Trần Hoàng Blog

►Cái giá mà người VN phải trả cho hành động chống lại Trung Quốc là đây…

Posted by hoangtran204 trên 18/01/2013

Trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội ngày 9 tháng 12 năm 2007 

Bà Trần Thị Hài phẫn nộ trước hành động quân Trung Quốc bắt bớ bắn giết ngư dân Việt Nam đánh cá ở  Biển Đông và quần đảo Hoàng Sa

Đày tớ trả thù

Công an Việt Nam đã tới tận nhà bắt bà Hài, 9-2012, và tòa án phạt bà Hài  án tù giam 9 tháng,  tính từ ngày 27 tháng 12 năm 2012

———————-

RFA-28-09-2012

Sáng nay tại tòa án Bình Duơng dân oan Trần Thị Hài đã bị tòa tuyên án 9 tháng tù giam về tội “gây rối trật tự công cộng”.

Courtesy Vietnamexodus – Nông dân cùng chị Trần Thị Hài đi khiếu nại mang theo băng rôn tố cáo đề nghị bại nhiệm chủ tịch Huyện.

Bà Bùi Thị Thành một người luôn có măt trong các vụ khiếu kiện của người dân tại nhiều tỉnh miền Nam có mặt tại phiên tòa cho Đài Á châu Tự Do biết diễn tiến phiên tòa như sau:

Sáng nay ở phiên tòa thành phố tỉnh Bình Dương xử chị Trần Thị Hài, là một dân oan đã đi khiếu kiện đất đai 12 năm nhưng không có một cơ quan nào giải quyết cho trường hợp của chị. Đơn khiếu kiện của chị Hài dày hơn một gang tay và đựơc chị đem vào trình trước tòa nhưng không được cứu xét

Xin bà cho biết bà Trần Thị Hài bị cáo buộc về tội gì khi bản thân bà ấy chỉ là người dân đi khiếu kiện đất đai?

Hôm mùng 10 tháng Tư thì phải, chị ấy lên chỗ tỉnh Bình Duơng để yêu cầu xem xét đất đai bị trưng thu của chị. Lúc ấy cũng có nhiều người đến khiếu kiện, chỉ là vô tình thôi không ai báo cho ai biết trứơc. Mọi người tập trung trước cửa Ủy ban yêu cầu chủ tịch Tỉnh phải ra tiếp dân nhưng không ai ra cả. Chị Hài cùng với những người khác cầm band-roll đi vòng vòng trước cổng Ủy ban Nhân dân thành phố. Họ đi rất trật tự trên vĩa hè và không ai la hét gì cả. Công an bắt chị và từ đó giữ chị trong nhà không cho đi đâu hết và đến hôm nay thì đem ra tòa với bản án 9 tháng tù giam với tội danh gây rối trật tự công cộng

Xin bà cho biết bà Trần Thị Hài có được luật sư bảo vệ hay không?

Dạ có một chị luật sư thì chị ấy cũng nói rất hợp tình hợp lý nhưng nói thì nói, án của họ đã bỏ túi rồi, đã định sẵn rồi họ đâu nghe những lời bào chữa. Chị Hài trước đây là một bộ đội nhiều năm. Chị ấy cũng là đảng viên nhưng do thấy nhà nước bất công đối với việc lấy đất đai của gia đình chị nên cả hai vợ chồng chị ấy đã trả lại thẻ đảng và ra khỏi đảng.

Xin cám ơn bà Bùi Thị Thành.

*****

Nguồn:

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/land-vict-9m-i-jail-09282012083143.html

—————————–

Nguyễn Tường Thụy – Xem chùm ảnh biểu tình trước Đại sứ quán Trung Quốc tháng 12/2007, ấn tượng nhất đối với tôi là hình ảnh người phụ nữ giơ nắm tay chĩa thẳng vào tòa đại sứ. Nhìn cũng biết là thái độ chị rất quyết liệt, đầy căm phẫn và hô rất to.

Tôi cứ băn khoăn mãi về người phụ nữ ấy, không biết chị là ai. Hẳn có nhiều người cùng chung câu hỏi với tôi.
Tình cờ tối hôm qua, 11/11, tôi được gặp người phụ nữ ấy, trong tiệc tổ chức liên hoan đón Bùi Thị Minh Hằng.
Tình cờ hơn, chị chính là Trần Thị Hài, dân oan mất đất, bị tòa án tỉnh Bình Dương kết án 9 tháng tù giam về tội “gây rối trật tự công cộng” hôm 28/9/2012. Nhưng xem ảnh chị trước sứ quán TQ, lúc ấy là sự căm hờn kẻ thù xâm lược, chứ không phải là lòng căm thù những kẻ lấy đất của chị. Hai thứ cảm xúc đó không mâu thuẫn.
Chuyện chị Hài thì tôi không lạ, chỉ không biết chị chính là người phụ nữ trong ảnh biểu tình dạo nọ.
Chị đến sau, mọi người sắp xếp cho chị ngồi giữa tôi và Minh Hằng. Chị bảo chị bị cướp đất, đi kiện đã nhiều năm nhưng họ không giải quyết mà lại kết án chị 9 tháng tù giam.
Nói chuyện với chị, có những chuyện khôi hài đến mức khó tin. Tôi bảo: Tôi hỏi thật chị nhá, việc tụt quần là do chị tự tụt hay thế nào?
Chị bảo tôi hơn 60 tuổi rồi, đời nào tôi lại làm thế. Hôm đó tôi bị rất đông người bắt đi, chừng hơn chục đứa. Tôi tối tăm mặt mũi lại, chẳng biết bị đau những đâu, giằng co với chúng nó, cố giành lại những cái băng rôn. Rồi có đứa nó giẫm vào quần tôi, quần tôi tụt xuống, tôi mặc quần chun mà. Tôi cúi xuống định kéo quần lên thì nó đã đi đâu mất. Không có quần, sau đó tôi cứ mặc quần xà lỏn đi kiện và đi … đòi quần.
Lại hỏi chị, tại sao họ xử chị 9 tháng tù hôm 28/9 mà bây giờ chị vẫn ở ngoài, lại còn ra Hà Nội được?
Chị nói họ xử nhưng có chứng cứ gì đâu. Bảo tôi có 5 cái biên bản gây rối trật tự công cộng, tôi có biết đâu. Họ chỉ giao cho tôi 1 cái, 1 cái đưa cho chồng tôi. Còn 3 cái kia tôi không hề biết. Không đủ chứng cứ, họ cứ tuyên án bừa rồi trốn luôn chỉ còn trơ lại thư ký.
Họ bảo tôi về làm kháng cáo thi tôi làm kháng cáo.
Câu chuyện rất dài nên tôi không kể hết ra ở đây.
Chuyện về chị, ta chỉ cần gõ từ khóa Trần Thị Hài là ra nhiều kết quả, có mấy đường link sau:

Nỗi uất ức của một người đi tìm công lý

Dân Oan Trần Thị Hài – Tỉnh Bình Dương – Tố Cáo

Đòi giải quyết đất đai, bị 9 tháng tù giam

Phỏng vấn bà Trần Thị Hài

—————

Câu chuyện bà Trần Thị Hài

Phong Thu, thông tín viên RFA
2013-01-15

Ngày 9 tháng 12 năm 2007, cuộc biểu tình chống Trung Quốc diễn ra rất lớn tại Sài Gòn và Hà Nội.

AFP photoBà Trần Thị Hài trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội ngày 9 tháng 12 năm 2007

 

Hàng ngàn người đã xuống đường giăng biểu ngữ và hô vang khẩu hiệu lên án hành động ngang ngược xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa của Trung Cộng. Nhiều tấm hình đã được đăng tải trên liên mạng. Trong số đó, có một tấm hình của một người phụ nữ cao lớn, miệng hô khẩu hiệu, cánh tay đưa về phía trước, khuôn mặt hiện rõ cảm xúc trong khí thế xuống đường thể hiện lòng yêu nước. Tấm hình đã lưu truyền trên mạng trong nhiều năm liên tục. Người phụ nữ trong bức hình độc đáo đó, chính là bà Trần Thị Hài, một dân oan đã đội đơn đi gõ cửa khắp nơi trong 12 năm ròng rã để đòi lại mảnh đất của gia đình đã bị chính quyền thu hồi vô lý và bất công.

Bà Trần Thị Hài là ai

Vì sao bà lại cùng người dân Hà Nội xuống đường biểu tình chống Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa? Vì sao bà đi theo dân oan để đòi đất? Và vì sao cuối cuộc đời của một người vào Đảng cộng sản từ khi 17 tuổi đã phải trả lại thẻ Đảng và bị công an đến nhà còng tay giam vào ngục tối? Bao nhiêu câu hỏi đó chính là chìa khoá để mở rộng cánh cửa công luận tìm ra ánh sáng của những oan kiên mà bà đã tranh đấu suốt 12 năm trong vô vọng. Ông Đỗ Thành Huấn, chồng bà Hài cho biết bà Hài sinh ra trong một gia đình nông dân đông anh em. Gia đình nghèo, mẹ mất sớm phải sống với người mẹ kế. Cuộc sống của bà cũng rất vất vả từ khi còn thiếu thời. Sinh ra lớn lên ở Miền Bắc nên phải theo cộng sản tham gia những sinh hoạt Thanh Thiếu Niên. Ông Đỗ Thành Huấn cho biết như sau:

Hồi chị Hài còn trẻ ở ngoài Bắc, Hà Nội, là kiện tướng trung đội bèo hoa dâu, Trung Đội Phó Trung Đội bóng phòng không,tức là thả hai cái bóng bự hai đầu cầu vào ban đêm để phòng không, rồi Bí TLiên Chi Đoàn của Huyện Đông Anh. Năm sáu mươi mấy kết nạp đảng khi chưa đủ tuổi, mới có 17 tuổi. Sau nầy làm Y Tá công ty Bách Hoá Hà Nội. Năm 75 anh đi vào trong nầy bà làm ở công ty Cấp Ba Thị Xã, Phó Phòng Hành Chánh Sở Thương Nghiệp Thị Xã Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương.

Mẹ con tốt bụng mà hiền lắm. Mẹ không muốn mích lòng ai. Mẹ là người đàn bà rất hiếu khách, hiền lành. Sự thất vọng nó làm thay đổi một con người kinh khủng như vậy.
Cô Đỗ Khánh Ly

Nhiều năm trôi qua, người Việt trong và ngoài nước đều nhớ bài hát “Quê Hương” của cố nhạc sĩ Giáp Văn Thạch và bài hát “Xin Đừng Trách Đa Đa” của nhạc sĩ Võ Đông Điền. Nhưng không ai biết ông Đỗ Thành Huấn là một nhạc sĩ trong nhóm nầy. Ông sinh ra lớn lên ở Cần Thơ, mồ côi cả cha lẫn mẹ. Ông đi theo cộng sản từ năm 1949, đến năm 1954 ông tập kết ra Bắc. Lúc đó, ông chỉ là cậu bé 16 tuổi. Ông vào Đảng cộng sản khi ông chưa đến 18 tuổi. Ông tốt nghiệp kỹ sư Khoa Cơ Khí ở Học Viện Nông Nghiệp Ucoren (*) tại Nga năm 1965. Và ông đã cưới bà Trần thị Hài vào giai đoạn chiến tranh rất ác liệt. Họ có 4 người con 3 gái, 1 trai. Sau năm 1975, bà theo chồng vào Nam. Ông Huấn về Bình Dương làm Giám Đốc Công Ty Cơ Khí Nông Nghiệp Huyện Bến Cát. Một nơi khỉ ho, cò gáy, vất vả quanh năm.

Bạn bè của ông đa số là văn nghệ sĩ, nghèo xác xơ, túi rỗng không tiền. Họ yêu mến tính tình hiền hoà, tốt bụng, trọng tình nghĩa của ông. Mỗi lần ông mời bạn đến nhà chơi, bà Hài chào hỏi, săn đón, nấu nướng đãi khách lịch sự và ân cần. Sau đó, bà rút lui vào trong bếp để cho mọi người được tự nhiên. Bà vốn là một phụ nữ ít nói, trầm tĩnh và không giao du bên ngoài. Bà Lê Như Mai, một văn nghệ sĩ đã quen biết vợ chồng bà Hài lâu năm nhận xét về bà như sau:

Người ta nhận xét về chị rất là tốt. Người ta thân tình hơn nên người ta nhận xét tốt về chị. Còn riêng Mai thì Mai nhận thấy như vầy nè. Có nghĩa là chị rất là hiếu khách. Bạn bè anh Huấn đến chơi thì chị tiếp đãi rất là nồng hậu. Đó thì mình nhận xét tốt về chị thôi.”

Nhưng vì sao, một người đàn bà chỉ biết làm ăn, lo cho chồng con bỗng bị công an bắt bỏ tù hai lần? Cô Đỗ Khánh Ly, con gái của bà Hài buồn bả nói:

Con sốc lắm! Con hổng ngờ mẹ con thay đổi như vậy. Từ một người rất dễ thương, hiền. Mẹ con hiền lắm! Mẹ con tốt bụng mà hiền lắm. Mẹ không muốn mích lòng ai. Mẹ là người đàn bà rất hiếu khách, hiền lành. Sự thất vọng nó làm thay đổi một con người kinh khủng như vậy. Mẹ con không phải người như vậy.”

Khánh Ly cho biết những bất công chồng chất, những phi lý của toà án Nhân Dân tỉnh Bình Dương xét xử những người chiếm đất của gia đình đã làm cho cô có cái nhìn khác đối với xã hội mà cô đã sinh ra và lớn lên. Cô nói tiếp:

Con có muốn mua một tài sản gì nhỏ xíu con cũng phải có rất nhiều giấy tờ. Con phải có nhiếu giấy tờ ký cóp công chứng lung tung hết. Đàng nầy không có một giấy tờ lộn lưng ra toà người ta cứ khẳng định là của người không có giấy tờ. Trong khi ba con có giấy tờ thì lại thua kiện. Con mới thấy cuộc đời không phải như mình nghĩ.”

Vì đâu nên nỗi

image.jpg

Một vụ biểu tình đòi đất của người dân Hà Nội hôm 27/4/2011. AFP photo

Vì bị cướp trắng đất đai, bị ức hiếp, bị chà đạp một cách bất công. Bà Hài đội đơn đi kiện liên tục, công ăn việc làm bỏ dỡ, nợ nần ngập đầu. Vợ chồng phải sống nhờ vào trợ cấp của các con. Anh Đỗ Ngọc Hợp đã kể lại tình cảnh cha mẹ:

“Ba má con mua miếng đất đó nợ tùm lum hết. Má con phải vay ngân hàng vớt lãi xuất cao để đầu tư mua. Ba má con phải vô rừng rú, rừng sâu nước độc vào Bù Da Mập, biên giới Lộc Ninh để làm đường nuôi tụi con, để đầu tư vô miếng đất đó. Ba con hồi làm cơ quan liêm khiết, không có tiền đâu, nghèo lắm. Má con phải chạy đầu nầy đầu kia để vay mượn đầu tư vô miếng đất. Bây giờ về già cũng không có miếng đất nào để dưỡng già hết, bị người ta chiếm hết rồi. Cống hiến cả đời bây giờ đầu hai thứ tóc bị ở tù. Ba con đau tim phải ở nhà đau khổ chờ vợ. Biết vợ mình đúng mà không làm gì được. Con nghĩ lại con thấy cuộc đời ba má con khổ thật. Con thấy sợ.”

Cả một đời làm việc vất vả, rồi đem tiền đầu tư vào mua đất để dành sau khi già còn có tiền sinh sống vì lương hưu không đủ trả nợ và không đủ sống. Nhưng nay, mảnh đất mà vợ chồng bà chắt chiu với bao hy vọng bị chiếm đoạt. Bà Hài đội đơn đi kiện khắp nơi suốt 12 năm. Chẳng những Uỷ Ban Nhân Dân tỉnh Bình Dương không xét xử mà còn ra quyết định thu hồi miếng đất mà vợ chồng bà đã mua và được phép sử dụng trong vòng 50 năm. Bà Hài làm đơn kêu cứu thì kết quả là bị công an bắt nhốt vào tù 5 tháng 24 ngày, vào tháng 8 năm 2006. Lần nầy, sau khi bà tham gia biểu tình vào ngày 9 tháng 12 năm 2012 tại Hà Nội, khi bà trở về, công an vào nhà còng tay đem nhốt vào nhà tù Bến Lớn. Toà án Nhân Dân Tỉnh Bình Dương đã mở phiên toà Phúc Thẩm, ngày 27 tháng 12, kêu án bà 9 tháng tù giam. Ông Đỗ thành Huấn cho biết thêm nguyên nhân của cuộc trả thù nầy:

Năm 2006 chị Hài đi tù. Tỉnh ra quyết định bãi bỏ quyết định sử dụng đất và thu hồi hết đất. Cái quyết định giao quyền sử dụng đất 16 năm rồi bây giờ nói cái quyết định đó sai, thu hồi lại, bãi bỏ. Từ đó bà Hài đi kiện riết, kiện riết. Vừa rồi, cách đây 1 tháng bà Hài viết chữ trên áo là “yêu cầu Chủ Tịch Lê Thanh Cung đối thoại” thì nó bắt bả rồi kêu án chị 9 tháng tù. Nó vô nhà còng tay. Lần nầy nó vô nhà nó xét nhà, khám nhà. Lần trước nó cũng khám tung nhà lên hết, lần nầy nó cũng khám tung nhà lên hết. Rồi nó còng tay chị Hài ch đi nhốt ở Bến Lớn. Ngày 1 anh có đến thăm một lần, thấy chị gầy hơi xanh nhưng tinh thần rất kiên cường. Bả nói bả ra tù rồi bả sẽ đi nữa. Bả nói coi “9 tháng tù như một giấc ngủ trưa.”

Trên bước đường gian truân đi tìm công lý, bà Hài đã quen biết rất nhiều dân oan. Đa số họ là phụ nữ. Nhiều người mất hết đất đai nhà cửa khiến gia đình đói rách, lang thang phải sống vất vưởng nơi đầu đường, xó chợ. Họ là những người đàn bà yếu đuối nhưng ý chí rất mạnh mẽ. Vì cùng chung cảnh ngộ nên thông cảm nhau. Những phụ nữ dân oan quen biết bà Trần Thị Hài đã thân mật gọi bà là Chị Cả. Cô Trần Ngọc Anh, một phụ nữ đã đi đòi đất bị chính quyền cướp đoạt hơn 11 năm. Cô đã kể lại cuộc biểu tình chống Trung Cộng ngày 9 tháng 12 năm 2012 vừa qua đã có cớ để công an đến nhà còng tay bà Hài đem giam vào tù:

Má con phải chạy đầu nầy đầu kia để vay mượn đầu tư vô miếng đất. Bây giờ về già cũng không có miếng đất nào để dưỡng già hết, bị người ta chiếm hết rồi.

Anh Đỗ Ngọc Hợp

Chị Hài là chị kết nghĩa của con. Chế độ gì mà bất công quá đi! Nó không biết làm gì chị Cả của con thì nó gài vào cái tội “gây rối an ninh trật tự công cộng”. Những lần Chị Cả đấu tranh rất là mạnh mẽ. Chị Cả không bao giờ lùi bước, không nhân nhượng bọn quan tham nầy. Quyết đấu tranh tới cùng nên nó thù vặt nó mới bắt chị. Ra Hà Nội đợt vừa rồi, con với chị giăng biểu ngữ lên nói sự thật là “Một Đảng cầm quyền, người dân không có quyền kiểm soát quyền lực của Đảng thì dân làm sao có quyền tự do và hạnh phúc. Yêu cầu cái đảng cầm quyền hãy trả lại quyền tự do, quyền sống đúng nghĩa cho người dân Việt Nam. Nó giựt cái biểu ngữ đó. Ba mươi phút sau, con với chị làm lại cái biểu ngữ khác, nó giựt ba lần như vậy. Sau đó, chị em con đi biểu tình chống Trung Quốc thì trên con đường về con biết có công an, an ninh vẫn đi theo. Khi về Bình Dương ngày Chủ Nhật, sang Thứ Hai nó ập vô nhà bắt Chị Cả và Mai Anh.”

Cô Anh cũng bị công an bắt giam và đánh đập dã man trong tù. Cô cho biết cái giá phải trả cho cuộc tranh đấu không cân sức giữa những người dân oan và lực lượng công an có dùi cui, súng đạn:

Trời ơi! Đấu tranh mà bị đánh. Đánh Chị Cả con mà là phụ nữ đó nghen, đánh tét lưng luôn máu chảy xuống. Còn con nằm vật vờ nó kéo vô bệnh viện nằm vật vờ bất tỉnh đến ba ngày trời mới tỉnh dậy. Con hỏi dì thấy có một chế độ nào mà đánh phụ nữ như thế không? Từ đó, con với Chị Cả quyết tâm chấp nhận hy sinh để nói lên một tiếng nói cho mọi người trên thế giới Việt kiều, thanh niên, sinh viên trong nước ngoài nước đấu tranh đòi lại nhân quyền thật sự, đúng nghĩa cho người dân Việt Nam.”

Nhiều bất công, uất ức

Esf8yCRhzIcMr9hn-250.jpg

Bà Trần Thị Hài trong khí thế xuống đường thể hiện lòng yêu nước. AFP photo

Kể từ khi vác đơn đi kiện, gia đình bà Hài đã trải qua biết bao tai biến. Ông Huấn bị xe tông gãy tay, xém chết vào năm 2006. Cũng năm đó, bà ngồi tù khi ông đang mổ tim. Đứa con gái út có chồng đang sống tại Đức, cô đang học Kiến Trúc Sư, thấy mẹ quá khổ cực nên muốn bảo lãnh mẹ sang Đức chăm lo cho các cháu và tránh xa những đau khổ, bất trắc có thể xảy ra. Nhưng hai lần ra sân bay, hai lần bị công an Tỉnh Bình Dương ra lệnh không cho xuất cảnh. Ông Đỗ Thành Huấn nói:

Nó mua cái nhà ở bên Đức rồi nó sửa. Nó muốn chị Hài sang bên đó trông con giùm nó để nó học Kiến Trúc mà. Xin passport đàng hoàng. Nó mua vé máy bay rồi, lên sân bay rồi. Đồ khám hết qua tới phòng cách ly rồi. Hỏng biết tại sao ách chị Hài trở lại. Hai đứa cháu ngoại nó khóc quá trời. Không có bà ngoại đi nó khóc. Trước khi đi, công an có mời anh chị, rồi mời cháu Anh, mời cháu Hợp đến cam kết là ra nước ngoài không có phỏng vấn, không có trả lời phỏng vấn không có nói gì ảnh hưởng đến người Việt Nam. Làm xong rồi đi, tới khi xuống dưới rồi ách lại không cho đi. Sau làm đơn nữa, rồi chị Hài lại đi mua vé, xuống đó nó lại đuổi một lần nữa. Lúc đó cháu Anh đã đi về Đức rồi. Chớ đừng có nói đi, không đi được đâu. Đừng có mơ ước.”

Ông nói sự bất công, đàn áp không làm cho vợ chồng ông chùn bước. Họ sẵn sàng hy sinh mạng sống để đi tìm công lý.

Một mình trong căn nhà vắng lặng, ông đau khổ, lo lắng cho vợ hiền. Ông đọc cho tôi nghe bài thơ thương nhớ vợ:

Em là thiên thần

Em trong tù chỗ biệt giam

Nhắn ra ngoài chỉ hỏi thăm

Anh có khoẻ?

Em một mình giữa trùng dương sóng cả

Lo về anh nơi bờ bến bình yên

Em là Mẹ

Là Chị

Là Em

Là gộp lại bao nỗi niềm trắc ẩn

Mẹ sinh anh dưỡng nuôi vài năm tháng

Em một đời lận đận những lo toan

Nào lẽ phải công bằng

Nào anh

Nào con

Em là thiên thần giữa trần gian tù ngục

Đỗ Thành Huấn

(Viết trong bệnh viện Thống Nhất Sài Gòn

vào tháng 8 năm 2006 sau ca mổ tim thay van 10 ngày)

Chú thích:

*Lý lịch trích ngang của nhạc sĩ Đỗ Thành Huấn trong tập thơ nhạc “Sau Cơn Mưa” (1989) do Hội Văn Học Văn Học Nghệ Thuật tỉnh Bình Dương ấn hành. Theo tài liệu Wikipedia thì gọi là nước Ukraine, sát biên giới Nga. Liên Xô đã sáp nhậpTây Ukraine vào Liên Bang Nga vào ngày 15 tháng mười một năm 1939. Ukrainne được trả độc lập từ Liên bang Xô viết vào 24 tháng 8 năm 1991.

RFA

——————–

BÀ TRẦN THỊ HÀI VẪN TIẾP TỤC ĐẤU TRANH TRONG TÙ.

01/02/2013

Hải Huỳnh (Danlambao)Hôm nay, ngày 1.1.2013 gia đình của bà Trần Thị Hài đến trại giam Bến Lớn để thăm nuôi. Buổi thăm nuôi chỉ khoảng 15 phút có công an trại giam đứng giám sát từ đầu đến cuối. Bà Hài đã ốm đi rất nhiều do chưa thích nghi với điều kiện sống khắc nghiệt trong tù. Tuy nhiên, tinh thần của bà Hài rất kiên cường và cứng rắn. Khi người nhà nhắc đến những người bạn dân oan khác thì bà Hài xúc động khóc. Bà cũng khẳng định với công an trại giam biết là bà khóc vì thương hoàn cảnh của những người bạn chứ không hề gục ngã cho số phận của bà trong tù. Gia đình gởi cho bà ít thức ăn ít thuốc men và áo quần chăn mền.

Đặc biệt, khi được người nhà chuyển lời của bạn đọc Dân Làm Báo và mọi người khắp nơi gửi đến hỏi thăm, bà Hài đã tỏ ra rất vui mừng. Qua người nhà, bà Hài cám ơn lời thăm hỏi của bạn đọc xa gần, của Dân Làm Báo và bà cho biết: ”Dù trong chốn lao tù, tôi vẫn đấu tranh chống bất công và cho những người tù chính trị khác về các chế độ hà khắc, phân biệt trong tù. Tôi sẽ luôn đấu tranh!”. 

Ngay trong nhà tù Bến Lớn, nhiều người biết chuyện đều nói rằng bà Hài là Bùi Hằng thứ 2 trong tù.

Bà Trần Thị Hài cho biết là bà không hề chấp nhận bản án tù quá phi lý và bất công như thế này. Bà và gia đình quyết phản đối đến cùng. Bà tuyên bố là không thèm đi giám đốc thẩm vụ án này. 

“9 tháng trong nhà tù là 9 tháng tôi chuyển cuộc đấu tranh từ nhà tù lớn để vào đấu tranh trong tù nhỏ. Đừng hòng mà bạo quyền khuất phục được tôi”. Bà Hài khẳng định sẽ không thèm viết bất cứ cái gì trong tù nữa chứ đừng mong bà viết đơn ăn năn nhận tội xin khoan hồng. 

Khi phóng viên đề cập việc sẽ công khai địa chỉ và số phone của gia đình bà Trần Thị Hài, phía gia đình bà đồng ý để Dân Làm Báo đăng công khai địa chỉ và số phone của gia đình bà như sau:

Chồng bà Trần Thị Hài là ông Đỗ Thành Huân.

Số nhà: 31/7 Khu phố 4, Phường Phú Lợi, thành phố Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương 

 

Số điện thoại: 0650- 3 822 152. (Lưu ý mã vùng của Bình Dương là 0650 còn của tỉnh Bình Phước là 0651).

 

Từ nước ngoài muốn gọi về cho gia đình bà Trần Thị Hài thì bấm như sau: 0084 650 3 822 152 hoặc là: +84 650 3 822 152 .

 

Qua đây chúng tôi cũng kêu gọi sự quan tâm của bạn đọc xa gần dành cho gia đình của bà Trần Thị Hài. Mọi sự thăm hỏi, khích lệ dành cho bà Trần Thị Hài chẳng những an ủi chia sẻ cho cá nhân họ mà còn làm tăng niềm tin cho những ai đã, đang và sẽ dấn thân cho lẽ phải và công lý trên Đất mẹ Việt Nam yêu quý.

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: