Trần Hoàng Blog

►The Phnom-Penh Post: Vòng xoáy đi xuống của Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 18/03/2013

Tác giả: Roger Mitton

Người dịch: Trần Hoàng 

Những ngày này, Việt Nam trở nên một quốc gia ảm đạm. Hầu hết mỗi bài báo viết về quốc gia này, dù là có liên quan đến kinh tế, tham nhũng, đàn áp chính trị, hay giá bia, đều cực kỳ ảm đạm.

Có lẽ điều đáng u sầu nhất là câu chuyện của nhà báo Nguyễn Phương Linh trên tờ Financial Times cuối tháng trước, bài báo đó mô tả hoàn cảnh của những người có cuộc sống cực kỳ gian khổ được gọi là “những cái xác biết đi” (zombies).

Họ là hàng chục ngàn công nhân của các tập đoàn, tổng công ty nhà nước ở quốc gia này, hầu hết đang nằm trong tình trạng làm ăn không hiệu quả, tham nhũng một cách có hệ thống và phần lớn đang sắp phá sản.

Bà Linh tiết lộ, nhiều người trong số những công nhân này đã không được trả lương trong nhiều tháng nay, và trong bối cảnh những khoản nợ khủng khiếp của các công ty này, chắc chắn là họ sẽ không bao giờ được trả lương.

Ngay cả trong trường hợp, không chắc sẽ xảy ra, là họ cuối cùng  nhận được khoản lương bị thiếu nợ, thì số tiền ít ỏi đó cũng sẽ chỉ mua được ít đồ hơn bình thường vì nạn lạm phát gia tăng và đồng tiền mất giá chưa từng có.

Thế nhưng, trong thị trường lao động đình trệ của Việt Nam, những người lao động nghèo này không dám rời bỏ cái kén giả tạo về sự  an toàn rằng: là công nhân viên nhà nước.

Chế độ cộng sản không thể sa thải họ. Điều đó sẽ chỉ đẩy nhanh cuộc cách mạng sắp tới và không thể tránh khỏi.

Vì vậy, đảng CS sẽ làm tất cả những gì có thể để giữ cho các công nhân này trong các nhà máy, chứ không phải ở  ngoài đường – ngay cả khi họ không nhận được lương.

Chuyện này luôn luôn giống nhau. Người công nhân bị ảnh hưởng nặng nhất khi nền kinh tế thất bại, và rất ít quốc gia đã thất bại một cách bi thảm như Việt Nam.

Tốc độ tăng trưởng GDP giảm xuống còn 5% trong năm ngoái, và trong hai tháng đầu năm nay, đầu tư trực tiếp nước ngoài vào Việt Nam là rất ít ỏi, 630 triệu USD, giảm 62% so với cùng thời gian  năm ngoái.

Đối với một quốc gia có một lực lượng lao động tăng trung bình 1 triệu người mỗi năm, thì lượng đầu tư   giảm 2/3 không chỉ là thảm họa cho Việt Nam, mà còn làm cho các nước láng giềng lo lắng về các hậu quả mang tính bạo lực.

Cho đến nay, kết quả thất bại thảm hại của VN là điều mà nhiều người đã đoán trước được.

Trong một thế giới toàn cầu hóa như ngày hôm nay, một nền kinh tế chỉ huy từ trên xuống đơn giản là điều không thể chấp nhận, đặc biệt là khi các nhà lãnh đạo đất nước này là một lũ  dốt nát và tham nhũng, đang sống trong một thế giới Xô Viết tưởng tượng nào đó (nơi mà hãng xưởng luôn luôn vượt năng suất lao động hàng năm).

Nhưng họ không thể che dấu sự thực được mãi. Như những người đã xem bộ phim Dawn of the Dead đều biết, những xác chết biết đi (zombies) hay những công nhân  không thể bị đánh bại.

Họ có thể đi lòng vòng như những công nhân chăm chỉ trong khi họ  cọng thêm vào số giờ làm việc trong hãng xưởng không chịu trả lương, nhưng họ cứ tiếp tục trở lại làm việc, bất chấp tầng lớp lãnh đạo cố gắng chế diễu họ hay xỉa xói họ.  

Hiện thực đó vẫn chưa được các bộ não cứng nhắc ngồi ở Bộ Chính Trị tại Hà Nội ghi nhận, mặc dù có một vài người trong số họ đã tỏ dấu hiệu khó chịu trước tình hình.

Không chỉ bởi những cuộc đình công ngày càng tăng trên cả nước, thậm chí không phải sự gia tăng đáng báo động của các vụ cướp bóc trên đường phố, của các vụ vào tận nhà để cướp, mà là bởi những ý kiến phản kháng chính quyền đầy táo bạo và lan rộng.

Trong một toan tính làm dịu tình hình xuống và dường như để giải quyết các tai họa của các tập đoàn và hãng xưởng quốc doanh,  Đảng CSVN đã soạn ra một dự thảo Hiến Pháp, và trong một nhượng bộ hiếm thấy, yêu cầu công chúng đóng góp ý kiến cho dự thảo.

Không nghi ngờ gì, Bộ Chính Trị không bao giờ mong đợi những con người xanh xao mất hết sức sống, bình thường hay sợ hải (sẽ) đóng góp bất cứ ý kiến gì, hoặc nếu có, các ý kiến ấy chỉ là các phát biểu chấp thuận nhẹ nhàng.

Trên thực tế, họ đã thu nhận được một cơn lốc chửi rủa tơi bời, hầu hết các ý kiến tập trung vào sự thất bại thảm hại của Đảng CSVN trong việc điều hành đất nước.

Những người góp ý kiến công khai, bao gồm các sinh viên,  trí thức,  luật sư và các cựu công chức, đã và đang nhấn mạnh rằng họ sẽ không bao giờ lùi bước, ngay cả khi, giống như  nhà chỉ trích và nhà báo Nguyễn Đắc Kiên, họ bị sa thải hoặc thậm chí bị bỏ tù.

Họ muốn các cuộc bầu cử có tính chất dân chủ và tôn trọng nhân quyền, và trên tất cả,  loại bỏ Điều 4 Hiến pháp, điều này quy định rằng chỉ có một đảng được chấp thuận hoạt động ở Việt Nam là Đảng CSVN và cũng là lực lượng duy nhất lãnh đạo đất nước.

Điều 4 phải ra đi. Càng sớm càng tốt. Sau đó tình hình u tối sẽ được dỡ bỏ và những công nhân vốn xanh xao mất hết sức sống đã phải chịu cực khổ lâu nay, cùng với đồng bào của họ, có thể hướng đến một cuộc sống bình thường, có ý nghĩa – và nhận được tiền lương đúng lúc.

nguồn:  http://www.phnompenhpost.com

Người dịch: Trần Hoàng @2013

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: