Trần Hoàng Blog

►Bên thắng/bên thua và Những bức tường lòng… Tưởng Năng Tiến

Posted by hoangtran204 trên 26/01/2013

11:55:am 24/01/13 | Tác giả:

Bên thắng/bên thua & Những bức tường lòng

 

Bước tường Berlin bị phá bỏ

Khi còn bị phân chia bởi bức tường Bá Linh, dân Ðức hay kể câu chuyện hài này:

Có một con chó chui tường từ Ðông sang Tây. Thấy khách lạ nên lũ chó bên Tây Ðức xúm xít và tíu tít hỏi thăm:

– Bên ấy có hội bảo vệ súc vật không?
– Có chứ.
– Có bác sĩ thú y không?
– Có luôn.
– Có thẩm mỹ viện và nghĩa trang dành riêng cho chó không?
– Có tuốt.
– Thế thì việc gì đằng ấy phải vất vả chui tường sang đây?
– Tại vì ở bển bị cấm được cho … sủa!

Tường Berlin trước khi bị phá bỏ

Tháng 9 năm 1989, bức tường Bá Linh bị đập đổ. Ðông Ðức được giải phóng. Từ đây, người dân được quyền ăn nói tự do, và chó có quyền… được sủa.
Sự thống nhất nước Ðức về thể chế, cũng như về nhân tâm, tuy không phải là một tiến trình toàn hảo nhưng có thể được coi như là ổn thỏa – ngoại trừ đối với một số người. Họ là những di dân đến từ Việt Nam, theo như tường thuật của Alisa Roth:

“Người Việt vẫn đang là nhóm Á Châu lớn nhất tại thành phố Bá Linh. Những nguời được mệnh danh là Người Việt miền Tây là những người miền nam Việt Nam, hầu hết là thuyền nhân mà trong những năm tiếp theo chiến thắng 1975 của cộng sản, họ đã đổ đến những vùng bây giờ là Tây Ðức.

“Còn nguời Việt miền Ðông là những nguời đến Ðông Ðức vào thập niên 1960 và 1970 cùng với các công nhân xuất khẩu từ những quốc gia cộng sản đang phát triển tới làm việc trong các nhà máy…”
“… Cái cộng đồng nhỏ bé này hãy còn duy trì sự chia cắt với hai thế giới, hai phương trời cách biệt. Những ý thức hệ – từng xé nát nước Ðức và nước Việt Nam ra làm đôi – hiện vẫn còn luân lưu mạnh mẽ tại nơi đây…”

Nó “mạnh mẽ” tới độ khiến một người dân bản xứ phải thốt lên rằng:”Bức tường Bá Linh nằm trong đầu óc của người Việt miền Ðông với người Việt miền Tây còn cao hơn cả bức tường của người dân Ðức đối với người dân Ðức.” (“Berlin’s Divide Lingers For Vietnamese Expatriates Capital’s East – West Gap Reflects Cold War Past,” San Jose Mercury News, 12 Jul. 2002:A1/ Việt Mercury 12 Jul. 2002: 1 + 69. Trans. Nguyễn Bá Trạc”).

Nói như thế, nghe đã phũ phàng nhưng (vẫn) chưa …hết ý! Trong cuốn Tổ Quốc Ăn Năn của Nguyễn Gia Kiểng – ấn bản 2001, Paris, nơi trang 70 – tác giả còn trích dẫn nhận xét của một người ngoại quốc khác về dân Việt – như thế này đây: “Ils ne s’aiment pas” (Chúng nó không ưa nhau đâu).

Cha nội Parisien nào đó nói bậy bạ vậy mà …trúng phóc. Những phương tiện truyền thông và giao thông của thời hiện đại quả có làm cho trái đất nhỏ lại, và khiến cho loài người gần gũi với nhau hơn. Nhưng riêng với với dân Việt thì không. Nhất định là không.

Người ngoài có vẻ “hơi” ngạc nhiên về thái độ “rất kém thân thiện” của dân Việt đối với nhau, trên bước đường lưu lạc. Họ sẽ ngạc nhiên chết (mẹ) luôn nếu biết rằng những “bức tường ô nhục” tương tự hiển hiện khắp chốn, kể cả ở Việt Nam, chứ chả riêng chi ở Berlin.

Dù đất nước đã “thống nhất” hơn một phần tư thế kỷ, dân chúng giữa hai miền Nam/Bắc Việt Nam (rõ ràng) vẫn chưa gần nhau mấy. Đôi lúc, họ ăn ở cư xử với nhau cứ y như những kẻ phải sống trong một cuộc hôn nhân … cưỡng bách vậy.

Theo “truyền thống,” người Việt hay chia phe và họ thường nhìn nhau qua những “lỗ châu mai” từ những “pháo đài” của … phe mình. Họ hay gọi nhau là “tụi này” hay “tụi nọ” (tụi Công Giáo, tụi Phật Giáo, tụi Nam Kỳ, tụi Bắc Kỳ, tụi Trung Kỳ …). Gần đây, có thêm một “tụi mới” nữa – tụi thuộc … phe thắng cuộc!

Và đó mới chỉ là những chuyện nhỏ, ở miền xuôi. Ở miền ngược, miền núi, hay còn gọi là miền cao, miền sơn cước (hoặc cao nguyên) thì còn nhiều chuyện … kỳ cục dữ nữa. Nơi đây, một phần dân tộc Việt vẫn chưa được nhìn nhận là người thường hay người Thượng. Họ bị coi là … “tụi mọi” và bị chính đồng bào mình (toa rập với cường quyền) cướp đoạt hết đất đai canh tác.

Nghèo đói quá hoá “sảng” chăng? Khổ cực quá, cùng quẫn quá, bị chèn ép quá nên đâm ra gấu ó, cấu xé lẫn nhau chăng? Không hẳn đã thế đâu.

Tại nước Ðức, ngay giữa một thành phố tự do và phú túc, “bức tường Bá Linh nằm trong đầu óc của người Việt miền Ðông với người Việt miền Tây (vẫn) còn cao hơn bức tường của người dân Ðức đối với người dân Ðức” mà. Hơn nữa, như đã thưa, những bức tường lòng (ô nhục) tương tự hiển hiện ở khắp nơi chứ đâu có riêng chi ở Berlin.

Nơi đâu có người Việt quần tụ là tức khắc nẩy sinh những chuyện đố kỵ, chia cách, phân hoá, và đánh phá lẫn nhau túi bụi. Mỗi cộng đồng vẫn thường cần đến hơn một ban đại diện (dù tất cả những ban đại diện “dường như” không đại diện được cho bất cứ ai và cũng không mấy ai – thực sự- cần người đại diện).

Tương tự, mỗi hội đoàn đều có tới hai hay ba ông (bà) chủ tịch, dù cả hội đoàn đều không mấy ai biết rõ là họ hội họp lại với nhau để làm gì. Mọi tổ chức (không chóng thì chầy) nếu không vỡ tan tành thì cũng bể thành vài mảnh!

Người Nga có câu ngạn ngữ là nếu thiếu chó chăn, loài cừu không trở nên bầy đàn được. Cái khó của những cộng đồng người Việt hải ngoại là họ có dư loại chó này. Ðã thế, phần lớn, đều là … chó dại!

Sự kiện vô vàn phi lý, cực độ vô nghĩa, và bất lợi không lường này, đang diễn tiến kết thành hiện tượng phân hoá hỗn loạn, phân liệt khắc nghiệt, chia rẽ trầm trọng giữa những cá nhân, nhóm cá nhân, cộng đồng người Việt “ (Phan Nhật Nam, “Lời Khẩn Thiết Nhằm Chấm Dứt Hiện Tượng Phân Hoá“). Cũng theo tác giả bài báo vừa dẫn thì Cục Tình Báo Hải Ngoại, trực thuộc Ban Tổ Chức Trung Ương Ðảng Cộng Sản Hà Nội, là nguyên nhân gây ra những hiện tượng phân hoá tiêu cực kể trên.

Những nhân viên của Cục Tình Báo Hải Ngoại e không tài ba đến thế. Chợ chiều rồi. Chúng nó (nếu có) cũng chỉ lo đánh quả mà thôi và chuẩn bị để chạy thôi.

Thủ phạm không đến từ bên ngoài. Chúng phục sẵn trong “thâm tâm” của tất cả chúng ta.

Khi còn nhỏ, tôi nhớ là đã đọc ở đâu đó – qua lời kể của Schopenhauer – một câu chuyện ngụ ngôn mà nội dung (đaị khái) như sau:

Có một mùa Ðông lạnh đến độ muốn tồn tại muôn loài đều phải xích lại thật gần nhau để truyền cho nhau hơi ấm. Chỉ riêng có loài nhím vì lông quá nhiều, quá nhọn và không cách nào thu lại được nên đành … chờ chết!

Dân Việt đang trải qua một mùa Ðông khắc nghiệt. Nếu chúng ta không vượt qua được những bức tường lòng hiện hữu, không xếp lại được những lông nhọn tua tủa tự mỗi người, và mọi phe nhóm đều nhất định “tử thủ” trong pháo đài của riêng mình thì (e) khó mà qua khỏi đuợc cơn quốc nạn này. Vấn đề không phải là mùa Ðông sẽ kéo dài vô tận mà vì đất nước (cũng như lòng người) sẽ bầm dập, te tua, tan nát, và tanh bành – sau đó.

© T.N.T

————————–

Phản hồi cho “Bên thắng/bên thua & Những bức tường lòng”

  1. nvtncs says:

    Những điều, những nhận xét của t/g không có gì mới, và nói cho cùng, ai cũng nhận thấy.
    Nhưng giải pháp của vấn đề là gì?

    Theo tôi, cũng chẳng khó lắm.
    Nếu ta nhìn kỹ, ta thấy người VN đa số, không có niềm tin sâu sắc của người có tôn giáo. Nếu hỏi họ theo đạo gì, một số lớn nói họ theo đạo Phật. Nhưng thật sự thì không.
    Người Việt mình cần có tôn giáo. Tôn giáo là kim chỉ nam của loài người, của nền tảng luân lý.
    Đạo thiên chúa dạy ta phải thương yêu người láng giềng như thương mình; đạo Phật cũng vậy, tuy đạo Thiên Chúa có nếp, có khuôn khổ, trật tự và tổ chức hơn đạo Phật.

    Ta hãy, mỗi tuần một lần, đi lễ ở chùa hay nhà thờ.
    Mỗi ngày ta hãy làm một việc thiện nhỏ, hãy nói lên một sự thật.

    Thế rồi, ngày ngày, dần dần, điều làm việc thiện, sự nói thật, trở thành thói quen, và từ đó cuộc sống tinh thần, càng phong phú, thư thái.
    Hãy giữ một nhật ký và kiểm điểm công việc ngày vừa qua.

    Từ những việc thiện nhỏ ban đầu, ta sẽ tiến lên, tính tình sẽ thay đổi dần dần về cuối năm, sự thay đổi sẽ trông thấy.

    Khi ta làm việc thiện, thâm tâm ta không còn có ác ý nữa. Ta chỉ còn chăm chú đến việc thiện, việc giúp người, không mong đợi một lời khen, một phần thưởng, một sự tán thành của ai, ngay cả của lương tâm ta. Trong khi làm việc thiện, ta không còn tâm trí để nghĩ đến ghen ghét, chỉ trích, giận hờn. Rồi từ từ, những việc thiện nhỏ trong ngày, sẽ thay đổi ta, va sẽ trở thành việc thiện lớn, vượt sự ích kỷ.

  2. Huong Nguyen says:

    Tôi nhớ, hình như đã lâu rồi, cả mấy năm về trước, tôi tình cờ có coi 1 video của đài Discovery, khảo cứu về sinh hoạt của loài nhím trong đó có đoạn nhím mẹ ôm nhím con, được khảo sát trong 1 lồng bằng gương để có thể quan sát từ bên ngoài và từ phía dưới…

    Thật là lạ lùng (theo như tôi nhớ) … nhím mẹ ôm trọn nhím con và dấu dưới bụng mình mà không hề đau đớn gì cả làm tôi hơi phân vân khi đọc bài này: không biết Nhím Nga Sô khác với Nhím Hoa Kỳ như thế nào? Nếu không, gai nhím có lẽ để bảo vệ chống lại kẽ thù chứ không dùng để đâm những thân nhân của mình. Ngoài ra, gai nhím cũng không bắn ra được như những mũi tên – như ngày xưa lúc còn rất nhỏ đám trẻ chúng tôi đã khoát láo với nhau.

    Bây giờ đang là những ngày tháng cuối cùng của 1 mùa đông khắc nghiệt. Tôi tự hỏi những con nhím như thế đã chết hết chưa như những năm trước ? – và như thế thì những con còn lại hôm nay chỉ là những con đã di cư từ những vùng ấm áp khác tới?

  3. Lâm Vũ says:

    Tôi nghĩ đây là bài viết ngắn nhất, thầm trầm nhất và tích cực nhất của tác giả TNT trong vài năm nay. Chắc chắn tôi sẽ nhớ mãi dụ ngôn con chim mùa Đông thay cho kết luận của tác giả.

    Viết thêm.
    Mới đây tôi may mắn có co hội trở lại thăm thành phố Berlin, lần đầu sau nhiều năm. May mắn hơn nữa là, trong những ngày ở đó chỉ sống với người Việt đi từ miền Bắc. Đúng như tác giả viết, có vẻ như người Việt miến Bắc chỉ sống ở phía Đông thành phố, tức Đông Bá-Linh cũ. Nói rộng hơn, dù chính thức không còn Đông Bá Linh và Tây Bá Linh, nhưng trong lòng con người có vẻ sư phân chia Đông Tây vẫn còn “nguyên xi”.

    Nhưng với người Đức, có lẽ sự phân biệt chỉ có tính “văn hóa”, trong với người Việt nó còn thêm nguyên ủy chính trị nữa. Đó là cái đau đớn riêng của dân tộc Việt.

    Sau vài ngày sống với người Việt “Đông Bá Linh”, tôi có hai cảm nhận, thật rõ rệt là: ngoài những nét khác biệt có tính “văn hóa” (cách ăn uống, giọng nói v.v.) tâm trạng của người Việt Đông Bá Linh (“dân Bắc”) y hệt như người miền Nam tị nạn 20-30 năm về trước. Cũng chán ghét cái nơi mình bỏ lại sau lưng, chưa quen với nơi chốn mới, đời sống hiện tại còn tính cách tạm bợ, tương lai mù mịt…

    Không phải họ không muốn làm quen với người Việt ti nạn (chính thức) và lâu đời ở phía Tây, nhưng dĩ nhiên họ cũng không thể tích cực làm quen, giản di vì biết người ti nạn miền Nam sẽ khinh rẻ họ (tuy chẳng nói ra điều đó). Thái độ thân thiện đặc biệt của họ đối với tôi nói lên rõ điều này.

    Nhưng đây không phải chuyện tình cảm cá nhân mà nó là cốt lõi của vấn đề và quyết định cho vận mạng của đất nước. Nhưng người tự nhân là yêu nước, yêu dân tộc đồng bào, xin hãy suy nghĩ lại chuyện này trước khi quá muộn. Một khi mất nước rồi, thì “cựu quốc gia” và “cựu công sản” khác nhau hay giống nhau ở chỗ nào?

    LV

  4. chíphèo says:

    tnt luận về bức tường bằng đá phân chia Đức ra làm 2 đả sụp đổ và đất nước Đức đả thống nhất ,không còn chia rẻ nửa thì nghe ra đúng ,nhưng vẩn không đúng nếu đem so sánh với VN .Hai QG đều thống nhất,nhưng khác nhau về thể chế.Đức :thống nhất trong tựdo ,dân chủ không CS;VN thống nhất trong thể chế phi nhân CS. Bức tường Bá linh bị sụp đổ do người dân ĐĐ khao khát tự do dân chủ và có dịp họ phá nó đi. Còn VN thì khác. Đó là cuôc xâm lăng của CS.Đó là lấp sông bến hải chia cắt 2 miền NB , đó là cưởng bức thống nhất trong độc tài phi nhân,đó là không có tự do dân chủ…Cho nên lòng dân bênkẻ thắng người thua + bộ máy kềmkẹp cslàm sao để có sự thống nhất như ở Nước ĐỨc được.Nhất là sự thống nhất đó vẩn là sự thống nhất trong tuyên truyền của bọn BC,Thống nhất đất nước mà không thống nhất con người. Và sự hận thù chia rẻ do chủ nghỉa ,do nhà nước ,do lịch sử từ trước và cả sau “thống nhất’ đều do CS làm ra.. Đặt giả thiết nếư ĐĐ vượt qua bức tường Bá Linh ,xâm lăng và đô hộ Tây Đức thì dân Tây Đức sẻ phản ứng ra sao ? Cho nên sự so sánh này nhìn thì có vẻ đúng mà sai…vì đả nhập nhằng giửa hiên tượng và bản chất của sư kiện để đi đến kết luậnlà nó gióng nhau >Nó thiếu yếu tố chính gây nên sự chíarẻ ,phân hóa giửa BC và NVTN .Nhất là sau gần 40 năm CS vẩn bám đít đeo đuổi phá hoại sự an ổn hạnh phúc caủ người TN. Họ muốn người TN qui phục họ sau khi đả đày đọa cuóp bóc dả man của người ta. Họ vẩn kiêu căng ,hợm hỉnh thì làm sao có hoà giải ,có sao nói thống nhất lòng người được chứ? Họ vẩn chó là bên thắng cuộc ,là tự kiêu tự đại là coi người quốc gia là bọn tay sai ,bọn theo giặc ,bọn đỉ điếm ,bọn ăn bơ thừa sửa cặn (trong đó chắc có cả tnt) vây làm sao “nhân hoà” đươc chứ? Ngay bây giờ chúng củng không hòa hơp đưọc với nhửng người của chúng nửa kìa!
    Cho nên người TNchống cộng vẩn một lòng chống cộng.Ý kiến phân hóa chia rẻ trong v/d chống cộng thể hiện sự tự do của người tự do. Nay CS lệ thuộc và như là chư hầu tàu,tay sai tàu thì người Việt củng cố thêm chính nghỉa chống cộng của mình…
    Ngoài ra hai v/ đ chống cộng với các hội đoàn dù chia rẻ phấn hóa củng cùng một mục đích là giải thể công Việt đem hạnh phúc cho toàn dân (như ĐĐ và TâyĐức thống nhất vậy)và gìn giử nước khỏi bị xâm lăng của Đại Hán ,kẻ thù truyền kiếp của ta.
    Cho nên theo thiển ý bài viết này mở đầu băng so sánh bức tường Bá linh và sự thống nhất của nước Đức với sự thống nhất vn dưới chính thể CS là không đúng ,là khiên cưởng. Bài viết kể chuyện con chó ĐĐ tìm tự do TĐ để được sủa là một chuyện vui cười nhưng thật là nhảm nhí khi đưa vào bài viết này.,mà phần sau bài viết phê bính các người TNCS,các hội đoàn chống cộng ,các đoàn thể QG chia rẻ cấu xé ôn ào ,phải chăng tnt muốn đem chuyên con chó ĐĐ muốn có tự do chỉ để sủa (bậy) như người Việt cò tự do (Mỷ) củngồn ào chống cộng trong chia rẻ ,xoi mói và cấu xé nhau như hiện nay…?
    Bên thắng ,bên thua đả rỏ. Song Bên Hải đả lấp.Cầu Hiền Lương coi như không còn là “bứctườngthựctếchiacắt2miền NB, nhưng “bứctườngchiếccầuHL” vẩn còn trong lòng người dân,vì sao ? Cái này chắc tác giả biết, và biết rấr rỏ.
    Và mọi người đều biết rỏ. Con chó tìm tự do để được sủa .Con người tìm tự do để bày tỏ quan niệm của mình. Và con ngưòi phải HƠN con chó chớ,phải không ?
    (cp)
    (cp)

  5. Trương Thúy Sơn says:

    Tưởng Năng Tiến thật dí dỏm và sâu sắc. Cảm ơn tác giả. Bài viết nói lên được cái thực trạng đau lòng, 1 vấn nạn không dễ dàng giải quyết giữa người Việt chúng ta. Hình như cái sự thù hận, ganh ghét, đố kỵ … trong vòng chúng ta không có cách gì giải quyết được. Xem hiện tượng Bên Thắng Cuộc cũng thấy là tác giả bị cả 2 bên xông vào dũa chết (mẹ) luôn. Tác giả Trần Bình Nam gợi ý là dùng BTC để làm 1 nhịp cầu nối liền bên thắng và bên thua liền bị 1 số người gán cho cái tội cò mồi “hòa giải hòa hợp” làm lợi cho CS. Xem ra ai có ý huớng ôn hòa, có giọng điệu hòa nhã, lịch sự đều bị 1 số người mang ra “đấu tố” hèn với giặc, tiếp giáo cho kẻ thù dân tộc … Nói như thế ko có nghĩa là chúng ta bỏ cuộc, nguợc lại, chúng ta phải kiên trì phải có can đảm và phải luôn luôn đặt tình tự dân tộc lên trên hết. Chào đòan kết.

  6. Ông già Cali says:

    Chế độ cộng sản đã tạo cho con người miền bắc ‘ác hơn’, ‘kém văn minh hơn’, xất láo hơn, gian xảo hơn và vì bị ‘thuần hoá’ theo kiểu cộng sản nên *%$&^%$* hơn.

    Chỉ nhìn sơ qua mấy thành phố lớn của Việt nam, người bắc cộng sản đang làm cha làm chú. Chiếm giữ tất cả những miếng đất vàng, ăn trên ngồi trước: Chúa đảo Vẹmbơm, chúa biển…vv và vv.

    Vùng sông Hinh ở Phú Yên, là vùng mà Pháp đã tạo đập Đồng Cam, vùng đất trù phú, bị việt cộng quấy phá. Sau giải fóng Người Bắc vào ‘sở hữu toàn dân’ vùng này, họ sống, rồi thuê dân địa phương ngày xưa là du kích ít học cùng con cái họ lên làm thuê.. chủ và tớ. Rất nhiều trẻ em vùng này đã bị ‘xung phong’ vào du kích và chết ở lứa tuổi 12, 13.

    Họ ngăn sông xây thuỷ điện, thỉnh thoảng xả nước cho trôi nhà chết người và thú vật địa phương.

    Bên này, nơi nào có ‘họ’ là nơi đó mang tiếng…

    Tôi nghĩ ta nên nhìn con nguiời theo tư cách, không nên nhìn theo dòng máu.. Con giết cha mẹ, cháu giết ông bà nhan nhản ở xứ tự do gấp ngàn lần Mỹ kìa. ‘Thề phanh thây uống máu quân thù’.. ‘Giết giết nữa, bàn tay không ngừng nghỉ’..

    Đó là chưa kể, khi làm việc chung là họ muốn nàm nãnh đạo!

    ‘Giáo dục’ của cộng sản rất kinh khủng, đa số các ông HO, giờ qua đây đều xếp râu, và con cái của họ, đa số là chăm chỉ làm neo, rồi mua vé coi Đàm vĩnh hưng, hoặt mang tiền về vn hưởng thụ vài ngày. Không có một ý chí chống kẻ hãm hại mình, kẻ đày đoạ dân mình.

    Tôi nghĩ việc đầu tiên là những người khá trong ‘họ’ là nên làm việc với nhau chống cộng giải phóng dân Việt. Còn người Việt miền nam làm việc với nhau, chống cộng, giải phóng dân Việt: Hai mũi tấn công, còn chuyện ‘cùng nhau’, khỏi cần bàn bây giờ.. Ở bên này họ thấy ai là người trong nước có thật lòng cho dân tộc thì họ ủng hộ, họ có trí khôn, họ nhìn, biết, không cần phải hoà họp, hoà giải, cái này, cái kia..

    Còn chuyện người Đức, vì Đông đức họ là người khá, có trí khôn hơn bằc Việt; miền Tây Đức là bên thắng cuộc. Nếu đông Đức xâm lăng và chiếm Tây Đức thì nó cũng giống như việt nam bây giờ: Không nơi nào mà người ngu lãnh đạo người khôn mà khá được!!!

    Nếu miền nam giữ được thì bây giờ cũng không khác gì sự hoà hợp giữa Tây Đức và Đông Đức.

    Tôi nghĩ các bác không nên than vãn mà phải hỏi chình mình tại sao. Tôi nghĩ các bác còn chưa thành thật. Em cave đi vá, anh du đảng mua bộ quần áo hiệu không làm cho người ta mang về nhà đâu.

  7. Trung Kiên says:

    Trích bài chủ:…”“Sự kiện vô vàn phi lý, cực độ vô nghĩa, và bất lợi không lường này, đang diễn tiến kết thành hiện tượng phân hoá hỗn loạn, phân liệt khắc nghiệt, chia rẽ trầm trọng giữa những cá nhân, nhóm cá nhân, cộng đồng người Việt“ (Phan Nhật Nam, “Lời Khẩn Thiết Nhằm Chấm Dứt Hiện Tượng Phân Hoá“)…Cũng theo tác giả bài báo vừa dẫn thì Cục Tình Báo Hải Ngoại, trực thuộc Ban Tổ Chức Trung Ương Ðảng Cộng Sản Hà Nội, là nguyên nhân gây ra những hiện tượng phân hoá tiêu cực kể trên.“.

    Tôi cũng nghĩ như tác giả Tưởng Năng Tiến rằng:…

    Những nhân viên của Cục Tình Báo Hải Ngoại e không tài ba đến thế. Chợ chiều rồi. Chúng nó (nếu có) cũng chỉ lo đánh quả mà thôi và chuẩn bị để chạy thôi“…

    Những tên CAM cũng sẽ chẳng làm được gì ngoài việc “xả rác” và phóng uế (ngôn ngữ) trên nhiều diễn đàn, và một số người thiếu kiên nhẫn đã quăng mũ chụp bừa, bất kể người đó là THÙ hay BẠN!

  8. doctin says:

    “bức tường Bá Linh nằm trong đầu óc của người Việt miền Ðông với người Việt miền Tây (vẫn) còn cao hơn bức tường của người dân Ðức đối với người dân Ðức” – Tác giả Tưởng năng Tiến .

    Sao không cao cho được khi mà Bên Thua Cuộc nhìn thấy ai Bên Thắng Cuộc cũng có thể là thủ phạm hay có người thân trong gia đình, họ hàng, bạn bè trước kia đã từng có mặt trong đám “giặc từ Miền Bắc vô đây” bắn giết đồng bào trong Nam, gây biết bao tang tóc, chia lìa hoặc giả nay đang phục vụ trong hàng ngũ của đảng Cộng sản bán nước, hại dân. Còn Bên Thắng Cuộc vì bị ảnh hưởng của tuyên truyền của đảng Cộng sản chuyên bôi nhọ, xuyên tạc, vu khống nên có thể đồng hóa Bên Thua Cuộc với những gì xấu xa, tồi tệ nhất .

    Người ta nói “Chủ nghĩa Cộng sản gây chia rẽ dân tộc” quả là không sai .

  9. T. says:

    Chính sách “trăm năm trồng người của bác ” cũng đóng góp rất nhiè̀u cho bức tường mà ông T.N.T. nói về người Việt tại nước Đức, tôi không dám nói là 100 phần trăm những người Việt ở phía Đông nước Đức trước kia là xấu nhưng phần lớn những sự việc như trồng cần sa, thanh toán nhau,…thường là do “con cháu bác” ở miền Bắc????

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: