Trần Hoàng Blog

  • Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tháng Ba 2013
    C H B T N S B
     12
    3456789
    10111213141516
    17181920212223
    24252627282930
    31  
  • Bài viết mới

Archive for Tháng Ba 5th, 2013

► Internet giúp người dân « bớt sợ hãi »

Posted by hoangtran204 trên 05/03/2013

“Chính quyền ở trên đầu họng súng” là câu nói của Mao Trạch Đông. Ý của Mao là phải dùng bạo lực để cướp chính quyền, và muốn cai trị dân  cũng phải dùng đến bạo lực của công an và quân đội. Vì thế, người dân sống dưới sự cai trị của đảng cộng sản, dù là ở TQ, Bắc Hàn hay VN, đã và đang sống trong sợ hải.

Nhưng,  Internet đã  giúp người dân « bớt sợ hãi ».

“Ông Huỳnh Ngọc Chênh, chủ nhân một blog được nhiều cư dân mạng Việt Nam theo dõi, vừa mới được đề cử làm ứng viên giải thưởng Công dân mạng – Netizen 2013. Mong muốn đưa những thông tin trung thực, cùng những suy nghĩ cá nhân về một xã hội, mà nhiều quyền tự do căn bản của công dân không được tôn trọng, đã khiến blogger Huỳnh Ngọc Chênh phải chịu một số áp lực, tuy nhiên ông vẫn tha thiết theo đuổi con đường đã chọn.

Netizen là giải thưởng do tổ chức Phóng viên Không biên giới (RSF), có trụ sở tại Pháp, phối hợp với tập đoàn Google trao tặng hàng năm vào ngày 12/03/2013 để biểu dương những người có công trong việc vượt qua kiểm duyệt, thúc đẩy tự do ngôn luận trên mạng internet.

RFI xin chuyển đến quý vị phần phỏng vấn nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh (Sài Gòn), nhân sự kiện này:

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20130303-internet-giup-nguoi-dan-%C2%AB-bot-so-hai-%C2%BB

Internet giúp người dân « bớt sợ hãi »

Giải thường Netizen - Công dân mạng 2013 của RSF và Google

Giải thường Netizen – Công dân mạng 2013 của RSF và Google

Ông Huỳnh Ngọc Chênh, chủ nhân một blog được nhiều cư dân mạng Việt Nam theo dõi, vừa mới được đề cử làm ứng viên giải thưởng Công dân mạng – Netizen 2013. Mong muốn đưa những thông tin trung thực, cùng những suy nghĩ cá nhân về một xã hội, mà nhiều quyền tự do căn bản của công dân không được tôn trọng, đã khiến blogger Huỳnh Ngọc Chênh phải chịu một số áp lực, tuy nhiên ông vẫn tha thiết theo đuổi con đường đã chọn.

Netizen là giải thưởng do tổ chức Phóng viên Không biên giới (RSF), có trụ sở tại Pháp, phối hợp với tập đoàn Google trao tặng hàng năm vào ngày 12/03/2013 để biểu dương những người có công trong việc vượt qua kiểm duyệt, thúc đẩy tự do ngôn luận trên mạng internet.

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh, vốn là một nhà báo kỳ cựu của tờ Thanh Niên. Ít lâu trước khi về hưu, ông đã dành nhiều tâm huyết cho trang blog cá nhân. « Huỳnh Ngọc Chênh. Đôi lời tâm sự lúc buồn vui » – tên và hàng tựa của blog – là trang mạng theo sát các biến chuyển xã hội – chính trị tại Việt Nam trong những năm gần đây.

Mong muốn đưa những thông tin trung thực, cùng những suy nghĩ cá nhân về một xã hội, mà nhiều quyền tự do căn bản của công dân không được tôn trọng, đã khiến blogger Huỳnh Ngọc Chênh phải chịu một số áp lực. Cuối năm 2011, ông từng chấp nhận chia tay với trang blog, qua bài « Lời cuối chân thành », nhưng chỉ ít tuần sau ông lại trở về với thế giới mạng, vì biết không thể sống thiếu blog. Một trong những điều tâm đắc của blogger về sức mạnh của thế giới mạng là : « suy nghĩ của người dân càng ngày càng cởi mở hơn, mọi người càng ngày càng bớt sợ hãi hơn. (…) các luồng thông tin từ giới blog (…) giúp cho người dân bớt sợ hãi, biết giành được cái quyền mà bản thân mình có, để nói lên tiếng nói tự do của mình (…) ».

RFI xin chuyển đến quý vị phần phỏng vấn nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh (Sài Gòn), nhân sự kiện này. 

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh

03/03/2013

RFI Xin ông cho biết cảm tưởng của ông sau khi biết tin có mặt trong danh sách đề cử giải Công dân mạng.

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh : Được đề cử trong 9 người, ban đầu tôi cũng hơi bất ngờ, nhưng rồi cũng thấy vinh dự vì được mọi người tin tưởng, đồng tình để giới thiệu như vậy, nhưng rồi thấy cũng phần nào lo lắng. Lo là mình thấy mình cũng chưa xứng đáng với nhiều người cũng hoạt động trên lĩnh vực blog ở Việt Nam. Nhiều người cũng làm đã lâu, cũng có tiếng tăm. Cũng lo lắng là liệu mình có xứng đáng về lâu, về dài, trong tương lai mình có xứng đáng để giữ được lòng tin của mọi người dành cho mình hay không.

Và cũng phần nào lo lo là sau đó mình lại khó khăn trong việc viết lách. Dĩ nhiên mình viết là để thể hiện những suy nghĩ của mình. Nhưng những suy nghĩ của mình cũng khác với các đường lối, chính sách của Đảng, Nhà nước hiện nay. Cho nên, về lâu dài, sợ sẽ khó hơn.

RFI : Trước mắt là, từ khi có tin này cho đến giờ, trong nước đã có phản ứng như thế nào, và ông cảm thấy có gì bị phiền hà không ?

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh : Trước hết là được phản ứng từ giới bạn bè, thân hữu, lạ cũng như quen, qua mạng, qua facebook, qua điện thoại, chúc mừng ; gửi gắm, chúc mừng, hoan nghênh. Còn phản ứng tiêu cực thì chưa thấy. Về phía chính quyền thì cũng mới quá, mới thứ bảy, chủ nhật đây, thì chắc cũng chưa có động tĩnh gì. Và cũng hy vọng là cũng chẳng có phản ứng tiêu cực gì với mình.

RFI : Ông nhận xét như thế nào về tình trạng kiểm duyệt mạng và kiểm duyệt nói chung ở Việt Nam hiện nay ?

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh : Về tự do ngôn luận, thì ở Việt Nam đang bị kiểm soát, vì tất cả hệ thống truyền thông, các công ty truyền thông thì đang trực thuộc vào Nhà nước, được đảng viên nắm giữ, làm theo mệnh lệnh, chỉ thị của tổ chức đảng, cho nên những tiếng nói mà nó khác với ý kiến của Đảng, có lẽ không được đưa lên trên mặt báo, trên công luận. Cho nên có giới blogger, với lại có mạng xã hội, để người ta đưa tiếng nói của người ta lên, thì người dân cũng có những suy nghĩ cũng khác, chứ không thể một chiều, một hướng theo đường lối của Đảng. Và nhờ cái hệ thống đó, mà các ý kiến khác càng ngày càng được đưa lên nhiều. Và một phần nào đó, cái tự do ngôn luận cũng đã được thực hiện. Dần dần người ta đòi được quyền tự do đó, và kèm theo tự do ngôn luận mà các tự do khác được đi theo, nhờ hệ thống blog, hệ thống mạng.

Đến bây giờ cũng có những ngăn chặn bằng tường lửa, bằng chặn đường truyền, bằng nhiều cách này cách khác để giảm thiểu của các blog, của các mạng xã hội. Tức là làm hạn chế quyền tự do ngôn luận của người dân thông qua mạng internet. Nhưng ngược lại, người dân cũng có nỗ lực chống lại chuyện đó. Bằng cách vượt tường lửa, bằng cách truyền cho nhau những kinh nghiệm, bằng cách share cho nhau những bài vở hay, những ý kiến hay, như vừa rồi ý kiến của anh Kiên phát biểu, trao đổi lại với tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đấy, được lan rộng với tốc độ rất nhanh, đi vào hầu hết giới cộng đồng mạng. Ai cũng có thể đọc, ai cũng có thể biết. Và người ta đã lập ra một cái nhóm ủng hộ ý kiến đó, thông qua cái Tuyên bố Công dân. Thì thấy rằng tác dụng của mạng internet rất tốt cho việc truyền bá tự do ngôn luận.

RFI Động lực nào khiến ông dấn thân vào một lĩnh vực có nhiều trở ngại này, như ông từng chia sẻ ?

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh : Từ sau 1975, tôi đã tham gia vào hệ thống của Nhà nước, qua công việc dạy học. Dạy học cũng là công chức. Trong hệ thống tôi bắt đầu tôi thấy ra những cái nghịch lý, những cái sai trái, mà có thể làm chậm phát triển đất nước. Từ năm 88, tôi đã có những bài viết « Việt Nam xứ sở của nghịch lý » hay là « Việt Nam thời phung phí » chẳng hạn, để phản biện lại cái đường lối, chính sách kinh tế bao cấp sai trái của Nhà nước.

Và từ đó đến giờ, tôi tiếp tục quan sát và nghĩ rằng, phải có cách phát triển kinh tế khác, và thông qua một cái thể chế chính trị khác. Chứ đi theo cái đường lối này, thì càng ngày sẽ càng sai. Trong thời gian làm báo, tôi có điều kiện để tiếp cận hiểu hơn cái thực tiễn của Việt Nam, mà đi theo con đường « chủ nghĩa xã hội », càng ngày nó càng sai. Mặc dầu có đổi mới về kinh tế, nhưng đổi mới vẫn chưa hết, chưa tới nơi. Kinh tế trong cái áo chính trị cũ, thì cũng không thích hợp. Do đó, cần phải có một thể chế dân chủ để tạo điều kiện cho người dân tham gia đóng góp hết sức mình cho sự phát triển của đất nước, để giúp đất nước phát triển tiến lên. Cái mục tiêu đó thì hình như nằm lòng trong mọi người dân Việt Nam, ai cũng muốn như vậy. Ai cũng muốn đất nước mình càng ngày càng phát triển nhanh, theo kịp các nước xung quanh. Thì đó là cái động lực thôi thúc tôi nghĩ đến cái chuyện viết lách, rồi cổ súy cho một định chế dân chủ ở Việt Nam và một đường lối kinh tế tương đối phù hợp với sự phát triển chung của thời đại.

RFI : Ông từng là nhà báo trong hệ thống truyền thông chính thức, mà như nhiều người nghĩ đây là hệ thống buộc người ta phải nói theo, và né tránh những vấn đề của thực tại. Bây giờ, khi mà ông trở thành một « nhà báo tự do », tự do phát biểu và bày tỏ ý kiến của mình, ông có phải vượt qua những trở lực trong quan niệm của chính mình hay không ?

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh : Nếu như từ năm 88, mà tôi làm báo, thì có lẽ tôi cũng không viết được bài « Việt Nam xứ sở của nghịch lý ». Khi tôi làm báo, vào trong hệ thống báo chí này, thì dĩ nhiên, tôi hơi bị những ràng buộc. Những ràng buộc nó làm cho mình « tự định hướng » bản thân trong khi viết lách, không thể viết được những bài như « Việt Nam xứ sở của nghịch lý ».

Trong những năm đấy, tôi làm giáo viên chứ không làm báo, cho nên cái suy nghĩ của tôi được tự do, mà tôi suy nghĩ thế nào, tôi viết thế đó.

Còn trong thời gian tôi làm cho báo Thanh niên, thì tôi có những suy nghĩ, những bài vở, những này khác, nhưng dần dần mình cũng bị định vào cái hướng chung, vì những gì mình suy nghĩ khác, thì không được đăng. Rồi nằm trong bộ máy đó, thì mặc dầu những suy nghĩ này khác, mình có những nhận định không theo một hướng chung, nhung những cái đó mình chỉ nghĩ trong đầu, trong nhật ký, trong sổ ghi chép phóng viên, chứ không đưa lên mặt báo được. Chính những tích lũy đó càng lúc càng nhiều, sau đó có blog để mà tâm sự, để mà giãi bày, thì những suy nghĩ tôi đã ghi chép từ lâu rồi bắt đầu bộc lộ ra, thông qua những cái đó mà bộc lộ ra được, như những bài sau này. Dĩ nhiên, bây giờ không còn làm báo nữa, nhưng mà viết tự do trên blog của mình dễ hơn. Mình nghĩ thế nào, viết thế đó. Vấn đề thử thách, đó chính là kiến thức của mình, Mình phải biết vượt qua mình, vượt qua các trở ngại, mà mình lại không đủ điều kiện để tiếp xúc, như hồi làm báo nữa. Cái khó khăn nhất bây giờ là điều đó.

RFI : Trong thời gian tới, trang blog của ông sẽ tập trung vào những điểm gì ?

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh : Thật ra thì, cái blog của tôi, như tiêu đề của nó là « tâm trạng lúc buồn vui », là tôi phát triển từ những cái ghi chép khi tôi làm báo. Tôi phát triển nó ra như là một cái tâm sự, chứ cũng không nghĩ nó là một cái gì ghê gớm. Cái tâm sự này được cái là, nhờ qua internet mà chia sẻ được với bạn bè, và cũng đón nhận được những ý kiến, chia sẻ của bạn bè khắp nơi gửi về, và tạo cho mình những cảm hứng mới hơn, và cũng giúp cho mình có được những thông tin.

Từ hồi ấy đến giờ, khi viết tôi cũng chăm vào cổ súy cho nhân quyền, cho những quyền tự do của con người, mà pháp luật đã khẳng định. Và Việt Nam đi vào tham gia các tổ chức thế giới cũng cam kết bảo vệ những quyền đó, nhưng thực tế ở Việt Nam những quyền đó lại không được công nhận. Mục tiêu của tôi vẫn là đấu tranh cho nhân quyền, các quyền tự do căn bản của con người, cho những định chế dân chủ để giúp đất nước phát triển tốt hơn. Dĩ nhiên là cũng có những bình luận về vài sự kiện xảy ra, để nói ý mình về những sự kiện đó. Và xuyên suốt cũng vẫn là vấn đề nhân quyền và vấn đề dân chủ.

RFI : Trước khi chia tay với thính giả, ông có chia sẻ gì thêm ?

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh : Tôi thấy có một chút lạc quan, suy nghĩ của người dân càng ngày càng được cởi mở hơn, rồi mọi người càng ngày càng bớt sợ hãi hơn. Cái đó cũng do tác động của những luồng thông tin, từ giới blog, những báo đài, từ bên nước ngoài, giống như RFI chẳng hạn. Rồi các ý kiến của các nhân sĩ, trí thức… Những cái đó cũng tác động và làm cho người dân càng lúc càng bớt sợ hãi và biết giành được những quyền mà bản thân mình có, nói lên tiếng nói của tự do của mình, không còn ngần ngại nữa.

Thì tất cả những cái đó đang dần dần càng ngày, tôi thấy rằng, phát triển tương đối tốt đẹp. Mong rằng : Mọi người cũng nên hiểu và nắm được những quyền đó của mình. Đừng ngần ngại ! Mình đòi những quyền tự do mình có. Mình đòi trong khuôn khổ pháp luật, thì Nhà nước không làm gì được mình. Thế nên, không phải sợ hãi !

RFI xin cảm ơn nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh 

 

———–

Giải thưởng Công dân mạng – Netizen 2013, vượt qua sợ hãi

Tổ chức Phóng viên Không biên giới (RSF) cùng phối hợp với tập đoàn Google lập ra giải thưởng Netizen – Giải thưởng Công dân mạng, được trao tặng hàng năm vào ngày 12/03/2013 nhằm biểu dương những cá nhân có đóng góp tích cực trong việc vượt vòng kiểm duyệt, thúc đẩy sự tự do ngôn luận trên Internet. 

Giải Netizen của Tổ chức Phóng viện không biên giới (RSF) ra đời vào năm 2008, nhằm kêu gọi ủng hộ tự do tiếp cận internet mà không bị giới hạn, kiểm duyệt. Đó là cuộc đấu tranh đòi tự do ngôn luận online. 

Để thu hút hoạt động online, lần đầu tiên năm nay, người thắng giải sẽ được chọn dựa vào kết quả số phiếu bầu chọn online cao nhất. Cuộc bầu chọn online kéo dài từ 27/2/2013 đến hết ngày 5/3/2013. Kết quả sẽ được công bố ngày 7/3 và người thắng giải sẽ được mời đến Trụ sở văn phòng Google tại Paris để tham dự lễ nhận giải vào Ngày Thế giới Chống kiểm duyệt Internet 12/3/2013, với số tiền thưởng 2500 euro.

nguồn: http://menam0.blogspot.com/2013/03/giai-thuong-cong-dan-mang-netizen-2013.html

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền, Uncategorized | Leave a Comment »

►Chấp nhận và sẵn sàng ở tù để phá vòng nô lệ…

Posted by hoangtran204 trên 05/03/2013

Phá vòng nô lệ

Lê Thăng Long

Tác giả gửi tới Dân Luận

Lời giới thiệu của Dân Luận: Phong trào Con Đường Việt Nam (CĐVN) được thành lập vào giữa năm 2012, với mục tiêu “làm cho Quyền Con Người được tôn trọng và được bảo vệ trên hết và bình đẳng tại Việt Nam để người dân có thể tự tin sử dụng đầy đủ mọi quyền pháp định của bản thân để làm chủ đất nước và làm chủ cuộc sống của mình.”

Phong trào không phải là một tổ chức chính trị, nó không đấu tranh cho bất kỳ chủ thuyết chính trị, tư tưởng hay chủ nghĩa nào. Nó cũng không phải là một đảng chính trị hoạt động nhằm tìm kiếm nhiệm kỳ cầm quyền tại Việt Nam, nhưng sẽ ủng hộ bất kỳ đảng phái nào bảo vệ và tôn trọng quyền con người ở Việt Nam, và ngược lại sẽ phản đối bất cứ tổ chức, đảng phái nào đi ngược lại nguyên tắc này.

Hôm nay tôi tiếp tục lên phường làm việc về chấp hành quản chế hàng tháng theo quy định của Luật thi hành án hình sự.

Ngay từ đầu, buổi làm việc với thành phần của phường gồm ủy ban và công an, họ đã hỏi tôi về bản tường trình các việc trong tháng trong khi họ đã có một mẫu báo cáo hàng tháng lâu nay mà tôi phải điền vào. Tôi trả lời không đồng ý viết tường trình gì hết. Họ đừng ép người quá đáng.

Ngay sau đó, anh an ninh quận và cô phó chủ tịch phường đi vào trong để trao đổi với lãnh đạo phường và nhóm an ninh thành phố. Một lát sau, cô phó chủ tịch ủy ban lại ra làm việc tiếp buổi kiểm điểm như thường lệ, anh an ninh quận cũng vào theo. Cuối buổi kiểm điểm, cô phó chủ tịch lên giọng nói là: “anh Long cần phải tuân thủ quy định pháp luật về quản chế. Cẩn thận không được gặp các ‘đối tượng’ để vi phạm pháp luật”, cô ấy kéo dài chữ đối tượng, làm như là tôi thường xuyên gặp tội phạm, hic. “Không được tiếp tục có những bài viết trên Internet vi phạm pháp luật. Nếu tiếp tục như trước đây, như anh đã bị kết án, chúng tôi sẽ tìm bằng chứng và có những biện pháp ngăn chặn.”

Tôi trả lời họ, khẳng định những điều dưới đây, cũng là những gì tôi đã nói với các sĩ quan an ninh và ủy ban phường trong các buổi làm việc trước:

1/ Tôi khẳng định cương quyết và chứng minh rằng mình không phạm tội nhưng đã bị kết tội sai trái trong vụ án trước. Yêu nước là tội? Chỉ có sự chà đạp pháp luật đã biến người yêu nước thành có tội trong quá trình điều tra, xét xử. Tôi thừa biết rằng họ muốn chúng tôi phải ở lâu trong tù để họ bịt miệng những người dám lên tiếng, dám dấn thân vì tương lai dân tộc. Do đó, một mặt anh Trần Huỳnh Duy Thức tiếp tục chịu đựng đấu tranh đến cùng, cương quyết không nhận tội để chứng minh những sai trái của những kẻ cường quyền lạm dụng quyền lực. Mặt khác tôi phải xin khoan hồng vào phút cuối cùng ở phiên tòa phúc thẩm và tiếp tục phải nhận tội trong tù để ra sớm được 2 năm so với bản án sơ thẩm nhằm tiếp tục con đường chúng tôi đã chọn – Con đường Việt Nam. Nhờ đó mà tôi đã phát động được phong trào Con đường Việt Nam. Sau 8 tháng đã đã đấy lên những đòi hỏi, yêu cầu bảo vệ quyền con người rất mạnh mẽ; những sự lên tiếng đối với sai trái và bất công; và những vận động tự do để giải thoát những người yêu nước đang bị tù đày, hãm hại. Đồng thời cũng để được ở bên cạnh người mẹ lâm bệnh nặng, mòn mỏi cố sống sót chờ con mình trở về. Cuối cùng tôi đã kịp về để được bên cạnh mẹ 6 tháng, chăm sóc bà những ngày cuối đời để mẹ tôi và tôi được cảm nhận những giờ phút của tình mẫu tử thiêng liêng.

Sự thật là mẹ tôi đã bị bệnh ngày càng nặng, bà tôi đã phải bị tổn hại sức khỏe rồi ra đi mãi và những khổ nạn mà đại gia đình tôi đã phải hứng chịu trong thời gian qua là do nguyên nhân của việc tôi bị bịt miệng trong tù, từ sự công nhiên sai trái của những kẻ đang cầm quyền lực và nắm pháp luật trong tay.

2/ Những gì tôi đang làm không hề vi phạm pháp luật, đạo lý. Tôi đang tiếp tục con đường xây dựng và bảo vệ đất nước thân yêu của mình chống lại những sai trái, lạm quyền, để xây dựng một nước Việt Nam thật sự dân chủ và giàu mạnh. Việc làm yêu nước, đúng đắn như thế không thể bị kết tội. Kẻ nào dám kết tội thì chính kẻ đó mới là những kẻ phạm tội với đất nước, nhân dân. Tôi yêu cầu họ đưa ra bằng chứng buộc tội tôi. Và nếu muốn, nếu thích họ hãy khởi tố và truy tố tôi ra tòa. Tôi yêu cầu họ làm đúng luật chứ không được quy kết, chụp mũ, vu khống để mọi người, nhân dân hiểu lầm rồi bắt giữ người ta, bịt miệng người ta và xử trong một tòa án họ muốn đạo diễn như thế nào thì nó ra như thế – như hàng loạt vụ án gọi là vi phạm an ninh quốc gia trongthời gian qua.

Nghe vậy cô phó chủ tịch phường vội thanh minh không phải là chụp mũ mà chỉ nói để phòng ngừa. Sau đó, họ kết thúc phần kiểm điểm hàng tháng về quản chế.

Tôi định về thì kịch bản cũ lại diễn ra. Ba anh an ninh thành phố đã chờ sẵn bên ngoài bước vào. Anh an ninh quận và anh công an khu vực ở lại, nói tôi ở lại làm việc tiếp (như mọi lần trước đây). Lần này số lượng có ít hơn và không có máy quay phim đầy đe dọa, như một số lần trước. Các anh định làm việc tiếp nhưng tôi tuyên bố hôm nay là 49 ngày mất của bà ngoại tôi. Nên tôi phải về nhà lo cúng bà. Chắc đã biết và trao đổi trước với phó chủ tịch phường về thái độ cương quyết của tôi nên các anh đành ngồi nói chuyện lịch sự và để tôi ra về, không dám giữ tôi lại như những lần trước.

Ba lần, trong 3 tháng trước, những người an ninh này đã áp lực buộc tôi phải tuyên bố từ bỏ hoặc giải tán phong trào Con đường Việt Nam thì mới cho tôi về. Trong khi những lúc đó họ biết mẹ tôi đang nguy cấp tôi phải đưa đi bệnh viện cấp cứu, hoặc lúc mẹ tôi vừa mất gia đình có rất nhiều việc phải giải quyết. Chưa kể thái độ thù địch, dọa nạt mà họ gây ra với tôi khi yêu cầu tôi phải chấm dứt phong trào Con đường Việt nam dù họ không hề đưa ra được điều luật nào nói phong trào này là phạm pháp. Dù rất căng thẳng nhưng tôi vẫn nhất định từ chối yêu cầu không hợp pháp của họ. Vì thế mà họ giữ tôi lại nhiều lúc đến quá trưa.

Đã đến lúc không thể để cho sự phạm pháp, sai trái khống chế mình. Giờ tôi rất thanh thản và sẵn sàng trở lại nhà tù. Với tôi đó như một cuộc tu luyện. Tôi đã hoàn thành việc hình thành nên một phong trào. Giờ nếu không tôi thì những người bạn tôi và những người ủng hộ sẽ tiếp tục nó để đấu tranh cho quyền con người, quyền công dân và để lấy lại tự do cho những người bị cầm tù sai trái, trong đó có cả tôi. Tôi cũng đã lo được tang bà, tang mẹ nên không có gì phải ray rứt như anh Thức đã phải trải qua khi hay tin mẹ mình ra đi trong tù.

Khi chúng ta cương quyết bảo vệ lẽ phải thì trước sau gì sự sai trái, cường quyền cũng phải lùi bước.

Trên đường về tôi suy nghĩ và nhớ tới những người yêu dân chủ, yêu nước dấn thân bảo vệ quyền con người, đấu tranh vì dân chủ trên đất nước Việt Nam. Tôi thấm thía rằng, để có được những bước tiến như hôm nay thì đã có bao sự hy sinh, trả giá của biết bao nhiêu người đi trước. Những người được biết đến và những người âm thầm. Nhiều người trong số này đã ra đi lặng lẽ, có khi trong đau khổ. Có nhiều người đang còn đây trong lao tù, hoặc đang còn đó ở ngoài nhà giam nhưng tiếp tục bị trói buộc trong vòng nô lệ ngay chính trên quê hương mình. Trong đó có những người bạn thân, đồng đội tôi:

Doanh nhân trí thức Trần Huỳnh Duy Thức, luật sư Lê Công Định, thạc sỹ Nguyễn Tiến Trung. Trong đó có những người mà tôi yêu quý và khâm phục: Bác sỹ Nguyễn Đan Quế, hòa thượng Thích Quảng Độ, linh mục Nguyễn Văn Lý, luật sư Cù Huy Hà Vũ, luật sư Lê Quốc Quân, các nhà báo tự do Điếu Cày, Anh Ba Sài Gòn, Tạ Phong Tần, tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang, luật sư Phạm Văn Đài, luật sư Lê Thị Công Nhân, bác sỹ Phạm Hồng Sơn, thầy Lê Quang Liêm, nhạc sỹ Việt Khang, sỹ quan quân đội Trần Anh Kim, nhà đấu tranh dân chủ Vi Đức Hồi, các thanh niên công giáo Vinh – Nghệ An, các nhà đấu tranh vì công nhân Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương, chị Bùi Minh Hằng, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà báo Hoàng Khương, nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn, bloggers Huỳnh Thục Vy, Mẹ Nấm, Nguyễn Hoàng Vi, Người Buôn Gió, bà Trần Thị Hài, sinh viên Nguyễn Phương Uyên, v.v… Nhiều lắm không kể hết.

 ————–

Ý kiến Phản hồi:

1. kieu nguyen (khách viếng thăm) gửi lúc 16:08, 05/03/2013 – mã số 80898

Rất cảm thông với LTL những “áp lực” mà anh phải chịu đựng trong thời gian qua:cộng đồng mạng có người vẫn còn nghĩ anh là cò mồi cho csvn,trong khi đó an ninh Việt Nam vẫn luôn tìm mọi cách để ngăm chặn sự phát triển của PTCĐVN. Nhưng chân lý bao giờ cũng chiến thắng. Hãy kiên định đi theo con đường mà mình đã chọn Long nhé!.Chúc bạn và gia đình được vạn an.

2. Phiên Ngung gửi lúc 16:30, 05/03/2013 – mã số 80900

Tên tác giả viết:

Đã đến lúc không thể để cho sự phạm pháp, sai trái khống chế mình. Giờ tôi rất thanh thản và sẵn sàng trở lại nhà tù. Với tôi đó như một cuộc tu luyện. Tôi đã hoàn thành việc hình thành nên một phong trào. Giờ nếu không tôi thì những người bạn tôi và những người ủng hộ sẽ tiếp tục nó để đấu tranh cho quyền con người, quyền công dân và để lấy lại tự do cho những người bị cầm tù sai trái, trong đó có cả tôi. Tôi cũng đã lo được tang bà, tang mẹ nên không có gì phải ray rứt như anh Thức đã phải trải qua khi hay tin mẹ mình ra đi trong tù.

Thưa ông Long!

Tôi nghĩ, những buổi làm việc như thế vẫn có sự hữu ích của nó.

Khi tôi nhìn những người dân quân, tự vệ theo công an “gìn giữ trật tự” trong các cuộc biểu tình chống Trung quốc xâm lược hay tham gia các buổi xử án các nhà dân chủ, tôi vẫn thấy trong số họ, có người bản chất cũng tốt, cũng yêu nước nhưng có lẽ họ suy nghĩ lệch lạc vì quá tin tưởng vào những tuyên truyền của đảng và nhà nước CSVN.

Tôi nghĩ, trong những người công an, cán bộ và an ninh phường, quận làm việc với ông, có người cũng thấy được bản thân ông không làm gì sai trái mà thật ra chỉ vì lòng yêu nước mà phải chịu đủ điều nguy khốn.

Vì vậy, tôi nghĩ với lòng nhiệt thành, kiên nhẫn, nhịn nhục và ôn tồn giải thích của ông về lòng yêu nước, về những mục đích cho dân cho nước của ông sẽ dánh động lương tâm họ.

Đã có nhiều người rời bỏ đảng vì không chịu nỗi lương tâm cắn rứt. Tôi tin rằng, còn nhiều người đang chờ đợi cơ hội để dứt bỏ hay dùng sự hiện diện của họ trong guồng máy công quyền để góp phần vào việc dân chủ hóa đất nước.

Bản thân chúng tôi là người chống độc tài, chống độc đảng. Nguyện vọng của chúng tôi là làm sao người dân được tự do và dân chủ để đất nước Việt nam có đủ tiềm lục để tồn tại và phát triển.

Chúng tôi đang sống trong tự do và an toàn cá nhân được bảo đảm vì thế chúng tôi sẽ dùng lợi thế này, góp phần cùng ông và những ai cùng chí hướng để mang lại tự do, dân chủ, phú cường cho người dân và đất nước Việt nam.

Chúng tôi xét rằng, bản thân ông không hề vi phạm một điều khoản nào của luật pháp hiện hành tại Việt nam. Vì thế, chúng tôi không thấy có lý do gì để chính quyền bắt bớ hay bỏ tù ông cả.

Xin ông hãy bảo trọng và tiếp tục công việc ông đang theo đuổi. Xin ông, vì mục đích chung, cố gắng tiếp tục ôn tồn, nhẫn nhịn, hăng hái và nhẫn nại để giải thích cho những người có nhiệm vụ theo dõi ông biết ông đã và đang và sẽ tiếp tục tuân thủ luật pháp.

Sự hy sinh của ông Trần Huỳnh Duy Thức hiện nay là một mất mát không thể đo lường được cho đất nước và dân tộc Việt nam.

Chúng tôi biết rằng vì tương lai của đất nước, chúng ta không thể để tài năng và lòng yêu nước nhiệt thành của ông bị giam hãm trong tù.

3.  Khách ThuyHanh (khách viếng thăm) gửi lúc 19:31, 05/03/2013 – mã số 80912

Cảm xúc tôi cứ dâng tràn theo từng dòng tâm huyết của Thăng Long. Rồi mắt tôi nhạt nhòa … khi đọc :


“Tôi thừa biết rằng họ muốn chúng tôi phải ở lâu trong tù để họ bịt miệng những người dám lên tiếng, dám dấn thân vì tương lai dân tộc. Do đó, một mặt anh Trần Huỳnh Duy Thức tiếp tục chịu đựng đấu tranh đến cùng, cương quyết không nhận tội để chứng minh những sai trái của những kẻ cường quyền lạm dụng quyền lực. Mặt khác tôi phải xin khoan hồng vào phút cuối cùng ở phiên tòa phúc thẩm và tiếp tục phải nhận tội trong tù để ra sớm được 2 năm so với bản án sơ thẩm nhằm tiếp tục con đường chúng tôi đã chọn – Con đường Việt Nam. Nhờ đó mà tôi đã phát động được phong trào Con đường Việt Nam. Sau 8 tháng đã đã đấy lên những đòi hỏi, yêu cầu bảo vệ quyền con người rất mạnh mẽ; những sự lên tiếng đối với sai trái và bất công; và những vận động tự do để giải thoát những người yêu nước đang bị tù đày, hãm hại. Đồng thời cũng để được ở bên cạnh người mẹ lâm bệnh nặng, mòn mỏi cố sống sót chờ con mình trở về…..”
 

“Đã đến lúc không thể để cho sự phạm pháp, sai trái khống chế mình. Giờ tôi rất thanh thản và sẵn sàng trở lại nhà tù. Với tôi đó như một cuộc tu luyện. Tôi đã hoàn thành việc hình thành nên một phong trào. Giờ nếu không tôi thì những người bạn tôi và những người ủng hộ sẽ tiếp tục nó để đấu tranh cho quyền con người, quyền công dân và để lấy lại tự do cho những người bị cầm tù sai trái, trong đó có cả tôi. Tôi cũng đã lo được tang bà, tang mẹ nên không có gì phải ray rứt như anh Thức đã phải trải qua khi hay tin mẹ mình ra đi trong tù.”

Tôi thấy quí trọng và tin yêu hơn những gì mà Long cùng bè bạn đang làm. Long đã chịu ngồi tù, chịu nhận tội, chịu hàm oan, bị nghi ngờ là chim mồi, là cánh tay nối dài của Đảng, là…để kịp ra ngoài phát động và đã hình thành được một Phong trào đấu tranh cho QCN. Và quả thật sau 8 tháng vận động ,Pt đã lan tỏa, khởi sắc, nhiều người dân đã hiểu , đã mạnh dạn hơn trong việc tham gia đòi hỏi quyền của mình.

Công lao của các bạn quả thật là không nhỏ. Để có được như vậy Long – Thức – Định phải trả giá cho tự do của mình cùng những thiệt thòi mất mát đến người thân…

Dẫu sao thì Long – Định đã được đoàn tụ gia đình, còn Duy Thức, tôi thật sự chua xót khi nghĩ đến anh, vì nhân quyền, vì lợi quyền dân tộc anh đã bị biệt giam từ 8 tháng nay cùng lúc với Pt của họ được khởi xướng. Anh cũng không được “cái phúc” như Long được bên mẹ trước lúc ra đi, mà phải chịu đau đớn, ray rức khóc mẹ trong tù. Và cha anh , vị lão thành đáng kính đang ngày đêm vất vả tìm cách cho anh sớm được tự do.

4.  Khách Thien (khách viếng thăm) gửi lúc 19:49, 05/03/2013 – mã số 80915

Xin được cám ơn bác Phiên Ngung đã nói lên điều tôi muốn nói:

“Sự hy sinh của ông Trần Huỳnh Duy Thức hiện nay là một mất mát không thể đo lường được cho đất nước và dân tộc Việt nam.

Chúng tôi biết rằng vì tương lai của đất nước, chúng ta không thể để tài năng và lòng yêu nước nhiệt thành của ông bị giam hãm trong tù.”

———————————————–

Luật sư Công Nhân: ‘Đã hy sinh phải hy sinh đến cùng’

Trà Mi
Họ đề ra quy định sai, khi tôi vi phạm cái quy định sai của họ thì họ khẳng định rằng: “Đúng rồi, cô Công Nhân này đã vi phạm quy định”. Nhưng họ không xét đến cái quy định ấy là gì. Nếu không có sự cởi mở, nếu luôn bảo thủ là mình đúng, mình đã hoàn hảo, thì lấy đâu ra sự tiến bộ và phát triển?
 

Nữ luật sư trẻ Lê Thị Công Nhân, một nhà bất đồng chính kiến và cũng là một người tranh đấu đòi hỏi dân chủ-nhân quyền tại Việt Nam, vừa mãn hạn tù sau bản án 3 năm về tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước.”

Hồi tháng 5 năm 2007, luật sư Lê Thị Công Nhân đã bị tòa án ở Hà Nội kết án 4 năm tù giam, 3 năm quản chế vì ‘tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa’ và vi phạm điều 88 Bộ Luật hình sự

Một luật sư Công Nhân trước và sau 3 năm tù giam có gì thay đổi? Sau những gì trải nghiệm, ý chí, niềm tin, và sự khao khát về một nền dân chủ của cô gái 31 tuổi được nhiều người biết đến và ca ngợi như một “thiên thần trong bóng tối” giờ đây như thế nào? Đó là một số câu hỏi được đặt ra trong cuộc trao đổi hôm nay với người bạn trẻ từ Hà thành, Lê Thị Công Nhân.

Câu chuyện của chúng ta được bắt đầu từ những tháng ngày trong trại giam. Công Nhân kể lại:

Công Nhân: Buồng giam của tôi trung bình có khoảng 60 người. Gần một nửa trong số này là án chung thân. Tôi là người hiếm hoi trong đây bị tù đầu, tức là chưa có tiền án, tiền sự, mà lại án ngắn là 3 năm. Nhà tù thì quá tải. Ví dụ mỗi người đựơc quy định chỗ nằm là 2 mét vuông, mọi người được chiều dài là 2m, nhưng chiều ngang chỉ còn được 60cm, vai kề vai.

Trà Mi: Thế còn lịch sinh hoạt như thế nào ạ?

Công Nhân: Buổi sáng 5 giờ kẻng thức dậy. Buổi tối 5 giờ rưỡi điểm danh nhốt vào trong buồng giam.

Trà Mi: Trong ngày chị phải làm những công việc gì?

Công Nhân: Có nhiều công việc khác nhau. Đội thêu, đội ra đồng trồng rau, trồng lúa, nuôi lợn, làm hàng mã, móc ren..v.v… Họ phân công tôi cắt cỏ, tưới cây, lau nhà quét nhà.

Trà Mi: Làm cùng công việc trong suốt 3 năm?

Công Nhân: Hơn hai năm tại trại cải tạo, còn ở trại tạm giam Hoả Lò thì không làm những việc đó.

Trà Mi: Ngoài giờ lao động, chị có được đọc sách, học tập, xem thông tin qua báo đài thế nào chăng?

Công Nhân: Vào những giờ nghỉ, họ cho mình xem TV. Họ cũng cho mình đọc sách báo. Cũng nhiều loại sách báo, nhưng trại cấm đọc những sách báo về tôn giáo, đặc biệt là đạo Thiên Chúa. Họ tịch thu hết tất cả kinh thánh. Tôi là tù nhân duy nhất được có quyển kinh thánh để đọc.

Trà Mi: Cuốn kinh thánh đó là của gia đình chị chuyển vào hay là…

Công Nhân: Đây là cuốn kinh thánh mà Ủy ban Tôn giáo Hoa Kỳ họ vào gặp tôi khi tôi ở Hoả Lò, được dẫn đầu bởi ông Nguyễn Văn Hưởng, thứ trưởng Bộ Công an. Vì ông Hưởng dẫn họ vào nên tôi mới được giữ quyển kinh thánh. Và việc giữ lại quyển kinh thánh đó cũng là một cuộc tranh đấu. Họ cho phép tôi nhận trước mặt những người kia như là một trò hề. Khi tôi đem vào buồng giam thì họ lại không cho. Và đây cũng là một cuộc tranh luận rất căng thẳng. Từ Hoả Lò họ cho phép tôi dùng, nhưng khi tôi chuyển về trại giam ở Thanh Hoá thì họ thu luôn của tôi, dẫn đến việc tôi tiếp tục nhịn ăn vì họ thu kinh thánh của tôi. Trước khi chuyển trại 1 tuần, tôi đã nhịn ăn ở Hoả Lò, phản đối việc trại cho chúng tôi ăn quá bẩn thỉu. Nói về bẩn thỉu thì ô uế, hôi thối không thể tả được, vì nhà vệ sinh ở ngay chỗ nằm luôn. Khi vào đấy, tôi cảm thấy là địa ngục cũng không đến mức như vậy. Đây là vấn đề nhân quyền và tôi sẽ kể lại một cách chi tiết trong một dịp khác.

Trà Mi: Trong lúc chị bị giam, chị có biết những dư luận bên ngoài liên quan đến bản án của mình như thế nào không?

Công Nhân: Thông tin cơ bản nhất thì có, nhưng những tình tiết thì quả thật là không. Mẹ tôi lên thăm chỉ nói được sơ sơ ví dụ như anh Định bị bắt rồi, chẳng hạn vậy, chứ không thể nói được hơn. Nếu không, họ sẽ không cho gặp. Chúng tôi lại có những nguồn thông tin rất đặc biệt. Những người tù có quan hệ tốt với cán bộ do đút lót bằng tiền thường có những tờ báo bị cấm mang vào tù như báo An ninh hay báo Công an. Qua đó thì tôi cũng có biết, nhưng tất nhiên tôi phải có kỹ năng đọc báo của riêng tôi. Khi họ chửi một vấn đề gì đấy ghê gớm thì mình phải hiểu thêm một hướng ngược lại. Tôi luôn phải đọc báo theo kiểu hai bán cầu não phải hoạt động theo 2 hướng khác nhau.

Trà Mi: Những tờ báo đó là báo chính thống của nhà nước. Vì sao họ lại cấm không cho mang vào tù?

Công Nhân: Họ bảo sợ mình biết được những thông tin rồi lật cung, thông cung.

Trà Mi: Hồi nãy chị có chia sẻ là trong lúc chị bị giam có phái đoàn của Ủy ban Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ vào thăm. Ngoài ra, có những cuộc thăm viếng nào khác của các phái đoàn quốc tế không chị?

Công Nhân: Khi tôi chuyển ra trại Thanh Hoá, đại sứ Hoa Kỳ có đến gặp tôi.

Trà Mi: Cuộc gặp đó diễn ra trong bao lâu? Nội dung chính như thế nào?

Công Nhân: Trong 30 phút, hoàn toàn là những lời hỏi thăm hết sức thân tình. Tôi cảm thấy rất xúc động.

Trà Mi: Tin cho biết phía Hoa Kỳ có ngỏ ý can thiệp, đòi hỏi sự phóng thích cho chị bằng cách muốn đưa chị sang Mỹ tị nạn chính trị, nhưng chị đã từ chối. Điều này có đúng không ạ?

Công Nhân: Tôi biết điều đó qua công an vào tháng 6/2008. Ngài đại sứ Hoa Kỳ gặp tôi vào tháng 10. Từ tháng 6, công an vào thẩm vấn tôi trong trại 2 ngày liên tục. Họ có nói với tôi rằng: “Bây giờ Công Nhân có muốn đi nước ngoài không. Muốn đi thì nói một tiếng thôi, nhà nước sẽ tạo điều kiện hết sức, đưa thẳng luôn ra Nội Bài đi luôn. Bởi vì bên Mỹ họ nhận bảo lãnh cho em đấy.” Đến giờ phút này tôi chưa nghĩ đến việc đi tị nạn chính trị.

Trà Mi: Chị có thể cho biết lý do?

Công Nhân: Chúa an bài cho tôi một cuộc sống ở một nơi khác thì tôi sẽ vui mừng trong sự an bài đó, nhưng bây giờ tôi không cảm thấy điều đấy. Còn về mặt lý trí, tôi sẽ đi tị nạn chính trị khi nào mà cuộc sống của tôi bị chà đạp đến mức độ tôi không thể chịu đựng được nữa. Nhưng bây giờ thì tôi vẫn còn chịu đựng được. Cho nên tôi không hề nghĩ về chuyện đi tị nạn chính trị vào lúc này. Cái tự do quan trọng nhất là tự do trong tư tưởng, trong tâm hồn, thì tôi đã có. Ở Việt Nam bây giờ tôi không được tự do về mặt thân thể, về mặt đi lại. Những cái đó, tới thời điểm này tôi vẫn còn đang chịu đựng được.

Trà Mi: Đối với việc nhà nước Việt Nam đồng ý cho phép chị tự do sớm hơn thời hạn với điều kiện chị phải xuất ngoại, chị suy nghĩ gì về điều này?

Công Nhân: Tôi cảm thấy rằng cứ như họ tống được con nhỏ này đi thì thật là nhẹ nợ. Không có chuyện đó đâu, chưa đến, chưa đến lúc.

Trà Mi: Có nhiều ý kiến cho rằng “nước có quốc pháp, gia có gia uy”, nghĩa là công dân một nước phải tuân theo với điều kiện luật pháp của nước đó, nhất là đối với người luật sư am hiểu luật lệ thì chắc chắn phải hiểu điều đó hơn ai hết. Vì chị đi ngược lại với những điều pháp luật quy định nên mới gặp phải những điều không hay phải gánh chịu như vậy. Phản hồi của chị trước những ý kiến đó như thế nào?

Công Nhân: Tôi nghĩ rằng họ đang nói theo hướng nguỵ biện. Pháp luật là sự chính thức hoá những thoả thuận trên cơ sở những thoả ước bắt nguồn từ những điều đơn sơ nhất, những hình thức đơn giản nhất để tạo thuận lợi cho mọi người trong xã hội được sống, làm việc, và tiến bộ. Họ bảo pháp luật của Việt Nam là như thế. Đúng. Họ quy định như vậy thật, nhưng cái đúng này không phải là cái “đúng chân lý” mà là cái “đúng sự kiện”, rằng có cái việc họ quy định như vậy. Chúng ta đừng nhầm lẫn các từ “đúng” ở đây. Họ đề ra quy định sai, khi tôi vi phạm cái quy định sai của họ thì họ khẳng định rằng: “Đúng rồi, cô Công Nhân này đã vi phạm quy định”. Nhưng họ không xét đến cái quy định ấy là gì. Nếu không có sự cởi mở, nếu luôn bảo thủ là mình đúng, mình đã hoàn hảo, thì lấy đâu ra sự tiến bộ và phát triển? Tại sao nó sai mà được duy trì? Bởi vì không có người kịp phát hiện ra. Vậy khi có một người kịp phát hiện ra điều đó sai, người đó phải chuẩn bị tinh thần đối diện với một nhóm rất đông những người cho rằng anh ta đã sai, còn họ mới là đúng.

Trà Mi: Nhưng lập luận của nhà nước Việt Nam thì cho rằng mỗi nước có luật lệ riêng, đặc điểm riêng về văn hoá, bản sắc, cũng như luật lệ. Giả sử như ở Thái Lan có điều cấm không được xúc phạm nhà vua, thì ở Việt Nam có điều cấm không được tuyên truyền chống phá nhà nước. Phản hồi của chị ra sao?

Công Nhân: Nhà nước của họ không hoàn hảo, chúng tôi chống lại những điều không hoàn hảo đó, thì chúng tôi đúng. Như thế nào gọi là “tuyên truyền chống phá nhà nước CHXHCN Việt Nam”?

Trà Mi: Giữa lúc chưa có sự rõ ràng đó, những người nào vi phạm, tức vượt qua lằn ranh cho phép ấy, sẽ trở thành những nạn nhân bất đắc dĩ…

Công Nhân: Trường hợp của tôi cũng không hẳn là bất đắc dĩ. Tôi cố ý làm những việc này, tôi xác định trước tôi sẽ là nạn nhân. Tôi hoàn toàn biết. Tất nhiên là không thể biết cụ thể ngày giờ nào tôi sẽ bị bắt.

Trà Mi: Biết trước những điều không hay có thể xảy ra cho mình mà chị vẫn dấn thân vào. Điều gì đã khiến chị có một niềm tin mãnh liệt như vậy?

Công Nhân: Muốn phát triển tốt lên, cần phải thay đổi những cái gì xấu đang hiện diện. Mình đã xác định tranh đấu, mình phải xác định hy sinh. Đó là hệ quả tất yếu, nếu không đừng tranh đấu nữa. Đã xác định hy sinh thì phải hy sinh đến cùng. Chứ nếu hy sinh dang dở thì hy sinh để làm gì? Khi tư tưởng và tinh thần thông suốt thì hành vi của mình cũng sẽ chủ động hơn. Tôi bị tống vào tù nhưng tôi đã biết trước điều đó, và tôi chuẩn bị tinh thần và mọi thứ có thể để đối mặt với điều đó. Không còn cách nào khác.

Trà Mi: Những gì chị đã trải qua trong 3 năm qua cũng là một bài học trả giá cho những điều chị đã dấn thân. Sau 3 năm đó, chị đã nghiệm ra điều gì cho bản thân mình?

Công Nhân: 3 năm trong tù, tôi đã đọc kinh thánh trọn bộ. Trong tù, Chúa là người bạn của tôi, người thầy của tôi, và là người đồng đội của tôi. Khi tôi trở về, tôi nhận đựơc rất nhiều những lời ngợi khen, lời yêu thương, lời quý trọng, tôi cảm thấy choáng váng về điều đấy. Tôi thật sự cảm thấy là tôi chưa xứng đáng được như vậy đâu. Tôi nghĩ rằng tôi cần phải sống một cách dũng cảm hơn. Chính nhờ việc ở tù đấy đã củng cố hơn niềm tin của tôi vào sự đúng đắn của con đường mà tôi đã lựa chọn. Trứơc đây nó là một mũi tên, và bây giờ nó là một thành trì.

Trà Mi: Nếu có một người hỏi thăm chị Nhân rằng một luật sư Công Nhân trước và sau 3 năm tù giam có gì thay đổi. Chị sẽ trả lời như thế nào?

Công Nhân: Tôi có ước mơ trở thành một luật sư từ năm 8 tuổi sau khi xem một bộ phim. Đến năm 2003, tôi trở thành một luật sư thì cái cảm giác cực kỳ tuyệt vời. Bởi vì ước mơ của tôi bền bỉ, xuyên suốt, không hề thay đổi một lần nào. Nhưng bây giờ khi tôi ra tù, bị tước bằng luật sư, tôi cũng không cảm thấy nó nặng nề lắm. Tôi nhớ về nó như một kỷ niệm đẹp vậy.

Trà Mi: Một ước mơ chị đã vun đắp trong lòng mình từ thuở bé. Nay, sau 3 năm bước ra khỏi trại giam, nó cũng đã tuột mất khỏi tầm tay của chị. Chị hình dung con đường trước mắt của mình ra sao, về tương lai, về sự nghiệp, về lý tưởng của mình?

Công Nhân: Chắc chắn tôi sẽ vẫn tiếp tục đấu tranh vì lý tưởng của tôi. Tôi cảm thấy vui, thú vị, bay bổng, mạnh mẽ, và có ích khi tôi sống theo con đường đó. Tôi nghĩ không bất kỳ một lý do gì có thể làm tôi từ bỏ. Còn cụ thể như thế nào, quả thật, tôi cũng chưa thể nào trả lời được. Vào trong tù, có một điều nữa tôi giác ngộ thấm thía rằng cộng sản chẳng sợ gì cả, ngoài nói thật. Bạn hãy nghĩ mà xem, nói thật không hề khó, nếu bạn có can đảm. Nó chỉ là một ranh giới thôi, bạn hãy bước qua.

Trà Mi: Gần đây ở Việt Nam, một số nhà bất đồng chính kiến gặp rắc rối có liên quan nhiều đến nghề luật. Mình nên hiểu việc này như thế nào, thưa chị?

Công Nhân: Tôi nghĩ đây là điều tất yếu, một dấu hiệu rất đáng mừng cho giới luật ở Việt Nam. Chúng tôi làm về pháp luật, chẳng có ngành nghề nào có thể gần gũi hơn, hiểu biết hơn về chính trị như những người làm luật.

Trà Mi: Đối với những người trẻ biết đến một chị Công Nhân qua báo chí nhà nước và những người biết đến Công Nhân qua các chiến dịch ủng hộ, vận động, bảo vệ dân chủ-nhân quyền, chị sẽ nói gì?

Công Nhân: Tôi không ngờ rằng tôi lại được nhiều đến như vậy. Sau những sự việc này, có những người bạn ở khắp 5 châu-4 biển thương yêu tôi một cách chân thành, quý trọng tôi một cách sâu sắc. Tôi cần phải cố gắng thật nhiều hơn nữa để xứng đáng với điều đó. Tôi rất thích thanh niên bởi vì tôi là một thanh niên. Đó là một lý do. Lý do thứ hai, tôi luôn hiểu rằng Đông-Tây, kim-cổ ai cũng nói rằng quãng đời thanh niên là quãng đời tươi đẹp nhất. Đấy là ở sự nhiệt tình và thể hiện bản thân mình. Nếu các bạn để quãng đời đó của mình trôi qua một cách nhạt nhẽo thì bạn sẽ ân hận suốt cuộc đời. Sự không nhạt nhẽo nhất mà các bạn có thể có được liên quan đến tất cả những người khác. Chính trị là cái liên kết tất cả mọi người với nhau để ai cũng có thể hoạt động một cách tốt nhất trong lĩnh vực của mình. Nếu như bạn tham gia vào chính trị thì bạn sẽ thấy thú vị vô cùng và vô cùng.

Trà Mi: Một lần nữa xin chân thành cảm ơn chị Công Nhân đã dành thời gian cho cuộc trao đổi này. Xin chúc chị mọi điều tốt đẹp nhất trong thời gian sắp tới.

Tạp chí Thanh Niên của đài VOA sẽ trở lại cùng các bạn trong một câu chuyện mới vào tối thứ ba tuần sau. Trà Mi kính chào tạm biệt quý vị.

———————————

Ngày 13-4-2010, Báo Quân Đội Nhân Dân viết về Lê Thị Công Nhân như sau:

Hoang tưởng

Ngày 6 tháng 3 năm 2010, Lê Thị Công Nhân được tha sau 3 năm tù về tội “tuyên truyên chống Nhà nước”. Mặc dù còn phải chịu 3 năm quản chế sau khi mãn hạn tù nhưng ngay sau khi được tha Lê Thị Công Nhân đã có những lời nói và việc làm thách thức pháp luật.

Mấy ngày gần đây xuất hiện những nội dung trả lời phỏng vấn qua điện thoại của Lê Thị Công Nhân trên các đài phát thanh nước ngoài. Chẳng hạn, trên đài RFI, khi được hỏi về suy nghĩ sau những năm tháng ở tù, Lê Thị Công Nhân nói rằng, thời gian ngồi tù vừa qua giúp cô ta “kiên định thêm niềm tin” trong cuộc đấu tranh cho dân chủ… Thế là một số phần tử phản động ở nước ngoài lập tức tung hô, gọi Lê Thị Công Nhân là một nhà hoạt động “dấn thân” vì dân chủ, tự do tôn giáo, đa nguyên, đa đảng tại Việt Nam.

Lê Thị Công Nhân càng hoang tưởng, nghĩ mình là một “vĩ nhân” nhưng không được nước nhà trọng dụng… Khi trả lời đài VOA Lê Thị Công Nhân ngang nhiên tuyên bố rằng: “Tôi sẽ chống đối đến cùng”.

Rõ ràng con người này vẫn chưa tỉnh ngộ, ăn năn, hối cải về những hành vi sai trái của mình. Lê Thị Công Nhân đang được các thế lực thù địch cho đi “tàu bay giấy” để rồi sử dụng như một con bài chống phá đất nước Việt Nam, nhân dân Việt Nam.

Kim Ngọc

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »