Trần Hoàng Blog

►Kết quả của 15 ngày họp hành đầy ” hứng thú và sáng tạo…”

Posted by hoangtran204 trên 17/10/2012

Cứ vài năm một lần, cái nhóm người vô trách nhiệm và  ăn bám tiền thuế  người dân  này họp nhau để bàn mưu lập kế:  làm sao nắm quyền lâu dài trong thời gian sắp tớingoài chuyện mà chúng thật sự quan tâm ấy ra thì các chuyện còn lại là phụ, và là cái bình phong giả dựng lên cho có vẻ “đang làm việc”.

Chúng cứ đóng tuồng như vậy biết bao nhiêu năm qua rồi, nên cứ ví: chuyện họp hành của chúng cũng tương tự như “mèo già, vờn chuột nhắt”… trước sau gì thì con chuột cũng không thể chạy thoát, mọi chuyện vẫn như cũ. 

Tuồng tích lần này cáo già hơn chút:

Năm ngoái:

Ban Chấp Hành Trung Ương  gồm 175 tên  bầu ra 14 ủy viên Bộ Chính Trị.

Sau một năm quậy tới bến, đến ngày 1-10-2012

14 tên họp nhau, một tên đứng lên cò mồi: kỹ luật tao đi,  kỹ luật tao đi,  tao làm sai, tao có tội…với tụi bây…
175 tên (bao gồm 14 tên nói trên) cúi mặt giả lả: thui đi, …không thi hành kỹ luật đâu. Bọn phản động  và  các  Thế lực thù địch sẽ lợi dụng và nói xấu…tụi ta.

Đó là kết quả của 15 ngày họp hành đầy ” hứng thú và sáng tạo…”

Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa XI)  gồm những ai ?  (nguồn)

Tuyệt vời!  “Bộ Chính trị đã thống nhất 100% đề nghị Ban Chấp hành Trung ương cho được nhận một hình thức kỷ luật và xem xét kỷ luật đối với một đồng chí Uỷ viên Bộ Chính trị … (nhưng)  Ban Chấp hành Trung ương đã … đi đến quyết định không thi hành kỷ luật đối với tập thể Bộ Chính trị và một đồng chí trong Bộ Chính trị …”    Thành công của Hội nghị chính là đây!

(Chúng tôi sẽ có bình luận về nội dung trên vào sáng mai).

Vậy là lần đầu tiên trong suốt chiều dài lịch sử hơn 80 năm, ĐCSVN đã không còn có thể che đậy những khuyết tật ghê gớm, những xung khắc nặng nề trong ban lãnh đạo cao nhất của mình, bằng cách công bố, nhanh chóng, long trọng và rõ ràng chưa từng thấy, không phải chỉ trong nội bộ đảng, mà là cho toàn thể quốc dân đồng bào, ra toàn thế giới.

“Khuyết tật” và “xung khắc” được công khai thừa nhận ở đây dường như không phải chỉ trong vấn đề năng lực như nhiều thế hệ đi trước họ đã mắc phải, mà lại chủ yếu thuộc về lĩnh vực đạo đức.

Có được kết quả này, rõ ràng là nỗ lực, tinh thần dũng cảm, sự khôn ngoan khác thường của vài người trong ban lãnh đạo đảng, rõ nhất là TBT Nguyễn Phú Trọng và CTN Trương Tấn Sang.

Khi công khai sự trái ngược kỳ lạ giữa Bộ chính trị và Ban chấp hành TƯ đảng về việc kỷ luật tập thể BCT và một cá nhân trong đó, giờ đây, cả nước đã rõ dần phần nào những ai đang cản trở công cuộc chỉnh đốn đảng. Có vẻ như sợi dây thòng lọng đang xiết dần!

Và công việc còn lại không chỉ nằm trong tay vài cá nhân đang hết sức cố gắng và âm thầm đó nữa, mà nó còn thuộc về hơn 3 triệu đảng viên, hơn 80 triệu người dân VN.

Câu hỏi đầu tiên cần đặt ra khẩn thiết, thay vì chỉ biết thất vọng và ta thán, là kiên quyết đòi phải công khai lần nữa cái “đồng chí” vừa thoát án kỷ luật đó là ai, vì sao bị toàn bộ tập thể BCT và cả chính mình quyết định “xem xét kỷ luật”, và những người trong BCHTƯ đã bỏ phiếu cho “đồng chí” đó được thoát án kỷ luật với những lý do gì, ngoài cái gọi là “không để các thế lực thù địch xuyên tạc, chống phá”.

Cũng chính sự công khai thừa nhận này sẽ chứng tỏ không thể cứ mãi “đóng cửa bảo nhau” như suốt cả quãng đời từ khi đảng chào đời cho tới nay. Che đậy, bưng bít trong bóng tối đã làm đảng sai lầm, suy yếu, cho thế lực đen tối trong nội bộ đảng càng dễ thanh toán những người chính trực. Công khai, minh bạch, sẽ giúp họ không còn đơn độc nữa, sẽ có thêm hậu thuẫn, trong đảng, trong nhân dân.

anhbasam.wordpress.com

175 VỊ VÀ 90 TRIỆU DÂN

Huỳnh Ngọc Chênh   Blog Huỳnh Ngọc Chênh

1. Đảng CSVN qua hội nghị trung ương 6 đã đi một bước về phía dân chủ. Như ông Nguyễn Phú Trọng Tổng bí thư đảng nói có nhiều cái lần đầu tiên. Lần đầu tiên cả bộ chính trị tự giác nhận kỷ luật về những sai lầm của mình, lần đầu tiên đưa ra chất vấn và trả lời chất vấn trước tập thể ban chấp hành…  Còn có hai cái lần đầu tiên nữa mà ông Trọng không nói đến đó là việc kỷ luật một ủy viên BCT đã được tập thể BCT nhất trí 100% rồi nhưng vẫn cứ đưa ra ban chấp hành lấy ý kiến biểu quyết và cũng lần đầu tiên ban chấp hành đã đi ngược lại ý kiến đã thống nhất cao của BCT là 100% không đồng ý kỷ luật ủy viên BCT đó cũng như không đồng ý kỷ luật tập thể BCT. Một tiền lệ chưa từng có trong lịch sử Đảng CSVN. Trước đây Đảng CSVN muốn xử ai chỉ việc một vài người lãnh đạo cao nhất quyết là xong hoặc nhiều lắm là tập thể BCT. Nếu có đưa ra ban chấp hành cũng chỉ là thủ tục để thông qua.  Và hầu như cũng chưa có tiền lệ ban chấp hành làm ngược lại ý của BCT.

Một bước tiến về phía dân chủ rất đáng ghi nhận. Tuy nhiên sau hơn 80 năm thành lập với mục tiêu đấu tranh cho độc lập và dân chủ của đất nước như ban đầu đưa ra, thì bước chân đầu tiên ấy quá trễ lại quá ngắn, quá dè dặt và còn rất run rẩy. Điều đó cho thấy Đảng CSVN đã có bước đi quá sức chậm gần như là dậm chân tại chỗ, chưa nói là đi thụt lùi trong lộ trình dân chủ hóa đất nước. Ngay trong nội bộ đảng, đã qua hơn 80 năm rồi mà vẫn chưa tin tưởng vào đảng viên của mình, chỉ thực thi dân chủ lần đầu tiên đến các ủy viên ban chấp hành thì thử hỏi đến bao giờ toàn dân Việt Nam mới thực sự được sống trong định chế dân chủ. 100 năm nữa? 200 năm nữa? Hay chẳng bao giờ?
Phải đặt ra vấn đề nầy bởi lẽ đảng luôn nói đến việc học tập Hồ Chí Minh. Thế các vị có học những điều sau đây của Hồ Chí Minh hay không?

HỒ CHÍ MINH đã nói .
“  I. Về địa vị và quyền lợi của nhân dân:
. Về dân chủ: “Các chú diễn giảng hai tiếng dân chủ sao mà rắc rối, dài dòng thế? Dân chủ thật ra có nghĩa là: để cho dân “được mở miệng”. Liệu có làm được không, có dám làm thế không?”. (Toàn tập, ST, 1987, T7, trang 148)
. …Làm sao cho nhân dân biết hưởng quyền dân chủ, biết dùng quyền dân chủ của mình, dám nói, dám làm. (Toàn tập, ST, 1989, T10, trang 508)
. Chế độ ta là chế độ dân chủ, tư tưởng phải được tự do… Ðối với mọi vấn đề, mọi người tự do bày tỏ ý kiến của mình, góp phần tìm ra chân lý. (Toàn tập, ST, 1987, T7, trang 482)
. Hội hè, tín ngưỡng, báo chương, họp hành đi lại có quyền tự do. (Toàn tập, ST, 1983, T3, trang 152)
. “Nhân dân có quyền đôn đốc và phê bình Chính phủ. Nếu chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi chính phủ. Từ Chủ tịch nước đến giao thông viên cũng vậy, nếu không làm được việc cho dân, thì dân không cần đến nữa.”. (Toàn tập, ST, 1986, T6, trang 353)
II.Trách nhiệm của Ðảng trong sự nghiệp xây dựng nền dân chủ:
. Tuyệt đối không được áp bức phê bình. (Toàn tập, ST, 1987, T7, trang 510)
. Nếu nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phúc tự do, thì độc lập cũng chẳng có nghĩa lý gì. (Toàn tập, ST, 1984, tập 4, trang 35)
. Ðảng không phải là một tổ chức để làm quan phát tài. Nó làm tròn nhiệm vụ giải phóng dân tộc, làm cho tổ quốc giàu mạnh, đồng bào sung sướng. (Toàn tập, ST, 1984, T4, trang 463)
. Bất kỳ ở địa vị nào, làm công tác gì, chúng ta đều làm đầy tớ của nhân dân – Cơm chúng ta ăn, áo chúng ta mặc, vật liệu chúng ta dùng đều là mồ hôi và nước mắt của nhân dân mà ra – Vì vậy, chúng ta phải đền bù xứng đáng cho nhân dân…
. Kách mệnh rồi thì quyền giao cho dân chúng số nhiều, chớ để trong tay một bọn ít người. Thế mới khỏi hy sinh nhiều lần, thế dân chúng mới được hạnh phúc…

2. Chuyện nội bộ của đảng diễn ra trong 15 ngày qua không thể không thu hút sự quan tâm của người dân, đặc biệt là những người dân có trách nhiệm với sự an nguy của đất nước. Vì 175 vị đã bàn những chuyện to lớn của đất nước: ổn định tình hình kinh tế xã hội, chấn chỉnh các doanh nghiệp nhà nước, quản lý đất đai, đổi mới toàn diện giáo dục, quy hoạch nhân sự nhà nước và kiểm điểm những cá nhân trong bộ chính trị là những người đang nhận lãnh những cương vị quan trọng của nhà nước.

Những chuyện quan trọng như vậy, gắn liền với vận mệnh của đất nước, sinh mệnh của toàn dân thế mà chỉ có 175 vị bàn bạc quyết định. Mà lại bàn bạc trong bí mật. 90 triệu dân đứng ngoài nhìn vào và không được phép xem là việc của mình. Mấy trăm vị đại diện dân trong cơ quan gọi là quyền lực cao nhất của nhà nước cũng bị gạt ra ngoài lề. Ngay cả chuyện kỷ luật các cá nhân trong BCT tưởng như chỉ là chuyện nội bộ của đảng nhưng thật ra vẫn gắn liền đến vận mệnh của từng người dân, bởi lẽ các cá nhân đó đang nắm các cương vị chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, thủ tướng, bộ trưởng quốc phòng…là những người gánh trọng trách của quốc gia.
Vì những sai lầm xảy ra đưa đến những thiệt hại cho đất nước nên tập thể BCT đã tự giác nhận kỷ luật. Vì những sai lầm nào đó mà một cá nhân BCT đã buộc phải nhận kỷ luật trước BCT. Ông Trọng đã công bố điều ấy ra trong diễn văn bế mạc. Nhưng toàn dân hoàn toàn mù mịt không biết BCT đã phạm vào những sai lầm cụ thể gì, gây ra những tổn thất như thế nào với đất nước? Toàn dân bị đánh đố nhân vật ủy viên BCT phạm sai lầm đó là ai, đang giữ cương vị gì của nhà nước?  Và kẻ đó đã mắc lỗi lầm gì, mức độ đến đâu, gây ra thiệt hại đến cỡ nào, có đến mức phải chịu trách nhiệm hình sự hay không?
Toàn dân không biết, quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất cũng không biết.  Chỉ có 175 vị trong BCH biết những thông tin đó mà thôi. Và 175 vị đó trở thành các quan tòa có toàn quyền xét xử và đã đưa ra phán quyết: Tập thể BCT vô tội, ủy viên BCT nào đó cũng vô tội. Thế là xong.
Các vị có quyền bao che những sai lầm của các lãnh đạo đảng của các vị, đó là chuyện nội bộ của đảng. Nhưng những sai lầm của các vị đó đang gây ra những tổn thất nghiêm trọng cho đất nước và nhân dân. Các tập đoàn quốc doanh làm ăn thua lỗ và làm thất thoát hàng trăm ngàn tỷ đồng, hệ thống tài chính, ngân hàng mất ổn định, hàng loạt doanh nghiệp phá sản, kinh tế suy thoái, lạm phát tăng cao, tài nguyên môi trường suy kiệt, giáo dục và đạo đức xã hội xuống cấp, tệ nạn tham nhũng hoành hành, ngư dân mất biển, nông dân mất đất…Tất cả những điều đó ảnh hưởng đến sự hưng vong của đất nước, ảnh hưởng đến cuộc sống của từng người dân, ảnh hưởng đến những đồng tiền thuế mà người dân phải chắt chiu đóng góp…

Vì vậy người dân cần phải biết rõ cụ thể những sai lầm và cụ thể cá nhân nào đang giữ cương vị gì của nhà nước gây ra sai lầm. Và sai lầm gây ra những tổn thất nghiêm trọng thì phải chiếu theo pháp luật mà xử lý.
Chỉ có pháp luật và các cơ quan pháp luật mới có đủ thẩm quyền xem xét cá nhân và pháp nhân có tội hay không. Mà nếu đã có tội thì phải xử lý chứ không phải chỉ nhận lỗi là xong. Mọi cá nhân và pháp nhân đều bình đẳng trước pháp luật.
Để khỏi vi hiến, dù là hình thức, thì đảng cũng cần nêu công khai một cách cụ thể các sai lầm mà BCT mắc phải, sai lầm mà một ủy viên BCT nào đó mắc phải ra trước quốc hội trong kỳ họp sắp tới để quốc hội xem xét. Các chức danh chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, thủ tướng…là do quốc hội bầu ra nên quốc hội cần thiết phải biết những sai lầm mà các vị ấy mắc phải nếu có, để từ đó xem xét đưa ra biện pháp xử lý thích ứng.

“Về việc đề nghị xem xét kỷ luật, Ban Chấp hành Trung ương đã thảo luận rất kỹ, cân nhắc toàn diện các mặt ở thời điểm hiện nay và đi đến quyết định không thi hành kỷ luật đối với tập thể Bộ Chính trị và một đồng chí trong Bộ Chính trị; và yêu cầu Bộ Chính trị có biện pháp tích cực khắc phục, sửa chữa khuyết điểm; không để các thế lực thù địch xuyên tạc, chống phá” 

X-cafevn.org   ( re-post)

————

Hội chứng hoang tưởng

BS Ngọc

Hội chứng hoang tưởng (paranoid personality disorder, sẽ viết tắt là PPD) là một rối loạn tâm thần với đặc điểm là người mắc bệnh hay nghi kỵ người khác. Người mặc bệnh PPD không có khả năng tin tưởng vào người khác, nhìn người khác như là những người thù địch. Có thể nói rằng bệnh nhân PPD rất giống với người cộng sản.

Thế lực thù địch” là cụm từ mới xuất hiện gần đây, nhưng đã trở thành khá phổ biến. Chỉ cần gõ “thế lực thù địch” trong hộp tìm kiếm của Google tôi được kết quả hơn 2 triệu kết quả trong vòng 0,26 giây. Báo chí, đài phát thanh, đài truyền hình không ngớt lớn tiếng cảnh báo người dân rằng thế lực thù địch đang len lỏi vào guồng máy của Nhà nước, đang gây tác hại nghiêm trọng cho Việt Nam. Có khi họ cảnh báo rằng thế lực thù địch đe doạ đến sự sống còn của đảng, của Nhà nước và sự an sinh của người dân. Có thể nói rằng những người làm truyền thông cho đảng đã dùng thế lực thù địch như một con ngáo ộp, kích động người dân, làm cho người dân cảm thấy bất an.

Chỉ một thời gian ngắn tiến hoá “thế lực thù địch” đã trở thành một câu thần chú của người cộng sản. Trong bài diễn văn dài bế mạc Hội nghị 6 gì đó của ngài tổng bí thư NPT có đoạn: “Ban Chấp hành Trung ương đã thảo luận rất kỹ, cân nhắc toàn diện các mặt ở thời điểm hiện nay và đi đến quyết định không thi hành kỷ luật đối với tập thể Bộ Chính trị và một đồng chí trong Bộ Chính trị; và yêu cầu Bộ Chính trị có biện pháp tích cực khắc phục, sửa chữa khuyết điểm; không để các thế lực thù địch xuyên tạc, chống phá”. Trong những năm qua, dường như trong đầu óc của những người cộng sản họ chỉ nghĩ đến những thế lực thù địch. Ngay cả khi đất nước ở trong tình trạng thù trong giặc ngoài như thế mà họ chỉ nghĩ đến thế lực thù địch! “Thế lực thù địch” gần như là một câu kinh của những người cộng sản Việt Nam trong thế kỷ 21.

Nhưng ai là thế lực thù địch thì chẳng ai biết nhưng có thể đoán được. Dù họ không nói thẳng ra ai là thế lực thù địch, nhưng ai cũng hiểu rằng bất cứ người nào phê bình chính sách của đảng đều được xếp trong danh sách thù địch. Mỹ và các nước phương Tây được Trung cộng xem là thế lực thù địch. Người cộng sản Việt Nam cũng xem Mỹ và các nước phương Tây là thế lực thù địch dù họ rất thích gửi con cháu sang đó du học. Người dân đi biểu tình chống Trung cộng xâm lăng cũng bị xem là thế lực thù địch, là phản động. Một điểm đáng nói ở đây là bất cứ ai mà Trung cộng xem là thế lực thù địch thì người cộng sản VN cũng xem là thế lực thù địch.

Vì không biết cụ thể thế lực thù địch là ai, nên chúng ta có thể tạm cho đó là một thế lực ma. Ma là một khái niệm trừu tượng, thường đề cập đến người đã chết, nhưng vì còn ân oán với người cõi trần nên hay hiện về để nhát. Ma không hiện hình mà chỉ xuất hiện trong tâm tưởng của con người. Người sợ ma là người thiếu tự tin. Thiếu tự tin nên họ tin vào thần thánh, bùa ngải. Thiếu tự tin là một thể hiện của người bất an và thiếu học vấn. Nếu là người có tự tin và học vấn thì không ai tin vào ma quỷ, chẳng ai khấn nguyện nhờ đến thần thánh để che chở. Chỉ có người vì biết mình bất tài, biết mình thất học, biết mình làm chuyện ác ôn, nên mới cảm thấy bất an và hô toáng lên là có ma. Do đó, có thể nói rằng người cộng sản đang hô toáng thế lực thù địch cũng có nghĩa họ đang bất an.

Nhưng tại sao người cộng sản lại đa nghi, không tin người dân? Nghĩ một chút tôi thấy những gì người cộng sản suy nghĩ, nói và làm rất phù hợp với những đặc điểm của hội chứng hoang tưởng PPD hoặc hội chứng phản xã hội. Tôi sẽ bàn về hội chứng PPD trước.

Hội chứng hoang tưởng

Triệu chứng nổi bật của người mắc chứng PPD là không tin tưởng vào người khác, lúc nào cũng nghi ngờ người khác, nghi ngờ cả người thân và đồng nghiệp. Người mắc bệnh PPD có những đặc tính nổi bật như thiếu tin tưởng vào người khác, lúc nào cũng nghi kị người khác. Trong đầu của bệnh nhân PPD là người khác lúc nào cũng tìm cách ám hại mình, bất cứ hành động mang tính tích cực nào của người khác cũng được hiểu là có ý đồ xấu xa. Điều này rất đúng với người cộng sản vì họ không tin ai cả. Trong xã hội do người cộng sản điều hành và cấu tạo nên, ai cũng nghi kỵ lẫn nhau. Ngay cả trong gia đình cũng nghi kỵ lẫn nhau. Trong xã hội VN hiện nay mọi thành viên đều là những người tù dự khuyết. Bầu Kiên có thể là anh hùng hôm qua nhưng đùng một cái là tù nhân. Một ông cựu bộ trưởng đáng kính vẫn có thể đi tù dễ dàng. Người cộng sản không tin ai cả vì chính họ cũng không tin họ nói thật. Ngoài triệu chứng chính vừa đề cập người mắc chứng PPD còn có một số biểu hiện như sau:

Một là nghi ngờ người khác một cách vô căn cớ, nghĩ rằng người khác đang lợi dụng mình, hãm hại mình, hay lường gạt mình. Người cộng sản lúc nào cũng nghi ngờ người ngoài đảng. Họ xem người ngoài đảng như tín đồ Hồi giáo xem người không theo đạo Hồi là những kẻ ngoại đạo, đáng nghi ngờ. Chính vì suy nghĩ này mà người cộng sản chỉ chia chác quyền lực và đặc lợi cho người trong đảng. Nói ra thì có vẻ quá đáng như đảng Mafia cũng làm như thế. Vì nghi ngờ nên người cộng sản xem bất cứ việc làm gì của các tổ chức phi chính phủ (NGO) là những thế lực đáng ngại, cần phải theo dõi. Chính vì thói nghi ngờ và thiếu tự tin nên họ không tin vào Việt kiều. Bao nhiêu trí thức Việt kiều muốn góp một tay cho chế độ mà có được đâu. Ngay cả những người trí thức trong nước góp ý chân tình cho họ mà vẫn bị theo dõi, thậm chí bắt bớ giam cầm.

Hai là bị ám ảnh bởi những nghi ngờ về sự trung thành và tin cậy của bạn bè, đồng nghiệp. Khi người khác giúp họ thật tình, họ cũng nghi ngờ sự giúp đỡ đó. Mỹ muốn giúp đào tạo chuyên gia cho VN, nhưng người cộng sản nhìn đó như là một thế lực đe doạ, và xem Mỹ như kẻ thù. Ngay cả trong nội bộ đảng họ cũng có cơ chế kiểm tra hành động của đảng viên. Đi xa hơn kiểm tra hành động là kiểm soát tư tưởng của đảng viên. Do đó, toàn bộ đảng viên trở thành những con cừu, chỉ biết suy nghĩ và nói theo một định hướng. Những ai có suy nghĩ khác thì sống bằng cuộc sống 2 mặt. Bên Tàu có một cuốn tiểu thuyết mô tả một nhân vật sống 2 mặt rất sống động. Sáng sớm anh ra vườn sau chửi bới đảng cộng sản, chửi xong, anh thay đồ đi làm và lên lớp ca ngợi công ơn trời biển của đảng!

Ba là không muốn chia sẻ thông tin với người khác vì họ sợ thông tin sẽ được sử dụng để chống lại hay ám hại mình. Người cộng sản xem thông tin là vũ khí. Mà vũ khí thì có thể dùng để gây tác hại. Do đó, người cộng sản kiểm soát toàn bộ thông tin. Từ báo chí, đài phát thanh, đến đài truyền hình và mạng, họ kiểm soát tất cả. Thật ra, đây là một hành động suy bụng ta ra bụng người, bởi trong quá khứ họ từng lũng đoạn thông tin và lợi dụng tự do thông tin để gây tác hại đến đối phương.

Bốn là lúc nào cũng diễn dịch ý nghĩa tiềm ẩn đằng sau mỗi thông tin và sự kiện vì họ nghi ngờ rằng thông tin được trình bày chỉ là bề mặt, còn đằng sau là hàm ý ám hại họ. Người cộng sản rất thích nói về “bản chất và hiện tượng”. Những gì xảy ra họ xem là hiện tượng, họ không quan tâm mấy, nhưng họ rất quan tâm đến bản chất. Khi công an “làm việc” với ai họ nghi là “phản động” (nghi ngờ là bản chất của họ) thì câu hỏi xoay quanh ai đứng đằng sau việc làm của người đó. Đây cũng là một bản chất mang tính suy bụng ta ra bụng người, bởi trong quá khứ họ đứng đằng sau xúi dục trí thức miền Nam xuống đường chống lại chế độ Mỹ-Thiệu. Tương tự, khi người dân xuống đường đòi đất, họ không quan tâm giải quyết vấn đề mà chỉ truy tìm mầm mống mà họ gọi là “phản động”.

Năm là lúc nào cũng tỏ thái độ đố kỵ, thù hận. Người mắc bệnh PPD không có khả năng tha thứ, họ luôn tìm cách dìm người khác, nói xấu người khác và khi cần ám hại họ. Tha thứ không có trong từ điển ngữ vựng của người cộng sản. Họ đày đoạ quân lính, sĩ quan, viên chức của chế độ cũ ra sao thì chúng ta đều biết. Có thể nói đó là một chương sử đen tối nhất của người cộng sản.

Một đặc điểm khác là người mắc chứng PPD rất huênh hoang. Họ tự xem mình là tài giỏi nhất thế giới là trường tồn. Đặc điểm này cũng giống với người cộng sản. Họ tự xem mình là “quang vinh”, là tài ba nhất thiên hạ, là “đỉnh cao trí tuệ”, là bách chiến bách thắng. Họ không ngần ngại tuyên bố đảng của họ là “muôn năm” dù trong lịch sử nhân loại không có chế độ nào hay đảng phái nào tồn tại muôn năm.

Tất cả những đặc điểm của chứng bệnh hoang tưởng vừa mô tả trên đều rất phù hợp với người cộng sản. Theo y văn thì hội chứng PPD khá phổ biến trong dân số. Trên thế giới, thống kê cho biết có khoảng 0.5 đến 3% người mắc chứng hoang tưởng. Nam giới có khuynh hướng dễ mắc PPD hơn nữ giới. Phần lớn những người mắc chứng PPD ở độ tuổi 40-50. Hiện nay có khoảng 3 triệu đảng viên đảng CSVN, chiếm 3% dân số. Con số này cũng phù hợp vối y văn thế giới. Số nam đảng viên cao hơn nữ đảng viên. Do đó, số người mắc chứng hoang tưởng nhiều hơn trong nam giới, cũng phù hợp với y văn thế giới.

Hội chứng phản xã hội

Một hội chứng có liên quan đến PPD là hội chứng phản xã hội (antisocial personality disorder, viết tắt APD). Đặc điểm chính của APD là khuynh hướng không quan tâm đến quyền lợi của người khác, hay xâm phạm quyền lợi người khác. Hội chứng này cũng rất phù hợp với người cộng sản vốn rất vô cảm và có khi tàn ác. Người mắc chứng APD có những triệu chứng như sau:

Một là không sống theo chuẩn mực xã hội. Họ không tôn trọng luật pháp, họ sống theo luật của chính họ đặt ra. Người cộng sản một mặt nói đến luật pháp như là một khuôn mẫu về trật tự xã hội, nhưng khi hành động thì hoàn toàn trái với pháp luật. Họ bắt người một cách tuỳ tiện. Muốn bắt thì bắt, không cần đến luật pháp, toà án. Họ thậm chí còn tuyên bố “luật là ta, ta là luật”. Mà đúng như thế. Họ ngồi xổm trên luật pháp. Chúng ta thấy một mặt họ kêu gọi thắt lưng buộc bụng, nhưng mặt khác họ sống như những bậc đế vương thời phong kiến mà họ từng nguyền rũa. Trong khi người dân chen chút nhau trong bệnh viện, họ có bệnh viện riêng, bác sĩ riêng, thậm chí còn có cả vườn rau riêng, đàn bò sữa riêng. Họ ra điều luật cho cán bộ cao cấp không được kết hôn với những ai có gốc gác “nguỵ”, nhưng con gái thủ tướng thì được lấy con trai của cựu thứ trưởng “nguỵ”. Con gái tổng bí thư Lê Duẩn cũng được kết hôn với người Nga, trái 180 độ với qui định do chính ông đề ra! Người cộng sản nói một đằng làm một nẻo.

Hai là lường gạt, giả dối. Người mắc chứng ADP rất hay nói dối, dùng tên giả để nói xấu người khác. Nói dối, với người cộng sản, là một quán tính. Họ có thể biến trắng thành đen, nói đen là trắng. Điển hình như vụ việc ở Văn Giang, Tiên Lãng. Họ cho công an đánh dân, nhưng đài báo thì nói là “xã hội đen”. Ai cũng biết lãnh đạo cộng sản hay dùng tên giả. Có người dùng đến cả trăm tên giả! Thời chiến thì có thể hiểu được, nhưng thời bình họ cũng dùng tên giả. Mỗi khi muốn nói xấu ai họ cho phóng viên ký tên giả để tha hồ viết. Ai cũng biết đó là một thái độ tiểu nhân, nhưng họ làm gì có quân tử tính mà chúng ta phải ngạc nhiên. Còn tính giả dối của người cộng sản thì gần như là một đặc tính tiêu biểu. Giả dối về lịch sử như vụ Lê Văn Tám. Giả dối trong khoa học. Giả dối trong giáo dục. Giả dối bằng cấp. Lĩnh vực nào cũng giả dối. Nói chung sau 37 năm thống trị, người cộng sản đã biến một xã hội lành mạnh trở thành một xã hội giả dối.

Ba là hung hãn, hay đánh người. Người cộng sản xem công an không phải là lực lượng bảo vệ an ninh cho dân mà là một thanh kiếm của đảng. Kiếm thì chỉ dùng cho chuyện đâm chém, giết người, răn đe. Nên chúng ta không ngạc nhiên khi thấy công an là một kiêu binh thời nay. Công an bắt người vô cớ, đánh người, giết người thoải mái. Giết người trong đồn. Giết người trên đường lộ. Dàn cảnh gây tai nạn. Tất cả những hành động này cho thấy công an là những người mắc bệnh phản xã hội.

Bốn là làm việc tuỳ tiện. Sự tuỳ tiện của người cộng sản có thể nói là ghê gớm. Qua bên Hàn Quốc thấy người ta có những tập đoàn lớn, về nhà cũng bắt chước làm theo mà không có chiến lược gì cả. Dự án đường sắt cao tốc giá trị mấy chục tỷ đôla chỉ có vài chục trang giấy. Hậu quả là Vinashin, Vinalines gây tổn hại ngân sách quốc gia hàng trăm ngàn tỷ đồng. Họ quen làm việc như thời chiến, nên không có quốc sách lâu dài nào cả.

Năm là tỏ ra vô trách nhiệm. Ông Nguyễn Cao Kỳ lúc còn sinh tiền có lần nhận xét rằng trong hệ thống chính quyền VN không ai chịu trách nhiệm cả. Điều này đúng vì đảng là người đứng đằng sau chính phủ, nhưng đảng không chịu trách nhiệm. Người cộng sản gây ra nhiều thảm hoạ chính trị và kinh tế cho đất nước. Cải cách ruộng đất. Nhân văn giai phẩm. Trại “học tập cải tạo”. Vinashin. Vinalines. Mất Hoàng Sa vào tay kẻ thù. Nhượng một phần thác Bản Giốc cho kẻ thù. Chúng ta nghĩ rằng người cộng sản sẽ chịu trách nhiệm trước toàn dân, nhưng không. Họ không nhận lỗi. Họ rất vô trách nhiệm.

Sáu là không có cảm giác ăn năn hối lỗi và vô cảm. Vô cảm là một đặc điểm rất nổi bậc của bệnh nhân ADP. Bệnh nhân ADP rất bàng quang trước những gì xảy ra trước mắt họ. Thấy người ta bị nạn, họ chỉ đứng nhìn mà không có một hành động giúp đỡ hay một lời phân ưu. Người cộng sản cũng thế. Những cái chết trong đồn công an trong thời gian gần đây là một minh chứng hùng hồn. Chúng ta còn nhớ ông Trịnh Xuân Tùng trong khi bị đánh gần chết chỉ muốn uống nước mà họ cũng không cho. Bà Liêng ở Bạc Liêu tự thiêu chẳng làm cho 700 tờ báo động lòng. Trong khi đó Hoà thượng Thích Quảng Đức tự thiêu gây ra một làn sóng câm phẫn trong dư luận báo chí thời trước 1975. Người cộng sản không ăn năn xám hối trước những cái chết như thế. Họ cũng chẳng bao giờ xin lỗi những vong hồn trong vụ Mậu Thân ở Huế hay vụ Cải cách ruộng đất. Có thể nói rằng người cộng sản rất vô cảm. Và khi họ cai trị đất nước sau 37 năm thì cả nước cũng trở nên vô cảm.

Tóm lại, những người cộng sản có lẽ đã và đang mắc chứng hoang tưởng PPD và phản xã hội APD. Nhận ra bệnh để mà chạy chữa. Nhưng cái khó là cả hai bệnh này đều là bệnh tâm thần, hay cũng có thể nói là bệnh liên quan đến thần kinh, nên rất khó chữa trị.

Để tìm phương án chữa trị, cần phải biết nguyên nhân gây bệnh. Các chuyên gia tâm thần cho rằng bệnh có nhiều nguyên nhân, trong đó có cả nguyên nhân tương tác xã hội. Khi người ta trưởng thành một môi trường đảng, qua tương tác, bị tiêm nhiễm những giáo điều, thói quen và suy nghĩ của đảng, và dẫn đến bệnh.

Nếu chẩn đoán trên là đúng và nếu nguyên nhân xã hội là đúng thì có lẽ biện pháp điều trị bệnh này là hoàn toàn có thể. Nga và các nước Đông Âu đã điều trị bệnh này. Họ cũng đã thành công. Nếu vì sức khoẻ của đất nước, những người cộng sản Việt Nam nên xem trường hợp Nga và Đông Âu như là những kinh nghiệm chữa trị bệnh hoang tưởng và phản xã hội./.

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: