Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Ba 15th, 2013

►John McCain: Cảm nghĩ về VN của Một Cựu Tù Nhân Chiến Tranh Việt Nam, 40 năm sau

Posted by hoangtran204 trên 15/03/2013

Phi cơ của John McCain bị bắn rơi ở Hà Nội năm 1967, ông bị tù 5 năm ở nhà tù Hỏa Lò, còn gọi là Hanoi Hilton.  Khi còn trong tù, ông đã bị cộng sản Bắc Việt tra tấn nhiều lần. Về sau, khi biết ông là con của đại tướng McCain, với mục đích chính trị, cộng sản Bắc Việt đã đề nghị tha cho ông trở về Mỹ sớm. Nhưng John McCain đã từ chối. Ông nói rằng: chừng nào tất cả các tù binh Mỹ được thả hết, thì lúc đó ông  sẽ là người tù cuối cùng rời khỏi nhà tù ở Hà Nội. Và ông đã giữ lời hứa ấy. (nguồn)

Nhân kỷ niệm ngày ra khỏi tù ở Hà Nội cách đây 40 năm, Thượng Nghị Sĩ John McCain có  bài viết sau đây đăng trên tờ The Wall Street Journal và trong website của ông.

“A Former POW on Vietnam, Four Decades Later

I’ve made friendships with former enemies. A regret is that they don’t yet enjoy the freedoms Americans hold dear.”

Lời của Một Cựu Tù Nhân Chiến Tranh Việt Nam, 40 năm sau

Tôi đang làm bạn với những kẻ cựu thù. Một điều hối tiếc đó là họ chưa thưởng thức các quyền tự do mà những người Mỹ đang ưa chuộng. 

Tác giả: Thượng Nghị Sĩ John McCain

Nguồn: www.mccain.senate.gov

14.03.2013

John McCain, đứng hàng đầu.

Bốn mươi năm trước vào ngày 14 tháng 3, 1973, những bạn tù ở Bắc Việt Nam và tôi, mặc  những bộ quần áo dân sự rẻ tiền được cung cấp cho 108 người chúng tôi  vào dịp này, bước lên những chiếc xe buýt đến sân bay Gia Lâm ở ngoại ô Hà Nội. Một chiếc máy bay C-141 lớn màu xanh lá cây đang đợi để đưa chúng tôi về Căn cứ Không quân Clark ở Philippines. 

Tại sân bay Gia Lâm, chúng tôi xếp hàng theo thứ tự  ngày chúng tôi bị bắn rơi, và chúng tôi cố gắng giữ tác phong quân đội trong khi những chiếc máy quay phim đang chạy rồi ngừng và một đám đông người Việt đang ồn ào quan sát chúng tôi. Các sĩ quan Mỹ và Việt ngồi tại một chiếc bàn, mỗi người cầm một bảng danh sách tù binh.

Mỗi khi một tù nhân bước lên phía trước, những người đại diện cho cả hai phía quân sự đọc tên của anh ta. Họ gọi tên tôi, và tôi bước vài bước tiến đến  chiếc bàn và đưa tay chào. Một sĩ quan Hải quân Hoa Kỳ chào đáp trả, mỉm cười và bắt tay tôi rồi đưa tôi đi ra phi đạo và bước lên cầu vào trong máy bay.

Tôi trở về với hai người bạn thân nhất của mình là hai sĩ quan Không quân Bud Day và Bob Craner, lòng can đảm và sự mẫu mực của họ mà tôi đã noi gương  trong suốt năm năm. Vài phút sau khi cất cánh, viên phi công thông báo là chúng tôi đang “ướt chân”, có nghĩa là chúng tôi đang bay qua Vịnh Bắc Bộ và đang ở không phận quốc tế. Mọi người  reo lên vui mừng.

Tôi không nghĩ rằng bất cứ ai trong chúng tôi sẽ  quaytrở  lại đất nước mà chúng tôi trước đó đã từng mong muốn rời khỏi từ rất lâu. Thật khó để nói câu giã từ tại căn cứ Clark, và buổi từ biệt của chúng tôi rất là cảm động.

Chúng tôi hứa với nhau là sẽ giữ liên lạc thường xuyên, điều mà chúng tôi đã làm trong nhiều năm qua, cho đến khi cái chết bắt đầu làm thưa thớt dần đội ngũ của chúng tôi. Tuy vậy,  chẳng có cảm giác buồn vui lẫn lộn gì khi chúng tôi rời khỏi Việt Nam,  và chúng tôi không muốn làm quen lại với họ trong tương lai.

Nhưng hoá ra tôi đã quay trở  lại Việt Nam. Tôi đã  trở lại nhiều lần sau khi chiến tranh chấm dứt. Đất nước này thật đẹp, và người Việt là những chủ nhà mến khách. Đa số các chuyến thăm của tôi là công tác:  đếm số Tù nhân Mỹ mất tích và bị tù  trong Chiến tranh, giúp điều phối bình thường hoá quan hệ giữa hai quốc gia và thúc đẩy quan hệ tương lai nhằm phục vụ các quyền lợi của cả hai nước.

Tôi đã kết bạn với những người từng là kẻ thù của mình. Tôi trở nên yêu thích một nơi mà tôi từng ghét bỏ. Hiện nay tôi vui mừng thấy rằng Mỹ và Việt Nam đã có rất nhiều tiến triển trong việc xây dựng một mối quan hệ hiệu quả, hai bên cùng có lợi trên đống tro tàn của cuộc chiến tranh đã từng là một thảm họa cho người dân của cả hai nước.

Hôm nay, những oán hận xưa đang được thay thế bởi những hy vọng mới. Con số người Mỹ đến thăm Việt Nam tăng lên mỗi năm – bao gồm cả ba Tổng thống Hoa Kỳ lúc còn tại chức – họ bị hấp dẫn bởi vẻ đẹp tự nhiên tuyệt vời và những con người than thiện. Hiện nay thương mại song phương tăng 80 lần so với năm 1994, khi Hoa Kỳ  bỏ lệnh cấm vận. Việc này đã làm lợi cho người dân của cả hai quốc gia và giúp cho hàng triệu người Việt tự thoát được nghèo đói.

Tương tự, quan hệ quốc phòng của hai nước đã có bước biến chuyển dài mà chẳng thể nào tưởng tượng nổi trong một thập niên trước. Quân đội của hai nước tập luyện chung, và Vịnh Cam Ranh một lần nữa lại là nơi cập bến của Hải quân Hoa Kỳ. Thật thế, chiến hạm  John McCain, khu trục hạm Hải quân mang tên cha và ông tôi, vừa rồi đã cập bến thăm Đà Nẵng, điều này cho thấy rằng nếu bạn sống đủ lâu, bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra.

Tuy nhiên, khi đề cập đến những giá trị mà người Mỹ  quý chuộng – tự do, nhân quyền và  pháp quyền – những hy vọng lớn nhất của chúng tôi dành cho Việt Nam đa phần vẫn chỉ là hy vọng. Chính quyền Hà Nội vẫn giam giữ và ngược đãi những người bất đồng chính kiến ôn hoà, các nhà báo, các blogger và những nhóm người dân tộc thiểu số và tôn giáo vì các lý do chính trị.

Chính quyền Hà Nội vẫn sử dụng những luật lệ khắc nghiệt như Điều luật 88, tạo cho nhà nước quyền lực vô tận trước người dân. Chính quyền vẫn chưa có được những hành động thích đáng  nào để đưa Việt Nam ngang hàng với những tiêu chuẩn nhân quyền đúng đắn được quốc tế công nhận như thông qua và thực hiện Hiệp định Chống Tra tấn.

Trong một bưóc đi tích cực gần đây, chính quyền Việt Nam đãvà đang  bắt đầu một cuộc đối thoại với tổ chức Ân xá Quốc tế và  đã đề nghị rằng Việt Nam cuối cùng sẽ có thể sửa đổi hiến pháp của mình để bảo vệ quyền lợi dân sự và chính trị tốt hơn cho người dân. Tôi thực sự hy vọng thế – vì trong khi những quan hệ tốt đẹp có thể được xây dựng trên nền tảng của quyền lợi chung, như quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam hiện tại, quan hệ đối tác tốt nhất và bền vững nhất luôn dựa trên một nền tảng của những giá trị chung. Trong thử thách này, cũng như với những thử thách khác mà hai quốc gia từng cùng nhau vượt qua, tôi mong muốn mình vẫn là một người bạn tận tuỵ của Việt Nam.

Hai nước chúng ta đã từng có một quá khứ khó khăn và đau thương. Nhưng chúng đã không gắn bó nhau bằng cái quá khứ ấy, và giờ đây chúng đang đi trên con đường hàn gắn lại tình bạn thật sự . Tương lai đầy hứa hẹn này là một trong những ngạc nhiên lớn nhất và thoả nguyện nhất của đời tôi, điều mà tôi đang muốn sẽ làm tôi sửng sốt hơn nữa trong những năm sắp tới.

John McCain, Thượng Nghị Sĩ, (tiểu bang Arizona)

Người dịch: Trần Hoàng @ 2013 

*2009, Mỹ

Advertisements

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »