Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Hai 17th, 2012

►Ra khỏi đảng

Posted by hoangtran204 trên 17/12/2012

 

Nguyễn Chí Đức chờ nghị quyết của chi bộ

Nguyễn Chí Đức- Bùi Minh Hằng. Ảnh Nguoibuongio
Anh Nguyễn Chí Đức là một trường hợp được bàn tán khá rôm rả trên các mạng và blogger tự do, trong giới viên chức trẻ, sinh viên, học sinh, thanh niên và trí thức. Bức ảnh anh bị tên đại úy công an Minh đạp giày vào giữa mặt ngày 17/7/2011 đã đi vòng quanh thế giới, tố cáo chế độ cảnh sát trị tàn ác lộng hành ở nước ta.

Anh Nguyễn Chí Đức còn có một bí danh là Đông Hải Long Vương – Vua rồng biển Đông – từng lên tiếng tố cáo mạnh mẽ bành trướng Trung Quốc trên blog riêng của anh. Anh cũng lên tiếng mạnh mẽ bênh vực luật sư Cù Huy Hà Vũ và cô Bùi Thị Minh Hằng.

Nguyễn Chí Đức, sinh năm 1976, người gốc Nghệ An, ông nội, ông chú và cha đều là đảng viên cộng sản, có người hy sinh trong chiến tranh. Anh học giỏi, tốt nghiệp Đại học Bách khoa Hà Nội năm 2000, cũng vào đảng CS năm này khi anh 24 tuổi. Anh là người đọc nhiều, suy nghĩ sâu, luyện cho mình tư duy khoa học, độc lập, tự tin – điều khá hiếm trong một môi trường giáo dục nặng về giáo điều, học vẹt, nhồi sọ, như anh từng kể.

Anh làm việc tại trung tâm dịch vụ của công ty Viễn thông Việt Nam, có nhiều quan hệ với khách hàng, cũng tiếp thu thường xuyên nhiều thông tin mọi mặt của thế giới. Anh giao du rộng, có nhiều bạn.

Từ cuối năm 2004, nghĩa là 4 năm sau khi trở thành đảng viên, Nguyễn Chí Đức ngày càng băn khoăn, hoài nghi rồi bất đồng với đảng. Lý do không thiếu. Đại Hội X năm 2006 rồi Đại hội XI năm 2011 càng làm anh thất vọng. Sau này anh tâm sự: «Biến động chính trị trên thế giới quán chiếu theo chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh được coi là đuốc soi đường và kim chỉ nam rõ ràng là không ổn». Anh nhận ra đường lối đó là sai từ trên căn bản học thuyết, ý thức hệ, trong khi tệ nạn tham nhũng bất trị, hoành hành ngang nhiên làm anh thất vọng. Lòng yêu nước thúc đẩy hành động, không thể ngồi im, đứng nhìn khi đảng đã «hèn với giặc, ác với dân».

Thế là anh suy nghĩ, cân nhắc, rồi quyết định dứt khoát: xuống đường!

Vốn làm công việc chuyên môn về viễn thông, anh liền lập blog riêng của mình, mang tên Đông Hải Long Vương, vừa nghiêm cách vừa trào lộng, tự nhận là vua rồng biển Đông. Các bài của anh đều tâm tư với giới thanh niên, với đảng viên trẻ về những băn khoăn lo nghĩ của trai thời loạn, khi Tổ quốc lâm nguy, thù trong giặc ngoài, vì đảng cũng gọi nạn tham nhũng là quốc nạn, là giặc nội xâm. Anh tham gia biểu tình đòi tự do cho Ls Cù Huy Hà Vũ, dấn thân hết mình, giương biểu ngữ, hô khẩu hiệu, đi hàng đầu, tranh cãi với nhân viên an ninh ngăn cản, đàn áp nguời yêu nước.

Họ chụp ảnh anh, ghi tên anh, biết địa chỉ anh, thông báo cho gia đình và cơ quan anh làm việc, ghi tên anh vào sổ đen, coi anh là phần tử nguy hiểm thuộc loại đặc biệt. Tất cả chỉ làm anh thêm kiên định, thêm thương dân, thêm yêu nước, gắn bó hơn với các bạn đồng hành cùng tham gia các cuộc biểu tình còn hơn anh chị em ruột thịt.

Tháng 7 năm 2011, một chục cuộc biểu tình chống bành trướng ngày chủ nhật nổ ra, Nguyễn Chí Đức luôn có mặt; anh và cô Bùi Thị Minh Hằng là hai nhân vật trung kiên nòng cốt của phong trào đang lan rộng.

Sự kiện chấn động xảy ra trưa 17-7-2011 khi 4 tên an ninh hung hãn lôi, kéo, nhấc bổng anh quẳng lên xe lớn của công an, trong khi tên đại úy Minh đạp giày vào giữa mặt anh và trên ngực anh, nét mặt hung tợn như muốn làm thịt anh tức khắc.

Chuyện trở tên nghiêm trọng khi ngay chiều 17/7 giám đốc công an Hà Nội Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh tuyên bố không hề có lệnh đàn áp biểu tình. Sáng 18/7 báo Hà Nội Mới, cơ quan chính thức của thành ủy CS, đăng tin là không có biểu hiện gì chứng tỏ cuộc biểu tình bị đàn áp, ngụ ý không có chuyện công an đạp giày vào mặt người biểu tình.

Đến nước này thì anh đảng viên CS Nguyễn Chí Đức không sao chịu nổi. Trả lời phóng viên ở nước ngoài, anh nói «họ đã chơi đồng chí của họ», họ làm nhục anh đến hai lần, đạp giày vào mặt rồi còn rêu rao anh là kẻ dối trá, bịa ra chuyện ấy. Anh cho rằng thái độ hèn hạ của tay trùm công an CS và bài báo của thành ủy CS đã đẩy mối quan hệ giữa đảng CS với anh «từ trạng thái nghi ngờ, dồn nén đến chỗ bùng nổ». Theo anh, cái đảng này đã hư hỏng đến mức không thể sửa chữa, phục hồi, chỉnh đốn được nữa. Anh nói: «Họ đẩy tôi đến đường cùng ».

Thế là anh quyết định xin ra khỏi đảng. Anh viết lá đơn xin ra đảng ngày 12 tháng 9/2011.

Đơn xin ra đảng CS và bài điều trần của anh về việc này rất nên phổ biến rộng cho toàn đảng được rõ. Lời lẽ chân thật, mực thước, đàng hoàng, có nơi dùng từ dân gian rất ngộ. Bài viết đăng đơn xin ra đảng của anh mang tít: «Như lời chia tay buồn, một đi không trở lại».

Anh nói về những bất công, bất cập, nghịch lý của đảng CS mà bất cứ ai có chút lương tri cũng có thể thấy, không cần phải có hiểu biết gì cao siêu. Anh thấy những quan hệ thiếu minh bạch, thiếu tương xứng của đảng CS ngày càng tệ hại. Anh nhấn mạnh rằng «thâm cung bí sử» của đảng CS còn khốn nạn hơn cả chuyện dân gian. Anh không thể chịu nổi cảnh xa hoa khệnh khạng, ăn tục nói phét của cấp trên. Anh cho rằng hai mươi năm «đổi mới» vừa qua thực chất chỉ là hai mươi năm chụp giựt của đảng CS, tước đoạt thành quả phát triển của người dân, viên chức. Anh cho rằng công an là lực lượng phá hoại đảng CS mạnh mẽ nhất.

Anh yêu cầu đảng ủy và chi bộ đảng CS nơi anh sinh hoạt chấp nhận đơn xin ra đảng này và chấm dứt sinh hoạt đảng của anh trong thời gian sớm nhất. Đến nay anh vẫn còn chờ quyết định của chi bộ nơi anh sinh hoạt.

Nhưng đã quá 3 tháng mà anh vẫn chưa nhận được hồi âm. Họ không thể đuổi việc, cũng không dám đưa ra chi bộ đảng như điều lệ đảng quy định, càng không dám khai trừ anh, sợ gây bất ổn ngay trong nội bộ công ty. Anh vẫn đi làm nghiêm chỉnh, có nhiều bạn hơn, cả ở cơ quan và khắp cả nước; blog Đông Hải Long Vương thêm nhiều bạn đọc.

Anh Nguyễn Chí Đức ra đảng CS, từ biệt đảng CS, cũng giống như hơn 40 triệu đảng viên cộng sản Liên Xô đã nói «Vĩnh biệt Lênin!» là điều tất nhiên phải đến với mọi con người lương thiện, có tư duy lành mạnh. Nghị quyết của Đại hội XI nêu rõ đang có «không ít» đảng viên nhạt đảng, không quan tâm sinh hoạt đảng, bỏ sinh hoạt đảng do khủng hoảng niềm tin, do mất lý tưởng, cần ra sức giáo dục…

Việc câm lặng, chọn cách đối phó giả câm giả điếc chỉ làm nổi bật tình trạng bế tắc của đảng CS Việt Nam.. Chắc chắn đảng bộ CS của công ty Viễn thông Việt Nam có xin ý kiến của Trung ương, của Bộ Chính trị, của Ban Tổ chức Trung ưong Đảng, nhưng các vị này đều bế tắc, chủ trương cứ câm như hến là thượng sách.

Tuy tỏ ra mong đợi quyết định của đảng bộ và chi bộ, trên thực tế Nguyễn Chí Đức càng ngày càng xa đảng CS, anh đã «vĩnh biệt đảng CS», còn nhấn mạnh «một đi không trở lại,» nghĩa là một cuộc ly hôn, một cuộc tuyệt giao nhẹ nhàng, không luyến tiếc.

Anh còn đưa ra sáng kiến lập «Câu lạc bộ Huynh đệ lầm đường lạc lối» để giúp các đảng viên CS, nhất là các đảng viên trẻ, trở về với nhân dân.

Nguyễn Chí Đức đã trở nên một chiến sỹ dân chủ kiên cường, một công dân yêu nước khảng khái, một kẻ sỹ được các anh chị em trí thức quý mến, là người con yêu của nhân dân.

Tác giả ©

 

danchimviet.info

 

Đơn xin ra khỏi Đảng – Như lời chia tay buồn một đi không trở lại

Ý tưởng về CLB Huynh Đệ Lầm Đường Lạc Lối

Vài lời với lãnh đạo công an Sài Gòn trước lời kêu gọi tổng biểu tình ngày 22/7/2012

ĐCSVN rất sợ biểu tình yêu nước. Đó là sự thật!

 

 

Advertisements

Posted in Biểu Tình và Lập Hội | Leave a Comment »

►Đảng dùng công an đàn áp, sách nhiễu người dân, nhưng xum xoe biện hộ cho Trung Quốc

Posted by hoangtran204 trên 17/12/2012

Thêm một hành động sách nhiễu trắng trợn của Nhà nước Việt Nam nhắm vào gia đình tôi

Huỳnh Thục Vy

Tác giả gửi tới Dân Luận

Từ tháng 9 năm 2012, ba tôi là Huỳnh Ngọc Tuấn và tôi đã nhận được thông báo của Human Rights Watch về kết quả giải thưởng Hellmen-Hemmett năm 2012 của HRW. Theo đó, cả hai cha con tôi đều được nhận giải như hai cá nhân độc lập.

Theo lời mời của Human Rights Watch trong thư ngày 7 tháng 11 năm 2012, Huỳnh Trọng Hiếu – em trai tôi sẽ thay mặt hai cha con tôi đến New York nhận giải thưởng trực tiếp từ đại diện của HRW.

Ngày 3 tháng 12, sau một cuộc phỏng vấn ngắn với nhân viên di trú của Tổng lãnh sự Hoa Kỳ ở Sài Gòn, Hiếu được cấp visa với thời hạn một năm.

Ngày 16 tháng 12, Hiếu đến sân bay Tân Sơn Nhất từ 7h tối. Đúng 10h, Hiếu vào làm thủ tục check-in và tiếp đó làm việc tại Cổng xuất nhập cảnh của Hải quan. Tại quầy check-in, một nữ nhân viên đã giữ vé máy bay cùng với passport của Hiếu, rồi gọi cho một nhân viên hải quan khác. Anh này yêu cầu Hiếu vào phòng làm việc.

Hiếu được đưa đến phòng làm việc của Cục QLXNC. Ở đó có nhiều nhân viên hải quan và công an sân bay trong đó có hai người : Thượng tá Phạm Tất Hưng – phó trưởng đồn và Trung úy Tô Văn Nam – cán bộ đồn CACK-TSN. Họ dùng số đông nhân viên để khống chế Hiếu phải ngồi tại chỗ để chờ làm việc, không được rời khỏi ghế. Một người trong số đó thông báo: Hiếu bị cấm xuất cảnh vì yêu cầu của an ninh tỉnh Quảng Nam. Anh ta nói thêm: “Lý do của việc cấm xuất cảnh thì chắc anh cũng đoán ra rồi, nên chúng tôi sẽ không cần nói nữa”.

Rồi Hiếu được đưa đến một phòng làm việc khác .Trong phòng này, có đầy đủ an ninh sân bay, an ninh của thành phố Sài Gòn và an ninh Quảng Nam. Hiếu nhận ra mặt của hai an ninh Quảng Nam vì họ đã từng làm việc với gia đình tôi rất nhiều lần kể cả những lần khám xét, tịch thu tài sản, ra quyết định xử phạt… cùng nhiều an ninh khác

Hiếu yêu cầu các an ninh công khai danh tính và yêu cầu được lấy bút để ghi lại họ tên. Một tên an ninh chỉ tay vào mặt Hiếu với thái độ hăm dọa kiểu côn đồ: “Bây giờ tau không nói tên mày có làm việc không? Mày ở trong phòng này chứ không phải ở ngoài kia đâu mà thích nói gì thì nói nghe chưa!”.

Hiếu phản đối thái độ côn đồ của anh ta: “Tôi làm việc với mấy anh với tư cách là một công dân với cơ quan nhà nước. Các anh là đại diện của cái Nhà nước này, đến đây để làm việc với tôi. Tôi là một công dân, tôi có quyền và tư cách của một công dân, tôi đề nghị các anh công khai họ tên và cư xử đúng mực, đúng nguyên tắc. Ở đây các anh định chơi luật rừng hay luật hiện hành của nhà nước VN?”. Anh ta đứng dậy, trợn mắt chỉ tay sát vào mặt Hiếu : “Ở đây tau thích sử dụng luật rừng mày làm gì tau. Tau cấm mày bước ra khỏi đây, mày làm gì tau”.

Một tên an ninh xưng tên Quân nói với Hiếu: “Chúng tôi sẽ nói luôn cho anh biết lý do tại sao anh không được xuất cảnh. Bởi vì gia đình anh đang trong thời gian bị xử lý vi phạm hành chính mức phạt là 270 triệu đồng nhưng gia đình anh không chịu nộp phạt. Chính vì vậy, chúng tôi không cho anh xuất cảnh”.

Trước thái độ côn đồ của an ninh, Hiếu không tranh cãi thêm, chỉ yêu cầu 2 việc:

1. Giao Quyết định chính thức của Cục quản lý xuất nhập cảnh, trong đó ghi rõ lý do tại sao Hiếu bị cấm xuất cảnh

2. Trả lại toàn bộ giấy tờ liên quan cho Hiếu

Họ trả lời: “Chúng tôi chỉ có biên bản về việc cấm xuất cảnh, còn những vấn đề khác thì chúng ta sẽ làm việc vào ngày hôm khác”.

An ninh đã nhân chuyện ngăn giữ Hiếu tại sân bay để tiến hành một buổi “làm việc” với đầy đe dọa và những hạch hỏi, thẩm vấn vô lý về các vấn đề không có liên quan.

Cuối cùng, sau hơn hai giờ đồng hồ “làm việc” với những tên an ninh hung hăng, vô giáo dục, Hiếu được yêu cầu lên “làm việc” vào sáng hôm sau ngày 17 tháng 12 theo giấy hẹn. An ninh đã giao cho Hiếu một Biên bản cấm xuất cảnh. Hiếu được ra về nhưng Hộ chiếu đã bị tịch thu.

Sáng nay, ngày 17 tháng 12, Hiếu đã không lên làm việc với họ theo “giấy hẹn” vì xét thấy không cần thiết.

Tất cả những diễn biến trên thêm một lần nữa là bằng chứng cho bản tính côn đồ của an ninh, chứng tỏ thái độ căm thù và sự sách nhiễu liên tục của an ninh Cộng sản Việt Nam đối với gia đình tôi.

Xin thông báo với cộng đồng mạng những thông tin này để quý vị hiệp thông, chia sẻ với gia đình chúng tôi vì những đàn áp mà chúng tôi đang phải đối mặt.

Huỳnh Thục Vy
Buôn Hồ, ngày 16 tháng 12 năm 2012

bien_ban.jpg

Tác giả gửi tới Dân Luận

*Innova gửi lúc 17:47, 17/12/2012 – mã số 74851

Một tên an ninh xưng tên Quân nói với Hiếu: “Chúng tôi sẽ nói luôn cho anh biết lý do tại sao anh không được xuất cảnh. Bởi vì gia đình anh đang trong thời gian bị xử lý vi phạm hành chính mức phạt là 270 triệu đồng nhưng gia đình anh không chịu nộp phạt. Chính vì vậy, chúng tôi không cho anh xuất cảnh”.

Cứ cho như điều này có lý đi, thì bên công an cũng nên khoanh vùng đối tượng chịu phạt, tôi nghĩ vậy. Thí dụ quy định bố mẹ bị phạt thì con cháu trong phạm vi 3 đời bị dính lây, hay quá lắm là 9 đời như tru di cửu tộc từ thời xưa.

Có rõ ràng vậy thì công dân Huỳnh Thục Vy có thể cử người khác ngoài tầm dính chùm để đặng đi lãnh giải, chứ như vậy thì éo le quá.

Nhân tiện tôi thấy Pháp luật Việt Nam lắm lúc linh động khó lường. Thí dụ kê khai tài sản chống tham nhũng thì không lôi vợ chồng con cháu vào, nhưng xử phạt hành chính thì chi li từng đối tượng. Quả thật chính sách thật nhân đạo, đối với “đày tớ” và “ông chủ” có khác nhau.

*

Innova gửi lúc 17:47, 17/12/2012 – mã số 74851
Một tên an ninh xưng tên Quân nói với Hiếu: “Chúng tôi sẽ nói luôn cho anh biết lý do tại sao anh không được xuất cảnh. Bởi vì gia đình anh đang trong thời gian bị xử lý vi phạm hành chính mức phạt là 270 triệu đồng nhưng gia đình anh không chịu nộp phạt. Chính vì vậy, chúng tôi không cho anh xuất cảnh”.

Cứ cho như điều này có lý đi, thì bên công an cũng nên khoanh vùng đối tượng chịu phạt, tôi nghĩ vậy. Thí dụ quy định bố mẹ bị phạt thì con cháu trong phạm vi 3 đời bị dính lây, hay quá lắm là 9 đời như tru di cửu tộc từ thời xưa.

Có rõ ràng vậy thì công dân Huỳnh Thục Vy có thể cử người khác ngoài tầm dính chùm để đặng đi lãnh giải, chứ như vậy thì éo le quá.

Nhân tiện tôi thấy Pháp luật Việt Nam lắm lúc linh động khó lường. Thí dụ kê khai tài sản chống tham nhũng thì không lôi vợ chồng con cháu vào, nhưng xử phạt hành chính thì chi li từng đối tượng. Quả thật chính sách thật nhân đạo, đối với “đày tớ” và “ông chủ” có khác nhau.

——————————————————————————

Ban Tuyên giáo TW và Bộ Thông tin & Truyền thông họp Giao ban báo chí

(Sáng thứ Ba, 11-12-2012, trích phần liên quan Biển Đông)

2

Nguyễn Thế Kỷ (Phó ban Tuyên giáo TƯ): Cái việc mà cái tàu Bình Minh 02 bị đứt cáp ấy. Thì cái việc này là việc mà hai cái tàu giã cào của Trung Quốc chạy phía sau gây đứt cáp, chứ không phải là cắt cáp. Cái chuyện này chúng ta đã nói với nhau rồi. “Cắt” hay là “đứt” cáp thì hai cái chuyện này bản chất nó khác nhau, bằng hai cái động tác nó khác nhau, và bản chất nó khác nhau. Ở đây không phải là chúng ta sợ chúng ta nói chệch đi, mà thực sự nó là như thế.

Và để các đ/c có đầy đủ thông tin, một cách rất là chính xác, đầy đủ, toàn diện, thì chúng tôi đã mời đại diện Bộ Ngoại giao để nói chuyện với các đ/c. Cùng với anh Lương Thanh Nghị, thì còn có đại diện bên Bộ của bên Bộ Ngoại giao và đ/c Bộ trưởng nữa, đến và nói chuyện …

Và chúng tôi thiết nghĩ là các cơ quan chủ trì báo chí đã dày công như thế, đã mời như thế, đã đến báo cáo với các đ/c, thì các đ/c phải tuân thủ. Đây là nguyên tắc.

 

Thưa các đ/c là chúng tôi xin nhắc lại thế này này, cái Giao ban báo chí, là trước hết, là lãnh đạo Ban, Bộ, Hội giao ban với lãnh đạo cơ quan báo chí, hoặc là đ/c đó được ủy quyền của lãnh đạo, đó là một. Thứ hai, là giao ban với đảng viên, là lãnh đạo cơ quan báo chí. Đây là nguyên tắc, không có gì thay đổi cả. Và do đó, khi đã có sự chỉ đạo rồi, thì chúng ta phải chấp hành. Còn nếu các đ/c có ý kiến báo lưu thì các đ/c có thể đề đạt tại giao ban hoặc bằng văn bản. Còn … khi đã … chấp hành, không có chuyện gì khi chúng tôi hỏi, mà các đ/c đã đồng ý rồi, có nghĩa là các đ/c phải thực hiện nghiêm túc. Đây là yêu cầu bắt buộc. Đây là yêu cầu bắt buộc. Thế thì chúng tôi xin nói thể này:

Cái việc làm đứt cáp và cắt cáp thì đã nói như thế rồi, thế mà trong tuần vẫn có những báo vẫn nói … Tôi xin nói rằng là … trong cái giao ban vừa rồi ấy, thứ Ba vừa rồi ấy, tôi phê bình cái chỗ cái báo PetroTimes của anh Nguyễn Như Phong. Nhưng mà ngoài ra còn có một số cơ quan báo chí khác nữa … như là … khi nãy cái báo cáo có dẫn ra ấy.

Thì thưa các đ/c là … có một cái điểm mà tại sao … ở thời điểm này chúng ta phải đưa hết sức chính xác, kín kẽ là vì sao? Năm nay kỷ niệm tròn 5 năm, Quốc hội Trung Quốc có cái chủ trương thành lập thành phố Tam Sa. Và một số lực lượng ấy, … đương nhiên có cả những người họ rất là yêu nước, cũng có lòng tự hào dân tộc, nhưng mà đương nhiên cái cách thể hiện của họ thì cũng có những cái bức xúc. Mà … mà mà … bằng cái … cái cái … cái gọi là cái tình cảm cá nhân, thì họ tổ chức đi tụ tập, … và đi biểu tình. Và thưa các đ/c là … cái việc mà đi … tụ tập biểu tình này í, thì trên Facebook ấy, có cái trang Nhật ký yêu nước … hô hào nhau để đi biểu tình. Dân làm báo, Dân luận, blog Biệt kích xa xứ, thì tán phát lời kêu gọi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược vào ngày mùng 9 tháng 12. Như vậy là có điện thoại, nhắn tin cho nhau, và trên Facebook, trên các trang mạng xã hội, trên blog các nhân có lời nhắn như thế. Thế mà đã chỉ đạo như thế rồi, mà lại vẫn còn …

Tôi nói là như Lao động, … thế thì nêu một cái tít là “Trung Quốc ngày càng hiếu chiến”. “Chiến” ở đây là khác, phải không ạ, nó là khác.

Rồi thì là … cái Pháp luật TPHCM thì là “Tàu cá Trung Quốc cắt cáp tàu Bình Minh 02”. Là “cắt cáp”.

Rồi thì VNExpress đưa tin là “Tàu Bình Minh 02 bị cắt cáp địa chấn” và đưa cả clip “Tàu Trung Quốc ngang ngược vi phạm lãnh hải”, gọi là “Cắt cáp địa chấn của Việt Nam”, năm 2011.

Rồi “Vụ tàu Bình Minh 02 bị cắt cáp, Trung Quốc vu cáo Việt Nam”, Việt Nam pờ-lớt (Vietnam +). Rồi là báo điện tử Kiến thức Net đưa lại. Cái báo điện tử Kienthucnet.vn này là của Liên hiệp các Hội khoa học và kỹ thật VN, hôm nay không biết là có đ/c Phan Trung Mậu, đại diện cho Liên hiệp có đi dự đây không ạ, cơ quan chủ quản? Cái tờ báo này mới được lập năm 20 … 12 này, nhưng mà vừa rồi có một số cái sai phạm, nên việc này mà … sai phạm mấy lần.

Rồi là là … là “Tập đoàn Dầu khí quốc gia VN phản đối tàu Trung Quốc cắt cáp Mình Minh 02”, lại vẫn Việt Nam pờ-lớt.

Rồi là “Vụ cắt cáp Bình Minh 02: ăn cướp la làng”, TTXVN nêu và báo Đất Việt đưa lại. Và ở đây hôm nay có chị Trang đây chúng tôi xin nói thế này: chị Trang về báo cáo với anh Lợi, chúng tôi sẽ có công văn gởi cho tổng giám đốc TTXVN. Thế thì cái Việt Nam pờ-lớt có phải là đơn vị báo chí của TTXVN hay không, mà lại đưa không theo sự chỉ đạo? Thứ hai là lại ngay TTXVN thì vẫn có một bài viết nói rằng là “Vụ cắt cáp tàu Bình Minh 2, vừa … à ăn cướp la làng”. Mà cái bài này TTXVN đưa, Đất Việt đưa lại.

Rồi thì “Trung Quốc cắt cáp Bình Minh 02 có ý đồ gì?” Kiến thức Nét lấy lại của Đất Việt. “Sau vụ cắt cáp Bình Minh 02, Việt Nam cần có chính sách hỗ trợ đối tác”, Năng Lượng VN, chuyên san của anh Nguyễn Như Phong. (Có tiếng phụ nữ nói xen vào: Không phải đâu ạ, tờ Năng lượng VN khác tờ Năng lượng Mới). À vâng, vâng xin lỗi. Và cái mục Báo chí Toàn cảnh của Đài Truyền hình VN sáng Chủ nhật ngày mùng 9 tháng 12 thì xin thưa các đ/c là … trong cái Chủ nhật trước, thứ Bảy, Chủ nhật trước và cái thứ Bảy, Chủ nhật tuần vừa rồi ấy, thì thưa các đ/c là các lực lượng chức năng, đặc biệt là công an, (bất ngờ hạ giọng thì thào)kể cả quân đội, thì các đ/c biết là căng lực lượng ra, để mà ngăn chặn, ngăn cản tụ tập đông người. Tất nhiên chúng ta cũng thông cảm với bà con bức xúc, nhưng nếu mà số người mà tụ tập quá đông ấy, thì sẽ bất lợi, thậm chí là có thể đảo chiều, cho an ninh chính trị và trật tự xã hội của mình. Cho nên các đ/c đã căng lực lượng ra, thì cái Báo chí Toàn cảnh của Truyền hình VN đưa …đưa … đưa … điểm báo. Anh lại không phải là “điểm”, anh lại nhấn lại, đưa lại các cái báo khác, và cộng dồn lại thì cái thời lượng của nó là mấy phút. Thì thưa các đ/c phải nói là nó cũng làm cho cái … cái người nghe, người xem người ta cảm thấy tự nhiên là bức xúc, mà đúng vào cái buổi sáng mà lực lượng của ta đang còn căng ra ở TPHCM, Hà Nội … và một số đơn vị khác. Thì đây là một cái việc mà chúng tôi thấy là …

Hôm qua thì thưa các đ/c là không biết bên Bộ, bên Hội thế nào, còn bên Ban ấy, thì đ/c Trưởng ban phê bình cái vụ Báo chí Xuất bản và Xuất bản (? … không nghe rõ), là:

 Tại sao lại là … lại là đã chỉ đạo như thế rồi, mà để các báo lại lọt lưới lần này nhiều như thế. Tôi tuần vừa rồi thì tôi có đi công tác ở các địa phương, lịch làm việc rất là căng, cho nên tôi không thể theo dõi hàng ngày được, hàng giờ được, nhưng mà trường hợp của “Báo chí Xuất bản” vừa rồi mà hôm qua tôi đã phê bình thì không thể trách được nhá.    

Mặt khác đấy, là khi đã có sự chỉ đạo như thế, thì các cơ quan báo chí đã không chấp hành, thì … theo chỉ đạo của đ/c Trưởng ban đấy, thì sau (nghe không rõ) … này, Cục Báo chí và Xuất bản sẽ có một cái công văn gửi cho từng cơ quan báo chí đó và cơ quan chủ quản, đề nghị kiểm điểm là tại sao đã cung cấp thông tin, đã có sự chỉ đạo định hướng mà vẫn như thế. Thì thưa các đ/c là thế này này, chúng ta không phải là cái chuyện là không cho biểu tình là chúng ta sợ Trung Quốc … không phải! Nếu suy nghĩ như thế thì thấy hết sức đơn giản, và thậm chí có thể nói là … ngây thơ. Không ai sợ ai cả! Nhưng mà cái sự việc không cần thiết, chưa đến mức phải … phải tụ tập đến mức như thế. Thưa với các đ/c là cái cách của Trung Quốc như thế mà … thì sẽ vẫn còn rất nhiều, đại loại như thế sẽ còn rất nhiều, sẽ còn tiếp tục diễn ra. Tất nhiên là đấu tranh thì bằng ngoại giao vẫn là chủ yếu, chứ còn khi mà dùng các giải pháp khác là bất đắc dĩ. Và thưa với các đ/c là ngay cả đấu tranh về mặt pháp lý thì chúng ta cũng còn phải tích lũy các cái hồ sơ, các cái dữ liệu, các cái cơ sở pháp lý để … thật chắc, chứ không phải bỗng chốc một cái là có thể đưa ra tòa án quốc tế, hay là trọng tài quốc tế, kinh tế quốc tế … Không phải!

Rồi thì … cái giải pháp mà nói là, là gọi là … cuối cùng ấy, gọi là dàn quân ra để mà đánh nhau, thì đấy là cái giải pháp mà thưa các đ/c chí là giải pháp gọi là … gọi là đến mức là không thể có một cái cách nào khác nữa. Không thể có một cái cách nào để cứu vãn. Chứ còn hay ho gì cái chuyện là đánh nhau, để rồi rồi con em hai bên đều đổ máu, rồi thì tiêu … tiêu … tốn sức người sức của, máu xương. Cái điều đó là cái điều … cái giải pháp đó gọi là cái giải pháp gọi là bất đắc dĩ, cuối cùng, chứ không phải là sợ. Sợ thì không sợ! Ông cha ta đã không sợ thì chúng ta cũng không sợ gì cả! Nhưng có điều là chúng ta tìm mọi cách để chúng ta xử lý vấn đề cho nó … nó giảm đi, để mà giảm bức xúc, giảm … đi, giảm đối đầu, giảm căng thẳng. Đó là chiến lược!

Thế thì báo chí chúng ta ấy, trong cái thời điểm mà nước sôi lửa bỏng như thế thì chúng ta phải biết cách … nước sôi thì bớt lửa đi. Thì chúng ta lại cứ … đút củi vào, đun cho lửa bốc lên, thì như vậy là không nên. Thì chúng tôi cho rằng là đây có sự chỉ đạo rồi. Có định hướng rồi, có chỉ đạo rồi, cung cấp thông tin rồi, mà anh không chấp hành thì dứt khoát là xử lý. Thì chúng tôi đề nghị là lần này là xử lý cả về mặt đảng, cả về mặt bên nhà nước. Bên nhà nước thì chúng tôi đề nghị anh Lai, cùng các anh lãnh đạo Bộ, các vụ cục chức năng củng cố hồ sơ, để rồi có thể xử phạt hành chính.

Nhưng mà cái chuyện … dăm ba triệu đồng đó không quan trọng lắm, nên tôi đề nghị xử lý cả về mặt là tư cách đảng viên, của anh, anh không chấp hành, chúng tôi sẽ xử lý. Về phía đảng, chúng tôi sẽ làm như thế. Và chúng tôi sẽ báo cáo với tổ chức đảng, và cái cơ quan chủ quản ở đó biết cái chuyện này.

Thì thưa các đ/c là chúng ta không thể để cái chuyện là đã như thế, cung cấp thông tin (?) như thế rồi. thế mà vẫn không chịu là … chấp hành. Trong giao ban á, thì anh hỏi đủ thứ, chúng tôi mời anh. Nhưng mà đến khi đã kết luận rồi thì phải chấp hành, đây là nguyên tắc. Thì đây là cái việc mà chúng tôi muốn … thực ra thì không muốn là … thực ra căng thẳng với nhau. Nhưng mà đến lúc đã nói với nhau là thống nhất với nhau rồi thì phải thực hiện. Chứ không thể có cái chuyện là ông chẳng bà chuộc, mỗi anh nói một phách. Và một số cơ quan báo chí mà chúng tôi nêu mà có tần suất vi phạm nhiều lần ấy, thì đề nghị lại phải xử lý nghiêm túc và phải có hình thức xử lý kỷ luật …

* Ghi chú: 2 đoạn âm thanh ở trên là trích một phần trong cuộc giao ban.

nguon   anhbasam.wordpress.com

—————————

►Chúng ta cần lên danh sách và nêu chi tiết “công trạng” các quan chức VN “bị lộ” trong cuộc chạy đua tiếp tay cho bọn đế quốc Trung Cộng xâm lăng VN?

NỔI ĐIÊN! 11h15′: Một độc giả thân thiết, là nhà báo, vừa cho biết “những báo nào đưa tin trung quốc ‘cắt cáp’ tàu Bình Minh mà không viết là “vô tình gây đứt cáp” đều bị xử lý về mặt Đảng đối với người có liên quan, trong đó có TTXVN”.

Chúng tôi liền tìm hiểu thông tin này từ 2 nhà báo thân thiết khác, đều có cương vị trong hai tòa báo lớn, thì được khẳng định chính xác, và cho một danh sách kha khá các báo bị xử lý, gồm: Petrotimes, Lao Động, Tuổi trẻ, Pháp luật TP, VNE, Kiến thức, Đất Việt, Vietnam+, …

Có thể phải tìm hiểu thêm mấy chữ “xử lý về mặt đảng” để lần ngược về nơi xuất phát lệnh này, phải chăng đó là Ban Tuyên giáo cùng Đinh Thế Huynh?

Điều này còn liên quan tới thông tin bữa qua chúng tôi đã đưa về việc nghe nói Bộ Ngoại giao có triệu đại sứ đế quốc Trung Cộng tới để trao công hàm phản đối và chủ trương công bố tin này, nhưng Ban Tuyên giáo thì lại chỉ đạo chỉ đưa tin có gửi công hàm thôi.

Có lẽ đã tới lúc chúng ta cần lên danh sách và nêu chi tiết “công trạng” các quan chức VN “bị lộ” trong cuộc chạy đua tiếp tay cho bọn đế quốc Trung Cộng xâm lăng VN?

11h27′ – Độc giả “Binhloanvien” bình: “Nếu Đinh Thế Huynh xử lý các tờ báo đưa tin Trung cộng cắt cáp thì tất cả cộng động mạng hãy kêu gọi xử lý tên bán nước này … ”

14h40′ – Tiếp tục thông tin chi tiết hơn về vụ “kỷ luật” các báo:

Sáng qua, trong cuộc Giao ban báo chí hàng tuần, tại Ban Tuyên giáo TƯ, dưới sự chủ trì của lãnh đạo ban này và bộ 4T (Thông Tin Truyền thông), các báo đã được nghe “lên lớp”, đại ý là tại sao đã có chủ trương chỉ nói là tàu TQ lỡ làm đứt cáp thôi, mà có một số báo lại đưa là nó cố tình cắt cáp, để gây ra kích động nhân dân biểu tình.

Trong số các báo này có mấy báo bị phê nặng là Lao động, Pháp luật TPHCM, Tuổi trẻ …

Họ còn được nghe giảng giải là không khéo rồi chiến tranh nổ ra, con em chúng ta lại hy sinh xương máu không cần thiết như năm 1979 … (không biết có nói: “chúng ta” sẽ mất mát những gì đã kiếm chác được?). 

Bộ 4T sẽ lên danh sách các báo, sẽ có những hình thức kỷ luật, trong đó có cả kỷ luật đảng. Danh sách mà trưa nay đưa một phần có thể là sơ bộ được trích dẫn trong cuộc giao ban sáng qua, cần chờ danh sách chính thức và hình thức kỷ luật, người bị kỷ luật.

Chủ trì các cuộc giao ban này thường là phó ban Nguyễn Thế Kỷ và thứ trưởng Đỗ Quý Doãn; đương nhiên, đứng đằng sau, trước hết là trưởng ban  Tuyên Giáo Trung Ương Đinh Thế Huynh, ủy viên BCT, quyền cao hơn hẳn bộ trưởng 4T Nguyễn Bắc Son ủy viên TƯ, (Phó trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam)

https://anhbasam.wordpress.com

—————

Phụ lục

1. Đinh Thế Huynh,

Nhà văn Phạm Thị Hoài, trong một bài báo năm 2012,  (http://www.procontra.asia/)  từng nêu thắc mắc về sự hiện diện của các website sau đây; theo đó mỗi lãnh tụ trong BCT, đều có một website với tiểu sử, và các tin tức hàng ngày liên quan đến họ!

http://dinhthehuynh.blogspot.com

http://dinhthehuynh.com

2. Nguyễn Bắc Son, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thái Nguyên, Phó trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam.

Tóm tắt tiểu sử Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Nguyễn Bắc Son

3.  Đỗ Quý Doãn

4. Nguyễn Thế Kỷ

http://tuyengiao.vn

Lãnh đạo các Vụ chức năng Ban Tuyên giáo Trung ương

Posted in Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Công an vẫn tiếp tục theo dõi và canh giữ nghiêm ngặt nhà của hầu hết 42 công dân đã ký trong văn bản ngày 27.7

Posted by hoangtran204 trên 17/12/2012

Tôi tiếp tục tố cáo!

Lê Hiếu Đằng

Theo blog Người Lót Gạch

ngày 10.10.2012

Trên thềm nhà hát lớn TPHCM
Ai nhào vào giật xé biểu ngữ?
Kiến trúc sư Nguyễn Trọng Huấn bị xô ngãSau cuộc mitting sáng ngày chủ nhật 9.12 trước nhà hát TP tôi được thêm thông tin là chính quyền đã dùng lực lượng thanh niên áo xanh từ trong sảnh nhà hát ùa ra[có lẽ là công an giả dạng và được mai phục từ trước] xô đẩy những người đứng trên bực thềm cao nhất làm cho nhiều người ngã trong đó nặng nhứt là trường hợp kiến trúc sư NGUYỄN TRỌNG HUẤN, một trỉ thức tên tuổi trong ngành kiến trúc, bị ngã sấp sau cú đẩy thô bạo của một thanh niên áo xanh lực lưỡng. Chị THƠ, vợ anh và nhiều người người khác đỡ anh lên. Mặc dầu rất đau nhưng vẫn khôi hài trấn an chị THƠ và mọi người “Không sao tôi té có kỹ thuật mà” [có lẽ anh té như các cầu thủ bóng đá?]. Mọi người lo vì cách đây vài tháng anh mới bị đột quỵ. Vì vậy trước cuộc mitting chị THƠ và bạn bè can ngăn anh nhưng anh vẫn cương quyết tham gia mitting. Thái độ dấn thân của một người trí thức lớn tuổi mới gương dậy sau cơn đôt quỵ làm ai cũng xúc động, còn nhà cầm quyền và lực lượng đàn áp thì không. Tôi quen anh HUÂN trong những buổi sinh hoạt tại CAFÉ THỨ BẢY của nhạc sĩ DƯƠNG THỤ, một địa điểm văn hóa đúng nghĩa hiếm hoi của tp HCM. Thế mà chính quyền TP đã dẹp nó mà không có một lý do nào chính đáng cả.Trường hợp anh HUỲNH TẤN MẪM là một vụ vi phạm gia cư một cách bất hợp pháp: sau khi thoát ra khỏi nhà thì một lực lượng CA hùng hậu ập vào nhà hùng hổ đi thẳng lên lầu quát hỏi “Mẫm đâu, có cửa thoát hiểm không?”. Vợ anh Mẫm thật sự hốt hoảng vì thật tình chị không biết anh đã ra khỏi nhà. Anh đã đi lặng lẽ chẳng ai biết…Đặc biệt chiều tối hôm thứ bảy 15.12 và sáng chủ nhật 16.12, nhà của hầu hết 42 công dân đã ký trong văn bản ngày 27.7 nhà đều bị CA canh giữ nghiêm ngặt. Ai có công việc đi ra khỏi nhà đều bị ít nhất 2 CA hộ tống. Riêng Lê công Giàu, Trần quốc Thuận, và tôi đi trên taxi cũng bị 4 CA ngồi trên 2 xe honda theo dõi suốt. Đến bến xe chợ BếnThành, anh Giàu xuống để đi xe buýt về nhà, hai tay vẫn bám theo, anh Giàu vốn là người rất hiền lành cũng phải nổi nóng la to giữa bến xe “Mấy anh nầy sao theo dõi người biểu tình chống TQ, các anh là người TQ hay VN?”. Thấy không ổn, các “bạn dân” lùi lũi rút êm. Lê công Giàu, một người kiên cường trong ngục tù trước đây nay vẫn kiên cường như ngày nào. Đối với Huỳnh Tấn Mẫm, cũng bị CA theo kỹ, cuối cùng bí thư đảng, CQ, CA , trong đó có CA TP “mời” đi ăn phở, uống café . Vẫn luận điệu cũ rich “chưa phải lúc biểu tình, mitting; coi chừng kẻ xấu lợi dụng v.v…” và cuối cùng họ cũng hỏi anh Mẫm “Anh có còn định đi biểu tình nữa không?”. À ra thế, cuối cùng họ cũng ló đuôi ra: họ sợ biểu tình. Anh Mẫm khẳng khái: “Bao lâu TQ còn gây hấn, lấn chiếm tôi còn đi biểu tình”.

Riêng trường hợp nhà báo Nguyễn Quốc Thái là khá nghiêm trọng: trên đường đi lễ nhà thờ sáng chủ nhật 16.12, bị mấy CA ép và đạp té, tạo ra môt tai nạn giao thông giả tạo để buộc anh Thái về CA Q3, thu hết giấy tờ, một thời gian sau mới để anh Thái về. Còn một thủ đoạn mờ ám nữa là rúng ép, đe dọa vợ con và các thành viên trong gia đình cũng như nơi làm việc, trong đó vô nhân đạo nhất là đến đe dọa trường GIÁO DỤC CHUYÊN BIỆT KHAI TRÍ NƠI NƯƠNG TỰA CỦA HƠN 100 EM TRẺ TỰ KỶ do BS HuỳnhTấn Mẫm sáng lập và phụ trách. Rõ ràng những hành động ngăn chặn, trấn áp nêu trên đối với những người tham gia các cuộc biểu tình, mitting chống bành trướng Bắc kinh là đi ngược lại ý chí, nguyện vọng của nhân dân TP, là xem thường lợi ích của đất nước, xem thường nền độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của VN.

Điều cuối cùng tôi xin nói ở đây là dù đứng trước bạo lực, cường quyền nào anh em chúng tôi cũng không nao núng,lùi bước vì một khi đã dấn thân là chấp nhận hy sinh. Một người bạn đã nói với tôi nửa đùa nửa thật “Tòa án vùng 3 chiến thuật của chính quyền Saigon lên án tử hình anh nhưng anh coi chừng người thi hành án lại là chính quyền mà anh, bạn bè anh và biết bao người đã đổ xương máu mới có nó…”. Cả trong trường hợp như vậy tôi vẫn chấp nhận vì sự tồn vong và vận nước của Tổ Quốc VN, vì tương lai con cháu chúng ta sau nầy.

TP HCM ngày chủ nhật 16.12.2012.
LÊ HIẾU ĐẰNG

———————–

Tuyên bố phản đối hành vi trấn áp thô bạo vi phạm pháp luật, xâm phạm nghiêm trọng Quyền Công Dân

h111.jpgÔng Huỳnh Tấn Mẫm, đeo kính đứng giữa ảnh, tại cuộc biểu tình hôm Chủ Nhật ngày 9/12/2012Chúng tôi, Huỳnh Tấn Mẫm, Tương Lai, Hồ Ngọc Nhuận, Lê Công Giàu, Lê Hiếu Đằng, những người ký tên vào Thông báo TỔ CHỨC MÍT TINH PHẢN ĐỐI NHỮNG HÀNH ĐỘNG GÂY HẤN CỦA NHÀ CẦM QUYỀN TRUNG QUỐC được tổ chức vào ngày 9.12.2012 tại quảng trường Nhà hát Thành phố, cực lực phản đối những hành vi thô bạo vi phạm pháp luật của các lực lượng công an và chính quyền địa phương tại những Phường và Quận nơi chúng tôi cư trú và nơi tổ chức mít tinh.

Việc tổ chức mít tinh phản đối hành động gây hấn ngày càng nghiêm trọng của nhà cầm quyền Bắc Kinh, nhằm biểu thị ý chí bảo vệ chủ quyền quốc gia về lãnh thổ và lãnh hải là một việc hết sức cần thiết, đáp ứng nguyện vọng của đông đảo các tầng lớp nhân dân, nhân sĩ trí thức và thế hệ trẻ Thành phố. Đó là hành động yêu nước quang minh, chính đại. Chúng tôi đã công khai nêu rõ mục đích của cuộc mít tinh, khẩu hiệu đấu tranh, ngày giờ và địa điểm trong THÔNG BÁO ngày 7.12.2012. Thông báo này cũng đã gửi đến ông Bí thư Thành ủy, ông Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đề nghị chỉ đạo các ngành hữu quan hỗ trợ để cuộc mít tinh phản đối hành động gây hấn và những thủ đoạn nham hiểm của nhà cầm quyền Trung Quốc diễn ra trong trật tự, tạo thành một sức mạnh của khối đoàn kết toàn dân, hỗ trợ cho cuộc đấu tranh ngoại giao của Nhà nước.

Trong buổi tiếp chúng tôi, thay mặt cho lãnh đạo Thành phố, ông Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh Lê Minh Trí đã nghe chúng tôi trình bày rõ ràng, minh bạch lý do chúng tôi thực hiện quyền công dân đã được ghi trong Hiến pháp và đã nêu rõ trong Đề nghị của 42 nhân sĩ trí thức gửi đến lãnh đạo Thành phố ngày 27.7.2012 về việc tạo điều kiện để chúng tôi thực hiện quyền công dân, biểu tình biểu tỏ ý chí kiên quyết chống hành động gây hấn, lấn chiếm, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải của Việt Nam. Ông Phó Chủ tịch đã hiểu rõ mục đích, nội dung, khẩu hiệu, địa điểm và ngày giờ tổ chức cuộc mít tinh và cũng đã có thái độ chia sẻ với chúng tôi.

Đáng tiếc là, thay vì hỗ trợ chúng tôi thì chính quyền lại ra sức ngăn cản để không cho cuộc mit tinh biểu thị lòng yêu nước, chống Trung Quốc xâm lược được tiến hành một cách ôn hòa và trật tự. Nhiều thủ đoạn không quang minh chính đại đã được diễn ra theo một kịch bản trấn áp được thực thi một cách thô bạo. Nghĩ rằng, tóm bắt những người đề xướng cuộc mít tinh không cho họ đến quảng trường Nhà hát Thành phố thì cuộc mít tinh sẽ tan. Hoàn toàn không phải vậy.

Diễn biến của tình hình cho thấy, nếu không có năm chúng tôi thì cuộc mít tinh vẫn diễn ra với một khí thế mạnh mẽ, biểu thị sức mạnh của đông đảo các tầng lớp nhân dân Thành phố, đặc biệt là của thanh niên và giới nhân sĩ, trí thức, không một thế lực đen tối nào ngăn cản được. Điều này cho thấy nếu vẫn cứ trấn áp, bắt bớ, đe dọa và khủng bố thì sẽ chỉ như lửa đổ thêm dầu, làm cho tình hình Thành phố mất ổn định, hình ảnh cả đất nước xấu thêm lên trước con mắt công minh của bạn bè quốc tế.

Theo kịch bản trấn áp để phá bỏ cuộc mít tinh, cả năm chúng tôi đều bị lực lượng công an, dân phòng và chính quyền địa phương nơi chúng tôi cư trú bao vây từ sáng sớm. Chỉ có Huỳnh Tấn Mẫm là thoát khỏi sự vây bắt của công an và chính quyền địa phương đến được quảng trường Nhà hát Thành phố, bốn người còn lại đều bị ngăn chặn, trong đó ba người bị ép buộc không được ra khỏi nhà, một người bị chặn bắt một cách thô bạo trên đường đi, áp tải về trụ sở Phường và đã có Tuyên bố phản đối ngay trong ngày 9.2.2012 với những dẫn chứng cụ thể.

Nhiều người khác ngoài năm chúng tôi cũng đã bị vi phạm quyền tự do công dân như ông Cao Lập, cựu tù chính trị Côn Đảo, ông Huỳnh Kim Báu, nguyên Tổng Thư ký Hội Trí thức Yêu nước Thành phố Hồ Chí Minh và nhiều người khác nữa, bị ép buộc không được ra khỏi nhà hoặc bắt phải quay về nhà khi đang đi trên đường mà không có bất cứ một văn bản pháp luật nào được công bố ngoài việc tùy tiện bắt giữ, ngăn cản, tùy tiện xông vào nhà án ngữ không cho ra khỏi nơi cư trú.

Các hành động trên đã vi phạm trắng trợn quyền công dân được ghi trong Chương V của Hiến pháp, Điều 68: “Công dân có quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về nước theo quy định của pháp luật”. Điều 69: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”. Điều 71: “Công dân có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khoẻ, danh dự và nhân phẩm. Không ai bị bắt, nếu không có quyết định của Toà án nhân dân, quyết định hoặc phê chuẩn của Viện kiểm sát nhân dân, trừ trường hợp phạm tội quả tang. Việc bắt và giam giữ người phải đúng pháp luật. Nghiêm cấm mọi hình thức truy bức, nhục hình, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của công dân”. Điều 73: “Công dân có quyền bất khả xâm phạm về chỗ ở. Không ai được tự ý vào chỗ ở của người khác nếu người đó không đồng ý, trừ trường hợp được pháp luật cho phép”.

Chà đạp lên luật pháp, các hành vi thô bạo nói trên cần phải bị trừng trị và cần phải chấm dứt. Chúng tôi yêu cầu ông Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh kiểm tra và có giải pháp thích đáng đối với những cán bộ phạm pháp, vi phạm quyền công dân đối với chúng tôi.

Chúng tôi kêu gọi công luận trên cả nước hãy lên án hành động trấn áp người biểu tình khi họ thực hiện quyền công dân đã được ghi trong Hiến pháp để biểu tỏ lòng yêu nước, phản đối hành động của nhà cầm quyền Bắc Kinh gây hấn lấn chiếm lãnh thổ và lãnh hải thuộc chủ quyền của ta.

Kiên quyết đấu tranh chống lại hành động gây hấn và mọi thủ đoạn thâm hiểm, lừa mị của nhà cầm quyền Bắc Kinh.

Phát huy truyền thống quật cường, bất khuất của dân tộc, mỗi người Việt Nam hãy đứng lên chống lại bọn xâm lược, cảnh giác trước mưu mô của chúng.

Tổ quốc trên hết và trước hết!

TP Hồ Chí Minh ngày 10.10.2012

Huỳnh Tấn Mẫm
Tương Lai
Hồ Ngọc Nhuận
Lê Công Giàu
Lê Hiếu Đằng

Posted in Biểu Tình và Lập Hội | Leave a Comment »

►28.12.2012 sẽ xử phúc thẩm 3 bloggers Sài Gòn: Điếu Cày, Tạ Phong Tần và Anh Ba Sài Gòn

Posted by hoangtran204 trên 17/12/2012

28.12.2012 sẽ xử phúc thẩm 3 bloggers Sài Gòn: Điếu Cày, Tạ Phong Tần và Anh Ba Sài Gòn

 

Theo Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam

VRNs (16.12.2012) – Gia Lai – Tòa án nhân dân tối cao, tại Sài Gòn, sẽ xử phúc thẩm 3 bloggers Sài Gòn là Điếu Cày-Nguyễn Văn Hải, Công lý sự thật-Tạ Phong Tần, và Anhbasaigon-Phan Thanh Hải, sáng ngày 28.12.2012 tới đây tại Sài Gòn.

Phóng viên chúng tôi hỏi bà Dương Thị Tân, người nhà của ông Nguyễn Văn Hải và được bà cho biết, đến trưa hôm qua, 15.12.2012, gia đình bà vẫn chưa nhận được thông báo chính thức nào của Tòa án về phiên xử phúc thẩm. Cô Tạ Minh Tú và Tạ Khởi Phụng, hai người em của cô Tạ Phong Tần cũng cho biết chưa nhận được thông báo. Bà Liên, vợ ông Phan Thanh Hải cũng chưa nhận được thông báo.

Chỉ một mình blogger Uyên Vũ là nhận được lệnh triệu tập của tòa án đến dự phiên xử phúc thẩm, ngày 28.12.2012, với tư cách là nhân chứng.

Bà Liên cho biết thêm, chỉ mới được gặp ông Phan Thanh Hải lần đầu tiên, sau phiên xử sơ thẩm, ngày 04.12.2012 vừa qua. Bà Liên cho biết, ông Phan Thanh Hải đang bị giam tại số 4 Phan Đăng Lưu. Ông có gầy đi nhiều, nhưng vẫn khỏe. Ông bị cao huyết áp, nhưng trại giam không cho bà Liên gởi thuốc.

Cách đây ít ngày, cô Tạ Minh Tú cũng cho VRNs biết, cô Tạ Phong Tần bị giam ở Chí Hòa. Hiện rất cần thuốc chuyên trị, nhưng trong nhà tù không có. Gia đình mang thuốc đến thì giám thị không cho nhận, bắt phải làm đơn xin gởi. Khi cô Tú làm đơn xong, nộp, thì giám thị lại bảo phải do cô Tạ Phong Tần làm đơn thì mới chấp nhận, nhưng không được gặp cô Tần, nên cô Tú không thể nhắn tin được.

Đây là cách làm việc không nhằm phục vụ nhân dân. Xin lưu ý, đến giờ phút này, cô Tạ Phong Tần và các bloggers Điếu Cày, Anhbasaigon chưa phải làm phạm nhân, vì bản án chưa có hiệu lực, nên họ còn đầy đủ quyền công dân theo luật định, nên việc gây khó khăn, không cho những người bị tạm giam được nhận thuốc để bảo đảm sức khỏe là cố tình xâm hại đến tính mạng của công dân.

Chúng tôi xin nhắc lại, ngày 24.09.2012 vừa qua, Tòa án nhân dân Sài Gòn, do thẩm phán Vũ Phi Long chủ tọa, đã xét xử 3 bloggers này một cách qua loa, một vụ án giam giữ người hơn một năm, mà chỉ xét xử trong một buổi sáng – từ 08:00 đến 13:17 – với một bản án nặng nề cho bloggers Điếu Cày-Nguyễn Văn Hải: 12 năm tù, Công lý sự thật-Tạ Phong Tần: 10 năm, Anhbasaigon-Phan Thanh Hải: 4 năm tù giam theo khoản 2 điều 88, BLHS, về tội tuyên truyền chống nhà nước XHCN.

Một phiên tòa xét xử công khai, nhưng cấm tất cả mọi người tham dự, kể cả những người thân của những nạn nhân của vụ án là bà Dương Thị Tân, em Nguyễn Trí Dũng (con blogger Điếu Cày), các cô Tạ Minh Tú, Tạ Khởi Phụng. Nhiều bloggers hâm hộ 3 bloggers này đến dự phiên xử sơ thẩm cũng bị ngăn cản và bị bắt giam hơn 8 tiếng là nhà thơ Bùi Chát, Nguyễn Hoàng Vi, Binh Nhì, Aduku, anh Trực vườn rau Lộc Hưng…

Ngay sau phiên tòa, các tổ chức Quan sát Nhân quyền, Ân xá quốc tế, Nhà báo không biên giới và nhiều tổ chức quốc tế khác đồng loạt lên án bản án bất công. Trước đó Hạ viện Hoa Kỳ đã đưa ra một Nghị quyết lên án các điều luật 79 và 88 của BLHS Việt Nam, vì đã vi phạm nhân quyền nghiêm trọng.

Mới đây, ngày 10.12.2012, nhân ngày Quốc tế Nhân quyền, Tổ chức Nhân quyền Việt Nam đã trao giải khôi nguyên nhân quyền năm 2012 cho ba phụ nữ Việt Nam, trong đó có cô Tạ Phong Tần.

PV.VRNs

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »