyễn Thị Minh Tâm, Leipzig, Đức

969. Bùi Minh Vũ, Thuận An, Bình Dương

970. Nguyễn Huy Đức, Hương Khê, Hà Tĩnh

971. Hoàng Anh Vũ, Quận 3, Sài Gòn

972. Lê Trọng Kế, Gailes, Queensland, Australia

973. Lê Thị Lan, Gailes, Queensland, Australia

974. Nguyễn Anh Hùng, Hà Nội

975. Tony Nguyen, Milpitas, CA 95035, USA

976. Nguyễn Kim, Brusseles, Bỉ

977. Huỳnh Xuân Thiệp, Nhà giáo hưu trí, Ngô Mây, Phù Cát, Bình Định

978. Facebooker Hà Hồng Sơn, Sài Gòn

979. Truong Tung-Son, San Jose, California, USA

980. Dr. Nguyễn Thị Lan, blogger, Anaheim, California, USA

981. Nguyễn Việt Đức, Antioch, California, USA

982. Đoàn Hòa, Jihlava, Cộng Hòa Czech

983. Lê Bá Thuần, Melbourne, Victoria, Australia

984. Minh Tiên Võ, Melbourne, Victoria, Australia

985. Nguyễn Viên, Nam Định

986. Kỹ sư Trần Anh Vương, Tuy Phước, Bình Định

987. Nguyễn Quang Nhàn, Đà Lạt

988. Trần Tuấn Tú, Giảng viên Khoa Môi trường Đại học Khoa học Tự nhiên, Sài Gòn

989. Kiến trúc sư Võ Nguyên Thạch, Nhà Bè, Sài Gòn

990. Vũ Hoàng Tùng, Hamburg, Đức

991. Phạm Hữu Uyển, Praha 5, CH Czech

992. Kỹ sư Lê Trọng Kiên, Sài Gòn

993. Lưu Thị Hoàng Phượng, Nha Trang, Khánh Hòa

994. Đặng Tiến Dũng, Hordaland, Na Uy

995. Nguyễn Quang Ngọc, Hà Nội

996. Nguyễn Ngọc Tâm, Nghi Lộc, Nghệ An

997. Vinh Mai, Melbourne, Australia

998. Nguyễn Hồ Ái Thanh, Sài Gòn

999. Nguyễn Duy Thanh, Facebook Annie Thanh, Sài Gòn

1000. Bác sĩ Thạch Nguyễn, Trưởng khoa Tim mạch BV St Mary, Hobart, Indiana, Hoa Kỳ – GS thỉnh giảng ĐH Y khoa Nam Kinh, Trung Quốc – Giáo sư Danh dự Đại học Y Hà Nội.

 

Posted in Uncategorized | 1 Comment »

►Cộng đồng mạng mạnh mẽ ủng hộ ký giả Nguyễn Đắc Kiên

Posted by hoangtran204 trên 01/03/2013

 

Cộng đồng mạng mạnh mẽ ủng hộ ký giả Nguyễn Đắc Kiên

Trà Mi-VOA

Cộng đồng những người sinh hoạt net và các blogger Việt Nam đang truyền tay nhau ký tên vào bản Tuyên bố bày tỏ tình đoàn kết và ủng hộ đối với một nhà báo trẻ vừa bị đuổi việc vì chỉ trích lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam.

Ký giả Nguyễn Đắc Kiên của báo Gia đình và Xã hội bị đe dọa truy tố và bị đuổi việc hôm 26/2, chưa đầy 24 giờ đồng hồ sau khi viết bài blog thẳng thắn phản biện trước phát biểu của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Trong lời phát biểu được truyền hình toàn quốc hôm 25/2, người đứng đầu đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng nói những kêu gọi thay đổi điều 4 Hiến pháp quy định sự lãnh đạo độc tôn của đảng cộng sản Việt Nam, đòi đa nguyên đa đảng, tam quyền phân lập, phi chính trị hóa quân đội là biểu hiện của sự “suy thoái” tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống” cần phải xử lý.

Trong bài blog phản hồi, ký giả Kiên viết rằng tuyên bố của ông Trọng chỉ là ý muốn của riêng ông và của đảng cộng sản, chứ không phải của toàn dân. Nhà báo Kiên nói anh mong muốn bỏ điều 4 Hiến pháp, muốn đa đảng, dân chủ tại Việt Nam.

Kêu gọi sự thay đổi cơ chế chính trị của đất nước để đưa đất nước tiến lên, không bị trì trệ nữa. (Chúng tôi) đòi hỏi một thiết chế dân chủ cho đất nước vì bao nhiêu người đã hy sinh để đấu tranh cho điều đó. Ngay cả ông Hồ Chí Minh hồi trước đã nói là đấu tranh cho sự độc lập, tự do, và một chế độ dân chủ, mà từ hồi đó tới giờ vẫn chưa có… 

» Blogger Huỳnh Ngọc Chênh

 

Bản lên tiếng mang tên “Lời Tuyên bố Công dân Tự do” được lan truyền nhanh chóng trên các trang mạng xã hội ngày 28/2 đã thu hút nhiều người ký tên chỉ vài giờ sau khi xuất hiện.

Bản Tuyên bố lặp lại những nguyện vọng mà ký giả Kiên trình bày trong bài phản biện, bao gồm một thể chế chính trị tam quyền phân lập và phi chính trị hóa quân đội tại Việt Nam.

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh, một trong những người tham gia ký tên đầu tiên, nói về thông điệp chính của bản Tuyên bố này:

“Kêu gọi sự thay đổi cơ chế chính trị của đất nước để đưa đất nước tiến lên, không bị trì trệ nữa. (Chúng tôi) đòi hỏi một thiết chế dân chủ cho đất nước vì bao nhiêu người đã hy sinh để đấu tranh cho điều đó. Ngay cả ông Hồ Chí Minh hồi trước đã nói là đấu tranh cho sự độc lập, tự do, và một chế độ dân chủ, mà từ hồi đó tới giờ vẫn chưa có. Tới thế kỷ thứ 21 rồi mà mấy chục năm qua Việt Nam vẫn chưa đạt được một thiết chế dân chủ, chưa có được một nhà nước thật sự ‘do dân, vì dân’. Cho nên, thông điệp của bản Tuyên bố này nói lên điều đó. Anh Kiên, chính anh Kiên nói ra điều đó và đã đồng cảm với tất cả mọi người cho nên được sự hưởng ứng của nhiều người, nhất là các bạn trẻ. Chuyện này là do các bạn trẻ khởi xướng.”

Một blogger trẻ có bút danh Trầm Tử cho rằng bản Tuyên bố có thể không có tác dụng gì đối với nhà cầm quyền, nhưng là một sự đánh động, kêu gọi quan tâm của mọi người, nhất là giới trẻ, về trách nhiệm với tình hình đất nước:

“Một bản lên tiếng như vậy, mình nghĩ, dù có đến tay những người cầm quyền đi chăng nữa thì họ cũng không có phản ứng gì tích cực đâu. Cái này là một thông điệp cho giới trẻ, nhất là những công dân mạng. Ngoài cuộc sống thực tế, việc lên tiếng rất khó khăn. Cho nên, cộng đồng mạng như một mối dây liên kết mang thông điệp chung đến giới trẻ và thức tỉnh giới trẻ trong điều kiện đất nước đang lâm vào hoàn cảnh hết sức khó khăn. Trong cái khó khăn đó, những sự liên kết như vậy tạo thêm sức mạnh và thêm cơ hội để Việt Nam có thể có một thay đổi tích cực nào đó trong tương lai.”

Những người ký tên khẳng định công dân Việt Nam có quyền tuyên bố đòi hỏi những thay đổi dân chủ vì đó là hành xử quyền cơ bản của con người bao gồm quyền tự do ngôn luận và tự do bày tỏ tư tưởng. Họ nói những quyền này “mỗi người sinh ra tự nhiên đã có”, “không phải do đảng cộng sản ban cho”.

Tôi đã được sự hỗ trợ tinh thần rất to lớn từ phía cộng đồng blogger cũng như những người bạn trên Facebook. Những chia sẻ của họ làm cho tôi vững tin hơn…Nó hơn những gì tôi suy nghĩ về cái ý thức dân chủ-tự do ở Việt Nam. Đó là một trong những điều ngoài sự mong đợi của tôi…  » Ký giả Nguyễn Ðắc Kiên

Vẫn theo bản Tuyên bố, những người nào chống lại các quyền này là “phản động”, “đi ngược lại với lợi ích của nhân dân” và “xu hướng tiến bộ của nhân loại”.

Những người ký tên trong Lời Tuyên bố Công dân Tự do nhấn mạnh họ “sát cánh bên nhà báo Nguyễn Đắc Kiên”.

Phản hồi trước sự ủng hộ này, ký giả Kiên bày tỏ cảm nghĩ:

“Hai hôm nay tôi đã được sự hỗ trợ tinh thần rất to lớn từ phía cộng đồng blogger cũng như những người bạn trên Facebook. Những chia sẻ của họ làm cho tôi vững tin hơn. Tôi thật sự bất ngờ về chuyện đó. Nó hơn những gì tôi suy nghĩ về cái ý thức dân chủ-tự do ở Việt Nam. Đó là một trong những điều ngoài sự mong đợi của tôi.”

Cộng đồng cư dân mạng Việt Nam kêu gọi mọi người biến “Lời Tuyên bố Công dân Tự do” thành cầu nối liên kết người dân Việt đấu tranh vì nền dân chủ cho đất nước.

http://www.voatiengviet.com/content/cong-dong-mang-manh-me-ung-ho-nguyen-dac-kien/1612456.html

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »