Trần Hoàng Blog

►Trông Nhờ gì bọn ăn hại này – Tò mò làm quái gì cái Hội nghị TƯ 6?

Posted by hoangtran204 trên 09/10/2012

Ở Mỹ, có cơ quan HUD, Housing Urban Development, chuyên lo nhà cửa cho dân chúng.

Cơ quan này có ngân sách riêng, là một bộ trong nội các của chính phủ, trực thuộc ngành hành pháp.   HUD   do TT Johnson thành lập 1965  (thời gian này Mỹ tham chiến tại VN).  (1)

“Nhiệm vụ của HUD là để tạo dựng những cộng đồng đa dạng, mạnh mẽ, vững chắc, và cung cấp nhà ở có chất lượng tốt, giá cả phải chăng cho tất cả mọi người.

HUD làm công việc tăng cường thị trường nhà đất để thúc đẩy nền kinh tế và bảo vệ những người mua nhà; đáp ứng nhu cầu về nhà cho thuê giá rẻ và có phẩm chất tốt: sử dụng nhà ở như một nền tảng cho việc cải thiện chất lượng cuộc sống; xây dựng cộng đồng toàn diện và bền vững không bị phân biệt đối xử; và thay đổi (mới, và cập nhật)cách thức mà HUD làm việc.”

HUD có ngân sách riêng hàng năm. Thi hành các chương trình đã ghi rõ trong cẩm nang khi thành lập và phổ biến gởi thư tới tận nhà cho mọi người dân được biết có chương trình: 1./ mua nhà theo HUD; 2./thuê nhà theo sự hổ trợ của HUD…HUD hổ trợ tiền bạc, trực tiếp trả tiền thuê nhà hàng tháng cho: người già, người tàn tật, người có thu nhập thấp, gia đình nghèo có mức thu nhập thấp và có đông con, gia đình còn lãnh trợ cấp an sinh XH.

HUD hổ trợ bằng 2 hình thức. Hình thức tiền bạc và hình thức chọn nhà tốt cho dân ở.

HUD cách chọn những căn nhà do tư nhân xây lâu rồi, hoặc chọn những căn nhà mới xây.

HUD cử nhân viên được huấn luyện chuyên môn đến coi nhà, họ chụp hình, quan sát kiểm soát và ghi vào một bản đánh giá: nền nhà, mái nhà, hệ thống điện nước, hệ thống cống, tường nhà, bếp, phòng tắm, phòng ngũ, phòng khách…xem có đủ tốt, đủ an toàn, và bảo đảm cho người thuê mướn nhà ở hay không.

Khi căn nhà nằm trong diện HUD thuê mướn hoặc HUD đang giới thiệu cho người dân mua, thì chính quyền địa phương sở tại cũng phải cử nhân viên đến kiểm tra sự an toàn của căn nhà, căn nhà được xây dựng tuân theo các tiêu chuẩn an toàn chung về điện nước, dùng máy đo các hộp điện, các chỗ cắm điện, quan sát đường dây điện có ở trong điều kiện tốt, đúng kích cở, dây điện bắt đúng tiêu chuẩn hay không; cống rãnh thoát nước ra sao, nhà có bị nấm mốc, có khí độc Radon, có mùi hôi không…

Mọi chuyện móc ngoặc giữa người đi kiểm tra và chủ nhà (chủ đầu tư) hầu như rất khó xẩy ra, vì nhân viên kiểm tra chịu trách nhiệm về việc làm của họ trước cơ quan và pháp luật, sự kiểm tra còn được thực hiện nhiều lần sau đó khi người dân gọi phone hoặc viết thư phàn nàn điều kiện xấu của căn nhà, và cơ quan HUD sẽ chịu trách nhiệm tổng quát khi bị dân thưa kiện.

Nhiều người VN định cư ở Mỹ là khách hàng của HUD. Các gia đình có thu nhập thấp, hoặc các cụ già cao niên không gia đình được HUD chọn lựa cho ở trong các căn hộ mới xây và HUD trực tiếp trả tiền hàng tháng, hoặc họ được ở trong các căn hộ được xây lâu rồi, nhưng được chủ nhà bảo trì tốt, đúng theo tiêu chuẩn nhà của Mỹ. 

Đảng CSVN gởi con cái các đảng viên qua LX, Đông Đức, Ba Lan du học trong thập niên 1960-1990. Nhóm này đã và đang trở thành các nhà cố vấn hoặc chuyên viên cho các bộ trong thập niên 1980-1990, rồi sau đó một số trở thành các nhà lãnh đạo VN như cựu TT Phan Văn Khải, cựu bộ trưởng Kế Hoạch-Đầu Tư Trần Xuân Giá, PTT Nguyễn Sinh Hùng…Nhóm chuyên viên và cố vấn nằm đằng sau các nhân vật này và trong bộ chính trị, các bộ, và trung ương đảng là các kiến trúc sư của nền kinh tế, tài chánh, xây dựng, giáo dục, y tế, bệnh viện, dược, trường học…trong suốt hơn 37 năm qua. Bộ măt của Xã hội Việt Nam hiện nay là phản ảnh lại các việc làm, kế hoạch của họ nhào trộn với sự chỉ đạo của đảng.  HUD của Việt Nam là sự sao chép lại HUD của Mỹ, nhưng do đảng chỉ đạo. HUD Việt Nam ra đời được mấy năm, nay nghe nói Nguyễn Tấn Dũng đang dẹp bỏ. 

Trên đây là HUD ở Mỹ, còn HUD của Việt Nam như thế nào thì các bạn đọc bài dưới đây. 

HUD và “những đứa con hư của nhà trọc phú”

Đào Tuấn thực hiện

“Đây là thất bại của mô hình tập đoàn, nói trắng ra là sự thất bại mô hình Thủ tướng chủ quản, để trở lại mô hình Bộ chủ quản, dù cả 2 cơ chế đều dở cả”- TS Nguyễn Quang A.

PV: Tập đoàn Công nghiệp xây dựng Việt Nam (VNIC) và Tập đoàn Phát triển nhà và đô thị Việt Nam (HUD) đã kết thúc hoạt động theo mô hình tập đoàn kinh tế. Thưa TS, đây là một biểu hiện cho thấy sự thất bại của mô hình tập đoàn kinh tế? Hay đây là vấn đề quản lý tập đoàn?

TS Nguyễn Quang A: Đây là thất bại của mô hình tập đoàn (TĐKT), nói trắng ra là sự thất bại mô hình Thủ tướng chủ quản, để trở lại mô hình Bộ chủ quản dù cả 2 cơ chế đều dở cả. Từ năm 2006, tôi đã có ý kiến đặt vấn đề sự hợp pháp hay không của mô hình, và dự đoán thế nào mô hình này cũng thất bại. Tất nhiên, sự thất bại của HUD và VNIC có nguyên nhân từ việc quản lý, nguyên nhân này cũng lớn nhưng không phải là nguyên nhân chính.

PV: Thiếu sự cạnh tranh phải chăng là nguyên nhân chính cho sự thất bại của VNIC, của HUD nói riêng và mô hình DNNN nói chung, thưa TS?

TS Nguyễn Quang A: Tập đoàn là việc học tập theo kiểu sao chép các mô hình TĐKT từ những năm 60 thế kỷ trước của Nhật Bản và Hàn Quốc. Tuy nhiên, điều khác biệt cơ bản là TĐKT Nhật, Hàn đều là những công ty tư nhân phải cạnh tranh. Yếu tố tư nhân khiến các TĐKT Nhật, Hàn có động lực về lợi nhuận, động lực phát triển rất lành mạnh. Và điều quan trọng là chúng phải cạnh tranh, cả trong và ngoài nước. TĐKT Việt Nam thì không những không phải cạnh tranh mà còn “được” ràng buộc bởi ngân sách mềm. Thiếu vốn thì được cấp vốn. Nợ nần thì được khoanh, giãn nợ. Thua lỗ thì được “tái cơ cấu”. Sai thì được sửa. Điều này tạo cho TĐKT tư tưởng, suy nghĩ luôn có thể nhờ vả. Nói hình tượng, nó giống với đứa con hư của một nhà trọc phú.
Về lý thuyết, DN sẽ không hiệu quả khi không phải cạnh tranh và có ràng buộc ngân sách mềm. Lý thuyết này người ta đã viết thành sách từ 50 năm nay và cũng được kiểm chứng cả nửa thế kỷ rồi.

Tất nhiên, ngay cả khi có cạnh tranh lành lạnh, bị ràng buộc ngân sách cứng thì cũng chưa đủ cho đảm bảo cho DNNN hoạt động hiệu quả. Chúng vẫn có thể thất bại vì nếu vấn đề quản lý kém. Nếu DN không những ít bị áp lực cạnh tranh, có ràng buộc ngân sách mềm và cùng với quản lý kém thì thất bại là dễ hiểu (có DNNN phải cạnh tranh và có ràng buộc ngân sách cứng có thể hoạt động hiệu quả, thí dụ điện thoại di động).

Về mặt thực tế, từ 10-15 năm trước người ta phản đối mạnh cơ chế bộ chủ quản, Bộ vừa là chủ sở hữu, vừa quản lý ngành dọc. Đây là cơ chế không hay vì tất cả quan chức đi làm kinh tế trong khi động lực của họ là động lực chính trị chứ không phải động lực kinh tế. Bộ chủ quản tức cơ quan hành pháp lại đi làm kinh tế, nên hỏng từ gốc. Nhưng thà để TĐKT chuyển về mô hình bộ chủ quản, vì dẫu sao chúng còn chịu sự quản lý của Bộ, hơn là mô hình TĐKT khi chức năng giám sát kiểm tra quản lý của các Bộ khác bị vô hiệu hóa.

PV: Phó chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Phạm Viết Muôn hôm qua đã đánh giá: Việc thí điểm hình thành 2 tập đoàn này “khi thực tiễn chưa đặt ra yêu cầu, đòi hỏi một mô hình tổ chức như vậy”. Trong bối cảnh “Quan hệ sản xuất đi trước một bước nên việc thí điểm 2 tập đoàn này không thành công? Vấn đề là tính thời điểm, thưa ông?

TS Nguyễn Quang A: Đây là một cách nhìn khó có thể thấy rõ được nguyên nhân thất bại của mô hình nói chung, chứ không phải chỉ 2 TĐKT này. Việc phát triển thành TĐKT là quá trình phát triển tự nhiên của DN, quá trình này phải gắn kèm với phát triển quy mô và đào tạo nhân lực, chứ không thể Nhà nước muốn ép thế nào cũng được. Muốn gọi là gì thì gọi, nhưng đó là việc của DN chứ không phải của CP. Nếu lý giải như vậy thì sẽ rất khó cho việc giảm bớt, chỉ còn 5-7 TĐKT như tính toán của CP tới đây.

PV: Phát biểu trước QH, ĐBQH Lê Thị Nga đánh giá: Ngay từ đầu chúng ta đã thí điểm mô hình TĐKT trên phạm vi rất rộng, tập trung vào những lĩnh vực trọng yếu, xương sống của nền kinh tế. Ngay cả khi Vinashin bắt đầu đổ vỡ, ngay cả khi chưa có tổng kết thí điểm, lại có thêm 4 tập đoàn mới được thành lập. Phải chăng Chính phủ đã quá nóng vội, thưa TS?

TS Nguyễn Quang A: Nếu xét thêm quan điểm kinh tế- chính trị học điều này không khó lý giải. Chính phủ muốn tạo ra các quả đấm, muốn nắm được nhiều quyền lực kinh tế càng tốt. Về phía DN, họ cũng muốn thuộc quyền Thủ tướng để có tiếng nói, có nguồn lực…Vấn đề đáng lẽ phải có sự kiềm chế, giám sát, kiểm soát và cân bằng chứ không thể để quyền lực kinh tế tập chung như vậy. 13 TĐKT hiện nay chiếm bao nhiêu nguồn lực quốc gia, bao nhiêu tín dụng, bao nhiêu đất đai. Chắc ½ của DNNN rồi.

PV: Thưa TS, mô hình Ban KT TƯ đang được xúc tiến tài lập, liệu đây có phải là một kênh kiểm soát hữu hiệu?

TS Nguyễn Quang A: Đây là một mô hình “đặc thù Việt Nam” dù trên thế giới, đảng nào cũng có bộ phận nghiên cứu kinh tế. Theo tôi, nếu lập lại mô hình này và nó hoạt động tốt sẽ tạo ra được một kênh kiểm tra, giám sát, và như thế sẽ tốt hơn là không có nó. Nhưng nếu chỉ dừng ở mức độ là một Ban của Đảng, không có quyền kiểm tra, giám sát, đề xuất thì việc thành lập cũng vô nghĩa.

PV: Thưa TS, vấn đề tái cơ cấu DNNN đang được bàn thảo tại Hội nghị TƯ 6, DNNN cần quản lý thế nào để chúng thực sự mang lại hiệu quả?

TS Nguyễn Quang A: Muốn giải quyết cần có một Công ty quản lý tài sản quốc gia, thực hiện quản lý DNNN như một ông chủ tư nhân, hoạt động theo một luật riêng do QH đưa ra, có trách nhiệm giải trình trước CP, trước QH và quan trọng nhất là trước công chúng. Tại sao nhà nước phải nắm các DN xây dựng, xi măng, dệt may? Theo tôi, những gì Nhà nước không cần phải nắm thì cần tư nhân hóa một cách triệt để. Bởi tư nhân hóa không có nghĩa là giao, mà là bán một cách sòng phẳng cho tư nhân, đưa tiền vào kho bạc để NN trả nợ, đầu tư hạ tầng, phát triển giáo dục, y tế. Những gì Nhà nước nắm thì cũng phải buộc các DNNN thực hiện như DN tư nhân. Ông chủ làm đúng chức năng ông chủ. Cơ bản nhất là cơ chế để DNNN phải cạnh tranh, thậm chí thôn tính nhau, bởi chỉ có cạnh tranh mới có thể tạo ra động lực và phải buộc chúng đối mặt với ràng buộc ngân sách cứng.

PV: Xin trân trọng cảm ơn TS Nguyễn Quang A

Theo blog Đào Tuấn

danluan.org (repost)

————————————–

Tò mò làm quái gì cái Hội nghị TƯ 6?

Tô Văn Trường
 
Một sự kiện lớn đang diễn ra là Hội nghị Trung ương Đảng lần 6 khoá XI. Theo những thông tin chính thống, được biết Hội nghị này rất quan trọng (thì có hội nghị nào của Trung ương là không quan trọng đâu, chỉ có kỳ này dài hơn các hội nghị Trung ương khác).
 
Tuy nhiên, người dân cũng không rõ là Hội nghị lần này quan trọng ở chỗ nào và nó sẽ giải quyết những vấn đề gì gay cấn cho nhân dân và đất nước? Bởi vì chủ đề đưa ra thảo luận liên quan đến kinh tế, giáo dục đào tạo, khoa học công nghệ… Trong thời gian qua, đã có rất nhiều ý kiến khá đầy đủ, sâu sắc và tâm huyết của các chuyên gia, trí thức còn nặng lòng với đất nước. Vấn đề chắc còn chỉ là ở chỗ “nghe”, thảo luận, tiếp thu và hành động của giới hữu trách, trước hết là những người có chức, có quyền các cấp.

Sự kiện quan trọng đến như Đại hội Đảng thì cuối cùng cũng là chuyện nhân sự. Lần này cũng thấy nói đến chuyện nhân sự cao cấp nhưng là cho nhiệm kỳ 5 năm sau này cơ.

Do vậy, người quan tâm và chịu suy luận sẽ cảm thấy có một cái gì đó khác thường ở Hội nghị lần này. Theo lẽ tự nhiên những người này trở nên tò mò muốn biết chuyện gì đang xảy ra nhưng không dễ mà biết được.

Cũng xưa nay vẫn thế, khi thông tin chính thống mập mờ, thì người ta tìm đến các thông tin không chính thống vốn chẳng biết có chính xác hay không, nhưng thường là hấp dẫn và gây cảm giác tò mò. Sau này rất nhiều thông tin từ nguồn không chính thống đã tỏ ra chính xác. Người thạo tin thì có thể nhạy cảm hơn người bình thường để cảm nhận được cái gì là hợp logic, cái nào là thông tin rác hoặc bịa đặt. Dần dần người ta có cảm giác rằng muốn tìm sự thật có lẽ thà mất công đào bới trong cái đống lộn xộn không chính thống lại dễ tìm hơn là đọc và nghe từ các nguồn chính thống trơn tru và ngăn nắp. Người cẩn thận hơn thì tiếp cận thông tin từ nguồn không chính thống và chờ thông tin ấy được xác nhận bằng nguồn chính thống.

Nhưng ngay nguồn thông tin chính thống cũng rối mù.

Nghe nói đã có nhiều sai lầm và khuyết điểm của bộ máy điều hành đất nước dẫn đến việc làm nghèo đất nước, rồi sự tha hoá của “bộ phận không nhỏ”, một “bầy sâu”, rồi một loạt các vụ án đình đám. Nhưng nhiều cuộc họp kiểm điểm các cấp từ Trung ương đến địa phương thấy nói mọi người, mọi việc vẫn tốt? Rồi rốt cuộc nhà cầm quyền Trung Quốc là bạn vàng hay kẻ đang có những hành động xâm lược thâm hiểm và trắng trợn? (Vấn đề này xem ra vẫn chưa ngã ngũ, nhân dân nói TQ xấu xấu là, còn đảng và nhà nước nói TQ hảo hảo number one- TH)

Một câu hỏi đặt ra là những công dân bình thường quan tâm đến Hội nghị Trung ương lần này ở mức độ nào? Họ có hy vọng gì không vào kết quả của Hội nghị?

Ai cũng thấy đất nước đang khó khăn toàn diện, chữ khủng hoảng cũng được xuất hiện với tần suất ngày càng nhiều và trên nhiều lĩnh vực khiến lòng dân ly tán và ngao ngán.

Theo một lẽ tự nhiên, dư luận đang tò mò muốn biết những nguyên nhân gốc rễ nào đẩy đất nước vào tình trạng hiện nay? Liệu có thể sửa chữa những khuyết tật ghê gớm đang tàn phá đất nước?

Và rồi câu chuyện lại dẫn đến chủ đề quan trọng và hấp dẫn – nhân sự!

Những ai phải chịu trách nhiệm và chịu như thế nào? Có câu châm ngôn là còn sống thì còn hy vọng. Những người dân bình thường chắc cũng luôn mong muốn ngày mai sẽ tốt hơn nhưng để có thể hy vọng một cách lạc quan thì phải có những cơ sở và niềm tin nhất định. Nếu như có thể hy vọng Hội nghị Trung ương lần này sẽ giải quyết rốt ráo những vấn đề căn cơ của đất nước thì các cơ sở đó là gì?

Cái được nói mạnh nhất trong thời gian qua là phong trào phê và tự phê bình. Tuy nhiên đây là việc đã được nói tới và được thực hiện từ hàng chục năm nay nên khó có thể là một “biệt dược” hữu hiệu.

Ngay trên báo chí hoặc một số diễn đàn chính thống cũng đã nhắc tới “lỗi hệ thống” nhưng chưa cụ thể rõ ra xem đó là cái gì hoặc bao gồm những gì và cần thay đổi những gì?

Nếu bệnh mà chung chung như thế thì bác sỹ chắc cũng khó kê đơn. Một số thứ có vẻ thuộc về tầm cỡ “hệ thống” thấy vẫn như cũ – kinh tế nhà nước vẫn là chủ đạo, nhiều tập đoàn nhà nước vẫn độc quyền trong các lĩnh vực kinh doanh của mình, đất đai vẫn là sở hữu toàn dân, vẫn là nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN, Đảng vẫn độc quyền lãnh đạo đất nước theo chế độ toàn trị, không có tam quyền phân lập.

Ai cũng biết là nếu chỉ thay người dù là ‘tứ trụ triều đình” mà giữ nguyên hệ thống thì rồi đâu cũng lại vào đó.

Ngay cả về nhân sự, nhà nước ta vẫn tự coi là nhà nước pháp quyền, tất cả theo Hiến pháp và pháp luật. Vậy thì nếu có cá nhân nào làm sai, thì cứ chiểu theo luật pháp mà xử lý tại sao lại phải đợi đến Hội nghị Trung ương?

Thực ra, vẫn là cách làm cũ – nhà nước pháp quyền vẫn còn là 1 cái đích xa. Nhân sự của bộ máy nhà nước vẫn còn là việc riêng của Đảng và Đảng vẫn đang hành động như xưa nay đã làm.

Hồng phúc cho đất nước là vẫn còn nhiều người dân, đặc biệt là giới trí thức nặng lòng với dân tộc và giang sơn Việt Nam này. Dân gian thường nói tới ” VÒNG ĐỜI THỊNH, SUY “.

Đừng quên rằng Đảng cộng sản Liên Xô đã từng khẳng định Liên Xô đời đời bền vững mà rồi cũng đổ đánh cái rụp! Thậm chí đổ quá bất ngờ đối với cả kẻ thù của Liên Xô. Đó chỉ là một trong muôn vàn ví dụ chẳng có gì cưỡng lại nổi quy luật của cuộc sống.

May cho chúng ta là thế giới văn minh đã thống nhất trong nhận định mô hình Nhà nước pháp quyền, kinh tế thị trường, Xã hội dân sự là thứ tuy chưa thể hoàn hảo nhưng vẫn là hợp lý nhất, có sức sống nhất, do vậy chúng ta không phải tự mày mò lâu tìm lối thoát cho dân tộc. (Bậy nà, đảng ta vẫn thường đi tắt, đón đầu, bỏ qua giai đoạn này, tiến lên xã nghĩa kia…đảng luôn dẫn dắt toàn dân vượt qua những chặng đường ngoằn nghèo gian khổ…thay vì đi theo đường thẳng cho nó nhanh. TH)

Vẫn cứ phải tự an ủi như vậy để lạc quan trong lúc tăm tối nhất và dành năng lượng để thắp sáng một ngày mai hửng nắng theo đúng cái vòng tuần hoàn của tạo hóa.

Người viết bài này, lại không muốn “tò mò” vì chẳng cần nghe ngóng gì cũng có thể phán đoán ra các kịch bản chính khác nhau.

Kịch bản 1 đang hiện thực nhất là thỏa hiệp để giữ chế độ với cái giá rất đắt cho đất nước.

Còn lại 2 kịch bản (2 và 3) một bên thắng và một bên thua (A thắng B thua, và ngược lại), ít khả năng xảy ra hơn.

Song cả 3 kịch bản này đều có chung hệ quả là đất nước thua và phải trả giá.

Lẽ ra Hội nghi Trung ương phải bàn việc cải cách chính trị cứu nguy đất nước như Nghị quyết Đại hội XI đã đề ra, song tiếc thay đây lại không phải là vấn đề được quan tâm! Thế thì còn tò mò để làm gì?

T.V.T.

nguon  anhbasam.wordpress.com

————–

Một phản hồi to “►Trông Nhờ gì bọn ăn hại này – Tò mò làm quái gì cái Hội nghị TƯ 6?”

  1. Đào Chiến said

    YÊU CẦU BÀ ĐẶNG THỊ HOÀNG YẾN DỪNG NGAY CÁC HÀNH VI BÔI NHỌ, BỊA ĐẶT, VU KHỐNG NHẰM ĐẨY ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM VÀO NGUY CƠ NỘI CHIẾN MỘT LẦN NỮA.
    NHỮNG HÀNH ĐỘNG CỦA BÀ ĐÃ VI PHẠM NGHIÊM TRỌNG LUẬT PHÁP QUỐC TẾ
    TRONG ĐÓ CÓ LUẬT PHÁP HOA KỲ, NƠI BÀ ĐANG TỴ NẠN.

    Chúng tôi là những người sinh sống tại hải ngoại tuy chưa đồng tình với sự lãnh đạo hiện nay của Nhà nước Việt Nam nhưng cũng tuyệt đối không thể đồng tình với các hành động vu khống bỉ ổi, bịa đặt hèn hạ nhằm đưa đất nước Việt Nam vào cảnh nguy cơ nồi da xáo thịt để thu lợi cho cá nhân và nhóm lợi ích của bà.

    Từ Hoa Kỳ, qua giai đoạn theo dõi liên tục, chúng tôi đã biết được bà và các đồng sự của bà đứng sau blog Quanlàmbáo, và nói thật, ban đầu chúng tôi mừng và âm thầm ủng hộ bà vì tin tưởng rằng sự xuất hiện của bà sẽ có những bài phản biện sâu sắc để góp phần xây dựng một xã hội và đất nước Việt Nam phồn thịnh hơn nhưng ngày càng nhận ra được bản chất thật của bà là vì lợi ích cá nhân và nhóm lợi ích riêng của bà và đặc biệt nhận thức được những hành vi của bà nhằm mục tiêu đê hèn để cứu vãn những làm ăn thua lỗ và rửa “mối thù đàn bà” vì bị đuổi ra khỏi Quốc hội và có thể còn nhiều âm mưu khác mà chúng tôi chưa biết hết, nhưng như thế đã là quá đủ để chúng tôi phải cảnh cáo bà. Nếu việc đưa thông tin lên chính quanlambao.blogspot.com do bà làm chủ chưa đủ để bà tin rằng chúng tôi đã hoàn toàn nắm được tất cả thông tin, các hoạt động của bà tại Hoa Kỳ, thì chúng tôi đưa thêm các thông tin khác của bà để bà tự thẩm định:

    Ngày 28/05/2012 người ta thấy lúc 12:30 trưa bà đáp chuyến bay SQ 173 (Máy bay Boeing 777-200 / Số ghế 12C / Business Class) của hãng hàng không Singapore Airline từ sân bay Tân Sơn Nhất và đáp xuống Singapore lúc 15:25. Lúc 17:50 cùng ngày bà lên chuyến bay SQ 2 (Máy bay Boeing 777-300ER / Số ghế 02C / First Class) quá cảnh Hongkong để đáp xuống phi trường quốc tế San Francisco lúc 20:25. Ngay sau đó, lúc 22:55 bà lại đáp chuyến bay nội địa của hãng United Airline từ San Francisco và xuống phi trường Medford Jackson lúc 00:15 rạng sáng ngày 29/05/2012. Tại đây, bà được cô con gái thứ 2 Nguyễn Đặng Hải Anh hay còn gọi Abbi Nguyen (đang theo học Văn khoa tại Southern Oregon University) cùng cậu chồng chưa cưới Pageuau Joshua, Duane, quốc tịch Mỹ đón về căn hộ của 2 người tại địa chỉ: 130 North 3rd Street, Ashland, Oregon 97520, Mỹ. Đây cũng chính là địa chỉ mà bà được 02 cô cậu này tiếp tay để dựng lên blog “Quan làm báo” và đưa lên mạng ngày 30/05/2012 (tức 29/05/2012 giờ Việt Nam).

    Ngôi nhà tại địa chỉ 130 North 3rd Street, Ashland, Oregon 97520

    Ngày 01/06/2012, sau khi tạo xong blog cũng là để kỷ niệm sinh nhật, bà cùng 2 cô con gái và 2 chàng rể tổ chức bữa tiệc “mừng công” tại hồ Emigrant Lake (thị trấn Jackson).

    Bữa tiệc sinh nhật tại bờ hồ Emigrant Lake

    Ngày 16/06/2012, bà cùng Hải Anh đáp chuyến bay UA5380 từ Medford, Oregon lúc 13:54 đến San Francisco lúc 15:12 (Máy bay CRJ-200). Lúc 17:15 bà tiếp tục đáp chuyến bay UA375 (Máy bay Boeing 757-200) và xuống phi trường San Diego lúc 18:52. Từ đây bà cùng cô con gái về thẳng căn biệt thự ở7411 Hillside Dr, La Jolla, CA 92037. Người ta cho biết căn biệt thự này của bà cựu nghị sĩ này có giá 5.4 triệu USD.

    Trước đó, ngày 01/06/2012, bà cũng làm thủ tục xin Visa Mỹ cho 4 người trong đó có cô em gái Đặng Thị Hoàng Phượng (từ 29/06/2012 đến 29/07/2012) đến ở cùng bà tại cùng địa chỉ 7411 Hillside Dr, La Jolla, CA 92037(địa chỉ mà bà vừa gân cổ bảo BBC là “Bản thân tôi trong thời gian vừa qua không ở tại nhà riêng vì đang chữa bệnh, các con tôi đều đi học xa, nhà riêng của tôi bỏ trống và không có ai ở.”). Ngày 20/06/2012, người ta thấy ông Đặng Thành Tâm cùng cậu con trai và một số người khác đã đến tụ họp cùng bà tại cùng địa chỉ này.

    Biệt thự tại địa chỉ 7411 Hillside Dr, La Jolla, CA 92037

    Cũng trong thời gian này, bà thường xuyên lui tới Health Sciences của trường đại học California, San Diego để bàn thảo về việc thành lập ngành Bác sỹ Y khoa cho trường Đại học Tân Tạo đang ế ẩm sinh viên (25 sinh viên cho khóa tuyển sinh 2012).

    Ngày 19/08/2012, bà lên chuyến bay UA530 từ San Diego lúc 11:27 đến Houston, Texas lúc 16:45 (Máy bay Boeing 757-200).

    Địa chỉ 11427 Gallant Ridge Ln, Houston, TX 77082 (nhìn từ phía sau)

    Bữa tiệc sang trọng cùng Helen Ngô – thư ký riêng của bà tại Houston, Mỹ ngày 21/08/2012

    Đang chơi với chó

    Bà có nhận ra 2 thằng rể Kyle và Joshua đang chơi với chó không?

    Ngày 24/08/2012 rời Houston, bà tiếp tục đến New York trên chuyến bay UA1128 lúc 13:25 và ở tại nhà cô gái lớn Nguyễn Phương Anh tại địa chỉ 73 Grand Avenue, Ste. 3B, Brooklyn, New York. Thời gian từ đó đến nay bà liên tục di chuyển qua lại giữa Houston – New York – San Francisco.

    Địa chỉ 73 Grand Avenue, Ste. 3B, Brooklyn, New York

    Một số hình ảnh, video clip của cô con gái Nguyễn Đặng Hải Anh.

    Chắc bà nhận ra đây là cô con gái cưng thứ 2 của bà?

    Và đây là chàng rể tương lai của bà?

    Error loading media:
    File could not be played
    00:00
    00:00

    Nếu bà không dừng ngay các hành động sai trái, chúng tôi sẽ đưa tiếp các thông tin của bà cho công luận, cho các nạn nhân mà bà đang đánh trên Quan làm báo và cho cả chính quyền Việt Nam để họ xử tội bà và chúng tôi cũng sẽ huy động những người Việt yêu nước ở Hoa Kỳ, Canada, Úc châu, Âu Châu,… đến tận nơi ở của bà để xử tội bà. Lúc đó, bà sẽ phải chui vào ống đồng để trốn chui trốn nhủi như Thoát Hoan của giặc Tàu khi xưa.

    Nếu bà biết dừng lại trước khi quá muộn, chúng tôi sẽ giúp bà che dấu, không tiết lộ các thông tin xấu như việc lừa dối cổ đông, luồn lách tài chánh của tập đoàn Tân Tạo, những nơi lưu lạc các thành viên cốt cán của bà tại Singapore, Thái Lan và ông em trai nghị sĩ Đặng Thành Tâm đang “tị nạn” tại Nhật Bản, chứng cớ bà kêu nhân viên đánh máy các tài liệu, thư nặc danh để sau này bà đưa lên “Quan làm báo”, thông tin về “món nợ” của bà với cậu em Đặng Quang Hạnh”, chuyện ngoại tình của cô em Đặng Thị Hoàng Phượng và đứa con kết quả của cuộc tình vụng trộm và nỗi xấu hổ của ông Nguyễn Vĩnh Thọ (chồng chính thức của bà Phượng, chủ tịch Ngân hàng Navibank), bộ phim cấp 3 rất “hot” mà con bà thủ vai nữ chính và nhiều câu chuyện ly kỳ, nóng bỏng khác liên quan đến quan hệ đặc biệt của bà với một số ít trong 175 UV TWĐ mà bà gọi là “175 con khỉ đỏ đít” như bài sáng nay trên blog này của bà.

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: