Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Một 21st, 2012

►Thầy Đinh Đăng Định bị án tù 6 năm chỉ vì bài viết: Những Nhận thức cá nhân về tình hình đất nước

Posted by hoangtran204 trên 21/11/2012

Đảng hổng thích bài viết này, nên đã sai công an nhân dân bắt, và chánh án phạt tù 6 năm.

Trên Facebook, có bài viết  của tác giả Gió Lang Thang như sau:

Gọi điện cho bé Thảo, con thầy giáo Đinh Đăng Định; nghe nó kể chuyện mà nổi đóa.
Phiên tòa hèn hạ chỉ diễn ra một giờ đồng hồ với 3 mẹ con,  1 bị cáo, 1 luật sư xót xa và hơn 100 thằng CA.
Lúc thầy Định tố cáo chúng đánh đập, bức cung, bắt thầy viết theo những gì chúng đọc thì chúng kéo bàn để không ai nghe rõ tiếng.

Kết thúc một vở kịch hèn hạ, (chánh án) Nguyễn Văn Bường đọc lời y án 6 năm. Thầy vẫn kiên định rằng mình vô tội, lên tiếng tố cáo tội ác của chúng.

Lúc đưa ra xe, thầy ngoái loại nhìn vợ con thì bị chúng dùng dùng cui đánh như đánh heo, xô lên xe.
Vợ con thầy bị chúng bắt lại; chỉ biết gào bố.

Cảm phục một người thầy.

Nguồn  Gió Lang Thang

danluan.org (repost)

————————————

 

Chủ tọa phiên tòa: “Đinh Đăng Định ‘hạn chế về nhận thức’”

Theo BBC Vietnam

21-11-2012

Ông Đinh Đăng Định, giáo viên Hóa ở tỉnh Đắc Nông, đã bị tòa giữ nguyên mức án sơ thẩm là sáu năm tù trong phiên phúc thẩm vừa kết thúc sáng nay thứ Tư ngày 21/11.

Ông Định bị kết tội ‘Tuyên truyền chống Nhà nước’ theo điều 88 Bộ Luật hình sự.

‘Chỉ muốn đóng góp’

Từ Đắc Nông, vợ ông Định là bà Đặng Thi Dinh, người đến dự phiên tòa cùng hai con và em gái ông Định, nói với BBC rằng ông Định vẫn nói trước tòa rằng ông không có tội.

“Anh ấy nói là không có tội gì cả và tòa phải thả tự do cho ông ấy,” bà Dinh thuật lại lời ông Định, “Đó là quyền con người theo công ước quốc tế nên không ai có quyền cấm.”

Tuy nhiên, tòa đã không chấp nhận lý lẽ tự bào chữa của ông Định, bà cho biết, vì tòa cho rằng ‘anh Định hạn chế về nhận thức’.

“Những người nào không nhận thức được thì tòa vẫn phải tuyên phạt theo như bản án cũ thôi. Những người chống lại Nhà nước thì sẽ bị xử theo điều luật Tuyên truyền chống Nhà nước,” bà Dinh thuật lại lời vị chủ tọa phiên tòa.

Trước đó ông Nguyễn Thanh Lương, luật sư của ông Đinh Đăng Định, đã nói với BBC rằng thân chủ của ông chỉ có thể được giảm án nếu chịu thừa nhận tội.

Vợ ông Định cho biết gia đình sẽ tiếp tục khiếu nại bản án lên giám đốc thẩm.

“Những người nào không nhận thức được thì tòa vẫn phải tuyên phạt theo như bản án cũ thôi. Những người chống lại Nhà nước thì sẽ bị xử theo điều luật Tuyên truyền chống Nhà nước.”

» Bà Đặng Thị Dinh, vợ ông Định, thuật lại lời chủ tọa phiên tòa

“Chồng tôi là một nhà giáo hết lòng vì sự nghiệp. Anh ấy không có suy nghĩ gì chống phá đất nước cả mà chỉ muốn đóng góp cho Nhà nước thôi,” bà Dinh trả lời khi được hỏi về nguyên nhân hành động của ông Định.

Bà cho biết là sau khi phiên tòa kết thúc và ông Định được đưa trở lại xe tù thì ‘công an đã đẩy anh ấy vào thùng xe, xô anh ngã và lấy dùi cui đập vào đầu’.

“Con tôi gào thét lên là công an đánh người, công an đánh bố tôi,” bà kể và cho biết phiên tòa sáng nay có sự hiện diện đông đảo của hàng trăm công an nổi lẫn chìm.

Theo bà thì phiên tòa đã kết thúc nhanh gọn chỉ trong vòng 45’.

Suy nghĩ ‘không phù hợp’

Trao đổi với BBC sau phiên xử, luật sư Nguyễn Thanh Lương cũng xác nhận phiên tòa diễn ra từ 7h30 cho đến 8h15 thì kết thúc.

Lý do tòa xử chóng vánh như thế, theo ông Lương, là về nguyên tắc phúc thẩm thì tòa chỉ xem xét những vấn đề do bị cáo đặt ra.

“Hội đồng xét xử cho rằng ông Định đã có hành vi. Bản thân ông Định cũng thừa nhận có hành vi làm ra tài liệu và lưu hành chúng nhưng ông Định cho rằng những việc đó không vi phạm pháp luật,” luật sư Lương nói.

Ông Lương cho biết phần tự bào chữa của bị cáo về các công ước quốc tế đã bị tòa cắt ngang vì cho rằng ‘đó là suy nghĩ của riêng ông Định và không phù hợp’.

“Ông Định có tư tưởng đa nguyên đa đảng, đòi sửa điều 4 Hiến pháp, đòi phi chính trị trong giáo dục, đề cao xã hội dân chủ,” ông Lương giải thích, “Hội đồng xét xử cho rằng không phù hợp và đi ngược lại đường lối của Nhà nước và pháp luật.”

“Nếu nói sự thật thì nguyên do ông Đinh Đăng Định ra tòa hôm nay là vì ông ấy dám sử dụng Internet để bày tỏ những ý kiến mà chính phủ không muốn người dân nghe thấy.”

» Phil Robertson, phó giám đốc khu vực châu Á của tổ chức Theo dõi nhân quyền

“Tòa cho rằng bản án sơ thẩm đúng quy định pháp luật nên giữ y án là 6 năm tù,” ông nói thêm.

Tuy nhiên ông Lương cũng nói có sự mâu thuẫn giữa luật pháp Việt Nam hiện hành vốn xem tư tưởng của ông Định là không phù hợp với công ước quốc tế vốn xem đó là điều bình thường.

Về trình tự tố tụng, luật sư cho biết ‘đảm bảo hơn so với phiên tòa xử các blogger trước đây khi mà các luật sư bị hạn chế bào chữa và bị cáo cũng không nói được lời sau cùng.’

Ông nói ông có 15’ để trình bày lập luận bào chữa cho ông Định.
Về việc khiếu nại lên giám đốc thẩm, ông nói ông đã giải thích với gia đình là làm được nhưng ‘không có tác dụng gì’.

Phản ứng quốc tế

Sau khi bản án được công bố, ông Phil Robertson, phó giám đốc khu vực châu Á của tổ chức Theo dõi nhân quyền đã lên tiếng rằng ‘việc truy tố như thế đã làm dấy lên những quan ngại cơ bản về ý định của Việt Nam đối với quyền tự do bày tỏ trên Internet’.

“Nếu nói sự thật thì nguyên do ông Đinh Đăng Định ra tòa hôm nay là vì ông ấy dám sử dụng Internet để bày tỏ những ý kiến mà chính phủ không muốn người dân nghe thấy,” ông Robertson nói trong một thông cáo.

“Lẽ ra ông ấy không thể bị bắt bởi vì tất cả những gì ông ấy làm là thực hiện quyền cơ bản là tự do bày tỏ ý kiến,” ông nói, “Đinh Đăng Định giống như một con cờ domino bị đánh đổ trong một chiến dịch có hệ thống của chính quyền Việt Nam nhằm bịt miệng những người dám chỉ trích bằng cách nhốt họ trong lao tù trong thời gian dài.”

Thầy giáo môn Hóa: Đinh Đăng Định đang bị công an hỏi cung

 Viết bài đóng góp cho đảng và nhà nước như thế này, sao lại phải ngồi tù:

 
Dưới đây là bản đánh máy, bản viết tay của bài này đã giao cho cơ quan an ninh chính trị nội bộ Daknong ngày 25-10-2010.
 
Dakrlap – Daknong, ngày 25-10-2010.
 
Đinh Đăng Định

SUY NGHĨ CÁ NHÂN (TÓM TẮT) THỂ THEO YÊU CẦU CỦA CƠ QUAN AN NINH CHÍNH TRỊ NỘI BỘ TỈNH DAKNONG

Do giới hạn hiểu biết về tình hình đất nước, khả năng bản thân, thời gian quá eo hẹp (khoảng 2 ngày) để trình bày những vấn đề lớn tầm quốc gia quả là không thể đối với một giáo viên hóa học THPT là tôi trong bối cảnh này. Với tinh thần hợp tác tôi cố gắng trình bày tóm lược những suy nghĩ của mình về các vấn đề sau đây, theo yêu cầu của Cơ quan An Ninh Chính Trị Nội Bộ Daknong.

  1. Bô xít Tây Nguyên,
  2. Hiện tình xã hội Việt Nam,
  3. Dân chủ – đa nguyên, đa đảng cho Việt Nam,
  4. Điều 4 – Hiến pháp (1992),
  5. Phi chính trị hóa quân đội, công an, giáo dục-đào tạo.

VÀI NÉT ĐẠI CƯƠNG

Việt Nam hiện nay có dân số khá đông, khoảng 86 triệu (chưa kể số người Việt hải ngoại), những con người cần mẫn, giàu lòng vị tha; đất nước ở địa lý thuận lợi; có tiềm năng của một nước lớn và giàu có, giữ địa vị quan trọng trên thế giới.

Dù vậy, chúng ta (VN) cho đến nay vẫn là một quốc gia gia nghèo nàn, lạc hậu tốp cuối của thế giới. Mâu thuẫn đau lòng đó là câu hỏi thường trực trong lòng mỗi con dân nước Việt trước một tương lai chưa hứa hẹn ở thế kỷ 21.

Những chênh lệch về mức sống và trình độ phát triển của các dân tộc là hậu quả của điều kiện địa lý, tài nguyên thiên nhiên và đặc biệt là cách thức tổ chức xã hội. Tổ chức xã hội tốt hay xấu có thể làm thay đổi hẳn số phận của một đất nước, một dân tộc. Thế giới đã chứng kiến nhiều quốc gia mặc dù đất đai ít, tài nguyên thiên nhiên nghèo, nhờ có tổ chức xã hội tốt đã vươn lên (Nhật Bản là ví dụ rất gần với Việt Nam); bên cạnh đó nhiều quốc gia được thiên nhiên ưu đãi về tài nguyên, sau nhiều chục năm xây dựng vẫn quằn quại trong nghèo đói, đồng hành với tài nguyên cạn kiệt…Chúng ta càng ý thức được việc tổ chức xã hội có vị trí đặc biệt quan trọng như thế nào khi so sánh lợi tức của người Nhật gấp tới hơn 40 lần người Việt (đây mới chỉ là con số về GDP!). Sự thua kém, tủi hổ này buộc người VN phải tự suy xét về bản thân mình, tìm lối đi cho mình, cho phép ta tin rằng nếu tổ chức lại giang sơn đất nước một cách khoa học, hiệu quả thì người Việt Nam chúng ta chắc chắn sẽ thoát khỏi nghèo hèn (gồm cả đói ở một bộ phận mỗi khi có thiên tai giáng xuống vùng đó) hiện nay và đủ sức vươn lên.

Nhưng chúng ta đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội rồi.

Cơ hội lớn nhất là chế độ thực dân sụp đổ sau chiến tranh thế giới II, cơ hội giành độc lập và vươn lên đã bị bỏ lỡ! Nội bộ quốc gia – dân tộc bị chia rẽ sâu sắc, lên án nhau, mạt sát nhau và tiêu diệt nhau khi có cơ hội và tìm mọi cơ hội! Chính nó tạo ra sự rạn nứt trong lòng quốc gia – dân tộc, thật khó có thể hàn gắn. Kết quả cuối cùng là chúng ta thu được chế độ chính trị Cộng Sản Toàn Trị (độc tài, đảng trị) cho đến tận bây giờ! Trong khi đó, các dân tộc khác dù tốn rất ít xương máu, thậm chí không, cũng đã có độc lập và còn xây dựng xã hội dân chủ từ nhiều chục năm qua. Vì thế mà họ đã bỏ xa chúng ta!

Ngày nay, nhân dân cùng cực và chán ngán chế độ sinh ra chán nản với cả quê hương đất nước mình, đất nước đã kiệt quệ, tụt hậu và bế tắc. Nguy cơ thua kém vĩnh viễn là nguy cơ mất nước trở thành thách thức đang hiện hữu. Nhưng, quốc gia không mang lại hạnh phúc, niềm tự hào và hy vọng vươn lên không sớm thì muộn sẽ bị giải thể theo quy luật đào thải – chọn lọc và phát triển một lẽ tự nhiên.

Con đường thoát khỏi bế tắc để vươn lên là DÂN CHỦ – ĐA NGUYÊN VÀ NHÂN QUYỀN. Dân chủ là động lực phát triển; đa nguyên tự nó tôn trọng mọi khác biệt trong xã hội làm xã hội càng phong phú và thực hiện hòa giải dân tộc sau những xung đột đẫm máu; nhân quyền phát huy sinh lực, nguồn lực, sáng kiến và ý kiến mỗi cá nhân trong cộng đồng dân tộc và đặc biệt là tôn vinh con người.

Nhìn lại, nguyên nhân dẫn đến những rạn nứt mà nước ta phải gánh chịu chính là vì chúng ta không đầu tư đủ tư duy để nhận diện những vấn đề trọng đại đặt ra cho mình và tìm hướng giải quyết. Chúng ta thiếu hẳn một DỰ ÁN CHÍNH TRỊ QUỐC GIA phù hợp với thời đại và hoàn cảnh của đất nước. Cuối cùng người đồng bào, con lạc cháu hồng đã tàn sát lẫn nhau vì ý thức hệ không phải của mình mà sự tàn sát còn đẫm máu hơn, bảo vệ say sưa hơn ở các dân tộc khởi xướng ra nó, thảm bại thay!

Bài học đau đớn đó, dứt khoát chúng ta từ bỏ đầu óc độc quyền lẽ phải, tôn trọng sự khác biệt, đối thoại, thảo luận và thỏa hiệp trong tinh tần tương kính với thái độ lương thiện, xây dựng từ nhận thức rằng người VN rang buộc trong một than phận chung rằng, nếu đất nước giàu mạnh, cuộc sống khá hơn và tất cả chúng ta được kính trọng; ngược lại nếu đất nước ta nghèo nàn, lạc hậu, đói khổ tất cả chúng ta đều bị coi thường bất kể ta thuộc xuất xứ tôn giáo nào, đảng phái chính trị nào hay theo chủ nghĩa gì. Trong hoàn cảnh bi đát ấy, điều tốt nhất cho một người cũng là điều tốt nhất cho mọi người và ngược lại.

I. VẤN ĐỀ BÔ-XÍT TÂY NGUYÊN

Tôi hoàn toàn ủng hộ bản kiến nghị được khởi thảo bởi các nhà trí thức yêu nước và tinh hoa của đất nước, gồm 10 chữ kỹ khởi thảo của các thành viên IDS (cũ) và nhóm BVN đã loan tải trên BVN, tuanvietnam.net… Trong bản văn này tôi không viết thêm nữa.

Tôi đã ký ở số thứ tự 629.

II. HIỆN TÌNH ĐẤT NƯỚC

Nổi lên trên hết vấn đề hệ trọng nhất của xã hội VN hiện nay là SỰ BẤT CẬP, theo nhà giáo lão thành Phạm Toàn ở Hà Nội, một thành viên của BVN. Gồm:

  1. Bất cập về hiểu biết. Tầng lớp trí thức trong nước hiện nay hoàn toàn lạc hậu không biết làm gì cho Tổ Quốc sống lại dẫn đến bất cập về tổ chức đất nước nên có tổ chức mà KHÔNG hiệu quả mọi mặt.
  2. Bất cập về luật pháp. Luật gốc là hiến pháp đầy bất cập, đang đòi hỏi phải làm lại. Các bộ luật trong khi thực hành đều gặp mâu thuẫn hoặc sai hoặc không đầy đủ. Nếu có luật nào đúng thì cũng không thực thi đầy đủ do hệ thống quan chức tòa án, công chức hành chính đã bất cập sẵn…
  3. Bất cập về trình độ văn hóa tối thiểu của một dân tộc trong một thời đại văn minh dẫn tới bất cập về tâm lý sẵn sàng xây dựng Tổ Quốc rạng rỡ, thể hiện ở sự vô cảm của mọi người, thiếu trách nhiệm với chính mình, bản chất con người đang bị lưu manh hóa theo cách cynical của quan chức chỉ giỏi nói- mà nói cũng không giỏi – sểnh ra là hối lộ, chạy chọt, đút lót, luồn lách! Trách nhiệm công dân bị lột bỏ.

Với ba bất cập này, xã hội VN hiện tại rơi vào tình trạng mất dần kiểm soát, mạnh ai nấy giành từ quan tới dân đều hối hả vội vã vơ vét về như là ngày mai không còn sống để vơ vét nữa, rõ nhất là các tấm gương của hệ thống quan chức tham nhũng mà hàng ngày các báo “lề phải” cũng không thể che dấu!

Trước hiện tình xã hội VN đang rối ren, bất cập, hậu quả thật khôn lường thể hiện trên các mặt kinh tế, chính trị, văn hóa xã hội, an ninh quốc gia bị đe dọa từ nhiều phía; đạo đức xã hội, đạo lý băng hoại. Tôi hoàn toàn đồng ý với kiến nghị (nếu được) của nhà giáo Phạm Toàn để giải thoát tình hình đất nước hiện nay.

Nếu có một Hội Nghị Quốc Gia – Đồng Bào, như Hội Nghị Diên Hồng để hòa giải – hòa hợp dân tộc, sẽ trình kiến nghị:

  1. Thành lập hội đồng luật pháp viết lại Hiến Pháp cho 100 đến 1000 năm của nước Việt tương lai xây dựng Tổ Quốc mà không cần thay đổi hay sửa chữa nhiều, đủ sức trưng cầu ý dân cả nước.
  2. Thành lập ở các cấp, các ngành… mỗi hội đồng kiểm điểm công khai có trách nhiệm báo cáo công khai mọi ưu khuyết điểm của các tổ chức, mọi tầng lớp nhân dân đều biết, đều nghe trong khoảng thời gian chí ít là từ 30-4-1975 đến nay.
  3. Thành lập Hội Đồng Quốc Gia về kinh tế, nghiên cứu và đưa ra đường lối phát triển kinh tế đất nước, sao cho đảm bảo chắc chắn rằng: Người học ở bậc phổ thông(trước hết) không mất tiền; người bệnh đến bệnh viện không mất tiền ở hệ thống công lập, nhà nước quản trị.

III. DÂN CHỦ – ĐA NGUYÊN, ĐA ĐẢNG CHO VN

Trước hết xin trích phát biểu gần đây của ông Ôn Gia Bảo, thủ tướng Trung Quốc:

Dân chủ và tự do là khát khao và ý chí của nhân dân không gì có thể ngăn cản. Kẻ đi theo thời đại sẽ phát triển; kẻ đi ngược thời đại bị đào thải” (hết trích).

Tự do dân chủ là giá trị căn bản mà loài người tranh đấu với thiên nhiên, với chính mình trải hàng ngàn năm mới có được. Dân chủ nhất quyết không thể do ai ban phát.

Tổng thống lập quốc của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, ngài Thomas Jefferson nói: “Chính phủ lập ra không phải để ban phát tự do, mà để bảo vệ nó”. Tình trạng không có tự do dân chủ ở VN thể hiện: Luật báo chí không cho phép tư nhân ra báo. Rõ ràng vi hiến. Các-Mác ông tổ của học thuyết CNXH và CNCS nói: “Đối lập với báo chí tự do là báo chí bị kiểm duyệt”; ông còn nói báo chí bị kiểm duyệt là ”con quái vật được văn minh hóa, cái quái thai được tắm nước hoa”.

Điều 19 công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị,(1966 của LHQ, VN ký công nhận 1982) viết rằng:

  1. Mọi người đều có quyền giữ quan điểm chính trị của mình mà không ai có quyền can thiệp vào.
  2. Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm cả quyền tự do tìm kiếm, nhận và truyền đạt mọi tin tức, ý kiến, không phân biệt ranh giới, hình thức tuyên truyền như: truyền miệng, viết, in… hay các phương tiện truyền thông khác tùy theo sự lựa chọn.

Điều 69 – Hiến Pháp 1992 nước CHXHCNVN thừa nhận tự do ngôn luận,tự do báo chí, tự do biểu tình, tự do lập hội,đoàn… theo quy định luật pháp.

Luật báo chí đã vi hiến và đi ngược với giá trị tự do dân chủ căn bản; luật biểu tình không có chứng tỏ nhà nước CHXHCNVN vi phạm chính hiến pháp mà mình làm ra.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng còn nói: ”Kiên quyết không tư nhân hóa báo chí dưới mọi hình thức và để cho bất kỳ tổ chức, cá nhân nào lợi dụng, chi phối báo chí để phục vụ lợi ích riêng gây tổn hại cho đất nước”.

Thực tế, chế độ chính trị VN đã chống lại các giá trị nhân bản tự do dân chủ xét trên phương diện báo chí là sự thật không thể bác bỏ!

Thực tế không thể chứng minh được tự do báo chí, báo chí tư nhân gây tổn hại cho đất nước. Rằng, bất kỳ hành vi nào gây tổn hại cho đất nước đều không thể dung tha cho dù xuất phát từ cá nhân, tập thể, hay đảng phái chính trị nào kể cả là đảng cầm quyền. Người ta – những người cộng sản đang cầm quyền ở đất đất nước VN này đã quên rằng, chính lãnh tụ Hồ Chí Minh của đảng cộng sản VN của họ đã nói rằng: “dân chủ là để cho người dân được mở mồm nói”. Ông muốn nói tới con người dân cụ thể, chứ không phải đại từ nhân dân chung chung. Chỗ để nói có văn hóa chính là báo chí.

Nhà văn, triết gia Pháp Voltaire(1694-1778) từng nói (đại ý): Tôi không tin những điều anh nói, nhưng tôi sẵn sàng hy sinh bảo vệ quyền anh được nói. Vâng, thật sự là văn hóa của xã hội có tự do ngôn luận.

Cần phải nói thêm rằng, từ 1936 – 1938 tờ Dân Chúng (báo cộng sản) và 11 tờ báo tư nhân khác đều tán thành tự do dân chủ và đòi ân xá các chính trị phạm ở Đông Dương. Chẳng lẽ ngày nay, chế độ chính trị cộng sản lại kiểm soát đồng bào mình gay gắt hơn cả bọn thực dân Pháp hay sao? Nguy cho dân tộc quá!

Lịch sử sự sụp đổ các chế độ chính trị độc tài ở Đông Âu là bài học máu thịt cho ĐCS, thiết nghĩ các đảng viên cao cấp của ĐCS VN và ban lãnh đạo cần rút tỉa bài học là: vì đảng hay vì quốc gia – dân tộc. Cuộc sống đã và đang đặt ra một đòi hỏi chế độ chính trị Dân Chủ – Đa Nguyên mà hệ quả hiển nhiên là đa đảng chính trị như một tất yếu của lịch sử để giải quyết các vấn đề có tính quyết định của đất nước hiện tại và mai sau.

Dân Chủ – Đa Nguyên với nền tảng là tư tưởng đa nguyên, chủ nghĩa đa nguyên. Nó tiếp nhận, chứa đựng mọi sự khác biệt về ý thức, ý thức hệ càng gia tăng tính phong phú cho xã hội, xã hội càng giàu có về văn hóa.

Trong môi trường xã hội dân chủ – đa nguyên, các đảng phái sẽ cạnh tranh lành mạnh, cùng phát triển thân thiện, thay vì cạnh tranh kiểu “địch ta”, tiêu diệt đẫm máu như từng xảy ra trong lịch sử hơn 60 năm qua; sẽ là thảo luận, đối thoại tiến tới đồng thuận quốc gia trên những nét chung nhất: hiến pháp, luật pháp, an ninh quốc gia, an sinh xã hội… Đặc biệt và đương nhiên là loại trừ các yếu tố bạo lực tận gốc rễ xã hội – đạo lý.

Các tầng lớp xã hội cùng nhau tham gia thảo luận tích cực và tự giác, đóng góp ý kiến cho một xã hội thăng tiến, chống tụt hậu. Nước ta hiện là một trong các nước nghèo nhất thế giới, lạc hậu cả về văn hóa, giáo dục, khoa học kỹ thuật, kinh tế và quốc phòng…

Trong chế độ chính trị độc đảng hiện nay, các thành viên tham gia làm chính trị chủ lả tìm kiếm danh lợi cá nhân và phe nhóm (cronny) bằng cố gắng cá nhân và phe nhóm kể cả là luồn lách, các thủ đoạn chính trị hèn mạt (giăng bẫy, ngụy tạo nhân cách…). Lẽ ra, làm chính trị là bổn phận đạo lý của công dân. Chế độ chính trị Dân Chủ – Đa Nguyên nhất định tháo bỏ văn hóa chính trị bệnh hoạn này; không thể xây dựng gì cho xã hội với những cá nhân, phe nhóm với đầy ắp tham vọng ích kỷ, bản vị này.

Nền chính trị Dân Chủ – Đa Nguyên là nơi hội tụ của Quốc Gia – Dân Tộc với quyết tâm đánh bại mọi sự tồi, dở, gian ác, tham lam, tàn bạo, lưu manh… để thay đổi phương thức tổ chức xã hội với mục tiêu tôn vinh con người và phẩm giá con người đem lại phúc lợi tối đa cho con người. Lương tri dân tộc thôi thúc không ngừng nghỉ cuộc đấu tranh về Dân Chủ – Đa Nguyên cho nước nhà, cho dù vô cùng khó khăn nhưng, sẽ gặp vô cùng thuận lợi nếu ban lãnh đạo ĐCS hiện thời nhận thức rằng Quốc Gia – Dân Tộc phải được hưởng phúc, chế độ Dân Chủ – Đa Nguyên là sản phẩm của xã hội văn minh được nhân loại đem tới. Với sự hợp tác của ĐCS VN đứng đầu là Ban chấp hành Trung Ương và Bộ Chính Trị, dân tộc ta sẽ hân hoan bắt tay nhau trong tình nhân ái cùng làm lại một nước VN đã tan hoang, tàn tệ sau nhiều chục năm bị tàn phá bởi chiến tranh và cả hòa bình làm cho đất nước tụt hậu toàn diện, để tránh cho đất nước ta một lần nữa rơi vào tình trạng vô chính phủ thậm chí thay thế chế độ độc tài cộng sản bằng chế độ độc tài khác đều nguy khốn cho Quốc Gia – Dân Tộc.

Dân Chủ – Đa Nguyên không thuần thúy chỉ là ứng cử, bầu cử tự do hay tam quyền phân lập giản dị mà là thành quả của dòng tư tưởng mãnh liệt phát xuất từ quá khứ chảy tới tương lai. Cuộc đấu tranh thay thế chế độ độc tài đảng trị cộng sản hiện nay bằng chế độ dân chủ đa nguyên là cuộc cách mạng tư tưởng vĩ đại nhất kể từ xưa mà nó nhất định phải xuất hiện, có thật trên đất nước VN thân yêu của chúng ta. Đất nước ta, dân tộc Việt Nam ta đã thật kém may mắn, bất hạnh vì đã thuộc quyền lãnh đạo, cai trị toàn trị của ĐCS VN.

Nhưng, “dĩ bất biến, ứng vạn biến” (lời cổ nhân). Lịch sử dân rộc ta tuy đau thương vô cùng nhưng, dân tộc ta khoan dung độ lượng vô cùng, chấp nhập mọi quá khứ chính trị, văn hóa, tư tưởng và lịch sử. Tư tưởng Dân Chủ – Đa Nguyên và những con người Dân Chủ VN đã có, còn có ở ngay trong các đảng viên cao cấp của ĐCS VN. Tôi rất hy vọng cuộc hợp tác vĩ đại của Dân Chủ và Cộng Sản, của Dân Tộc VN và ĐCS VN sẽ thành công để cùng ngồi vào bàn ĐẠI HỘI QUỐC GIA – DÂN TỘC bàn thảo làm lại giang sơn xã tắc (mượn ý của ông Nguyễn Trung, một trí thức yêu nước).

Cá nhân tôi sẵn sàng đóng góp cho cuộc chuyển hóa về Dân Chủ cho nước Việt thân yêu với điều kiện tiên quyết loại trừ các yếu tố bạo lực, bạo động trong tất thảy các sinh hoạt chính trị, văn hóa xã hội để hạn chế tối đa những đổ vỡ đáng tiếc cho đất nước. Kiên quyết không để có KHOẢNG TRỐNG QUYỀN LỰC.

 

———————————–

Đinh Đăng Định ‘quyết không nhận tội’

Ông Đinh Đăng Định, người sắp ra tòa phúc thẩm về tội ‘Tuyên truyền chống Nhà nước’, vẫn một mực nói mình không có tội như cáo trạng, luật sư của ông Định cho biết.

Trao đổi với BBC, luật sư Nguyễn Thanh Lương nhìn nhận rằng hầu như không có cơ hội giảm án hay trắng án đối với ông Định trong phiên phúc thẩm ngày mai tại tòa án tỉnh Đắc Nông.

Ông Định từng là sỹ quan trong quân đội Việt Nam. Tuy nhiên ông đã giải ngũ và trở thành giáo viên Hóa.

Ông bị bắt hồi tháng 10 năm 2011 và bị đưa ra xét xử sơ thẩm hồi tháng 8. Ông bị tuyên án 6 năm tù theo điều 88 Bộ Luật hình sự.

Ông Định kêu gọi người dân ký tên phản đối dự án bô xít do chứng kiến những tác động môi trường của việc khai thác bô xít gây ra tại Đắc Nông, nơi ông đang sinh sống.

Vì ngày nhà giáo?

Phiên tòa phúc thẩm lúc đầu dự kiến sẽ diễn ra vào sáng thứ Ba ngày 20/11.

Tuy nhiên vào giờ chót, Tòa án nhân dân tối cao Đà Nẵng đã thông báo dời phiên tòa một ngày sang thứ Tư ngày 21/11.

Luật sư Lương cho biết nguyên nhân tòa hoãn xử là ‘bận công tác đột xuất’.

Ngày 20/11 là ngày tôn vinh các nhà giáo Việt Nam mà bản thân ông Định cũng là một nhà giáo. Có lẽ giới chức Việt Nam không muốn phiên tòa gây ra tác động phản cảm.

“Cũng như những phiên tòa khác mà tôi đã tham gia liên quan đến điều 88, cơ hội của những người bị truy tố rất thấp,” ông Lương nói.

“Trắng án tuyệt đối không có,” ông nói thêm, “Còn giảm án thì tùy thuộc vào việc bị cáo có nhận tội hay không nhận tội.”

“Ở đây Đinh Đăng Định không nhận tội nên khả năng giảm án không có.”

Chính vì vậy mà trong phiên tòa ngày mai luật sư Lương cũng không thể xin tòa giảm án cho ông Định mà chỉ có thể bào chữa theo hướng không có tội theo đúng nguyện vọng của thân chủ, ông Lương giải thích.

“Nói thẳng tôi không có hy vọng và phấn khởi gì,” ông nói.

‘Không làm gì sai’

Trong phiên tòa sơ thẩm, ông Định từng tuyên bố rằng ông không làm gì sai.

Khi đến gặp thân chủ trước phiên tòa phúc thẩm, luật sư Lương cho biết ông đã thử ‘thăm dò’ để có cơ sở xin giảm án thì ông Định ‘đã không đồng ý rồi’ mặc dù ông chưa hề động viên ông Định nhận tội
“Anh Định giữ lập trường không có tội,” ông kể, “Anh dựa vào Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị và Tuyên ngôn về nhân quyền để cho là mình không vi phạm pháp luật.”

“Tôi biết anh đã lường trước bản án rồi. Y án hay 6 năm tù đối với anh không quan trọng,” ông nói.

“Anh cho rằng mình đã theo đúng Công ước quốc tế về nhân quyền. Điều đó làm tôi cảm thấy xấu hổ,” luật sư Lương nói.

“Tôi cho là giữa pháp luật trong nước và ngoài nước có sự xung đột,” ông nhận định, “Trách nhiệm của các cơ quan liên quan đến công ước quốc tế cũng cần phải xem lại.”

Chính vì ông Định kiên quyết không nhận tội nên luật sư Lương cho biết ông sẽ bào chữa theo hướng một số vấn đề về trình tự tố tụng dựa trên hồ sơ.

Về tình hình ông Định, ông Lương cho biết ông đang bị nhiều bệnh như nhồi máu não, đau dạ dày, thị lực kém nhưng ông nói sẽ ‘cố gắng phục vụ phiên tòa’.

——————-

 

danluan.org

 

 

 

 

 

 

 

Advertisements

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »