Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Hai 29th, 2012

►Chết cười với Báo Công An Nhân Dân: Năm 1971, sân bay dã chiến Khe Gát…Bộ đội không quân đã ém máy bay MiG21 ở đây và xuất kích, tiêu diệt được 2 hàng không mẫu hạm của Mỹ tại biển Lý Hòa và Đồng Hới!

Posted by hoangtran204 trên 29/12/2012

Đúng là “tự sướng” về những chuyện không hề có. Tác giả Hồ Ngọc Diệp viết bừa thế, còn tổng biên tập tờ báo này là thiếu tướng công an Nguyễn Hữu Ước vẫn cứ thế mà “tương” lên. Bài viết này đã tồn tại 3 năm qua trên báo Công An Nhân Dân.  Có thể một số đọc giả của tờ báo biết là “nói dóc”, nhưng họ quen nghe những chuyện dối trá như thế này rồi chăng nên không ai buồn cải lại, hay cũng có thể rằng đa số tin rằng chuyện này có thật!

Những tuyến đường ra trận trên đất Quảng Bình

An Ninh Thế Giới, CAND

Hồ Ngọc Diệp

20/04/2009
Tiến tới kỷ niệm 50 năm Ngày thành lập Binh đoàn Trường Sơn và mở đường Trường Sơn 19/5/1959 – 19/5/2009

Hồ Ngọc Diệp

Quảng Bình là tỉnh đầu cầu giới tuyến, có một vị trí đặc biệt trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đó là hậu phương của chiến trường Trị Thiên nói riêng và của miền Nam nói chung. Do vậy, những tuyến đường Hồ Chí Minh trên đất Quảng Bình có một vị trí vô cùng quan trọng. Nó đã đi vào lịch sử oanh liệt của dân tộc với bao huyền thoại hào hùng.

Tháng 1/1959, Đảng ta đã cho ra đời một văn kiện lịch sử, đó là văn kiện 15, chỉ rõ phương pháp chiến lược mới của cách mạng miền Nam nước ta: “Đấu tranh vũ trang kết hợp đấu tranh chính trị, nhằm giải phóng miền Nam, bảo vệ miền Bắc, tiến tới thống nhất nước nhà”.

Thực hiện chủ trương chiến lược nói trên, ngày 19/5/1959, Bộ Chính trị và Quân ủy Trung ương đã quyết định thành lập Đoàn 559 với nhiệm vụ “Mở đường giao liên, mở đường vận tải quân sự, để chi viện sức người, sức của cho cách mạng miền Nam”.

Nguồn ảnh: DCVOnline


Những cán bộ, chiến sĩ (CBCS) tiên phong của Đoàn 559 đã lấy Khe Hó thuộc huyện Vĩnh Linh làm căn cứ đầu tiên. Nhưng chỉ ít lâu sau, họ đã chuyển sang địa điểm mới. Đó là làng Ho, thuộc huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình. Từ làng Ho, Quảng Bình, những chuyến gùi, thồ đầu tiên mang gạo, muối, súng đạn của bộ đội đã tiếp tế cho Trị Thiên và Khu V vất vả nhưng hiệu quả. Những cán bộ, bộ đội vào Nam ra Bắc cũng đi theo con đường này.

Từ tháng 2/1959, Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong chuyến vào Quảng Bình công tác đã làm việc với Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Tư Thoan và Trưởng ty Giao thông vận tải (GTVT) Quảng Bình Võ Văn Ấp, nêu phương án định hướng một con đường vào Nam đi qua Quảng Bình.

Tháng 5/1960, Đại tướng Võ Nguyên Giáp lại vào Quảng Bình một lần nữa. Đại tướng đã cùng 2 đồng chí trên đi thám thính bằng trực thăng từ Đồng Hới đến làng Ho, trở ra Tuyên Hóa rồi quay trở về nơi xuất phát. Đại tướng đã gợi ý, để Quảng Bình bắt tay xây dựng một con đường xuyên Trường Sơn để vận chuyển bằng cơ giới hàng hóa, người, vũ khí vào chiến trường miền Nam.

Giữa năm 1961, đồng chí Lê Hồng Tâm và Phan Hữu Trợ là hai cán bộ kỹ thuật khảo sát của Ty GTVT Quảng Bình cùng cán bộ Ty Công an Quảng Bình đặc trách việc khảo sát này.

Đến giữa tháng 8/1962, đoàn đã hoàn thành nhiệm vụ khảo sát toàn tuyến đường Trường Sơn đi qua địa phận Quảng Bình. Đề án đã được Bộ GTVT chấp nhận. Việc đầu tiên của tuyến Trường Sơn đi qua Quảng Bình là tiếp tục khai thông, mở rộng tuyến Quốc lộ 15A dài 214 km từ Tân Đức – Tuyên Hóa đến Vĩnh Khê – Vĩnh Linh.

Công tác thi công khẩn trương từ năm 1961 đến 1965. Quảng Bình đã huy động 7 nghìn dân công và cùng công nhân ngành GTVT tập trung thi công tổng lực. 8 công trường được khẩn trương thành lập và hoạt động rầm rộ trên khắp các tuyến đường. Đến cuối năm 1965, tuyến đường 15A cơ bản đã thông xe.

Trước sự lớn mạnh của miền Bắc XHCN và sự phát triển của cao trào cách mạng miền Nam, mạch giao thông của Quảng Bình phải mở rộng nhiều tuyến đường, để đưa hàng hóa, sức người vào chiến trường nhanh, mạnh hơn nữa.

Sau tuyến đường 15A, tuyến đường 12A ở Tuyên Hóa chạy từ Khe Ve đến đèo Mụ Dạ được tiến hành khẩn trương. Đây là đoạn đường dài 75 km. Lực lượng Thanh niên xung phong (TNXP) ban đầu là 500 người của N73, N75 đã tiến hành thi công trong bom rơi đạn nổ. Công trường 12A tiến hành từ năm 1962 đến 1964 đã đổ biết bao xương máu, mồ hôi của bao TNXP Quảng Bình, trong đó có C759 được tuyên dương Anh hùng. Chị Nguyễn Thị Kim Huế, một công nhân trong đơn vị đó cũng được Quốc hội tuyên dương Anh hùng ngành GTVT.

Sau đường 12A là đường 20. Đường chạy từ Phong Nha đến ngã ba Lùm Bùm tiếp giáp đường 9 của Quảng Trị. Đường này gọi là đường 20 vì đã có 8 nghìn TNXP các tỉnh phía Bắc, chủ yếu là nữ thanh niên cùng bộ đội Trường Sơn tuổi dưới 20 đảm trách xây dựng. Tuyến đường dài 84km được hoàn thành trong 6 tháng. Ngày 5/5/1966 là mốc lịch sử quan trọng vì tuyến đường được thông xe.

Đường 20 đi qua động Phong Nha. Cửa động ngày ấy không những là một thắng cảnh mà còn là nơi cất giấu hàng hóa, xăng dầu, vũ khí của Đơn vị 559 khi tiến hành thi công.

Tại đây có hang “Tám Cô”, nơi 8 TNXP quê ở miền Bắc đã hy sinh trong một lần máy bay ném bom làm sập một triền núi, lấp kín cửa hang. 20 năm sau chiến tranh, hài cốt họ mới được tìm thấy nhờ quyết tâm của Đảng bộ và nhân dân Quảng Bình trong chiến dịch tìm kiếm hài cốt liệt sĩ trên tuyến đường 20 lịch sử.

Sau tuyến đường 20 là đường 10, đường nối từ đường 15A ở ngã ba Áng Sơn vào tận đường 9, phía tây Quảng Trị. Con đường này còn có một tên khác là đường “20-7”.

Mở tuyến đường 10, Bộ GTVT và Trung ương Đoàn đã huy động 6 nghìn TNXP của các tỉnh phía Bắc vào tham gia làm đường. Tiếng mìn nổ suốt ngày, đá bay, cây đổ. Tốc độ thi công cứ mỗi ngày là 1 cây số xuyên thấu giữa rừng Trường Sơn. Những cô gái, chàng trai tuổi trẻ lạc quan yêu đời, tinh thần cách mạng cao độ đã không nề hà gian khổ, hy sinh.

Giữa tháng 4/1968, địch đã phát hiện ra tuyến đường và bọn chúng ném bom hủy diệt nhằm ngăn cản sự tiến sâu vào phía Nam của con đường. Xe chở gạo bị máy bay chặn đánh khiến lương thực thiếu hụt. Đói, thiếu thốn, các chiến sĩ, TNXP phải ăn rau rừng, măng rừng để đảm bảo công việc hàng ngày. Những chị em phụ nữ trong điều kiện ăn ở thiếu thốn không hợp vệ sinh đã phát sinh nhiều bệnh tật.

Đường càng vào sâu càng lên cao, nước càng độc. Có chỗ nước nhiễm phèn vàng như gạch, có chỗ váng xanh đỏ nổi lên mặt nước. Có trung đội, nhiều chị em đau bụng hàng loạt mà không rõ lý do. Về sau mới biết do chị em tắm suối, nước độc ngấm vào sinh ra đau bụng. Trong những ngày mưa kéo dài, các cô mặc cả áo quần ướt để làm việc, lâu ngày sinh ra nấm, da dẻ lở loét. Vậy mà chỉ có thuốc đỏ là thứ thuốc duy nhất chị em dùng để chữa bệnh cho mình. Trên 200 người đã ngã xuống một cách oanh liệt vì tuyến đường 10 này.

Sau đường 10 là đường 16. Đây là tuyến đường dài 32 km nối giữa đường 10 rẽ về phía đông, xuyên vào Quảng Trị tại ngã ba Dân Chủ ở Km72. Tuyến đường này được tiến hành từ năm 1971 với 3 nghìn TNXP của các tỉnh Hà Tĩnh, Thanh Hóa, Thái Bình cùng 3 nghìn dân công hỏa tuyến của Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình. Đây là tuyến đường được đổi bằng máu nhiều nhất bởi vì B52 của Mỹ luôn luôn rải thảm dọc tuyến đường mà công trường đi qua.

Khi đường 16 được thông tuyến, Trung ương huy động 4 nghìn xe đạp thồ của tỉnh Thanh Hóa tham gia vận tải, đưa hàng hóa, vũ khí từ Đồng Hới vào thẳng chiến trường Trị Thiên. Do vậy tuyến đường này còn gọi là đường “20-7”, tức tuyến đường vì miền Nam.

Ngoài đường bộ, Quảng Bình còn “Đường Hồ Chí Minh trên biển”. Tuyến đường này bắt đầu có từ năm 1961. Một phân đội thuyền cảm tử chở vũ khí mang tên “Tập đoàn đánh cá sông Gianh” đã khởi hành tại cửa Gianh vào đêm 30 tết để vào Nam Bộ. Tiếc thay đi giữa đường gặp sóng to gió lớn, nhiều thuyền chìm, nhiều chiến sĩ hy sinh, nhưng dù sao đã để lại bài học kinh nghiệm cho những chuyến đi tiếp.

Đáng nói nữa về tuyến đường “Hồ Chí Minh trên biển” là chuyến đi của bà con xã Cảnh Dương, huyện Quảng Trạch chở hàng và vũ khí vào Quảng Trị. 12 thuyền đã ra đi trong một đêm mưa gió cuối năm 1968. Chỉ một nửa số thuyền đã đến đích còn một nửa thì bị giặc bắt hoặc bị máy bay và pháo, tàu địch bắn chìm dọc đường.

Ngoài đường bộ, đường thủy, Quảng Bình còn có một tuyến đường đặc biệt đó là đường ống xăng dầu. Đường ống xăng dầu chạy từ bắc Quảng Bình vào tận Sông Bé dài 2.600 km. Hơn 10 nghìn TNXP và bộ đội 559 đã thi công, vận chuyển tuyến đường xăng dầu vô cùng quan trọng này. Nhờ con đường xăng dầu thông thương nên mạch giao thông xăng dầu vẫn chảy mãi dọc Trường Sơn cho đến ngày toàn thắng 1975.

Đáng kể nữa là tuyến đường không, trên địa phận Quảng Bình trong những năm tháng chống Mỹ. Năm 1971, sân bay dã chiến Khe Gát (Tuyên Hóa) được hình thành. Bộ đội không quân đã ém máy bay MiG21 ở đây và xuất kích, tiêu diệt được 2 hàng không mẫu hạm của Mỹ tại biển Lý Hòa và Đồng Hới. Đó là chiến công có một không hai trong lịch sử chiến tranh nhân dân ở Quảng Bình.

Máy bay MiG 21 trên hàng không mẫu hạm Mỹ (USS Intrepid) tại New York
Nguồn ảnh: H. Warren


Hơn 20 năm trong chiến tranh chống Mỹ, mảnh đất Quảng Bình chịu nhiều bom đạn giặc nhưng lại là mảnh đất có nhiều tuyến đường nhất để đưa hàng, vũ khí, con người đến với chiến trường miền Nam. Đó là một kỳ công, một di sản văn hóa và lịch sử oai hùng của nhân dân Quảng Bình và của dân tộc, một niềm tự hào sáng chói của hôm qua, hôm nay và mai sau.

Con đường Trường Sơn 50 năm trước ấy trên đất Quảng Bình ngày nay không ngừng đổi mới. Đường rải thảm nhựa phẳng lì, suốt từ Bắc chí Nam, cả hai nhánh Đông và Tây Trường Sơn. Nó vừa là công trình giao thông, nối liền hai miền Nam – Bắc, vừa là công trình tránh lũ lụt của tất cả các phương tiện giao thông cơ giới đi qua miền Trung, nếu ở đây ngập chìm trong nước .

Ngày 19/5 tới đây, Quảng Bình sẽ tưng bừng tổ chức lễ kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Binh đoàn Trường Sơn và mở đường Hồ Chí Minh huyền thoại. 50 năm, đâu chỉ có một con đường Trường Sơn mà còn có nhiều con đường mang tên Bác hướng ra tiền tuyến, vì thống nhất Tổ quốc Việt Nam quang vinh, đi qua mảnh đất này. Nó đã đi vào lịch sử, vào văn hóa nghệ thuật vào tiềm thức con người như một dấu ấn không thể phai mờ


Nguồn: Những tuyến đường ra trận trên đất Quảng Bình. Hồ Ngọc Diệp, An Ninh Thế Giới, CAND 20/04/2009. Minh họa của DCVOnline.


 Đọc những bài khác trong mục Thành tích của ĐCSVN

danchimviet.info

Advertisements

Posted in Chien Tranh Viet Nam | Leave a Comment »

►Công an bắt Lê Quốc Quân để đạt chỉ tiêu cuối năm!

Posted by hoangtran204 trên 29/12/2012

 

Lại bị bắt rồi

 Theo blog Người Buôn Gió

Tí Hớn ngồi xem ti vi, nó loáng thoáng nghe mẹ điện thoại gì với ai dưới nhà. Lúc mẹ lên, Tí Hớn hỏi:

– Mẹ ơi! Bố lại bị bắt rồi à?

Mỗi lần bố bị thế, nhà toàn không cho Tí Hớn biết, nhưng Tí Hớn nhạy cảm, nó cứ kết nối chuyện bố không về, rồi nét mặt mọi người âu lo nhắc đến bố, là nó đoán được việc gì xảy ra. Những lần như thế nó không nghịch ầm ĩ nữa. Nó lấy đồ chơi xếp hình cặm cụi ghép hình, cắm cúi để không ai biết mặt nó đang thế nào.

Lê Quốc Quân có ba đứa con, Quân bị chính quyền bắt đi, bắt lại nhiều. Không biết hôm nay những đứa con của Quân thế nào?

Hôm bị bắt ở phiên toà xử sơ thẩm Cù Huy Hà Vũ,  đứng vỉa hè bên này đường. Khi an ninh mặc thường phục ra đuổi, Quân không chịu đi, còn đứng lại cãi lý, thế là bị xốc nách, túm cổ lôi về công an quận Hoàn Kiếm vì tội gây rối trật tự công cộng, công an khám nhà ngay tức thì. Lạ thật, mình thấy khối vụ gấy rối TTCC nhưng chưa thấy vụ nào bị bắt mà khám nhà, bọn đua xe máy bị bắt đầy vì tội ấy, có bao giờ bị khám nhà đâu. Dường như công an thích khám nhà những người như Lê Quốc Quân lắm thì phải.

Ngày 27/11/ năm ngoái, mình bị tóm về Lộc Hà. Lát sau thấy Quân cũng được công an chở đến. Nhưng Quân không vào chỗ mình đang bị giữ như mọi người, nó bị đưa vào phòng nào khuất mắt mọi người luôn. Ngay sau đó mình cũng bị một chiếc xe con chở về số 6 Quang Trung làm việc với an ninh điều tra. Hoá ra nó cũng bị về đấy nốt. Hè năm nay cơ quan an ninh điều tra Hà Nội đưa giấy triệu tập mình lên làm việc vào một ngày chủ nhật, Quân cũng bị thế. Mình không đi, chủ nhật mình về quê, Quân ở nhà thì an ninh đến mời, cũng không đi. Thực ra thì giấy triệu tập đấy để mình không lượn ở phố phường, chứ làm việc gì đâu. Mình biết thế nên về quê, an ninh gọi điện bảo lên làm việc, mình nói – tôi đã về quê rồi ông còn gọi làm gì, tôi ra gặp ông làm việc thì thế nào trên đường về cũng đi qua phố phường Hà Nội đấy. Anh an ninh nghe thế cũng xuôi – ừ ông ở quê thì thôi. Lát sau Quân gọi, thì ra cái anh an ninh lúc điện thoại cho mình là anh ta đang ở nhà Quân.

Mình bỗng chợt nghĩ, sao mà mình cả nó lại hay được một cơ quan chiếu cố cùng một lúc.

Từ đó mình quan sát và phát hiện thêm một điều, những thanh niên theo dõi Quân cũng chính là những thanh niên theo dõi mình. Họ có khoảng 6 người, được một người trung niên đi xe ga chỉ huy. Cứ 3 người này theo mình, 3 người kia theo Quân suốt cả mùa hè đến mùa thu, thậm chí từ hè năm ngoái đến hè năm nay.

Đến khi Quản em trai của Quân bị bắt, thì tốp theo dõi Quân lại là tốp mới. Còn mình thì không thấy bị theo gì nữa. Hôm thứ bảy vừa rồi Quân tìm mình tâm sự, kể rằng hôm nay không ai đi theo tôi hay sao, hoặc tôi mắt kém chả nhìn thấy gì. Mình làm chút quan sát không thấy ai bám Quân chặt, hoặc có thể họ chỉ bám từ xa. Mình bảo.

– Thôi thế ông sắp vào rọ rồi. Giờ không bị theo bám nữa, tức là hồ sơ đã kết thúc, chỉ còn chờ ngày bắt thôi. Ông liệu cách tính đi. Về dẹp sổ sách, làm đơn bỏ công ty, xin quyết toán thuế rồi vào nhà thờ mà tĩnh tâm một năm.

Quân kể nhiều lý do, về gia đình, công việc, con cái, Quân không thể đi ẩn lì một chỗ. Quân nói.

– Chúng nó truy thu về thuế, tôi trả tiền cho nhiều người để lấy ý kiến, những việc chi trả như thế thì có lấy được hoá đơn của họ đâu. Giờ bọn nó cứ tìm người ta uy hiếp, có người nhận tiền mình trả công nhưng không phải biên nhận gì cả, bị ép bởi bọn nó giờ họ nói là không nhận tiền công xá gì cả. Công ty tôi gây dựng bao nhiêu năm, có bao nhiêu dữ liệu về các doanh nghiệp, nó là trí tuệ và công sức thu thập hợp pháp của tôi từ bao năm nay, anh biết không, nếu vào tay người khác họ lấy dữ liệu đó mà lập công ty khác thì họ hoạt động ok. Dữ liệu đó chính là vốn của công ty tôi, vì là công ty làm việc bằng trí óc, nếu quy ra tiền thì không biết là bao nhiêu nữa.

Mình bảo.

– Ông xem vụ Đông Dược Bảo Long, vụ Nguyễn Đức Chi…thì ông rõ, vụ đó hàng triệu đô la cơ. Thôi tôi góp ý thế ông làm thế nào tuỳ ông.

Lúc chia tay, mình thấy Quân có hai bao thuốc lá của hai loại khác nhau. Quân thường không hút thuốc lá, hay thỉnh thoảng vui mới hút một điếu. Mình hiểu Quân đang thế nào, mới quyết định nói thêm.

– Tôi biết ông không sợ tù, nhưng thế này. Ông cũng biết chuyện thuế má này là nhằm vào đâu, đm cái xã hội này sờ ra thì đầy rẫy những công ty có vấn đề về thuế. Nên ông nghe tôi, khi con thú lớn đi mất rồi, những tay thợ săn chả giết hại bọn thỏ, chồn làm gì đâu. Vì sợ động rừng, trong khi mục tiêu của họ là con thú lớn. Họ sẽ chờ đợi con thú lớn quay trở lại, lúc đó có thể họ phải thả những con thú nhỏ để khu rừng lấy lại vẻ yên tĩnh. Chứ họ không bắt được con thú lớn, mang mấy con tép riu về làng mở hội trình công thì người ta cũng cười cho vào mặt. Cố mà qua năm nay, giờ là lúc họ đang nỗ lực hoàn thành mục tiêu, kế hoạch.

Quân ngậm ngùi.

– Tôi sẽ để ý đến ý kiến của ông.

Mình hiểu nó sẽ không nghe lời mình, chấp nhận đương đầu với cuộc chiến không hề sòng phẳng chút nào. Cũng chả trách, mỗi người có một lựa chọn.

J.B: Nguyễn Hữu Vinh: Quả này, thằng nào mà trốn thuế hoặc tham nhũng, thất thoát cỡ 1 tỷ thì tử hình là cái chắc. Luật pháp ta nghiêm minh thế này cơ mà!

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »