Trần Hoàng Blog

►Đại sứ quán VN ở Nga, Công an nhân dân, Bà chủ nhà thổ gốc Nghệ An, lừa gạt đem 15 cô gái Việt Nam sang Nga làm nhà hàng, nhưng thật ra là vào động mãi dâm của bà Thúy An ở Moscow

Posted by hoangtran204 trên 11/03/2013

Dụ dỗ 15 gái quê có hoàn cảnh gia đình nghèo khổ sang Nga  “qua bển làm nhà hàng”, nhưng rồi các cô này đã bặt tin từ tháng 4-2012.

Nay được biết, một cặp vợ chồng người Nghệ An, tên là Thúy An và Nguyễn Anh Huy đã đánh đập, bắt ép các cô gái này tiếp khách làm gái mãi dâm từ năm ngoái đến nay. Dân mua dâm đa số là người VN đang sinh sống ở Nga. (Bọn mua dâm này là sản phẩm CON NGƯỜI MỚI của nước CHXHCN VN…)

Khi các cô gái đáng thương này tìm cách trốn thoát khỏi động mãi dâm và đến cầu cứu Đại sứ quán VN ở Moscow (Nga) để xin giúp đỡ, thì nhân viên của đại sứ quán là ông Nguyễn Đông Triều đã gọi điện thoại cho bà  chủ nhà thổ Thúy An và chồng là Nguyễn An Huy đến bắt các nạn nhân về nhà, đánh đập…

Mời các bạn đọc 3 bài dưới đây được đài Á Châu Tự Do tường trình trong suốt 3 tuần qua. 

ĐSQ Việt Nam ở Moscow giúp gì cho công dân Việt?

Thanh Trúc, phóng viên RFA, Bangkok

27-02-2013

4 thiếu nữ Việt Nam, trong đó có một em vị thành niên, trốn khỏi một nhà thổ ở Moscow nhưng sau đó bị chủ chứa bắt lại. Tin đã được loan đi hồi đầu tháng này nhưng tới giờ các nạn nhân vẫn còn bị khống chế và ngay cả thân nhân ở Việt Nam cũng bị đe dọa đến phải lên công an xin rút đơn kiện.

Kêu cứu đại sứ quán cũng như không

Đó là bốn trong số 15 thiếu nữ sang Nga kiếm việc nhưng đã bặt tin từ tháng Tư  2012. Đến tháng Giêng 2013 thì bốn cô trốn được khỏi nơi mà các cô bị bà Nguyễn Thúy An, còn được gọi là An Ột, buộc các cô phải hành nghề mãi dâm.

Những người đã đưa các cô sang Nga để kiếm việc làm rồi bán vào động mãi dâm của bà Thúy An là bà Nữ, có chồng tên Sơn, hiện đã bỏ trốn khỏi Kiên Giang.

Ngay sau khi thoát được và gọi điện về nhà, mặt khác các cô gọi cho ông Nguyễn Đông Triều trong đại sứ quán Việt Nam ở Moscow để xin được giúp đỡ. Riêng cô Huỳnh Thị Bé Hương vì có chị đang ở Mỹ nên đã gọi điện báo tin và kể lại cho chị nghe mọi chuyện.

Rất không may là vài tiếng đồng hồ sau khi báo với đại sứ quán Việt Nam cả bốn cô đều bị bà Thúy An tức An Ột bắt trở lại. Bà Thúy An đã đe dọa, buộc các cô gọi về Việt Nam bảo người nhà lên công an rút đơn thưa kiện lại.

Lúc đó, trên đường dây viễn liên, ông Nguyễn Đông Triều của đại sứ quán Việt Nam ở Moscow trả lời:

Bà quan hệ thế nào với những người đó, bây  giờ bà nói tình trạng những người đó như thế nào với tôi cái, nói thẳng thông tin đi.

Thưa ông tôi là nhà báo..

Nhà báo thì tôi không nói chuyện với bà.

Và từ Hà Nội, bà Nga, Interpol Việt Nam (thuộc Bộ Công An Nhân Dân), quả quyết:

Việc mà các cô bị bắt lại thì bên chúng tôi đã biết hết rồi, bây giờ chúng tôi đang xử lý thông tin theo nhiều kênh để tìm cách giải cứu các cô ấy ra và bắt đối tượng. Chúng tôi đang cố gắng hết sức tìm mọi cách giúp đỡ để đưa được các cô trở về Việt Nam.

Rất không may là vài tiếng đồng hồ sau khi báo với đại sứ quán Việt Nam  (thì nhân viên của đại sứ quán là ông Nguyễn Đông Triều đã gọi điện thoại báo tin cho bà  chủ nhà thổ Thúy An biết) cả bốn cô đều bị bà Thúy An tức An Ột bắt trở lại. Bà Thúy An đã đe dọa, buộc các cô gọi về Việt Nam bảo người nhà lên công an rút đơn thưa kiện lại.

Bây giờ tất cả các cơ quan đều đang vào cuộc, kể cả đại sứ quán của Việt Nam ở bên Nga đang cố gắng hết sức giải cứu các cô, cũng như Interpol Việt Nam cũng đã phối hợp với các Interpol bạn để có những biện pháp cần thiết. Nếu có thông tin gì mới nhất liên quan đến các cô hoặc liên quan đến sự việc chúng tôi cũng sẵn sàng chia sẻ thôi….

Vận động quốc tế vào cuộc

Trong khi đó thì cô Danh Hui, chị ruột của Bé Hương, vì lo âu trước tình cảnh em mình nên đã tìm cách báo với CAMSA Liên Minh Bài Trừ Nô Lệ Mới Châu Á có văn phòng chính tại BPSOS ở Hoa Kỳ  http://www.machsongmedia.com/:

Chú Ngyễn Đình Thắng hướng dẫn em làm tất cả những gì để cứu em gái em, hướng dẫn em viết thư cho ông dân biểu Al Green và bà dân biểu Sheila  Jackson Lee. Em có được ông dân biểu gọi đến gặp và ông cũng có hứa  ông sẽ cố gắng tìm cách giúp em gái em được trở về sớm nhất.

Còn tại Gò Quao, Kiên Giang, Rạch Giá, mẹ của Huỳnh Thị Bé Hương và mẹ của Lê Thị Thu Linh đã lên công an rút đơn sau khi bị bà Thúy An buộc con gái gọi về .

Ông công an tên Phước, người đã nhận đơn thưa, cho biết :

Cái đó là do gia đình tới rút mình cũng hỏi mà người ta nói lý do con nó điện về biểu rút đơn để con người ta về. Trong đơn  người ta tố cáo cái dạng như là nghi vấn đưa con người ta ra nước ngoài để bán. Còn chuyện giải quyết như thế nào thì còn chờ ý kiến lãnh đạo.

Như vậy đã gần một tháng trôi qua mà bốn cô gái ở Kiên Giang vẫn còn ở trong tay bà Thúy An. Cô Danh Hui, chị của Bé Hương, cho hay bà Thúy An đã  gọi điện thẳng cho cô từ Moscow:

Bà Thúy An: Em là An Ột đây, em làm ăn đàng hoàng, em sống ở đây mấy chục năm rồi, em không muốn tai tiếng ầm ĩ lên. Nếu như chị nghĩ tình người chị dừng lại đi, bởi câu chuyện liên quan đến rất nhiều thứ.

Cô Danh Hui: Dạ chi An Ột ơi,  bây giờ em chỉ muốn đưa nó về an toàn với lại con bạn của nó, hai đứa cùng đi sang, em chỉ muốn đưa nó về an toàn.

 

Cô Huỳnh Thị Bé Hương khi còn ở Việt Nam. Source machsongmedia
Cô Huỳnh Thị Bé Hương khi còn ở Việt Nam. Source machsongmedia   http://www.machsongmedia.com/

 

Bà  Thúy An: Để mà hại được em sẽ không hại được, chỉ là câu chuyện nó rùm beng tai tiếng thôi.

Tiếp lời bà Thúy An, cô Danh Hui kể:

Bả nói  em phải viết thư xin lỗi bả rồi bả thả em gái em về, còn nếu không thì bả sẽ thưa ngược lại là em gái mê trai và ăn cắp tiền bỏ trốn, rồi bả thưa em tội vu khống, đe dọa gia đình em. Bà có cho người xuống Kiên Giang tìm mẹ với cháu em.

Vẫn theo lời cô Danh Hui, bà Thúy An còn làm áp lực buộc  Huỳnh Thị Bé Hương viết một là đơn nhận hết tội rồi nạp lên đại sứ quán Việt Nam ở Moscow. Người tiếp đơn và gọi Bé Hương đến hỏi chuyện là ông Nguyễn Đông Triều:

Bé Hương lên gặp đúng ông Nguyễn Đông Triều đó. Bé Hương nói với em rằng ông bảo là bên Nga làm gái là công khai chứ không cấm như ở Việt Nam hay các nước khác, ông nói theo kiểu cách là ông không muốn giúp giải cứu cho Bé Hương… – Cô Danh Hui.,

Bé Hương lên gặp đúng ông Nguyễn Đông Triều đó. Bé Hương nói với em rằng ông bảo là bên Nga làm gái là công khai chứ không cấm như ở Việt Nam hay các nước khác, ông nói theo kiểu cách là ông không muốn giúp giải cứu cho Bé Hương cho nên Bé Hương không có dám nói gì ngoài chuyện nhận tội theo như bà An yêu cầu tại nó sợ người phỏng vấn nó cũng là người của bả rồi. Hôm trước nó bị bắt lại cũng do nó gọi cho ông đó sau vài tiếng thì nó bị bắt lại thành nó sợ lắm nó chỉ làm những gì theo bả yêu cầu thôi và nó không tin tưởng ai hết.

Để biết rõ sự việc, hôm nay đường dây lại  được nối qua số máy của ông Nguyễn Đông Triều:

Thanh  Trúc: Thưa ông Nguyễn Đông Triều, tôi là Thanh Trúc , trước có kêu cho ông mà ông bảo nếu là nhà báo thì ông không nói chuyện với tôi. Ông Nguyễn Đông Triều noí rằng ở bên Nga mãi dâm là công khai, vì thế các em này qua bên Nga và bị bán vào mãi dâm thì toà đại sứ không giải quyết?

Ông Nguyễn Đông Triều: Đấy là lời bà nói thôi và tôi không nói như thế. Và hai nữa tôi khẳng định này, những công việc mà đại sứ quán đã làm, đã trao đổi với các cơ quan trong nước, cho nên là chúng tôi… bà có muốn biết thì hỏi cơ quan trong nước còn tôi xin lỗi không trả lời bà. Tôi xin nhắc lại như thế.

Đó là cách trả lời của ông Nguyễn Đông Triều từ tòa đại sứ Việt Nam ở Moscow.

Tiếp xúc với bà Nga, Interpol Viet Nam ở Hà Nội ngày hôm nay để tìm hiểu tiến trình điều tra và làm việc tới đâu, bà Nga trả lời:

Xin lỗi chị tôi đang bận chị có thể gọi lại sau nhé, tôi cũng chưa biết, độ khoảng trong ngày đi. Còn bây giờ tôi đang bận chị nhé.

Chúng tôi đã gọi lại cho bà Nga nhiều lần trong ngày nhưng rất tiếc bà đã không bắt máy. Trên đường dây gọi về CAMSA thuộc văn phòng BPSOS, giám đốc điều hành BPSOS là tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng trình bày kế hoạch mà CAMSA có thể làm được bảo toàn anh ninh cho bốn cô gái mà ông gọi là bốn con tin đang bị cầm giữ:

Chúng tôi đang vận động báo chí Hoa Kỳ, các giới chức dân cử Hoa Kỳ và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ để làm lớn chuyện này. Nỗ lực thứ hai là vận động cảnh sát Liên Bang Nga để cứu không những bốn nạn nhân mà cho tất cả mười lăm nạn nhân hiện đang nằm trong tay của bọn buôn người.

Riêng trường  hợp cô Bé Hương thì có người chị ở Houston thì chúng tôi đã sắp xếp để tờ báo lớn nhất là Houston Chronicle đã phỏng vấn và đã chạy tin. Bà thị trưởng Houston của vùng mà cô chị đang sống cũng đã lên tiếng với Toà Tổng Lãnh Sự Việt Nam .

Bên cạnh đó, tiến sĩ Thắng trình bày tiếp, CAMSA đã truy ra được là hai trong số các nạn nhân bị giam giữ có một người dì ở Canada, vì thế BPSOS đang vận động Liên Hội Người Việt Canada và bộ phận CAMSA ở Canada vào cuộc trong chuyện này.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/no-sig-auth-resc-tra-vic-02272013090604.html

——————————————————————————————————————————-

Cập nhật thông tin về 4 cô gái Việt bị lừa qua Nga

Thanh Trúc, phóng viên RFA
2013-03-03

Một người được thả

“Chị Ba, chị gọi lại em cái, em đang ngồi phòng chờ chuẩn bị lên máy bay nè, gọi lại em nghen.”

Đó là tiếng của Huỳnh Thị Bé Hương, người mà bà chủ chứa Thúy An coi là chủ mưu dẫn dắt Lê Thị Thu Linh, Lê Thị Ngân Giang và Nguyễn Phạm Thái Hà cùng với cô trốn khỏi nhà chứa của bà ta ở Moscow.

Từ Gò Quao, Kiên Giang, mẹ của Bé Hương, bà Lệ Thủy, cho biết:

“Nó về rồi, lên máy bay hôm qua, mới tới hồi đâu 11 giờ sáng này nè, sáng thứ Bảy.”

Trong khi đó, từ Houston Texas, chị Bé Hương là cô Danh Hui, người đã báo cho CAMSA Liên Minh Bài Trừ Nô Lệ Mới Châu Á ở Mỹ biết tin em mình bị bán làm gái mãi dâm và đang bị bà Thúy An không chế, cũng xác nhận Bé Hương đã về được tới Việt Nam:

“Nhưng mà Bé Hương rất là sợ, tại vì bà Thúy An đã có hăm dọa về đến Việt Nam là sống không yên với bả.  Cho nên hiện tại Bé Hương vẫn ở Sài Gòn. Cả mẹ ẳm cháu lên ở với Bé Hương luôn, và lẫn trốn ở Sài Gòn chứ không dám về nhà vì bả cũng có cho người tìm đến ở tận quê đó, cho nên rất là sợ trong thời gian này.”

Bà thả Bé Hương là do bên đây chú Thắng đã nhờ báo chí truyền thông làm rùm beng lên với lại những cuộc phỏng vấn trên đài. Bả gọi điện thoại cho em năn nỉ.
Cô Danh Hui

Không chỉ 4 cô vừa nói mà 11 cô khác cũng trong hoàn cảnh tương tự nhưng không thể trốn đi để rồi bị bắt lại, sau khi quyết định gọi điện cầu cứu với đại sứ quán Việt Nam ở Moscow trước đó vài tiếng.

Trước khi bị bắt lại thì các cô đã gọi điện về gia đình, kể hết sự thật về chuyện bị buộc làm gái mãi dâm trong động của bà Thúy An, bảo người nhà làm đơn lên công an thưa vợ chồng bà Nữ ông Sơn đã lừa gạt họ, bảo là sang Moscow làm trong nhà hàng nhưng lại bán họ cho bà Thúy An tức An Ột, một người mà các cô mô tả là quen lớn và rất có thế lực ở Moscow.

Ngay sau khi bị bắt lại, cả 4 cô bị bà Thúy An đã liên tục hăm dọa, bắt các cô gọi về Việt Nam bảo thân nhân lên đồn công an rút đơn thưa lại.

Theo cô Danh Hui, chị cô Bé Hương, lý do em cô được bà An Ột thả cho về là:

“Bà thả Bé Hương là do bên đây chú Thắng đã nhờ báo chí truyền thông làm rùm beng lên với lại những cuộc phỏng vấn trên đài. Bả gọi điện thoại cho em năn nỉ.”

Phần ghi âm lời bà An Ột: ” Em là An Ột đây …”

Bị đánh đập, hăm dọa

 

ha-thi-my-duyen-150.jpg
Cô Hà Thị Mỹ Duyên. Hình do gia đình cung cấp.

Nhưng vẫn theo lời cô Danh Hui, Bé Hương em cô đã kể là ngoài Bé Hương, Thu Linh, Ngân Giang và Thái Hà là cô nhỏ nhất trong bốn, thì vẫn còn mười mấy cô khác trong đó một cô tên Hà Thị Mỹ Duyên, qua Nga trước các cô kia, bị bà Thúy An đánh đập nặng nhất:

“Nghe nói bé Duyên bị đánh gãy cái sống mũi luôn mà bà ta không cho đi khám bác sĩ. Em nó đau nhức, nó gọi về khóc lóc nói gia đình gởi tiền, gởi tám trăm đô mua vé máy bay về. Bé Hương cũng vậy, bên gia đình em cũng nhờ vả mượn tiền chạy chọt được tám trăm đô gởi qua cho nó mua vé về chứ bả đâu có lo vé máy bay về cho nó, mà bên phía Lãnh Sự Quán Việt Nam cũng không hỗ trợ một đồng nào để đưa bé Hương về cả.”

Trên đường dây viễn liên về Việt Nam, mẹ của Duyên trình bày đầu đuôi sự việc Duyên sang Nga trước rồi đến Thu Linh sau này:

“Em là mẹ của bé Duyên, Linh, cháu em với Duyên là cô cậu ruột. Chị chồng em thấy cháu Duyên đi như vậy rồi mới cho cháu Linh đi. Cháu Linh qua bển rồi trốn, gọi về, thì em mới biết là qua bển làm gái mãi dâm.

Rồi từ ngày cháu Hà đi qua bển, cháu Hà là còn nhỏ, mười tám tuổi, ba nghèo lắm, em mới giới thiệu cho đi.

Từ ngày cháu Hà qua bển thì cháu Duyên nói chị An bắt cháu Duyên phải săn sóc cháu Hà. Săn sóc cháu Hà không đàng hoàng thì cháu Duyên bị đánh như vậy đó. Cháu Duyên nói chị An đánh con, mũi con nhức lắm, trời lạnh là con chịu không có nỗi. Mà cháu Duyên không nói ra hết sự thật, trong lúc em nghĩ cháu Hà không chịu làm gái mãi dâm bởi vậy cháu Duyên bị đánh.”

Như vậy, sau khi Bé Hương, Thu Linh, Ngân Giang và Thái Hà bỏ trốn, mẹ cô Duyên trình bày tiếp, bà Thúy An đỗ trách nhiệm lên đầu Duyên, mặt khác gọi về gây áp lực và hăm dọa gia đình các cô ở Việt Nam:

“Cháu Duyên điện về cho em nói mẹ ơi chị Linh trốn đi, trong vòng hai ngày mẹ phải đem chị Linh về. Mẹ không đem chị Linh về là mẹ không còn thấy mặt con đâu; mẹ cứ bám sát cô Năm, cô Năm là chị chồng em tức mẹ ruột Lê Thị Thu Linh đó. Cháu An cũng có điện, biểu em khi cháu Linh gọi điện cho chị chồng em thì em phải báo cho nó biết đặng nó tìm cách bắt cháu Linh lại.

Nghe vậy em chạy vô báo cho chị chồng em biết. Em không hợp tác với cháu Duyên cũng không cho nó biết là cháu Linh đã điện cho mẹ nó, cũng không cho cháu An biết luôn. Bà An nói nếu mà cháu Linh không về thì cháu Duyên bên đây tui sẽ đưa nó ra ngoài tuyết lạnh, tui sẽ cho công an bắt nó. Bà An nói kêu mẹ Thu Linh và mẹ Hương lên công an rút đơn lại. Duyên đang nằm trong tay bà An thì em không rút đơn.”

Bà dùng những vật cứng hay điện thoại đập vào ngực Bé Hương, bả nắm đầu, nắm tóc là cứ vốc thẳng vào tường, đập liên tục vào tường. Nói chung gần đó có vật cứng gì là bả cứ vớ hết bả đập, rồi bả dùng tay bả tát, dùng chân đạp lên đầu, lên cổ, lên người, rồi nắm đầu kéo lê la ở dưới nền nhà.
Cô Danh Hui

Văn phòng CAMSA Liên Minh Bài Trừ Nô Lệ Mới Châu Á ở Hoa Kỳ, nơi cô Danh Hui liên lạc nhờ giúp đỡ Bé Hương và Thu Linh cũng như hai cô kia, đã tiếp xúc với người nhà của Thu Linh và Mỹ Duyên ở Canada. Từ Vancouver, bà Trương Mỹ Huệ, chị ruột bà Mỹ Linh, tức mẹ cô Duyên, cho hay:

“Cháu ruột của tôi là Mỹ Duyên, còn Thu Linh là cháu  họ. Tại vì hồi trước gia đình quá nghèo, ba cháu đang bịnh, cháu xin đi làm nói là qua bển đi tiếp nhà hàng. Nhưng khi nghe Mỹ Linh là mẹ của bé Duyên khóc nói chị ơi cháu Thu Linh nó trốn rồi. Hỏi tại sao trốn thì nói, từ bấy lâu qua bển nó điện về toàn nói tốt nhưng giờ chịu không nỗi tụi nó trốn đi bốn đứa, giờ bị bắt lại rồi mà bị đánh đập dữ lắm.

Bên đây không biết đường nào, nhờ cô Danh Hui điện qua nói em cổ cũng trong tình trạng đó, rồi cho điện thoại của hội BPSOS. Thành ra tôi mới liên lạc được chú Thắng, điện qua chỉ tôi làm đơn kêu cứu dân biểu.

Cháu Thu Linh trước điện về chỉ nói làm công chuyện tốt. Gia đình bên nay cứ tưởng là tốt nhưng không ngờ Thu Linh với Bé Hương trốn ra, giờ mới vỡ lẻ là con cháu tôi bển bị đánh dữ lắm. Tại vì lúc trước nói là đi làm nhà hàng nhưng thực tế là không phải, nó đưa qua bển để bán người để bắt con cháu tôi làm mãi dâm, tôi nghe tôi đau quá….”

Để hiểu rõ thêm cách cư xử của bà chủ chứa Thúy An, tức An Ột, nhằm khống chế tinh thần các cô gái trẻ mà bà bỏ tiền ra mua vào động mãi dâm của mình, mời nghe cô Danh Hui thuật lại sau khi nghe em là Bé Hương kể:

“Nghe Bé Hương nói bà ta rất ác. Bà dùng những vật cứng hay điện thoại đập vào ngực Bé Hương, bả nắm đầu, nắm tóc là cứ vốc thẳng vào tường, đập liên tục vào tường. Nói chung gần đó có vật cứng gì là bả cứ vớ hết bả đập, rồi bả dùng tay bả tát, dùng chân đạp lên đầu, lên cổ, lên người, rồi nắm đầu kéo lê la ở dưới nền nhà. Bé Hương chịu đựng những đòn roi như vậy một năm mấy nay chứ không phải chỉ mới đây.

Kể cả cô quản lý của bả mà không xong việc thì bả cũng đánh kiểu đó. Vừa tra tấn tâm lý mà vừa tra tấn bằng vũ lực cho nên các em rất khủng hoảng tinh thần. Về Việt Nam rồi nhưng Bé Hương vẫn chưa hết bàng hoàng, vẫn còn lo sợ lắm.”

Hiện CAMSA trực thuộc BPSOS ở Mỹ đang vận động dư luận từ nhiều phía trong mục đích cứu mười bốn cô gái còn lại thoát khỏi tay bà Thúy An cùng những người trong đường dây mãi dâm của bà ta ở Moscow.

Nguồn:  rfa.org/vietnamese

—————————————————————————————————————————————

Chân dung bà chủ nhà chứa ở Nga

Thanh Trúc, phóng viên RFA
2013-03-10

Trong số 15 cô gái Việt Nam bị gạt sang Nga vào động mãi dâm của bà Thúy An ở Moscow, mà bốn cô trốn đi rồi bị bắt lại, thì đã có hai cô về đến Việt Nam.

Trong một tháng qua đài Á Châu Tự Do đã cập nhật vụ việc trên nguyên tắc không đưa tiếng nói của nạn nhân lên đài. Hôm nay, đã an toàn ở Việt Nam, cô Bé Hương cho biết cô phải lên tiếng, trước hết cho mười ba người bạn còn lại trong nhà chứa của bà Thúy An, thứ hai là đính chính về lá thư mà cô bị buộc phải viết và ký tại đại sứ quán Việt Nam ở Liên Bang Nga như một điều kiện trước khi về nước.

Bé Hương: Mười lăm đứa, trốn đi bốn đứa thì còn mười một. Bắt về thì giờ bà đã thả em với lại Nguyễn Phạm Thái Hà thì còn mười ba là hai chị em ruột ở Cà Mau, rồi ở Long Xuyên, Tây Ninh, Sóc Trăng. Ở Sài Gòn cũng có và có một cô quê ở Hà Nội.

Mục đích của bà là bà biết chị em bên Mỹ có nhờ đến phóng viên nhà báo đài Á Châu Tự Do, bả muốn em đính chính lại là mọi việc không có sự thật như vậy, bả muốn em viết thư có lời cảm ơn bà và yêu cầu nhà báo đài Á Châu Tự Do phải đính chính lại mọi việc, bắt em phải ký. Em đã ký và đã cam kết sẽ đính chính lại mọi việc.

Bây giờ em đã về Việt Nam rồi thì em cũng xin nói những lời đó, những thư đơn ký đó đối với em không còn giá trị nữa, bằng mọi giá em phải đính chính sự thật của bà là đúng người đúng tội, lúc đó em bị bà bắt giữ và khống chế, bắt buộc em phải làm điều đó.

Xa xích chưởng

Thanh Trúc: Bây giờ em có thể tả về bà An được không?

Bé Hương: Bà là người Nghệ An, khoảng bốn ba bốn mươi bốn tuổi. Bà sắc sảo lắm, cứng cỏi lắm. Lúc nóng giận lên thì bà xưng lúc thì “bố mày” lúc thì “mẹ mày”. Không có lời văng tục nào mà bà không nói được hết.

Lúc nóng giận lên thì bà xưng lúc thì “bố mày” lúc thì “mẹ mày”. Không có lời văng tục nào mà bà không nói được hết.
Cô Bé Hương

Khi mà đưa sang bà đón em ở sân bay về đến nhà thì em mới biết sự thật em đã bị bán vào động mãi dâm rồi, không cách nào thoát hết. Một năm mấy qua thật sự em cũng có chờ đợi nhiều lắm nhưng không có cơ hội. Lúc nào bà cũng có người giám sát bọn em hết, những người mới sang bà không thả ra ngoài đâu, ai cũng phải làm việc cả. Bên đó chỉ có công việc là làm gái mãi dâm thôi, chỉ là một cái “cờ va” ba buồng, khách vào thì cứ trải chỗ liên tiếp liên tiếp theo đó mà làm, không có gì khác ngoài gái mại mãi dâm hết.

Phần lớn là khách Việt Nam, tuần này họ đến tuần sau họ lại đến thì trở thành khách quen của bà. Thỉnh thoảng em có nghe là khách Việt Nam đón ra ngoài để tiếp Tây, người Nga đó chị, Tây rồi Tàu… Em không có được ra ngoài.

Tiếp khách là tính điểm, cộng vào sổ, cuối tháng chia đôi bà phân nửa tụi em phân nửa. Nếu không ngoan làm việc bà sẽ phạt, phạt cho đến khi nào không ngóc đầu lên nỗi, không có tiền gởi về nhà luôn giống như em đây. Một năm hai tháng hơn em vẫn không có đồng nào mà vẫn phải tiếp khách, coi như công cốc, không có đồng nào, tay trắng luôn.

Tất cả các cô kia có người làm được việc, tiếp khách giỏi hơn em, làm một tháng mấy nghìn đô. Có chia nhưng mà bà giữ lại hết, muốn gởi về nhà thì bà sẽ gởi, năm trăm, một nghìn, hai nghìn đô bà sẽ gởi, còn nhiều hơn nữa bà sẽ không gởi.

 

thai-ha-250.jpg
Cô Thái Hà. Hình do gia đình cung cấp.

Thanh Trúc: Ngoài bị chửi mắng thì các cô còn bị đánh phải không, nhất là cả ba cô cùng trốn với em trong đó có một cô còn nhỏ.

 

Bé Hương: Bà đánh thì tụi em hay gọi là “xa xích chưởng”, tụi em bị đánh quá thì cũng có nói ở trong tù thì nghe nói một đám đánh một đứa, còn ở đây tại sao có một đứa mà lại đánh tới một đám lận.

Lúc mới qua thì con bé chưa được mười bảy tuổi, nó nói thực với em là chị ơi em mới có mười sáu, trong giấy của em là người ta làm cho em đủ tuổi đi làm, nói qua đây làm nhà hàng. Bả cứ bắt em kêu ba mẹ em gởi tiền qua để chuộc về nếu mà không làm việc được. Mà con nhỏ đó cũng xấu, nhìn không dễ coi lắm, cho nên không có khách chọn. Bả cũng đánh bà nói “Mày qua đây làm gì, tại sao người đưa qua cũng khốn nạn lắm, như vầy mà cho đi làm gái là sao, tiếp ai bây giờ, người ta ngồi người ta còn không nhìn nữa thì làm sao mà làm”. Những ngày tháng con bé đó bị hành hạ đánh đập em cũng nóng ruột lắm.

Linh thì bà bảo là “Con Linh có cặp mắt đĩ thỏa đâm giai”, bà cho Linh mở cửa đón khách. Bữa đó chồng bà, là ông Huy, về đến thì Linh ra mở cửa. Ông Huy lấy tay quẹt cái mũi nó làm bà ghen bà đánh nó xém mù hai mắt.

Bà lấy dây nịt bà quất con Linh bò lết bầm khắp người luôn mà đôi mắt là nặng nhất. Còn cái Duyên thì có thời gian nó bị đánh bầm sống mũi. Em thì đã chịu quá nhiều bây giờ kể ra em không biết kể bao nhiêu cho hết. Bên đó luật của bà là không ai được thân với ai hết, bệnh hoạn tự lo.

Bà lấy dây nịt bà quất con Linh bò lết bầm khắp người luôn mà đôi mắt là nặng nhất. Còn cái Duyên thì có thời gian nó bị đánh bầm sống mũi. 
Cô Bé Hương

Thanh Trúc: Em có biết gì về ông Huy chồng bà An này không?

Bé Hương: Ông Huy đó tên Nguyễn Anh Huy. Khi qua thì em có nghe kể lại là hồi trước, cái tốp đi trước đó, ông đã đánh một người tới nỗi xém mất mạng. Từ đó đến bây giờ bà không cho ông Huy đánh nữa, chỉ có bà đánh thôi.

Thanh Trúc: Xin kể tiếp lúc em cùng ba cô kia trốn đi và bị bắt lại ?

Bé Hương: Trốn ra được thì em có nhờ công an Việt Nam liên lạc đại sứ quán Việt Nam ở Liên Bang Nga, được số điện thoại của ông Nguyễn Đông Triều làm bên an ninh của đại sứ quán. Em có gọi mà ông từ chối thẳng không giúp. Em cũng nhờ có người chị ở Mỹ là Danh Hui, cũng bên đó nhờ được chú Thắng.

Sau khi gọi cho ông Nguyễn Đông Triều khoảng hai ngày thì chính bà An, ông Huy và một người đàn ông, đến nơi thì tụi em chỉ biết về thôi. Hơn một năm bị bà đánh đập em cũng biết bà ghê gớm cỡ nào, tụi em lúc đó bó tay, kháng cự cũng bằng không. Bà có nói “Mày biết tao canh mày bao nhiêu ngày tao mới bắt được mày không, mày làm cho bố mày mất ăn mất ngủ cả mười ngày nay, mày to gan lắm mày dám hại bố mày hả…”.

Cô bé Thái Hà lúc sang chưa đủ tuổi đó, rồi Thu Linh, Ngân Giang, đều bị đánh sưng mặt, bầm mắt. Bả không đánh em, chỉ đập đầu em vô tường thôi. Bà nghĩ đánh em bầm mắt thì nếu như đại sứ quán gọi em lên người ta sẽ thấy. Còn đánh lên đầu em thì người ta không thấy mà em cũng không dám nói.

Quen biết lớn

Thanh Trúc: Khi bà Thúy An đưa em lên đại sứ quán để về Việt Nam thì chuyện gì xảy ra?

Bé Hương: Bà làm giấy cho em về Việt Nam, bảo là “Mày làm không được thì tao cho mày về chứ không phải chị mày bên Mỹ làm ầm ỉ mà tao cho mày về đâu”. Bả tính là thứ Hai cho em bay, nhưng tối thứ Bảy thì bả nói em chuẩn bị đồ rồi bà đưa em lên đại sứ quán.

Lên sứ quán thì trên đó có một ông tên là Kiên, cũng ở trong đại sứ quán mà em không biết rõ ông làm cái gì.. Ông Kiên đó hỏi ai đây thì bà mới nói “Đây, nhân vật chính đây anh”. Ông Kiên mới bắt em viết một cái đơn là “Cảm ơn chị An đã giúp đỡ và đại sứ quán ở Liên Bang Nga đã can thiệp, giúp đỡ, tạo điều kiện cho em được về Việt Nam. Và xin có lời nói với nhà báo RFA ở Mỹ đã nói về bà An là không phải sự thật thì em xin đính chính lại là những lời đó đã nói sai về chị An, và em hoàn toàn chịu trách nhiệm.”

Lên đó lúc này mày biết mày nên làm thế nào, gây bất lợi cho tao thì mười mạng mày cũng không còn, ba đời mày tao cũng đào lên tao chôn sống chứ đừng nói một mình mày.
Bà Thúy An

Lúc đó em chỉ biết làm để bà thả em về thôi, về tới Việt Nam là bằng mọi giá em phải đính chính lại sự thật, tại vì lúc đó em bị bà không chế mà, nếu không làm như vậy em đâu biết bà đưa em đi đâu.

Thanh Trúc: Theo em kể thì có vẻ bà An khá quen biết với người trong đại sứ quán Việt Nam ở Nga?

Bé Hương: Em viết xong thì ông Kiên mới đi về. Em ngủ lại đó vì sáng mai ra sân bay. Đêm đó thì có một người đàn ông nữa xuất hiện là tên Tuấn Anh. Bà nói với em “Ông Tuấn Anh đó là anh của anh Huy mày, còn vợ của ông Tuấn Anh, làm ở bên đại diện cộng đồng người Việt Nam mình ở Liên Bang Nga, vợ ông Tuấn Anh là cháu ruột của ông Nguyễn Đông Triều.” Thì có lúc bà An kêu ông Nguyễn Đông Triều bằng chú, có lúc kêu bằng anh.

Trước đó khi bắt em về, khi em chưa biết sự thật, bà bắt em lên đại sứ quán, bả nói “Lên đó lúc này mày biết mày nên làm thế nào, gây bất lợi cho tao thì mười mạng mày cũng không còn, ba đời mày tao cũng đào lên tao chôn sống chứ đừng nói một mình mày”.

Thanh Trúc: Đến lúc này, khi nói với đài Á Châu Tự Do, em còn sợ điều gì không?

Bé Hương: Một phần là em có sợ, nhưng mà tâm nguyện của em là muốn giải cứu những người còn lại ở bên đó cho nên tất cả em đều có thể làm. Những lời nói của em đều là sự thật và em tin tưởng pháp luật sẽ trừng trị bà, trả lại tự do cho những bạn gái của em còn lại bên đó.

Thanh Trúc: Cảm ơn cô Bé Hương, chúc cô một cuộc sống tốt đẹp.

nguồn: rfa.org

**Bạn nghĩ gì về mối liên hệ giữa nhân viên đại sứ quán Nga và cặp vợ chồng Thúy An và Ng Anh Huy?

Đặc biệt, công an nhân dân VN dù biết rõ nội vụ, do gia đình ở VN đến khai báo, nhưng họ đã không tham dự vào cuộc điều tra!

Đảng và nhà nước quá cần tiền, nên phải xuất khẩu người ra nước ngoài ” làm việc”, đặng những người đi lao động xuất khẩu gởi tiền đô, tiền rúp, về cho thân nhân ở VN, và sau cùng số tiền ngoại hối này được người nhà bán lại cho ngân hàng lấy tiền đồng VN để chi tiêu, sau cùng nhiều tỷ đô la chui vao tay nhà nước.

Theo website của công ty in tiền polymer VN ở bên Úc, giá in 1 tờ giấy bạc 500 ngàn đồng VN là 4-7 cents, và chỉ cần dùng 4 tờ giấy 500 ngàn (giá in chưa đến 1/3 của 1 đô la), là ngân hàng nhà nước VN có thể mua được 100 đô la Mỹ.  

Mua được tờ bạc 100 đô mà chỉ tốn 30 xu,  là món lời rất lớn. Nên nhà nước cứ xuất khẩu người lao động VN qua làm việc ở  nước ngoài là thế đấy. Theo website của Bộ Lao Động và Thương Binh Xã Hội, hiện nay có 450 ngàn lao động xuất khẩu VN hiện đang làm việc ở 18 nước. và hàng năm, số ngoai hối do nhóm này gởi về khoảng 1- tỷ đô la. 

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: